Chạy đâu cho thoát - Chương 34 - 35

Chương 34: Muốn!

Vừa vào
tới cửa, Trần Nhược Vũ thở dốc, bất an vô cùng. Cô sợ Mạnh Cổ đuổi theo.

Cô ở
phía sau cửa nghe ngóng nửa ngày, không có người gõ cửa cũng không có tiếng
chuông điện thoại, chưa xảy ra bất kì chuyện nào cả. Cô nhẹ nhàng hít thở đều
đặn hơn, lén lút trốn về phòng. Ngã sấp xuống giường, rồi leo lên cửa sổ nhìn
xuống dưới, cô lặng lẽ đứng ở sát của sổ nhìn xuống dưới, không thấy xe của
Mạnh Cổ.

Xong
rồi, xong rồi.

Tại sao
ác bá tiên sinh lại có thể yên lặng rút lui nhỉ? Không phải phong cách của anh!

Anh
không mắng cô, không trả thù, thế này lại càng đáng sợ. Xong rồi, xong rồi, xảy
ra chuyện lớn rồi.

Trần
Nhược Vũ hoảng loạn.

Cái này
được gọi là trước bão táp là bình yên.

Có phải
ác bá tiên sinh đang tức giận? Cô quá hồ đồ, dám làm ra chuyện xấu xa như này.
Tuy rằng ngay từ đầu là anh sai nhưng dường như người hung hăng hơn tất cả lại
chính là cô, còn khiến anh bị thương nữa, ở ngay một nơi nhiều người thấy như
vậy, khẳng định đã làm tổn thương đến lòng tự trọng của anh, khiến anh mất mặt.

Nguy
rồi, nguy rồi. Trần Nhược Vũ đầu óc xoay mòng mòng. Ngày mai anh sẽ tới hỏi tội
cô sao? Anh sẽ đi cùng cha mẹ anh hay đến một mình? Nếu như cha mẹ anh thấy
được vết cắn, liệu có sẽ hỏi chuyện này có phải thường xuyên diễn ra đúng
không.

Trần
Nhược Vũ ngã nhào xuống giường, tuyệt vọng vô cùng.

Được
rồi, cục diện đã như này, cho dù anh không nghĩ trả thù cô thì người khác sẽ
nhắc nhở anh nhớ tới mối thù này.

“Bác sĩ
Mạnh, miệng của anh bị sao vậy?”Khi người khác hỏi anh tới vấn đề này, anh sẽ
như nào?

Trần
Nhược Vũ ‘ a a ‘ vài tiếng, không biết phải làm sao. Cô nhất thời xúc động nên
mới phạm tội, đúng chưa? Sao giữa người với người lại có nhiều điểm bất đồng
đến thế chứ? Anh chỉ đùa dai cô một chút mà thôi, mà anh còn rất dịu dàng nữa,
thế mà cô trả thù lại tàn bạo đến thế.

Quả
nhiên con người cần phải dựa vào khả năng kiềm chế miễn dịch để làm viên mãn
cuộc đời. Khả năng kiềm chế của cô dường như có “chứng bệnh không có thuốc chữa
khi gặp phải khủng long bạo chúa”, đúng thật là quá gay go.(*)

(*) Cảm
ơn cô Yume91 đã dịch đoạn này giúp tôi ^^.

Trần Nhược
Vũ suy nghĩ hết nửa ngày vẫn chưa nghĩ ra sẽ giải quyết chuyện này như nào, có
nên chủ động cúi đầu xin lỗi không nhỉ. Ra đầu thú sẽ nhận được khoan hồng?
Hoặc cho dù cô có quyết tâm giải quyết chuyện này, thì nên nói như nào?

Hơn
nữa, rõ ràng là anh cũng có sai, là anh khơi mào trước.

Rối
loạn, rối loạn, cô không biết mình đang tính toán cái gì nữa.

Bên
ngoài có tiếng mở cửa, Lương Tư Tư đã đi làm về, Trần Nhược Vũ đón vị cứu tinh
giá lâm, chạy nhanh ra ngoài: “Tư Tư, Tư Tư, mình có chuyện muốn thỉnh giáo
bạn.”

“Nói.”Tư
Tư quăng túi xách lên sofa, mở tủ lạnh lấy lon nước.

“Có một
đôi bạn rất tốt, trong đó có một người lỡ tay làm người kia bị thương. Tức là
làm người kia bị thương dẫn đến tức giận, mà người bị thương vô cùng âm hiểm,
vậy phải làm như nào?”

