Chạy đâu cho thoát - Chương 55 - 56

Chương 55: Anh không chịu
nổi thì phải làm sao bây giờ?


biết, anh nói là sự thực.

Một
người có yêu mình hay không, chỉ cần cảm nhận được sẽ thấy.

Cô cảm
nhận được.

Xe đi
thẳng một đường tới nhà cô, thế nhưng cả hai vẫn chưa chịu xuống xe. Những lời
nói không có dinh dưỡng cũng chẳng quan tâm nữa, cả hai im lặng ngồi trong xe.

Cuối
cùng, cô ngáp một cái, buồn ngủ rồi. Mạnh Cổ mới bảo cô lên nhà đi ngủ.

Thế
nhưng cô đi đến cổng chính, anh lại đuổi theo, nói muốn đưa cô lên nhà. Hai kẻ
ngốc nắm tay nhau đi thang máy đến nhà cô, cô nghĩ đến cảnh tượng này lại bật
cười.

“Em vào
nhà đây.”Cô nói.

Mạnh Cổ
gật đầu.

“Hôm
nay Tư Tư không về nhà, em ở nhà một mình.”Cô nói, thấy biểu cảm của Mạnh Cổ,
thấy mình đã lỡ lời, nhanh chóng sửa lại: “Em không có ý gì khác đâu, ý em nói
cô ấy không về, em ở nhà một mình.”

Trần
Nhược Vũ mặt đỏ lựng cả lên, Mạnh Cổ đứng cười haha.

“Em vào
đây.”Trần Nhược Vũ lườm anh một cái, đáng ghét quá, người này chẳng đáng yêu gì
cả.

Cô đưa
tay vào trong túi xách tìm chìa khóa, anh ở bên cạnh nhìn chăm chú. Cô tìm nửa
ngày không thấy đâu, bèn bực mình.

Cô đưa
túi xách cho anh cầm, nhét cả hai tay vào tìm.

“Làm
sao vậy?”

“Em
không tìm thấy chìa khóa. Xong rồi, xong rồi, em ném đi đâu rồi?”

“Đừng
nóng, cứ từ từ tìm.”Anh trấn an cô, giúp cô thử tìm chìa khóa trong túi, bên
trong là một đống đồ linh tinh nhưng quả thật không có chìa khóa.

“Em
nghĩ lại xem, em để ở chỗ nào? Vừa rồi đi ra ngoài có để quên ở đâu không? Lúc
ăn cơm? Hay ở công ty.”

“A,
hỏng rồi.”Trần Nhược Vũ rốt cuộc nhớ ra điều gì đó: “Hôm nay bạn em hỏi mượn
bấm móng tay, em móc chìa khóa vào đó. Cô ấy dùng xong đặt trên bàn cho em, em
quên nhét vào túi rồi.”

“Sơ ý
quá.”Mạnh Cổ nhíu mày: “Chìa khóa nhà sao có thể để linh tinh được.”

Trần
Nhược Vũ cúi thấp đầu, giọng lí nhí giải thích: “Bình thường em rất chú ý mà.”Chỉ
có điều tinh thần hôm nay không được tập trung mà thôi.

“Đi
thôi.”Mạnh Cổ không muốn tiếp tục vấn đề này nữa, kéo tay cô đi xuống dưới nhà.

“Muộn
thế này rồi, không vào trong công ty được đâu.”Trần Nhược Vũ trong lòng có chút
hoảng sợ, làm thế nào bây giờ? Cũng không thể gọi thợ khóa đến được, rất lãng
phí tiền.

“À, em
gọi điện thoại cho Lam Lam, ngủ nhờ nhà cô ấy một đêm.”

Mạnh Cổ
đi phía trước, quay đầu lại: “Em thử gọi xem, cá với em là Doãn Tắc nghe máy.”

Trần
Nhược Vũ bĩu môi: “Để anh ấy nghe máy cũng không sao, em không có nhà để về
thật mà. Huống hồ em là bạn thân của Lam Lam, anh ấy sẽ thấy ngại mà phải đối
xử lễ độ với em.”

“Thế
nhưng tên đó không biết xấu hổ là gì đâu, rất vô lễ đối với anh.”Mạnh Cổ giảng
đạo: “Bằng từng ấy năm quan hệ bạn bè thân thiết, tên đó tuyệt đối sẽ trả thù
lên người anh.”

