Chạy đâu cho thoát - Chương 42 - 43
Chương 42: Bỏ được rồi?
Tâm
trạng Trần Nhược Vũ giống như mũi tên bị tuột khỏi cung.
Cô có
rất nhiều điều muốn nói với Mạnh Cổ. Trong lòng cô đang rất hỗn loạn, tương lai
mờ mịt, về công việc của cô, về tình yêu của cô, cô muốn nghe lời góp ý của
Mạnh Cổ. Tuy rằng anh nói chuyện hơi khó nghe nhưng lại là người luôn đưa ra
những quan điểm bình tĩnh và khách quan.
Đáng
tiếc, trên đường về nhà không được thuận lợi như cô nghĩ. Trên đường cao tốc,
hai người lại thấy tai nạn xe cộ xảy ra, gây nên ùn tắc giao thông.
Xe đỗ
nửa tiếng vẫn không nhúc nhích được. Trần Nhược Vũ hơi sốt ruột, cô gọi điện
cho Mạnh Cổ, nhưng không có người nghe máy.
Chu
Triết an ủi cô, bảo cô không nên sốt ruột, anh ta còn đùa: “Dường như cứ mỗi
lần chúng ta ở cùng một chỗ là đều gặp phải tai nạn xe.”
Trần
Nhược Vũ không cười nổi, cô nhớ tới một người khác, khi ở cùng anh, cũng gặp
phải tai nạn xe cộ, nhớ tới lúc anh xông lên cứu người, nhớ tới lúc anh bảo cô
đi lấy túi cấp cứu ở cốp xe.
Chu
Triết chạy đi hỏi thăm tình hình, một lúc sau trở về xe, nói: “Cảnh sát giao
thông đang thu dọn hiện trường, chắc sẽ không phải chờ lâu.”
Trần
Nhược Vũ gật đầu, cô lại gọi điện cho Mạnh Cổ, vẫn không có ai nghe máy. Chu
Triết mở radio trên xe, bản tin về giao thông khá nhanh nhạy, vụ tai nạn ở đây
đã được đưa tin, tám chiếc xe đâm vào nhau nối thành một đường dài,
trong đó còn có hai người bị thương nặng. Những người khác đã được đưa tới bệnh
viện, cụ thể về số người thương vong còn chưa rõ.
Tên
bệnh viện, là bệnh viện của Mạnh Cổ.
Trần
Nhược Vũ nghe xong, cảm thấy rất lo lắng.
Đợi một
lúc lâu, đường đi rốt cuộc đã được thông thoáng. Chu Triết theo dòng xe đi qua
hiện trường, anh ta nhớ tới chứng sợ máu của Trần Nhược Vũ, bèn nhắc nhở cô: “Không
nên nhìn, bên kia có máu.”
Trần
Nhược Vũ gật đầu, cảm kích trước sự săn sóc của anh ta. Cô bỗng nhiên nói: “Tôi
chưa muốn trở về nhà, anh có thể đưa tôi tới bệnh viện được không?”Cô đọc tên
bệnh viện, nơi Mạnh Cổ làm việc.
Chu
Triết sửng sốt, giật mình nhớ tới: “Muốn đi thăm vị bác sĩ kia sao? Anh ấy là
bạn của cô?”
“Đúng
vậy.”
“Hai
người ...”Chu Triết hơi chần chừ: “Là bạn trai của cô? Có phải người nhà còn
chưa biết phải không?”
“Không
phải. Chỉ là bạn thân thôi.”Trần Nhược Vũ bỗng nhiên chột dạ, cô cắn cắn môi,
cô không nên chột dạ mới đúng, nếu nói trên đời này, người nào không thể trở
thành người yêu của cô, thì nhất định người đó sẽ là Mạnh Cổ.
Chu
Triết gật đầu, không hỏi thêm. Xe đi qua đoạn đường xảy ra tai nạn, rốt cuộc
cũng có thể bình yên về nhà. Sau một đoạn đường đi thuận lợi, anh ta đưa cô tới
cổng bệnh viện.
Trong
bệnh viện, mọi người đang bận rộn với công tác cấp cứu, xem ra có không ít
người bị thương. Chu Triết muốn dừng xe đưa Trần Nhược Vũ vào trong, nhưng cô
từ chối. Cô cảm ơn Chu Triết, rồi bảo anh ta về trước, sau đó lén lút đi vào
phòng khám.
Phóng
viên, cảnh sát, người nhà, người bị thương, còn có mấy bệnh nhân khác khiến cho
bệnh viện trở nên đông nghẹt. Các nhân viên y tá bận rộn đi lại.
Trần
Nhược Vũ lại gọi điện cho Mạnh Cổ, vẫn không có người nghe máy. Vì vậy, cô nhắn
tin cho anh: “Tôi đã trở về, nghe thấy bản tin tai nạn xe cộ, anh đang bận việc
sao? Đọc được tin nhắn này, hãy gọi điện lại cho tôi, tôi ở vườn hoa chờ anh.”
Trần
Nhược Vũ ngồi ở vườn hoa một lúc, sắc trời dần tối, cô cũng thấy đói bụng. Cô
đi tới nhà ăn ở bệnh viện mua bánh mì cùng chai nước khoáng, rồi chạy nhanh về
chỗ ngồi, sợ Mạnh Cổ ra lại không thấy cô.
