Biên niên sử Narnia (Tập 5: Trên con tàu Hướng Tới Bình Minh) - Chương 02
CHƯƠNG 2
Trên boong
tàu Hướng tới Bình minh
- À, bạn tới rồi Lucy! - Caspian nói. - Chúng tôi đang đợi
bạn đây. Xin giới thiệu đây là thuyền trưởng của tôi, ngài Drinian.
Một người đàn ông bước lên trước, quỳ xuống một gối, trịnh
trọng hôn tay Lucy. Nó thấy có Edmund và Reepicheep.
- Thế Eustace đâu? - Lucy hỏi.
- Đang nằm trên giường, - Edmund nói, - và anh không nghĩ
chúng ta có thể làm được điều gì cho nó. Sẽ chỉ khiến nó cảm thấy tồi tệ hơn
nếu người ta cố gắng đối xử tử tế với nó.
- Trong khi đó, - Caspian tiếp lời, - chúng ta cần phải trao
đổi một chút.
- Tất nhiên chúng ta sẽ làm thế, - Edmund kêu lên, - nhưng
trước tiên hãy nói về thời gian. Theo cách tính của chúng tôi thì một năm đã
trôi qua kể từ lúc chúng tôi rời Narnia ngay trước khi cậu đăng quang. Ở Narnia
thì bao năm đã qua rồi?
- Đúng ba năm. - Caspian đáp.
- Và mọi chuyện đều tốt đẹp chứ? - Edmund hỏi.
- Cậu sẽ không nghĩ là tôi bỏ vương quốc của mình lênh đênh
trên biển trừ khi mọi chuyện đều ổn chứ? - Ông vua trẻ tuổi đáp. - Mọi việc
không thể tốt đẹp hơn nữa. Không có rắc rối gì giữa những người Telmarine,
người lùn, những con thú biết nói, thần rừng và những sinh vật còn lại. Chúng
tôi đã giải quyết được mâu thuẫn với bộ tộc người khổng lồ ưa gây hấn ở biên
giới bằng một chiến thắng đầy sức thuyết phục vào năm ngoái và bây giờ họ đã
chịu chung sống hòa bình. Tôi cũng có một con người tuyệt vời thay thế tôi làm
nhiếp chính trong thời gian tôi đi vắng - đó là chú lùn Trumpkin. Hai người còn
nhớ ông ta không?
- Ôi Trumpkin thân yêu, - Lucy kêu lên, - tất nhiên tôi vẫn
nhớ. Bạn không thể có một sự lựa chọn nào đúng đắn hơn.
- Trung thành như một con lửng, dũng cảm như... như bác
chuột đây, thưa cô. - Drinian nói. Ông ta đang tính nói là như một con sư tử
thì nhận thấy đôi mắt Reepicheep dán chặt vào mình.
- Tàu chúng ta đang đi đâu vậy? - Edmund hỏi.
- À, - Caspian đáp, - đây là cả một câu chuyện dài. Có lẽ
các bạn vẫn còn nhớ khi tôi còn nhỏ, ông chú tiếm quyền của tôi - Miraz - đã
thanh trừ bảy người bạn của cha tôi (những người đã đứng về phía cha tôi) bằng
cách phái họ đi khai phá vùng biển Đông chưa một ai biết đến, ở bên ngoài quần
đảo Đơn Côi.
- Phải, Lucy đáp, - và không một ai trong số họ trở về.
- Vâng, đúng thế. Và vào ngày đăng quang, với sự nâng đỡ của
Aslan, tôi đã tuyên thệ rằng một khi tôi đã thiết lập được một cuộc sống yên
bình cho toàn cõi Narnia này, tôi sẽ đích thân giong buồm về hướng đông trong
vòng một năm một ngày để tìm lại những người bạn của cha tôi hoặc để biết về
cái chết của họ mà tìm cách trả thù nếu có thể. Đây là tên tuổi của bảy vị
trung thần đó: ngài Revilian, ngài Bern, ngài Argoz, ngài Mavramorn, ngài
Octesian, ngài Restimar và... ồ còn một người nữa với cái tên khó nhớ.
- Ngài Rhoop, thưa bệ hạ. - Drinian đáp.
