Chạy đâu cho thoát - Chương 53 - 54

Chương 53: Mạnh Cổ đáng
yêu

Vẫn là
chỗ ngồi lần trước ở quán ăn Nhật.

Mì sợi,
măng tươi, đồ ăn sáng, rượu sake và trà.

Rượu
Sake là Trần Nhược Vũ muốn uống, Mạnh Cổ uống trà.

“Anh
không thể uống rượu, anh còn phải lái xe đưa em về.”Đây là lời của Trần Nhược
Vũ nói lúc cô đang gọi rượu.

“Anh
không uống, em uống ít thôi.”

“Em
muốn uống.”Cô hùng hồn tuyên bố.

Mạnh Cổ
liếc nhìn cô, không thèm so đo với cô, còn tự tay lấy cho cô một cái chén nhỏ.

Trần
Nhược Vũ vui sướng uống hai ngụm rượu, thông thoáng cổ họng rồi cô hỏi: “Bác sĩ
Mạnh, chúng ta yêu nhau lấy điều kiện kết hôn là tiên quyết, đúng không?”

“Đúng.”Mạnh
Cổ hào sảng đáp lại, đầy vẻ khẳng định, điều này khiến Trần Nhược Vũ vô cùng
hài lòng.

“Anh vì
sao khẳng định là đã yêu em?”

“Thì
khẳng định xem đó là khối u ác hay lành tính.”

Trần
Nhược Vũ nghẹn họng: “Kiểu khẳng định gì vậy?”

“Đó là
khoa học, quá trình phúc tạp lắm.”

Trần
Nhược Vũ bĩu môi: “Nếu anh hỏi em, em có thể lấy ví dụ trong công việc ăn của
em ra nói, ví dụ như xác định tên khách hàng bảo hiểm và trên từ đăng kí có
giống nhau hay không. Anh xem, anh nói như vậy sẽ tạo ra sự chênh lệch cảm nhận
về mặt tình cảm giữa hai chúng ta.”

“Uhm.”Anh
còn dám ‘uhm’ ư?.

Mạnh Cổ
loáng cái đã ăn gần hết đồ ăn trong đĩa, theo bản năng còn rót rượu định uống.
Trần Nhược Vũ đánh vào tay anh một cái, vì thế anh sửa lại, cầm chén trà uống.

“Có gì
mà chênh lệch? Bảo hiểm có thể trả lại, u cũng sẽ tái phát, đều có tính chất
phiêu lưu như nhau. Nhưng đều có đưa ra kết luận, có gì mà không giống nhau?”

“Hình
như có lý. Có điều em thích có cảm giác chính xác hơn nữa.”Trần Nhược Vũ bĩu
môi, có bạn trai làm bác sĩ, một đống vấn đề liền tuôn ra. Anh chẳng có chút
lãng mạn gì cả. Còn nói là u ác hay lành tính, chẳng lẽ anh coi cô là u?

Mạnh Cổ
cười cười, buông chén trà, bỗng nhiên nhìn xung quanh, sau đó nắm cằm của cô,
đặt mộtnụ hôn.

Đang
lúc thất thần suy nghĩ, Trần Nhược Vũ bị anh dọa cho giật nảy cả người: “Này”một
tiếng, vội vàng đẩy anh ra. Nhìn xung quanh, may quá, may quá, hai người ngồi ở
góc khuất nên không có ai chú ý đến họ.

“Anh
sao vậy?”

“Anh
dùng phương thức phổ thông nhất biểu đạt với em.”

“Đáng
ghét, em nghiêm túc đó.”

“Anh
cũng rất nghiêm túc.”

“Anh
không phải.”Trần Nhược Vũ đang định nói thì nhân viên đem măng tươi tới bàn cô.
Trần Nhược Vũ ngồi nghiêm chỉnh lại, vẻ mặt nghiêm túc.

Mạnh Cổ
nhìn thấy cô bày ra vẻ mặt như vậy không nhịn được, bật cười. Trần Nhược Vũ
lườm anh một cái, quyết là phải nhét căng bụng trước. Mạnh Cổ giúp cô gắp rau,
còn cô gắp măng tươi cho Mạnh Cổ.

Trần
Nhược Vũ hết chịu nổi, nói: “Bác sĩ Mạnh, giả thiết bây giờ đang là giai đoạn
theo đuổi, chẳng lẽ anh không biết nên biểu hiện vẻ yêu chiều một chút sao?”

“Sao
anh cảm thấy chúng ta đang ở trong giai đoạn yêu đương nồng nàn.”

“Yêu
đương nồng nàn chính là việc mời em đi ăn suốt ngày sao?”

Đây là
ý gì? Biểu hiện nồng nàn là đây sao? Cô coi thường anh.

“Đây là
biểu hiện của đàn ông.”Lời lẽ hùng hồn tuôn ra từ miệng của Mạnh Cổ.


trừng mắt nhìn anh. Anh nhìn lại cô, nở nụ cười dịu dàng, sau đó gắp lấy miếng
măng cuối cùng chủ động đưa tới miệng cô.

Hành
động này của anh khiến cô rất hài lòng, có mở miệng thật lớn nuốt miếng măng
vào, không biết được rằng trên đó anh đã nhúng đầy mù tạt. Cái loại cay nồng
này khiến cô tê rần rần cả da đầu, nước mắt nước mũi giàn giụa.

