Chạy đâu cho thoát - Chương 32 - 33

Chương 32: Mượn rượu giả
điên

Mạnh Cổ
nhìn chằm chằm Trần Nhược Vũ một lúc lâu.

Trần
Nhược Vũ tự mình rót rượu, nhấm một ngụm, sau đó hỏi: “Vậy theo anh thì trọng
điểm là gì?”

“Trọng
điểm là mối tình đầu của tôi đã trở lại, phát ra tín hiệu muốn quay lại.”Mạnh
Cổ rót một chén rượu, cũng không biết đang nghĩ gì.

“À,
đúng rồi, như vậy cô gái xem mắt kia đã hết đất diễn.”

“Trần
Nhược Vũ, em đừng có lạc đề nữa được không?”

“Đâu có
lạc đề, điều này phản ánh ra từ suy nghĩ của anh. Anh nhớ mãi mối tình cũ không
quên, chẳng lẽ còn muốn hú hí với đối tượng xem mắt?”Trần Nhược Vũ nhướng cao
giọng, lườm anh một cái đầy khinh bỉ.

“Tôi
chưa nói là nhớ mãi tình cũ không quên.”

“Vậy là
muốn hú hí với đối tượng xem mắt.”

“Tôi
chưa nói là có tình cảm với đối tượng xem mắt.”

“Anh
quá khó hầu hạ.”

“Trong
đầu em toàn suy nghĩ chuyện nhảm nhí mới là khó hầu hạ.”Mạnh Cổ gắp một miếng
sushi, nuốt xuống, hỏi cô: “Trần Nhược Vũ, lúc đó vì sao em theo đuổi tôi?”

“Vì anh
đẹp trai. Vì hình dáng nên tôi bị sắc đẹp mê hoặc.”Trần Nhược Vũ gắp một miếng
sushi, cảm thấy mình có thể thoải mái nói chuyện với anh như này vô cùng vui
vẻ. Nhìn xem, cuộc đời cô cũng có lúc hân hoan như thế này.

“So với
bạn trai trước kia đẹp hơn nhiều?”

“Đúng.
Bác sĩ Mạnh hơn hẳn anh ta, nghề nghiệp cũng hơn anh ta, kiếm tiền cũng nhiều
hơn. Tổng hợp lại, bác sĩ Mạnh anh cao hơn một bậc so với anh ta.”Cô sảng khoái
vô cùng, dù có vuốt mông ngựa nhưng cũng làm Mạnh Cổ cười.

“Vậy
trọng điểm lần này em nắm bắt được rồi.”

“Hừ”Cô
khinh bỉ nhìn anh: “Trọng điểm là tôi còn với anh ta yêu nhau, còn anh thì
chưa.”Cô khinh miệt Mạnh Cổ ra mặt.

Mạnh Cổ
dương dương tự đắc, còn chưa nói đã bị cô cắt lời: “Chờ một chút, chờ một chút.
Không cần nói với tôi nguyên nhân vì sao chúng ta không thể yêu nhau, vấn đề
này quá sâu sắc, không đáng để thảo luận.”

“Em có
tương lai rồi đấy.”Mạnh Cổ khinh bỉ cô: “Sao em không thử dũng cảm vượt qua,
chuyển bại thành thắng?”

“Đừng
cổ vũ tôi.”Trần Nhược Vũ nhấm một ngụm rượu: “Tôi là người không dễ dàng chịu
kích động, tôi không tiếp nổi chiêu của anh đâu. Đến lúc đó, bạn gái anh khóc
lóc vì có tình địch, tôi ngại lắm.”

Mạnh Cổ
cười haha, chỉ thiếu nước mắt chưa chảy ra.

“Trần
Nhược Vũ, tôi bỗng thấy quen được em là điều rất tốt.”

“Đúng
vậy, đúng vậy, anh đã tích được phúc rồi.  Nên đối tốt với tôi một
chút, đừng cả ngày chỉ hung hăng, ăn nói khó nghe với tôi, nên trân trọng tình
bạn của chúng ta, nếu không anh nhất định sẽ hối hận. Đến lúc đó, anh tìm được
ai để xả rác chứ, ai cùng anh tìm trọng điểm.”

Mạnh Cổ
vừa cười vừa ăn hai miếng sushi nói: “Xem ra bạn trai em đã rất hối hận nhỉ?”

“Uhm,
chắc chắn là thế.”Trần Nhược Vũ dùng sức gật đầu: “Có lẽ anh ta đang ở nhà đấm
ngực thùm thụp. Hy vọng anh ta đấm thế nào cho tắc nghẽn động mạch vành luôn
thì càng tốt.”

Mạnh Cổ
không nhịn được cười: “Em rủa như vậy còn nói không hận anh ta?”

“Vậy
anh cả ngày miệng quạ rủa tôi thì sao, chẳng lẽ anh hận tôi?”

Trần
Nhược Vũ phản ứng rất nhanh, mồm miệng nhanh nhẹn. Mạnh Cổ hai mắt như tỏa sáng
nhìn cô, hai gò má ửng hồng, cười: “Em uống say à? Trần Nhược Vũ.”

