Cuộc đời chín ngày - Chương 06 Phần 2
Hắn nhìn thấy hết ngay cả khi trong những câu chuyện tưởng tượng ngắn ngủi ấy, Thomas vẫn mang gương mặt của một đứa trẻ lên bảy. Chỉ còn thiếu một chi tiết duy nhất nhưng đủ để làm mất đi vẻ đẹp và không cho những người thân của hắn tận hưởng hạnh phúc tuyệt đối: là hắn, người bố. Hắn đã không tham dự lễ trưởng thành của con trai hắn. Hắn không ở đó để chia sẻ với Victoria niềm hạnh phúc được bước sang một giai đoạn quyết định trong câu chuyện của hai người. Những thời khắc quan trọng ấy của hắn đã bị đánh cắp và giờ hắn cảm thấy rất đỗi khổ sở. Hắn nghĩ rằng giờ đây Simon cũng sắp bước sang tuổi mười ba. Đến lượt nó cũng să sàng làm nghi lễ trưởng thành. Và hắn, bố nó, sẽ vắng mặt. Những cuộc hẹn lỡ làng đó đã loại hắn ra khỏi thực tại.
Hắn định để mặc cho nỗi đau khổ xâm chiếm, định khóc ngay trong xà lim. Định lao vào tường cho đến lúc không còn biết gì nữa. Hắn tìm kiếm những hình ảnh khác, những xúc cảm khác đủ để mở toang cổ họng và bật ra tiếng khóc. Nhưng hắn rã rời và không thể diễn tả được nỗi đớn đau trong lòng. Cuộc sống của hắn dần dần tắt lịm, và hắn không đủ sức lực cần thiết để nói lên nỗi thất vọng của mình.
Hắn ăn trưa cùng tên bạn tù trong phòng giam. Gã tên là Vladimir Bernikoff, người Nga. Về phòng gã đã báo cáo với hắn. Không có nơi nào khác ngoài phòng tập để hạ thủ tên Jeff, thằng em trai của Stako. Và ngày thuận nhất là thứ Sáu. Ngày hôm đó Jeff chỉ có một thằng đồng bọn đi cùng, những thằng khác còn phải lo bán lại chỗ hàng mà chúng mang được theo vào đây.
Jeremy thấy hài lòng vì không phải chọn giữa việc đương đầu với kẻ thù và một lời giải thích khó khăn với thằng bạn tù. Hắnkhông hiểu làm thế nào Jeremy kia lại có thể đưa ra một quyết định ghê gớm thế. Dù gì thì ngày mai hắn cũng phải ra tay.
Tên cai ngục để râu bước vàng phòng giam lúc 16 giờ.
- Ra phòng khách, tên này nháy mắt nói với hắn.
Jeremy gật đầu cảm ơn. Vladimir ném cho hắn một cái nhìn thắc mắc, ngạc nhiên vì chuyến viếng thăm mà hắn không hề được nghe nói đến trước đó.
Khi tên cai ngục khóa cửa lại, gã nói với Jeremy.
- Phải nói thật là không đơn giản chút nào. Nhưng mày gặp may đấy, tao cũng nhanh chóng gặp được ông ta. Nhưng khi nghe tao giải thích…ông ta không mặn mà gì lắm. Ông ta không hiểu mày muốn gì. Tao đã phải kêu gọi đến lòng từ bi của Chúa cơ đấy… à mà lòng từ bi của Chúa Do Thái chứ, tao bảo chuyện này rất gấp và tao không thể giải thích được. Cuối cùng thì ông ta nhượng bộ rồi. Ông ta còn nhớ rõ về mày.
Jeremy thấy bồn chồn, sốt sắng nhưng cũng lo ngại. Cuộc gặp gỡ này chất chứa mọi hy vọng của hắn.
Hắn được giao cho một tên cai khác và đi dọc theo một hành lang dài toàn sắt thép trông thật buồn thảm. Hắn được dẫn đến một căn phòng có rất nhiều tù nhân đang xếp hàng dài chờ đợi đến lượt mình. Một số tên khẽ gật đầu chào hắn, một số đứa nhìn hắn gườm gườm như dò xét, còn một số khác thì tránh mặt.
Hắn nhanh chóng được gọi tên.
