Khách điếm Đại Long Môn (Tập 1) - Chương 21 - 22

Chương 21: Trong trắng ư? Đó là thứ vô cùng quý giá. Hu hu!

 

Thức dậy.

Vặn mình.

Ngủ thật ngon! Quên hẳn cảm giác giày vò đó! Long Tiểu Hoa
hoàn toàn quên mất cơn ác mộng vừa trải qua. Cuối cùng, nàng cũng bò dậy, ngáp
một cái thật lớn. Đang định bước xuống giường thì nhìn thấy Tiểu Đinh bê chậu
nước từ ngoài bậc cửa bước vào, nàng lập bập hỏi:

- Tiểu Đinh, mấy giờ rồi?

Xoảng!

Tiếng chậu nước đặt xuống đất. Tiểu Đinh nhìn Long Tiểu Hoa
còn ở trên giường, ngáp ngắn ngáp dài thì giật nẩy mình. Cô không hiểu tiểu thư
của mình đã trải qua một đêm như thế nào mà lại có biểu hiện như thế. Long Tiểu
Hoa lắc đầu, cúi xuống nhìn phía dưới.

Dây chiếc yếm tụt xuống quá nửa, phủ hờ lên ngực, vạt yếm bị
lật lên để lộ cái bụng trắng nõn đang chào Tiểu Đinh. Quả đúng là kích thích
nhưng…

- Sao em lại nhìn ta trừng trừng như vậy? Em chưa bao giờ
nhìn thấy sao? - Họ đã từng tắm chung. Cả người nàng từ trên xuống dưới có chỗ
nào mà Tiểu Đinh chưa từng nhìn thấy chứ? Hơn nữa trời nóng như vậy, ai mặc
chỉnh tề mà ngủ được?

Tiểu Đinh không nói gì, chỉ gạt cái chậu sang, đi đến bên
giường nàng, lật chăn của nàng thì nàng lập tức thu vào góc giường:

- Sao tối qua em lại ngủ trên giường của ta? - Nàng chỉnh
trang lại đồ ở góc giường, đầu tóc rối bời, hai tay che trước ngực, bộ dạng như
bị người ta chà đạp vậy.

Kiểm tra giường xong, Tiểu Đinh mới yên tâm ấn lên ngực mình.
Cô vỗ vai tiểu thư, nói một cách nghiêm túc:

- Tiểu thư, em thật sự không biết nên chúc mừng tiểu thư hay
là thông cảm cho tiểu thư. - Chính xác mà nói, cô thật sự muốn nhảy lên. Thực
sự quá bi thảm. Trên giường hoàn toàn sạch sẽ, không hề có bất kỳ dấu tích của
việc ân ái. Điều đó chứng tỏ tiểu thư vẫn còn trong trắng: - Tiểu thư vẫn còn
trong trắng ạ.

- Trong trắng ư? Trong trắng gì cơ? - Trong trắng là thứ gì?
Nó có ăn được không? Nàng cần nó làm gì?

- Tiểu thư quên mất mình bị ngã xuống sông và được đương gia
đưa về nhà sao? Tiểu thư bị sốt suốt hai ngày mới tỉnh lại đấy.

- Hả? Ta… ta bị ngã xuống sông sao? Ồ… phải phải… - Nàng bịt
miệng nhớ lại. Nàng cho rằng Bạch mã hoàng tử không còn ở bờ sông và bị con
ngựa hất xuống sông… Không, là nàng đau lòng nhảy xuống sông tự vẫn. Ừm! Cách
nói này lãng mạn hơn nhiều. Sau đó Bạch mã hoàng tử đã bế nàng lên, hà hơi thổi
ngạt cho nàng. Sau đó…

- Chuyện này thì liên quan gì đến Mẹ kế chứ? Em nói ai đưa ta
về nhà cơ?

- Đương gia ạ. Đương gia toàn thân ướt sũng bế tiểu thư đặt
lên giường, rồi giận dữ gọi em thay đồ cho tiểu thư.

Đương gia thì có liên quan gì đến nàng nhỉ?

- Không đúng. Phải là Bạch… Không đúng. Khoan đã. Em nói là
hắn bảo em thay đồ cho ta ư?