“Bạn
làm ai bị thương?”Lương Tư Tư nắm đúng trọng điểm, không muốn vòng vo cùng Trần
Nhược Vũ.

“À...
Cái này không quan trọng.”

“Vậy bị
thương như nào?”

“À ...
Cái này cũng không quan trọng.”

“Nếu
không quan trọng thì cũng không cần xin lỗi, bồi thường đi.”

“Không
được, không được. Mặc kệ đối phương là ai, bị thương như nào, xin lỗi cũng rất
quan trọng.”Trần Nhược Vũ hơi sốt ruột.

Lương
Tư Tư nhìn cô, tỏ vẻ hứng thú: “Nếu khó mở miệng như này, nhất định là người
yêu. Bị thương mà ngại ngùng không dám nói thế kia, nhất định là bị thương ở
nơi bí hiểm.”Cô nhíu mày, nở nụ cười: “Nhược Vũ, có phải là bạn quá kịch liệt
không? Khiến người khác bị thương?”

“Tư Tư.”Trần
Nhược Vũ gấp đến mức sắp giơ cả chân lên: “Mình đang nói với bạn về một vấn đề
rất nghiêm túc.”

“Được
rồi, rất nghiêm túc.”Lương Tư Tư không nghĩ thế, nhưng tỏ vẻ phối hợp, làm bộ
nghiêm túc nói: “Vậy, loại tình huống như này không cần xin lỗi. Lúc quá kích
tình có làm bị thương đối phương, có cái gì mà phải khẩn trương chứ?”

“Không
phải kích tình, không phải kiểu quan hệ này.”

“Không
phải kiểu quan hệ này thì cớ gì phải khẩn trương đến thế, bạn lại không phải
yêu đương với anh ta, thế thì muốn như nào.”Lương Tư Tư nhìn cô, nói tiếp: “Nhưng
mà thôi, nhìn dáng vẻ này của bạn không thể nói là không có quan hệ gì được.
Aiz, bạn nói xem, mình nên nói gì?”

“Không
thế nào cả, chỉ là bạn thân.”

Trần
Nhược Vũ còn chưa nói xong, Lương Tư Tư đã lên tiếng cắt ngang: “Bạn bình
thương và bạn tốt là hai việc khác nhau, bạn tốt bình thường sẽ không như này.”

“Tư Tư,
bạn đừng quấy rối.”

“Mình
đâu có, mình đang giúp bạn phân tích đó thôi.”

Phân
tích cái gì? Cô muốn xin ý kiến, không phải phân tích. Trần Nhược Vũ hấp tấp
nói: “Dù sao, chỉ là bạn tốt thôi. Sau đó, mình không cẩn thận, đụng phải anh
ấy, khiến anh ấy bị thương. Rồi mình cảm thấy có lỗi, nhưng nếu nói xin lỗi
trực tiếp sẽ rất xấu hổ, nên muốn hỏi bạn, có cách gì tốt không.”

“Chẳng
may đụng phải ...”Nhìn vẻ mặt Lương Tư Tư hình như đang hiểu sang chuyện khác.

“Không
phải phía dưới.”Trần Nhược Vũ giải thích. Nghĩ một lúc, ủ rũ lên tiếng: “Bỏ đi,
để mình tự cân nhắc.”

“Aiz,
hoàn hồn, hoàn hồn. Không phải phía dưới thì không phải phía dưới, mình cũng
không nghĩ bạn sẽ làm chuyện như thế.”Lương Tư Tư bắt đầu có những suy nghĩ
lệch lạc. Nói là nói vậy thôi, khuôn mặt khẩn trương như vậy, nói chuyện lập lờ
như vậy, làm cho con gái phải hao tâm thổn thức như này, quả thực rất đáng ngờ.

“Trần
Nhược Vũ, vậy bạn nói rõ cho mình, rốt cuộc là chuyện gì?”

“Không
có chuyện gì, mình vào phòng đây.”

“Aiz,
aiz, đừng nói thế, không phải quan hệ nam nữ, vậy là hai người chuẩn bị tiến
tới quan hệ đó?”

“Không
phải, không có khả năng. Chúng mình chỉ là quan hệ bạn bè thân thiết.”

“Một
nam một nữ ở chung một chỗ với nhau, còn đụng tới đụng lui, còn bị tác động bí
hiểm kích thích, không thể chỉ là quan hệ bạn bè được.”