Người ta chỉ cho hắn một buồng. Hắn ngồi vào và chờ đợi khoảng mười giây, mắt nhìn vào tấm kính hắt lại một thứ ánh sáng nhợt nhạt đến nỗi không nhận ra nó giống cái gì. Tuy nhiên hắn tin là nhìn thấy được hai hố mắt thâm sâu của mình. Đang cố dò xét hình ảnh mờ ảo đó thì hắn thấy một gương mặt với bộ râu rậm xuất hiện trước mặt. Cặp mắt đen và lanh lợi đang nhìn hắn vừa xét hỏi, vừa cảm thông, vừa lịch sự. Đúng là người đàn ông đã từng định giúp hắn trước cửa nhà thờ.
Không thấy hắn phản ứng, vị tu sĩ cất lời chào.
- Chào anh… Tôi là Abraham Chrikovitch. Anh… cho gọi tôi đến…
- Tôi rất cảm ơn ông đã đến đây nhanh chóng.
- Chuyện thường thôi. Thực ra tôi hơi ngạc nhiên.
- Ông còn nhớ tôi không? Jeremy hỏi.
- Tôi vẫn còn nhớ rất… nói thế nào nhỉ… đặc biệt về cuộc gặp gỡ giữa anh và tôi. Khi đó trông anh thật… thật bất hạnh. Thật bấn loạn. Tôi đã báo cảnh sát và khi biết rằng anh đã khai báo có tàng trữ thuốc phiện ở nhà, tôi đã… lên án mình. Tôi tự nhủ có lẽ anh đến chỗ chúng tôi để nói về chuyện ấy và tìm cách thoát ra khỏi bước đi lầm lỗi đó. Tôi đã bị dằn vặt ghê gớm. Nhưng lúc đó trông anh… sôi sục quá nên tôi không thể để anh lại gần giáo trưởng được. Vào thời điểm nhiều biến động như thế chúng tôi phải thận trọng. Và tôi đã kể mọi chuyện ở phiên tòa… tôi nghĩ việc đó đã giúp được anh.
- Tôi sẽ giúp ông thanh thản. Tôi không đến vì chuyện đó. Tôi quyết định tự thú lúc đó. Tôi đến gặp giáo trưởng vì một chuyện khác. Và cũng vì chính lý do ấy mà tôi mời ông tới đây hôm nay.
Vị tu sĩ nở một nụ cười nhẹ nhõm khi biết rằng mình có mặt ở đây không phải là để tranh luận về buổi tối đáng nhớ ấy trước khi lại trở nên rầu rĩ.
- Nhưng nếu anh đã muốn vào đây thì sao tại phiên tòa anh lại biện hộ rằng mình không có tội? Tôi không hiểu nổi.
- Có thể ông sẽ giúp tôi trả lời câu này. Tôi báo trước câu chuyện của tôi có thể rất lạ lùng. Tôi yêu cầu ông từ bỏ mọi suy luận, nghe tôi nói và chỉ trả lời bằng tình cảm và hiểu biết tôn giáo của ông thôi.
- Lý lẽ của tôi là thành quả từ những hiểu biết về tôn giáo. Tôi nghe anh đây.
Vị thầy tu nhíu mày, tiến sát về cửa kính, vuốt tay nhẹ nhàng rồi chống tay trước cằm, tập trung tuyệt đối vào đôi môi của người đang nói chuyện kỳ lạ này.
Jeremy kể lại câu chuyện một cách tỉ m. Với hắn, câu chuyện này chỉ diễn ra vài ngày trước đây và mỗi chi tiết vẫn còn chất hung hăng của những sự kiện trước. Cảm xúc vẫn còn khiến cho làn da hắn run lên. Câu chuyện của hắn thiếu nhất quán và đôi lúc thúc hắn thôi không kể nữa. Nhưng việc Abraham Chrikovitch chăm chú lắng nghe đã khuyến khích hắn tiếp tục. Thỉnh thoảng, ông ta quay đi nhìn về một nơi xa xăm như để kiểm nghiệm một suy nghĩ cụ thể nào đó, rồi quay lại nhìn vào mặt Jeremy.
Kể xong, Jeremy thả lỏng người, hít thở và quan sát vị tu sĩ. Ông này vẫn ngồi im, dường như không biết là Jeremy đã ngừng nói. Rồi ông ta đứng lên, cắn môi như đang tìm từ để diễn đạt.