- Vâng.

- Em đừng nhìn ta bằng ánh mắt như vậy được không. Em đừng
dùng ánh mắt kỳ quái đó để nói cho ta biết sự thật tàn khốc. Em đừng nói với ta
là hắn đứng bên cạnh nhìn em thay đồ cho ta đấy nhé.

- … Vâng. - Không thể không gật đầu nói cho tiểu thư biết sự
thật tàn khốc này. Đương gia đứng bên vừa lau khô tóc vừa nhìn tiểu thư đang
hôn mê bất tỉnh.

- Nói cho ta biết, em không cởi hết đồ của ta ra đúng không?
Không có, không có, không có. Ta không bị hắn nhìn thấy hết. Ta không có, không
có, không có. - Á! Á! Á! Nàng bỗng cảm thấy sự trong trắng của mình thật đáng
giá!

- Toàn thân tiểu thư ướt sũng, không thay hết làm sao được ạ?
Nhưng, tiểu thư không cần phải lo. Từ đầu đến cuối đương gia đều bận rộn với
những câu nói nhảm của tiểu thư nên không hề để ý đến những thứ khác, chắc
không có thời gian nhìn tiểu thư đâu.

- … Hắn có thể nhìn lúc em thay đồ cho ta. Nàng nhấn mạnh
trạng thái của mình khi đó.

- Tiểu thư có mặc đồ hay không đối với đương gia đều không có
gì khác biệt.

- Em nói gì? - Thật là coi rẻ sức quyễn rũ từ cơ thể nữ tính
của nàng. Nam nhân trông thấy thân hình nữ nhi đều trỗi dậy ham muốn. Vào lúc
quyết định, còn có thể đến mức trở thành cầm thú. Đương nhiên bạch mã hoàng tử
của nàng là ngoại lệ. Ngộ nhỡ bà mẹ kế độc ác đó đã có tà ý gì với thân thể
nàng…

- Thật sự không có gì khác biệt. Mấy tối nay, đương gia đều
ngủ ở chỗ tiểu thư nhưng mỗi lần quay về, Tiểu Đinh đều phát hiện ra giường của
tiểu thư vô cùng sạch sẽ, không hề có vết tích gì. Sự trong trắng của tiểu thư
vẫn còn. Tiểu thư yên tâm đi. Đương gia hoàn toàn chẳng có chút ý đồ xấu với
thân thể của tiểu thư. - Mấy lần cô chạy đến thu dọn phòng còn nhìn thấy đương
gia mình ở trần, ngồi bên mép giường đi giày vô cùng hấp dẫn. Dáng vẻ đó đủ
khiến cho những nha đầu như bọn họ thèm chảy nước miếng. Ồ! Nhưng có lẽ đương
gia hoàn toàn không có chút hứng thú nào với thân thể của tiểu thư. Nếu không
thì sao hai người ngủ bên nhau như vậy mà lại không hề có chuyện gì? Chắc không
phải là đương gia đã yêu thương và coi tiểu thư như con gái mình đấy chứ? Yêu
thương mà không có chút tà ý nào sao?

- …

- Tiểu thư, nét mặt của tiểu thư là ý gì thế ạ?

- Ta đang nghĩ. Ta trước tiên nên lo vì hắn đã ngủ trên
giường của ta, hay nên lo lắng vì hắn không có cảm hứng gì với vẻ nữ tính của
ta. Em không nên nói hai chuyện này cho ta biết, giờ thì ta chỉ có thể thể hiện
nét mặt này cho em xem thôi.

- … Tiểu thư bỏ cái biểu cảm xấu xí đó, xuống giường rửa mặt
đi ạ.

- Em còn bảo ta có tâm trạng để rửa mặt sao? Rốt cuộc bà mẹ
kế đó nghĩ gì vậy? Hắn cố ý làm thế. Hắn đánh cược bị thua nhưng không muốn
nhận thua, không muốn thấy ta sống hạnh phúc nên đã hủy hoại sự trong trắng của
ta trước. Á! Á! Á! Á! - Sao hắn có thể thâm độc đến mức này chứ?

