Huyết án liên hoàn - Chương 12 - Phần 1
Chương 12: Đối thủ
đáng sợ nhất
62.
Nạn nhân tên Bồ Bằng, nam giới, 47 tuổi, là công nhân trường
đại học Giang Xuyên, động mạch ở cổ bị cắt đứt, một nhát dao đã lấy đi tính
mạng, trên mặt có mười sáu vết thương bằng dao, không có dấu vết di chuyển thi
thể, căn phòng chính là hiện trường đầu tiên của vụ án, bước đầu phán đoán thời
gian tử vong vào khoảng từ 1h30 đến 3h sáng ngày 27 tháng 5.
Trong tay nạn nhân cũng có một lá bài ma quỷ.
Bồ Bằng là nạn nhân thứ 6, cũng chính là, đây là lá bài ma
quỷ cuối cùng.
Hình ảnh ác quỷ trên lá bài vô cùng đáng sợ, mười cái sừng và
bảy cái đầu, nửa thân trên là thân rồng, nửa thân dưới là mình cá, cơ thể cường
tráng vạm vỡ như trâu, chỉ nhìn thấy toàn thân sáng lấp lánh, góc bên dưới lá
bài là một từ tiếng Anh “Leviathan”.
Trong “Bảy tông tội”, Leviathan đại diện cho sự “đố kị”.
Nhưng khác với hai lá bài ma quỷ trước, trên người Leviathan
không bị vẽ thêm bằng bút mực đỏ, chỉ để một tổ hợp số viết bằng mực đỏ như
sau: “JS378.”
Đồng thời trong túi của nạn nhân cũng phát hiện ra một bức
tranh, trên bức tranh đó là nhân vật game, hơi giống Nữ pháp sư trong “Thế giới
truyền kỳ”, bên cạnh nữ pháp sư có một số 9, ngoài ra, không còn gì nữa.
Trước đây, tôi vẫn luôn nghi ngờ Bồ Bằng là hung thủ, nhưng
thật không ngờ ông ta cũng là nạn nhân, kết quả này rõ ràng cũng nằm ngoài dự
liệu của La Thiên, bởi vì manh mối đến đây thì hoàn toàn bị cắt đứt. Đáng buồn
thay, tổ hợp con số JS378 trên lá bài ma quỷ và cả bức ảnh nhân vật game đó,
chúng tôi xem hồi lâu cũng không hiểu được ý của chúng là gì. Thế nên không thể
không đi tìm Cố Lượng một lần nữa. Lần này chúng tôi đến nhà bọn họ bởi vì Cố
Ngôn đang thiết kế một bức tranh quảng cáo nên không có thời gian ra ngoài.
Bố mẹ của họ không ở nhà, chỉ có hai anh em, Cố Ngôn vội vàng
rót trà cho chúng tôi, Cố Lượng vẫn đang ngồi trên giường mải ghép tranh. Nhưng
thật đáng tiếc là khi La Thiên đưa bức ảnh nhân vật game cho Cố Lượng xem, cậu
ngẩn người chẳng hiểu gì cả.
La Thiên cũng cảm thấy ủ ê, buồn rầu ngồi hút thuốc. Cố Ngôn
thấy vậy đi đến vỗ vào lưng La Thiên, khẽ hỏi: "Vụ án lần này rất khó phải
không?"
La Thiên gật đầu, không nói gì. Tâm trạng tôi cũng buồn bực theo,
bên cạnh nữ pháp sư có một số 9, là ý gì nhỉ?
Cố Ngôn cầm bức tranh đó lên nhìn, nói: "Cũng chẳng
trách Lượng Lượng xem không hiểu gì, đây là một bức CG rất bình thường, ngoài
con số 9 này, thực sự không nhận ra được bên trong đó có ám thị gì."
Đôi lông mày La Thiên chợt cau lại "CG? Cái gì CG?"
