Chạy đâu cho thoát - Chương 40 - 41

Chương 40: Logic kiểu
Mạnh Cổ

Đời
người đúng là một vòng tròn, ở đâu cũng có thể gặp được người quen.

Loại
trùng hợp này khiến cho Trần Nhược Vũ vừa mừng vừa sợ.

Người
qua đường nhiệt tình kia đương nhiên so với người xa lạ khác, anh ta khiến cô
yên tâm hơn.

Hiển
nhiên, Chu Triết cũng không nghĩ tới việc sẽ gặp lại cô, anh ta vò đầu, cười
nói: “Không ngờ lại khéo đến vậy.”

Hai bà
mẹ thấy hai người quen nhau từ trước, biết được lại cùng ở một chỗ, vô cùng
mừng rỡ, hận không thể tổ chức đám cưới ngay, sức mạnh quyết đoán này làm cho
Trần Nhược Vũ sợ đến ngây người.

Cũng
may, Chu Triết là một người bình tĩnh. Ngay khi chứng sợ hãi gặp người lớn của
Trần Nhược Vũ phát tác, cô bắt đầu ăn nói lắp bắp không biết nên nói gì, anh ta
đã đứng ra chống đỡ giúp cô.

Anh mời
hai bà mẹ dùng bữa, sau đó là nói về đồ ăn dinh dưỡng, bảo vệ sức khỏe cho
người già, uống trà, chơi cờ vua, đánh mạt chược, thậm chí là những phim truyền
hình dài tập anh cũng có thể nói năng lưu loát. Chờ hai bà mẹ nói chuyện chán
chê, cảm xúc cũng bình ổn trở lại, anh ta nói rằng anh và Trần Nhược Vũ vừa
quen nhau ở thành phố A, hai bà mẹ cảm thấy tiến độ như này rất tốt, không hề
đi quá giới hạn.

Lời nói
này rất có đạo lý, anh ta tiếp chuyện rất có tiết tấu cho nên hai bà mẹ đều nói
chuyện không dứt, đề tài này nối tiếp đề tài khác, không nói đến vấn đề đám
cưới nữa. Chuyển tới đề tài hai đứa trẻ làm việc ở thành phố A, cuộc sống như
nào.

Trần
Nhược Vũ đối với mấy chủ đề nói mãi không hết này hoàn toàn không biết chút nào,
cô ngồi đó cũng không được tự nhiên. May mà Chu Triết rất kiên nhẫn, mẹ cô và
anh ta cũng rất hợp cạ, nói mãi không dứt. Còn đối với mẹ Chu Triết thì rất tự
hào về người con trai này, cũng nhập cuộc rất hăng, cho nên về mặt cơ bản, mọi
người đều nói về anh ta. Trần Nhược Vũ ở bên cạnh làm nền, bữa cơm coi mắt này
coi như bình an vượt qua, không có hãi cũng không quá hoảng sợ.

Hai bà
mẹ lưu luyến không nỡ rời, cả ngày chỉ nói đi nói lại là hai đứa trẻ đúng là có
duyên. Còn nói Chu Triết phải đưa Trần Nhược Vũ đi dạo, về muộn một chút cũng
được.

Chu
Triết đồng ý, Trần Nhược Vũ vì không muốn phật lòng mẹ cô nên cũng tình nguyện
đồng ý. Hai bà mẹ vui sướng nhìn theo bóng hai người đi lên đường chính.

“Cái
đó, thật ngại quá.”Trần Nhược Vũ không được tự nhiên: “Mẹ tôi ấy, anh đừng để
ý.”

Chu
Triết cười: “Mẹ tôi cũng thế, không sao đâu, cô đừng để ý.”

“Uhm,”Trần
Nhược Vũ thả lỏng được một chút.

“Sao cô
lại về nhà xem mắt thế?”

“Tôi bị
lừa về. Mẹ tôi muốn tôi trở về đây làm việc, nhưng tôi không muốn.”Trần Nhược Vũ
nói xong, không hề nghĩ là sẽ từ chối Chu Triết bằng câu nói này. Cô nhìn Chu
Triết.