“Ai nói
thế chứ, chúng mình chính là bạn bè. Là bạn tốt, có thể cùng nhau nói chuyện,
tâm sự.”Đương nhiên, có thể đem loại tình yêu này xem nhẹ xuống thì càng tốt.

“Được
rồi, chỉ là thân thiết bình thường, có thể tán gẫu tâm sự, mối quan hệ mập mờ
nhưng không phải là tình yêu, bạn còn nói không có khả năng. Vậy chỉ có một
kiểu quan hệ bạn bè.”Lương Tư Tư ngồi lên ghế sofa, giơ ra một ngón tay.

Trần
Nhược Vũ tò mò, hỏi: “Là gì?”

“Ngón
giữa.”

Trần
Nhược Vũ ngây người!

Cô sai
rồi! Cô không nên tìm đến người cả ngày chỉ vùi đầu vào tiểu thuyết tình yêu để
xin tư vấn.

Trần
Nhược Vũ mặt xám tro về phòng, nằm úp sấp trên giường giả chết.

Cô với
anh, thực sự chỉ là bạn tốt, chỉ là có cảm giác thân thiết hơn một chút, so với
bạn bè bình thường thì quan hệ giữa cô và anh gần gũi hơn.

Với
lại, sau khi bị cự tuyệt cô đã trở thành bạn tốt, đôi bên đều biết giới hạn của
đối phương, cho nên cả hai mới không giữ kẽ. Chính bởi vì vậy, nên cô mới không
thể khai tuốt ra được.

Sex!
Loại quan hệ như này sao có thể được!

Tư Tư
đang sỉ nhục mối quan hệ của hai người.

Rốt
cuộc thì nên làm gì bây giờ? Nếu không thì cứ mặc kệ đi, chờ anh tìm tới cửa
rồi thì tùy cơ ứng biến. Thế nhưng, liệu làm vậy sẽ khiến anh tức giận hơn
không, cô cảm thấy làm vậy hình như hơi vô trách nhiệm.

Nếu
không cô tặng quà anh coi như xin lỗi? Không được, không thể tặng. Anh cũng có
lỗi mà, là anh lợi dụng cô trước. Cô còn có lòng tốt nấu chân giò cho anh, mua
kẹo cao su cho anh, mua giấy lau tay cho anh ...

Chờ một
chút, chân giò!

Trần
Nhược Vũ đột nhiên nghĩ tới, không nên, không nên, chuyện này không thể không
gọi được, cô vội vàng gọi điện cho anh.

“Bác sĩ
Mạnh, bác sĩ Mạnh. Như này, trên xe anh có cặp lồng cơm, bên trong là chân giò
mới, không phải hai cái chân thừa ngày hôm qua, anh hãy bỏ nó vào tủ lạnh, nếu
không sẽ bị hỏng.”

Cô nói
một hơi, điện thoại đầu kia im lặng vài giây, sau đó giọng nói đầy mây đen của
Mạnh Cổ vang lên: “Trần Nhược Vũ, em gọi điện cho tôi vì chuyện này?”

“Đúng
vậy, rất quan trọng. Chuyện khác có thể từ từ nói, nhưng đồ ăn không thể để qua
đêm, trưa nay tôi mới nấu đó. Anh đang về nhà sao? Vậy nhớ lấy rồi bỏ vào tủ
lạnh.”

“Tút
tút tút.”Mạnh Cổ cúp máy.

Trần
Nhược Vũ ngẩn người, cũng tức giận. Tên bác sĩ Mông Cổ chết tiệt, dám hư hỏng
như vậy! Tính cách quá tệ, tính tình quá xấu! Ban nãy cô còn chút áy náy nhưng
bây giờ đã biến mắt không chút bóng dáng.

Chuyện
này nếu anh không xin lỗi cô trước, tuyệt đối cô sẽ không để ý đến anh.

Đến
ngày hôm sau, tâm tình Trần Nhược Vũ vô cùng xấu.

Cả đêm
không ngủ khiến tinh thần cô uể oải vô cùng. Đường Kim Tài gọi điện về chuyện
thẻ khám, anh ta nói cô mới nhớ tới, hẹn địa điểm để đưa thẻ khám cho anh ta.

Đường
Kim Tài nói cảm ơn, còn nói nhất định phải mời Trần Nhược Vũ và Mạnh Cổ bữa
cơm. Trần Nhược Vũ một mực từ chối, đừng đùa chứ, cô và ác bá tiên sinh bây giờ
đang đối đầu nhau, sao có thể cùng nhau ăn cơm được chứ?