“Không
có. Rượu nhẹ không phải là rượu, làm sao say được.”Cô đáp chắc nịch.

“Có chữ
rượu thì là rượu."

"Long
Island Iced Tea thì là trà chắc?”

Mạnh Cổ
không nói, anh đợi một lúc sau lại nói: “Đối thoại của chúng ta bắt đầu suy
dinh dưỡng.”

“Không
phải đâu, tôi cảm thấy rất tuyệt.”Trần Nhược Vũ chống cằm, rót một chén: “Bác sĩ
Mạnh cảm thấy buồn à, vậy chúng ta đổi đề tài. Mẹ bác sĩ Mạnh có thích mối tình
đầu của bác sĩ Mạnh không?”

“Bà nói
cô ấy quá mạnh mẽ, tôi sẽ rất vất vả.”

“Mẹ anh
rất thương anh.”Trần Nhược Vũ rất hâm mộ: “Con gái không đủ kiên cường sẽ không
chịu được khổ, bác lo anh sẽ vất vả, nếu cô ấy quá mạnh mẽ sẽ lo anh càng vất
vả. Bác ấy sao không thể lo bạn gái anh phải chịu đựng anh tàn phá tinh thần
mỗi ngày, sẽ rất đáng thương. Bác sĩ Mạnh, mẹ anh rất thiên vị.”

“Bà ấy
là mẹ tôi, không thiên vị với tôi thì thiên vị với ai?”

“Tôi
cũng muốn có người thiên vị tôi. Mặc kệ có đạo lý hay không, mặc kệ cho dù xảy
ra chuyện gì, nếu có người đối xử không tốt với tôi sẽ bị trừng phạt. Ai mà nói
xấu tôi, khiến tôi không vui sẽ mắng lại, đây là con gái tôi, không thiên vị nó
thì thiên vị ai."

Mạnh Cổ
nhìn cô, hỏi: “Em và người nhà có quan hệ không tốt sao?”

Cô lắc
đầu: “Là tôi vô tích sự, không đạt được kì vọng của cha mẹ, tôi còn lừa dối họ
nữa, làm cho họ thất vọng. Bác sĩ Mạnh, tôi thực sự không xong rồi, dường như
tôi chưa từng làm được gì khiến cho bản thân mình tự hào, cho gia đình phải
kiêu ngạo vì mình.”

Mạnh Cổ
không nói lời nào, nâng tay gắp một miếng sushi bỏ vào miệng, sau đó phát hiện
mình đang bị ai đó trừng mắt.

Trần
Nhược Vũ chậm một bước, không cướp được sushi, vì thế rót một chén rượu: “Bác
sĩ Mạnh, anh với y tá Điền có quan hệ gì.”

“Bác sĩ
và y tá.”

“Quan
hệ tốt ghê.”

Mạnh Cổ
cốc vào đầu cô: “Bên trong đầu em chứa cái cái gì.”

“Đau.”

“Tự
mình sửa lại đi, bác sĩ và y tá thì nên có quan hệ gì?”

“Thì
mối quan hệ giữa bác sĩ Mạnh và y tá Điền đó.”

“Đừng
mượn rượu giả điên.”Mạnh Cổ cảnh cáo cô.

Trần
Nhược Vũ chống tay lên bàn, cười cười, tỏ vẻ chân thành: “Quan hệ đồng nghiệp.
Nhưng những người khác nói hai người có quan hệ rất thân mật, rất xứng đôi.”

“Như
nào thì là xứng đôi?”

“Trai
đẹp gái xinh, môn đăng hộ đối, bác sĩ với bác sĩ, bác sĩ với y tá, giàu có,
xinh đẹp cùng nhau tỏa sáng.”

Mạnh Cổ
không lên tiếng, anh chỉ chăm chú gắp đồ ăn và uống rượu.


thực, xứng hay không xứng, ai hiểu được chứ.

“Bác sĩ
Mạnh, chúng ta là bạn tốt của nhau, bạn bè thân thiết, có thể ngồi chung một
chỗ tán gẫu, tâm sự. Cho nên, nếu có người coi thường tôi, anh nhất định phải
giúp tôi. Miệng anh độc địa như vậy, nói chuyện vô cùng khó nghe, cãi nhau nhất
định sẽ thắng.”

“Trần
Nhược Vũ, em làm ơn lần sau nhờ người khác không cần phải khen đến thế đâu.”

“Tôi
không cầu xin mà là yêu cầu. Giúp đỡ bạn bè chính là nghĩa vụ. Bác sĩ Mạnh, tôi
rất vui, trước kia tôi rất ghét anh, nhưng bây giờ chúng ta là bạn bè, quả thực
rất tốt, tôi rất vui.”

“Tôi
thấy em ăn nói lung tung rồi tự thấy vui.’’

“Nói
như vậy cũng đúng. Bác sĩ Mạnh, hai người có lưu số điện thoại của nhau không?
Lần sau có gặp mặt nữa không? Nếu có lần sau, nhất định anh phải nói cho tôi
biết đó.”

Mạnh Cổ
không trả lời.

