Chạy đâu cho thoát - Chương 57 - 58

Chương 57: Quyết định gây
shock

Trần
Nhược Vũ tới công ty, tìm chìa khóa của cô rồi xỏ chiếc chìa khóa của Mạnh Cổ
thành một chùm, nhìn thấy chiếc chìa khóa nhà của anh cô lại mỉm cười, trong
lòng có cảm giác ngọt ngào không nói nên lời.

Đây là
lần đầu tiên cô cẩm chìa khóa của một người đàn ông độc thân.

Đến
giữa trưa, thân là bạn gái đương nhiệm của anh, Trần Nhược Vũ nghĩ mình nên làm
một chuyện gì đó. Đúng rồi, nên quan tâm đến vấn đề ăn uống của anh.

Cô gởi
tin nhắn cho anh, hỏi anh đã ăn sáng chưa? Bữa trưa đã ăn chưa?

Nhưng
Mạnh Cổ không nhắn tin lại.

Trần
Nhược Vũ cũng không lấy làm bực mình, cô cứ xử lí theo như mọi ngày. Giữa trưa
cùng đồng nghiệp đi ăn cơm, sau đó về qua nhà thay quần áo rồi buổi chiều quay
trở lại chỗ làm.

Bỗng
nhiên nhận được điện thoại của Lương Tư Tư, cô ấy nói rẳng hôm nay sẽ về nhà,
hẹn Trần Nhược Vũ cùng nhau ăn tối, Tư Tư mời, nói quán ăn xong Tư Tư còn nói
rằng có chuyện quan trọng cần tuyên bố.

Trần
Nhược Vũ hiểu rằng đã có chuyện xảy ra, vội vàng đồng ý.

Vừa cúp
điện thoại của Lương Tư Tư thì ác bá tiên sinh nhà cô gọi điện tới. Trong điện
thoại anh nói, hôm nay có ca phẫu thuật, bây giờ anh mới có thời gian rảnh rỗi.
Anh hỏi cô: “Anh ăn sáng ở căn tin của bệnh viên, cơm trưa ăn ở căn tin của
bệnh viện. Em nói xem, tối nay thì anh nên ăn ở đâu?”

Người
này thật là, rõ là muốn hẹn cô ăn cơm, còn bày đặt muốn cô mở giọng hẹn anh
trước. Nhưng hôm nay thì cô không thể hẹn anh ăn cơm được rồi.

Trần
Nhược Vũ đem chuyện của Lương Tư Tư nói với anh, cô và Lương Tư Tư có hẹn cùng
nhau ăn cơm tối. Mạnh Cổ cảm thấy không được vui.

“Em và
cô ấy ở cùng một nhà, có chuyện gì thì để về nhà rồi từ từ nói. Sao lại còn
muốn hẹn nhau ra ngoài làm gì?”

“Cho
nên nhất định là Lương Tư Tư gặp chuyện rắc rối rồi, em phải gặp cô ấy một
chút.”

“Trần
Nhược Vũ, người khác thì trọng sắc khinh bạn. Còn em thì trọng bạn khinh sắc,
phải vậy không?”

“Kiến
thức của anh đối với phụ nữ quá nông cạn.”Trần Nhược Vũ hoàn toàn đúng lí: “Phụ
nữ trọng cả sắc lẫn bạn. Cả hai thứ đều muốn đạt được.”

“...”

Đầu dây
bên kia im lặng khiến Trần Nhược Vũ có chút áp lực, cô khụ khụ hai tiếng, để ra
điều rằng cô không hề làm sai gì cả.

“Trần
Nhược Vũ, tính cách ngang ngược của em ngày càng tăng dữ dội.”Rốt cục anh cũng
lên tiếng.

“Nên
thế, nên thế.”Phải nói là gần mực thì đen.

“Vậy
tối nay anh chỉ ăn ở căn tin thôi.”Anh dõng dạc tuyên bố, giống như vẻ đang sa
đọa vì không có người quản lí bữa ăn của mình.

“Này.”

“Em cứ
hẹn hò cho vui vào, đừng lo lắng cho anh.”

Trần
Nhược Vũ hết chỗ để nói. Đây là lời nói của người đàn ông 30 tuổi sao?

“Anh
không được ăn đồ ăn ở căn tin, dinh dưỡng sẽ không đủ.”Là bạn gái của anh, cô
nên bày tỏ chút thái độ.

“ Căn
tin ở bệnh viện còn được mệnh danh là căn tin dinh dưỡng.”

Anh còn
nhấn mạnh cơ đấy.

Vẻ mặt
Trần Nhược Vũ đen sì: “Anh đừng làm loạn.”

“Em
không phải xen vào chuyện của anh.”

“Vậy
được thôi.”Cô sẽ không lo cho anh nữa, nói xong cúp luôn điện thoại.

Tan sở,
Trần Nhược Vũ đi thẳng về nhà. Đến bến đỗ xe bus, cô thấy Chu Triết và một cô
gái trẻ tuổi đang đứng nói chuyện.

