Khế ước quân hôn (Quyển 1) - Chương 43 - 44 - 45
Chương 43. Giải thích
Thư Khả hoảng sợ, quay đầu lại đã thấy Mạc Sở Hàn không biết trở lại từ
lúc nào. Cô ta vội vàng giấu đi sắc mặt xám trắng , ép ra nụ cười nói: “Em nói
chuyện phiếm với một người bạn thôi. Anh khát nước không? Để em đi châm
trà .”
Mạc Sở Hàn có chút không yên lòng, hắn khoát tay, sau đó lẩm bẩm:
“Chẳng lẽ cô ấy thực sự có nỗi khổ riêng?”
“Anh nói ai vậy?” Thư Khả cố tình giả bộ hồ đồ, trong lòng cô ta sợ
muốn chết.
Trầm ngâm trong chốc lát, Mạc Sở Hàn lắc đầu, hắn không trả lời Thư Khả
mà lập tức đi đến chỗ để điện thoại, nhấc máy lên bấm một dãy số.”Lão Tam,
gần đây thế nào rồi?”
“Đầu óc hoàn hảo không tổn hao gì còn tốt lắm, có chuyện nói nhanh, tôi
đang bận!” Bên kia truyền ra giọng nói thô lỗ ngang ngược của đàn ông, thoáng
nghe thấy tiếng thở dốc, hình như vừa mới vận động kịch liệt ở đâu đó.
“Cậu còn giữ con át chủ bài từng dùng để đối phó với Lương Tuấn
Đào không?” Mạc Sở Hàn hỏi thẳng vào vấn đề.
“Vẫn ở đây, sao? Anh muốn dùng à?”
“Đúng vậy! Cho tôi mượn dùng một chút.”
“Át chủ bài đương nhiên chỉ phát huy công dụng tại thời điểm trọng yếu
nhất, bây giờ vung ra cũng không thỏa đáng!”
“Người anh em tốt, giúp tôi lần này đi, xem như tôi cầu xin cậu.”
“A, sao lại nói nghiêm trọng thế chứ? Được rồi, một nữ nhân thôi mà,
nếu anh em đã mở miệng nhờ vả, tôi liền để cho anh!”
*
Dùng di động của Lương Tuấn Đào tìm được số Lưu Dương, Lâm Tuyết
bấm gọi, chuông vang lên vài tiếng, chợt nghe thấy tiếng Lưu Dương gào to:
“Không phải đã nói với anh, vợ anh tự mình đi rồi sao?”
“Dương Tử, là tôi.” Lâm Tuyết nói.
“Ách, ” Giọng nói của Lưu Dương bất giác trở nên ôn nhu, anh ta mang
theo giọng điệu vô sỉ trêu chọc: “Người đẹp, muốn tôi sao?”
Lâm Tuyết cong khóe môi, hỏi: “Tôi muốn… hỏi một chút, anh hộ tống ba
vị mỹ nữ kia đi đâu?”
“Khụ, hóa ra vậy, không phải là muốn tôi, hại tim gan tôi run rẩy, run
rẩy! Xin nhờ cô, lần sau có thể nói hết câu được không, cứ như vậy dễ khiến cho
người ta mơ mộng…”
Một tay Lương Tuấn Đào đoạt lấy di động, hắn liếc mắt mắng: “Đã nói với
cậu nhiều lần rồi, phải gọi Lâm Tuyết là chị dâu, thái độ đứng đắn một
chút! Đầu óc cậu không tốt chẳng lẽ lỗ tai cũng không tốt sao? Chị dâu hỏi thì
cậu lập tức trả lời đúng câu hỏi, đừng có không trả lời mà thao thao bất tuyệt
chuyện trên trời dưới đất!”
Lâm Tuyết nhận lại di động, lần này cùng Lưu Dương nói chuyện, tên kia
sau khi ăn mắng đã thành thật hơn nhiều.
“Mã Đồng Đồng còn ở bên cạnh tôi đây, đuổi cũng không đi. Chị gái cô
được Lương Thiên Dật lưu lại, cô bé tên Vân Đóa thì khóc lóc, sau đó đã rời đi
rồi!”
“Sao cơ?” Lâm Tuyết ngạc nhiên, cô không tin hỏi lại Lưu Dương lần nữa:
“Anh có nhìn lầm không? Lương Thiên Dật thật sự để Lâm Á Linh ở lại mà đuổi Vân
Đóa đi sao?”
“Này, tôi đang tuổi thanh xuân phơi phới, mắt làm sao mờ được mà nhìn
lầm? Cho dù cô là mỹ nữ cũng không nên nói tôi như vậy chứ!”