Cố Ngôn cười nói: "CG chính là hình ảnh trên máy tính Computer Graphic, nó
chính là bức ảnh kĩ thuật số thông thường, thường dùng cho quảng cáo, phim ảnh,
hoạt hình, tranh comic và game…"
Nói đến thứ này Cố Ngôn chính là chuyên gia, vừa mở miệng ra
đã nói không ngừng nghỉ, anh nói hết thứ này đến thứ khác, cuối cùng càng nói
càng đi xa, khiến cho tôi nghe mụ mẫm cả đầu, tôi cảm thấy anh ấy và Diệp Hàn có
thể so tài với nhau được, cuối cùng tôi không kìm nổi ngáp dài một cái đi đến
bên Cố Lượng cầm những tấm ghép tranh lên hỏi: "Cậu đang ghép gì
vậy?" Ai ngờ cậu ấy giành ngay lại mấy bức ghép hình trong tay tôi, hết
sức thận trọng tỉ mỉ, nói vẻ không vui: "Những thứ này đều có thứ tự hết
cả đấy, chị đừng có đụng lung tung, chị xem này, cái mũi tên này là đứng ở vị
trí thứ 6 nếu đặt sai nó…"
Lời của Cố Lượng còn chưa nói xong, La Thiên đã kêu lên:
"Thứ tự?" sau đó thần sắc anh trong khoảnh khắc bỗng trở lên vô cùng
lạnh lùng, con ngươi mắt liên tục chuyển động trong mắt thoát ra một tia sáng
kì dị, lẩm nhẩm nói: "Thứ tự, C G… A, B,C… 3 D, E, F, G… 7 …" Anh
chợt quay ra hỏi Cố Lượng, hỏi đầy hưng phấn: "Đoạn 9 trang 37 trong Thánh
kinh nói gì?"
Cố Lượng bị La Thiên làm cho giật nảy mình, nhưng lần này cậu
ta không giận dỗi nữa, chỉ chớp mắt, sợ sệt nói: "Sau đó ông ta lại mơ
thấy một giấc mơ cũng nói với các anh: Nhìn này, tôi lại mơ một giấc
mơ, mơ thấy mặt trời, mặt trăng và mười một ngôi sao quỳ lạy tôi."
63.
8 giờ tối, tôi và La Thiên cùng ngồi đối diện nhau trong
phòng nhỏ ở quán trà.
Mặc dù mật mã của bức tranh nhân vật game đã được giải ra
nhưng tôi biết cho dù có giải ra cũng không có tác dụng gì, bởi vì đoạn thoại
hung thủ ám thị vốn chẳng giúp được gì cho việc phá án, "Nhìn này,
tôi lại mơ một giấc mơ, mơ thấy mặt trời, mặt trăng và mười một ngôi sao quỳ
lạy tôi." Đây là ý gì, hung thủ đang coi chính hắn là chúa sao?
Ngay cả mặt trời, mặt trăng, vì sao phải quỳ lạy trước hắn? Nhưng La Thiên cho
rằng chắc chắn không phải là ý như vậy, anh một mực nói là bên trong vẫn còn
mật mã nữa, cho nên, sau khi rời khỏi nhà họ, anh bèn ngồi mãi ở đây để nghiên
cứu câu nói đó, thậm chí còn lấy mật mã hai lần trước ra nghiên cứu một cách tỉ
mỉ. Nhưng xem ra hình như cũng không có kết quả gì, mấy tiếng đồng hồ đã trôi
qua, đầu mẩu thuốc lá trong gạt tàn trước mặt La Thiên cũng đã xếp thành núi
rồi, khuôn mặt anh vẫn vô cùng mơ hồ.
Tôi không làm phiền anh, bất lực ngồi uể oải trên ghế, thất
thần nhìn lên trần nhà, không kìm nén được sự tiếc nuối. Thời gian tử vong của
Bồ Bằng là từ 1 giờ 30 đến 3 giờ sáng, thời gian đó là vừa vặn lúc tôi ngủ, nếu
như tôi không ngủ thiếp đi mất, nếu như sau khi an ủi xong Lãnh Mộng Phàm, tôi
ra khỏi cửa có lẽ đã ngăn cản được bi kịch này rồi. Bên tai tôi lại vang lên
câu nói Bồ Bằng đã từng nói với tôi: “Nếu như cô muốn nghiên cứu tôi,
vậy thì cô đã sai rồi, vì tôi là một người không có quá khứ cũng không có tương
lai… ký ức giống như một con dao, nó sẽ khiến cho cô bị thương, cô vừa mất đi
một người bạn thân nhất, câu nói này có lẽ cô có thể hiểu được.”
