Khách điếm Đại Long Môn (Tập 1) - Chương 17 - 18

Chương 17: Vạn ác, dâm đứng đầu

 

Mặt trời đang phiêu du, lơ lửng, nhẹ trôi.

Chính Ngọ.

Giờ Ngọ một khắc.

Giờ Ngọ hai khắc.

- 1227, cô đang lẩm bẩm gì đấy? - 813 ngồi lay lay Long Tiểu
Hoa đã ngây người nhìn mặt trời từ giữa trưa. Ồ, nhờ phúc của Bạch công tử, bữa
trưa bận rộn đã trở nên an nhàn. Không biết Bạch công tử có thể bao khách điếm
này đến bao giờ để bọn họ được an nhàn nhận tiền công. Bạch công tử, hãy cả đời
chọn vợ đi.

- 813… Cô nhìn mặt trời đang quay kìa. - Long Tiểu Hoa giơ
tay chỉ vầng mặt trời trên cao đang tỏa sáng dịu dàng.

- Mặt trời không quay, cô quay thì có.

- … Tôi ngồi ở đây thì quay làm sao được? Sao cô cũng ngồi
xuống đây thế?

- Vì ở đây tầm nhìn tốt nhất. - 813 bắt chước điệu bộ của
Long Tiểu Hoa, khoanh hai tay ôm lấy đầu gối, đầu nghiêng nghiêng, nhưng cô
không nhìn mặt trời ở bên ngoài mà là…

- Gì thế?

- Bức tranh người đẹp đang ngủ. - 813 giơ tay chỉ, đập vào
mặt là một cảnh sắc cực kỳ thư thái.

Một bức mành châu buông xuống tách biệt một căn phòng nhỏ
trong khách điếm với hành lang hóng gió. Nhìn qua bức mành có thể thấy trong
phòng là một bàn trà bằng gỗ lim, phía trên có đặt một chén trà, phối hợp với
một chiếc ghế lim lót đệm êm ái. Tấm áo choàng đen dày dặn được vắt lên thành
ghế, bóng người đang ngủ trên đó hơi nghiêng nghiêng, dải lụa buộc tóc thả rơi
xuống ngực, một tay còn cầm cuốn sổ che mắt ngăn ánh nắng gắt lúc Chính Ngọ,
đôi môi hé mở, thở đều đều.

-        
1227, cô nói xem
tại sao đương gia lại đến nghỉ trưa ở khách điếm thế? Phong cảnh ở đây đẹp đến
vậy sao?

- … - Vì hắn là kẻ quái gở đến cực độ!

Những lời chửi rủa đều phải nuốt vào trong bụng. Nàng nén lại
cơn tức giận trong lòng, ánh mắt căm hờn nhằm thẳng vào người đang tựa trên
ghế, thoải mái ngủ trưa dưới ánh mặt trời. Nguyền rủa hắn, nguyền rủa hắn cầm
quyển sổ phơi nắng, phơi cho đến khi trên trắng dưới đen, cách biệt rõ ràng,
phơi cho khuôn mặt hấp dẫn biến thành một cái bàn cờ, để xem hắn làm sao mê
hoặc được mọi người.

- Mấy giờ rồi. - Trong phòng bỗng vọng lại tiếng Long Hiểu Ất
uể oải hỏi.

Sáng sớm ngày ra, Long Tiểu Bính đã cùng chủ nhân đi kiểm tra
khách điếm, hắn trả lời:

- Đương gia, vừa qua giờ Ngọ hai khắc ạ.

- Ừm! Ngươi đem sổ sách ta đã đánh dấu ra đối chiếu lại với
chưởng quỹ một lượt đi. Bảo cô ta vào đây hầu hạ ta.

- Vâng. - Long Tiểu Bính đáp, vén rèm bước ra, mắt nhìn hai
nha đầu đang ngồi xổm trên mặt đất, chau mày nói: -1227, cô ngồi đây làm gì?
Không nghe thấy đương gia nói gì sao?