Mạnh Cổ
cười haha, lấy khăn giấy cho cô, rồi đưa cô chén trà.

Trần
Nhược Vũ luống cuống cả chân tay, dáng vẻ vô cùng khổ sở, ra sức quệt nước mắt.
Hic, cô không muốn có một người bạn trai như này, cô muốn một người dịu dàng
săn sóc cô cơ.

Mạnh Cổ
vẫn còn đang cười nắc nẻ. Anh rút giấy ăn thay cô lau mặt, sau đó lại ngồi ở
bên cạnh nhìn cô cười .

Trần
Nhược Vũ rất vất vả mới chỉnh chu lại được bản thân, đấm hai cú vào người anh.
Mạnh Cổ bị cô đánh mà vẫn nhe răng ra cười, còn hỏi cô muốn ăn thêm măng tươi
nữa không.

Trần
Nhược Vũ mặc kệ anh, lấy quyển sổ nhỏ ra, ghi tội ác của Mạnh Cổ hung hăng vào:
Ấu trĩ ~ không biết săn sóc ~ không thay đổi.

Mạnh Cổ
tò mò muốn biết cô viết gì, cô bèn lấy tay che đi, không cho anh nhìn trộm. Sau
đó không để ý tới anh, một mình ăn bát mì to đùng.

Mạnh Cổ
gắp thịt trong bát của mình sang bát của Trần Nhược Vũ. Cô không khách sáo mà
ăn nhiệt tình. Anh cũng đem trứng trong bát của mình chuyển sang cho cô, cô
nhiệt tình ăn luôn. Nhưng cô không nhìn anh, cô còn đang rất tức giận.

Chờ cô
ăn mì xong, lại phát hiện Mạnh Cổ không hề nhúc nhích, ngẩng đầu lên thấy anh
đang chăm chú ngắm nhìn cô.

Cái tên
này lại làm cô đỏ mặt: “Anh nhìn gì vậy?”Cô tỏ ra hung hăng. Tên đàn ông xấu xa
này chắc đang coi thường cô, vậy việc gì cô phải tử tế với anh.

“Nhìn
bạn gái anh.”

“Có ai
đồng ý rồi sao?”

“Có
rồi. Vừa rồi còn nói điều kiện kết hôn là tiên quyết.”

“Nhưng
vừa rồi anh trêu đùa em, cho nên bây giờ em muốn suy nghĩ lại một lần nữa.”

Mạnh Cổ
cười cười, xoa mặt cô: “Đàn ông đôi khi trêu đùa người mình yêu cũng là một
cách biểu đạt tình yêu, em không hiểu điều này ư?”

“Anh
với ông chủ Doãn có cách biểu đạt tình cảm rất khác người, đây là logic gì
chứ?”

“Logic
của đàn ông.”

Trần
Nhược Vũ bĩu môi, tỏ ra ghét bỏ anh: “Rõ ràng nên đối xử tốt với bạn gái, dịu
dàng một chút, nhường nhịn cô ấy, nghe lời cô ấy, cô ấy muốn cái gì thì chiều
cái đó,”

Mạnh Cổ
không để tới mấy lời lẩm nhẩm của cô, gắp đồ ăn đưa tới miệng cô.

Trần
Nhược Vũ há miệng nuốt đồ ăn vào bụng, sau đó uống một ngụm rượu sake, sau đó
mở ra quyển sổ nhỏ, cô rất muốn cùng anh bàn về kế hoạch trong tương lai của
hai người một chút.

Nhưng,
chuyện này nên bắt đầu nói từ đâu?

Nếu
tình yêu mà có kế hoạch sẵn, liệu có còn là tình yêu không?

Nên
biết tiến biết lùi. Cho dù có lên kế hoạch thì vẫn là kế hoạch, nhưng vẫn không
thể ngăn cản được những biến hóa trong tình yêu, đôi khi có những bước tiến
triển nằm ngoài dự đoán.

Nhớ lại
ngày đó, cô lên kế hoạch rất kĩ càng theo đuổi anh, kết quả không làm bạn bè
được lâu đài.

Cho
nên, yêu đương mà vạch ra kế hoạch đúng là cái rắm. Kế hoạch ~ chính là thứ bị
tình cảm chơi đùa. Để chứng minh cho sự vô dụng.

Thế
nhưng, nếu không có kế hoạch, vậy muốn xác rõ tình cảm với anh thì nên làm gì.
Nếu không, đành nói chuyện với Tư Tư và Lam Lam.

Trần
Nhược Vũ nhìn quyển sổ nhỏ, tiện tay viết vài chữ: Tâm sự với Lương Tư Tư và
Cao Ngữ Lam.

Bây giờ
hai người tin tưởng lẫn nhau nhiều đến chừng nào, có cảm nhận được sự thay đổi
của đối phương hay không. Không hề miễn cưỡng, mà chỉ thuận theo tự nhiên tự
thay đổi.

Hoặc
là, từ lúc nào hai người cảm hóa lẫn nhau. Loại cảm gíác thôi thúc này có phát
triển lâu dài hay không.

Nhưng
nói ra mớ biết, hai bên có để ý đến suy nghĩ của đối phương hay không, hay chỉ
biểu hiện vẻ ngoài, còn bên trong thì hoàn toàn ngược lại?