Thấy
phòng khám cũng đã vãn người đi, cô lại gọi điện cho Mạnh Cổ, nhưng vẫn không
có ai nghe máy, rồi nhắn thêm một tin nữa, sau đó cô trở lại vườn hoa, ngồi
xuống.
Theo
như thường lệ, cô ăn bánh mì xong liền uống nước khoáng. Lần này không có ai
cùng cô nói chuyện, Mạnh Cổ cũng không xuất hiện. Cô ngẩng đầu nhìn thấy trăng
và sao.
Đây là
lần đầu tiên cô ngồi ở vườn hoa của bệnh viện, bỗng dưng nhớ tới hai câu thơ:
“Cử đầu
vọng minh nguyệt. Đê đầu tư cố hương.”(*)
(*)Ngẩng
đầu nhìn trăng sáng. Cúi đầu nhớ cố hương ( Tĩnh Da Tứ - Lý Bạch)
Nhưng
cô sợ hãi khi nhớ tới quê nhà, mỗi lần nhớ tới quê nhà cô thấy rất phiền não.
Bây giờ đang ở thành phố A cô cảm thấy rất nhẹ nhàng, cô cách ác bá tiên sinh
của cô không xa, phiền não cách cô rất xa.
Chờ một
chút, sai rồi, không phải của cô.
Trần
Nhược Vũ lại cắn một miếng bánh.Rừng đào hoa, bên trong có các bông hoa đào và
cả ác bá tiên sinh.
Cô lấy
điện thoại ra nhìn nhìn, hình ảnh đào hoa tiên sinh đẹp trai như vậy, đáng
tiếc, không có tin nhắn hồi âm.
Trần
Nhược Vũ quyết tâm chờ.
Người
tên Chu Triết kia cũng rất tốt, tính tình hiền lành, nhiệt tình, có việc làm ổn
định, hiếu thuận, ở chung với anh ta cũng rất vui vẻ, nếu không phải vì việc
trở lại thành phố C, liệu cô có đồng ý cùng anh ta chính thức qua lại không?
Nhưng
cô vẫn không tìm thấy cảm giác tim đập bình bịch như Lương Tư Tư nói, giống như
khi hai người gặp nhau trái tim liền loạn nhịp. Cô phát hiện, trước đây khi cô
thích Mạnh Cổ, cô luôn cảm thấy bối rối, cảm giác lúc nào cũng bâng khuâng, lại
giống như ...
“Bỏ
được rồi nên mới trở lại?”Một câu hỏi đã cắt ngang suy nghĩ của Trần Nhược Vũ.
Cô quay
đầu lại, thấy Mạnh Cổ, anh đã thay quần áo mặc hàng ngày, vẻ mặt mệt mỏi, giọng
nói cũng không được vui.
Trần
Nhược Vũ bĩu môi, xem nhẹ cái thái độ ghê gớm của anh.
Mạnh Cổ
đi tới, đặt mông ngồi bên cạnh cô.
Trần
Nhược Vũ đưa cho anh chai nước, anh lắc đầu.
“Anh ăn
cơm chưa? Đói sao?”Anh lắc đầu, lại gật đầu. Trần Nhược Vũ đương nhiên hiểu
được ý anh, cô đưa bánh ra: “Đây, hương tỏi, là bánh mặn, anh lót dạ trước.”
“Khô
lắm, không muốn ăn.”
Không
uống nước, cũng không ăn khô. Trần Nhược Vũ không để ý tới anh, lấy lại chiếc
bánh, ngồi cạnh anh.
Hai
người im lặng ngồi một lúc, Mạnh Cổ bỗng nhiên hỏi: “Trần Nhược Vũ, không phải
ngày thường em nói rất nhiều sao. Bây giờ nói gì đi cho tôi nghe.”
“Tôi
đâu có?”Trần Nhược Vũ không phục: “Anh đã quên rồi sao, đó là khi tôi bị người
khác vứt bỏ.”
“Thế
lúc bán bảo hiểm cũng không nói?”
“Chuyện
bán bảo hiểm là phải thu phục khách hàng, phải nói mới có thể bán được. Doanh
số tiêu thụ của tôi cũng rất bình thường.”Trần Nhược Vũ ngẫm lại, nói thêm: “Lượng
khách của tôi rất ổn định, hơn nữa khách cũ còn tự giới thiệu cho khách mới, vì
thế tôi cũng đỡ mệt phần nào.”
“Uhm.”Mạnh
Cổ dựa lưng vào ghế ngồi, không hề hứng thú với thành tích của cô.
Hình
như anh rất mệt, Trần Nhược Vũ cũng không biết nên nói gì. Vì thế, lại im lặng
ngồi đó.
Mạnh Cổ
bỗng nhiên lên tiếng: “Trần Nhược Vũ, tâm tình của tôi không được tốt, em nói
gì đó để hạ hỏa cho tôi đi.”
“Những
lúc như này thì nên đi ăn bát mì nóng, sau đó thì về nhà ngủ.”
“Mệt
quá, không muốn cử động.”
Cái lí
do này! Trần Nhược Vũ nhíu mày.