Tên ác
bá tiên sinh không có lương tâm, cả một ngày không để ý đến cô, điện thoại cũng
không gọi, tin nhắn cũng không gởi, chẳng lẽ ngay cả cặp lồng cơm của cô cũng
bỏ qua sao?

Cô buồn
bã, ỉu xìu cả ngày cho đến lúc tan làm, tâm trạng rầu rĩ đi tới bến xe bus, lúc
này di động vang lên, cô vội lấy ra.

Mạnh
Cổ!

Trần
Nhược Vũ hơi run rẩy, tim đập nhanh. Cố gắng bình tĩnh hơn, ho khan vài tiếng,
lúc này mới nghe máy.

“Em tan
làm rồi sao?”

“Uhm”Trả
lời ngắn gọi, vô cùng lạnh lùng. Trần Nhược Vũ đối với biểu hiện của mình rất
hài lòng.

“Vậy
cái móng giò của em, ăn như nào? Bỏ vào lò vi sóng hâm nóng lại là được hả?”

“Dùng
nồi đun, không cần đổ thêm nước, anh chỉ cần đổ toàn bộ vào một lượt là được,
bên trong có nước rồi, đừng dùng lò vi sóng.”

“Quá
rắc rối.”Anh tự nhiên lên cơn.

Trần
Nhược Vũ mất hứng, miếng ăn tới miệng rồi còn kêu phiền, nếu cô mà còn nấu cho
anh đồ ăn nữa cô sẽ là heo!

“Nhiều
như vậy, mình tôi ăn không hết.”Anh còn tìm cớ để bắt lỗi cô.

“Anh
không được đổ. Rất đắt đó, tôi còn nấu rất lâu nữa, tôi cảnh cáo anh, anh không
được lãng phí.”

“Vậy
được rồi, mai tôi mang phần còn lại đến bệnh viện, cùng đồng nghiệp ăn.”

Trần
Nhược Vũ tiếp tục mất hướng. Cô vất vả làm như vậy anh còn đem đi mời người
khác ăn. Cô nghĩ lại lần nữa, nếu cô còn nấu nữa cô sẽ là heo!

“Đúng
rồi, hôm nay y tá Điền hỏi vì sao mà môi tôi bị sưng.”

Trần
Nhược Vũ dựng thẳng lỗ tai lên: “Vậy, anh nói như nào?”Cô biết ngay, biết ngay,
người khác sẽ hỏi mà.

“Cô ấy
hỏi có phải tôi bị đụng vào đâu không, tôi đành nói cho cô ấy biết, tôi bị
cắn.”

Trần
Nhược Vũ ngây người.

“Anh
nói gì?”

“Tôi
nói là bị em cắn.”

“Bác sĩ
Mạnh.”

“Em
không cần lớn tiếng như vậy, tôi vẫn nghe rõ.”

Trần Nhược
Vũ hít một hơi thật sâu, bình tĩnh, phải thật bình tĩnh!

“Bác sĩ
Mạnh, anh quả nhiên rất khéo léo.”

“Nào
có, tôi chỉ nói ra sự thật thôi.”

“Chẳng
lẽ anh không biết trau chuốt tỉ mỉ hơn trong câu nói của anh sao?”

“Không
cần thiết. Không phải em nhắc nhở là y tá Điền có ý với tôi sao? Như vậy vừa
hay, tôi khéo léo nói cho cô ấy biết.”

Cô lại
bị lợi dụng! Trần Nhược Vũ tức giận.

“Y tá
Điền vốn đã ghét tôi, anh nói như vậy khẳng định cô ấy càng ghét tôi.”

“Em
không muốn gả cho cô ấy, em sợ cô ấy ghét làm gì?”

“Tôi
không muốn người khác ghét tôi. Tôi không làm sai chuyện gì cả, chuyện này là
anh sai, anh khiêu khích tôi trước. Tôi chỉ vì trả thù mà đụng vào anh thôi.
Anh nói như vậy với cô ấy, cô ấy nhất định sẽ nghĩ tôi đã làm gì anh, phá hoại
danh dự của tôi, tôi còn muốn ra đường gặp gỡ người khác ...”

“Trần
Nhược Vũ!”Cô còn chưa nói xong đã bị anh cắt ngang.