Chu
Triết nhìn Trần Nhược Vũ gật đầu thay cho chào hỏi. Trần Nhược Vũ mỉm cười chào
lại, sau đó nhìn thấy cô gái kia đang nhìn chằm chằm vào cô, cô cũng mỉm cười
chào lại.

Cô gái
kia thoáng chút ngại ngùng nhìn Trần Nhược Vũ nở nụ cười bẽn lẽn.

Gặp thì
cũng gặp rồi, Chu Triết liền đứng ra giới thiệu: “Đây là hàng xóm cùng khu nhà
của tôi, Trần Nhược Vũ. Đây là đồng nghiệp của tôi, Lục Bảo Ny.”

Hai cô
gái nhìn nhau chào hỏi, sau đó Trần Nhược Vũ đi về nhà.

Lương
Tư Tư đã về tới nhà, cô ấy tặng cho Trần Nhược Vũ một bộ quần áo và đôi giày
mới. Hai người gặp lại nhau đều rất vui mừng, vừa nói vừa cười một lúc lâu. Sau
đó, Lương Tư Tư bảo Trần Nhược Vũ mặc thử quần áo cô ấy mua xem sao. Số đo rất
vừa vặn, Trần Nhược Vũ vô cùng thích.

Vì thế
Lương Tư Tư nói rằng cô ấy mặc luôn đi, còn trang điểm cho Trần Nhược Vũ nữa,
sau đó chính mình tự trang điểm và mặc quần áo, hai cô gái xinh đẹp cười hihi
haha bước ra khỏi cửa đi ăn tiệc linh đình.

Ra đến
cửa, Lương Tư Tư đang vẫy tay đón xe, Trần Nhược Vũ nhìn về phía bến đỗ xe bus
thấy Lục Bảo Ny đang ngồi đó khóc.

Trần
Nhược Vũ vội vàng kéo tay Lương Tư Tư.

“Sao
vậy?”

“Cô gái
mặc áo khoác màu lam ngồi ở kia là đồng nghiệp của Chu Triết. Lúc mình về thì
gặp cô ấy ở dưới nhà. Không biết cô ấy làm sao? Có nên qua đó hỏi thăm không?”

“Là
người xem mắt hàng xóm của bạn hả? Phải đi về quê nhà gây dựng sự nghiệp?”

“Đúng.
Lúc mình về nhà thấy hai người đang đứng nói chuyện, Chu Triết còn giới thiệu
cho mình nữa. Sao bây giờ lại ngồi đây khóc? Mình có nên qua hỏi một chút hay
không? Xem có phải bị ai bắt nạt không?”

“Dừng
ngay. Cô ấy bị người khác bắt nạt thì liên quan gì tới bạn. Mà dù có đúng là
thế thì cô ấy nên gọi điện cho Chu Triết.”

Cũng
đúng. Thế nhưng Trần Nhược Vũ thấy Lục Bảo Ny khóc rất đáng thương, không khỏi
lo lắng: “Thực sự không nên xen vào sao? Hỏi một câu thôi cũng không phiền gì
cả.”

“Bạn
đừng có lo lắng nhiều, gọi cho Chu Triết xem sao. Nói là đồng nghiệp của anh ta
đang khóc.”Lương Tư Tư hai tay ôm trước ngực: “Con gái mà khóc trước cửa nhà
của đàn ông, còn vì lí do gì chứ? Nói lại, Chu Triết là đối tượng xem mắt của
bạn, là người có lí lịch sạch sẽ không? Sau lưng có làm nhiều chuyện gì xấu xa
không?”

“Không
có đâu. Anh ta tốt lắm, nhìn không giống hạng người đang yêu đương rồi lại chạy
đi xem mắt. Hơn nữa, kế hoạch của anh ta là sẽ về thành phố C, cho nên bây giờ
sẽ không chạy đi tìm người yêu đâu. Vì thế mà mới quay về thành phố C xem mắt
với mình mà.”

“Đúng
rồi, vấn đề chính là chỗ này. Ở đây anh ta không thể quen biết bạn gái cho nên
đồng nghiệp của anh ta đang khóc.”

Trần
Nhược Vũ không biết chuyện gì đang xảy ra nên cô gọi điện cho Chu Triết, cũng
nên làm hết khả năng của một người bạn.

“Cô ấy
đang khóc?”Chu Triết nghe xong vô cùng kinh ngạc.

“Đúng
vậy. Cô ấy khóc mà tôi thấy hơi ngại nên không dám qua hỏi, cũng không biết cô
ấy gặp chuyện gì. Tôi và bạn cùng phòng đang định ra ngoài đi chơi, cho nên gọi
điện nói với anh một tiếng.”

“Được
rồi. Tôi sẽ xuống ngay.”Chu Triết cúp điện thoại.

Lương
Tư Tư hỏi: “Anh ta nói sao?”

“Anh ấy
nói sẽ xuống ngay.”