“Đàn
ông con trai, sợ cái gì chứ!”Trần Nhược Vũ tung chiêu ‘chọc gậy bánh xe’: “Bác
sĩ Mạnh, em có lòng tin đối với anh, em cá là anh sẽ thắng.”

“Anh để
em quấy rầy Cao Ngữ Lam, sau đó Doãn Tắc sẽ tìm anh tính sổ, thà rằng anh để em
tới nhà anh, cho bớt gây ra họa.”Mạnh Cổ trong tay còn đang cầm túi xách của
Trần Nhược Vũ, anh mở cửa xe cho cô.

“Hả?”Trần
Nhược Vũ ngẩn người.

Đến nhà
anh?

Qua
đêm?

Cô nam
quả nữ!

“Trần
Nhược Vũ, trong đầu em đang chứa cái gì vậy?”

“Làm
sao vậy?”

“Trên
mặt em viết 4 chữ to đùng: “NGỦ CHUNG MỘT GIƯỜNG.”

“Em đâu
có.”Trần Nhược Vũ cuống hết cả lên: “Em không có!”Cô không nghĩ như vậy. Tuyệt
đối không có! Khẳng định không có!

Sau đó,
cô thấy được vẻ mặt tươi cười của Mạnh Cổ, mới biết mình đang bị trêu đùa!

Tên đàn
ông xấu xa này, rất không đáng yêu!

Cô mím
chặt môi, vô cùng chán nản chui vào trong xe của anh. Cho dù thế nào thì kết
cục đã định sẵn, dù sao anh cũng đưa cô về nhà, cho nên khi lên xe, những đề
tài liên quan đến việc riêng tư như này, hạn chế đưa ra thảo luận là tốt nhất.
Mạnh Cổ cười cười, lái xe rời khỏi khu nhà của cô, sau đó quẳng chiếc túi của
cô ra ghế sau, bắt đầu bon bon trên đường.

“Tới
nhà của anh, có phòng khách cho em mà.”

“Phòng
nhiều, giường nhiều không có nghĩa là an toàn.”Cô cố ý xỏ xiên anh.

Mạnh Cổ
nhìn biểu cảm của cô mà chọc cho anh cười nắc nẻ, hỏi lại: “Trần Nhược Vũ, anh
đã nói qua với em chưa, anh là một người đàn ông trinh tiết?”“Ý là anh vẫn còn
trong trắng?”Quá coi thường anh luôn. Đánh chết cô cũng không tin.

“Ý anh
là anh không muốn kiểu quan hệ nam nữ vớ vẩn, không có hứng với tình một đêm.”

“Uhm.”Cô
thở dài, không muốn nói đến vấn đề như này.

Sau đó,
Trần Nhược Vũ bày ra vẻ mặt chán ghét vô cùng.

Mạnh Cổ
lại bị chọc cho cười phá lên, anh không nhịn nổi, đưa tay xoa mặt cô: “Nếu từ
‘trong trắng’ này không đủ cho em yên tâm vậy thì anh dùng từ ‘trung trinh’,
thế nào?”

“Ý anh
là nếu anh bị cưỡng hiếp thì anh sẽ ra sức chống cự để bảo vệ sự trong sạch của
mình?”Lần này đến lượt hai mắt Trần Nhược Vũ sáng lên như đèn pha ô tô của anh:
“Anh đã từng gặp chuyện như vậy sao?”

Anh
hoàn toàn coi thường câu hỏi này của cô, nói: “Anh là một người có tự chủ hay
nói cách khác, anh có thể quay mặt lại với bất kì sự hấp dẫn nào.”

“Cái
gì? Hấp dẫn? Ý là em là kẻ hấp dẫn anh hay là sự quyến rũ của một người con
gái?”Mặc dù đối với chính bản thân của mình, Trần Nhược Vũ không nghĩ mình hấp
dẫn đến nhường đấy, nếu như anh ăn nói khoa trương đến vậy, cô cũng nên xác
định lại một chút.

“Là ý
anh nói, chúng ta mới bước đầu phát triển. Chưa tiến xa tới bước đấy, cho nên
anh sẽ không xuống tay với em.”

“Uhm.”Thực
sự anh chẳng đáng yêu chút nào. Những lúc như này còn rèn luyện cái kiểu ăn nói
khoa trương đến thế. Nói đúng hơn, anh đang hấp dẫn cô mới đúng.