Trần
Nhược Vũ nhìn chằm chằm vào quyển sổ nhỏ, ghi nhớ lại những điều này, cảm thấy
hơi buồn.

“Sao em
lại trưng ra vẻ mặt sầu thảm đến thế này?”

“Em
đang suy nghĩ về tình yêu.”

“Bộ
dạng này của em khiến anh nghĩ tới em đang lo lắng xem nên chia gia tài thế nào
sau khi ly hôn .”

Cô suy
đi nghĩ lại, được rồi, cô cất quyển sổ nhỏ đi, ngồi nghiêm chỉnh lại, sau đó
rót một chén rượu, đá vấn đề này sang cho anh.

“Bác sĩ
Mạnh, vậy anh cảm thấy, chúng ta nên bắt đầu như

thể nào
cho tốt?”

“Chúng
ta đã bắt đầu rồi.”Mạnh Cổ si mê nhìn cô.

“Vậy
khi nào thì tiến lên phía trước?”

“Bắt
đầu như thế nào thì tiền lên phía trước cũng như vậy.”

Nói
cũng bằng không.

Trần
Nhược Vũ đành phải uống thêm một chén rượu. Cô trầm tư suy nghĩ một hồi, sau đó
lên tiếng: “Aizz, chúng ta còn chưa chụp ảnh cùng nhau.”

Cô lấy
di động của mình ra, nghĩ lại thấy không được hay lắm. Di động của Mạnh Cổ xịn
hơn. Vì thể cô bắt Mạnh Cổ lấy di động

ra.

Mạnh Cổ
cống nạp di động cho Trần Nhược Vũ, đáng tiếc là cô không biết dùng vì thế vừa
mò vừa tìm chức năng chụp ảnh. Hai

người
tựa đầu vào nhau chụp một bức ảnh chung.

Trần Nhược
Vũ nhìn hình chụp chung của hai người, cô cảm thấy rất mãn nguyện. Sau đó, gởi
ảnh sang điện thoại của cô.

Mạnh Cổ
ở bên cạnh tỏ vẻ không hài lòng: “Em có thể đừng chọn vào thời điểm này để chụp
ảnh được không? Ở đây bối cảnh và ánh sáng đều không đạt chuẩn, chụp người có
thấy gì đâu.”

Trần
Nhược Vũ không để ý tới anh, ảnh được gửi sang máy, cô

nhìn
trái nhìn phải, rất hài lòng.

“Chờ
đến ngày khác có ánh sáng đạt chuẩn thì chụp cái mới. Bây giờ muốn chụp thì
chụp luôn. Anh xem, anh xem, như này mới đúng, đây mới là đang yêu nhau. Có bức
ảnh chụp chung ngọt ngào vô cùng, muốn nhìn là có thể lôi ra nhìn được ngay.”

Mạnh Cổ
nhìn bức ảnh trong di động của mình .

Mặt
Trần Nhược Vũ vì chụp sát quá cho nên phóng to như cái mẹt, cô còn cười ngốc
không tả được: “Xấu gần chết.”Anh bình luận.

“Này,
chụp rồi không được xóa, nhất định phải giữ lại. Đây là bức ảnh lần đầu chúng
ta chụp chung với nhau, rất có giá trị kỉ niệm.”

“Đúng
là con gái.”Mạnh Cổ lắc đầu: “Nhưng em đừng lấy lí do này bắt anh để làm hình
nền điện thoại đấy.”Có nhìn qua thôi cũng không muốn bức ảnh này làm hình nền.

“Không
phép anh xóa.”Trần Nhược Vũ tâm hồn đang rạo rực vì có bức ảnh chụp đẹp. “Em
cũng không xóa đâu.”Màn hình của cô là bức ảnh tiên sinh đào hoa, vĩnh viễn cô
cũng không đổi.

Mạnh Cổ
nghi ngờ, giằng lấy điện thoại của Trần Nhược Vũ ra xem: “Màn hình em để ảnh gì
thế này?”

“Aiz
aiz, không phải ảnh chụp đâu.”Trần Nhược Vũ bị nắm

trúng
tim đen, mặt hơi đỏ lên: “Trả lại cho em.”

Mạnh Cổ
nhìn đi nhìn lại vài lần, nhưng lại thấy cô không nói gì, đành trả lại điện
thoại cho cô.

Trần
Nhược Vũ cầm vội lấy di động, có chút lo lắng, sợ anh sẽ phát hiện cô đã sớm
đặt anh làm hình nền điện thoại thì chết. Cô ho khan vài tiếng, cố gắng lảng
sang chuyện khác, tò mò hỏi: “Hình nền của để anh ảnh gì?”

“Mặc
định.”Anh tỏ ra hào phóng đưa di động cho cô xem, là ảnh nền cài sẵn trong di
động, rất cứng nhắc.

“Vô
nghĩa. “Cô tô vẻ khinh bỉ.

Mạnh Cố
không nghĩ vậy: “Dù sao em cũng đừng đổi hình nền di động của anh, đừng chụp
ảnh rồi nhét vào ví tiền của anh, đừng kéo anh đi chụp ảnh sticker là được.”

Trần
Nhược Vũ cười hihi: “Đây là những chuyện bạn gái trước đây của anh từng làm?”