Lương
Tư Tư nhíu mày: “Thật vậy sao? Nếu thế chúng ta nán lại một lúc xem sao.”

Đúng là
lắm chuyện. Nhưng Trần Nhược Vũ cũng không phản đối bởi cô cũng muốn xem.

Đáng
tiếc Lục Bảo Ny không cho cơ hội để cô và Lương Tư Tư lắm chuyện. Đến khi Chu
Triết xuống tới nơi, nước mắt đã khô, còn đi được một lúc nữa chứ. Kết quả, Chu
Triết đi xuống đến cái bóng của Lục Bảo Ny cũng không thấy đâu cả.

Chu
Triết không gặp được Lục Bảo Ny, nhìn theo bóng dáng của chiếc xe bus trên mặt
hiện lên vẻ phiền muộn. Lương Tư Tư kéo tay Trần Nhược Vũ ngồi lên taxi cũng đi
luôn.

“Mình
cá là hai người này có khúc mắc về chuyện tình cảm.”Lương Tư Tư tràn đầy tự
tin: “Chắc chắn là không sai, mình là chuyên gia về tình yêu mà.”

Bữa tối
hôm nay, chuyên gia tình yêu khiến cho Trần Nhược Vũ đớ cả người ra.

Lương
Tư Tư tuyên bố, cô ấy sẽ từ chức tới thành phố H kết hôn.

Cằm
Trần Nhược Vũ hoảng tới mức thiếu chút nữa rơi xuống: “Kết hôn với ai?”


không nghe thấy Lương Tư Tư nói có bạn trai ở thành phố H, không phải cô ấy đi
tới đó để giải sầu sao? Sao bây giờ đã chuyển thành từ chức và kết hôn?.

“Ở đó,
mình gặp được một người đàn ông. Mình và anh ấy đã lên giường với nhau.”

“Uhm,”Trần
Nhược Vũ gật đầu. Cùng người đàn ông khác lên giường đối với Lương Tư Tư chẳng
có gì là lạ. Trần Nhược Vũ đã được tôi luyện từ sớm nên không thấy ngạc nhiên.

“Anh ấy
là lần đầu tiên.”

“Uhm.”Trần
Nhược Vũ gật đầu, cảm thấy có chút xấu hổ. Loại vấn đề riêng tư như này nói tới
là thấy ngại.

“Mình
định có trách nhiệm với anh ấy.”

Lần này
Trần Nhược Vũ không thể ‘ uhm ‘ tiếp được nữa.

“Tư Tư,
bạn bình tĩnh một chút. Gặp được người tốt tuy không dễ dàng nhưng mình nói bạn
nghe, bạn quen biết với đàn ông không phải là ít, đừng nên quyết định vội vàng
như vậy. Bạn mới quen biết anh ta vài ngày thôi. Huống hồ ở thành phố H không
có người quen, bạn từ chức tới đó kết hôn, lỡ may anh ta không phải người tốt
thực sự thì phải làm sao? Nói thêm, nếu anh ta dùng việc này để uy hiếp bạn
liệu có uẩn khúc gì bên trong hay không?”

“Không
phải anh ấy uy hiếp mình.”

“Thế
nhưng ...”Trần Nhược Vũ không biết nên nói gì.

Lương
Tư Tư cười, chống cằm, lắc lắc ly rượu: “Nhược Vũ, lúc mình ở sân bay đã quyết
định rồi nên mới gọi điện thoại cho bạn, mình không còn đường để lui. Mình đã
nói mà không làm sẽ rất mất mặt. Bạn biết đó, mình rất trọng sĩ diện cho nên
hôm nay mình mới nói với bạn, mình muốn mạo hiểm một lần nữa.”

“Tư Tư,
chuyện của Chu Hạo khiến bạn chịu đả kích vậy sao?”

“Đương
nhiên không phải.”Lương Tư Tư không thừa nhân: “Tên khốn nạn ấy có ảnh hưởng
cái rắm đến mình. Mình đã không còn yêu anh ta. Mình đụng phải anh ấy, bạn gái
của anh ấy rất đáng ghét. Mình định bỏ qua nhưng thế nào lại giúp anh ấy, kết
quả anh ấy còn chẳng cảm kích mình. Anh ấy không chấp nhận tình cảm của mình
thì mình càng muốn anh ấy phải tiếp nhận.”

“Anh ta
còn có bạn gái? Vậy hai người, hai người ...”

“Bạn
gái của anh ấy là do gia đình sắp xếp, không có tình yêu. Mình nhận thấy rằng
anh ấy chẳng có chút kinh nghiệm nào về nữ giới, khô khốc luôn. Cũng chẳng coi
người bạn gái ấy ra gì, mình thật không chịu nổi.”

“Bạn
chịu không nổi cho nên mới cùng anh ta lên giường, giúp anh ta tìm cảm giác về
phụ nữ gì đó sao?”Trần Nhược Vũ rất muốn bổ đầu Lương Tư Tư ra. Khẳng định là
bị tên Chu Hạo kia đả kích, bây giờ tới thành phố H giở cơn điên.