“Mà sao
em lại có phản ứng như này? Là không hài lòng với anh, hay không hài lòng anh
không có hứng với tình một đêm với em? Chưa phát triển đến mức đột phá như thế?
Hay là vì anh chưa khen em xinh đẹp như hoa, dáng người em rất nóng bỏng. Đúng
vậy không?”

“Hừ.”Trần
Nhược Vũ quay đầu sang chỗ khác, anh biết rõ nguyên nhân vì sao vậy mà còn đùa
bỡn cô.

Mạnh Cổ
vừa lái xe vừa nói: “Mấy người con gái các em thật kì lạ! Lúc nói dối thì cũng
không vui, nói thật thì lại tức giận.”

“Đàn
ông các anh mới kì lạ. Lúc nên nói dối thì không nói dối, lúc không nên nói dối
thì lại nói dối.”

“Có lẽ
bởi vì đàn ông đôi khi không khống chế được tư duy, chỉ sống thật với bản
năng.”

“A?”Anh
lại bắt đầu nói đến vấn đề sắc dục rồi sao? Trần Nhược Vũ cảm nhận được mặt
mình bắt đầu nóng lên, mấy câu nói rất là sâu sắc. Cô có nên ra điều cảnh cáo
anh một chút hay không để cho anh nên nói chuyện có khuôn phép hơn. Liệu có
thích hợp không nhỉ?

“Đúng
rồi, quay đầu lại đây, anh dạy cho em cách nhận biết các bộ phận trên cơ thể
con người.”Mạnh Cổ càng nói khiến sắc mặt Trần Nhược Vũ càng đỏ hơn, cô còn
chưa đề cập đến vấn đề nhạy cảm này mà. Nhưng anh lại rất hào hứng với đề tài
này, càng lúc càng tỏ ra hào hứng thêm.

“Nếu
đúng là em gặp phải tên lưu manh, em có biết nên đánh chỗ nào để cho hắn ngã
xuống mà không chết không?”

“Hả?”Trần
Nhược Vũ há hốc mồm, sao đột nhiên lại chuyển sang đánh tên lưu manh?

Mạnh Cổ
liếc nhìn cô một cái: “Ngạc nhiên gì chứ? Con gái ở bên ngoài sẽ rất dễ gặp
nguy hiểm, nếu biết bảo vệ mình thì sẽ tốt hơn. Chẳng lẽ em nghĩ đến lúc đó em
gọi điện cho anh thì năm giây sau anh rơi từ trên trời xuống luôn được chắc?”


đương nhiên đâu có ngu đến thế: “Hét lên, kêu cứu đều nhanh hơn so với việc gọi
điện thoại cho anh.”

“Cho
nên muốn dạy em một chút. Em phản ứng chậm chạp, gặp chuyện mà không có anh ở
bên cạnh thì phải làm sao?”Anh bắt đầu lên mặt giảng bài, cũng bắt đầu nói rằng
bệnh viện của anh thường có những ca cấp cứu là bệnh nhân nữ bị đánh đến trọng
thương ngay ở trên đường.

Chuyện
này cũng rất dễ xảy ra, Trần Nhược Vũ chăm chú lắng nghe. Anh quan tâm tới cô,
cô cảm thấy rất vui, khóe miệng Trần Nhược Vũ khẽ cong lên.

Hai
người bình an vô sự đến nhà của Mạnh Cổ.

Trên
đường, Trần Nhược Vũ còn muốn ghé vào cửa hàng mua quần áo ngủ, đồ dùng vệ sinh
cá nhân nhưng vì quá muộn, siêu thị và các cửa hàng tạp hóa đều đóng cửa hết.
Các cửa hàng 24/24 thì chỉ bán đồ dùng vệ sinh cá nhân, bàn chải đánh răng,
khăn mặt và những thứ linh tinh khác. Mạnh Cổ nói, trong nhà anh có những thứ này
mới toanh, không cần phải dừng xe để mua.

Kết
quả, Trần Nhược Vũ tay không bắt giặc, đi theo ác bá tiên sinh vào hang ổ của
anh.

Có chút
ngại, có chút không được tự nhiên.

Chỗ này
sờ một chút, chỗ kia nhìn một ít. Tò mò và phấn khích đan xen trong dòng cảm
xúc của cô.

“Em rất
muốn quan sát phòng này sao?”Mạnh Cổ đứng trước cửa một căn phòng, vẻ mặt mờ ám
nói với cô.