- Rhoop, Rhoop, đúng rồi. - Caspian đáp. - Đó là mục đích
của chúng tôi. Nhưng Reepicheep còn có một dự định cao hơn. - Mọi con mắt đổ
dồn về phía bác chuột.
- Cao vời vợi như tâm hồn tôi. - Chuột nói. - Mặc dù nó cũng
thấp bé như thân hình của tôi. Đó là tại sao chúng ta không nên thử đến mảnh
đất cuối cùng của thế giới về phía đông? Chúng ta có thể tìm thấy gì ở đấy? Tôi
cho là có thể thấy đất nước của Aslan. Bao giờ Aslan vĩ đại cũng đến từ hướng
đông ngang qua biển lớn.
- Tôi dám nói đó thật là một ý hay. - Edmund kêu lên thán
phục.
- Nhưng mọi người có nghĩ, - Lucy nói, - rằng quê hương của
Aslan có thể là một đất nước - tôi muốn nói là một nơi nào đó mà chúng ta có
thể đi đến bằng tàu?
- Tôi cũng không rõ thưa nữ hoàng. - Reepicheep đáp. -
Chuyện là thế này, từ khi tôi còn nằm trong nôi, một người đàn bà gỗ - một nữ
mộc tinh đã đọc câu vè này cho tôi nghe:
Nơi bầu trời chạm xuống hôn biển cả
Nơi sóng dữ trở nên êm ả
Đừng nghi ngờ bé Reepicheep ơi
Hãy đi tìm những điều con mong đợi
Mênh mang ở tận phương Đông xa vời.
Tôi cũng không rõ nó có ý nghĩa gì, nhưng nó đã bỏ bùa tôi
từ lúc ấy đến giờ.
Sau một quãng im lặng ngắn ngủi, Lucy lên tiếng:
- Và bây giờ chúng ta đang ở đâu hả Caspian?
- Thuyền trưởng sẽ nói rõ cho bạn biết hơn tôi.
Drinian lấy ra tấm hải đồ và trải rộng lên bàn.
- Hiện chúng ta đang ở đây, - ông nói, đặt ngón tay vào một
điểm, - hoặc là vào trưa nay. Chúng ta đã được một ngọn gió lành yểm trợ từ
Cair Paravel và đã dừng lại chếch về hướng bắc một chút ở Galma. Chúng tôi đã
neo lại cảng một tuần, bởi vì công tước xứ này đã tổ chức một cuộc đấu thương
đại quy mô dành cho đức vua Caspian và ở đây đức vua đã làm cho nhiều kỵ sĩ bị
ngã ngựa.
- Và bản thân tôi cũng bị vài cú ngã ra trò, Drinian ạ. Một
vết thương vẫn còn bầm tím đây này. - Vua nói.
- Và làm nhiều kỵ sĩ ngã ngựa. - Drinian lặp lại với một nụ
cười. - Chúng tôi nghĩ công tước hẳn sẽ hài lòng lắm nếu đức vua hỏi cưới con
gái ông ta nhưng không có chuyện như vậy.
- Một tiểu thư mắt lé và mặt toàn tàn nhang. - Caspian nói.
- Ôi, một cô gái đáng thương! - Lucy nói.
- Rồi tàu chúng tôi rời khỏi Galma, - Drinian tiếp tục, -
hai ngày liền trời không có gió và phải dùng sức người chèo thuyền, sau đó trời
bắt đầu nổi gió và chúng tôi chỉ đến được Terebinthia vào ngày thứ tư sau khi
rời khỏi Galma. Nhưng vua xứ Terebinthia đã gửi đến một thông điệp không nên
cho tàu cập bến vì ở đây đang xảy ra một nạn dịch, vì vậy chúng tôi đã đi quanh
mũi Terebinthia vào một lạch nước nhỏ cách xa thành phố để lấy nước ngọt. Chúng
tôi phải nằm cách xa bờ trong suốt ba ngày trước khi đón được ngọn gió đông nam
và đậu ở ngoài khơi Bảy Đảo. Đến ngày thứ ba một con tàu của bọn cướp biển
(người Terebinthia, nếu căn cứ vào cách trang bị trên tàu) đã đuổi kịp chúng
tôi, nhưng khi chúng phát hiện thấy chúng tôi có đầy đủ những món vũ khí tốt
nhất, nó bơi đi xa sau khi bắn một loạt tên về phía tàu chúng tôi.