“Không
cho phép bạn từ chức, ở lại đây đi. Chờ bạn bình tĩnh lại, chúng ta sẽ nói tiếp
về vấn đề này, bạn sẽ biết bản thân mình ngớ ngẩn như thế nào.”

Lương
Tư Tư cười haha: “Nhược Vũ, hai tuần không gặp, bạn trở nên ngang ngược từ lúc
nào vậy. Bạn yên tâm, mình rất bình tĩnh, mình biết bản thân đang làm gì. Anh
ấy là người đàn ông hiếm gặp, mình rất thích anh ấy.”

“Là
loại đàn ông nào?”

“Là
loại đàn ông chính trực đến cứng nhắc, nói chuyện thì dài dòng, thích cằn nhằn.
Cái gì cũng không vừa mắt, ngay cả mình anh ấy cũng không vừa mắt... Ừm, mình
không thể hình dung được.”

Còn nói
Lương Tư Tư là chuyên gia tình yêu? Mà bây giờ đến hình dung một người đàn ông
cũng không làm được. Trần Nhược Vũ hết chỗ để nói.

“Tư Tư,
bạn rất dễ rơi vào bể tình. Trước kia mình cũng không quản bạn chuyện này,
nhưng bây giờ bạn muốn từ chức đến một nơi hoàn toàn xa lạ, cùng với một người
đàn ông không thể hình dung được mà kết hôn ... Khoan đã, anh ta muốn kết hôn
với bạn sao? Nếu việc này chưa được xác định bạn càng không thể đi. Bạn nên
tiếp tục công việc, tiếp tục cuộc sống của mình. Việc này bạn nên suy nghĩ cẩn
thận lại đi.”

“Mình
không muốn đi nhưng việc này cũng không thể do mình quyết định được. So với
trước kia, cũng như đang chơi một trò chơi. Trần Nhược Vũ, mình không muốn nhắc
lại chuyện trước kia. Thực sự không muốn như vậy.”

“Nhưng
thực sự chuyện này không thể dễ dàng đưa ra quyết định được.”

“Tình
yêu vốn là chuyện không thể dựa vào lí trí. Ai cũng không thể biết được chuyện
sẽ xảy ra vào lúc nào, không ai biết được tình yêu sẽ kéo dài bao lâu. Nhược
Vũ, mình đã yêu đủ rồi không muốn tiếp diễn nữa, cho nên sẽ tìm đối tượng không
yêu mà kết hôn.”

Trần
Nhược Vũ không hiểu: “Không phải vừa rồi bạn nói bạn thích anh ta sao? Sao bây
giờ lại nói là không yêu?”

“Thích
chứ không phải yêu. Anh ấy không phải kiểu người mình yêu, mình cũng không phải
kiểu người anh ấy sẽ yêu, cho nên hai người ở bên nhau sẽ rất an toàn.”

“An
toàn?”Vẻ mặt Trần Nhược Vũ xám ngoét, quả thực là muốn làm loạn rồi: “Bạn đang
ra trận giết địch sao?”

“Cũng
gần thế. Có phải rất kích thích, đúng không?”Lương Tư Tư nở nụ cười vô cùng
xinh đẹp.

Kích
thích! Kích thích sao, kích thích đến chết đi được!

“Tư Tư,
bạn nhất định phải cân nhắc thật kĩ càng, việc này không thể xúc động mà đưa ra
quyết định được. Bạn nên dành nhiều thời gian để suy nghĩ về chuyện này.”Trần
Nhược Vũ tận tình khuyên bảo, sau đó hỏi: “Anh ta đồng ý kết hôn với bạn?”

“Đồng ý
rồi. Lúc ở sân bay mình gọi điện cho anh ấy, anh ấy đồng ý luôn.”

Hai
người này điên rồi.

“Tư Tư,
bạn không thể đi được. Ai biết người đàn ông kia có bệnh hay không. Bạn phải
hết sức bình tĩnh. Bạn ngẫm lại đi, một người đàn ông bình thường sao có thể dễ
dàng kết hôn như vậy? Bạn không phải đã nói hai người đều không vừa mắt nhau
hay sao? Nếu không vừa mắt nhau tại sao lại cùng bạn lên giường, bây giờ còn
đồng ý kết hôn với bạn, hai người đâu có tình cảm ...”

“Không
phải mỗi người đều lấy nhau vì có tình yêu. Có đôi khi lấy nhau vì tình yêu đã
chết.”Lương Tư Tư cười nói: “Mình và người bạn gái của anh ấy đều kiêu ngạo
ương ngạnh như nhau, nhưng mình lợi hại hơn một bậc. Mình giúp anh ấy xua đuổi
đi phiền toái. Anh ấy cần một người vợ vừa hay mình xuất hiện, cho nên kết
hôn.”