- Tại sao anh lại gọi cho tôi? cuối cùng ông ta hỏi.
Jeremy trông chờ một ý kiến hơn là một câu hỏi.
- Thì ông là tu sĩ duy nhất mà tôi biết.
- Ý tôi là sao lại là một tu sĩ?
- Tại tôi nghĩ lô gíc của con người không thể trả lời được những câu hỏi của tôi.
- Anh không tin vào niềm tin và lý trí?
- Thực ra…
Vị tu sĩ ngắt lời.
- Tôi không thể giúp anh. Tôi không theo thuyết thần bí. Tôi là một con người của Giáo luật. Tôi cố gắng xây dựng con người mình trên cơ sở vững chắc là kinh Torah. Tôi không phải là một nhà truyền đạo viển vông bị choáng ngợp trước lượng kiến thức rộng lớn khám phá được và nghĩ rằng mình nắm giữ những chìa khóa khác ngoài những chìa khóa mà Giáo luật trao cho chúng tôi.
Ông ta tìm cách nói tiếp, rồi nhún vai để nói rằng ông ta không thể làm được gì.
- Anh rất bối rối trước câu chuyện của mình?
- Ông không tin tôi sao?
- Tôi không nghi ngờ những điều anh nói. Rất nhiều điều có thể xảy ra trên thế gian này. Tôi đã từng nghe rất nhiều chuyện đáng ra được coi như truyện ngụ ngôn hoang tưởng và tin rằng có nhiều chuyện trong số đó là có thật. Nhưng tôi không phải người mà anh cần.
Ông ta ngừng một lúc và để tay dưới bộ râu một cách chậm chạp như thể lôi từ trong miệng mình ra những lời lẽ khác.
- Tại sao anh lại cho rằng câu trả lời có liên quan tới tôn giáo? Tôi nghĩ anh chưa bao giờ quan tâm đến đạo Do Thái cả.
- Đó là linh cảm. Câu chuyện của tôi dường như gắn với những sự kiện liên quan đến tôn giáo. Có người đàn ông ấy cầu nguyện, những câu kinh psaume…
- Thế là đủ ư? Có thể là do mơ mộng hoặc mất tự chủ thì sao?
- Không. Những lúc như thế tôi sống thật sự. Tôi nhìn thấy ông ta! Tôi nghe thấy ông ta! Ông ấy đọc kinh kaddish. Rồi thì cuộc đấu tranh giữa con người đang tàn phá cuộc sống của tôi và con người đôi lúc tỉnh lại và nhận thấy những thảm hoạ là một cuộc đấu tranh xung quanh những giá trị rất khác nhau.
- Nhưng anh thiên về giá trị nào hơn? Anh đã định kết liễu đời mình, điều đó có nghĩa là anh không có giá trị căn bản, đó chính là tôn trọng cuộc sống mà Chúa trời đã ban tặng cho anh.
- Tôi biết đó là một sai lầm nghiêm trọng. Sai lầm của một cậu bé mất hết hy vọng.
- Thôi được, tốt lắm. Nhưng tôi muốn anh trao đổi với những thầy tu chuyên về kiểu suy nghĩ này hơn. Tôi có biết vài người. Tôi có thể giới thiệu cho anh nếu anh muốn.
Jeremy cảm thấy tình huống đang vuột khỏi tầm kiểm soát. Người mà hắn đang nói chuyện lúc đầu tỏ ra quan tâm, giờ đang muốn trốn chạy.
- Tôi không có thời gian! hắn kêu lên. Tôi không biết ngày mai tôi sẽ như thế nào, không biết khi nào thì lý trí của tôi quay trở lại. Vậy thì ông xếp hẹn làm sao đây? Cố giúp tôi đi! Làm ơn mà!
Abraham Chrikovitch tỏ ra khó chịu. Lời cầu khẩn này khiến ông ta ngao ngán. Nhưng ông ta biết làm gì? Ông ta quá biết tầm quan trọng của lời nói, của lời phán xét vội vàng để mong có một thế cân bằng tạm bợ trên sợi dây lý trí không phải của ông ta.
- Nghe này, tôi gợi ý thế này vậy. Tôi sẽ hỏi anh vài câu để làm sáng tỏ vài điều. Lúc về tôi sẽ gọi điện cho một vị thầy tu chuyên gia về vấn đề này. Rồi sẽ gọi lại cho anh được không?