Mạnh Cổ
tỏ ra cảnh giác, anh không trả lời.

Cô tiếp
tục cười hihi: “Yên tâm đi, em sẽ không làm mấy chuyện đó đâu. Em cũng có sáng
kiến của riêng mình.”

“Là
gì?”. Anh càng tỏ ra cảnh giác hơn

“Uhm.”Cô
vừa nghĩ vừa thấy có chút ngần ngại. Tu nhanh một chén rượu: “Lúc nào đi ra
ngoài em sẽ nói với anh.”Bắt anh phải hát bản tình  ca ấy, tìm chỗ
nào không có người mới hành động được.

Mạnh Cổ
nhìn chăm chú cô, thấy mặt cô đỏ bừng: “Chuyện mà có thể khiến em thẹn thùng
như này, anh rất có hứng thú.”

Trần
Nhược Vũ bị sặc rượu, vội vàng lấy khăn lau miệng: “Có hứng thú là được rồi, có
hứng thú là được rồi.”

Mạnh Cổ
đột nhiên giở chiêu thăm dò sâu xa, sau đó hôn nhẹ lên má cô: “Mặt đỏ bừng
rồi.”

Trần
Nhược Vũ đẩy anh ra, liếc mắt nhìn xung quanh, giọng nói có chút hờn dỗi: “Ở
đây là nơi công cộng.”

Ánh mắt
anh tối sầm lại, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve gườn mặt cô: “Càng đỏ hơn. Qua
đây nào, để anh hôn một cái.”

“Anh
đừng ép em.”Trần Nhược Vũ dịch người ra chỗ khác, cách xa anh một chút mới
được, sau đó cô uống một ngụm rượu. Còn dám đùa bỡn cô nữa, cô sẽ bắt anh hát
tại chỗ luôn.

Mạnh Cổ
cười thành tiếng, kéo cô sát qua bên người của mình, ngồi cạnh anh .

“Ép em
gì chứ?”Giọng nói đầy vẻ mờ ám.

“Ép em.”Lúc
này không thể nói chuyện hát hò được, nó sẽ biến thành áp bức, không có ngạc
nhiên sẽ không vui.

“Ép em,
ép em đưa anh tới gặp cha mẹ em đó. Aiz.”Trần

Nhược
Vũ hình như nhớ tới chuyện gì đó: “Đúng rồi, bác sĩ Mạnh, chuyện gia đình, em
phải giải quyết một chút.”

“Những
chuyện như này nên để đàn ông làm.”Đưa anh tới thử xem, anh không tin cha mẹ cô
không hài lòng về anh.

“Không
được, anh còn chưa chinh phục hoàn toàn được em, cho nên

quá
trình này vẫn còn quá sớm.”

Mạnh Cổ
nghiêng người nhìn cô: "Trần Nhược Vũ, sao anh cảm thấy những lời nói này
của em đang sỉ nhục vẻ nam tính và sự tôn nghiêm của anh. Em nói chinh phục là
có ý gì?”

“Về nam
tính và sự tôn nghiêm của anh quá yếu. Bác sĩ Mạnh, chinh phục ở đây phải hiểu
theo nghĩa thuẩn khiết, ý nói chúng ta chưa phát triển tới mức đưa đối phương
về ra mắt cha mẹ. Còn

nữa,
đến lúc đó em cũng phải chinh phục cả cha mẹ anh nữa, hiện tại bây giờ thì chưa
xảy ra chuyện gì, rồi lỡ may cha mẹ anh không thích em, sau đó diễn cảnh trong
phim truyền hình, tìm em nói chuyện rồi đưa chi phiếu ép em phải rời khỏi anh.”

“Em
muốn có chi phiếu sao?”Tình huống buồn nôn thế này mà cô còn định đóng vai
chính sao?

“Muốn
chứ, làm sao không muốn.”Trần Nhược Vũ rất nghiêm túc: “Chúng ta có thể tích
góp tỉển, sau này sống những ngày thoải mái.”

“Em cầm
chi phiếu rồi có phải sẽ thực hiện lời hứa rời anh mà đi

không?”

“Anh có
chân mà, anh sẽ tới tìm em. Đến lúc đó em sẽ nói em phải rời khỏi anh. Liệu anh
có nói nhưng anh chưa đồng hay không? Á, anh hỏi như vậy, lẽ nào cha mẹ anh làm
thật sao?”Cô mở to hai mắt.

“Em nói
đi đâu thế?”Mạnh Cổ tức giận.

“Nếu
đúng là vậy, chúng ta hãy mau ra một con số đi, xem bao nhiêu là ổn. Nếu ít quá
thì quá sỉ nhục đến giá trị con người của anh, mà cao quá cha mẹ anh lại không
cho thì sao.”Cô cắn môi, rất nghiêm túc suy nghĩ: “Anh nói xem, 100,000 tệ có
đủ không?”

Mạnh Cổ
không chịu đựng nổi nữa, đập bàn: “Trần Nhược Vũ, em đang giỡn mặt anh sao?”

“Á, anh
nhận ra rồi à?”Trần Nhược Vũ cười haha, ngã lăn ra để cười: “Bác sĩ Mạnh, anh
có thể đóng vai nam chính trong bộ phim buồn nôn ấy, còn chi phiếu nữa chứ, quá
buồn cười.”