Ngắt điện thoại, một lúc lâu sau Lâm Tuyết mới ngước mắt liếc sang
Lương Tuấn Đào đang lái xe bên cạnh, cô cười lạnh nói: “Không nhìn ra đại ca anh
lại là người như thế.”
Lương Tuấn Đào như đã sớm biết chuyện này, thấy cô cực kì bất mãn Lương
Thiên Dật, hắn nhướng nhướng mày phong, thay anh mình giải thích: “Chị em bị
đuổi đi nhiều lần như vậy còn không lay chuyển được, đại ca nói khó tìm được nữ
nhân nào mặt dày như thế, đúng là bông hoa hiếm có, gặp được cũng coi như hữu
duyên. Lại nói, tốt xấu gì cô ấy cũng là chị gái em, hai anh em anh cùng chị em
em không phải thân lại càng thêm thân sao?”
“Lái xe của anh đi!” Lâm Tuyết tức giận bùng lên, cô vứt trả điện
thoại cho hắn.
*
Đôi môi đỏ mọng của Thư Khả run rẩy, cô ta còn cố giả bộ bình tĩnh
nói: “Vân Đóa là một kẻ điên mất trí, lời cô ấy nói sao anh cứ để trong lòng?”
Mạc Sở Hàn như đang suy nghĩ điều gì đó, thật lâu sau hắn mới lên
tiếng: “Có đôi khi lời nói của kẻ điên mới càng đáng tin. Cô ta không nhớ những
chuyện xảy ra sau này, nhưng lại có thể minh mẫn nhớ rõ chuyện trước kia. Vân
Đóa sẽ không nói dối, cô ta rất ngây thơ, căn bản sẽ không có tâm cơ!”
“Sở Hàn,” Thư Khả bắt đầu thương tâm, thủy mâu lã chã rơi lệ, cô ta nức
nở nói: “Chẳng lẽ là em nói dối sao? Chẳng lẽ em có tâm cơ sao? Anh nói như vậy
em sao chịu nổi!”
Ý thức được mình đã làm Thư Khả đau lòng, Mạc Sở Hàn áy náy đứng dậy,
hắn vội kéo cô ta vào ngực, vỗ về khuôn mặt hơi có vẻ tiều tụy kia, Mạc Sở Hàn
thở dài: “Đừng suy nghĩ nhiều, bất kể lúc nào em cũng là người phụ nữ duy nhất
của Mạc Sở Hàn anh! Đợi anh báo thù xong lập tức cùng em kết hôn, chúng ta sẽ
rời khỏi chốn thành thị này, đến Thailand nương tựa lão Tam!”
“Đáng ghét, đầu tiên là làm cho người khóc ta, bây giờ lại gạt
người ta cười!” Thư Khả chu đôi môi đỏ mọng, sẵng giọng: “Em không thích Thailand, em thích ở
đây. Người ta không đi đâu!”
“Ngoan, thế cục hiện tại cấp bách, quân đội lại bắt đầu vây quét tổ
chức với quy mô lớn, ở cạnh lão Tam thì tương đối an toàn. Em yên tâm, trong lúc
đó anh và Lâm Tuyết sẽ hoàn toàn kết thúc, cô ta nợ anh, khi anh đòi lại tuyệt
đối sẽ không hạ thủ lưu tình!”
Trong lòng Thư Khả vui vẻ, rốt cục cũng được nghe những lời này từ
miệng Mạc Sở Hàn. Cuối cùng, hắn và Lâm Tuyết đã hết hy vọng, Mạc Sở Hàn không
còn nghĩ cách chiếm giữ cô ta ở bên người nữa, bọ họ đã hoàn toàn kết thúc!
*
Trở lại Sư đoàn, bởi vì Sư đoàn 706 sắp triển khai nhiệm vụ vây quét tổ
chức NT, công tác chuẩn bị phải được làm thật tốt. Lương Tuấn Đào cố ý sắp xếp một
hạng mục huấn luyện giúp Lâm Tuyết vượt qua nhược điểm sợ độ cao, để cô sớm đạt
tiêu chuẩn tham gia nhiệm vụ. Hắn còn dặn cô chú ý giữ tinh thần cho tốt,
hai ngày nữa sẽ tham gia huấn luyện.
Bận rộn cả ngày, khi trở lại ký túc xá nghỉ ngơi, Lâm Tuyết mới phát
hiện ra Vân Đóa gọi điện thoại tới. Có vài cuộc gọi nhỡ, rõ ràng là có
việc gấp. Cô vội gọi lại cho Vân Đóa, điện thoại vừa thông, Lâm Tuyết liền hỏi:
“Em bây giờ ở đâu? Đã về nhà chưa?”