“Tâm
tình không tốt thì có thể ăn kẹo, nhưng tôi không mang theo kẹo sầu riêng.”
“Ghét
nhất là vị sầu riêng.”Mạnh Cổ không có chút khách sáo với thái độ phản cảm về
mùi vị.
Trần
Nhược Vũ trừng mắt nhìn anh: “Tôi đây không biết làm thế nào để hạ họa cho anh,
anh nên đi ăn cơm sau đó về nhà nghỉ ngơi.”
Mạnh Cổ
quay đầu nhìn cô, ngón tay xoa xoa hàng lông mày đang nhíu lại: “Dỗ cho tôi vui
vẻ, không phải sở trường của em sao?”
Trần
Nhược Vũ ngạc nhiên, mở to mắt: “Tôi khi nào có năng lực siêu nhân này?”
“Tôi
vừa ở phòng phẫu thuật ra, tâm trạng xấu hết chỗ nói, mệt chết đi được. Nhưng
khi nhìn thấy di động có hai tin nhắn chưa đọc và bốn cuộc gọi nhỡ, bỗng dưng
tâm tình tôi khá hơn nhiều.”
Quá
biến thái. Trần Nhược Vũ trừng mắt nhìn anh, người này hình như thích lấy sự lo
lắng của người khác làm thú vui cho bản thân.
“Anh
còn không biết xấu hổ, hôm nay còn nói sẽ đón tôi, thế mà điện thoại cũng không
gọi cho tôi.
”
“Em có
người đưa về rồi còn gì, còn đưa đến tận cửa, về sau còn muốn có một tên quản
gia tha hồ sai bảo, tôi làm sao dám lấy mặt nóng để tiếp mông lạnh. Hơn nữa, là
em gọi điện thoại cho tôi!”Anh càng nói càng cho thấy vẻ tức giận: “Không chủ
động gọi điện cho tôi, tôi đương nhiên sẽ không gọi trước.”
Anh
đang cáu kỉnh sao? Người này quả thực rất đáng ghét. Trần Nhược Vũ rất muốn đập
anh một trận.
“Mau đi
ăn cơm đi.”Cô không để ý đến anh, muốn mặc kệ anh.
“Không
có khẩu vị.”
“Tôi sẽ
gọi cho anh vài cú điện thoại nữa, anh đừng nghe, sau đó anh xem xem có thích
nghe hay không, tâm trạng mà thấy vui hơn thì sẽ có khẩu vị.”
Mạnh Cổ
bật cười, duỗi đôi chân dài của anh: “Tôi đã nói rồi mà, em giỏi nhất là dỗ tôi
vui vẻ, biện pháp ngu đến thế mà em còn nghĩ ra, đúng là biết cách làm tôi vui.”
“Bốp.”Trần
Nhược Vũ nhịn không được, đánh anh một cái.
Mạnh Cổ
xoa xoa cánh tay, thầm oán tính cách bạo lực của cô, sau đó thở hắt ra một hơi,
tựa lưng vào ghế, không nói lời nào.
“Rốt
cuộc anh có đi ăn không?”Trần Nhược Vũ mất hết kiên nhẫn, rất muốn đá anh một
cái, nhưng cô đành nuốt xuống, hỏi anh: “Dạ dày có đau không?”
“Một
chút.”Anh gật đầu trả lời.
“Vậy đi
thôi, đi tìm cửa hàng bán cháo hoặc mì, uống một bát canh nóng sẽ thoải mái
hơn.”
Cô kéo
tay anh, anh bỗng nhiên giơ hai tay lên nói: “Trần Nhược Vũ, vừa mới có hai
sinh mạng ở trong tay đã trốn đi. Tôi không đưa họ trở về được.”Giọng nói của
anh bỗng trầm xuống.
Trần
Nhược Vũ ngẩn ngơ, nhìn anh, ánh mắt không hề có chút bông đùa, không có trêu
chọc, mà là sự đau thương. Anh đang cảm thấy bất lực, thất vọng.
“Trần
Nhược Vũ, trước đó, tôi nghĩ sẽ có rất nhiều chuyện muốn nói với em, nhưng hiện
tại, tâm trạng tôi quá tệ.”
Anh cúi
đầu, nhìn bàn tay mình. Trần Nhược Vũ trở nên buồn bã, không biết nên an ủi anh
thế nào.
“Tôi
nghĩ, mình làm bác sĩ lâu như vậy mọi chuyện đều có thể giải quyết, nhưng xem
ra khả năng của tôi vẫn còn thấp kém, tôi đi ra từ phòng phẫu thuật, nhìn thấy
ánh mắt tuyệt vọng cùng với tiếng gào khóc của người nhà bệnh nhân, tôi cảm
thấy rất khó chịu.”Anh lẩm bẩm tự nói, nhắm hai mắt lại: “Đôi tay này của tôi,
không thể cứu được họ nữa rồi.”
Trần
Nhược Vũ vỗ vỗ vai anh, nhưng vẫn không biết nên nói gì. Cô nghĩ nghĩ, sau đó
lấy từ trong chiếc túi của mình ra một tuýp kem.