Mạnh Cổ
mím chặt môi, nhìn thấy cô cười đến lăn lộn như vậy, chẳng thể hiểu nổi: “Rốt
cuộc, em buồn cười ở chỗ nào? Em tự

biên tự
diễn hết mà.”

“Thì
thấy buồn cười thôi.”Trần Nhược Vũ vẫn cười. Vừa cười vừa vẫy tay tỏ vẻ chán
ghét anh : “Con trai và con gái khi cười đều có lí do khác nhau. Anh cũng đâu
phải là người hài hước.”

“Em nói
cũng đúng.”Mạnh Cổ bỗng nhiên nói: “Con trai chỉ thích điều này thôi.”

Anh kéo
cô sát vào người mình, ngăn chặn miệng của cô lại.

Không
phải nụ hôn lướt nhẹ, không Phái nụ hôn dịu dàng.

Một nụ
hôn nóng bỏng, nhiệt tình và xâm chiếm.

Cuối
cùng Trần Nhược Vũ phải chạy thẳng ra ngoài. Mặt cô đỏ như gấc, cảm thấy người
ở trong nhà hàng vẫn đang dõi mắt nhìn theo cô, cô lẩm nhẩm kĩ lời Bài hát “Anh
muốn gặp gỡ Trần Nhược Vũ.”Đợi Mạnh Cổ ra tới nơi, cô đã đọc xong hết.

Cô đứng
tựa vào xe của Mạnh Cổ chờ anh, mặt nóng bừng.

Không
lâu sau đó, Mạnh Cổ cũng chạy ra theo, nhìn thấy Trần Nhược Vũ đang đứng chờ ở
xe, anh nắm lấy tay cô, hỏi: “Trần Nhược Vũ, em làm thế nào có thể chịu đựng
được suốt một tuần không gặp anh.”

Anh hỏi
xong, không đợi cô trả lời. Anh lại cúi đầu, đặt nụ hôn mãnh liệt lên môi cô.

Trần
Nhược Vũ rất muốn giận anh: “Anh cũng thế còn gì, cả tuần cũng không hẹn gặp
em.”Nhưng miệng cô còn đang bận việc khác, tạm thời không nói được, vì thể cô
đành oán hận ở trong lòng.

Người
đi đường huýt sáo, hẳn là chê cười đôi tình nhân này quá nóng bỏng.

Trần
Nhược Vũ ngại ngùng vô cùng. Nhưng Mạnh Cổ không chịu buông Cô ra.

Thì ra,
giữa nam và nữ không chỉ có tính cách hài hước khác nhau mà cả trình độ da mặt
dày cũng khác nhau vô cùng.

Cô rất
ghét anh lúc này, nhưng trong lòng không thể diễn tả hết được vị ngọt ngào đang
xâm chiếm trái tim cô.

Chương 54: Trần Nhược Vũ,
anh rất, rất, rất thích em

Lúc
Trần Nhược Vũ ngồi vào xe gương mặt vẫn còn ửng đỏ. Mạnh Cổ ngồi ở ghế lái mỉm
cười nhìn cô.

Cô giục
anh lái xe, nhưng anh không động đậy gì cả.

“Anh
không muốn đưa em về sớm.”

Nghe
xong, Trần Nhược Vũ vừa thẹn vừa thấy vui vui: “Chúng ta có thể đi tới nơi khác
dạo phố mà.”Thực lòng, cô cũng không muốn rời xa anh chút nào.

Mạnh Cổ
lái xe tới ngã tư. Ở đó có một công viên nhỏ, đỗ xe xong, hai người dắt tay
nhau đi bộ trong vườn hoa.

Đi được
một lúc, Trần Nhược Vũ kéo tay Mạnh Cổ: “Bác sĩ Mạnh, trước đây anh và bạn gái
cũng như vậy à.”Cô còn dùng động tác để chứng minh nữa.”Hay như này?”Trần Nhược
Vũ khoa chân múa tay một lúc kéo tay anh.

“Cứ như
này đi.”Mạnh Cổ buông tay cô ra, sóng vai đi bên cạnh Trần Nhược Vũ: “Cứ như
này, chúng ta cùng nhau đi.”

“Vì
sao?”

“Gì mà
vì sao?”

“Vì sao
không thể đi theo kiểu cặp đôi khuôn mẫu?”

“Nắm
tới nắm lui em không thấy phiền sao? Đâu phải trẻ con đâu mà có thể đi lạc
đường được? Hơn nữa cứ nắm tay có nhiều lúc bất tiện lắm, cần làm gì lại phải
thả ra rồi nắm lại, phiền chết đi được.”

Trần
Nhược Vũ bĩu môi, tỏ vẻ không vui.

“Vậy em
thích kiểu nào?”Mạnh Cổ hỏi cô.

“Bạn
trai trước kia của em, em thích kéo anh ấy đi.”Trần Nhược Vũ đang định ba hoa
thêm một lúc nữa thì Mạnh Cổ đã lên tiếng chặn họng: “Chuyện trước đây đừng nên
nói trước mặt anh.”

Trần
Nhược Vũ không để ý tới anh, tiếp tục nói: “Nhưng anh cao quá, bàn tay còn to
nữa, nắm tay anh rất dễ chịu.”Cô đem bàn tay của mình lồng vào bàn tay của anh,
rất dễ chịu.