“Em đang ở nhà.” Từ di động truyền ra giọng nói suy yếu của Vân Đóa, cô
khóc đến khàn giọng, thút thít ngắt quãng: “Lâm Tuyết, chị biết không? Thiên
Dật có người phụ nữ khác rồi…Ô ô… Anh ấy ôm chị ta còn hôn nữa, anh ấy bảo em
lăn đi, còn nói không bao giờ muốn nhìn thấy em… Thiên Dật còn nói… còn nói rất
nhiều rất nhiều lời khó nghe, tim em đau quá đau quá!”
Tim Lâm Tuyết thót lại, là người từng trải, bản thân cô cũng đã kinh
qua cảm giác của Vân Đóa. Nhìn người đàn ông ngày xưa mình từng yêu ôm ấp niềm
vui mới, nghe hắn nói những lời đau đến tận tim phổi với mình, quả thực cảm
thấy sống không bằng chết!
Sau một hồi trầm mặc thật lâu, Lâm Tuyết khuyên giải có vẻ nhợt nhạt
mệt mỏi: “Đừng đau lòng, nếu anh ta đã muốn tiếp nhận người phụ nữ khác và
không hề yêu em, tự mình làm tổn thương trái tim… thì có ích lợi gì?”
Vân Đóa kìm nén, cúi đầu khóc, trong tiếng khóc lộ ra tuyệt vọng
nồng đậm, “Em yêu anh ấy, ô… Em yêu anh ấy, em nhớ…rất nhớ…anh ấy! Em nên làm
gì bây giờ?”
“…” Vấn đề này Lâm Tuyết không trả lời được, chỉ có thể nói đàn
ông đều là động vật biến đối từ thiện lương sang lãnh khốc, một khi đã trở mặt
thì tâm địa so với sắt đá còn cứng rắn hơn.
Khóc một lúc lâu, đại khái đã phát tiết ra được nỗi thất vọng và buồn
khổ trong lòng, Vân Đóa kiềm chế nức nở, thút thít nói với cô: “Em còn
quên một chuyện quan trọng khác, nghe nói chị và Mạc Sở Hàn đã chia tay, chuyện
này có thật không?”
“Ừ.” Lâm Tuyết mạnh mẽ lấy lại tinh thần, khuyên giải an ủi cô: “Em
xem, chị không phải cũng từng phải đối mặt sao? Vân Đóa, nghĩ thông suốt một
chút, ai chưa từng qua lửa.”
“Hôm nay em gặp Mạc Sở Hàn, anh ta hỏi em nhiều vấn đề kỳ quái.
Lâm Tuyết, em cảm thấy anh ta hiểu lầm chị, liền giúp chị thích rất nhiều chuyện.
Em nói cho Sở Hàn biết, hôn ước giữa chị và anh em trước đây là việc
không theo ý muốn, kỳ thật chị vì giúp anh ta nên mới đính hôn với anh trai em!”
Chương 44. Làm sao để tha thứ
cho cô?
Không tưởng tượng được Vân Đóa lại đến gặp Mạc Sở Hàn, càng không thể
ngờ cô ấy đã giúp Lâm Tuyết giải thích chuyện đính hôn với hắn. Nhưng, bây giờ giải
thích còn ý nghĩa sao? Cho dù Mạc Sở Hàn hiểu lầm, Lâm Tuyết cũng không thể tha
thứ cho những hành động không bằng cầm thú hắn đã gây ra.
Giết chết Vân mẫu mình kính yêu nhất, cô vĩnh viễn không thể tha thứ
hắn!
*
Hai ngày sau, Lâm Tuyết đợi cuộc huấn luyến nhảy dù mà Lương Tuấn Đào
đặc biệt bố trì cho mình, hơn nữa huấn luyện không chỉ diễn ra trong sư đoàn,
còn mời rất nhiều Thủ trưởng Quân ủy tới quan sát thực nghiệm, tràng diện thập
phần long trọng.
Phó Chủ tịch Quân ủy Lãnh Lệnh Huy và Ủy viên Quân ủy Lương Đống đúng
giờ có mặt tại hiện trường, hai vị lão thành còn tự tay bắn súng chào mừng
đợt huấn luyện nhảy dù lần này. Mặt khác Sư đoàn 706 còn đặc biệt mời Thiếu
tướng Không quân Thành phố Lãnh Bân và Phu nhân Hà Hiểu Mạn đến tham dự, Tướng
quân Bộ đội Đặc chủng Lý Ngạn Thành cũng tới góp mặt, mang theo con gái Lý Văn
San cùng con rể mình là Vân Thư Hoa, mặt khác còn có nghĩa tử Mạc Sở Hàn của
ông ta, Mạc Sở Hàn cũng dẫn theo vị hôn thê Thư Khả như thường lệ.