- Thế nếu ông không gặp được ông ấy thì sao?
- Đúng đấy. Cũng có thể tôi không tìm được ông ta.
- Nếu thế thì tôi lại đi lạc lối dưới một con người khác mà không có câu trả lời! Jeremy thất vọng thốt lên.
- Thế này nhé. Dù không muốn làm anh buồn phiền, nhưng tôi không nghĩ là những câu trả lời đó có thể giúp anh thay đổi tình thế trong vài giờ. Hơn nữa cũng còn phải tính đến khả năng ông ấy không muốn trả lời nữa chứ. Hoặc là không muốn trả lời ngay. Nhưng đây là điều duy nhất tôi có thể giúp anh.
Lời nói kiên quyết của vị thầy tu khác hẳn với khuôn mặt dịu hiền của ông ta. Jeremy im lặng một lúc.
- Tôi không biết liệu khi nào thì lại tỉnh táo như lúc này. Nếu tôi không có được câu trả lời trước tối nay, thì làm sao ông có thể quay trở lại gặp tôi khi tôi… tỉnh lại
Abraham Chrikovitch ngước mắt nhìn vô định vào không gian phía sau bức tường. Ông ta lại vuốt râu, và vài giây sau, ông ta đáp:
- Tôi đề nghị thế này: khi nào tỉnh lại anh hãy liên lạc với tôi. Tôi sẽ sẵn sàng. Khi đó tôi đã nhờ được hai hoặc ba vị giáo trưởng có thể đưa ra câu trả lời cho những câu hỏi này nói lên ý kiến của họ.
- Đồng ý. Nhưng đừng quên thời gian không ủng hộ tôi đâu. Tôi xin ông đấy, cố gắng thu thập càng nhiều thông tin càng tốt trước tối nay nhé.
- Tôi sẽ làm mọi cách. Còn bây giờ, để tôi có thể kể cho những người trong đạo của tôi một cách chân thực câu chuyện về… cuộc phiêu lưu của anh, hãy nói cho tôi về người đàn ông và những câu nguyện của ông ta. Trông ông ta như thế nào? Lời nguyện ông ta đọc là gì? Anh có nhắc đến kinh kaddish.
- Đó là một ông già. Khoảng bảy mươi tám mươi tuổi gì đó. Ông ta mặt hốc hác, râu trắng và thưa. Đôi mắt lồi ra, u buồn và không có sức sống. Giống như gương mặt ông ta ở một nơi khác vậy. Chỉ có miệng ông ta là còn cử động. Giọng ông ta thì khủng khiếp, như tiếng rên rỉ. Tôi nghe thấy ông ta đọc kinh kaddish, một trong những câu cầu nguyện mà tôi biết. Trước đây bố tôi vẫn hay đọc nó vào ngày giỗ em gái tôi.
- Thế ông ta xuất hiện khi nào?
- Buổi tối, lúc tôi bắt đầu ngủ.
- Ông ta đã nói với anh lần nào chưa?
- Rồi, lần đầu tiên. Ông ta cầu nguyện rồi cúi xuống tôi. Ông ta bảo: “Không nên làm thế.” Rồi nhắc lại nhiều lần “Cuộc sống”, giọng rất buồn thảm.
Abraham Chrikovitch hoàn toàn bị lôi cuốn bởi những lời nói của Jeremy.
- Ông ta có nói gì khác không?
- Không. Sau đó tôi ngủ thiếp đi.
- Anh cũng nhắc đến việc anh có những cảm giác lạ lùng khi đọc một số câu kinh?
- Phải. Thực ra đó là một trong những điều làm nên câu chuyện của tôi. Đó là mối liên hệ giữa tôi và người khác trong tôi. Vợ tôi cho biết người khác trong tôi đã rất quan tâm đến cuốn kinh đó trong một cửa hàng ở phố Rosiers. Quan tâm đến mức cô ấy mua và tặng tôi vào một trong những lúc tôi tỉnh táo. Khi nhìn thấy nó tôi rất khó chịu. Đọc vài câu trong đó còn làm tôi bồn chồn hơn. Tôi rối loạn, sợ hãi mà không biết vì sao.
- Câu kinh nào? Anh còn nhớ không?