Chu
Triết nhìn cô, anh ta nói: “Kiên quyết đến vậy sao? Thật ra ở thành phố C phát
triển cũng không tồi.”

“Không
phải là nguyên nhân này.”Trần Nhược Vũ không biết nên nói thế nào.

“Tôi ở
thành phố A cũng đã nhiều năm, ở đó cũng rất tốt, tiền đồ cũng rộng mở hơn, cơ
hội nhiều, kiếm tiền cũng dễ hơn. Nhưng tôi vẫn muốn trở về. Cha mẹ tôi lớn
tuổi rồi, tôi là con trai độc nhất, nên cần phải chăm sóc họ.”

Trần
Nhược Vũ nhìn Chu Triết, trong ánh mắt anh ta hiện rõ vẻ chân thành, cô bỗng
thấy cảm động. Đầu năm nay, người đàn ông có trách nhiệm, hiếu thuận không
nhiều lắm.

“Sức
khỏe mẹ tôi cũng không được tốt lắm.”Trần Nhược Vũ cảm thấy mình rất kém cỏi
trước mặt Chu Triết.

“Không
phải cô còn em trai sao?”Vừa rồi trên bàn cơm, mẹ Trần có nhắc qua.

“Nó học
xa nhà, không biết tốt nghiệp rồi sẽ làm gì.”

Chu
Triết gật đầu, giống như cũng không biết nên nói gì nữa. Dù sao, một người muốn
ở lại thành phố A, một người muốn quay trở về thành phố C, đều rất kiên quyết,
có khả năng hai người không thể phát triển mối quan hệ.

Trần
Nhược Vũ cũng thấy xấu hổ, cô sợ nhất là tình huống như này, nếu lúc này là
Mạnh Cổ, thì tốt biết mấy.

“Nhưng
phải nói là quá trùng hợp, không nghĩ người con gái mà mẹ tôi nhất quyết giới
thiệu cho tôi lại là cô.”Chu Triết bỗng cười rộ lên.

“Anh
cũng bị mẹ anh gọi về?”

“Không
phải. Vừa hay tôi có việc phải làm, bạn tôi giới thiệu mối làm ăn vào hôm nay,
cho nên tôi trở về nhà, không nghĩ tới hai người đó bắt kịp thời gian, sắp xếp
buổi gặp mặt này.”

Trần
Nhược Vũ nghĩ anh ta bôn ba làm ăn lại còn bị bắt đi xem mắt, nghĩ đến so với
cô, anh ta cũng thảm không kém, cô bật cười.

Hai
người vừa đi vừa tán gẫu, cũng coi như khá hợp nhau. Trần Nhược Vũ tâm trạng
cũng cởi mở hơn, nói cũng nhiều hơn. Chu Triết đưa cô về tới nhà, ngẫm lại một
lúc, cô nói: “Chu tiên sinh, nói thật tôi không biết trở về nhà là để xem mắt,
tôi bị mẹ lừa về. Tạm thời, không muốn trở về thành phố C.”

“Tôi
hiểu được, cô đã nói rồi.”Chu Triết gật đầu, hào phóng nói: “Dù sao, chúng ta
vẫn là bạn bè, còn có duyên đến thế nữa, hy vọng cô đừng vì chuyện xem mắt này
mà sinh ra sợ hãi. Tôi sẽ nói với mẹ tôi, không cần quá vội vàng.”

“Cảm ơn
anh. Tôi cũng sẽ về nhà nói với mẹ, hy vọng không mang đến phiền phức cho anh.”

“Không
đâu.”Chu Triết nhếch môi cười, lộ ra chiếc răng nanh trắng bóng, Trần Nhược Vũ
nghĩ, khi anh ta cười thật giống Mạnh Cổ.

“Ngày
mai tôi sẽ trở về thành phố A, có muốn tôi đưa cô về không? Dù sao cũng tiện
đường, còn tiện đến tận cửa ý chứ.”

Đúng là
như vậy, thực sự rất thuận tiện. Trần Nhược Vũ cười, gật đầu.