“Thèm
vào, em không muốn.”Mặt cô đỏ bừng quay sang chỗ khác, sau đó đi vào một căn
phòng khác: “Đồ lưu manh. Khuya rồi, em muốn đi ngủ.”

Từ cuối
cùng cô nén lại trong cổ họng, vừa nói vừa chạy thì đã phát hiện mình chui vào
phòng ngủ của Mạnh Cổ từ lúc nào.

“Em
muốn ngủ ở đây sao?”Giọng Mạnh Cổ trầm xuống, lại còn cười cười nữa. Sau đó,
kéo cô vào trong lòng: “Trần Nhược Vũ, em cởi mở như vậy lại còn nhiệt tình
nữa. Lỡ may, anh không chịu nổi thì phải làm sao bây giờ?”

Mặt cô
đỏ rực như hòn than, lại bị anh bỡn cợt. Tên đàn ông xấu xa! Tên đàn ông đáng
chết! Rất đáng ghét!

“Uhm?
Em nói đi, anh nên làm gì bây giờ?”Mạnh Cổ kéo dài giọng ra, dùng giọng điệu
gợi cảm trầm thấp nhất để nói. Mỗi câu nói đều chứa đầy ẩn ý, hàm súc vô cùng,
xem đi, cực kì đáng ghét.

Trần
Nhược Vũ nghẹn cả họng, sau đó phản đòn, đánh vào tay anh: “Bây giờ là thời
điểm chứng minh sự trong trắng và trung trinh của anh! Bác sĩ Mạnh, trăm ngàn
lần anh nên bảo vệ nó.”

“Vậy
hai từ kia có ý nghĩa là gì nhỉ?”Ác bá tiên sinh làm nũng. Xong rồi, xong rồi.
Trần Nhược Vũ hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ, hai từ kia ư, cô nghĩ không
ra. Nhưng cơ thể có phản ứng kì lạ thì cô biết rất rõ.

Cần
phải tỉnh táo lại!

“Anh,
anh lại trêu em. Em sẽ, em sẽ, rất tức giận.”Lắp bắp mãi mới nói tròn được một
câu. Đổi lại, Mạnh Cổ cười ha ha.

Cười
cái gì mà cười? Anh thực sự, một chút, một chút cũng không đáng yêu.

Trần
Nhược Vũ nghiêm mặt lại, rất muốn cắn anh một cái.

Mạnh Cổ
thỏa mãn xong, đợi đến khi lương tâm trỗi dậy mới chịu thả cô ra. Anh đưa cho
cô một chiếc áo thun dài tay của anh, và một chiếc quần vải ngắn đến đầu gối,
để cho cô làm quần áo ngủ. Rồi đưa cô bàn chải và khăn mặt mới, để cô vệ sinh
cá nhân rồi đi ngủ.

Trần
Nhược Vũ mang theo gương mặt đỏ đi tới phòng khách, thấy anh đưa chăn gối mới,
ga trải giường mới. Sau đó anh dẫn tới toilet, dạy cô cách sử dụng nước ấm, đồ
dùng thì nên đặt ở đâu, rồi anh ra ngoài.

Trần
Nhược Vũ khóa kĩ cửa, một mình ở trong toilet bình tĩnh lại. Cô đứng ở trước
gương, ngắm nhìn gương mặt mình, nguyên cả khuôn mặt hồng hào vô cùng. Hai mắt
tỏa sáng, đích thực là một người con gái đang hạnh phúc.

Cô nhìn
mình trước gương, tự nói với bản thân: “Trần Nhược Vũ, cố lên.”

Cành
hoa đào cũng có thể phát triển và nở hoa.

Cô rất
vui vẻ.

Mở vòi
nước ấm. Trần Nhược Vũ bắt đầu cởi quần áo lót và giặt sạch, để ngày mai có thể
mặc lại.

Giặt
sạch sẽ xong, cô bắt đầu tắm. Lúc đang xoa xà phòng lên người, bỗng nghe thấy
tiếng chuông cửa vang lên. Tóc gáy Trần Nhược Vũ dựng hết cả lên, không thể
nào, muộn như vậy rồi, còn ai tới tìm ư?

Trần
Nhược Vũ hoảng loạn vô cùng, không dám ló mặt ra ngoài, đứng áp tai ở cửa nghe
ngóng động tĩnh.