“Sao?”Cô
trở nên hung hăng.

“Ngày
mai tôi mang chân giò tới bệnh viện, chắc chắn họ sẽ hỏi tôi, móng giò này ai
làm. Tôi là người luôn đứng về chính nghĩa, sự thật cho nên tôi sẽ nói em cố ý
dùng cả buổi trưa để nấu cho tôi.”

Trần
Nhược Vũ ngây người, mở miệng lớn, không thể nào, thủ đoạn trả thù của anh sao
có thể ngoan độc đến thế.

“Nếu
hôm nay chỗ móng giò này được ăn hết, ngày mai tôi sẽ không phải mang đi. Em có
muốn đến đây ăn hết nó không!”

“Muốn.”

Chương
35: Trần Nhược Vũ đại chiến với tình cũ của Mạnh Cổ

Trong
lòng Trần Nhược Vũ buồn bực vô cùng.

Cái từ
‘ muốn ‘ đang kêu leng keng trong đầu cô. Cô muốn đi đến chỗ anh, đứng trước
mặt anh chửi bới một trận. Muốn cướp cặp lồng cơm móng giò về.

Không
cho anh ăn, đến ngửi cũng không được ngửi.

Có một
số người tuyệt đối không thể đối tốt được. Tên ác bá tiên sinh chính là một ví
dụ.

Anh
chẳng những đùa bỡn, còn đùa bỡn cô ...

Được
rồi, tóm lại là anh thừa dịp cô tử tế với anh đã coi thường cô! Cô không thông
minh, nhưng anh nghĩ cô không có não chắc?

Trần
Nhược Vũ ngồi xe bus tới chỗ Mạnh Cổ. Xe lắc lư, trong lòng bỗng nhiên như được
khơi thông, kinh mạch được đả thông, thần trí tỉnh táo.

Cô quá
ngây thơ, đương nhiên cái tên chết tiệt kia cũng ngây thơ. Nhưng mà cô không
cảm thấy anh không hẳn là ngây thơ, anh cố ý, cố ý đùa dai với cô. Mà cô thì cứ
khẩn trương là trở nên ngây thơ, không nghĩ đến chuyện lại lên cao trào đến
thế. Nói chung, chuyện này là anh sai, anh bị thương là xứng đáng!

Trần
Nhược Vũ càng nghĩ càng tức giận. Cô tính, cướp đồ trở lại, sau đó một tháng
trời sẽ không để ý đến anh, chờ anh thức tỉnh nhận ra lỗi sai của mình, chân
thành xin lỗi cô, cam đoan sẽ không dám lôi cô ra làm trò đùa nữa, lúc đó cô
mới thân thiết với anh trở lại.

Khí thế
bừng bừng, nguyên tắc là phải thế, không thể nhân nhượng.

Trần
Nhược Vũ hấp tấp chạy tới chỗ Mạnh Cổ. Đó là khu tập thể xa hoa ở gần bệnh
viện, sạch sẽ, nhỏ nhắn nhưng rất sang trọng.

Trần
Nhược Vũ hớn hở thưởng thức vẻ đẹp nơi đây, cô tìm được tầng nhà mà Mạnh Cổ
sống, bấm thang máy đi lên.

Cửa
thang máy mở ra, cô nghe được tiếng của Mạnh Cổ. Ngay cả cửa nhà cũng không
đóng, sau đó là tiếng nói vang lên.

Trần
Nhược Vũ bước vài bước, chợt nghe thấy tiếng của Mạnh Cổ nói: “Em đi đi,”

Cô ngẩn
người, giọng điệu này anh đang nói chuyện với ai?

Cô bước
nhanh hai bước, thấy được cánh cửa chính nhà Mạnh Cổ đang mở toang ra, Mạnh Cổ
đang đứng trước mặt một người con gái đứng ở cửa ra vào.

“Em đi
đi.”Ba chữ này là nói với người con gái ấy.

“Mạnh
Cổ, em nghe các bạn học cũ nói. Bọn họ nói anh ...”

Lời còn
chưa dứt đã bị Mạnh Cổ cắt ngang: “Cho dù bọn họ nói cái gì thì cũng không phải
anh nói, anh không có hứng thú nghe các người bạn cũ lâu ngày gặp lại nói mấy
câu nhảm nhí.”Anh nói đến chuyện này, nâng mắt đã thấy Trần Nhược Vũ, vì thế
nói: “Bạn anh đến rồi, không tiện tiếp em. Em đi đi.”