Cô lấy
ra một lọ kem dưỡng da tay, sau đó, kéo tay Mạnh Cổ ra, xoa xoa, bóp kem dưỡng
da lên tay anh. Mạnh Cổ nhìn cô, không hề từ chối. Cô giúp anh, mát xa tay, để
kem dưỡng da thấm vào trong da.
“Có
phải sau khi rửa tay khử trùng không bôi kem dưỡng da tay? Đôi tay rất quan
trọng. Đối với bác sĩ, đôi tay là quan trọng nhất, anh xem đi, bản thân là bác
sĩ, phải tự hiểu lấy, nghĩ mình là thần tiên sao? Anh còn trẻ, còn phải học hỏi
kiến thức về y thuật rất nhiều, anh đã cố gắng cứu họ, họ đều biết. Chỉ hai
người đó anh không cứu được, nhưng ngoài ra anh đã cứu được rất nhiều người,
phải vậy không?”
Mạnh Cổ
không nói chuyện, ngẩng đầu nhìn cô, rồi lại cúi đầu nhìn cô đang mát xa tay
cho anh.
“Làm
bác sĩ, không thể yếu đuối như vậy được, không tự giải quyết được áp lực, về
sau sao có thể cứu nhiều người khác được? Giống như chúng tôi bán bảo hiểm,
thường xuyên bị người khác cúp máy, từ chối, còn có những người dùng lời lẽ thô
tục chửi mắng. Nếu tôi là người yếu đuối, thì sẽ chẳng dám gọi cuộc điện thoại
nào mất.”
“Em mà
yếu đuối sao, thần kinh của em cứng như chân voi.”Mạnh Cổ không chịu lép vế,
kiên quyết chen vào một câu, nhưng vì giọng nói nhỏ quá nên Trần Nhược Vũ không
nghe được.
“Anh
lầm bầm cái gì?”Trần Nhược Vũ đổi sang bàn tay khác của anh: “Dù sao, anh là
bác sĩ thì phải nên chăm sóc bản thân mình cho tốt, cứ mỗi lần không có khẩu vị
thì không ăn cơm, tâm trạng xấu thì không muốn về nhà, thói quen như này không
thể làm được. Biết chưa? Phải tự chăm sóc tốt lấy bản thân, mới có thể chăm sóc
được người bệnh. Các anh làm bác sĩ tiền lương cao như vậy, vất vả cũng đúng
thôi, áp lực cũng là chuyện thường. Phải tự biết vượt qua chính mình.”
Cô giáo
huấn anh đến mức lôi cả tiền lương ra để nói. Mạnh Cổ nghe xong nhíu mày rồi
lại nhíu sâu thêm nữa.
Vất vả
lắm mới mát xa xong hai tay của anh, Trần Nhược Vũ bắt lấy tay anh nhìn nhìn,
cảm thấy rất hài lòng: “Được rồi, bóp kem cũng vừa đủ. Tay anh to như vậy, quả
thực rất tốn kém, phải bóp lượng kem gấp ba với người bình thường mới bôi đủ.”Nói
xong, cảm thấy rất đau lòng, lọ kem đó là hàng hiệu đó, quá xót xa.
Cô đem
cất kem dưỡng da vào trong túi, kéo tay anh, vênh mặt- hất hàm- miệng sai bảo: “Đi,
ăn cơm. Cơm nước xong thì về nhà, về nhà thì tắm rửa rồi đi ngủ. Ngủ dậy xong
sẽ thấy tinh thần phấn chấn của một vị bác sĩ sẽ trở lại.”
Vừa kéo
đi được vài bước, cô bỗng thấy cổ tay được nắm chặt, có một lực nào đó kéo cô
trở lại.
Cô quay
lại nhìn, Mạnh Cổ dùng thêm sức, kéo cô vào trong lòng. Trần Nhược Vũ còn chưa
phản ứng lại đã thấy trước mắt tối sầm lại, anh cúi thấp đầu, đặt nụ hôn lên
môi cô.
Trần
Nhược Vũ chớp chớp mắt, cảm giác được sự mềm mại từ đôi môi của anh. Anh không
giống với lần trước, chỉ mơn man rồi thôi, nụ hôn lần này của anh trằn trọc đầy
tính độc chiếm.
Trần
Nhược Vũ không biết mình đang suy nghĩ gì nữa, chỉ biết theo bản năng, nâng
cánh tay ôm lấy gáy của anh, rồi cũng đáp trả.
Chương
43: Mạnh Cổ bộc phát thú tính
Mạnh Cổ
thừa cơ hội tiến vào. Anh tỏ ra tham lam, tăng thêm độ sâu cho nụ hôn, chia sẻ
hương vị của anh cho cô.
Trần
Nhược Vũ cảm giác như lưỡi của mình bị ai đó quấn lấy, nhịp tim của cô lại nhảy
tưng tưng, đầu óc choáng váng mơ hồ, không có cách nào để cho chúng đứng im trở
lại. Ngay khi cô tìm lại được chút phản ứng, anh cũng không để cho cô có cơ hội
phản kháng.
Anh rất
mạnh mẽ, rất bá đạo.
Có thể
tương đương với nụ hôn của ác bá tiên sinh.
Anh ôm
chặt thắt lưng của cô, chế trụ chiếc gáy của cô, đem đầu cô hướng chặt về phía
mình. Cùng cô dây dưa, cùng cô hít thở.