“Cho
nên anh ta đồng ý kết hôn với bạn vì bạn đủ điều kiện đuổi đi người bạn gái
kiêu ngạo ương ngạnh kia sao? Nói đúng hơn, anh ta bỏ một người kiêu ngạo ương
ngạnh để tìm một người siêu kiêu ngạo ương ngạnh? Anh ta thực sự bình thường
chứ?”Trần Nhược Vũ mơ màng, điên rồi, điên rồi, thế giới này làm sao vậy?.

“Nhược
Vũ, sao bạn không biết nắm bắt trọng điểm trong việc này vậy?”

“Nắm
được mà, trọng điểm chính là bạn muốn tới thành phố H để lấy một kẻ bị điên.”

“Không,
đó là trọng điểm của mình, không phải của bạn.”

“Trọng
điểm của mình là không đồng ý để bạn đi, mình rất lo lắng cho bạn.”

“Không,
trọng điểm của bạn chính là khi mình đi rồi ai sẽ san sẻ tiền thuê nhà với bạn?
Thu nhập của bạn không thể trả được, về sau bạn phải ở đâu?”

Trần
Nhược Vũ há toác cả miệng, quá đúng, cô sao lại không nghĩ tới!

“Vì
tiền thuê nhà, vậy bạn càng không được đi! Người đàn ông kia không đáng tin
cậy, bạn mau quên anh ta đi.”

“Mình
nhất định phải đi, mình quyết định rồi.”

“Vậy
mình phải làm sao bây giờ?”

“Uhm.”Lương
Tư Tư đưa ngón tay trỏ thon dài lên sờ sờ cằm: “Xem ra bạn chỉ có thể giống như
mình, mau chóng lấy chồng.”

Chương
58: Em cũng có thể đá trai

Bữa cơm
này khiến cho Trần Nhược Vũ choáng váng cả người. Nói trắng ra, Lương Tư Tư
lành ít dữ nhiều, tiền đồ của bản thân cũng chưa có kết quả.

Nhưng
Tư Tư đã hạ quyết tâm, điều này vượt qua trình độ tưởng tượng của Trần Nhược
Vũ. Ăn cơm xong, Tư Tư nói sẽ hẹn một vài đồng nghiệp cùng cấp trên trong công
ty ra ngoài, quan hệ khá tốt, muốn trước khi đi nói lời chào tạm biệt với mọi
người.

Trần
Nhược Vũ khá đau đầu, cô không còn cách nào có thể khuyên giải nữa, Lương Tư Tư
cũng theo như lời cô ấy nói, muốn tiến lên phía trước chỉ còn có nước đem mọi
chuyện công khai hết ra ngoài như vậy bản thân mới không có đường lui.


thực, trong lòng cô ấy có lẽ đã bị kích động, đối với chuyện này cũng không thể
nắm chắc được điều gì. Chỉ có điều Trần Nhược Vũ không hiểu được, nếu không thể
chắc chắn tại sao còn nhất định phải làm? Nếu đổi lại là cô, chắc chắn cô sẽ
không dám.

Lương
Tư Tư tiễn Trần Nhược Vũ về và đi tới chỗ hẹn thứ hai. Trong lòng Trần Nhược Vũ
có chút buồn bực, cô thực sự rất lo lắng Lương Tư Tư lại xúc động làm những
chuyện điên rồ khác. Bỗng thấy mình mất đi một người bạn tốt, tiền thuê nhà
cũng không biết nên xử lí như nào, mấy chuyện này thực khiến cho người khác
phiền muộn.

Vừa
ngồi xe bus trở về, ở trước cổng đã gặp Chu Triết. Anh ta hơi ngạc nhiên, rồi
lại có chút ngần ngại: “Sao trùng hợp đến vậy.”

“Đúng
vậy. Tôi và bạn cùng phòng mới đi ăn cơm về. Anh và đồng nghiệp thế nào rồi?”

“À, tôi
đã đi tìm cô ấy.”Chu Triết hơi ngại: “Cô ấy nói rằng không có việc gì cả. Thấy
cô ấy không sao, tôi nói thêm vài câu rồi trở về.”

Hai
người này, xảy ra chuyện như thế mà cũng nán lại tán gẫu vài câu, không thấy
mệt sao. Trần Nhược Vũ nhận thấy rằng những hành vi ngốc nghếch này rất giống
cô và Mạnh Cổ, nói không chừng thì đúng như Tư Tư nói rồi.

Trần
Nhược Vũ hỏi thẳng vào vấn đề: “Anh thích cô ấy?”

“Hả?
Không phải ...”Chu Triết xua tay: “Chúng tôi không phải quan hệ đấy. Cô ấy...
Tôi...”Anh ta quanh co một hồi, cuối cùng nói: “Chỉ là quan hệ đồng nghiệp.”

Trần
Nhược Vũ nói: “Bạn cùng phòng của tôi nói, con gái sẽ chẳng bao giờ khóc trước
nhà đồng nghiệp nam.”