Cô nghe
thấy tiếng Mạnh Cổ đi ra mở cửa, sau đó nghe thấy tiếng bước chân, đó là tiếng
của mẹ anh. Trần Nhược Vũ nghe mẹ anh nói cha và mẹ anh mới đi hội họp bạn bè
vừa mới về. Có người bạn tặng một hộp trứng gà lớn, nhà cha mẹ anh thì còn
nhiều nên định đưa cho Mạnh Cổ, vừa hay đi ngang qua nhà anh, nên liền lên đưa
luôn.

Mạnh Cổ
trả lời vài câu, mẹ Mạnh còn nói, cha anh còn đang chờ dưới nhà, bà phải đi
luôn.

Trần
Nhược Vũ ở trong toilet hai tay lạy lộc, cầu mong mẹ anh mau chóng rời đi.

Thế
nhưng mẹ Mạnh lại nói: “Mẹ muốn đi toilet.”Nghe giọng nói, hình như mẹ anh đang
đi về hướng toilet.

Trần
Nhược Vũ trợn ngược cả hai mắt, đáng sợ quá!

Đừng
nhé!

Cô bây
giờ toàn thân là bọt xà phòng, còn không mặc quần áo! Sao cô có thể gặp người
khác được chứ?!

Bước đi
mỗi lúc một gần, gần hơn nữa, Trần Nhược Vũ gấp gáp xoay người chạy, rất muốn
bị ngã cho đến xây xẩm mặt mày đi, không muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra, cầu
mong may mắn sẽ đến với cô.

Làm sao
bây giờ?

Chương
56: Màn tỏ tình kinh điển của Mông Lạnh

Trần
Nhược Vũ đực mặt đứng ở trước cửa, không hề biết rằng cô đã khóa ở bên trong
thì ở ngoài sẽ không mở được. Dù sao, phản ứng đầu tiên của Trần Nhược Vũ là
định giả chết ở bên trong, sau đó để mọi việc cho Mạnh Cổ ở ngoài tự giải
quyết.

Thế
nhưng, cô đã quên mất phong cách ‘ tự giải quyết ‘ của ác bá tiên sinh ghê rợn
đến thế nào.

Tiếng
bước chân của mẹ Mạnh đến gần toilet hơn, Trần Nhược Vũ nghe thấy tiếng Mạnh Cổ
vọng tới: “Mẹ, mẹ dùng toilet ở trong phòng con đi.”

“Sao
vậy?”

“Trần
Nhược Vũ đang tắm ở bên trong.”

Trần
Nhược Vũ hoảng sợ tới mức đập đầu vào ván cửa. Ác bá tiên sinh nhà cô có cần
phải thẳng thắn đến nhường này không!

Thà
rằng nói cô ở trong toilet cũng đừng nên nói cô đang ở trong đấy tắm chứ!

Mẹ ơi!
Hình tượng của cô!

Trần
Nhược Vũ rất muốn hét lớn tiếng để giải thích: “Bác à, cháu và bác sĩ Mạnh
không phải kiểu quan hệ như vậy đâu. Cháu chỉ đơn thuần là đi tắm thôi, không
phải kiểu tắm rửa đấy đâu.”

Nhưng
cô biết, nếu cố tình giải thích thì chỉ thêm giấu đầu lòi đuôi mà thôi.

Nhưng
cô rất muốn giải thích!

Trần
Nhược Vũ bị vùi dập bởi sự thật quá tàn khốc, mẹ Mạnh và Mạnh Cổ nói gì đó cô
cũng chẳng còn tâm trí nào để nghe ngóng.

Một lát
sau, tiếng cửa đóng truyền từ bên ngoài vào, sau đó là tiếng bước chân đi tới
toilet, rồi tiếng gõ cửa, là giọng nói của Mạnh Cổ: “Trần Nhược Vũ, em vẫn ổn
chứ? Mẹ anh đi rồi, em tắm nhanh lên, còn đi ngủ sớm.”

Tuy
rằng biết rõ anh không nhìn thấy, nhưng cô vẫn đáp lại anh bằng cái bĩu môi.
Quá đáng ghét, sao có thể nói cô đang tắm được chứ.

Còn hỏi
cô có sao không? Hoàn toàn có vấn đề luôn!

“Nói
chuyện đi.”Bên ngoài, Mạnh Cổ tiếp tục lên tiếng.