- Có, tôi đọc câu số 90. Và khi tôi tỉnh lại sáu năm sau, tuốn sách với nhiều trang bị xé. Đó là những trang tôi đã đọc, và cả các câu số 30, 77 nữa. Cũng có thể còn nhiều trang khác bị xé. Tôi biết rằng nó gây cho tôi sự khó chịu mà tôi chia sẻ với kẻ khác trong phần lớn thời gian tôi là.
Abraham Chrikovitch ngừng một lúc.
- 30, 77, 90, ông ta khẽ nhắc lại.
- Điều đó với ông có ý nghĩa gì chăng?
Vị tu sĩ không trả lời.
- Thế quan hệ của anh với Chúa thế nào? Anh có là người thực đạo không?
- Tôi chưa bao giờ thực sự theo đạo cả. Ở nhà bố mẹ tôi không quan tâm đến khía cạnh này lắm. Bố tôi đã mất gần hết người thân ở trại tập trung. Ông muốn tôi trở thành một người Pháp bình thường vượt qua được trang lịch sử nặng nề đó. Chính ông nội của tôi đã quyết định đổi họ từ Wiezma thành Delègue, một cái họ ít gây chú ý hơn. Tuy vậy chúng tôi vẫn làm lễ vào hai hoặc ba ngày lễ quan trọng trong năm. Tôi tin vào Chúa theo cách của tôi. Tôi cũng nói với Chúa. Tôi nói với Chúa vào ngày tôi tự vẫn. Nói nhiều. Một câu chuyện thầm kín và dữ dội. Nhưng hôm nay tôi hiểu rằng mình thấy Chúa đúng ra là một con người có trong tay những quyền lực siêu nhiên mà tôi có thể trông chờ vào đó. Một dạng phù thuỷ.
- Anh bảo đã nói chuyện với Chúa hôm anh tự vẫn. Anh có ý thức được rằng hành động đó của anh mang ý nghĩa tôn giáo không?
- Không hẳn. Việc tôi tự vẫn là một hành động nổi loạn chống lại vị thần đã từ chối thoả mãn mong ước cuối cùng của tôi, mong ước quan trọng nhất trong mọi mong ước.
- Anh định tự kết liễu đời mình… để trừng phạt Chúa ư?
- Một phần nào. Tôi cho rằng ngụy trang hành động của mình bằng một hành động nổi loạn sẽ giúp tôi có thêm can đảm cần thiết để hoàn thành nó. Tất cả chuyện đó vẫn còn rất mù mờ trong tâm trí tôi bây giờ.
Abraham Chrikovitch cúi đầu, úp hai tay lên trán như thể để tránh ánh mắt của Jeremy. Rất khó nhận ra môi ông ta đang cử động. Jeremy tự hỏi không biết liệu ông ta đang nói khẽ suy nghĩ của mình hay đang cầu nguyện nữa. Hắn im lặng, chờ đợi một lời phán xét. Nhưng đột nhiên Abraham Chrikovitch đứng bật dậy. Ông ta hốt hoảng lấy tay ra hiệu rằng cuộc nói chuyện đã chấm dứt.
- Tôi phải đi. Chúng ta cứ quyết định như thế đã.
Jeremy ngắt lời.
- Khoan đã, chuyện gì xảy ra thế?
Abraham Chrikovitch quay đi. Ông ta có vẻ nhớn nháo. Ông ta loạng choạng và đưa mắt kiếm người gác ngục.
- Ông giấu tôi điều gì đó! Jeremy thốt lên. Ông đã nghĩ đến một điều làm tôi sợ hãi đúng không? Tôi tin chắc ông có ý gì rồi! Nói cho tôi đi!
Vị tu sĩ cố tỏ ra dửng dưng. Tuy nhiên, những cử động của miệng ông ta và nụ cười méo mó không giúp ông ta giấu được cảm xúc. Ông ta bước sang bên để đi ra nhưng mắt vẫn không rời Jeremy. Còn hắn đứng lên như muốn giữ ông ta lại.
- Đó là một hình phạt của Chúa phải không? Có đúng ông nghĩ thế không?
- Tôi… tôi không thể trả lời vào lúc này. Tôi sẽ gọi lại cho anh. Tôi sẽ liên lạc lại với anh. Tôi xin hứa.
- Nhưng trời ơi, cứ nói tôi nghe ý kiến của ông đi! Ý kiến CỦA ÔNG ấy!