Lúc về
nhà, vừa hay nhìn thấy cha cô đang đưa thuốc cho mẹ cô uống.

“Mẹ làm
sao vậy?”

“Không
có việc gì. Tuần trước bác sĩ kê đơn thuốc, không có chuyện gì lớn.”

“Mẹ con
đang rất vui, nhất thời kích động, tim sẽ không được thoải mái.”

Nói là
không thoải mái nhưng cha Trần mừng ra mặt: “Tiểu Vũ, hôm nay thằng nhóc đó như
nào, có vừa lòng không? Nghe nói hai đứa đã quen nhau từ trước, còn ở cùng một
chỗ, đúng là có duyên ghê. Cha thấy chuyện này rất tốt. Mẹ con cũng hài lòng về
bên đó.”

“Anh ta
rất tốt, nhưng tạm thời chúng con chưa thể có tiến triển ngay được. Con đã cùng
anh ấy nói qua.”

“Như
thế nào là không thể tiến triển ngay được?”Nghe câu này, mẹ cô bỗng trở nên
nóng nảy: “Cậu ta nói không hài lòng với con? Hay cậu ta có ý khác?”

“Không
phải.”Trần Nhược Vũ định lên tiếng nhưng thấy sắc mặt mẹ cô không được tốt,
đành qua đỡ mẹ cô ngồi xuống: “Mẹ không thoải mái sao? Hay con đưa đi khám?”

“Không
có việc gì, không có việc gì.”Mẹ Trần xua tay: “Con đừng làm cho mẹ đau lòng là
được rồi. Con nói xem, rốt cuộc là chuyện gì? Tại sao không thể phát triển
được? Các phương diện, điều kiện đều rất tốt đó sao? Nhà cậu ta cũng không phải
là đại gia, cậu ta cũng phải mượn tiền để mở gara, sau này nếu con gả sang bên
đó, nói không tốt, cùng lắm thì hai đứa mang món nợ này theo người. Nhưng cũng
may, cậu ta có nhà như vậy là bớt được mối lo, cha mẹ cậu ta cũng chỉ có duy
nhất một cậu con trai, về sau cũng không lo phân chia tài sản, không có gánh
nặng anh em, như vậy là quá tốt. Hai nhà chúng ta, nói thẳng ra là môn đăng hộ
đối, không ai có quyền nói ai tốt hơn ai. Cậu ta nói như nào với con? Cậu ta
sao có thể nói con không được chứ.”

“Không
phải, là con...”Trần Nhược Vũ nhìn sắc mặt mẹ tái nhợt, bỗng nhiên có chút
không đành lòng, giọng cô nhỏ xuống: “Con còn muốn trở lại thành phố A.”

Sắc mặt
mẹ cô biến sắc, trừng mắt với Trần Nhược Vũ. Nhìn vẩn vơ một lúc, rồi nhìn
xuống ngón tay, nói không ra lời. Cha Trần ở bên cạnh không lên tiếng.

Sau một
lúc lâu, mẹ Trần vung tay, đứng lên quay đầu vào phòng, dùng sức đóng cửa đến
rầm một cái. Cha Trần đuổi theo, cũng không quên quay đầu liếc cô con gái một
cái, cũng không lên tiếng, đi thẳng vào trong phòng.

Trần
Nhược Vũ cô đơn một mình đứng ở phòng khách, trong lòng đau khổ nói không nên
lời.

Đến
tối, Trần Nhược Vũ trốn ở trong phòng gọi điện cho Mạnh Cổ.

“Bác sĩ
Mạnh, bây giờ nói chuyện có tiện không?”

“Đã hơn
mười giờ, có cái gì mà tiện hay không tiện.”

“Chỉ sợ
là đại tiệc xem mắt của anh còn chưa chấm dứt thôi.”

Giọng
nói Mạnh Cổ tỏ vẻ mất hứng: “Đã nói là không phải đi xem mắt rồi.”