Trần
Nhược Vũ “uhm’’ một tiếng cho có lệ. Sau đó cô nghe được tiếng cười của Mạnh
Cổ.

Đồ xấu
xa, chỉ biết chê cười cô.

Trần
Nhược Vũ mềm oặt như chiếc bánh quy ỉu, tắm rửa xong, vẻ mặt tối đen lại đi ra
khỏi toilet.

Mạnh Cổ
nghe thấy động tĩnh đi từ phòng khách vào, lấy khăn bông lau tóc cho cô. Trần
Nhược Vũ hệt như con cún con đang được xoa đầu, than thở: “Mẹ anh nói gì vậy?”

“Không
nói gì cả. Nếu không phải cha anh đang chờ dưới nhà, mẹ anh còn muốn ở trong
này dọa em một trận.”

“Ngàn
vạn lần xin bác ấy đừng chờ em.”

“Anh
nói với bà là để lần sau đi. Chờ cho gan của em to hơn một chút, để em đỡ phải
cộc đầu vào cánh cửa đến choáng váng cả đầu óc.”

“Em
không nhát gan như vậy đâu.”Tuy rằng đúng là cô bị cộc đầu vào cửa đến choáng
cả người, nhưng tuyệt đối không thể thừa nhận.

“Vậy mẹ
anh cũng biết quan hệ của chúng ta?”Cô hỏi.

“Đương
nhiên. Nhà anh chưa bao giờ có con gái tới một mình. Huống chi là còn tắm rửa,
ngủ qua đêm.”

“Vậy
anh có giải thích với bác là vì sao em tắm rửa ở nhà anh không?”

“Giải
thích như nào chứ? Anh để bạn gái anh ngủ ở đây sao phải giải thích, càng giải
thích mẹ anh càng thấy kì lạ hơn.”

Trần
Nhược Vũ đỏ ửng cả mặt, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ anh có nghĩ chúng ta có kiểu quan hệ
ấy ấy không?”

“Là
loại quan hệ nào?”Anh cười xấu xa.

Cô kéo
khăn lau tóc xuống, trừng mắt nhìn anh, sau đó giằng lấy khăn đi vào trong
phòng.

“Này,
em sấy khô tóc mới được ngủ.”Mạnh Cổ cầm máy sấy chạy theo đít cô. Trần Nhược
Vũ bị ấn ngồi ở trên giường, tiếng máy sáy ‘ rì rì ‘ vang lên bên tai. Mạnh Cổ
đang giúp cô sấy tóc, vừa sấy vừa chê bai tóc cô quá dài, sấy rất tốn sức, cô
bảo để cô tự sấy.

Trần
Nhược Vũ vừa sấy tốc vừa hỏi: “Bác sĩ Mạnh, liệu mẹ anh có nói chuyện này với
cha anh không?”

“Chắc
là có.”

“Vậy
hai người có chạy lên đây phản đối không?”

“Đương
nhiên là không. Nếu muốn phản đối, hai người họ sẽ tìm lúc khác.”

“Vậy
...”Trần Nhược Vũ rất muốn hỏi hai người thực sự sẽ phản đối chuyện này chứ.
Bởi gia đình cô và nhà anh hơi khác nhau, cho nên cả hai bên có gặp mặt chưa
chắc đã thành đôi.

“Nếu là
cha mẹ em, khẳng định hai người ấy sẽ xông lên ngay.”

“Vậy em
cảm thấy tiếc khi cha mẹ anh không có động lực làm chuyện ấy? Nếu vậy anh sẽ
gọi điện thoại cho họ lên đây ngồi chơi.”

“Này.”Anh
chỉ biết đùa bỡn cô, cô đấm cho anh một cú.

Nắm đấm
chưa kịp trúng người anh thì đã bị anh hôn. Nhịp tim Trần Nhược Vũ bắt đầu đập
nhanh hơn, sau đó cô nghe thấy tiếng Mạnh Cổ: “Trần Nhược Vũ, hôm nay em nói
yêu cầu của em với anh. Còn anh thì chưa nói yêu cầu của anh đối với em.”

“Anh
còn có yêu cầu với em sao? Em tốt đến thế còn gì nữa!”Trần Nhược Vũ trừng mắt
với anh.