Khi đi ngang qua bên cạnh Lâm Tuyết, Vân Thư Hoa dành cho cô một ánh
nhìn chăm chú hàm xúc, Lâm Tuyết nhợt nhạt kéo môi, biểu đạt mình đã hiểu ý anh
ta.
“Đồ yêu tinh thối không biết xấu hổ, ở trước mặt lão nương còn dám đánh
mắt đưa tình với lão công ta!” Lý Văn San mở miệng mắng chửi ngay tại chỗ, nếu
không kiêng kị Lương Tuấn Đào bên cạnh, cô ta đã muốn động thủ đánh Lâm Tuyết.
Lương Tuấn Đào kéo Lâm Tuyết ra phía sau, thân hình to lớn như ngọn núi
bảo hộ cho cô, hắn che chắn trước mặt Lâm Tuyết rồi quay ra đối phó với Lý Văn
San chua ngoa đang ghen tị. Hai tay bắt chéo trước ngực, Lương Tuấn Đào mị
mâu cười lạnh: “Bà già, nội tiết lại mất cân bằng sao?”
Lý Văn San dù ngang ngược nhưng đã nhiều lần bị Lương Tuấn Đào độc mồm
độc miệng tổn thương, trong lòng vẫn còn sợ hãi, cô ta thấy thần sắc hắn không
được tốt, cũng không dám làm càn, lập tức thu lại rất nhiều, chỉ trả lời một
câu: “Trông coi nữ nhân của anh đi!” Sau đó Lý Văn San vội vàng chấm dứt tranh
cãi, kéo Vân Thư Hoa tránh đi thật xa.
Chờ bọn họ rời khỏi, Lương Tuấn Đào không vui xoay người lại răn dạy vợ
mình: “Xem đi, đây là kết quả của việc dám tùy tiện đầu mày cuối mắt với
đàn ông khác, anh không trừng trị em thì cũng có người khác giáo huấn em thôi.”
Đáng tiếc, Lâm Tuyết không nghe thấy lời hắn nói, ánh mắt u lạnh
của cô ngưng lại trên người Mạc Sở Hàn và Thư Khả cách đó không xa. Hai người
bọn họ ghé tai nói nhỏ, xem ra tình cảm rất quyến luyến, đằm thắm vô cùng.
Mắt thấy tất cả, khóe miệng Lâm Tuyết không khỏi hé ra một tia chế
giễu chua sót. Việc Vân Đóa giúp cô giải thích với hắn có ý nghĩa gì không?
Không phải ở trước mặt Lâm Tuyết hắn vẫn cố tình cùng người ta chọc vào mắt cô
sao? Thư Khả mang thai, Mạc Sở Hàn tất nhiên cực kì quan tâm cưng chiều, hắn
mới là người không để ý Lâm Tuyết nỗi khổ riêng hay không?
Mạc Sở Hàn lãnh khốc vô tình tàn nhẫn chỉ nhằm vào cô còn đối với Thư
Khả, hắn vĩnh viễn dịu dàng,bđa tình, khoan dung !
Tựa hồ nhận ra Lâm Tuyết đang nhìn chăm chú, Thư Khả ngẩng đầu, con mắt
sáng đảo qua, cô ta đắc ý ôm eo Mạc Sở Hàn, hờn dỗi không muốn cho hắn hôn
. Khi được hôn đền bù như nguyện, Thư Khả đắc ý mỉm cười nhìn Lâm Tuyết
khoe khoang.
Lâm Tuyết cũng cười, cay đắng giễu cợt đến cực điểm: hai kẻ kia từng là
hai người thân thiết nhất nhất bên cạnh mình, hiện tại lại biến thành hai lưỡi
dao nhọn đâm vào mình, không có lúc nào Lâm Tuyết quên nhắc nhở bản thân, tổn
thương bọn họ gây ra cho cô khoan vào tận tim đâm vào tận xương.
“Này, bà xã!” Lực đạo trong bàn tay to của Lương Tuấn Đào đặt trên eo
nhỏ có chút lớn, bóp đến mức suýt chút nữa Lâm Tuyết kêu lên.
Nhờ thấy đau mà lấy lại tinh thần, ánh mắt cô lập tức rời khỏi đôi
nam thanh nữ tú đang tận lực ân ái kia, Lâm Tuyết ngoái đầu liếc Lương
Tuấn Đào một cái. Có thể dùng lực lớn như vậy siết cô, người này đúng là xấu xa
hết sức.