“Được
rồi, không phải đi xem mắt.”Trần Nhược Vũ không có tâm trạng tranh cãi với anh,
nhưng cô lại bồi thêm một câu: “Nhưng tình huống này của anh là đẩy mạnh quan
hệ. Lần đầu tiên là xem mắt, lần thứ hai chính là cùng nhau tham khảo khả năng
sống chung.”

Mạnh Cổ
tức giận: “Trần Nhược Vũ, em ngứa da phải không?”

“Không
có, không có.”Trần Nhược Vũ đặt tay lên chiếc chăn đơn có in hoa: “Bác sĩ Mạnh,
tôi có chuyện muốn nói với anh.”

“Em nói
đi.”

“Anh
đoán xem, hôm nay tôi gặp được ai?”

“Ai?”

“Lần
trước, chúng ta cùng chứng kiến vụ tai nạn xe cộ, sau đó tôi thấy máu liền
choáng đến ngất đi, có một người qua đường tốt bụng đã giúp đỡ, về sau tôi phát
hiện anh ta sống cùng với khu của tôi, là hàng xóm. Hôm nay, tôi đi xem mắt lại
gặp được anh ta, anh ta chính là người tôi xem mắt.”

Đầu bên
kia im lặng mấy giây, sau đó tiếng Mạnh Cổ truyền đến: “Trần Nhược Vũ, em định
khi nào thì trở về?”

“Anh
đối với mấy chuyện linh tinh của tôi không có hứng thú nhưng tôi rất muốn kể
cho anh. Hôm nay tôi sợ đến nhảy dựng hết cả người lên, hoàn toàn không nghĩ
lại chính là anh ta.”

“Em từ
chối chưa?”

“Từ
chối rồi. Nhưng mẹ tôi rất tức giận, tôi cảm thấy rất chán nản.”

Mạnh Cổ
thở phào một hơi, an ủi cô: “Vậy em cũng không thể vì để cho mẹ mình vui vẻ mà
ở cùng với người mình không yêu, có đúng không?”

“Nói
thật thì Chu Triết là người rất tốt, tên của anh ta với anh cùng một phong cách
đó. Chỉ có điều, anh ta muốn trở về thành phố C, còn tôi thì muốn ở lại thành
phố A, cho nên mới không có cơ hội phát triển.”

“Nếu
anh ta đồng ý ở lại thành phố A cùng em chẳng lẽ em sẽ phát triển với cậu ta?”Mạnh
Cổ giọng nói có phần hung dữ.

“Uhm.”Trần
Nhược Vũ nghĩ, nếu tình huống này xảy ra thì như nào?

“Trần
Nhược Vũ, rốt cuộc khi nào em trở về?”Ác bá tiên sinh bắt đầu hiện hình rồi.
Trần Nhược Vũ nhíu mày.

“Ngày
mai sẽ trở về, thứ Hai còn phải đi làm.”

“Mấy
giờ em lên xe, tôi đến bến xe đón em.”Lời nói rất có lực, ngữ khí tỏ rõ vẻ kiên
quyết.

“Không
cần, không cần. Chu Triết nói ngày mai cũng trở lại thành phố A, anh ta sẽ đưa
tôi về, chúng tôi ở cùng một khu, vừa hay, đưa tôi đến tận cửa.”

“Anh ta
làm việc ở thành phố A? Ý em nói là anh ta ở cùng khu với em ở đây, chứ không
phải ở cùng khu nhà với cha mẹ em?”

“Đúng
vậy. Anh ta làm việc ở thành phố A, nhưng sau một thời gian sẽ trở lại thành
phố C, mở gara sửa xe ở đó, mẹ tôi luôn hy vọng tôi sẽ về thành phố C, cho nên
bà cảm thấy tôi và Chu Triết rất thích hợp.”

Mạnh Cổ
trầm mặc, một lát sau mới lên tiếng: “Hai người cùng làm việc ở thành phố A,
sau đó trở về thành phố C xem mắt, sau đó lại trở về thành phố A yêu đương, rồi
lại về thành phố C thành gia lập nghiệp? Rốt cuộc chuyện này là như nào?”