Gió
thổi nhè nhẹ, không biết từ đâu hương hoa bay tới, Trần Nhược Vũ trở nên mê
loạn. Cô mất tự chủ, kiễng mũi chân, nghênh đón nụ hôn của anh.
Nụ hôn
này khiến cho cô vừa thấy ngọt ngào vừa thấy mê đắm.
Cô nhắm
hai mắt lại.
Cô thích
cảm giác được anh ôm, thích nụ hôn bá đạo của anh, thích sức lực từ cánh tay
truyền tới của anh, cũng thích hương vị khoan khoái, tươi mát của anh.
Cô
thích anh!
Cô hơi
cựa mình trong vòng ôm của anh, chống lại ánh mắt của anh. Đôi mắt của anh sâu
xa thâm thúy, vẻ mặt anh dịu dàng. Mà cô chỉ thấy, mặt mình nóng bừng, trái tim
nhảy điên loạn.
Rối
loạn, rối loạn.
Anh sao
có thể hôn cô, mà cô sao có thể sung sướng đón nhận chứ?
Cô bỗng
nhiên giận anh, rồi giận cả chính mình!
Cô
trừng mắt nhìn anh.Vì thế, sắc mặt Mạnh Cổ tái nhợt.
“Trần
Nhược Vũ, nụ hôn của anh tệ đến thế sao?”Anh quát cô.
Câu trả
lời của Trần Nhược Vũ là đạp cho anh một cái, sau đó co giò chạy như bay.
Cô chạy
nhanh như bay, không để ý ở phía sau, Mạnh Cổ ra sức gọi cô. Thực tế cho hay,
anh càng gọi, cô chạy càng nhanh.
Trần
Nhược Vũ chạy một hơi, hết nguyên con phố, sau đó vừa vặn thấy xe taxi, liền
đưa tay vẫy xe. Đợi xe chạy được một nửa đường, cô bắt đầu thấy ruột gan quặn
lại, quá ngu, sao lại gọi taxi chứ, ngồi xe bus mới phải!
Nhưng
bây giờ không phải lúc tiếc tiền xe taxi. Nhịp tim của cô còn đang nhảy tưng
tưng, loạn cào cào hết cả lên. Cô gặp rắc rối rồi, không đúng, là anh gặp rắc
rối. Cũng không đúng, không thể nói anh đang gặp rắc rối.
Tóm
lại, tình bạn tốt đẹp của hai người đã kết thúc.
Thế
nhưng, cô không nghĩ vậy, cô quý trọng như vậy, mọi buồn phiền trong lòng đều
dựa hết vào mối quan hệ bạn bè thân thiết này, nhờ có anh để chống đỡ sống qua
ngày. Vậy, bây giờ phải làm sao? Tinh thần cô rối như tơ vò.
Cô đã
được khai thông, một khi vi phạm, sẽ chết không toàn thây! Cả hai trước đây
không phải rất thoải mái hay sao? Còn có thể tự do nói chuyện trên trời dưới
biển hay sao?
Hôm nay
anh chịu đả kích, thế mà cô cũng điên theo.
Không
đúng, phải nói hôm nay thú tính của anh bộc phát, ngay cả cô cũng dám xuống
tay. Đồ lưu manh!
Không
may, biểu hiện của cô còn tỏ vẻ khao khát! Cô cũng lưu manh!
Rối
loạn, rối loạn.
Trần
Nhược Vũ khóc không ra nước mắt.
Chuông
điện thoại không ngừng réo, càng réo cô càng khiếp sợ. Vừa cầm thấy hai chữ
Mạnh Cổ hiện lên. Cô nhìn tiếp, cũng là Mạnh Cổ gọi tới.
Cô đành
tắt chuông, không dám nghe.
Trờ về
nhà, vội vàng chào hỏi Lương Tư Tư rồi chạy vào trong phòng trốn tránh. Ở trong
phòng ngây người ngồi đó, điện thoại hiện lên có 19 cuộc gọi nhỡ.
Trần
Nhược Vũ sợ tới mức chết khiếp. Không khỏi nghĩ đến một vấn đề, vì sao người
nào đó thấy có N cuộc gọi nhỡ thì thấy vui vẻ, còn cô thì lại thấy khiếp đảm?
Quả
nhiên là quá biến thái.
Mà cô
thì trình độ còn quá non.
Cô ở
trong phòng đi tới đi lui, rất muốn tìm một ai đó để nói chuyện.
Loại
quan hệ nam nữ như này nên giải quyết thế nào? Việc này không thể lại đi hỏi Tư
Tư, loại logic của cô ấy, đều bắt đầu từ . đó.
Còn
Trần Nhược Vũ không cho là vậy.
Cô theo
đuổi Mạnh Cổ, cô biết, cô và anh không có khả năng.
Không
chỉ nhìn thấy không có khả năng, mà còn thấy sự thật tàn khốc đã xảy ra ngay
trước mắt. Bạn gái trước kia của anh là Thích Dao – người đang chảy máu đầm đìa
là một ví dụ. Lấy điều kiện của Thích Dao, đóng vai cô bé lọ lem yêu thương
hoàng tử mà còn thua trận, huống chi cô là loại dân dã bình thường, cô gái làng
quê hiền lành gió thổi bay, đã là cái gì.