“Còn nữa,
còn nữa. Hai người bạn gái còn lại của anh đâu, các cô ấy có trở về xin anh
quay lại không? Ba người và cả anh nữa có thể làm một bàn mạt chược. Không
đúng, còn có cả y tá Điền nữa, cô ấy đối với anh như nào, hẳn anh biết chứ? Vậy
cô ấy sẽ ngồi bàn còn anh đứng.

Aiz,
tôi quên mất anh còn có đối tượng xem mắt nữa, nhưng hết chỗ rồi, như vậy hai
người có thể cùng nhau đứng. Nếu không thì chơi thêm bàn nữa, rủ cả cha mẹ anh,
làm hai bàn mạt chược. Hoặc chia thành hai lần đánh, như vậy là đủ hai bàn ... “Trần
Nhược Vũ vừa cười vừa nói: “Bác sĩ Mạnh, bác sĩ Mạnh, anh xem, tôi có thông
minh không, sớm đã vứt bỏ anh. Tôi ghét nhất là chơi mạt chược.”

Mạnh Cổ
nghe cô nói, rồi ngoắc tay gọi nhân viên tính tiền. Trần Nhược Vũ cười đến híp
cả mắt: “Bác sĩ Mạnh, lần sau anh nhớ tìm tôi uống rượu nhé, nói chuyện phiếm
với anh tôi rất vui.”

“Với
tửu lượng này của em, định uống như nào.”

“Tửu
lượng tôi khá lắm.”Trần Nhược Vũ cười, cô thấy Mạnh Cổ trả tiền boa cho nhân
viên, nói: “Bác sĩ Mạnh, lúc anh trả tiền nhìn rất đẹp trai.”

Nữ nhân
viên nghe vậy nhìn thoáng qua Mạnh Cổ, trộm cười một cái. Mạnh Cổ cũng cười,
sau đó quay lại bàn kéo Trần Nhược Vũ đi: “Đi về.”

“Được.”Cô
trả lời vô cùng sảng khoái.

Mạnh Cổ
kéo cô ra đến cửa, vẫy tay gọi taxi. Trần Nhược Vũ nói: “Bác sĩ Mạnh, tuy rằng
bộ dáng tiêu tiền của anh rất đẹp trai nhưng lúc anh kiếm tiền còn đẹp trai hơn
nữa. Cho nên anh nhất định phải tiết kiệm một chút, mì kéo Lan Châu còn ngon
hơn mì sợi Nhật Bản, bát mì cũng to hơn. Cho nên anh mua kem dưỡng da tay cũng
không cần mua hàng hiệu, mua loại bình thường là được rồi.

Lần sau
nếu ai dám để anh uống rượu rồi lái xe, anh phải đánh cô ấy ngay, không phải
anh là ác bá tiên sinh hay sao? Anh hung hăng ngoan độc như vậy mà, lúc cần ra
tay là phải ra tay. Cũng không được ra tay bừa bãi, ví dụ như đối với tôi, anh
phải kìm chế lại, tính cách thiếu hụt do trời sinh thì sau này phải dựa vào
năng lực kiềm chế để bù lại. Anh nói xem, tôi nói đúng không.”

Trần
Nhược Vũ thao thao bất tuyệt một mình. Lúc xe tới, cô bị đẩy lên xe, ngồi trên
xe thật thoải mái, cô tiếp tục nói chuyện, lúc thấy mệt thì ôm cánh tay của
anh, dựa vào vai anh, tiếp tục nói.

Cô thấy
người lái xe nhìn qua gương chiếu hậu liếc nhìn cô vài lần, còn cười lại nữa.
Cô cũng đáp lễ, nở nụ cười thật tươi.

Trần
Nhược Vũ cảm thấy tài xế lái xe quá nhanh, cô còn chưa nói được mấy câu, đã về
đến nhà. Mạnh Cổ kéo cô xuống xe, cô đứng ở bên cạnh nhìn anh cười.

Mạnh Cổ
cũng nhìn cô cười, bỗng nhiên kéo tay cô, dùng sức cắn một miếng.

Cô đau
quá, kêu A một tiếng. Còn chưa phản ứng lại, nghe thấy anh nói: “Tỉnh táo
chưa?”

“Tôi
không say.”Cô rất tức giận, nhíu mày trừng mắt với anh.

“Tự
mình về nhà được đúng không?”

“Đương
nhiên.”Cô quay đầu, ưỡn ngực nhìn anh: “Nhìn xem, tôi còn đi được, tôi không
say.”

Mạnh Cổ
nhìn cô, rồi xoa xoa đầu cô: “Vậy về nhà đi, tôi phải về rồi.”

“Được,
anh lái xe cẩn thận. Muộn rồi, cẩn thận với mấy tài xế háo sắc.”

Mạnh Cổ
nhếch khóe miệng, muốn nói gì đó lại thôi. Vẫy vẫy tay ý bảo cô lên lầu. Cô nói
vọng lại: “Tạm biệt”rồi vào nhà.

Mạnh Cổ
xoay người rời đi, chưa đi được mấy bước bỗng nghe thấy tiếng của Trần Nhược Vũ
ở phía sau lạch bạch đuổi theo, gọi: “Bác sĩ Mạnh.”