- Chúng tôi buộc phải truy đuổi, xông lên tấn công và treo
cổ bất cứ tên cướp nào trên tàu. - Reepicheep hào hứng nói.
- Và đúng năm ngày sau chúng tôi đã có thể thấy được Muil,
nơi là điểm cực tây của Bảy Đảo. Sau đó chúng tôi lái tàu vòng qua eo biển, vào
lúc mặt trời lặn thì đến Redhaven nằm trên đảo Brenn, nơi chúng tôi có những
bữa tiệc tuyệt vời, cùng thực phẩm và nước ngọt. Sáu ngày trước đây chúng tôi
rời Redhaven, tàu đi với một tốc độ lý tưởng nhờ thế tôi hi vọng có thể thấy
được quần đào Đơn Côi vào ngày kia. Tính tổng lại, cho đến nay chúng tôi đã
lênh đênh trên biển được gần 30 ngày và đã đi được hơn 400 hải lý tính từ
Narnia.
- Sau quần đảo Đơn Côi sẽ là cái gì? - Lucy hỏi.
- Không một ai biết, thưa nữ hoàng. - Drinian đáp. - Trừ khi
chính những người dân trên đảo nói cho chúng ta biết.
- Người ta sẽ không biết điều đó trong thời của chúng ta. -
Edmund nói.
- Nếu thế, - Reepicheep nói, - sau khi rời quần đảo Đơn Côi,
cuộc phiêu lưu của chúng ta mới chính thức bắt đầu.
Caspian gợi ý mời hai vị khách đi tham quan tàu một vòng
trước bữa ăn, nhưng Lucy cảm thấy áy náy không yên bèn nói:
- Tôi nghĩ phải đi thăm Eustace. Mọi người cũng biết tình
trạng say sóng kinh khủng ra làm sao. Nếu tôi có lọ thuốc tiên tôi sẽ chữa khỏi
bệnh cho nó.
- Nhưng bạn vẫn còn, - Caspian đáp, - nếu không nhắc chúng
tôi cũng quên mất. Khi bạn để lọ thuốc lại tôi nghĩ nó phải được coi như một
trong những báu vật của hoàng gia thế là tôi luôn mang theo người. Nhưng...
nhưng nếu bạn nghĩ... một việc vặt như say sóng cũng đáng để lãng phí...
- Chỉ mất có một giọt mà thôi.
Caspian mở một ngăn kéo dưới băng ghế lấy ra cái lọ kim
cương tuyệt đẹp mà Lucy nhớ rất rõ.
- Hãy nhận lại báu vật của mình, nữ hoàng Lucy! - Vua nói
khi hai người rời khỏi cabin đi ra ngoài boong tàu đầy nắng gió.
Trên boong có hai cửa sập vừa to vừa dài, ở trước và ở sau
cột buồm, cả hai cái đều đang mở như bao giờ cũng thế vào những ngày đẹp trời
để cho ánh sáng và khí trời lọt xuống lòng tàu. Caspian dẫn mọi người xuống một
cái thang sau khi qua cửa sập. Ở đây họ thấy mình ở một nơi có nhiều băng ghế
kê thành hàng, từ mạn tàu bên này sang mạn tàu bên kia và ánh sáng lùa vào qua
những cái lỗ để gác mái chèo, nhảy nhót trên sàn tàu. Tất nhiên sàn tàu của
Caspian không phải là một thứ gì kinh khủng như loại thuyền galley do những
người nô lệ cầm chèo. Mái chèo chỉ được sử dụng khi gió yếu hoặc khi vào và ra
khỏi cảng và tất cả mọi người (chỉ trừ Reepicheep có đôi chân ngắn củn) phải
luân phiên nhau chèo thuyền. Ở mỗi bên thành tàu đều có một khoảng trống dưới
băng ghế chứa đủ thứ như bao bột mì, thùng nước ngọt và rượu, thùng tô nô đựng
thịt heo muối, bình mật, túi da đựng rượu, táo, hạt dẻ, pho mát, bánh quy, củ
cải và những lát thịt heo muối xông khói. Từ trên trần - tức là bên dưới sàn
tàu - treo lủng lẳng từng súc thịt, những túm hành khô và ở đây cũng có cả
những người thủy thủ nằm nghỉ trên võng trong khi chờ đến phiên mình.