“Dựa
theo kịch bản của mẹ tôi, thì chuyện nó sẽ diễn biến như thế. Người như vậy cũng
bị mẹ tôi tìm được, quả thực mẹ tôi là thiên tài, đúng không?”

Mạnh Cổ
không lên tiếng.

Trần
Nhược Vũ dừng lại một lúc, phát hiện có chút gì đó không đúng: “Bác sĩ Mạnh,
anh không vui sao? Có phải chuyện xem mắt của anh có vấn đề gì không? Anh không
thích cô ấy, cha anh ép buộc anh sao?”

“Không
có. Cha tôi không ép tôi.”Anh dừng một lúc, lại hỏi: “Vậy em định tính như
nào?”

“Mẹ tôi
cũng chưa ép tôi, nhưng khi tôi nói muốn quay trở về thành phố A thì bà liền
trở nên không vui. Sức khỏe của mẹ tôi không tốt, hôm nay còn phải uống thuốc
nữa. Bác sĩ Mạnh, mặc dù tôi có giận mẹ tôi nhưng tôi cũng đau lòng lắm, dù sao
bà ấy cũng là mẹ tôi.”

Mạnh Cổ
không lên tiếng. Trần Nhược Vũ suy nghĩ một lúc, hỏi anh: “Bác sĩ Mạnh, tôi
không thích ở thành phố C nhưng ở thành phố A cũng chẳng có thành tựu gì, công
việc cũng bình thường, không có nhà, không có người yêu, chỉ có điều ở đấy tôi
có tự do. Nhưng khi trở về, tôi nhìn thấy cha mẹ tôi, nhìn thấy hai người họ kì
vọng ở tôi, tôi lại cảm thấy rất buồn. Anh nói xem, rốt cuộc tôi nên làm gì bây
giờ?”

“Trần
Nhược Vũ, nếu người xem mắt của em không phải là Chu Triết, vậy em có do dự ở
lại thành phố C không? Hiện tại, em gặp được anh ta, cảm thấy có cơ hội phát
triển đúng không? Em cho rằng anh ta đối với em mà nói là rất thích hợp đúng
không?”Mạnh Cổ bắt đầu hung bạo.

“Liên
quan gì đến Chu Triết chứ? Tôi đang nói về cha mẹ tôi. Tuy rằng hai năm nay tôi
hay cãi nhau với gia đình,nhưng tôi cũng đau khổ lắm chứ. Cho dù tôi thích ở
thành phố A nhưng cha mẹ tôi cũng lớn tuổi rồi, sức khỏe mẹ tôi cũng không tốt,
lần này trở về nhìn thấy cha mẹ tôi như vậy tôi rất đau lòng. Bác sĩ Mạnh, năm
đó anh bỏ nhà đi, cuối cùng cũng vì mẹ anh ốm nên anh trở về sao? Bác sĩ Mạnh,
khi tôi với gia đình mất liên lạc, anh chẳng phải cũng rất tức giận hay sao?
Tôi nghĩ, anh có thể hiểu được tôi.”

Đầu dây
bên kia lại im lặng. Trần Nhược Vũ cầm điện thoại, cắn môi, chờ Mạnh Cổ nói
chuyện.

“Trần
Nhược Vũ, tôi nói với em, em và người tên Chu Triết không hợp.”

“Vì
sao?”Sao anh cứ nói về Chu Triết mãi thế, rõ ràng đang nói về cha mẹ cô cơ mà.

“Người
bạn trai trước đây của em không phải ở cùng nhà với em sao? Chu Triết cũng ở
cùng một khu với em, em không có duyên yêu người ở cùng một khu nhà đâu, cho
nên hai người nhất định sẽ không có kết quả tốt.”

Trần Nhược
Vũ giật mình, há tròn mồm, đây là chuyện quái quỷ gì thế này?

“Đừng
lãng phí thời gian với anh ta, nhanh chóng trở về!”

Trần
Nhược Vũ tức giận, nguyền rủa cô đến thế sao? Cái gì mà không thể yêu đương
cùng khu, vớ vẩn!

Cô lập
tức cúp điện thoại.