Jeremy hoảng sợ. Có thể người đàn ông này vừa hiểu ra tình thế của hắn, tìm ra cách giúp hắn thoát khỏi cơn ác mộng. Vậy mà ông ta lại bỏ đi mà không hé lộ điều gì! Jeremy rơi vào tuyệt vọng.
Abraham Chrikovitch quay lưng, đứng đợi ở cánh cửa mà người ta vừa mở ra. Một người cai ngục xuất hiện. Jeremy ngồi phịch xuống ghế. Hắn không hét nữa. Ngán ngẩm về cuộc tìm kiếm điên rồ này, ngán ngẩm với việc phải khẩn nài, khóc lóc, suy ngẫm, giả định và hy vọng.
Đêm đã xuống, còn hắn không có được câu trả lời. Hắn dõi theo người đàn ông trong bộ quần áo đen đang ra khỏi phòng nói chuyện. Ông ta là hy vọng cuối cùng của hắn. Cánh cửa đã khép lại sau lưng ông ta. Qua ô cửa theo dõi, hắn chỉ còn thấy mỗi gáy và chiếc mũ của ông ta. Rồi Abraham Chrikovitch quay người, dừng lại một hoặc hai giây gì đó, rồi khẽ gật đầu. Không biết là để chào hắn hay để trả lời xác nhận cho câu hỏi cuối cùng của hắn đây? Jeremy không biết. Nhưng có một điều mà hắn tin chắc: Abraham Chrikovitch đang khóc.
Trở về phòng giam, Jeremy thấy Vladimir đang nằm dài trên giường nhìn trần nhà.
- Mày vừa gặp ai đấy?
Jeremy định không trả lời. Nhưng trong cái phòng giam phức tạp này hắn buộc phải quay lại vai của mình.
- Bồ.
- Nó không được báo trước à?
- Không. Tao yêu cầu nó sáng nay thôi. Có việc phải giải quyết ấy mà.
- Mày phải cảnh giác với thằng cai đấy nhé. Nó quá tử tế với mày đấy. OK, rõ là nó kết với mày trong mấy vụ buôn bán nhưng đừng có quên mày chỉ là một thằng tù.
- Đừng lo.
- Thôi được, khi nào thì lo vụ của tao và mày
- Không phải bây giờ. Tao cần suy nghĩ đã, Jeremy trả lời giọng rắn lại.
Hắn gieo mình xuống giường và ôm lấy đầu. Hắn chờ thêm vài giây mong cắt đứt câu chuyện với Vladimir.
Ngoài hành lang có tiếng huyên náo nhẹ nhàng và cả những tiếng động khác rõ hơn báo đã đến giờ ăn. Bỗng nhiên Jeremy cảm nhận được một cách hoàn hảo cơ thể mình đang nằm trên giường. Hắn cảm nhận được mỗi sự vật của thế giới xung quanh đang lướt nhẹ qua hắn, vuốt ve làn da hắn. Chỉ có trí óc hắn là trống vắng. Nó đang lơ lửng đâu đó trong căn phòng giam này, ngắm nghía con người hắn bằng da bằng thịt, nắm bắt bí mật của việc hắn có mặt tại nơi đây. Hắn lại nghĩ về Abraham Chrikovitch. Ông ta đã lờ mờ đoán ra một lời giải thích khiến ông ta hốt hoảng. Jeremy điểm lại những lời nói mà hắn chợt nhớ lại. Nhưng hắn phải ngừng ngay, quá oải trước phần lớn những suy nghĩ điên rồ. Tuy nhiên, hắn hiểu rằng không thể tìm ra câu trả lời nếu không xông vào câu chuyện thần bí rối như tơ vò này. Liệu nó có đúng là một hình phạt của Chúa? Với mục đích gì? Trả thù ư? Để bắt hắn phải ăn năn hối lỗi? Bản chất thật sự của Jeremy là gì? Là hắn khi đang tỉnh táo hay là hắn sẽ xuất hiện không lâu nữa đây?
Cả hai ăn trong im lặng. Jeremy ăn ít còn Vladimir thì nhìn hắn dò xét rồi chén luôn cả phần của hắn.
- Sao hôm nay mày chả nói gì? Vladimir bỗng hỏi Jeremy.