- Đương gia đâu có gọi tên ta. 813, cô…

- Cô muốn ta phải đứng dậy mời cô vào hầu hạ ta sao? Cũng
được. Nhưng ta sẽ không chỉ bảo cô làm mỗi việc rót trà đơn giản thôi đâu. -
Hắn sẽ trị tội nàng trước. Tối qua, Tiểu Đinh đã báo cáo cho hắn mọi chuyện.
Tội lỗi chồng chất, chẳng hề có chút hối hận. Hắn còn chưa kịp tha cho nàng thì
nàng đã dám có thái độ hỗn xược trước mặt hắn, ăn nói linh tinh, có chết cũng
không sửa được. Hứ! Thật đúng là quá to gan mà!

Giọng nói hắc ám mang chút ngái ngủ trầm bổng vang lên, nàng
thấy 813 lập tức “a” một tiếng, mặt đỏ lừ, đẩy mình:

- Cô mau, mau vào đi, mau vào đi.

- … Hắn muốn trị tội tôi. Cô mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch
là sao vậy? - Long Tiểu Hoa khó hiểu nhìn 813. Tuy tình cảm tỷ muội rất tốt
nhưng lúc gặp nạn thì đường ai nấy chạy sao? Đạo lý này nàng có thể hiểu được
nhưng liệu thái độ của 813 có phải là hơi không phù hợp hay không?

- Đương gia thật đáng ghét! - Ban ngày ban mặt, trước mặt mọi
người có thể lộ liễu nói những câu tình tứ như thế chứ? Đáng ghét!

- Hả?

- Có điều, dù sao hai người đều… như thế cả mà. Thế nên… Hì
hì! - Cô rất muốn biết lúc đó đương gia mê hoặc thế nào? Liệu có phải là rất
dịu dàng, chiều chuộng 1227 không? Ồ, lần sau phải ép 1227 nói về chuyện này
mới được.

- Cô hít phải thứ gì thế? - Sao nàng lại có cảm giác như mình
nghe thấy hàm ý gì đó nhỉ? Lẽ nào là do nàng tưởng tượng?

Nàng đang định tìm hiểu vấn đề này thì trong phòng phát ra
tiếng đếm u ám, rõ ràng là đương gia đã mất kiên nhẫn và rất không hài lòng:

- Một… hai…

Số ba chưa kịp ra khỏi miệng thì tiếng vén mành đã vang đến
tai Long Hiểu Ất. Hắn bỏ quyển sổ che mắt ra, liếc một cái thì thấy đôi giày
thêu hoa hơi lấm tấm bẩn đang cách hắn khoảng chục bước chân.

- Lại gần đây.

Đôi giày thêu nhỏ lại gần hắn hai bước.

- Ta bảo cô lại gần đây.

Đôi giày thêu nhỏ lại nhích thêm nửa bước nữa.

- Đến bên ta.

Đôi giày thêu run rẩy, lùi lại cách xa hắn một đoạn. Sau đó,
chủ nhân đôi giày cất giọng:

- 813, sao cô lại đóng cửa phòng thế? - Nàng không muốn ở
trong phòng một mình với bà mẹ kế độc ác này và bị ngược đãi đến mảnh xương
cũng chẳng còn đâu.

- Tuy tôi cũng rất muốn xem nhưng… không được rồi. Tôi đóng
cửa giúp cô nhé.

- Cái gì không được vậy? - Nàng định giơ tay ra cản thì cánh
cửa hy vọng đã dần khép lại. Nghe phía sau mình có tiếng động phát ra từ chỗ
ghế tựa, nàng quay đầu lại nhìn thì thấy hắn đã mở quyển sổ ra, tay cầm chén
trà, nhìn 813 hạ lệnh đóng cửa lại.

- Đóng cửa lại. Ta không gọi thì không được vào.

- Dạ. - 813 bịt miệng cười, vội vàng lui ra khỏi cửa. Đương
gia thật là đáng ghét mà!

Rầm!

Cửa đã đóng.

813 đang định bước đi thì nghe trong phòng có tiếng vọng ra:

- Hả? Huynh không cần tàn nhẫn như vậy chứ? - Giọng khó tin
của 1227 vang lên.

- Ta thích. - Đương gia chậm rãi trả lời.

- … Làm thì làm. Có gì ghê gớm đâu!

Nói làm là bắt đầu làm ngay? Quá trình tán tỉnh ngắn gọn vậy
sao? Chỉ mới có hai câu, còn chưa thể hiện tình cảm gì mà.