Mạnh Cổ
dừng lại, đang muốn hỏi: “Sao thế.”

Đã thấy
cô bổ nhào tới cầm cánh tay anh dùng sức cắn một miếng. Mạnh Cổ đau đến thở
dốc. Trần Nhược Vũ liền buông cánh tay anh ra, nói: “Ăn miếng, trả miếng. Tạm
biệt!”Sau đó cô xoay người định chạy.

Mạnh Cổ
nhanh tay hơn, giữ chặt lấy cánh tay cô.

“Anh
còn cắn nữa là tôi sẽ cắn lại đấy.”Cô cảnh cáo anh.

“Bỏ đi,
tôi đưa em lên lầu.”Mạnh Cổ và cô đang nói hai chuyện không liên quan đến nhau.
Trần Nhược Vũ nhìn anh, quả nhiên hai người có tư duy không cùng một đẳng cấp.
Trọng điểm hoàn toàn khác biệt.

Lúc đi
đến cửa nhà. Trần Nhược Vũ bỗng nhiên nghĩ tới: “Aiz, lại quên thẻ khám rồi.”

“Ngày
mai tôi qua đây lấy xe, đến lúc đó trả lại cho em.”

“Được.”Cô
gật nhanh đầu, dù sao bây giờ cô cũng hết sức rồi, lười xuống dưới lần nữa.

“Vậy
ngày mai nhân tiện đi ăn cơm tối luôn?”

“Được.”Cô
gật đầu: “Ngày mai lúc đi ăn cơm tối, bác sĩ Mạnh nói nốt về hai người bạn gái
kia đi.”Chuyện linh tinh gì cô cũng muốn nghe.

Mạnh Cổ
không để ý tới cô, chờ cô mở cửa vào nhà, Trần Nhược Vũ quay đầu nói: “Bác sĩ
Mạnh, tạm biệt.”

Mạnh Cổ
đi rồi. Trần Nhược Vũ nhìn theo bóng dáng của anh cảm thấy rất đau lòng. Cô
thấy anh đưa tay ấn nút thang máy, bỗng nhiên không khống chế được, gọi một
tiếng: “Bác sĩ Mạnh.”

Sau đó
cô chạy nhanh tới ôm anh: “Bác sĩ Mạnh, anh đừng quá đau khổ. Nhất định sẽ có
một người con gái chân thành yêu anh, toàn tâm toàn ý đối với anh. Không quan
tâm đến bất kì điều gì, chỉ có tình yêu.”

Mạnh Cổ
không nói gì, cũng không đẩy cô ra.

Trần
Nhược Vũ bế anh một lúc thấy hơi mệt. Cô buông tay ra, nói tạm biệt với anh.
Sau đó chạy như bay vào nhà.

Trần
Nhược Vũ vào nhà, thấy hơi hoảng loạn, quần áo cũng không thay, ngã nhào lên
giường đi ngủ, tiến vào mộng đẹp, cô nhớ lại, lúc này cô nói gì nhỉ?

Uhm, đi
ngủ.

Chương
33: Nụ hôn ' nóng bỏng'

Vừa
tỉnh giấc, tinh thần Trần Nhược Vũ vô cùng sảng khoái, tâm tình sung sướng.

Tối hôm
qua đã có chuyện dũng cảm xảy ra, cô đang ngẫm lại. Cô với Mạnh Cổ đã tăng thêm
phần thân thiết. Có thể cùng nhau tâm sự, cùng nhau nói chuyện trên trời dưới
biển, dường như cô còn dùng tình cảm đầy triết lí cổ vũ anh.

Quá
giỏi!

Trần
Nhược Vũ vô cùng vui vẻ. Cô nghĩ, không thể thành một cặp cũng có thể làm bạn
bè thân thiết.

Trần
Nhược Vũ nhảy dựng cả lên, rửa mặt sạch sẽ. Nhìn trong gương, tối qua quần áo
cũng chưa thay, áo lót quá chật nên hơi khó chịu. Cô nhanh chóng cởi ra, giải
phóng cơ thể. Tối qua, mặc cả một đêm, cả người hằn hết cả lên.

Trần
Nhược Vũ vừa đánh răng vừa nghĩ mình cần phải giảm béo, tuy rằng dáng người cô
cũng được coi là thon thả nhưng hình như béo hơn trước. Nhìn qua gương, dường
như da bây giờ không được đẹp như trước, cần phải chú ý nhiều. Uhm, có nên
không nhỉ, cô khẽ cắn môi, bỏ tiền ra mua kem dưỡng da?

Lông
mày lâu rồi cũng chưa tỉa tót lại, cần phải nhờ Tư Tư giúp cô sửa lại mới được.
Nhe răng thử xem, vẫn còn trắng, rất tốt, phải đánh cho sạch mới được.

Rốt
cuộc Trần Nhược Vũ cũng đã chú ý hơn đến bản thân mình, xoay người định đi ra
bỗng giật bắn cả mình. Không biết lúc nào Lương Tư Tư đã đứng dựa vào cửa nhìn
chằm chằm cô.