Sau đó
cô buông tay anh ra, nói: “Nhưng mà bạn trai trước kia không thích em kéo đi,
anh cũng không thích, con trai mấy người rất khó hiểu.”

“Con
gái các em mới kì quái. Bị kéo đi như thế, làm sao mà vui được.”

“Gia
tăng lần tiếp xúc thân mật, còn có thể công khai chủ quyền. Không cần phải nói
gì hết, chỉ cần đi cùng nhau cũng khiến cho mọi người trên đường hiểu hết được.
Nhìn đi, đây là bạn trai của tôi!”Cô khẽ hếch cằm lên, làm ra vẻ rất anh dũng.

“Cho dù
đầy người ở đường không biết, thì anh cũng là bạn trai của em. Có gì mà không
biểu thị công khai chứ?”

“Không
hề giống nhau, đó là cảm giác thân mật, như thế đi dạo mới thấy vui. Hơn nữa,
đây là biểu hiện bình thường của các đôi đang yêu nhau.”Trần Nhược Vũ không thể
không coi thường anh: “Bác sĩ Mạnh, ba mối tình trước đây của anh, anh xử lí
như nào vậy?”

Mạnh Cổ
không nói chuyện, chỉ cúi đầu nhìn bàn tay của cô.

“Được
rồi.”Anh đưa tay ra, nắm lấy tay của cô: “Thế thì để cho em công khai chủ quyền
một chút vậy. Người đàn ông này là bạn trai của em.”

Trần
Nhược Vũ không chịu: “Không cần đâu, dù sao không có hành động này thì anh vẫn
là bạn trai của em.”


không cố ý muốn thay đổi, mỗi người nên dung hòa đối phương, cô hy vọng sẽ để
Mạnh Cổ cảm thấy thoải mái. Đi dạo là chuyện vặt, cô không để tâm.

“Này.”Nhưng
Mạnh Cổ lại để ý: “Sao em cứ thay đổi liên tục vậy.”

“Đã nói
không cần rồi mà.”

“Nắm
đi.”Anh kiên trì.

Trần
Nhược Vũ bỗng thấy rất vui, để cho anh nắm lấy tay mình. Hai người đi dạo được
một lúc, cô buông tay đang nắm lấy tay anh ra, ôm lấy cánh tay của anh.

“Em làm
sao vậy?”

“Em
muốn đổi tư thế nắm một chút, như thế này thoải mái hơn.”

Sắc mặt
Mạnh Cổ đen sì: “Trần Nhược Vũ, em nhàm chán quá.”

Trần
Nhược Vũ cười hì hì, tuyên bố: “Em thích ôm cánh tay anh hơn.”


cười, tạo nên thế tương phản với vẻ mặt nhăn nhó của Mạnh Cổ, cuối cùng anh
đành nhấc bước đi, cứ vậy để mặc cho cô ôm cánh tay của anh.

Đi được
một lúc, Mạnh Cổ rốt cuộc đành tuyên bố rằng mấy chuyện đi bộ nắm tay như này
đối với phái mạnh rất khó khăn, vì thế anh tìm một chiếc ghế băng ngồi xuống.

Xung
quanh không có ai, rất im lặng. Đèn đường đã bật, ánh sáng đem lại cảm giác ấm
áp lan tỏa xung quanh.

Trần
Nhược Vũ ngắm nhìn sườn mặt của Mạnh Cổ, cô nghĩ lúc yêu đương với Thích Dao
anh cũng rất thích chụp ảnh chung, cũng thích nắm tay nhau đi dạo. Đàn ông ở
tuổi 20 và 30 là hoàn toàn khác nhau.

“Em
nhìn gì?”

“Nhìn
bạn trai của em.”Cô bắt chước theo giọng điệu của anh.

Mạnh Cổ
cười cười: “Đã hết lo lắng chưa?”Anh cũng đang nói theo giọng điệu của cô.

“Em
đang khảo sát.”Cô nhăn nhăn cái mũi: “Bác sĩ Mạnh, em đang suy nghĩ, lúc anh 20
tuổi nhất định sẽ nhiệt tình hơn so với bây giờ nhiều.”

Mạnh Cổ
đang cười bỗng ngẩn người ra, anh định nói thì cô đã lên tiếng trước: “Nhưng mà
cũng không hẳn, ánh mắt của anh bây giờ có thần hơn trước.”

Anh lại
ngẩn ra, cô lại tiếp tục nói: “Có những người đàn ông càng già càng xấu, còn
anh càng già càng đẹp, em rất muốn thưởng thức vẻ đẹp này. Nhóc con, cố gắng
bảo trì nhan sắc.”

Mạnh Cổ
nhìn chằm chặp cô, đầu tiên là bật cười, sau đó cười to: “Trần Nhược Vũ, cách
nói khoa trương của em ngày càng uyển chuyển, rất nhịp nhàng.”

Cô nghiêm
mặt lại: “Chẳng lẽ em nói sai sao?”

“Đúng
vậy, đúng vậy.”Mạnh Cổ ôm cô vào trong lòng: “Trần Nhược Vũ, thật may khi bây
giờ em mới xuất hiện.”

Xuất
hiện quá sớm, hẳn là anh chẳng yêu thương gì cô.