Lương Tuấn Đào dứt khoát kéo cô vào ngực, hắn cúi đầu xuống, cắn một
cái lên cánh hoa hồng nhuận kia, lần này lực đạo vừa phải, khiến Lâm Tuyết
không thấy đau, môi cũng không bị rách. Hắn tà tứ nhếch môi nói: “Thấy người ta
hôn môi thì thèm sao?”
Che lấy cái miệng bị cắn, Lâm Tuyết xấu hổ tức tối đến nỗi mặt mày ửng
đỏ. Người đàn ông này. . . Quả thực không có bất kì lời nào nào hình dung được
sự ti tiện của hắn
Kéo bàn tay mềm đang che miệng của cô ra, Lương Tuấn Đào dùng ngón trỏ
thon dài chạm nhẹ vào khóe miệng sưng đỏ, cúi xuống gần hơn, hơi thở nóng rực
của hắn phun nhẹ trên khuôn mặt thanh tú khiến Lâm Tuyết cảm nhận được
hết thảy. Cho đến khi hơi thở cô trở nên dồn dập, muốn lui về phía sau tránh
né, hắn một tay giữ lấy Lâm Tuyết, mị hoặc nói nhỏ bên tai: “Nhìn xem lão
công đứng trước mặt em ưu tú cỡ nào, em không cần thấy hối hận vì những gã
đàn ông oai qua liệt tảo(1) ”
“Phì!” Lâm Tuyết cười rộ lên. Lương Tuấn Đào đúng là có bản lĩnh, dù
tâm tình cô có hỏng bét tệ hại, chỉ cần hắn muốn trọc cô cười, Lâm Tuyết phải
cười!
“Ngoan, đến đây cùng lão công khen ngợi một chút.” Cô cười như gió xuân
lướt nhẹ chọc cho lòng hắn ngứa ngáy, Lương Tuấn Đào cũng không quan tâm
đang ở chỗ đông người, hắn bá đạo ôm giữ eo nhỏ, bao phủ lên đôi môi Lâm Tuyết,
đầu tiên là mút nhẹ chỗ bị mình cắn sưng phù, sau đó cạy mở hàm răng, tiến
thẳng vào trong, dịu dàng câu dẫn cái lưỡi đinh hương cùng mình dây dưa.
“Ưm” Lâm Tuyết bị hắn hôn đến đầu óc choáng váng, nhưng lý trí vẫn tồn
tại. Trời ạ, đây là chỗ nào chứ, cái tên có thói quen tinh trùng lên não này
lại bắt đầu động tình! Hai tay cô dùng sức đánh mạnh mẽ lên lưng Lương Tuấn
Đào, ý bảo hắn buông mình ra!
Đã nhấm nháp đủ tư vị ngọt ngào của Lâm Tuyết, Lương Tuấn Đào như chưa
muốn buông cô ra, hắn ôm chặt cô gái mặt đang ửng hồng, hô hấp dồn dập vào vòm
ngực rộng lớn rắn chắc của mình, sau đó đối diện với ánh mắt đủ loại sắc thái
chung quanh, khuôn mặt không có chút đỏ, hơi thở không gấp gáp, Lương Tuấn Đào
giương môi tự giễu: “Không còn cách nào khác, bà xã có mị lực quá lớn, khiến
tôi không lúc nào là không muốn hôn cô ấy! Tôi quen miệng thành nghiện, mắt mọi
người nhìn qua cũng thấy thích, mấy chuyện vui vẻ này nên cười ha ha!”
“Ha ha. . .” Tất cả mọi người bị lời nói của hắn chọc vui vẻ, lúc
đầu còn cảm thấy có chút chướng mắt nhưng cũng không tiện nói ra. Vài vị lão
Thủ trưởng thì lắc đầu cười nói: “Cái cậu Đào Tử này, càng ngày càng miệng lưỡi
càng trơn tru, chỉ có như vậy đã chọc mọi người vui vẻ.”
Trong một tràng cười hi hi ha ha, chỉ có khuôn mặt tuấn tú của Mạc
Sở Hàn xanh mét, hắn siết chặt nắm đấm, trên mu bàn tay nổi lên gân xanh, có
thể thấy hắn mất rất nhiều khí lực ngầm chịu đựng mới không xông lên đánh
nhau với Lương Tuấn Đào.
“Sở Hàn, em muốn ăn hạt dưa, anh bóc cho em ăn ăn đi.” Thư Khả thấy
tình hình không ổn, vội vàng phân tán sự chú ý của Mạc Sở Hàn. Đồng thời,
cô ta cũng thập phần không cam lòng, vì sao Lâm Tuyết có thể dễ dàng khống chế
Mạc Sở Hàn cảm xúc chứ?
Vốn là cố tình khoe khoang để Lâm Tuyết thấy cảnh mình và Mạc Sở Hàn có
bao nhiêu ân ái, không ngờ lại thành như thế, kết quả kẻ phải lúng túng xấu hổ
lại là mình, Thư Khả.