Cô gái
nghe được câu nói này, quay đầu nhìn thoáng qua. Trần Nhược Vũ nghênh đón ánh
mắt của cô, bất giác thở dài trong lòng, quá xinh đẹp.

Dáng
người cao gầy, mảnh khảnh, mái tóc đen bóng hơi quăn ở đuôi tóc, hai mắt trong
suốt, khuôn mặt nhỏ nhắn, tổng thể nhìn rất tri thức.

Trần
Nhược Vũ cũng không biết tại sao, nhận thấy rằng người phụ nữ này muốn hàn gắn
lại với Mạnh Cổ. Tuy rằng, cô cùng Mạnh Cổ lấy chuyện này ra làm trò đùa, nhưng
khi chuyện xảy ra rồi, lại cảm giác trong lòng có điều gì đó rất khó nói nên
lời.

Người
con gái kia nhìn Trần Nhược Vũ, đánh giá một chút, bỗng nhiên cười, tỏ vẻ thản
nhiên đưa tay ra, nói: “Xin chào, tôi tên là Thích Dao. Trước đây học cùng
trường Y với Mạnh Cổ ... là bạn bè.”Hai từ bạn bè cố gắng nói dài ra, có ý ám
chỉ điều gì đó.

Quả
nhiên, chính là mối tình đầu trong truyền thuyết, rất được, có chút quật cường,
mạnh mẽ. Trần Nhược Vũ gật đầu, giới thiệu tên của mình.

Thích
Dao nhìn cô một lượt, cười cười, xoay người lại nhìn Mạnh Cổ nói: “Bọn họ nói
anh không có bạn gái.”

Mạnh Cổ
nhìn thoáng qua Trần Nhược Vũ, ám chỉ: “Anh có quen bạn gái hay không, không
cần phải báo cáo với họ.”

“Bọn họ
còn nói, hai người bạn gái sau này của anh, đều không giống với em.”Thích Dao
cũng nhìn thoáng qua Trần Nhược Vũ, cũng ám chỉ điều gì đó.

Trần
Nhược Vũ nghe thấy vậy có chút bực tức, rõ ràng cô là người ngoài cuộc, sao hai
người này lại lôi cô vào để chiến đấu?

Cái cô
Thích Dao này luôn mồm nói “bọn họ nói, bọn họ nói’ thật ra chỉ muốn kiểm chứng
điều gì đó. Muốn chứng minh Mạnh Cổ đối với tình cũ còn vương vấn. Mà nay cô ấy
cũng quay đầu là bờ cho nên hai người này đang ôm lại khúc tình ca xưa. Lòng
vòng nhiều như vậy, nói chuyện chẳng ra đâu vào đâu, quá đáng ghét.

“Anh đã
nói rồi, bọn họ nói gì đều không liên quan đến anh, anh quen biết bạn gái như
nào, cũng không liên quan đến em. Em muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra, nhưng em
không cần tự dát vàng lên mặt mình như thế. Em đi đi.”Mạnh Cổ vừa nói, vừa kéo
tay Trần Nhược Vũ vào trong nhà, rồi để cô ở sát bên người anh. Bày ra tình
huống cho người khác xem, tôi đã có bạn gái mới, biết điều thì biến đi.

Đây là
lần thứ ba Trần Nhược Vũ nghe Mạnh Cổ nói ba chữ: “Em đi đi.”Nhưng hiển nhiên
Thích Dao vẫn không chịu khuất phục, cô ấy há mồm định nói gì đó, nhưng Trần
Nhược Vũ lúc này đã bùng nổ.

“Thích
tiểu thư, ngại quá, tôi phải cắt ngang lời cô. Tương lai còn dài, cô hiểu câu
này không? Hiện tại, chuyện đã như này, cô có nói gì nữa cũng vô dụng. Cô đã
biết nhà anh ấy ở đâu rồi, nếu rảnh quá thì đến trước cửa chặn anh ấy lại cũng
được.

Nhưng
bây giờ tôi đã đến đây,cô ở trước mặt tôi trước thì nói là bạn học cũ, sau thì
nói là bạn gái trước, cô không biết hai chữ ‘ biết ý ‘ viết thế nào sao? Bây
giờ cũng đến giờ ăn cơm rồi, hơn nữa tôi còn đang đói. Phiền cô, nếu muốn ôn
lại tình cảm hoặc nói chuyện nhảm nhí thì để lúc khác có được không?”