Hơn
nữa, ác bá tiên sinh không phải dạng ăn uống tạp nham!
Mà cô,
vừa có chút tận hưởng, đã bắt đầu tham lam!
Bỏ qua
anh, không nói đến đi. Chính cô cũng đã sớm xác định được phương hướng, cô muốn
tìm đối tượng khác, không thể nghĩ đến hình ảnh của anh được. Thực ra, người
qua đường tốt bụng – Chu Triết, nếu sống cùng anh ta, thì cũng không tệ .
Dừng,
dừng. Trần Nhược Vũ nhắc nhở chính mình không thể chuyển sang đề tài khác,
chuyên tâm đem chuyện Mạnh Cổ suy nghĩ thật cẩn thận.
Tóm
lại, tình huống hiện tại hơi loạn, chưa xác định rõ ràng. Đừng nói hai người
bọn họ đều không có cảm giác, không có khả năng sống chung, chỉ cần hai bên cha
mẹ gặp nhau thôi, cũng sẽ tạo ra bi kịch.
Nghĩ xa
quá, nghĩ xa quá, đời này có lẽ tình huống cha mẹ anh gặp cha mẹ cô sẽ không
xảy ra.
Dù sao,
hiện tại hôn thì cũng hôn rồi, nói thuần khiết một chút thì coi như đi đường
gặp phải ma đi.
Thế
nhưng, cô không muốn mất anh.
Trần
Nhược Vũ ngồi ở mép giường, trong lòng rất hỗn loạn. Rất muốn kề dao vào cổ
Mạnh Cổ, lớn tiếng quát mắng anh, vì sao lại hôn cô, vì sao lại phá đi mối quan
hệ bạn bè thân thiết này.
Cô quý
trọng như vậy, cô thích cảm giác ở bên anh, cho dù là bạn cũng có thể cùng nhau
nói những lời thiếu dinh dưỡng, cùng nhau làm trò cười, cùng nhau tán gẫu tâm
sự, cô cũng rất vui vẻ.
Cô muốn
dùng dao chém anh, chặt đầu anh, vì sao lại phá hỏng nó!
Được
rồi, lấy chiều cao chênh nhau một cái đầu, hình như cô chưa đủ cao để kề dao
vào cổ anh, nhưng nếu đá anh mấy phát thì có thể. Vừa rồi, cô chỉ đá một cái.
Tiếc quá, đá quá ít!
Lúc
đang miên man suy nghĩ, tiếng chuông điện thoại lại kêu lên. Trần Nhược Vũ
hoảng sợ, nhịp tim đập càng nhanh, không dám nhìn nhưng lại không kiềm được.
Lần này, may quá, là Cao Ngữ Lam gọi điện tới.
Trần
Nhược Vũ nhanh chóng nghe máy, những lúc như này rất cần bạn bè an ủi.
“Nhược
Vũ, sao bạn lại dây vào Mạnh Cổ?”Cao Ngữ Lam vừa lên tiếng, đã hỏi luôn vấn đề
này.
Trần
Nhược Vũ trợn mắt, há hốc mồm: “Làm sao vậy? Mạnh Cổ làm sao?”
“Anh ấy
gọi cho Doãn Tắc, gào rú trong điện thoại tròn nửa tiếng đồng hồ. Mình không
nghe rõ, chỉ nghe thấy mỗi tên bạn.”
Hả! Tên
đàn ông xấu xa này còn dám gọi cho Doãn Tắc tố cáo cô.
“Vậy
bạn giúp mình hỏi Doãn Tắc một chút, Mạnh Cổ nói gì về mình?”
“Thăm
dò không được, anh ấy ra ngoài rồi. Nói là hẹn Mạnh Cổ đi uống rượu. Mình thừa
dịp anh ấy không có nhà, mới dám gọi điện thoại cho bạn. Bạn với bác sĩ Mạnh Cổ
sao vậy?”
“Mình
thì có thể làm gì được anh ấy chứ. Sao bạn không hỏi anh ấy đã làm gì mình?”
“Được
rồi, vậy anh ấy đã làm gì bạn?”Cao Ngữ Lam tò mò như đang ngồi trên đống lửa.
“Mình .”Trần
Nhược Vũ nói không nên lời. Cô cũng không biết rốt cuộc là như nào, vì sao cô
lại tỏ ra thích thú với nụ hôn đó, cô lại rối rắm, lại hỗn loạn.
“Haiz,
phản ứng như này, có thật là không có gì chứ? Mau nói cho mình nghe.”
Trần
Nhược Vũ đau đầu: “Mình cũng không biết nên nói như nào, chờ mình suy nghĩ lại,
để mình hiểu rõ rồi sẽ nói cho bạn.”
“Thật
sao? Không được che giấu đấy.”Giọng nói của Cao Ngữ Lam khiến cho Trần Nhược Vũ
hiểu được, con người này đã bị lây bệnh của Doãn Tắc rồi.
“Uhm,
không che giấu. Nhưng để cho mình mau chóng hiểu được vì sao mình lại như thế
này, bạn hãy giúp mình hỏi Doãn Tắc, rốt cuộc Mạnh Cổ đã nói với anh ấy chuyện
gì.”