“Bạn
sao vậy?”

“Lời
này phải là mình hỏi bạn mới đúng, bạn làm sao vậy? Đánh răng rửa mặt, mặc quần
áo hết có 3 phút, mà soi gương đến 10 phút.”Lương Tư Tư nở nụ cười bí hiểm,
đụng vào người cô: “Nhược Vũ, có phải mùa xuân của bạn tới rồi không? Đêm qua
nửa đêm mới về? Tiến triển như nào rồi?”

“Tiến
triển gì chứ?”

“Thì là
yêu đó, đến trình độ nào rồi?”

“Tư Tư!”Trần
Nhược Vũ duỗi đầu ngón tay ra, nghiêm túc nói: “Tư Tư, bạn không thuần khiết
chút nào, suy nghĩ nhiều quá.”

“Như
nào mới là nghiêm túc?”Lương Tư Tư nở nụ cười: “Khẳng định là đang yêu, phóng
túng ghê.”

Trần
Nhược Vũ đỏ mặt, không để ý tới cô, trở về phòng mình.

Phóng
túng cái đầu bạn!

Cô vừa
bôi kem dưỡng da vừa nghĩ, thật vất vả mới có thể cùng ác bá tiên sinh chung
sống hòa thuận, tình bạn tốt đẹp, Tư Tư lại khiến cô rối tinh rối mù cả lên.

Đúng
rồi, không biết Tư Tư và bác sĩ Mạnh thế nào rồi nhỉ? Rốt cuộc bác sĩ Mạnh đã
nói rõ với cô ấy chưa?Lần trước không phải hai người cùng nhau đi ăn cơm hay
sao, vậy tình hình hiện tại là như nào? Bác sĩ Mạnh đi xem mắt, theo phong cách
làm việc của anh, anh sẽ không có quan hệ mập mờ với Tư Tư. Gần đây, cô ấy cũng
không đề cập đến anh nữa, có lẽ đã buông tay rồi?

Trần
Nhược Vũ vừa định đi ra ngoài hỏi thì thấy Lương Tư Tư nói: “Mình đi làm đây.”Sao
đó đi ra cửa rồi tiếng khóa cửa vang lên.

Bỏ đi,
tối rồi hỏi.

Trần
Nhược Vũ nghĩ, thế giới tình cảm hiện tại của bác sĩ Mạnh hơi phức tạp, tình cũ
tình mới đều đến cả, rừng hoa đào đang bị truy sát bốn phía, cô có nên nói
chuyện rõ ràng với Tư Tư không, không nên để cô ấy bị rơi xuống hố rồi trọng
thương.

Đúng
rồi, buổi tối cô còn với bác sĩ Mạnh đi ăn cơm, không biết nên ăn gì. Trần
Nhược Vũ bỗng nhiên có ý đồ xấu, nếu không lại làm cho anh hộp chân gà, rồi
cùng anh ăn cơm, dù sao anh cũng chưa ăn qua món đó ...

Chờ một
chút. Chân gà!

Trần
Nhược Vũ chợt nhớ tới hai cái chân kia bị Mạnh Cổ tước đoạt để trong xe, qua
một đêm rồi, chắc bị hỏng hết. Aiz, không nên không nên, chờ Mạnh Cổ tan tầm,
phát hiện đồ ăn trong xe bị hỏng thì làm sao bây giờ?

Trần
Nhược Vũ thay nhanh quần áo, chạy tới dưới nhà thì thấy xe anh vẫn ở đó, cô
nhanh chóng nhìn ra cặp lồng cơm vẫn còn đó, đặt ở chỗ tay lái. Cô muốn mở xe
ra lấy, nhưng lại cảm thấy không được sự đồng ý của anh mà tự mở xe hình như
không được lễ phép, suy nghĩ một chút, liền gọi điện cho Mạnh Cổ.

Điện
thoại có người nghe máy, Trần Nhược Vũ còn chưa kịp nói đã nghe thấy đầu dây
bên kia hình như có người nói chuyện, giống như đang nói về bệnh trạng gì đó.
Rồi tiếng Mạnh Cổ truyền tới: “Trần Nhược Vũ, có việc gấp sao?”

“À,
không vội.”Tôi muốn vào xe anh lấy hộp cơm chân gà ra, loại tình huống như này
tuyệt đối không cho là việc gấp.

“Vậy
lát nữa gọi lại cho tôi, tôi đang thăm bệnh.”

“Uhm,
uhm.”Trần Nhược Vũ hơi ngại, liền cúp điện thoại, cô đang làm phiền anh lúc làm
việc. Cô nhớ tới lúc anh đi kiểm tra phòng bệnh, vừa tỉ mỉ vừa hài hước nói về
sức khỏe của người bệnh, trả lời mọi thắc mắc của người bệnh, không khỏi khen
ngợi khi anh làm việc vô cùng đẹp trai.

Cô ghé
vào cửa kính nhìn nhìn, xe của người đàn ông sự nghiệp rộng mở không thể có mùi
thối của chân gà được. Cô không lấy bây giờ, thì giữa trưa cũng phải về lấy.