Mạnh Cổ
và Thích Dao đồng loạt quay sang nhìn cô. Sắc mặt hai người khó coi vô cùng.

Trần
Nhược Vũ nhìn lại, thầm nghĩ nhìn cái gì mà nhìn, tâm trạng cô cũng không có
tốt hơn là mấy đâu: “Đề nghị này của tôi không hay sao?”

Thích
Dao cắn môi, không để ý tới lời nói của Trần Nhược Vũ, nhìn Mạnh Cổ: “Trở về em
sẽ gọi điện thoại cho anh.”

“Lãng
phí tiền điện thoại làm gì.”Mạnh Cổ lạnh lùng trả lời.

Thích
Dao không nói thêm, cô nhìn Mạnh Cổ với ánh mắt đầy ẩn ý sau đó cũng không chào
tạm biệt Trần Nhược Vũ mà xoay người rời đi.

Mạnh Cổ
đóng cửa lại, nhíu mày nhìn Trần Nhược Vũ: “Cái gì mà biết nhà anh ấy ở đâu,
mỗi ngày đến chặn trước cửa, em sưu tầm đâu ra cái ý tưởng này thế!”

Trần Nhược
Vũ cũng nhíu mày, cô nhìn miệng anh, bị thương mà ăn nói vẫn lưu loát lắm. Mặt
mày cô bỗng sa sầm lại.

“Tôi
không nói ra ý tưởng này thì chắc cô ấy sẽ thôi đến nhà anh? Hôm nay tôi không
đến thì cô ấy làm sao đi nhanh đến thế được? Cho nên, về sau nếu cô ấy có tới,
anh phải dùng lí trí mà phân tích, không nên đổ lên đầu tôi.”

Mạnh Cổ
mặt mày nhăn lại: “Tôi và cô ấy không có liên quan gì cả, lần trước gặp mặt tôi
cũng không cho cô ấy số điện thoại, là cô ấy tìm bạn học cũ, tôi không nghe
điện thoại của cô ấy, cho nên mới tới tận nhà tìm tôi.”

Trần
Nhược Vũ đối với chuyện này không quan tâm, cô hỏi: “Cô ấy có hỏi miệng anh vì
sao bị thương không?”

Giọng
nói Trần Nhược Vũ cho thấy tâm trạng của mình không hề tốt, Mạnh Cổ cũng bày tỏ
thái độ mây đen giăng đầy của mình: “Rất lấy làm tiếc, cô ấy không có hỏi.”

“Quá
đáng tiếc. Anh sắp xếp vai diễn này cho tôi đúng là không có tác dụng.”

Mạnh Cổ
nổi điên: “Em tức giận cái gì chứ?”

Trần
Nhược Vũ không để ý tới anh, xoay người đi vào phòng bếp, nhìn một vòng không
thấy móng giò đâu, mở tủ lạnh đã đập ngay vào mắt cặp lồng móng giò, bên cạnh
còn rất nhiều thức ăn khác.

Trần
Nhược Vũ lấy cặp lồng móng giò ra, quay đầu thấy trong bếp có chiếc túi ni lông
đặt trên bàn, cô lấy túi bọc lại cặp lồng rồi chuẩn bị rời đi.

Cô quay
đầu lại, thấy Mạnh Cổ đang tỏ vẻ ngạc nhiên, đương nhiên anh chỉ nghĩ là cô tới
ăn cơm cùng anh chứ không phải đem cặp lồng cơm về.

“Bác sĩ
Mạnh, tôi rất thật lòng khi coi anh là bạn. Tôi trước đây không biết lượng sức
mình mới theo đuổi anh, có lẽ lúc theo đuổi anh tôi không phải thực lòng, chỉ
vì anh có điều kiện, không tự hỏi rằng tôi và anh có thích hợp với nhau hay
không.

Nhưng
sau khi quen biết một thời gian, tôi cảm thấy con người anh rất tốt, nhiệt
tình, có trách nhiệm, cho nên tôi rất quý trọng người bạn như anh. Tôi biết,
anh cùng với hội Doãn Tắc là bạn bè thân thiết, cách thức biểu đạt tình cảm tuy
rằng hơi dọa người nhưng tôi không phải Doãn Tắc và Lôi Phong, tôi cũng có nét
riêng của mình.