Chương
41: Cô nhớ anh

Cả đêm,
Trần Nhược Vũ mất ngủ.

Ngày
hôm sau, từ sáng sớm sắc mặt mẹ cô trông rất khó coi, cha cô đành lặng lẽ tìm
cơ hội cùng Trần Nhược Vũ trở về phòng nói chuyện.

“Con
không muốn ở lại, chẳng lẽ còn muốn phiêu bạt ở đó sao? Tiểu Vũ, con phải suy
nghĩ cẩn thận, ở ngoài so với gia đình, bên nào quan trọng hơn.”

“Nếu
con ở bên ngoài có công việc ổn định hoặc tìm được đối tượng kết hôn, cha mẹ sẽ
không có ý kiến gì. Hiện giờ, công việc của con không ổn định, cũng không biết
sẽ làm ở đó được bao lâu, lại không có tiền, tuổi con cũng không còn nhỏ, vài
năm nữa con quay về đây sẽ rất khó tìm được công việc, tuổi càng lớn tìm đối
tượng vừa mắt lại càng khó. Bây giờ, con ở ngoài có gặp ai, bạn bè như nào, vui
chơi ở chốn nào, vừa hỏi đến tình hình của con, cha mẹ không biết nên trả lời
ra sao.”

“Mấy
năm nữa, cha cũng về hưu lúc đó có muốn thu xếp một chỗ tốt cho con cũng không
được. Sức khỏe của mẹ con lại như vậy, mỗi ngày đều lo lắng cho con, nếu chẳng
may xảy ra chuyện gì, con cũng sẽ đau lòng. Cha biết, con từ nhỏ đã hiếu thuận,
thế nhưng chuyện này sao con cứ suy nghĩ luẩn quẩn mãi thế?”

“Con ở
ngoài không biết, mẹ con là người ưa sĩ diện nhưng vì chuyện của con, bà ấy có
chạy đến gãy cả chân, bỏ cả sĩ diện cũng đi nhờ vả người khác giúp con tìm một
đối tượng. Sau đó, mẹ con còn đích thân tự mình đi gặp người ta, nếu không tốt
cũng không gọi con về. Mẹ con vì chuyện này ăn không ngon, ngủ không yên, bực
bội sinh ra bệnh. Lần này vất vả lắm mới tìm được người vừa mắt, sợ bỏ lỡ cơ
hội này, nên mới gọi con trở về gấp.”

“Cho dù
đối phương không hoàn toàn là tốt hẳn, nhưng gia cảnh và điều kiện của họ so
với chúng ta cũng như nhau, cũng là người con có hiếu. Nghe nói ngoại hình cũng
được, tình tình hiền lành. Bà ấy sợ con ở lại thành phố A không chịu về, vả lại
con cũng đã gặp mặt Chu Triết rồi, cũng không ghét cậu ta. Hơn nữa, bên ấy cũng
hài lòng với con, hai đứa có thể ở thành phố A một thời gian, sau đó cùng nhau
trở về, như vậy có tốt hơn không?”

Cha
Trần nói xong, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, liền tức giận: “Hôm qua, cha
đã khuyên mẹ con, bảo bà ấy cũng không nên ép con quá, con gái đã lớn, nó sẽ tự
biết tính toán. Nhưng việc này đúng là con không đúng, con nói xem, rốt cuộc
con có vướng mắc gì ở thành phố A? Ở đó rốt cuộc có gì tốt?

Ở đây,
cha cũng biết có xảy ra một số chuyện không vui, con và các bạn có mâu thuẫn,
chuyện này cha cũng biết. Con và con trai lão Trương chia tay, chịu oan ức,
chuyện này cha cũng biết. Thế nhưng, con người ở đời, có mấy ai không phải vượt
qua đau khổ chứ? Gặp phải những chuyện này thì không muốn ở cùng cha mẹ. Con ở
bên ngoài cũng chịu khôn ít vất vả, hà cớ gì phải tự làm khổ mình?”