Chu
Triết kinh ngạc đến mức há miệng, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Trần
Nhược Vũ nhìn thấy anh ta ngây ngốc đứng đó, xem ra đúng là chưa nghĩ tới
chuyện yêu đương ấy rồi. Cô suy nghĩ một lúc, hỏi: “Cô ấy vẫn còn độc thân?”

“À,
đúng.”Chu Triết vội vàng trả lời: “Nhưng không phải cô ấy không tốt, cô ấy cũng
có người theo đuổi. Tôi còn thấy có người tặng cô ấy hoa nhưng cô ấy từ chối.”

“Tôi
chưa nói cô ấy không tốt.”

“Uhm.”Chu
Triết phản ứng theo phản xạ, vừa đau đầu vừa thấy xấu hổ.

“Chu
Triết, vậy còn anh?”

“Sao
cơ?”

“Anh ở
đây, chưa từng có bạn gái sao?”

“Tôi
muốn quay về thành phố C.”Câu trả lời này khiến hai người rơi vào trạng thái
trầm mặc, sau đó cùng nhau bật cười.

Đi tới
dưới nhà của Trần Nhược Vũ, cô bỗng nói: “Chu Triết, bạn của tôi còn nói rằng,
một người có yêu mình hay không, mình nhất định sẽ biết.”

Chu
Triết ngây người, Trần Nhược Vũ nhìn anh ta cười cười, anh ta cũng nhìn cô
cười, hai người vẫy tay nói lời từ biệt.

Trần
Nhược Vũ cũng không biết tại sao, bỗng tâm trạng có phần không được vui. Cô vừa
mới vào thang máy, tiếng chuông điện thoại reo lên, vừa lấy ra nhìn là Mạnh Cổ.

“Em
đang ở đâu?”

“Em vừa
về nhà.”

“Cùng
Lương Tư Tư đi ăn cơm về sao?”

“Đúng
vậy.”

“Ăn
xong đi đâu?”

“Ăn
xong về nhà.”

“Uhm.”Giọng
nói của Mạnh Cổ cho thấy anh không mặn mà gì cho lắm, anh nói: “Vậy anh cúp máy
đây.”Nói xong, anh cúp thật.

Trần
Nhược Vũ không hiểu gì cả, liệu có phải người này đang làm nũng cô không? Chẳng
lẽ bây giờ anh còn muốn nói vẫn còn sớm, cô phải hẹn anh ra ngoài?

Trần
Nhược Vũ bước khỏi thang máy, nhìn đồng hồ, thời gian vẫn còn sớm, cô cũng muốn
gặp anh, đem chuyện của Tư Tư nói với anh, có lẽ anh sẽ cho lời khuyên có ích.
Vì thế cô gọi lại cho anh, muốn hẹn anh ra ngoài. Kết quả, di động của Mạnh Cổ
tắt máy.

Trần
Nhược Vũ nhíu mày, tâm tình bỗng tệ đi hẳn. Sao những lúc như này lại tắt máy,
vô cùng đáng ghét. Hẳn là điện thoại của anh là hàng nhái mới đúng. Trần Nhược
Vũ ngồi ngây người trong nhà một mình, càng nghĩ càng phiền não, càng nghĩ càng
lo lắng, Tư Tư ... chuyện của cô ấy là thật chứ?

Vài
ngày sau, tâm trạng của Trần Nhược Vũ không hề tốt chút nào.

Gần đây
vì Lương Tư Tư thường biểu hiện ra những quyết định quả quyết, cô ấy nhanh
chóng nộp đơn từ chức sau đó bàn giao lại công việc, sau đó tụ họp lại đám bạn
tốt rồi thu dọn hành lí, sau đó làm bộ hồ sơ mới chờ công việc khác.

Trần
Nhược Vũ khuyên cô ấy nhưng Tư Tư không nghe. Khi Lương Tư Tư rời đi, Trần
Nhược Vũ cảm thấy bản thân cũng có lỗi nên cô không nhận tiền nhà của Lương Tư
Tư. Trần Nhược Vũ vẫn có thể ở lại nhà cho đến cuối tháng 2 năm sau, khi đó
cũng qua kì nghỉ Tết âm lịch, cô vẫn còn quãng thời gian dài để sắp xếp.

Mặt
khác, có chuyện khiến Trần Nhược Vũ không được vui, thái độ nhiệt tình của Mạnh
Cổ đối với cô chỉ sau một đêm bỗng nhiên phai nhạt đi. Cô gọi điện cho anh cũng
chỉ trao đổi được vài ba câu, cô nhận thấy được anh không có sự nhiệt tình khi
nói chuyện với cô, khiến cô không biết nên nói gì cả.

Trần
Nhược Vũ đối với người lạnh lùng như này tuyệt không có vấn đề gì để nói, cô
cúp điện thoại sau đó cũng chẳng muốn gọi lại nữa. Cô nghĩ, có lẽ vì lần đó cô
dứt khoát từ chối anh và đi hẹn với Tư Tư cho nên bây giờ anh đang cố tình gây
sự với cô, mà cô không biết nên dỗ dành anh như nào. Quan trọng nhất, tâm tình của
cô cũng chẳng khá hơn là mấy, cho nên mấy cái chuyện dỗ dành gì đó, cô không có
tâm trạng để đi dỗ anh.