- Tiểu thư, nếu nói là trong trắng thì tiểu thư đã sớm bị
đương gia lấy đi từ lâu rồi. Toàn thân tiểu thư, từ trên xuống dưới có chỗ nào
mà đương gia chưa từng nhìn thấy chứ?

- Ai nói thế? Chẳng phải hắn luôn giữ khoảng cách, tuyệt đối
không có… - Nói đoạn, nàng tự cắn đầu lưỡi mình, không nói tiếp nữa, nhìn nét
mặt “Tiểu thư nhớ ra rồi sao?” của Tiểu Đinh mà đau khổ nuốt nước miếng.

Phải. Nàng nhớ ra rồi.

Hồi nhỏ, hắn đã ra lệnh cho nàng không được tè dầm, nếu còn
tái phạm thì sẽ biết tay.

Nhưng chuyện tè dầm sao có thể đe dọa mà khống chế được.
Không sợ chết khiếp là còn may. Kết quả hắn trừng mắt nhìn nàng khiến nàng sợ
đến mức tối hôm đó đã “vẽ một tấm bản đồ thật đẹp”, và rồi sáng hôm sau thức
dậy vô cùng đau khổ mà chẳng biết phải làm thế nào. Nàng bèn im lặng phủ chăn
lên, mấy ngày không dám ho he. Đương nhiên cái kim trong bọc lâu ngày cũng tòi
ra. “Tấm bản đồ” không thể dấu kín mãi trong chăn được. Ngủ trên cái giường có
nước tiểu không phải là chuyện vui vẻ gì. Do vậy, nàng đã bị lộ.

Đương gia nhìn tấm bản đồ đó cười lạnh lùng, không nói câu
nào. Bất chấp nàng nước mắt nước mũi giàn giụa đáng thương, hắn vẫn cứ lôi nàng
dậy, kéo quần nàng xuống, đánh vào mông.

- Tiểu Đinh, ta bị sốt bao lâu rồi?

- Ba ngày rồi ạ. Tiểu thư nằm mê man trên giường. Nhưng tiểu
thư, dù tiểu thư có bị sốt thì vẫn ăn uống được ạ. Thứ gì cho vào miệng, tiểu
thư cũng đều có thể nuốt xuống bụng. Em còn nghi ngờ là không biết có phải tiểu
thư muốn giỡn mặt mọi người mà giả vờ ngủ không?

- Vậy hắn… ta nói bà mẹ kế đó, hắn… khụ… Chẳng lẽ hôm nào hắn
cũng cực nhọc ngày đêm, không thể yên ổn nghỉ ngơi mà lo lắng cho ta? - Liệu có
chuyện hắn dùng miệng bón thuốc cho nàng, nắm chặt bàn tay nhỏ của nàng mà bi
thương nói: “Cô đừng chết. Tất cả là lỗi của ta.”, hoặc là thề thốt điều gì đó:
“Chỉ cần cô tỉnh lại, ta sẽ không ngược đãi cô nữa”… đại loại những câu kinh
điển như vậy.

- Hả? Tiểu thư nói đương gia ư?

- Đúng vậy. - Nhưng dù sao, sau khi nhẫn tâm bỏ nàng, cuối
cùng hắn cũng có một chút tình cảm ấm áp nhân tình. Ít nhất, hắn còn biết chăm
sóc nàng lúc yếu đuối. Ừm. Sau này nàng sẽ suy nghĩ bảo Bạch mã hoàng tử bớt đá
hắn hai cái là được rồi.

- Không ạ. Sau khi mời đại phu đến khám cho tiểu thư. Mấy
ngày nay, đương gia đều thức dậy từ sáng sớm, ra ngoài bận chuyện làm ăn. Tuy
nhiên đương gia có hỏi han. Nhưng thuốc của tiểu thư đều do em cho tiểu thư
uống ạ. Em nghe Tiểu Bính nói, hình như cha của cô “Không Nội Hàm” đó muốn mời
đương gia góp vốn để nâng cấp trà quán lâu năm ở cuối phố của khách điếm bọn
họ.