Caspian dẫn mọi người đi về phía đuôi tàu, bước qua hết băng
ghế này sang băng ghế khác, ít nhất thì với cậu cũng là bước đi, còn với Lucy
thì khác, có lúc nó bước cũng có khi phải nhảy qua, bác chuột chũi thì phải
thực hiện những cú nhảy dài. Cứ như vậy họ đi đến một vách ngăn có trổ một cánh
cửa. Caspian mở cửa dẫn họ vào một khoang nằm ngay bên dưới cabin của Lucy và
cũng có diện tích như vậy. Tất nhiên nơi này không đẹp được như thế. Trần rất
thấp và hai bên dốc xuống trong khi họ bước xuống vài bậc, thành thử khó có thể
gọi là sàn tàu; và mặc dầu ở đây có những ô cửa sổ làm bằng sắt dầy nhưng lại
không mở ra được vì nó nằm dưới mặt nước. Vào lúc này, khi con tàu lao lên,
khoang tàu có một màu vàng óng bởi ánh sáng mặt trời và mờ mờ xanh bởi nước
biển.
- Cậu và tôi, chúng mình sẽ ở đây Edmund ạ. - Caspian nói. -
Chúng ta sẽ để người anh em họ của cậu nằm giường còn hai chúng ta thì mắc võng
nằm.
- Thần cầu xin bệ hạ... - Drinian bắt đầu.
- Không, không đâu ông bạn ạ, - Caspian gạt đi, - chúng ta
đã tranh cãi với nhau về điểm này rồi. Ông và Rhince (tên một thủy thủ) có
trách nhiệm chèo lái con tàu sẽ phải quan tâm, lo lắng và lao động vất vả suốt
đêm ngày trong khi chúng tôi chỉ hát mấy đoạn trường ca hoặc trò chuyện vì thế
hai người phải ở cabin phía trên. Vua Edmund và tôi có thể nằm thoải mái và ấm
cúng ở dưới này. Những người khách lạ làm sao thế?
Eustace mặt mày xanh lè, nhăn nhó lên tiếng hỏi đã có bất cứ
dấu hiệu gì cho biết cơn bão yếu đi chưa. Nghe thế Caspian hỏi:
- Bão nào?
Drinian bật cười.
- Bão ư, ông chủ trẻ? - Ông hỏi giọng oang oang. - Đây là
lúc tiết trời đẹp nhất, đẹp như người ta có thể mong đợi được.
- Lão là ai? - Eustace hỏi giọng khó chịu. - Đuổi lão ta đi
đi. Giọng lão cứ khoan vào óc tôi đây này.
- Chị mang cho em một thứ có thể làm em cảm thấy dễ chịu
hơn. Eustace ạ. - Lucy nói.
- Ôi thôi biến đi và để tôi một mình! - Eustace gầm gừ.
Thế nhưng nó vẫn nuốt một giọt mật từ lọ thuốc tiên của Lucy
và mặc dầu nó la oai oái rằng thuốc có một vị rất ghê (vào lúc Lucy mở nắp lọ
cả cabin tràn ngập một mùi thơm dễ chịu, khoan khoái) thì cũng chính giọt thuốc
ấy đã làm khuôn mặt nó hồng hào lại sau vài giây và chắc chắn nó thấy khỏe
khoắn hơn bởi vì thay vì rên la về trận bão và cái đầu đau nó đã bắt đầu đòi
được lên bờ và nói rằng ở bến cảng đầu tiên nó sẽ “thảo một văn bản” kiện tất
cả mọi người lên lãnh sự quán Anh. Nhưng khi Reepicheep hỏi lại “văn bản” là gì
và nó “thảo” như thế nào (Reepicheep nghĩ đó là một phương thức mới mẻ chuẩn bị
cho một đánh nhỏ), Eustace chỉ đáp cộc lốc:
- Lạ thật, chuyện đó mà cũng phải hỏi ư?