Mạnh Cổ
cười haha, đụng đầu mình vào đầu cô một cái: “Trần Nhược Vũ, anh phát hiện nếu
như mình không nhớ đến em, không nhớ đến nụ cười của em thì những lúc như vậy
anh cảm thấy tâm trạng rất tệ.”

“Tâm
trạng của em bây giờ rất tệ, như sét đánh ngang tai đây.!

Mạnh Cổ
nói tiếp: “Anh muốn hỏi em một câu.”

“Là câu
gì?”

Anh
nhìn vào mắt cô một lúc lâu, sau đó nói: “Trần Nhược Vũ, anh từng có ba người
bạn gái. Cũng từng có tình cảm rất sâu đậm, thậm chí anh còn nghĩ tới việc sẽ
kết hôn, hiện tại người ấy đã quay về tìm anh. Trong lòng anh cảm thấy rất khó
chịu, anh thấy rằng trong chuyện tình cảm anh rất thất bại.

Anh đẹp
trai, nghề nghiệp sáng lạn, có rất nhiều con gái thích anh, trước đây có không
ít người theo đuổi, khẳng định một điều rằng sau này cũng sẽ có người theo
đuổi. Yêu cầu của anh rất cao, tính hay soi mói, cũng rất ích kỉ. Công việc của
anh bận rộn, có lẽ về sau còn bận hơn nữa.

Gia
đình anh rất trong mong về anh, có kì vọng rất cao, anh đối với chính bản thân
cũng có yêu cầu cao. Công việc của anh áp lực rất lớn, anh hoàn toàn không thể
khiến nó không ảnh hưởng đến cuộc sống cá nhân. Anh không có thời gian chăm sóc
bạn gái thường xuyên, anh không lãng mạn, nói chuyện thì khó nghe, tính tình
thì cực xấu, anh rất bá đạo, thích người khác phải nghe lời anh. Trần Nhược Vũ,
anh là vậy đấy, em có dám yêu anh không?”

Dám
không? Không dám cũng yêu rồi mà.

Bây giờ
hỏi không thấy muộn sao?

Trần
Nhược Vũ chăm chú nhìn anh. Anh nói xong, toàn thân không hề nhúc nhích, cũng
nhìn cô rất chăm chú. Cô biết, anh đang đợi câu trả lời của cô. Trần Nhược Vũ
híp mắt lại, cô nghĩ nên trả lời bằng một câu nói phải thật đặc biệt, vô cùng
cảm động đầy khí phách để cho anh cả đời này cũng không thể quên được.

Thế
nhưng, nghĩ cả nửa ngày cũng chẳng nghĩ ra được câu nào.

Vì thế,
cô đưa tay ôm lấy anh.

Ôm thắt
lưng của anh, đầu đặt ở bả vai anh, kề sát với đầu của anh.

Mạnh Cổ
rất sửng sốt, sau đó anh cũng đưa tay lên ôm cô, rất chặt, đem cô ghì sát vào
trong lồng ngực của mình.

“Bác sĩ
Mạnh, anh đã rất tốt với em rồi. Anh nhận ra khuyết điểm của mình ở đâu, sau
này cũng có thể sửa. Đừng nghĩ rằng vì em là bạn gái của anh nên anh được đằng
chân lâng đằng đầu được đâu. Em cũng có suy nghĩ riêng của mình. Còn nữa, biết
ưu điểm của mình là gì thì phải phát huy nhiệt tình vào, mỗi ngày phải bày ra
bộ mặt đẹp trai ngời ngời cho em ngắm, còn phải thường xuyên cười nói với em,
phải đối với em thật dịu dàng.”

Ừm, cô
ngừng lại một chút, nghĩ thêm xem nên nói gì, cô còn muốn nói nữa. Nhất thời
không nghĩ ra, vì thế Trần Nhược Vũ bèn đưa ra tổng kết: “Tóm lại, anh phải đối
xử tốt với em một chút, bằng không, anh sẽ chẳng đi đâu tìm được cô bạn gái đối
với anh tốt như em đâu.”

“Trần
Nhược Vũ, em đang nói linh tinh cái gì thế.”Mạnh Cổ khẽ đẩy nhẹ người cô ra,
trừng mắt nhìn cô: “Rốt cuộc em có tìm thấy trọng điểm trong câu nói của anh
không.”

Cô đang
nói vào trọng điểm mà, không đúng chỗ nào chứ? Bảo anh phải đối xử tốt với cô,
mà cô cũng sẽ đối xử tốt với anh, trọng điểm quá rõ ràng rồi còn gì.