- Nâng cấp trà quán ư? -Thật không hổ là cha của “Không Nội
Hàm”. Ông ta làm ăn đều có ý đồ. Không, đây không phải là trọng điểm. Trọng
điểm là… - Em nói hắn hoàn toàn không hề làm gì ta. Sáng nào cũng dậy đi từ
sớm, đến tối mới về…

- Chỉ ngủ cùng trên giường của tiểu thư thôi ạ.

- … - May mà nàng không có vọng tưởng gì với kẻ dị thường máu
lạnh đó. Hóa ra hắn chỉ về ngủ cùng nàng vào buổi tối mà thôi. Nàng muốn nếm
thử cảm giác được chăm sóc suốt ngày đêm, cảm giác của nhân vật nữ chính được
quan tâm chiều chuộng đó khó có được đến thế sao?

May mà Bạch mã hoàng tử đã khích lệ nàng tiếp tục chiến đấu
với bà mẹ kế xấu xa. Hứ! Tuy nhiên, trong cùng một ngày, buổi chiều ở bên người
đàn ông, tối đến lại ngủ cùng một người đàn ông khác thì thật là khủng khiếp!
Nhưng nàng hoàn toàn không bị bà mẹ kế đó xâm phạm. Điều quan trọng nhất là bà
mẹ kế đó đã thua nàng. Cơ hội phản kháng hiếm có của nàng đã đến. Nàng có thể
quang minh chính đại ở bên Bạch mã hoàng tử rồi. A ha ha ha! Nàng ngẩng đầu lên
trời cười lớn.

- Phải rồi. Tiểu thư, vừa rồi em đi qua thư phòng, nghe thấy
Lâm viên ngoại và đương gia nói chuyện làm ăn, bàn bạc, bàn đến cả chuyện con
gái ông ta. Ông ta muốn nhờ đương gia giới thiệu “Không Nội Hàm” với thiếu chủ
nhà họ Bạch kia.

Ha…

Ha ha…

Ha ha ha…

- Xì! Em nói gì?

- Chính là… Lâm viên ngoại muốn nhờ đương gia giới thiệu
“Không Nội Hàm” với… vị thiếu chủ đang kén vợ nhà họ Bạch, người mà lần trước
còn dùng bữa tối với tiểu thư và đương gia ở trong phủ, vị thiếu gia cưỡi con
ngựa trắng ngốc nghếch ấy…

- Vậy Long Hiểu Ất có nhận lời không?

- Hả? - Cô chỉ đi ngang qua thư phòng và lén nhìn qua khe cửa
thấy tình hình như vậy thôi. - Đương gia… hình như… đương gia cười rất là…

- Rất là làm sao?

- Có mưu đồ ạ.

- …

Ông trời ơi, nàng vừa mới quay về, còn chưa được hưởng thụ
thành quả chiến thắng. Ông trời đừng làm khó nàng như vậy chứ? Á! Á! Á! Á! Bà
mẹ kế chết tiệt! Nếu hắn dám giới thiệu người con gái khác cho bạch mã hoàng tử
của nàng, nàng tuyệt đối sẽ không tha cho hắn!

 

 

Chương 22: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (thượng)

 

Từ trong thư phòng của Long phủ truyền ra những câu đối thoại
mờ ám đen tối, bội tín phụ nghĩa, vô nhân đạo, bán bạn bán con cầu vinh.

- Nói như vậy là ông chủ Long chịu giúp ta việc này ư?

- Chỉ là việc nhỏ. Lâm viên ngoại không cần phải để bụng.

- Haizz! Sao có thể nói là việc nhỏ được chứ? Nếu chuyện tốt
giữa tiểu nữ Nội Hàm và Bạch thiếu chủ mà thành thì chắc chắn sẽ mang lễ lớn để
cảm tạ ông chủ Long.

- Lâm viên ngoại không cần phải vất vả như vậy. Nếu việc tốt
này mà thành thì ông mời Long mỗ đến uống rượu mừng là được rồi.

- Ha ha! Rượu mừng thì chắc chắn không thể thiếu ông chủ Long
và… tôn… tôn… tiền phu nhân[1] được.

[1] Tiền phu nhân: vợ trước.