Tuy vậy, mọi người cũng thành công trong việc thuyết phục nó
rằng họ đã đi hết tốc lực để đến mảnh đất gần nhất mà họ biết và họ không có
khả năng đưa nó về lại Cambridge là nơi dượng Harold sống, cũng tương
tự như họ không có khả năng đưa nó lên mặt trăng. Sau đó nó phụng phịu đồng ý
thay bộ đồ mới để sẵn trước mặt và bước lên boong.
Bây giờ Caspian mới giới thiệu con tàu với khách mặc dù trên
thực tế họ đã biết gần hết. Họ đi trên phần boong ở mũi tàu, người hoa tiêu
đang đứng trên một cái bục nhỏ đặt bên trong phần cổ rồng mạ vàng và nhìn qua
cái miệng mở rộng của nó. Bên trong cái phần boong này là bếp và là nơi sinh hoạt
của người phụ trách việc neo buồm, người thợ mộc, đầu bếp và viên đội trưởng
đội bắn cung.
Nếu bạn nghĩ thật kỳ cục khi đặt bếp ở mũi tàu và hình dung
khói sẽ bay vào hết các khoang tàu thì đó là vì bạn nghĩ đến những con tàu chạy
bằng hơi nước bao giờ cũng chạy trước ngọn gió. Với thuyền buồm, gió thổi đến
từ phía sau và bất cứ cái gì có mùi đều bay xa về phía trước trong chừng mực có
thể. Khách được dẫn lên khoang chiến đấu trên cao, thoạt tiên họ cảm thấy rất
nguy hiểm vì con tàu lắc qua lắc lại và nhìn thấy boong tàu chạy tuột xuống
phía dưới và trông như nhỏ lại. Bạn sẽ cảm thấy là nếu mình bị ngã khỏi đây thì
chắc chắn bạn sẽ không rơi xuống boong tàu mà sẽ ngã xuống nước.
Sau đó lại đi xuống đuôi tàu nơi Rhince đang làm nhiệm vụ
cùng với một người khác bên tay bánh lái lớn và ở phía sau cùng, nơi đuôi rồng
giương lên lấp lánh ánh vàng có một băng ghế nhỏ. Con tàu có tên là Hướng
tới Bình minh. Nó rất nhỏ so với con tàu của chúng ta hoặc thậm chí so với
một tàu buồm hoặc tàu chiến hoặc tàu tam bản ở vào thời hoàng kim của Narnia
dưới sự cai trị của Peter Đại đế và ba người em. Thực ra thì hầu như tất cả tàu
bè đã biến mất dưới triều đại của các tiền bồi trong dòng họ Caspian. Khi chú
Caspian là Miraz kẻ cướp ngôi phá bảy nhà quý tộc vốn là trung thần của Caspian
thứ chin đi biển người ta đã phải mua một con tàu của người Galma và thuê cả
những thủy thủ người Galma nữa.
Sau khi lên ngôi, Caspian bắt đầu tổ chức việc phổ biến
trong dân chúng Narnia về ngành hàng hải và con tàu này là tác phẩm đẹp nhất,
hoàn chỉnh nhất mà họ tạo ra. Con tàu nhỏ đến mức tất cả các khoảng không đều
được tận dụng và người ta phải tính toán khéo léo lắm mới dành chỗ cho một cái
chuồng gà (Lucy cho gà ăn) ở một bên thành tàu. Nhưng đó là một con tàu đẹp
theo kiểu của nó, một “công nương” như các thủy thủ nâng niu gọi, với những
chiếc cột, trụ, đường diềm có đường nét tinh xảo và màu sắc hài hòa, đẹp mắt.
Tất nhiên, Eustace chẳng bao giờ hài lòng với bất cứ thứ gì,
nó cứ mải ba hoa về tàu chở khách, thuyền máy, thủy - phi cơ và tàu ngầm. (“Cứ
như thể nó biết tất tần tật mọi chuyện về tàu bè”, Edmund làu bàu trong miệng.)