- Mạnh hơn chút nữa.

Ồ… không ngờ khẩu vị của đương gia lại như vậy, thích mạnh
mẽ, xấu xa quá!

- Thế này được chưa? Phù… - 1227 thở hổn hển. Quả là đúng thế
rồi.

- Mạnh hơn nữa đi.

- Ờ… phù phù… phù…

- Ừm… Cứ thế đi.

- Hu hu… phù… phù… hu hu!

Ghê quá! 1227 làm phát khóc kìa.

- 813, cô đừng có đứng đó mà nhìn lén được không? - Chưởng
quỹ 420 đang đối chiếu sổ sách đành phải lên tiếng ngăn nha đầu đứng bên cửa
học chuyện phòng the. - Để ý đến cuộc sống riêng tư của đương gia, trừ một canh
giờ tiền công.

- Hả? Chưởng quỹ, đừng mà, đừng mà. Tôi không xem, không xem
là được chứ gì? - Cô kêu lên, vội vã rời khỏi chỗ cánh cửa, vì đột ngột ra chỗ
nắng chói nên mới sực nhớ ra một chuyện quan trọng.

Sáng nay 1227 lo lắng lôi cô ra góc tường nói một chuyện bí
mật. 1227 nói rằng giờ Ngọ ba khắc nhờ cô làm giúp mình vì phải ra bờ sông
ngoại thành có chút việc. Nếu 1227 không may bị Mẹ kế bức hại, không thể ra bờ
sông được, thì nhờ cô chuyển lời với người đang đợi ngoài đó. Hả? Nhưng người
đó của 1227 không phải là đương gia sao? 1227 ở bên ngoài còn có người khác
sao? Nha đầu này ghê thật đấy.

- Cô muốn tôi chuyển lời gì đến người đó?

- Ờ… Cô nói với người đó: “Xuân sắc khắp vườn khôn cách
giữ
[1].

[1] Đây là câu thơ thứ ba trong bài thơ Du viên bất trị (Thăm
vườn không gặp) của nhà thơ Diệp Thiệu Ông. Câu cuối cùng của bài thơ đứng ngay
sau câu này là “Một cành hạnh đỏ vượt mé rào”. Chính vì thế Long Tiểu Hoa mới
nhắn với Bạch Phong Ninh như vậy để thể hiện ý tứ của mình, rằng nhất định sẽ
cố gắng vươn mình đi tìm hạnh phúc, không để bị kìm hãm.

- Hả? Nó có nghĩa là gì? - Sao nghe như ám hiệu của tổ chức
gì đó vậy?

- Ái chà! Cô cứ nói với người đó như thế. 813, trên thế giới
này, người tôi tin tưởng nhất chỉ có cô thôi. Đến cả Tiểu Đinh cũng thành nanh
vuốt của bà mẹ kế đó rồi. Thế nên cô đừng phản bội lại lòng tin của tôi nhé.

- Cô tin tưởng tôi thì nói rõ ra đi.

- Tôi vì sự an toàn của cô. Thế này thì dù cô bị ép cũng
không nói ra được.

- … Tôi cảm thấy như mình sắp bị giết để diệt khẩu.

- Cô đã đọc cuốn sách tôi cho cô mượn mấy hôm trước thì cô
cũng nên giúp tôi lần này chứ.

- Ờ, nhưng… - Nói là như vậy nhưng chuyện liên quan đến tính
mạng vẫn phải cẩn thận…

- Trừ khi sau này cô không muốn đọc loại sách đó nữa. - Gần
mực thì đen, gần Long đại đương gia thì dần dần cũng biết ngược đãi, uy hiếp
người khác.

- … Được rồi.

1227 uy hiếp được cô, chứng tỏ sự mê hoặc của món ăn tinh
thần đó rất lớn. Cô thật sự đã bị 1227 làm hư rồi.

Quay đầu lại, 813 bước đến chỗ chưởng quỹ:

- Chưởng quỹ 420, dù sao lúc này khách điếm rất nhàn. Những
người khác đều có thể giúp được. Tôi xin nghỉ một lát được không ạ?

- Xin nghỉ ư? Được. Trừ một khắc tiền công.