Cô ngẫm
lại, quên đi, mọi người đều thân như vậy rồi, cô xâm phạm xe anh một chút chắc
anh cũng không để ý đâu. Cô mở cửa xe ra, ngồi xuống. Lúc lấy cặp lồng cơm còn
thấy bên cạnh là bao thuốc lá.

Trần
Nhược Vũ chỉ nhìn thấy lần duy nhất Mạnh Cổ hút thuốc, đó là vào đêm anh bắt cô
gọi điện về nhà, anh nói, anh đi mua bao thuốc. Trần Nhược Vũ cảm thấy Mạnh Cổ
không phải là người nghiện thuốc lá, nhưng thi thoảng hút cũng không tốt cho
sức khỏe. Cô bỏ lại bao thuốc, rồi thấy hộp giấy ăn trong xe đã dùng hết. Cũng
không biết anh có nhớ mua hay không, lúc dùng đến mà không có sẽ rất bất tiện.

Đang
suy nghĩ, bỗng nhiên có người đứng trước cửa xe đang mở. Trần Nhược Vũ hoảng sợ
quay đầu lại, là một người đàn ông trẻ tuổi.

“Cô à,
cô có thể đỗ xe tiến lên phía trước được không? Xe của tôi không ra được.”

“Hả?”Trần
Nhược Vũ sửng sốt đáp: “Tôi không lái xe.”

Người
nọ ngạc nhiên, há mồm đáp: “Không phải xe của cô sao?”

“Của
bạn tôi, tôi vào lấy vài thứ.”Trần Nhược Vũ vừa nói vừa nhìn xuống dưới chân,
trước đây cô cũng từng học qua lái xe, nhưng chưa lái lần nào, càng không lái
xe ra đường: “Chân ga bên phải, đúng không?”Cô không nhỡ rõ.

Vẻ mặt
người nọ đen xì: “Được rồi, tôi biết cô sẽ không lái, cô đừng chạm vào nó, đừng
động vào.”

“Uhm.”Trần
Nhược Vũ gật đầu, biết là được rồi. Cô cũng không tính sẽ động vào. Nhưng mà
chìa khóa còn chưa cắm vào, động vào thì có làm sao?

“Vậy,
cô à, nếu không cô để tôi lái, tôi lái nhích lên một chút, được không?”Người nọ
đành thương lượng với Trần Nhược Vũ.

“Không
được. Ngộ nhỡ anh lái xe đi rồi, tôi biết tìm ai?”

Người
nọ không nghĩ tới Trần Nhược Vũ lại cảnh giác cao đến vậy, lời nói còn khiến
người khác nghe xong không thể không cười. Anh ta nhìn chằm chằm cô, cô cũng
nhìn chằm chằm lại.

Một lát
sau, người nọ nói: “Được rồi, tôi đã nghĩ ra cách khác.”

Trần
Nhược Vũ gật đầu, nghĩ ra cách khác là được rồi. Cô lấy cặp lồng cơm xong,
xuống xe đóng cửa lại. Quay đầu nhìn thấy người nọ đang đứng ở sau chiếc xe màu
trắng ngắm nghía, giống như đang cân nhắc điều gì đó.

Trần
Nhược Vũ đứng xem, lúc sau chủ xe tới, anh lái xe đi, chủ chiếc xe màu trắng
của người nọ tốc độ vô cùng nhanh. Anh ta mở cửa xe, nhìn Trần Nhược Vũ đứng ở
bên cạnh, cười với cô.

Trần
Nhược Vũ cũng mỉm cười trở lại, kì thực trong lòng thấy có chút ngại, cô cũng
không biết anh ta là ai, không dám đem xe Mạnh Cổ cho anh ta lái, hiện tại nhìn
thấy xe anh ta bị kẹt cứng thật, cô thật quá vô nhân tính.

Nhưng
tính tình người nọ quả thực rất dễ chịu, không hề tức giận với cô, còn lễ phép
chào hỏi. Trần Nhược Vũ nhìn anh ta khởi động xe, hết chuyện của cô rồi, vì thế
cô cầm cặp lồng cơm hướng về phía cổng, bước đi vài bước, chợt nghe thấy người
đàn ông trẻ tuổi nói: “À, cái đó.”

Trần
Nhược Vũ quay đầu, nhìn nhìn theo cửa kính xe của anh ta: “Tôi cảm thấy cô rất
quen, có phải là người té xỉu ở tai nạn xe lần trước?”

Trần
Nhược Vũ kinh ngạc trợn cả mắt lên, lúc này cô cũng thấy người đàn ông này vô
cùng quen mắt.

“Túi
cấp cứu, cốp xe bị khóa, quên chìa khóa.”Anh ta gợi lại cho cô nhớ.

“À, hóa
ra là anh.”

“Đúng
vậy.”Anh ra cười to: “Quá trùng hợp. Cô cũng ở đây sao, vậy sao trước kia tôi
chưa từng gặp qua. Aiz, tôi bị muộn làm rồi, hẹn gặp lại.”

Anh ta
vẫy vẫy tay chào rồi lái xe rời đi.