Hai anh em nó thì khỏi nói, chúng lập tức say mê con tàu như
say mê tất thảy những gì thuộc về Narnia. Khi họ đến một cabin ở đuôi tàu ăn
tối, chân trời phía tây đỏ rựng lên một gam màu rực rỡ diễm lệ hiếm thấy của
ánh tà dương và nghe có vị gì mằn mặn nơi đầu môi và cái ý nghĩ một miền đất
chưa từng được biết đến nơi tận cùng thế giới làm cho Lucy cảm thấy nó quá hạnh
phúc để có thể nói nên lời.
Điều mà Eustace nghĩ thì tốt nhất là nên thể hiện bằng lời
lẽ của nó bởi vì khi tất cả đã mặc lại bộ đồ khô ráo của mình vào sáng hôm sau,
nó lập tức lấy một cuốn sổ tay nhỏ màu đen và một cây bút chì và bắt đầu ghi
nhật ký. Bao giờ nó cũng mang bên người cuốn sổ này và ghi lại điểm số của nó,
mặc dù nó chẳng quan tâm đến các môn học vì mục đích tự thân của chúng mà chỉ
chú ý đến điểm số các môn học mà nó đạt được và thường lân la dò hỏi: “Này,
điểm số của tôi cũng không đến nỗi nào. Còn mọi người thì sao?”
Nhưng bởi vì xem ra nó không có cơ hội lấy được những “điểm
cao” ở con tàu này, nó bắt đầu ghi nhật ký. Đây là những dong nhật ký đầu tiên.
“Ngày 7 tháng Tám
Thế là đã qua 24 giờ trên con tàu quái quỷ này nếu như đây
không phải là một cơn ác mộng. Suốt quãng thời gian đó một cơn bão kinh khủng
hoành hành (có một điều tốt là tôi không bị say sóng). Những con sóng lớn liên
tục chồm lên trước mũi tàu và tôi thấy con tàu suýt bị sóng biển nhấn chìm
xuống đáy đến vài lần. Tất cả những người khác đều giả vờ là không nhận ra điều
này hoặc là họ chỉ khoe mẽ, giương vây bởi vì như Harold đã nói, một trong
những tính xấu nhất của bọn người tầm thường là nhắm tịt mắt lại trước sự thật.
Thật là điên khùng khi đi ra biển trên một cái vật nhỏ tí, lạc hậu như thế này.
Không lớn hơn một cái xuồng cứu hộ!!! Và tất nhiên nó hoàn toàn ở trong tình
trạng thô sơ, man rợ. Không có salông, không radio, không phòng tắm, không có
bàn ghế tử tế. Suốt chiều hôm qua tôi bị lôi đi khắp các xó xỉnh và phải chịu
trận nghe Caspian khoe khoang con thuyền đồ chơi thảm hại đến mức nực cười của
nó như thể đó là con tàu Queen Mary làm cho bất cứ ai cũng
phát ốm lên. Tôi đã cố dạy cho nó hiểu một con tàu thật sự phải như thế nào
nhưng dù có bổ óc nó ra thì cũng chịu, không thể “khai hóa” nó được.
Edmund và Lucy, tất nhiên, không ủng hộ tôi về
mọi phương diện. Tôi cho rằng một đứa con gái nông cạn như Lucy đâu có nhận ra
những mối nguy hiểm thật sự, còn Edmund thì bợ đỡ Caspian như tất cả mọi người
ở đây. Người ta gọi nó là vua. Tôi tuyên bố mình là một “người Cộng hòa” thế là
cái kẻ tự xưng là vua ấy bèn hỏi lại “Cộng hòa” có nghĩa là gì! Nó có vẻ chả
biết bất cứ một thứ gì hết. Không cần phải nói rằng tôi bị tống vào một cabin
tồi tệ nhất trong tàu, đúng là một gian hầm ngầm trong khi Lucy nghiễm nhiên
ngự trong một căn phòng trên boong gần như là một phòng đẹp nếu so với toàn bộ
những căn phòng còn lại. Caspian nói rằng đó là bởi vì nó là con gái. Tôi cố
làm cho nó hiểu điều mà Alberta đã nói, rằng tất cả những chuyện ưu
tiên nịnh đầm như thế chỉ hạ thấp bọn con gái nhưng nó cứ điếc
đặc trước một lý thuyết như vậy. Với lại, nó cũng phải thấy là tôi sẽ bị ốm nếu
bị nhốt trong một cái hốc kín mít như thế này lâu hơn nữa chứ. Edmund bảo tôi
rằng chúng tôi không được phép phàn nàn bởi vì chính Caspian cũng ở chung với chúng
tôi sau khi đã nhường phòng của nó cho Lucy. Cứ như thể chuyện này làm cho cái
cabin nhỏ tí ấy không trở nên chật chội và tồi tệ đi. Suýt nữa thì tôi quên
không nói đến một việc: ở đây có một con chuột tự cho mình cái quyền cọ cái mõm
kinh tởm của nó vào má người khác và gọi đấy là môn cái “hôn”. Mặc ai muốn làm
gì thì làm còn tôi sẽ xoắn đuôi nó một cái thật mạnh nếu nó toan làm thế với
tôi. Thức ăn ở đây cũng làm người ta nôn mửa.