Cứ như
vậy, cả hai đều không chủ động hẹn gặp nhau, hai người vừa mới trở thành một
đôi nhoáng cái cũng qua hai tuần, không hề gặp mặt.

Nhưng
trong hai tuần này đối với Trần Nhược Vũ có rất nhiều chuyện tốt xảy ra. Đầu
tiên là vị khách mua bảo hiểm của cô có chút thành ý tỏ lòng biết ơn với Trần
Nhược Vũ, tặng cho cô một chiếc cờ thêu chữ*, chẳng những thế mà còn tặng cho
cả công ty của cô một cái. Điều này khiến cho công ty của cô cảm thấy rất nở
mày nở mặt. Sau đó, khách bảo hiểm của cô đang nằm viện còn giới thiệu khách
hàng trong một công ty mua bảo hiểm của cô. Công việc của Trần Nhược Vũ đột
nhiên tăng vòn vọt về số lượng tiêu thụ.

Ở mối
làm ăn kia, Triệu Hạ cũng hẹn gặp Trần Nhược Vũ để bàn bạc công việc, công việc
của Triệu Hạ đang có số lượng tiêu thụ khá tốt, Triệu Hạ cũng rất hài lòng về
phong cách làm việc và sự cố gắng của Trần Nhược Vũ, hy vọng cô ấy có thể đến
công ty đảm nhiệm chức nhân viên tiêu thụ, giao cho Trần Nhược Vũ làm tổng đại
lí hẳn một cửa hàng.

Trần
Nhược Vũ vừa mừng vừa lo. Chuyện tốt chuyện xấu đột nhiên đều đến tới tấp với
cô, cô cảm giác bản thân không thể chống đỡ được.

Hôm nay
là cuối tuần, Lương Tư Tư đang thu dọn hành lí chuẩn bị cho chuyến bay tới
thành phố H vào sáng ngày mai, bắt đầu cuộc sống mạo hiểm của cô ấy. Trần Nhược
Vũ bắt đầu cảm nhận được cảm giác chia ly, nghĩ đến thôi đã muốn khóc.

Lúc
này, hai người đều ngồi ở trong phòng khách, ngồi trên chiếc ghế sofa cỡ nhỏ
nói chuyện phiếm. Trên bàn bày la liệt đồ ăn vặt và một tá bia.

“Chờ
mình dàn xếp ổn thỏa sẽ gởi địa chỉ nhà cho bạn, sau đó bạn chuyển giúp mình
nốt mấy đồ còn lại tới đó.”

“Được.”Trần
Nhược Vũ có chút men vào người, ôm chặt cánh tay của Lương Tư Tư: “Bạn nên suy
nghĩ lại đi, bây giờ vẫn còn kịp.”

“Không
kịp nữa rồi, Trần Nhược Vũ.”

“Thế
nhưng bạn không sợ sao?”

“Sợ
chứ.”Lương Tư Tư nở nụ cười, đây là lần đầu tiên cô ấy thừa nhận mình đang sợ:
“Nhưng càng sợ mình lại càng muốn làm.”

Trần
Nhược Vũ nhìn Lương Tư Tư, nước mắt không kìm lại được mà lăn dài trên má.

“Tư Tư,
về sau bạn đừng có nói với mình mấy câu trong tiểu thuyết ngôn tình kinh điển
gì cả. Mình tuy rằng là con gái nhưng chẳng nghe ra được mấy cái đạo lý gì ở
trong đó hết.”

“Vậy
thì bây giờ chúng ta nên nói nhiều hơn một chút.”

“Tư Tư,
vì sao trước đây khi anh ấy chưa làm bạn trai của mình thì mình có cảm giác bản
thân đang yêu anh ấy. Khi anh ấy làm bạn trai của mình thì mình lại thấy như
đang thất tình?”

“Có lẽ
khi đó bạn không có ràng buộc gì cả.”

Trần
Nhược Vũ bĩu môi, xoay người cầm lon bia rồi tu một ngụm: “Tư Tư, bạn muốn loại
tư do như này sao?”

“Đúng
thế. Ngoại trừ kiểu tự do này, mình không thể có thứ gì khác.”

“Tư Tư,
mình mới yêu đương được vài ngày đã thất tình. Bạn đừng đi.”

“Sao
vậy, không muốn bác sĩ Mạnh nữa sao? Muốn yêu đương như mình sao?”

“Mình
thấy rất tiếc.”Trần Nhược Vũ bắt đầu thấy đầu óc quay cuồng, rốt cuộc òa lên:
“Vì sao anh ấy lại đột nhiên đối xử với mình như vậy? Có tính tình xấu tệ này,
còn tự cao tự đại, tính cách kém vô cùng. Trước kia người khác ghét bỏ anh ấy
chắc chắn chẳng ai nói với anh ấy nguyên nhân vì sao. Anh ấy rất đáng ghét,
mình không muốn thích anh ấy nữa. Mình đau khổ như vậy, anh ấy nên dỗ dành mình
vui lên mới đúng chứ? Nhưng sao anh ấy lại như vậy? Mình gọi điện cho anh ấy,
anh ấy lại nói chuyện thờ ơ như thế, đúng là tên khốn.”