Hai
người đọ mắt với nhau một lúc, cuối cùng người đầu hàng trước là Mạnh Cổ: “Thôi,
bỏ đi bỏ đi. Đầu óc em có vấn đề, nói với em chỉ lãng phí tình cảm.”Anh nhét cô
vào trong chăn: “Em đi ngủ đi.”

Thế
nhưng, Trần Nhược Vũ vẫn còn có chuyện cần nói.

“Bác sĩ
Mạnh, hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta chính thức hẹn hò. Mới có hẹn nhau một
ngày mà đã hồn bay phách tán, bốn bề dậy sóng rồi.”

“Em suy
nghĩ nhiều quá.”

Cô đúng
là suy nghĩ nhiều, sau đó nghĩ tới trọng điểm nào đó: “Bác sĩ Mạnh, toilet anh
đừng vào, anh dùng toilet ở phòng anh đi.”

“Mới đó
mà đã khẳng định chủ quyền rồi sao?”

“Tóm
lại anh đừng vào đó.”

Bảo anh
đừng vào anh càng phải vào đó. Sau đó anh nói: “Đồ lót của em phơi ở đó không
có gió, anh đem ra ban công phơi cho em.”

Trần
Nhược Vũ mặt đỏ như gấc, anh nói xong liền cất bước, nói là hành động luôn.

Bởi vì
cô mệt cho nên lười phê bình anh. Cô nhắm mắt lại, nghĩ tới đang ở trong một
căn phòng xa lạ cô sẽ không ngủ được. Nhưng khi nghe thấy Mạnh Cổ nói ‘ chúc
ngủ ngon’ sau đó anh đặt một nụ hôn vô cùng dịu dàng khiến cô cảm thấy rất
thoải mái, sau đó cô liền dễ dàng chìm vào giấc ngủ.

Trần
Nhược Vũ ngủ thẳng đến sáng.

Trần
Nhược Vũ tỉnh giấc bởi vì Mạnh Cổ đánh thức. Mở mắt đã nhìn thấy Mạnh Cổ đứng
cạnh giường của cô, anh nói, anh đã đến giờ đi làm, bảo cô vệ sinh cá nhân rồi
đi làm, đừng để bị muộn. Sau đó, anh đưa chùm chìa khóa nói đây là chìa khóa
nhà anh. Bảo cô khi nào ra ngoài nhớ khóa cửa lại.

“Uhm.”Cô
nhìn chùm chìa khóa đến ngây người.

“Tỉnh
ngủ chưa?”Anh véo má cô.

Cô cảm
thấy tỉnh táo hơn một chút. Anh lại dặn: “Không được làm mất chìa khóa nhà anh,
nhớ cất cho kĩ.”

“Uhm.”Sáng
sớm đã phê bình cô. Anh còn lợi hại hơn cả mẹ cô.

“Chụt.”Anh
hôn một cái rõ kêu lên mặt cô. Sau đó đi làm.

Trần
Nhược Vũ nghe thấy tiếng đóng cửa mà ngây ngô đến nửa ngày chưa tỉnh. Nhìn đồng
hồ, còn chưa đến 7h30. Cô ngồi một lúc để tỉnh táo hơn. Đúng rồi, ác bá tiên
sinh nhà cô đi làm rất sớm.

Thế
nhưng, không phải các nhân vật nam nữ chính mỗi khi thức dậy đều rất lưu luyến
lẫn nhau, ôm nhau rồi nói những lời mật ngọt sao, lúc đó còn không nỡ rời nhau
nữa ấy?

“Hì.”Trần
Nhược Vũ ngã xuống giường, dùng chăn che mặt lại.

Được
rồi, dù sao tối hôm qua hai người cũng không xảy ra chuyện gì buồn nôn cả. Ví
dụ như bắt hai kẻ thông dâm cũng không xảy ra, anh nói lời từ biệt với cô cũng
chẳng lãng mạn, phơi đồ lót cho cô không thể cho là lãng mạn được. Tóm lại là
không lãng mạn.

Cho
nên, hai người không phải cặp đôi yêu nhau bình thường. Trần Nhược Vũ chậm chạp
rời giường.

Ngày
thứ hai sau khi chính thức yêu nhau, thực sự không có màn mở màn lãng mạn.

Báo cáo nội dung xấu