Cha
Trần một hơi giáo huấn Trần Nhược Vũ không lên tiếng. Nhưng nghe được đến đây,
cô không kiềm chế được, liền biện minh: “Cha, con ở thành phố A không phải chịu
khổ, hai người đừng suy nghĩ nhiều. Con sống rất tốt, làm việc cũng rất vui vẻ,
không phải dạng ăn nói khép nép, cúi mình để sống, khách hàng của con rất nhiều
người đã trở thành bạn của con, con vừa có thể kiếm tiền mà cuộc sống cũng rất
thoải mái. Ở đó, có có rất nhiều bạn tốt ...”Cô nói đến đây, bỗng nhiên nghĩ
tới Mạnh Cổ, cô lại thấy hơi buồn.

“Chẳng
lẽ ở đây con không có bạn hay sao? Ở đây không có việc làm vừa ý hay sao? Ở đây
còn có cha mẹ con đấy!”Cha Trần cũng bắt đầu tức giận.

“Cha,
con hiểu ý của cha, con biết cha mẹ rất quan tâm đến con. Nhưng xin cha mẹ cũng
hiểu cho con, con thực sự thích ở đó, ở đó con rất vui vẻ.”

Cha
Trần không trả lời. Ông nhìn cô nửa ngày, giọng nói có phần kiên quyết: “Dù sao
cha mẹ cũng đã quyết định như vậy, con nên suy nghĩ cẩn thận. Không nói đến
chuyện đấy nữa, thằng nhóc Chu Triết kia không tốt sao? Con không thích? Cha
nói này, con đừng vì chiều theo ý mẹ của con mà miễn cưỡng, nếu con cảm thấy
được, thì nên nắm lấy cơ hội. Cha mẹ vĩnh viễn ở đây, không chạy đi đâu cả,
nhưng người đàn ông tốt rất khó tìm, mất người này chưa chắc sẽ có người khác
tốt hơn.”

Cha
Trần tận tình khuyên bảo, ông nói xong cũng đi ra ngoài.

Trần
Nhược Vũ ngồi ngẩn người ở trong phòng một lúc lâu, cuối cùng cô quyết định đi
ra ngoài một lúc.

Cô tìm
tới bạn tốt của mình là Dương Dương. Lúc cô mất tích, Dương Dương đã gọi điện
nhờ người tìm kiếm cô, cuối cùng cô ấy phải nhờ tới Cao Ngữ Lam, rồi sau đó mới
tìm được cô.

Lần đó,
Trần Nhược Vũ cũng chỉ gọi điện báo bình an và cảm ơn Dương Dương, lần này cô
trở về, đúng là nên gặp mặt một lần, từ từ tâm sự.

Dương Dương
nhìn thấy Trần Nhược Vũ vô cùng vui mừng, hai người hàn huyên đủ thứ trên trời.
Dương Dương nói với Trần Nhược Vũ, Tề Na quá khoe khoang, quá kiêu ngạo, hiện
tại nhiều bạn học cũ cũng cảm thấy khó chịu, chuyện năm xưa Cao Ngữ Lam bắt cá
hai tay, hẳn là có điểm gì đó mờ ám. Cô ấy cảm thấy Trần Nhược Vũ vì chuyện này
cũng bị tẩy chay, cảm thấy oan ức thay cô.

“Nhược
Vũ, bạn trở về đây đi, chuyện như này việc gì phải trốn. Tề Na nói muốn tụ tập
bạn học cũ, không biết cô ta lại muốn làm cái gì. Chúng ta cũng nên đem chân
tướng sự việc đưa ra ánh sáng, trả lại sự công bằng cho người khác. Chuyện qua
lâu như vậy, bạn chịu không ít oan ức, trở về đi.”

“Nhưng
mình không cảm thấy thế.”Trần Nhược Vũ hơi mơ màng về cảm giác của mình: “Thời
điểm đó, đúng là mình rất khổ sở. Nhưng hiện tại mình đã khá hơn nhiều, đừng lo
lắng cho mình.”

Dương
Dương nhìn cô, ánh mắt ấy khiến cho Trần Nhược Vũ dở khóc dở cười, cô lại nhấn
mạnh một lần nữa: “Thật đó, mình sống rất tốt.”