Trần
Nhược Vũ hiểu được ý của anh. Bởi vì cô cũng nghĩ như vậy.

Nếu
xuất hiện muộn quá, có lẽ người ở bên cạnh anh lúc này không phải là cô.

“Trần
Nhược Vũ, may quá em đã theo đuổi anh.”

“Nhưng
anh không đuổi theo.”

“Hiện
tại, anh đã đuổi theo rồi đúng không?”

Trần
Nhược Vũ ngẩn ngơ. Chờ một chút, chuyện này cần phải lên tiếng tính toán lại.

“Bác sĩ
Mạnh, may là anh đã nhắc nhở em.”Trần Nhược Vũ ngồi thẳng người dậy, làm thông
thoáng cổ họng, nói bằng giọng điệu rất chân thành: “Chuyện là như thế này, em
theo đuổi anh, anh cự tuyệt em, đuổi em đi rất thành công. Sau đó, chúng ta trở
thành bạn bè. Tiếp đó, anh lại nói muốn làm bạn trai của em. Tuy rằng tạm thời
chúng ta xem như đang phát triển tình cảm nhưng đang trong thời kì khảo sát,
cho nên, anh đã nói thiếu vấn đề cực kì quan trọng ấy.”

Mạnh Cổ
nhìn cô, chớp chớp mắt mấy cái, dường như chưa hiểu được tình hình gì đang xảy
ra.

“Bác sĩ
Mạnh, anh không có theo đuổi em, anh chỉ đơn phương tuyên bố muốn làm bạn trai
của em.”

“Chuyện
– gì – thế - này?”

“Cho
nên, hiện tại anh nên theo đuổi em mới phải.”

Sắc mặt
Mạnh Cổ đen sì: “Trần Nhược Vũ, em uống say nên nói nhảm đúng không?”

“Không
đùa đâu. Yêu cầu của em rất thấp, không cần phải câu nệ đâu. Em rất muốn anh
làm cho em một chuyện, mà nó phải khiến em cảm động, vui vẻ.”Trần Nhược Vũ vội
vàng trả lời, ngẫm lại một chút, rồi bổ sung thêm: “Nhưng không cần anh phải
động não, em đã giúp anh suy nghĩ xong rồi, chuẩn bị xong rồi, anh sẽ làm
được.”

“Thật
sao?”Mạnh Cổ không tin tưởng.

“Thật
đó.”

“Rất
đơn giản, phù hợp với người đàn ông 30 tuổi?”

“Uhm.”Trần
Nhược Vũ gật đầu, vẻ mặt mong chờ nhìn anh.

Mạnh Cổ
rất lo lắng: “Em nói trước đi, đó là gì.”

“Anh
đồng ý trước đi đã.”

Anh
nhìn cô, cô cũng nhìn anh. Bốn mắt nhìn nhau, tỏ rõ vẻ kiên trì của đối phương.

Trong
lòng Trần Nhược Vũ bồn chồn không yên, bỗng nhiên thấy mình làm việc theo cảm
hứng quá. Như vậy có khiến anh thấy phiền chán không? Trong lòng bứt rứt vô
cùng, cô định lên tiếng nhượng bộ thì Mạnh Cổ trả lời: “Được rồi, được rồi. Anh
đồng ý, sẽ làm cho em một chuyện khiến em phải cảm động, chuyện khiến em vui
vẻ.”

Cảm
giác ấm áp đột nhiên dâng lên trong tim Trần Nhược Vũ.

Anh
chưa làm gì cả, chỉ là một lời hứa mà thôi.

Trần
Nhược Vũ cắn môi, rất muốn cười trộm một cái.

“Em dễ
thỏa mãn vậy sao.”

Cô nghe
thấy Mạnh Cổ thấp giọng than thở, cô càng muốn cười hơn. Cô lấy trong túi xách
ra quyển sổ nhỏ: “Bác sĩ Mạnh, em muốn anh hát cho em.”

Vừa
ngẩng đầu, nhìn thấy ngay vẻ mặt đen sì của ác bá tiên sinh.

“Trần
Nhược Vũ, cái kiểu ca hát như này là phù hợp với đàn ông 30 tuổi lắm sao?”

Trần
Nhược Vũ chớp mắt, có gì không hợp sao?

“Lúc 20
tuổi anh cũng không làm những chuyện như này.”

Hay,
quá hay, thế thì bây giờ anh làm vì cô, cô càng muốn nghe anh hát: “Em còn giúp
anh chọn ca khúc, lời bài hát cũng viết xong rồi.”

Sắc mặt
của ác bá tiên sinh đã hết từ có thể miêu tả.

“Em viết
lời bài hát?”Giọng nói quá nguy hiểm.

Cô gật
đầu.

“Trần
Nhược Vũ, em thực sự vượt qua cả trí tưởng tượng của anh.”Quả thực muốn anh bắt
đầu tức giận rồi.

Anh mất
hứng sao?

“Anh đã
đồng ý rồi mà.”

“Anh
đồng ý làm cho em một chuyện cảm động, không đồng ý sẽ hát cho em nghe.”

Thì ra
anh giả vờ nhượng bộ là đã sắp đặt cạm bẫy trước tất cả. Cô đang trong tâm
trạng cảm động thì nay bị giáng mạnh xuống một cú, cảm xúc bay biến hết.