Mâu thuẫn giữa Eustace và Reepicheep thậm chí còn nảy sinh
sớm hơn là người ta có thể chờ đợi. Ngày hôm sau, trước giờ ăn, trong lúc mọi
người đang ngồi quanh bàn chờ ăn tối (biển làm cho ai cũng có cảm giác mau đói)
thì Eustace chạy như bay đến, hai tay vung vẩy, miệng la bai bải:
- Cái con vật thối tha kia suýt nữa thì giết chết tôi rồi.
Tôi kiên quyết đòi hỏi phải đặt con vật nguy hiểm này dưới sự kiểm soát nghiêm
ngặt. Tôi có thể có hành động chống lại anh đấy, Caspian. Tôi ra lệnh cho anh
phải trừng trị nó.
Đúng lúc đó Reepicheep xuất hiện, kiếm tuốt trần, ria mép
chĩa ra dữ tợn nhưng chuột ta vẫn rất mực lịch thiệp như bao giờ cũng vậy.
- Xin mọi người bỏ quá cho, - chuột nói, - tôi đặc biệt xin
nữ hoàng tha lỗi. Nếu tôi biết cậu ta đến tị nạn ở đây tôi đã đợi đến một lúc
thích hợp để cậu ta chấn chỉnh lại hành vi của mình.
- Có chuyện gì vậy? - Edmund hỏi.
Mọi chuyện xảy ra như thế này: Reepicheep là người không bao
giờ cảm thấy tàu chạy nhanh, thích ngồi trên thành tàu phía trước ngay bên cạnh
đầu rồng, nhìn đăm đăm về chân trời phía đông miệng lẩm nhẩm hát bài hát đồng dao
mà nữ mộc tinh đã từng hát cho bác nghe bằng cái giọng liu líu của loài chuột.
Bác ta không hề bám vào vật gì, trong lúc con tàu băng băng lướt sóng, bác ta
vẫn giữ được thăng bằng với một vẻ bình thản ung dung rất mực. Có lẽ chính cái
đuôi dài, rủ xuống boong phía trong thành tàu đã có tác dụng giữ thăng bằng.
Mọi người trên con tàu đều đã quen với thói quen này của bác, các thủy thủ còn
lấy làm thích thú nữa bởi vì khi một người đang làm nhiệm vụ canh gác, người ấy
cũng muốn có ai để trao đổi dăm câu ba điều.