Dương
Dương thở dài một hơi, ôm cô: “Nhược Vũ, có nhiều lúc bạn cứ cố tỏ ra mình kiên
cường che đậy sự yếu đuối của mình, ở đó thì có gì tốt? Nếu không vui, thì bạn
trở về đây đi, thật đó. Mọi người đều rất nhớ bạn.”

Trần
Nhược Vũ mang theo tâm trạng buồn bực về nhà.

Vì sao
mọi người cứ bảo cô về nhà thế? Vì sao lại cứ nghĩ cô rất thảm vậy nhỉ? Cô thực
sự không hề thảm, cô sống rất tốt. Sao mọi người lại không tin?

Mà cô
vì sao cứ cứng đầu đến như vậy hay do cô quá bài xích với việc phải trở về. Nói
cho cùng, cô rất thích thành phố A.

Đi vào
khu nhà, vừa nâng mắt, nhìn thấy Trương Tử Xuân cùng một người phụ nữ mang bầu
đang đi dạo. Nhắc đến người đàn ông này, cô lại thấy buồn, anh ta yêu cầu chia
tay với cô. Hiện giờ, anh ta kết hôn rồi sao?

Trần
Nhược Vũ thoáng ngạc nhiên, mở to mắt nhìn hai người trước mắt. Ngẫm lại, có
thể cha mẹ cô sợ cô buồn nên mới không nói cho cô biết. Có lẽ, mọi người nghĩ
rằng cô bỏ nhà đi là để trị vết thương lòng.

Lúc
này, ở trong khu nhà có một bác gái đi ra, cùng Trần Nhược Vũ nói nhỏ: “Tiểu Vũ
à, cháu xem, con trai nhà lão Trương đã kết hôn, còn cháu nữa, cũng mau xem có
đối tượng nào đó, rồi triển khai ngay. Vợ nó rất là khó hiểu, người gì mà không
thích nói chuyện, không hoạt bát bằng cháu đâu, cho nên cháu đừng quá buồn.”

Trần
Nhược Vũ nhìn bác gái, bác này đang suy nghĩ cái gì vậy?


không trả lời, chỉ mỉm cười đáp lại rồi đi lên lầu.

Cô muốn
trở về thành phố A, rất muốn trở về.

Thật
vất vả mới sống đến buổi chiều, Chu Triết gọi điện cho cô, nói sẽ tới đón
cô.  Ban đầu, cha và mẹ cô còn tỏ ra không được vui, cho đến khi thấy
Chu Triết tới đón cô trở về thành phố A, mới tươi cười ra mặt.

Đến khi
hai người chuẩn bị rời đi, hai người còn tặng cho Chu Triết một đống hoa quả,
nói là mang về nhà ăn dần. Ân cần quan tâm, ý đẹp lời hay. Trần Nhược Vũ thấy
hơi khó xử, chẳng nói nên lời.

Xe lăn
bánh trên đường cao tốc, lúc này cô mới thở phào một hơi.

Ở nhà
đúng là một nơi vô cùng kì quái. Rất muốn trở về nhưng lại rất muốn trốn tránh.
Rốt cuộc là vấn đề nằm ở đâu?

“Anh
Chu, vì sao anh lại quyết định trở về thành phố C?”

“Nên về
thì phải về.”Chu Triết cười cười: “Cha mẹ tôi ở đấy, nhà tôi ở đấy. Tôi ở thành
phố A không có nhà, chỉ có phấn đấu. Cho nên, khi phấn đấu được, thì nên về
nhà.”

Trần
Nhược Vũ sa vào dòng suy nghĩ sâu xa.

Cô ở
thành phố A cũng không có nhà, chỉ có phấn đấu.

Nhưng
cô không muốn trở về, nhưng không trở về liệu có được không?

Mọi
người hỏi cô, ở thành phố A có gì tốt, khiến cô nhất quyết đòi ở lại.


không thể trả lời được.

Trong
đầu cô hiện ra khuôn mặt của Mạnh Cổ, bỗng nhiên cô rất rất nhớ anh!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.