Câu nói buột ra, thư phòng yên lặng. Những kẻ gian trá tạm
nghỉ để thăm dò đối phương và cũng để cười thầm về việc bất nghĩa của mình.
Long Tiểu Hoa ngồi xổm ngoài cửa nuốt nước miếng. Quỷ mới thèm cùng hắn đi uống
rượu mừng của Bạch mã hoàng tử. Hắn đến uống rượu mừng của nàng và Bạch mã
hoàng tử thì còn được. Nhưng mãi sau, giọng thiếu kiên nhẫn lại vang lên trong
thư phòng:

- Việc đầu tiên Bạch Phong Ninh, Bạch thiếu chủ khi vào thành
là đến thăm Long phủ. Lâm mỗ nghĩ chắc chắn là giao tình giữa ông chủ Long và
Bạch thiếu chủ không tầm thường chút nào. - Lâm viên ngoại, kẻ đáng ghét muốn
bán con lên tiếng.

- Chào hỏi người quen thôi.

Chào hỏi người quen ư? Ngươi dựa vào cái gì mà dám áp đặt
chuyện hôn nhân của người khác. Lôi cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc của mình
ra để ép tất cả mọi người trong thiên hạ đều phải tuyệt vọng về hôn nhân hạnh
phúc chứ. Quả đúng là bà mẹ kế độc ác.

- Với giao tình đó, theo ông chủ Long thì tiểu nữ Nội Hàm có
hy vọng lọt vào mắt xanh của Bạch thiếu chủ không? Chao ôi! Ta đã sai người đi
thăm dò, sở thích của Bạch thiếu chủ cũng rất đặc biệt.

- Ông có thể nói thẳng là rất kỳ quái, thích cứu những cô
nương gặp nạn nhà người ta.

Haizz! Ông chủ Long cũng biết, tiểu nữ nhà ta từ nhỏ đã thùy
mị cao quý, nói gì đến chuyện đua chen với người khác. Còn nữa, ta nghe nói mẫu
thân của Bạch thiếu chủ là… người nơi khác ư?

- Tin tức của Lâm viên ngoại quả là chính xác. Ông sắp nắm rõ
mọi thông tin về chàng rể chưa bước qua cửa của mình rồi. - Giọng điệu bất ngờ
thay đổi, khó mà nhận ra vẻ châm biếm.

- Ôi! Điều này còn phải thăm dò sao? Đồng tử của Bạch thiếu
chủ không đen như người Trung Nguyên, mắt không sâu. Ừm! Nên mẹ Bạch công tử
chắc chắn là người vùng khác rồi. Chỉ sợ tập quán không tương đồng. Ông chủ
Long có biết Bạch thiếu chủ có những quy tắc gì không? Cũng là để ta nhắc nhở
tiểu nữ Nội Hàm trước ấy mà.

- Lâm viên ngoại, có câu này Long mỗ không thể không nói. Thế
gian này, không phải ai sinh ra cũng muốn làm con rể nhà họ Lâm. Lâm viên ngoại
quá thương yêu con gái đấy.

- Ông chủ Long chưa từng làm cha nên chưa biết nỗi khổ của
người cha đấy thôi. Chọn con rể đâu thể tùy tiện được. Hơn nữa, để tránh chuyện
không hay, để con gái được sống những ngày hạnh phúc thì phải hết sức cẩn thận,
tìm hiểu thật kỹ về con rể. Tóm lại là, đợi khi nào ông chủ Long có con gái cần
gả cho người ta thì ông chủ Long sẽ hiểu được lòng ta.

- …

- Ông chủ Long!

- …

- Ông chủ Long?

- …

- Ông chủ Long đang nghĩ gì thế?

- Khụ… Không có gì.

- Vậy chuyện giới thiệu…

- Lâm viên ngoại, ông có muốn đánh bại họ Bạch đó không?

- Hả?

- … Không phải ông chọn thế nào cũng không thấy ưng, có xem
kỹ bao nhiêu cũng chưa thấy tin tưởng sao?

- Nói là như vậy. Nhưng dẫu sao Bạch thiếu chủ cũng là rồng
phượng trong nhân gian, gia thế hiển hách, tính tình hiền hòa. Ngoài sở thích
có chút kỳ quái thì xét về tổng thể mà nói, thì ta cũng thấy ưng rồi. Hơn nữa,
con gái lấy chồng như hắt nước đi. Nước không thể ở mãi trong chậu được. Sớm
muộn gì cũng phải hắt đi thôi.