Jeremy cắn vào quả táo để có thêm thời gian suy nghĩ hoặc để tạo thêm một khoảng im lặng nữa. Nhưng Vladimir vẫn đang chờ hắn trả lời. Tên này cho là đã kiên nhẫn đủ. Thoả thuận ngầm này giữa bọn chúng buộc Jeremy phải lên tiếng.
- Hôm nay mày thực sự quái. Thông thường mày là đứa nói suốt ngày. Tao thậm chí không nghỉ ngơi được trước những trò ba hoa của mày. Mày không ngừng nói tí nào: nào là cuộc sống của mày hiện tại, cuộc sống sau này, những cú ra tay ác ôn mà mày muốn thực hiện, làm sao để thoát khỏi cái hố này, rồi những gì mày định làm khi ra tù, giây phút đau khổ mà vợ mày sẽ phải trải qua, lũ đàn bà mà mày sẽ vơ được, số tiền mà mày sẽ kiếm ra… Thế mà giờ mày không nói nửa lời! Mày không ngừng suy nghĩ! Mày làm sao thế hả?
Nhận xét của Vladimir về Victoria khiến hắn rùng mình. Hắn định làm gì? Victoria bị đe dọa chăng? Hay đó chỉ là cách nó nói thế thôi? Hắn muốn biết rõ hơn.
- Là do vợ tao đấy, Jeremy nói.
- Cái gì? Vợ mày?
- Nó cũng làm trò này trò nọ.
- Kiểu gì?
Jeremy ra dấu tay để nói rằng hắn rất ngán ngẩm.
- Ôi dào, tá trò khốn. Nó làm tao chán ngấy. Hình như nó đang tính dìm tao ở đây thêm vài năm nữa.
- Chà, lo gì. Tao sắp ra rồi, tao hứa sẽ khiến nó không còn muốn quấy rầy mày nữa.
Jeremy có cảm giác như vừa bị thúc một cú vào bụng. Hắn bị ngạt thở một lúc. Hắn không nói được, đành gật đầu. Hắn còn khiến Victoria phải chịu đựng gì nữa đây? Con quái vật này còn có khả năng làm những gì? Đánh nàng ư? Làm nhục nàng ư? Hay giết nàng? Hắn không thể để nguy cơ đó xảy ra. Hắn phải trấn tĩnh lại và hành động để bảo vệ nàng. Nhưng làm thế nào bây giờ? Hạ Vladimir ư? Hắn sẽ mất gì? Lại bị thêm vài năm tù nữa để đánh đổi lấy tự do và sức khỏe cho vợ hắn? Thật dễ dàng lựa chọn. Nhưng hắn thấy không đủ sức làm việc này.
Rồi Jeremy có một sáng kiến. Phải hành động gấp. Hắn tìm thấy một cây bút, giấy và vài chiếc phong bì. Không biết những ngày trước hắn viết cho ai nhỉ?
- Mày làm gì thế? Vladimir hỏi.
- Tao viết thư.
- Cho luật sư à?
- Ừ, Jeremy trả lời, cho luật sư của tao.
Hắn thảo nhanh hai bức thư. Hắn viết xong thì Vladimir đã ngủ và ngáy ầm ầm. Hắn gọi một tên cai ngục có bộ mặt gườm gườm cau có. Jeremy đưa cho nó một bức để gửi cho Victoria. Tên cai ngục nói đáng ra hắn phải đưa thư vào buổi sáng, nhưng rồi vẫn nhận và nhét nó vào túi.
- Không ai gọi cho tao à?
- Không, mày nghĩ mày là ai hả, thưa ông Delègue? Mày đang ở tù, đâu phải ở văn phòng! Mà tao đâu phải thư ký riêng của mày?
- Chỉ vì tao đợi một cú điện thoại thôi.
- Nghe này, tao không phải bạn mày nhé. Ở đây có hai tuyến, cai ngục và tù nhân. Và tao biết tao đứng ở tuyến nào đấy. Vậy nên phải lấy làm hạnh phúc là tao đã nhận thư cho. Còn về vụ điện thoại, kể cả nếu có ai gọi tao cũng không chuyển cho mày đâu.
- Cảm ơn về bức thư, Jeremy nói bằng một giọng dửng dưng.
Đang trông chờ một lời đáp trả gay gắt, tên cai ngục lấy làm ngạc nhiên. Gã còn làu bàu vài lời rồi đi ra.