Mạc Sở Hàn căn bản không nghe thấy lời cô ta nói, mọi sự chú ý của hắn
đều đặt trên đôi vợ chồng đang ôm ấp ngọt ngào kia… Đúng vậy, vợ chồng! Con
tiện nhân Lâm Tuyết ấy đã cùng Lương Tuấn Đào lĩnh giấy hôn thú! Nghĩ đến đây
Mạc Sở Hàn liền nghén răng ken két. Lâm Tuyết, đồ tiện nhân nhà cô! Cô làm sao
để tôi thứ cho cô? Làm sao để tha thứ cho cô đây?
(1)
oai qua liệt tảo: dưa chuột méo, táo nứt => hàng hỏng. Ý anh Đào ám
chỉ mấy cha kia là đồ xấu, hàng hỏng.
Chương 45. Anh giúp em.
Bị Lương Tuấn Đào trêu chọc ồn ã,
những uất ức phiền muộn tích tụ ban đầu trong lòng Lâm Tuyết đã được giải phóng.
Cô không nên vì người đàn ông có tên Mạc Sở Hàn kia mà mất khống chế, lại càng
không nên để hắn ảnh hưởng đến tâm tình mình lần nữa.
Cho dù Mạc Sở Hàn là một mũi tên nhọn
hoắt cắm vào tận xương tủy, Lâm Tuyết cũng muốn rút ra. Chỉ có hoàn
toàn khoét bỏ khối u ác tính này, miệng vết thương của cô mới có khả năng
lành hẳn.
Hai tay chống đỡ trước ngực nam tử cường tráng,
Lâm Tuyết kiễng kiễng mũi chân, cô thoải mái mổ nhẹ lên khuôn mặt tuấn tú
của Lương Tuấn Đào, hơi hơi kéo môi nói: "Chúng ta đi thôi."
Đại khái đây là lần đầu tiên được hưởng diễm phúc nên
Lương Tuấn Đào cứ ngơ ngẩn. Lâm Tuyết kéo bàn tay to của hắn, gắt giọng:
“Ngốc, giật mình làm gì? Đi thôi!”
Tâm tình Lương Tuấn Đào tốt đến dữ dội, hắn vui mừng như điên, vừa tiến
lên được hai bước, Lương Tuấn Đào liền cảm thấy có ánh mắt từ nơi nào đó tràn
ngập ghen ghét lạnh run đang quăng trên người mình, lúc này hắn mới phát hiện
ra khuôn mặt đã muốn phát cáu của Mạc Sở Hàn.
Giương cao anh mi, Lương Tuấn Đào đắc ý khoa tay múa chân dùng tay ra
hiệu chiến thắng với Mạc Sở Hàn, lúc này mới đi được hai bước, bàn tay to
theo thói quen cố trụ trên eo nhỏ Lâm Tuyết, hắn còn cố ý cúi đầu cười đùa ngọt
nhạt nỉ non bên tai cô, hai người thân thân thiết ân ân ái ái cùng tiến đến bàn
chủ trì bên kia.
*
Bộ trưởng Quân khu Lương Trọng Toàn và phu nhân Lưu Mỹ Quân đều nhận
được giấy mời tham dự, mặt khác Bộ trường ngoại giao Thẩm Cẩm Xương cũng đưa
theo con gái Thẩm Doanh Doanh tới.
“Ba, mẹ, hai người đã tới.” Lâm Tuyết sơ đạm mà không mất đi lễ
phép lên tiếng chào hỏi vợ chồng lão Lương.
Lương Trọng Toàn mỉm cười gật gật đầu, Lưu Mỹ Quân nhỏ nhen khước từ hừ
lạnh một tiếng, ánh mắt của bà lộ ra chán ghét.
Lâm Tuyết biết Lâm Á Linh là duyên cớ khiến Lưu Mỹ Quân càng thêm thành
kiến với mình. Nhưng chuyện này liên quan gì đến cô chứ? Không phải Lương Thiên
Dật mới là người lưu lại nữ nhân kia à, Lưu Mỹ Quân không có bản lĩnh quản
thúc con trai mình chỉ biết giận chó đánh mèo với Lâm Tuyết, chẳng lẽ cô là nơi
để bà trút giận sao?
Thẩm Doanh Doanh nhìn thấy Lưu Mỹ Quân lập tức nhào vào ngực bà, ô ô
khóc lên. Lưu Mỹ Quân vội vàng an ủi cô ta: “Bác biết cháu phải chịu ủy khuất,
đừng khóc nữa.”