“Chuyện
này không cần bạn phải nhắc, mình nhất định sẽ hỏi. Mình rất tò mò đó! Nhược
Vũ, bạn lợi hại thật, đó là bác sĩ Mạnh Cổ, sao có thể gào rú trong điện thoại
nửa tiếng được, mình có xem đồng hồ, không hơn không kém, tròn nửa tiếng.”
Trần
Nhược Vũ sắc mặt đen sì. Một cô gái đáng yêu vậy là xong đời rồi, biến thành
Doãn Tắc phiên bản nữ, thật khiến cho người ta phiền muộn.
Trần
Nhược Vũ cúp điện thoại, trong lòng càng rối loạn. Cô hơi sợ, ác bá tiên sinh
phun lửa hết nửa tiếng, vấn đề chắc ghê gớm lắm. May quá, cô không nghe điện
thoại của anh, bằng không sẽ có tai nạn chết người.
Chờ một
chút, chờ một chút, Trần Nhược Vũ bỗng nhiên nghĩ tới trọng điểm nào đó.
Cô gọi
lại cho Cao Ngữ Lam.
“Lam
Lam à, bạn mau gọi cho Doãn Tắc, nói với anh ấy, hôm nay bác sĩ Mạnh tăng ca
nên chưa ăn cơm tối, bảo anh ấy nhắc Mạnh Cổ phải ăn cơm, dạ dày anh ấy đang
đau đó, không thể uống rượu. Bảo Doãn Tắc ngăn anh ấy lại.”
Cao Ngữ
Lam hân hoan tiếp chỉ, gọi điện thoại. Một lát sau, gọi điện lại cho Trần Nhược
Vũ.
“Doãn
Tắc nói với anh ấy rồi, cũng không nói là bạn nói. Nhưng Mạnh Cổ quát lên với
Doãn Tắc, nói: “Bảo người con gái kia đích thân nói với tôi.”
Trần
Nhược Vũ bắt đầu tưởng tượng, vẻ mặt của Doãn Tắc và Cao Ngữ Lam, cặp đôi này
sẽ hưng phấn đến thế nào, sau đó hình ảnh ác bá tiên sinh đang phun lửa.
Cô thở
dài một hơi, nhìn màn hình di động, hình ảnh đào hoa tiên sinh, nhìn thế này có
phải đẹp hơn bao nhiêu không?
Thế
nhưng, cái tên đàn ông xấu xa kia, không ăn cơm, dạ dày thì đau lại còn uống
rượu, rốt cuộc là muốn thế nào?
Cô càng
nghĩ càng lo lắng, lại gọi điện cho Cao Ngữ Lam: “Lam Lam, bạn có biết bác sĩ
Mạnh có lái xe không? Bạn gọi cho Doãn Tắc, nhắc nhở hai người uống rượu thì
đừng lái xe.”
“Có
lái, lúc Doãn Tắc rời khỏi cửa, mình đã dặn dò anh ấy đừng lái xe, nếu uống
rượu, hai người đó tự có cách.”
“Bác sĩ
Mạnh có ‘tiền án’, trước đây có uống rượu lái xe, bạn nên nhắc nhở Doãn Tắc một
chút.”
Một lát
sau, Cao Ngữ Lam gọi điện tới: “Doãn Tắc nói với Mạnh Cổ, anh ấy lại gào lên:
“Bảo người con gái kia đích thân nói với tôi.”
Trần
Nhược Vũ bĩu môi, tức giận, tên đàn ông chết tiệt này đúng là quá đáng ghét.
Trần
Nhược Vũ ngồi đó mười phút, lại có chút không yên tâm. Tên Doãn Tắc kia chỉ
biết gây chuyện, không đáng tin cậy, bảo anh ta ngăn chặn Mạnh Cổ không cho uống
rượu, không biết có làm không.
Cô nhịn
không được nữa rồi, đành gọi điện thoại cho Mạnh Cổ. Kết quả, Mạnh Cổ không
nghe máy.
Vì thế,
Trần Nhược Vũ gọi điện cho Doãn Tắc, Doãn Tắc nghe.
Giọng
nói anh ta vặn hết cỡ volume: “Nhược Vũ à, nhớ anh sao? Sao em gọi điện thoại
cho anh vậy? Có muốn đến đây cùng bọn anh làm vài chén không?”
Trần
Nhược Vũ biết, anh ta đang cố ý, rất muốn ghi âm lại đoạn này rồi gởi cho Cao
Ngữ Lam nghe, mới nghe thấy giọng sang sảng của Doãn Tắc, cô đã như bị lõm màng
nhĩ: “Ông chủ Doãn, hai người uống ít một chút. Tâm trạng bác sĩ Mạnh hôm nay
không được tốt, lại tăng ca, anh khuyên anh ấy một chút. Hai người uống nhiều
chưa?”
Doãn
Tắc cười hì hì, nghe xong liền trở nên tỉnh táo: “Không uống là bao nhiêu, tỉnh
đến mức còn có thể đánh nhau nữa ấy.