- … Ở trong chậu cũng không an phận ấy chứ.

- Ông chủ Long nói gì cơ?

- Nói như thế Lâm viên ngoại hoàn toàn không nghĩ đến chuyện
đánh bại họ Bạch ư?

- Ta đánh bại Bạch ông tử làm gì? Làm gì có chuyện nhạc phụ
lại đi vùi dập con rể còn chưa bước qua cửa nhà mình chứ?

- … Nhưng Long mỗ muốn đánh bại.

- Hả? Ông… ông chủ Long nói gì cơ?

- Người đâu! Lập tức đưa thiệp đến sơn trang của Bạch Phong
Ninh, mời hắn đến phủ một chuyến.

- Ái chà! Quả không hổ là Long đại đương gia, hành sự thật
nhanh, nói là làm. Ta sẽ sai người gọi tiểu nữ đến Long phủ ngay. Chẳng hay
Bạch thiếu chủ có thích nhạc cụ, sách, thơ ca hay không để ta bảo con gái chuẩn
bị.

- Long mỗ không biết sở thích của họ Bạch là gì nên tiểu thư
cứ tùy chọn thôi.

- Được, được, được. Ta sẽ sai người đi gọi tiểu nữ ngay.

Lâm viên ngoại nói xong liền mở của lao ra khỏi cổng Long
phủ. Kẻ tư lợi này chỉ biết để ý chuyện gả con gái mà hoàn toàn không nhìn thấy
một cái bóng đáng thương đang ngồi thu lu ở góc tường.

Trong thư phòng bỗng vang lên tiếng ra lệnh:

- Người đâu! Mau đến phòng của Long Tiểu Hoa xem cô ta đã
tỉnh chưa? Nếu tỉnh rồi thì đưa cô ta đến đây đợi dùng bữa tối đón khách.

Tiếng mấy người hầu chạy đi vang lên bên tai Long Tiểu Hoa.
Mãi sau, mấy người đó quay lại nói với người trong thư phòng:

- Đương gia, tiểu thư không có ở phòng ạ.

- Cô ta bị sốt không ở trong phòng còn chạy đi đâu chứ?

- Cô ấy… Thưa đương gia, cô ấy bị mắc kẹt ở cửa thư phòng ạ.

- … - Long Hiểu Ất thở dài, bước qua bậc cửa, nhìn xung quanh
mà không thấy kẻ mất tích đó đâu cả. Người hầu chỉ chỉ cánh cửa lớn bị Lâm viên
ngoại do quá vui mừng mà đẩy rõ mạnh. Hắn nhíu mày kéo cánh cửa ra thì chỉ thấy
ai đó mải nghe lén đến mất hồn vía đang vừa chửi rủa cái cánh cửa, vừa hỏi thăm
ông bà tổ tiên Lâm viên ngoại. Đúng là ác giả ác báo, nàng không kịp thời tránh
cú đẩy cửa của Lâm viên ngoại nên đã bị bẹp dí vào tường, lúc này đang ú a ú ớ.

Nghe lén thì nghe lén, chạy đến bên tường làm gì cơ chứ? Có
vui không? Hắn sẽ tự tay dạy dỗ kẻ nghe lén này thế nào đây? Hứ! Thảo nào hắn
không hề có cảm giác giống như Lâm viên ngoại, cái gì mà chưa thấy ưng, cái gì
mà chưa tin tưởng. Hắn vốn không hề nghĩ tới chuyện ưng hay không ưng ai cả. Vì
nếu đẩy cái thứ đáng chê cười này cho người khác thì đó là chuyện hết sức mất
mặt. Để tránh cho người khác khỏi phải đau khổ, chi bằng đành gắng gượng giữ
lại bên mình, bản thân còn đỡ xấu hổ với thiên hạ.

- Lôi cô ta ra cho ta. Gọi Đinh nha đầu đến tắm rửa, thay đồ
cho cô ta để đi ăn tối, cùng ta làm mối cho bạch mã hoàng tử của cô ta. - Cười
lạnh lùng…

Báo cáo nội dung xấu