- … - Thật là độc ác! Nhưng vì mấy cuốn sách của 1227, 813
nhẫn nhịn: - Tôi sẽ quay về ngay, chỉ mất khoảng nửa khắc thôi.

813 nói xong, vội vàng rời khỏi khách điếm. Cánh cửa cấm đã
bị Long Tiểu Hoa mở ra. Nàng mặt đỏ gay, người vã mồ hôi, chạy ra khỏi phòng,
bưng chén trà không, chạy thẳng vào bếp. Mãi sau, nàng lại bưng một chén trà mới
bước vào phòng.

Chưởng quỹ 420 rõ ràng bị ai đó làm cho khiếp sợ, ngón tay
gạt sai bàn tính khiến Long Tiểu Bính cằn nhằn:

- Chưởng quỹ, ông sai rồi.

- Rốt cuộc đương gia và 1227 làm gì nhỉ? Tiếng động vừa rồi.
Cậu thấy cô ấy…

- Hả? Đương gia ư? Đương gia gọi cô ấy vào quạt thôi mà. Có
gì không đúng sao?

- … - Được rồi. Ông ta thừa nhận, mình đã bị mấy nha đầu tiêm
nhiễm những thứ linh tinh… khiến ông ta nghi ngờ phẩm vị và hành động của đương
gia. Thật đúng là…

Giờ Ngọ ba khắc, bên bờ sông ngoài thành, tất cả các điều
kiện đều trùng khớp. Nhưng tại sao bên bờ sông chỉ có công tử áo trắng quen
thuộc nhỉ? 813 chớp chớp mắt nhìn công tử đó, mái tóc bay theo làn gió buổi
trưa. Cô nhanh chóng liếc nhìn một lượt. Quả đúng là Bạch Phong Ninh, Bạch công
tử. Người đó của 1227 là chàng sao? Bạn thân của đương gia sao? Có phải cô đã
phát hiện ra mối tình cấm kỵ trong truyền thuyết gì đó không?

Hỏng rồi. Mình đã bị kéo vào chuyện này rồi. Cứu với! Cô
không muốn làm chuyện có lỗi với đương gia. Đó là ông chủ của cô mà. Cô không
muốn bị mất việc. 813 đang định ôm đầu bỏ chạy thì trực giác của Bạch Phong
Ninh làm chân cô loạn bước. Hắn xoay người nhìn cô cười ẩn ý.

- Cô nương đến chuyển lời ư?

- Hả? À… Cũng có thể coi là thế.

- Cô nương chuyển lời cho ai vậy? Đương gia của cô hay là…
Long Nhi nhà ta?

- … - Long Nhi nhà ta… Trời ơi! Đương gia mau đến bắt tên
gian phu đi này.

- Xem ra là người sau rồi. - Nhếch mép mỉm cười: - Vậy Long
Nhi nhà ta nói gì?

-… Cô… cô ấy nói… “Xuân… xuân… xuân sắc khắp… vườn, khôn cách
giữ”.

- Khà! Một cành hạnh đỏ, không đủ cao nhưng vẫn dám vươn lên.
- Hắn cười phóng khoáng: - Hôm nay thật cảm ơn cô nương đã giúp ta và Long Nhi.

- Hả? Không không không, tôi có làm gì đâu. Bạch công tử,
không phải hai người đang…

- Cô nương không biết, ta và Long Nhi đang lén lút tư tình ư?

- … - Cô có thể lựa chọn không biết không? Chàng mặt mũi sáng
sủa, phong độ ngời ngời mà lại lén lút tư tình sao? Híc… 1227 chết tiệt! Nhưng
cô ấy nói một câu nói rất đúng. Nam nhân không thể nhìn tướng mạo bề ngoài. Hóa
ra Bạch công tử lại xấu xa như vậy. Vừa kén vợ khắp toàn thành, vừa lén lút tư
tình, dụ dỗ thê tử của bạn. Thật là cầm thú…

- Phải rồi. Xin hỏi cô nương, giờ Long Nhi đang làm gì?

- … Cô ấy đang bị đương gia tôi ép xuống đệm êm ở khách điếm…
- Cô nghĩ đến tội danh phản bội đương gia sẽ bị đuổi việc nên chỉ buông một
câu.