“Thế
nhưng anh còn chưa biết là sẽ hát bài gì mà.”Cô muốn tranh đấu thêm một lúc.

Có là
bài gì anh cũng không bao giờ hát!”Anh khẳng định.

Vẻ mặt
cô ủ rũ, nắm chặt quyển sổ nhỏ trong tay.

Mạnh Cổ
trầm mặc một lúc, nói: “Anh sẽ làm chuyện khác cho em.”

Nhưng
cô không muốn. Trần Nhược Vũ vẫn rất buồn bã.

“Anh sẽ
làm cho em chuyện khác.”Anh hỏi lại cô lần nữa: “Được không?”

Trần
Nhược Vũ sợ run cả người, cô có thể nói không được sao? Ca hát mà bị bắt ép
cũng chẳng có ý nghĩa gì. Vì chuyện này mà cãi nhau với anh thì hơi vô lí, sẽ
khiến người khác chê cười.

“Em mất
hứng sao?”

Cô mất
hứng chứ, nhưng vẫn lắc đầu. Cô bỏ chiếc sổ nhỏ và đem laptop cho vào trong
túi. Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua Mạnh Cổ, anh cũng nhìn cô, hai người rất chăm
chú nhìn nhau.

Trần
Nhược Vũ nghĩ, có lẽ anh sẽ thấy cô bắt anh ca hát và việc bạn gái trước kia
bắt anh sửa hình nền di động, để ảnh sticker vào trong ví tiền đều như nhau.

Không
khí đang vui bỗng bị cô phá hỏng hết.

Trong
lòng cô càng không thoải mái.

Cô thật
là khờ. Hoặc không, cô chẳng có cá tính gì cả.

Mạnh Cổ
đưa tay, cầm lấy tay cô: “Anh không thích ca hát.”Anh giải thích.

Cô gật
đầu, cười nói “Không sao đâu”với anh. Cô phát hiện ra, mình hơi ích kỉ thì
phải, cô đành lên tiếng giải thích: “Hôm nay lúc em đứng ở cổng bệnh viện chờ
anh, đột nhiên em nghĩ tới bài hát đó, em lẩm nhẩm hát lại. Sau đó vừa hát vừa
chờ anh, em cảm thấy lời bài hát này rất thích hợp trong tình huống này của em,
cho nên ...”

Cho nên
cô muốn anh hát cho cô nghe, vì thế nên cô mới đưa ra lời đề nghị này.

Cô thật
là khờ.

Cho dù
anh có hát cũng không có nghĩa anh yêu cô nhiều hơn một chút, cho dù anh không
hát cũng không có nghĩa anh yêu cô ít đi một chút. Đúng là tự mình đa tình, cho
dù cô không nắm lấy tay anh, thì anh vẫn là bạn trai của cô.

Lúc hai
người trở về xe, Mạnh Cổ yên lặng nắm lấy tay cô.

Lúc
ngồi trên xe trở về, Mạnh Cổ đang lái xe, Trần Nhược Vũ ngắm nhìn sườn mặt của
anh, cảm giác độ ấm trên tay của anh vẫn lưu lại trong lòng bàn tay của cô. Cô
bỗng nhiên bật cười: “Bác sĩ Mạnh, em nói với anh nhé, bài hát đó tên là ‘Anh
Muốn Gặp Gỡ Trần Nhược Vũ’. Em phải vắt kiệt tài văn chương suốt đời của em để
tạo nên một tác phẩm vĩ đại như vậy, để nó không bị chôn cất trong yên lặng, em
sẽ hát cho anh nghe, sau đó anh khen em cũng chưa muộn.”

Mạnh Cổ
bị cô chọc cho bật cười, gật đầu đồng ý.

Trần
Nhược Vũ bắt đầu hát.

“Nếu
không vì yêu anh, em sao có thể ở đây chờ anh.

Đợi nửa
ngày không thấy anh, nhớ anh, nhớ anh, muốn gặp anh.

Nếu
không vì yêu anh, sao em có thể tan làm đã chạy vội tới đón anh.

Dòng xe
trên đường đang chen chúc nhau, nhớ anh, nhớ anh, muốn gặp anh.

Yêu là
giày vò, là lỗi lầm, là tức giận.

Anh lái
xe đừng vội, trong lòng nhớ đến anh.”

Cô hát,
sau đó nghĩ tới việc cả hai đều tới nơi làm việc của đối phương chờ nhau, tâm
tình bỗng nhiên tốt lên rất nhiều.

Tình
yêu, thực sự làm cho cô đau buồn cũng khiến cô ngọt ngào.

Phía
trước là đèn đỏ, Mạnh Cổ dừng xe. Trần Nhược Vũ rung đùi đắc ý tiếp tục hát:

“Yêu là
giày vò, là đau khổ, là tức giận.

Anh lái
xe đừng vội, trong lòng nhớ đến anh.”

Mạnh Cổ
bỗng nhiên nhoài người sang chỗ cô, đặt nụ hôn lướt nhẹ lên cánh môi của cô.
Con ngươi của anh đen láy, sâu thẳm, cuốn hút đến mê người, anh nói: “Trần
Nhược Vũ, anh thực sự rất, rất, rất thích em!”

Báo cáo nội dung xấu