Trần
Nhược Vũ cảm thấy rất ngượng, vừa rồi lại trưng ra đức tính keo kiệt. Trước
đây, hóa ra anh ta là người qua đường đã nhiệt tình giúp cô, thế mà nàng báo
đáp ơn bằng biểu hiện vừa rồi.

Nhưng
chỉ là trùng hợp gặp lại thôi, Trần Nhược Vũ không nghĩ nhiều làm hao tổn sức
lực, cô vào trong nhà, vứt hai chiếc chân đi, rửa sạch cặp lồng cơm rồi đi làm.

Đến
trưa, Trần Nhược Vũ cũng không thể chuyên tâm làm việc được, Mạnh Cổ không gọi
điện thoại tới, cô cũng không gọi lại, dù sao buổi tối cũng gặp nhau, cô không
có việc gì cũng không nên quấy rầy công việc của anh.

Cô vừa
làm vừa thất thần, muốn vì anh làm một điều gì đó. Lần trước vụ chân cẳng đã bị
lỗ, cũng là một phần vì tính đùa dai của cô, nhưng cuối cùng anh vẫn chưa ăn,
cô chưa làm được gì cho anh. Lúc ăn cơm cùng hội Doãn Tắc, cô nhớ anh rất thích
ăn thịt.

Sau đó,
tính toán cả một lượt, Trần Nhược Vũ ngóng đến giữa trưa nhanh một chút. Đến
giữa trưa, Trần Nhược Vũ chạy vội nói với quản lí là có khách cần phải tiếp từ
chiều cho tới tối.

Nói
xong, cô chạy thẳng tới chợ, chọn một cái móng giò thật lớn, rồi mua một hộp
giấy ăn, nghĩ lại, mua thêm một hộp kẹo cao su, rồi đặt ở bên cạnh hộp thuốc lá
của anh, để khi anh muốn hút thuốc thì ăn một viên kẹo cao su, như thế sẽ hút
ít đi một chút. Lần này quả thực rất tuyệt,cô mua một hộp kẹo cao su nhập khẩu,
do dự một chút rồi quyết định không mua kẹo sầu riêng của cô thích, nên tiết
kiệm tiền.

Trần
Nhược Vũ mua xong, chạy nhanh về nhà nấu móng giò. Lúc móng giò sôi hơi sủi tăm
lên, mùi thịt vô cùng thơm, cô ở bên cạnh ăn mì trứng, vô cùng vui vẻ.

Buổi
tối lúc tan tầm, Mạnh Cổ lại đến muộn. Từng có vài lần kinh nghiệm, Trần Nhược
Vũ sớm chuẩn bị tâm lí nên cũng không chấp dứt.

Hôm nay
cô rất khoái trá, Mạnh Cổ mời cô ăn bít tết, thỏa mãn lòng hiếu kì của cô, nói
chuyện linh tinh của anh cho cô nghe. Anh nói, hai người bạn gái về sau, một là
anh theo đuổi, một là theo đuổi anh. Hoàn cảnh hai bên đều giống nhau, ngoại
hình cũng đẹp, trong sáng dịu dàng.

Trần
Nhược Vũ cảm thấy, đó là do Mạnh Cổ có ám ảnh tâm lí, anh sợ lại gặp phải một
cô gái mạnh mẽ, quật cường nói với anh: “Gia đình chúng ta chênh lệch quá lớn,
cho dù yêu nhau cũng không thể lâu dài.”

Nhưng
cho dù là mốn đăng hộ đối thì sao chứ? Cũng có khi chỉ có thể duy trì được nửa
năm, bốn tháng, thậm chí còn ngắn hơn.

Trần
Nhược Vũ bỗng nhiên lại muốn uống rượu, nhưng Mạnh Cổ không cho. Anh nói, anh
sợ cô uống rượu rồi lại nói chuyện to tiếng, ca hát, ở đây lịch sự như vậy, sợ
cô dọa người khác.

Trần
Nhược Vũ cười ha ha, lời nói độc địa của anh vẫn khó nghe như ngày nào, cô cảm
thấy rất buồn cười.

Sau khi
rời khỏi nhà ăn, cô hát cho anh nghe thật.

À á a a
a á à à á

“Trần
Nhược Vũ, em cách xa tôi ra một chút, đừng để người khác biết tôi quen em.”

Trần
Nhược Vũ lại cười haha, cố chấp kéo tay anh. Anh giật ra, đi nhanh hơn hai
bước, cô lại kéo anh, nắm chặt. Sau đó, cô nghĩ tới một bài hát, cô rất muốn
hát, lần này còn hát vô cùng sung.

“Nếu
không phải vì yêu anh, em sẽ không thấy bất an.

Trong
cuộc sống rối bời của em, em nhớ anh, nhớ anh, rất nhớ anh.

Yêu là
giày vò, là luyến tiếc, là không nỡ buông tay.

Không
ngừng suy đoán, trong lòng anh, liệu em là ai.

Nếu
không phải vì yêu anh, vì sao em lại bất giác thở dài.

Em
không có dũng cảm để thôi không yêu anh, yêu anh, yêu anh.”*

(*) Tớ
tự edit phiên bản chém gió cho ca khúc TNV hát.