Thẩm Gấm Xương nhân cơ hội thở dài: “Đứa bé này quá ngây thơ, vừa vào
quân doanh đã bị những nữ nhân giỏi về tâm kế lừa gạt phải từ chức Đại đội
trưởng. Chuyện này cũng đành vậy thôi, chỉ là không ngờ Tuấn Đào lại được
điều đến Sư đoàn 706! Thăng chức là chuyện tốt nhưng con bé cứ một lòng một dạ
muốn đi theo Tuấn Đào, cũng muốn theo tới Sư đoàn, nhưng Quân ủy bên kia luôn
chặn lại không cho vào.”
Lưu Mỹ Quân quay đầu, nói với Lương Trọng Toàn ở bên cạnh: “Lão Lương,
chuyện này ông đến nói với ông cụ nhà mình một tiếng đi. Đứa nhỏ Doanh Doanh
này có trái tim trung thực, mất đi chức vụ hoàn toàn là chuyện ngoài ý
muốn, ngã một lần, khôn thêm một chút, sau này con bé sẽ chú ý. Nhìn nó cứ một lòng
muốn vào Sư đoàn 706, hãy thành toàn cho nó đi.”
Lương Trọng Toàn cười ha ha, ông dứt khoát nói thẳng: “Ông cụ sẽ
không quản mấy việc nhỏ vụn vặt này, hẳn là Tuấn Đào giữ lại không cho vào.”
Như vậy hết thảy mũi nhọn của vấn đề đều hướng về phía Lương Tuấn Đào,
trước đông đảo ánh mắt khác thường tại đây, hắn mỉm cười, thẳng thắn mà nói
đúng sự thật: “Đúng vậy, là tôi giữ lại không cho vào!”
Trước mắt đám đông thế này thật mất mặt, Thẩm Cẩm Xương không khỏi xụ mặt
xuống, ông ta hừ lạnh một tiếng quay đầu sang chỗ khác.
Thẩm Doanh Doanh thì càng ủy khuất, cô ta lã chã – chực khóc, chất vấn
Lương Tuấn Đào: “Anh vì cái gì cố ý chặn em? Chẳng lẽ là để làm nữ nhân bên
cạnh anh vui lòng sao?”
Lâm Tuyết nhíu nhíu đôi mi thanh tú, cô gái này thật đáng chán, ở chỗ
nào cô ta cũng thấm đẫm tinh thần muốn nhúng tay vào. Trong hoàn cảnh long trọng trang nghiêm
thế này, còn khóc khóc khóc mà tranh giành tình cảm, thật là nể phục cô ta!
“Đấy là cô vợ nhỏ của tôi!” Lương Tuấn Đào cũng chẳng thích phí nước
miếng với cô gái háo sắc này, hắn chỉ nói: “Chừng nào kĩ thuật bắn súng của cô
có thể so sánh với cô ấy, tôi sẽ để cô gia nhập Sư đoàn 706.”
“…”
Đã chặn được miệng Thẩm Doanh Doanh, Lương Tuấn Đào kéo tay Lâm Tuyết,
nói: “Đi thôi, chuẩn bị nhảy dù!”
“Cái gì?” Lâm Tuyết cho là mình nghe lầm.
“Anh nói chuẩn bị lên nhảy dù!” Lương Tuấn Đào nhướng nhướng mày
đi về phía Lãnh Bân đồng thời hai người dùng cách thức của đàn ông đánh quyền
chào hỏi lẫn nhau , sau đó hắn tiếp tục cổ vũ lão bà đại nhân của mình: “Anh cố
ý mời Lãnh Thiếu tướng bên bộ đội Không quân tới đây trực tiếp cùng em lên đó
chỉ đạo nhảy dù, thế nào? Này trang bị phần cứng đã đủ mạnh rồi chứ?”
*
Trên bầu trời xanh thẳm, mây trắng khoan thai, màu xanh biếc như được
gột rửa. Mấy chục chiếc máy bay xoay quanh trên không trung, cửa cabin mở ra,
nhóm lính dù sôi nổi nhảy xuống, từ trên bầu trời chiếc dù nở rộ như một đóa
hoa trắng noãn.
Hôm nay thời tiết vô cùng tốt, bất kể là về độ ấm độ ẩm hay vận tốc gió
đều cực kì thích hợp cho việc nhảy dù. Hơn nữa còn mời Lãnh BânThiếu tướng
Không quân đến đích thân chỉ đạo nội dung trọng yếu, tin rằng tất cả lính dù
đều có dũng khí nhảy xuống.