Em đừng
lấy lí do tâm trạng của tên này không tốt, đêm nay còn tỏ ra kiêu kì, anh rất
muốn đánh cho tên này một trận.”
Trần
Nhược Vũ thở dài, cô biết hai người này, hễ vui lên là lôi nhau ra đánh đấm.
Biểu đạt tình bạn thắm thiết của hai người này rất đặc biệt. Cô bất đắc dĩ,
đành nói: “Ông chủ Doãn, anh có thể đưa điện thoại cho bác sĩ Mạnh được không?”
Cô nghe
thấy tiếng Doãn Tắc nói chuyện với Mạnh Cổ, sau đó là tiếng ngà ngà say đang
quát tháo của Mạnh Cổ: “Không nghe. Bảo người con gái kia đích thân nói với
tôi.”
Hừ! Lần
nào cũng là câu này.
Trần
Nhược Vũ cắn răng, lễ phép hỏi Doãn Tắc: “Ông chủ Doãn, nơi hai người tụ tập là
ở đâu?”
Trần
Nhược Vũ sống chết đành lết tới.
Hai tên
Doãn Tắc và Mạnh Cổ đang uống rượu ở quán bar, liếc mắt một cái là nhìn thấy
dáng vẻ lười biếng to tướng của hai người đang ngồi ở ghế dài. Một người phụ nữ
cũng cho là xinh đẹp đang đi tới gần Mạnh Cổ.
Trần
Nhược Vũ đi tới, nghe thấy người con gái kia nói: “Anh đẹp trai, không tìm bạn
tâm sự sao?”
Mạnh Cổ
cười lạnh, đáp: “Nên hỏi thế này trước, cô phải hỏi rằng vì sao tôi không để ý
đến cô?”Đặc mùi châm chọc làm cho người con gái kia tức đến tái mặt.
Doãn
Tắc ở bên cạnh cười haha, kêu lên: “Nếu cô hỏi tôi, câu trả lời của tôi nhất
định sẽ dễ chịu hơn nhiều.”
Người phụ
nữ kia quay đầu rời đi, Trần Nhược Vũ đi sát qua người cô ta, vừa hay, đứng
trước mặt Mạnh Cổ.
Mạnh Cổ
nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, sau đó bỗng nhiên nở nụ cười: “A, xem này, xem
ai đến đây.”
Doãn
Tặc lạnh nhạt nói: “Chính là người con gái cậu mắng cả đêm đó thôi.”
Trần
Nhược Vũ không để ý tới lời trêu chọc của hai người, cô hỏi Mạnh Cổ: “Anh ăn
tối chưa?”
“Chưa
ăn.”Mạnh Cổ trả lời.
Doãn
Tắc ở bên cạnh nhìn hai người họ, rồi cười.
“Anh
lái xe tới sao?”
“Đúng.”Mạnh
Cổ còn gật đầu.
Trần
Nhược Vũ kéo tay anh, nghĩ anh sẽ không chịu phối hợp, ai dè anh ngoan ngoãn đi
theo.
“Anh
nên ăn chút gì đó, sau đó đi về tắm rửa rồi ngủ. Xe để ở đây, ngày mai đến
lấy.”
“Em
quản lí anh?”Mạnh Cổ không kiềm chế được, vung tay cô ra.
Trần
Nhược Vũ quay đầu nhìn Doãn Tắc. Vẻ mặt anh ta như đang xem kịch vui, thấy cô
nhìn qua, đành buông tay nói: “Anh không quản được tên này, hắn hung hăng lắm.
Anh muốn về nhà, Lam Lam nhà anh đang rất lo lắng cho anh.”
Trần
Nhược Vũ trừng mắt nhìn Doãn Tắc, đúng là không thể trông chờ vào con người này
được. Cô cũng mặc kệ, kéo Mạnh Cổ ra ngoài. Mạnh Cổ không giãy giụa, ngoan
ngoãn đi theo cô ra ngoài.
Ra đến
cửa quán bar, tiếng âm nhạc chát chúa không còn nữa, xung quanh yên tĩnh hơn
rất nhiều, không khí cũng thông thoáng hơn.
Trần
Nhược Vũ thở hắt ra, kéo Mạnh Cổ đi vài bước, quay đầu định hỏi anh muốn ăn mì
hay ăn cháo, ở gần đây có hàng ăn nào không, còn chưa kịp mở miệng, liền thấy
cổ tay bị nắm lại, anh đã kéo cô ôm vào trong lòng.
Không
đợi cô phản ứng lại, lại thấy xây xẩm mặt mày, cô bị kéo đến ven đường, anh cúi
xuống, hôn cô ngấu nghiến.
Trần
Nhược Vũ hoảng sợ, lắp bắp: “Ưm”một tiếng. Định giãy giụa ra thì chân tay đã bị
anh ghìm chặt lại, toàn thân bị cơ thể anh trấn áp, không thể động đậy.
Cô rất
tức giận, ngọ nguậy không cho anh hôn. Anh một tay nắm chặt hai cổ tay của cô,
một tay nắm cằm cô, bóp mạnh một chút, ép cô phải mở miệng.
Đầu
lưỡi của anh tiến vào dò xét, dùng sức cuốn lấy lưỡi cô, xâm nhập bá đạo, triền
miên không dứt.