“Vậy
bạn có mắng anh ấy hay không?”

“Không
có.”Trần Nhược Vũ tỏ ra đáng thương và ấm ức vô cùng.

“Nên
mắng anh ấy chứ. Cho dù quan hệ của hai người thay đổi, tự do của bạn cũng sẽ
không biến mất. Nhược Vũ, bạn muốn cười thì cứ cười, cảm thấy khó chịu thì cứ
nói ra, bạn sợ cái gì chứ?”

Sợ cái
gì ư? Cô sợ anh sẽ không được vui, sợ quan hệ của hai người sẽ xấu đi. Đúng
vậy, cô sợ cái gì, còn có điều gì tệ hơn chuyện này chứ? Càng nghĩ càng thấy kì
lạ.

Trần
Nhược Vũ gióng một tiếng trống làm cho tinh thần phấn chấn hơn, sau đó cô gọi
điện cho Mạnh Cổ. Chưa đợi tiếng chuông kịp vang lên, Mạnh Cổ đã nghe máy, Trần
Nhược Vũ không đợi anh lên tiếng mà đã hét vào trong điện thoại: “Anh là tên
khốn. Dựa vào cái gì chứ? Lúc thì đối xử với em tử tế, lúc thì cáu kỉnh với em,
anh cho là anh đẹp trai thì hay ho lắm sao? Anh cho rằng mình là bác sĩ thì
giỏi lắm sao? Em trọng bạn khinh sắc thì làm sao? Em đi ăn cơm với Tư Tư không
đi với anh thì sao? Anh là đứa trẻ ba tuổi phải dỗ mới chịu ăn cơm chắc?

Em nói
cho anh biết, em cũng chẳng kém cạnh anh là mấy đâu, khách hàng của em cũng
khen em đó, mọi người đều tín nhiệm em còn giới thiệu khách mới cho em nữa. Bạn
của em cũng khen em, còn bảo em làm đại lí tiêu thụ. So ra, em có gì kém anh
chứ? Anh cũng có người theo đuổi ư? Tuy rằng trước đây em thích anh nhưng sau
đó là anh thổ lộ trước, chúng ta không ai nợ ai. Em nói cho anh biết, em cũng
có thể đá trai.”

“Trần
Nhược Vũ, em uống rượu sao?”Mạnh Cổ gào lên trong điện thoại.

Giọng
điệu này quá quen thuộc khiến cho Trần Nhược Vũ khóc lớn tiếng: “Bác sĩ Mạnh,
bác sĩ Mạnh, Tư Tư cô ấy phải đi rồi. Cô ấy không cần em, anh đừng giống như cô
ấy bỏ mặc em chứ?”Cô khóc rất lớn tiếng, Lương Tư Tư ở bên cạnh đá vào chân cô:
“Bạn mắng bạn trai, liên quan gì đến mình?”

Trần
Nhược Vũ tiếp tục gào khóc trong điện thoại: “Bác sĩ Mạnh, vì sao anh lại đối
xử với em như vậy? Em rất tức giận đó, em cũng không muốn nhớ tới anh.”

Đầu dây
bên kia, giọng nói của Mạnh Cổ rít qua từng kẽ răng: “Em đừng ở đó mà nói hươu
nói vượn.”

“Em
không hề. Em đang rất không được vui, anh lại đối xử với em rất xấu tính. Em
quen biết bạn trai còn có thể nói chuyện hơn một năm, nói với anh chỉ được có
hai ngày. Đúng rồi, anh nói xem, trước đây anh và bạn gái cũ nói chuyện thì
được bao nhiêu ngày? Ba tháng đúng không? Em mới có hai ngày! Vì sao em lại kém
xa đến vậy chứ?”

Đầu dây
bên kia Mạnh Cổ không lên tiếng. Trần Nhược Vũ cũng không nghe anh nói, cô cứ
bù lu bù loa lên không dứt, còn mắng cả Lương Tư Tư chỉ biết ngồi bên cạnh mà
cười haha. Trần Nhược Vũ cầm điện thoại nói được vài phút, nói hết ra những gì
khó chịu đối với Mạnh Cổ, dốc hết cả sự bất mãn đối với anh ra, nói rồi lại
nói, nói đến khi có người bấm chuông cửa vẫn còn nói.

Lương
Tư Tư lười biếng nhấc người đứng lên, đi ra cửa nhìn qua mắt mèo, nhìn ra bên
ngoài thấy ai đó, liền nở nụ cười, Tư Tư mở cửa ra. Mạnh Cổ đang cầm điện thoại
đứng ở bên ngoài.

Báo cáo nội dung xấu