Có lẽ,
anh cảm thấy tôi làm nhiều chuyện rất buồn cười nhưng anh lại cứ bắt những lỗi
đó của tôi để cười chê, tôi cũng biết tức giận là gì. Khi anh và người khác nói
những chuyện như vừa nãy trước mặt tôi, tôi cũng cảm thấy rất xấu hổ khó xử.
Bác sĩ Mạnh, tôi không thông minh nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Lúc anh nửa
đùa nửa thật đùa bỡn tôi, hưởng thụ cảm giác sung sướng, xin anh nghĩ lại đến
cảm nhận của tôi.”

“Trần
Nhược Vũ ...”Mạnh Cổ định nói gì đó, Trần Nhược Vũ đã lấy tay ngăn lại.

“Bác sĩ
Mạnh, quen biết với anh tôi rất vui, rất thoải mái, tuy rằng không theo đuổi
được anh nhưng chúng ta vẫn có thể làm bạn. Tình bạn và tình yêu cũng giống
nhau, cũng cần phải có sự chân thành. Nói thật, nếu anh cần tôi giúp đỡ, tôi sẽ
nhiệt tình nhận lời, nhưng anh lấy lí do vớ vẩn để bắt tôi tới đây, để tôi diễn
kịch trước mối tình đầu của anh, trong lòng tôi rất khó chịu.”

“Tôi
không có ...”Mạnh Cổ định nói nhưng lại bị Trần Nhược Vũ cắt ngang.

“Bác sĩ
Mạnh cảm thấy chuyện mình làm là đúng, phải vậy không?”

Mạnh Cổ
há miệng thở dốc, còn chưa nói được từ nào đã bị Trần Nhược Vũ liếc mắt: “Bác
sĩ Mạnh, anh cần phải xin lỗi với tôi.”

Mạnh Cổ
chưa kịp mở miệng, Trần Nhược Vũ đã nói: “Móng giò tôi tịch thu lại, dù sao anh
cũng không thực lòng muốn ăn, về sau tôi cũng không nấu đồ ăn cho bác sĩ Mạnh
nữa.

Nếu như
bác sĩ Mạnh không xin lỗi tôi, thì mối quan hệ bạn bè thân thiết này rất khó
duy trì, bằng không sau này phát sinh những mâu thuẫn khác, sẽ mất hay đi, sẽ
dẫn đến chuyện không thể nhìn mặt nhau nữa. Bác sĩ Mạnh thấy tôi nói đúng
không?”

Cô hỏi
anh ‘ đúng không ‘, không để anh có cơ hội trả lời, nói xong, cô quay đầu rời
đi.

Ra đến
thang máy bấm nút đi xuống. Động tác nhanh gọn, cách hành văn lưu loát, Trần
Nhược Vũ cảm thấy rất sảng khoái, cô ôm trong lòng cặp lồng móng giò của mình,
giống như ôm vũ khí. Chỉ thấy rằng có thể đem những suy nghĩ
chôn  giấu dưới đáy lòng của mình nói ra, cảm thấy rất nhẹ nhõm.

“Trần
Nhược Vũ.”Mạnh Cổ đuổi theo.

Cửa
thang máy mở, Trần Nhược Vũ vừa bước vừa quay đầu nhìn anh.

“Tôi
muốn cự tuyệt người phụ nữ khác, không cần phải lấy em ra làm lá chắn. Tôi muốn
tìm phụ nữ để đùa bỡn, không cần phải tìm em làm mục tiêu.”Anh cảm thấy mình
hơi lỡ lời, nói tiếp: “Tôi không phải là loại người tìm niềm vui bằng việc trêu
đùa phụ nữ.”

Trần
Nhược Vũ bĩu môi, nói: “Giải thích này quá miễng cưỡng, không thể cho là lời
xin lỗi.”

“Hả.”Mạnh
Cổ nhíu mày.

Trần
Nhược Vũ làm mặt quỷ với anh, đóng cửa thang máy.

Thang
máy đi xuống tầng dưới, Trần Nhược Vũ nhớ tới biểu tình của Mạnh Cổ vừa rồi,
bất giác nở nụ cười.

Hahaha,
anh cũng có lúc bối rối như này! Anh sao lại bối rối đến thế nhỉ?

Trần
Nhược Vũ ôm cặp lồng cơm, cảm giác ngọt ngào dâng lên trong lòng, cô liền mở
máy điện thoại gọi cho Tư Tư.


nghĩ, đây là lần đầu tiên có cảm giác sung sướng vì chiến thắng.

Báo cáo nội dung xấu