“Trần
Nhược Vũ, em đang thổ lộ với tôi sao?”

Cô cười
haha, lườm anh một cái: “Anh nghĩ hay quá nhỉ.”

Cô bỗng
nhiên lắc lắc tay anh: “Bác sĩ Mạnh, nếu cô ấy muốn quay lại với anh, anh nhất
định phải nói với cô ấy, em nghĩ hay quá nhỉ. Như vậy anh sẽ hết giận ngay!”

Anh
nhìn cô một lúc lâu, bỗng nhiên xoa đầu cô.

Cô bĩu
môi, xoa xoa đầu: “Không nỡ cũng đừng xoa đầu tôi. Bác sĩ Mạnh, tôi nói thật
đó. Tuy rằng tính tình anh rất xấu, mồm mép độc địa lại không ân cần, làm bệnh
nhân còn tốt hơn làm bạn gái của anh, nhưng anh nhất định sẽ tìm được cái vung
nồi thích hợp.”

“Em
thật đúng biết cách an ủi người khác, khoe khoang với tôi là tình yêu của em đã
nguội lạnh.”

Trần
Nhược Vũ cười ha ha, dùng sức vỗ anh: “Anh có muốn học cách Doãn Tắc ôm ngực
không.”

“Không
cần, phong cách đó rất bỉ ổi, tôi đi theo phong cách phương Tây.”Anh nói xong,
lại nhìn cô nở nụ cười.

Hai
người trở về dưới nhà Trần Nhược Vũ. Cô xuống xe, vẫy vẫy chào anh. Đi đến cửa,
bỗng nhiên nghĩ tới, chạy nhanh quay lại, đập vào cửa kính xe của anh.

Mạnh Cổ
hạ cửa kính xuống. Anh cau mày, cầm kẹo cao su trong tay, hiển nhiên là phát
hiện Trần Nhược Vũ để ở trong xe anh.

Trần
Nhược Vũ mau miệng nói: “Bác sĩ Mạnh, anh quên đưa thẻ khám cho tôi.”

Mạnh Cổ
nhếch môi, mở ngăn chứa đồ ra, rút trong tập danh thiếp ra chiếc thẻ khám đưa
cô. Sau đó, anh lắc lắc hộp kẹo cao su, tỏ vẻ nghi vấn.

Trần
Nhược Vũ cắn môi, bỗng nhiên có chút ngượng, cô không dám nói cặp lồng cơm bên
trong đã đổi đồ ăn mới, cũng không dám nói là cô đã mua hộp giấy mới cho anh.
Sợ anh sẽ nói việc quái gì em phải xen vào việc của tôi thì sao?

“A,
vậy, bác sĩ Mạnh, tạm biệt.”

Cô muốn
rút lui.

“Trần
Nhược Vũ.”

Mới
chạy tới cửa đã bị gọi lại.

“Ý em
là tôi hút thuốc nên miệng hôi?”

“Không
phải, không phải.”Oan uổng quá, đại nhân ơi.

“Tôi
hút rất ít.”


biết, cô gật đầu. Sớm biết thế này cô đã không mua.

“Miệng
tôi không hôi.”

“Tôi
không phải có ý này, tuyệt đối không phải.”Cô xua tay, hơi sốt ruột.

Anh cảm
thấy bị sỉ nhục sao? Chỉ là hộp kẹo cao su thôi, quan trọng hóa cái gì chứ? Nên
giải thích thế nào mới đúng đây?

Cô hơi
hấp tấp: “Tôi không phải có ý này. Tôi và bác sĩ Mạnh chưa hôn nhau,cho nên tôi
không có ý này.”

Vừa dứt
lời, trước mắt tối sầm lại, cằm bị nắm, môi tê tê, cảm giác có vật mềm mại nào
dừng ở đó. “Đùng “! Đầu óc cô nổ tung.

“Tôi
phải chứng minh một chút, miệng tôi không hôi.”

Trần
Nhược Vũ ngây người, cô hoàn toàn không biết nên phản ứng như nào. Cô ngẩn ngơ,
ngu đần trong lời nói: “Tôi về đây.”

Sau đó,
xoay người rời đi. Đi đến thang máy, phản ứng mới có trở lại.

Con mẹ
nó, cô bị lợi dụng.

Tên đàn
ông chết tiệt này, tên ác bá tiên sinh chết tiệt. Chứng minh mình không hôi
miệng thì làm loại chuyện này với cô.

Cô nổi
giận đùng đùng, chạy ra, Mạnh Cổ quả nhiên chưa đi, tựa vào xe không biết đang
nghĩ điều gì.

Trần
Nhược Vũ hùng hổ tiến lên, một tay dùng hết sức đè anh xuống, dùng sức hôn lại:
“Ăn miếng trả miếng!”

Vập vào
răng rồi! Răng của cô bập nát môi anh.

Chảy
máu!

Hành
hung bạo lực này của Trần Nhược Vũ không dự đoán được kết quả, cô sợ quá, quay
đầu bỏ chạy.

Một hơi
chạy lên lầu trốn, trốn vào nhà.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.