- Thế ư? – Bạch Phong Ninh mỉm cười, hy vọng cô nương đó
không ngại nói cho mình biết mức độ sâu sắc của chuyện này.

- Chao ôi! Đương gia bắt cô ấy phải mạnh lên một chút. Cô ấy
cứ thở hổn hển, hổn hển ấy.

- …

- … - Bịt miệng nhưng không kịp nữa rồi. Ôi, Bạch công tử
đừng cười như không cười, cười đau khổ như thế mà nhìn cô có được không? Cô chỉ
nói sự thực thôi mà. Quả đúng là ác dâm là tội hàng đầu. Cô đã bị mấy cuốn sách
dâm ô làm cho hư hỏng. Tất cả đều tại mấy cuốn sách đó của 1227. Cô đã không
may bị tiêm nhiễm mất rồi…

1227 chết tiệt!

 

 

Chương 18: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (thượng)

 

Trên thế giới có một loại hoạt động dành riêng cho hai người
vô cùng có sức mê hoặc. Bình thường khi thực hiện hoạt động này, một người chủ
yếu vận động, một người thoải mái nằm đó hưởng thụ. Người vận động thì sao? Huy
động sức lực, thở hổn hển, mồ hôi vã ra như mưa. Nếu như kẻ hưởng thụ không
quan tâm, không ngừng thúc giục, còn bắt mạnh hơn, mạnh hơn, mạnh hơn nữa thì
cuối cùng sẽ khiến người kia cạn kiệt sức lực. Hoạt động đầy khoái cảm mà người
ta mê đắm đó chính là…

- Vớ vẩn! Đương nhiên là quạt cho hắn rồi! - Long Tiểu Hoa
ngoác miệng tiết lộ câu trả lời, vừa thuần khiết lại vừa bí ẩn, vỗ vỗ vào cái
đầu đen tối của 813.

- Hả? Quạt ư? - 813 há hốc miệng, nhìn đương gia đang tựa vào
ghế mềm ở trong phòng, vắt chân chữ ngũ, an nhàn thảnh thơi. Nhìn bộ dạng của
đương gia kìa. Sao có thể trách cô không nghĩ linh tinh được chứ? - … Ờ… 1227…
tôi nói với cô một chuyện. Cô đánh tôi cũng được nhưng đừng không cho tôi mượn
sách nhé.

- Hả? Cô đã làm chuyện gì có lỗi với tôi sao? Tôi biết mà. Có
phải cô đã báo với Mẹ kế về ám hiệu của tôi không? - Nàng nghĩ ngay tới ám
hiệu. Sao có thể bị Long Hiểu Ất phát hiện ra chứ? “Xuân sắc khắp vườn
khôn cách giữ. Một cành hạnh đỏ vượt mé rào.”
 Nàng không muốn bị phạt
đứng bên tường nữa đâu.

- Tôi tôi tôi không có, không có, không có… nhưng… chuyện này
còn phiền phức hơn. - 813 khóc dở mếu dở nhìn Long Tiểu Hoa.

- Haizz! Chỉ cần cô không bán đứng tôi, trái tim cô ở đâu,
tôi cũng không để ý mà. - Nàng là một cô nương có tinh thần dân chủ. Giống như
nàng đây, thân ở quạt cho Mẹ kế nhưng lòng lại bay đến bờ sông lén lút tư tình
với Bạch mã hoàng tử. Lén lút tư tình ư? Từ này khó nghe chết đi được!

- Vậy ư? Phù! Vậy thì tốt rồi. - 813 thở phào: - Nhưng thực
ra tôi cũng có thể coi là nói đúng sự thật mà thôi. Vốn dĩ cô nương cũng đã bị
đương gia ép ra giường, mất sức, thở hổn hển rồi… Nhưng Bạch công tử nghe xong
thì thái độ…

- … Cô nói gì?

- Tôi nói thái độ của Bạch công tử… Ái! Sao cô lại gõ đầu
tôi?

- Cô kể những thứ linh tinh mà cô tưởng tượng ra cho chàng
sao?

- Thì cũng không thể trách tôi được. Ai bảo thường ngày 1227
cô như thế thì cũng khó trách tôi nghĩ linh tinh mà.