Đáng tiếc, Lâm Tuyết chính là ngàn người mới có một ngoại lệ. Đứng ở
cửa cabin, cả thân được trạng bị đầy đủ nhưng khuôn mặt cô không còn chút
máu, Lâm Tuyết gần như muốn té xỉu. Rất cao, năm nghìn mét… Quả thực không dám
tưởng tượng nếu nhảy xuống lục phủ ngũ tạng của cô có chịu nổi hay không?
Nhóm bạn bè sôi nổi liên tục nhảy xuống, có người đã tiếp đất
thành công. Lâm Tuyết vẫn còn do dự, không đúng, phải nói là cô té xỉu trước
khi giãy chết.
“Không, không được…” Giọng nói của Lâm Tuyết rõ ràng mang theo run rẩy,
hai chân mềm yếu
không cách nào đứng thẳng được, cô úp sấp chặt chẽ trên vách tường
cabin, lần thứ hai Lâm Tuyết cự tuyệt mệnh lệnh của Lãnh Bân: “Tôi không thể
nhảy… Tôi mắc chứng sợ độ cao nghiêm trọng !”
“Ngoan một chút, chỉ cần nhảy xuống một lần, cam đoan rằng chứng sợ độ
cao của em không chữa cũng tự lành.” Người nói chuyện chính là Lương Tuấn Đào.
Nhìn cô sợ hãi hắn cũng đau lòng, nhưng để hoàn toàn trị tận gốc căn
bệnh, hắn chỉ có thể nhịn đau đưa ra liều thuốc mạnh này!
“Khốn kiếp!” Giọng Lâm Tuyết mang theo tiếng khóc khóc nức nở, cô u oán
trừng Lương Tuấn Đào một cái: “Anh đưa ra chủ ý thật ôi thiu! Ở giữa không
trung tôi mà ngất xỉu, phía dưới lại có nhiều chiến hữu và lãnh đạo như
vậy, thật là mất mặt!” (ô ô, bạn Tuyết thật dũng cảm —- sợ “mất mặt” chứ
không sợ “mất mạng” á)
“Sẽ không bị ngất! Em phải tin tưởng vào bản thân mình!” Lương Tuấn Đào
không ngừng động viên tinh thần cô, “Lại đây, dũng cảm một chút, nhắm mắt lại
nhảy xuống đi, không xảy ra chuyện gì đâu!”
“Tôi không nhảy, anh thích thế nào thì đi mà làm thế ý!” Lâm Tuyết đột
nhiên vứt túi trên vai xuống, cô bắt đầu động thủ tháo hết trang bị nhảy dù
trên người xuống, chuẩn bị rút lui.
“Thiếu úy Lâm Tuyết!” Lãnh Bân nổi giận, đại khái là anh ta ghét nhất
loại nữ binh lâm trận mà lùi bước.” Nhìn mấy ngôi sao trên quân hàm của cô xem, cô
không muốn làm nó thất vọng chứ?”
Bàn tay đang định tháo bỏ trang bị được rút lại, Lâm Tuyết tiến thoái
lưỡng nan, bồi hồi do dự.
“Lại đây!” Khuôn mặt tuấn tú tuyệt sắc khuynh thành của Lãnh Bân như
phủ hàn băng, anh tự mình động thủ kéo Lâm Tuyết đến cửa cabin lần nữa, chỉ vào trời
xanh mây trắng bên ngoài nói: “Cô nhìn xem bầu trời đẹp đến cỡ nào. Cho dù có
hòa tan trong nó, cũng là chuyện vui sướng trong lòng. Nhảy xuống đi!” Nói
xong, không đợi Lâm Tuyết kịp phản ứng Lãnh Bân đã đẩy cô xuống.
“A!” Lâm Tuyết một cước dẵm lên khoảng không, cô kinh hãi đến cực điểm,
hai tay theo bản răng quơ quào mãnh liệt. Con người ta trong bước đường cùng
khả năng tiềm tàng được kích thích vô cùng, thật là, Lâm Tuyết lại bị mắc ở rìa
cabin, cô khản giọng kêu lên: “Lương Tuấn Đào, cứu tôi!”
Động cơ xoay tròn, kình phong vù vù, Lương Tuấn Đào lộ ra nửa người, khuôn
mặt tuấn tú cương nghị đông lại, hắn nói: “Đừng sợ, anh sẽ đến giúp em!”
Nói xong, hắn cúi thấp người chậm rãi tách cái móc ở khoang thuyền dọc
theo ngón tay cô ra — hóa ra chuyện hắn nói giúp cô theo lời đã nói là như vậy!
Ngã xuống trong nháy mắt, Lâm Tuyết giận dữ, cô một phen tóm lấy
mắt cá chân Lương Tuấn Đào, kiên quyết kéo hắn xuống dưới, hai người cùng lúc rơi nhanh như gió
xuống mặt đất.