Đó là lúc Eustace loạng choạng đi ra mũi tàu vừa đi vừa
trượt chân vừa vấp dúi dụi - nó đã có đôi chân của người lính biển chưa thì tôi
chưa nghe nói đến. Có lẽ nó muốn đứng nhìn xem có thấy đất liền không, hoặc có
thể nó muốn lảng vảng ở trong bếp để thó một cái gì đó chăng. Dù vậy, khi nhìn
thấy cái đuôi vắt vẻo ở thành tàu - và điều này thực sự là một cám dỗ - nó nghĩ
không nên bỏ qua cơ hội tóm lấy cái đuôi xoay Reepicheep một hai vòng lên
xuống, rồi bỏ chạy và cười cho thỏa thích. Đầu tiên kế hoạch này xem ra rất
hay. Bác chuột không nặng hơn một con mèo cỡ trung bình. Trong nháy mắt, nó tóm
lấy đuôi con chuột đang ngồi vắt vẻo trên thành tàu trông thật ngốc, những cái
chân nhỏ xíu tòe ra và cái mõm há hốc. Nhưng thật không may, Reepicheep - người
đã quen với việc chinh chiến suốt đời không bao giờ lơ là cảnh giác dù chỉ
trong một tích tắc. Cũng chẳng để mất đi kỹ năng của mình nữa. Không dễ dàng
khi rút kiếm ra khi bị người ta nắm đuôi quay mòng mòng trong không trung,
nhưng Reepicheep làm được. Điều tiếp theo mà Eustace nhận ra là hai chat chích
rất đau vào gan bàn tay và nó vội thả chuột ra. Bác chuột lập tức đứng thẳng
lên như thể bác là một quả bóng nảy từ boong tàu lên và bây giờ bác đứng ngay
trước mặt Eustace, một vật dài dài nhọn hoắt, sáng lóa như một mũi xiên vẫy
loạn lên chỉ cách bụng thằng nhỏ chừng vài phân. (Không thể áp dụng luật đâm
kiếm từ thắt lưng trở lên đối với chuột ở Narnia bởi vì chúng khó có khả năng
chạm tới một độ cao hơn.)
- Thôi đi, - Eustace nói giọng cà lăm, - đi... đi... ngay.
Cất cái vật này đi. Không... an toàn. Thôi... ngay... tao bảo đấy. Tao sẽ nói
với Caspi... an. Tao sẽ khóa... mõm mày... trói mày lại.
- Tại sao không tuốt gươm ra? - Reepicheep nói giọng vui
tươi. - Rút gươm ra và chiến đấu hoặc là tôi sẽ cho cậu một bài học.
- Tôi không có gươm. - Eustace nói. - Tôi... tôi là một
người chuộng hòa bình. Tôi... tôi không tin vào bạo lực.
- Theo tôi hiểu, - Reepicheep nghiêm nghị nói, với thanh
gươm tuốt trần, - có phải cậu không muốn tôi bảo vệ danh dự của mình?
- Tôi biết là ông có ý gì. - Eustace nói, xoa xoa bàn tay bị
đâm. - Nếu ông không biết đùa cợt thì tôi cũng chẳng để cho mình phải loạn trí
về ông.
- Nếu vậy thì hãy nhận lấy... nó sẽ... dạy cho cậu cách cư
xử đàng hoàng... cách tôn trọng một hiệp sĩ... và một con chuột... và cái đuôi
chuột...
Với mỗi một câu nhát gừng chuột lại đâm Eustace rất nhanh
bằng thanh kiếm, một vật mỏng, đẹp đẽ làm bằng thép của người lùn, cũng tinh
tế, hiệu quả như một ngọn roi bằng gỗ bulô, Eustace Clarence Lông Vịt được dạy
dỗ trong một trường học không áp dụng các hình phạt bằng roi vọt vì
thế điều này quá sức chịu đựng của nó. Đó là lý do tại sao, mặc dù không có đôi
chân đi biển, chỉ mất chưa đầy một phút nó đã lao vào khoang đầu tàu, trốn chạy
cuộc đuổi bắt nong bỏng của Reepicheep, sự thật thì đối với Eustace cả lưỡi
kiếm lẫn cuộc rượt đuổi của chuột chỉ có thể gọi là một cảm giác “nóng - đỏ”.
Giải quyết vấn đề này cũng không quá khó một khi Eustace
nhận ra rằng mọi người đều thực sự nghĩ đến một cuộc đấu kiếm tay đôi. Caspian
còn đề nghị nó mượn kiếm của mình trong lúc Drinian và Edmund thảo luận Eustace
phải chấp Reepicheep bao nhiêu để bù lại lợi thế chiều cao hơn hẳn của nó so
với bác chuột. Cuối cùng, thằng bé phụng phịu xin lỗi bác chuột rồi cùng đi ra
ngoài, để cho Lucy rửa tay, băng bó vết thương rồi đi vào giường nằm. Nó cẩn
thận nằm nghiêng một bên.