- Híc! Sao tôi lại ngốc nghếch cho cô đọc mấy thứ sách đó cơ
chứ? Hạnh phúc của tôi, hạnh phúc của tôi! Hu hu! - Long Tiểu Hoa còn chưa kịp
rơi nước mắt thì đã vội sải bước về phía cửa lớn: - Không được. Tôi phải đi
giải thích cho Bạch mã hoàng tử, lấy lại sự trong sạch của mình. Tôi chưa hề làm
chuyện gì có lỗi với chàng.

Vừa ra khỏi cửa thì nàng đã thấy ba con chó lớn ngồi bên cạnh
Long Tiểu Bính thè cái lưỡi dài ra nhìn mình:

- Gì… gì thế này?

Long Tiểu Bính không nói gì, chỉ giữ chặt ba con chó hung hãn
có thể xé nàng ra thành từng mảnh trong nháy mắt. Ngay sau đó vang lên giọng
nói của Long đại đương gia.

- Không phải cô đã quên tối qua cô hứa gì với ta rồi chứ? Hả?

- Tôi đã nói gì? - Nàng chớp mắt, hoàn toàn mơ màng nhìn vào
trong nhưng lại nghe thấy tiếng Long Tiểu Bính ngoài cửa.

- Đương gia, rùa và cóc nhái đều để trong bếp. Có cần lấy ra
không ạ?

- Cứ để đó đã. Nếu cô ta có động tĩnh gì thì tối nay sẽ nấu
canh tẩm bổ cho cô ta. - Long Hiểu Ất thản nhiên nói, rõ ràng hắn vẫn chưa từ
bỏ kế hoạch “yêu thương” đến chảy máu cam.

- … - Có cần phải gợi lại nỗi đau của nàng như thế không?
Được, được rồi… Nàng… nàng nhớ ra rồi… Nàng đã hoàn toàn nhớ ra những câu nói
vô trách nhiệm gì gì đó của mình: “Tôi không muốn đi, không muốn, không
muốn, không muốn đi. Ai đi người đó là con rùa, là cóc nhái. Ai đi người đó sẽ
bị chó đuổi cắn. Ai đi người đó sẽ rơi xuống sông, bị hà bá ăn thịt.”

Híc… Nàng… Nàng chỉ là buột miệng nói ra thôi mà. Chắc chắn
mọi người trong thành đều biết Long Tiểu Hoa nàng không nói thật mà. Việc gì
phải nghiêm trọng như vậy? Mẹ ơi, ông trời không có mắt rồi.

Oành!

Một tiếng sấm màu hạ dường như nghe thấu lời nàng. Nàng giật
mình sợ hãi ngã lăn ra đất. Hu hu! Nàng chỉ buột miệng nói ra thôi mà. Ông trời
ơi, có cần phải nổi sấm nhanh như thế không? Thế giới này có còn lẽ trời không
vậy? Đến cả ông trời cũng đứng về phía bà mẹ kế độc ác ức hiếp nha đầu đáng
thương như nàng, muốn đổ mưa vào lúc này sao?

Rào rào!!!

Dường như câu nói của nàng đã được ứng nghiệm nhanh chóng.
Trời bắt đầu mưa như trút nước. Nàng muốn khóc mà không ra nước mắt nhìn lần
đầu tiên ông trời thực hiện lời nguyện của nàng nhanh như thế.

- Mưa rồi ư?

Không biết Long Hiểu Ất đã đứng ngay sau lưng nàng từ lúc
nào. Họa phúc khó lường. Hắn nhìn trời mưa sầm sập, người đi đường chạy nháo
nhác, gà chó đều tìm chỗ trú. Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời u ám, hắn nhếch mép
cười. Lẽ nào đây là cách ông trời tỏ ra hài lòng? Cũng đến lúc dạy cho kẻ trước
mặt hắn một bài học rồi. Phải biết cúi đầu, dù là hạnh đỏ cũng phải cúi đầu
trước hắn.

- Tiểu Bính, đến nhà kho lấy hai chiếc áo tơi ra đây. Về phủ.
- Hắn chỉnh lại chiếc áo của mình, thấp giọng ngăn ba con chó gầm gừ với Long
Tiểu Hoa và ra lệnh cho Long Tiểu Bính.