Cánh cửa khép lại với một tiếng động nhỏ chìm nghỉm trong tiếng vang của những âm thanh khác từ xa vọng lại.
Jeremy tiến về phía cửa sổ. Chân hắn nặng trịch. Hắn quan sát ngoài sân và thấy hai tên cai đang đứng nói chuyện trước cột điện. Hắn lấy bức thư thứ hai, gấp lại rồi buộc nó vào một mẩu xà phòng và ném về phía hai tên cai ngục. Bức thư đập vào vai tên cao hơn, nó quay ngoắt lại về hướng cửa sổ. Nhưng Jeremy đã kịp cúi xuống nên này chờ thêm vài giây rồi lại quay lại nhìn. Hai tên cai ngục giờ đang đọc mẩu giấy mà hắn vừa ném.
Jeremy trở lại giường mình. Mệt mỏi đưa hắn đến một cơn buồn ngủ khó mà cưỡng lại được. Hắn nằm xuống và bực bội nghĩ tới vài giờ hắn còn tỉnh táo. Thời gian ấy không hề mang lại cho hắn bất cứ lý do gì để lạc quan nghĩ về tình thế của mình. Hắn đang ở đây, trong căn xà lim này, ngay giữa tâm điểm của thù hằn và không tài nào tìm tòi gì được. Hắn vừa đảm bảo cho mình thêm vài năm ở tù nữa. Bằng chứng tình yêu duy nhất mà hắn còn có thể chứng tỏ được. Khi Vladimir và Jeremy kia ra tay ở phòng tập thì bọn cai ngục sẽ có mặt ở đó để bắt quả tang. Bức thư nặc danh mà hắn vừa ném ra ngoài sân viết rất rõ ràng.
Còn bức thư kia sẽ tiết lộ cho Victoria và Pierre mối quan hệ của hắn với Clotilde, đồng thời sẽ ngăn không cho cô ta tiếp tục cung cấp thông tin cho hắn nữa.
Như vậy Jeremy đã hoàn toàn cô lập được mặt tối trong con người hắn và giải thoát cho Victoria khỏi mọi mối đe dọa đang đè nặng lên nàng. Cùng lúc đó hắn tự kết liễu mình chết rục xương ở trong cái lỗ này, làm tiêu tan mọi cơ may tìm được một giải pháp cho cơn ác mộng của mình.
Giờ hắn chỉ còn có việc ngủ đi và chờ đợi. Một sự chờ đợi mà hắn hằng mong sẽ thanh thản hoặc ít ra là cam chịu. Nhưng trí óc còn đang tỉnh táo lại khuấy lên vài kỷ niệm trong cuộc đời ngắn ngủi của hắn.
Thế là, như một làn gió mạnh và lạnh buốt thổi vào căn phòng đang mở, nỗi sợ hãi xâm chiếm hắn. Một nỗi sợ quá lớn. Một nỗi sợ mà lý trí ít ỏi còn lại trong hắn không đủ để trấn tĩnh hắn. Rồi thật bất ngờ hắn nhìn thấy một cảnh tượng mà hắn chưa từng được biết: hắn mới lên một tuổi, hoặc hơn một chút. Hắn đang đứng trong cũi và khóc. Hắn gào lên để bố mẹ đến bên hắn, lôi hắn ra khỏi những bóng ma đang rình rập hắn trong bóng tối. Những con ma làm cho em gái hắn khóc ré lên rồi khiến nó im hẳn. Hắn hiểu rằng cơn hoảng sợ đang dâng lên trong hắn đã gợi lại một kỷ niệm vô cùng ghê rợn như thế. Bóng tối vẫn ở đó, sắp nuốt chửng hắn. Những bóng ma vẫn ở đó, sẵn sàng làm hắn đau. Chỉ vài phút nữa thôi hắn cũng nằm trong số bọn chúng. Ông già bắt đầu cầu nguyện. Đây là lần đầu tiên Jeremy thấy yên tâm khi nhìn thấy ông ta, được nghe giọng nói quen thuộc của ông ta. Người đàn ông này đang cầu nguyện cho hắn. Ông ta ở đó để tốt cho hắn. Thế là Jeremy lắng nghe lời cầu nguyện như những khúc hát ru của mẹ hắn ngày xưa. Để thiếp đi và quên luôn nỗi sợ hãi.