- Bây giờ ư? - Long Tiểu Bính liếc nhìn bên ngoài trời mưa
như trút nước: - Nhưng bên ngoài còn đang mưa ạ.

Long Hiểu Ất chẳng hề để ý. Hắn nhìn trời mưa nói với Long
Tiểu Hoa:

- Thời tiết thật đẹp! Cô không ngại đi bộ về nhà cùng ta chứ?
Hả?

Sao nàng không ngại chứ? Đương nhiên là ngại rồi. Cùng người
chồng trước đi bộ trong mưa cho bà con khắp thành xem. Sự trong sạch của nàng
đã bị 813 hủy hoại rồi. Cứ tiếp tục thì chẳng phải có nhảy xuống sông Hoàng Hà
cũng không rửa sạch được sao?

- Không được giả vờ khóc. Ta sẽ không ăn thịt cô đâu. - Hắn
hơi cau mày bắt nàng thu lại thái độ của mình, mắt lim dim, môi nhếch lên mỉm
cười. Hắn dùng tay áo lau nước mưa trên mặt cho nàng khiến nàng thở cũng không
dám thở: - Nhìn kìa, từ trưa đến giờ cô đứng ngồi không yên. Cô thật sự muốn đi
thế sao?

- … - Đừng hòng dùng tình cảm miễn cưỡng đó để ép nàng nói ra
nhé.

- Nếu đã như vậy thì ta cùng cô đánh cược nhé.

- Hả? Đánh cược ư? - Nàng chỉ vào mũi mình. Tại sao nàng lại
ngửi thấy mùi gian tà thế nhỉ?

- Đánh cược. - Hắn vân vê tay áo mình. - Ta cược là hắn không
còn ở bờ sông nữa. Cô dám cược không?

Dựa vào tính cách của Bạch Phong Ninh, với chuyện này, chắc
chắn là hắn đã đi rồi. Không có chuyện ở lại đó đâu. Hứ!

- Thua thì làm sao?

- Hừ! Còn chưa đánh cược mà đã nhận thua sao?

- Tôi chỉ muốn biết trước con đường tiếp theo thôi.

- Nếu cô thắng thì ta sẽ để cô đi. - Hắn mỉm cười tự tin. -
Nhưng nếu cô thua.

Ực! - Nàng nuốt nước bọt đợi lời phán quyết cuối cùng:

- Thua… thì làm sao?

- Thì phải để ta thấy.

- Thấy gì cơ? - Trên người nàng có thứ gì thần bí mà hắn muốn
khám phá sao?

- Vẻ nữ tính của cô.

- Hả? - Nàng không hề biết là vẻ nữ tính của nàng lại đáng
giá như vậy. Hắn muốn lấy nó ra để đánh cược với nàng sao?

- Cô phải luôn luôn cư xử đúng với một thục nữ trước mặt ta.
- Hắn hứ lạnh lùng, không quên mối hận cũ: - Còn nữa, từ nay về sau, cô phải
nói vĩnh biệt với bạch mã hoàng tử của mình.

- … - Điều… điều kiện này quá hà khắc.

- Không được nói rằng sẽ gặp hắn. Không được nhắc đến hắn
trước mặt ta, cũng không được để ta nghe thấy cô nhắc đến hắn với người khác.
Cả đời này, cô đừng nghĩ chuyện đến với ai. Cô thấy thế nào?

- …

- Không dám đánh cược hả? Vậy thì thôi. - Hắn thật sự hài
lòng với sự uy hiếp của mình. Cuối cùng, hắn không còn hi vọng nào với phong
thái nữ nhi của nàng, giơ tay ra nhận chiếc áo tơi Tiểu Bính đưa cho. - Về nhà
cùng ta thôi.

- Tôi đánh cược!

Dường như đã phải dùng toàn bộ sức lực, hai từ “đánh cược”
thốt ra từ miệng Long Tiểu Hoa lập tức ngăn được bước chân hắn. Hắn hơi sững
người, mắt lim dim, nghiêng đầu nhìn kẻ đã dũng cảm vì bạch mã hoàng tử của
mình mà một lần nữa đấu chọi với hắn.

- Cô nói gì? - Dường như hắn không ngờ rằng nàng sẽ có quyết
định như vậy, lại chấp nhận thương lượng với những điều kiện mà hắn đưa ra chủ
yếu để châm chọc nàng, giọng hắn như bị nén xuống cực điểm.

- Tôi nói muốn đánh cược. - Để có thể có ngày mai tươi sáng,
Bạch mã hoàng tử không thể bị gió mây cuốn trôi đi được. Tuy võ công của chàng
hơi kém một chút nhưng sau khi ăn quỵt, bỏ chạy, vẫn biết quay về thanh toán.
Vì chàng mà nàng đánh cược cả tương lai tươi đẹp của mình. Nếu như thua thì
nàng sẽ phải ở bên Mẹ kế và phải chịu ngược đãi cả đời, đến cả nghĩ cách thoát
khỏi cũng không thể.

- … - Hắn ngừng lại một lát, rồi bỗng nhiên nhếch mép cười
lạnh lùng, khẽ gật đầu: - Được… Coi như cô giỏi. Tiểu Bính, dắt ngựa cho Long
đại tiểu thư. - Quả là to gan! Cô dám cá cược với ta. Ta đành phải cho cô được
như ý thôi.

- Tôi cần ngựa để làm gì? - Nàng nhìn khuôn mặt hắn đột nhiên
trầm mặc. Tiếng sấm bỗng nổi lên trên bầu trời. Ông trời ơi, chơi nhạc phụ họa
cho khí thế của hắn sao. Khí thế của hắn đã khủng khiếp lắm rồi, sắp khiến nàng
ngạt thở rồi. Bây giờ nàng đang dùng chút dũng khí cuối cùng của mình để thở,
vì hạnh phúc mà phải liều mạng đấy.

- Chính là ta đang “thương yêu” cô đấy. - Mặt hắn tối sầm, nụ
cười nham hiểm, thấy Tiểu Bính dắt ngựa từ chuồng ngựa của khách điếm đi ra: -
Trời mưa to thế này, chạy bộ thì khổ quá, chi bằng là cưỡi ngựa.

- Cưỡi ngựa… - Nàng nhìn theo ánh mắt hắn ra ngoài, chỉ thấy
Long Tiểu Bính dắt con ngựa trắng như tuyết quen thuộc không chịu ra ngoài trời
mưa đi về phía nàng. Đó… đó đó đó… chẳng phải là con ngựa ngốc nghếch của Bạch
mã hoàng tử sao? Hắn hắn hắn hắn có ý gì vậy? Hắn không thấy mắt con ngựa này
ngây ra vì sợ hãi sao? Ngoài cỏ khô ra, nó có biết gì khác đâu.

- Đi đi. - Hắn giơ tay một cách phong độ, ra hiệu cho nàng
không cần phải để ý đến cảm nhận của con ngựa, cứ cưỡi ngựa mà đi.

- Tôi có thể dùng nó để đi…

- Ta muốn cô cưỡi nó.

- … - Nàng biết hắn không tốt bụng như thế mà. Sao tên gian
thương này có thể đánh cược một cách công bằng với nàng được chứ? Sao hắn có
thể đánh cược mà không nắm chắc cơ hội thắng? Hắn sớm đã có mưu tính, chuẩn bị
con ngựa ngốc nghếch đó, con ngựa không chịu đi, để làm mất thời gian của nàng.
Bây giờ đã qua hơn một canh giờ. Đợi nàng đến bên bờ sông thì chẳng thấy ai nữa
rồi. Huống hồ, Bạch mã hoàng tử nghe câu nói chết tiệt của 813 chưa biết chừng
lại cho rằng nàng thay lòng đổi dạ nên chạy về nhà mà khóc rồi cũng nên.

- Cô còn ngây người ra đó làm gì? Đi đi. - Hắn rộng lượng
thúc giục Long Tiểu Hoa.

Bà mẹ kế khốn kiếp! Hôm nay, nàng sẽ đấu với hắn!

Bạch mã hoàng tử, để sau này chúng ta có thể quang minh chính
đại, xin hãy đứng bên bờ sông đợi thiếp.

Báo cáo nội dung xấu