Trong khoảnh khắc này đây trái tim tôi như bị con dao nhọn
đâm trúng. Đôi con ngươi mắt tràn đầy từ tính của Bồ Bằng giống như hằn vào
trong trí não tôi, nó đang nhìn tôi đầy ai oán, như thể ai nói: “Tôi đã sớm ám
thị cho cô biết tôi không phải là hung thủ, bây giờ cô đã tin rồi chứ?”
Cháu xin lỗi, chú Bồ…
Tôi cuối cũng không kìm nổi mình nữa, ôm mặt khóc nức nở, làm
La Thiên giật mình: “Em làm sao vậy?”
Tôi lắc đầu khóc càng dữ dội hơn, đau đớn xót xa nói: “Nếu
như em đến phòng chú Bồ sớm một chút có lẽ chú ấy đã không bị giết rồi… em ngốc
thật đấy, thật không ngờ vẫn luôn nghi ngờ ông, hôm đó ông đã nói rồi, bảo em
đừng lãng phí thời gian ở chỗ ông, nhưng em không nghe, cứ chắc chắn ông ta
chính là hung thủ, tại sao em lại ngốc như vậy…”
La Thiên không nói gì có thể nhận ra tâm trạng anh cũng rất
không tốt, đôi lông mày nhíu chặt, thần thái nặng nề.
Tôi vẫn khóc thút thít nói: “Làm thế nào đây? La Thiên, vẫn
còn một người cuối cùng, không có tác dụng gì đâu, tất cả đều xong rồi, thực sự
xong rồi…”
La Thiên nói: “Không đâu, không thể như vậy là xong đâu, em
hãy tin tưởng anh, Tiểu Yên…”
Giọng nói của tôi chợt cao vút: “Anh bảo em tin tưởng như thế
nào đây? Bọn họ cứ hết người này đến người khác chết, hơn nữa chết thảm như
vậy. Anh có biết lúc em nhìn thấy trên mặt chú Bồ có bao vết thương bằng dao
như vậy, em hối hận đến độ nảy sinh cả suy nghĩ cần phải giết chết chính bản
thân mình không! Lẽ nào anh không biết sao hung thủ không phải là người, hắn là
một tên ác quỷ, anh không thể nào đấu lại được với hắn, mười năm, hai mươi năm
trước cũng đều không bắt được hắn, bây giờ cũng như vậy! Anh không bao giờ tin
lời em nói, ngôi trường này thực sự là có ma, buổi tối hôm đó chính em bị Cao
Mẫn dẫn đến đầm hoa sen mới phát hiện ra bức ảnh khác với bức ảnh bọn em mới
đốt lúc trước, không phải là ảo giác của em mà là sự thực, Cao Mẫn đang gọi em,
bảo em cứu cô ấy, cô ấy muốn nói cho em biết cái chết của cô ấy có liên quan
đến đầm hoa sen… nhưng anh luôn không tin tưởng em cứ nói em mê tín…”
La Thiên nhìn tôi mang theo một chút ai oán: “Tiểu Yên, không
phải là anh không tin em, anh cũng biết trong lòng em vô cùng khó chịu, có lẽ
ngay từ đầu anh nên khuyên em rời khỏi trường học, cũng không đến nỗi để em tận
mắt nhìn thấy bao nhiêu sự việc như vậy, nhưng anh vẫn dùng câu nói đó, nếu như
hồn ma có thể giết người vậy thì còn cần những người cảnh sát bọn anh làm gì?
Hãy cho anh chút lòng tin được không, Tiểu Yên?” anh ngừng một lát, lại nói
tiếp: “Lá bài ma quỷ và bức tranh nhân vật game này là ám thị hung thủ để lại
lần cuối cùng, anh tin rằng chỉ cần giải được ý nghĩa của chúng, tình hình vụ
án chắc chắn sẽ được làm sáng tỏ, hung thủ đang…”
Tôi bất lực ngắt lời anh: “Không có tác dụng gì đâu, La
Thiên, anh đối diện với hiện thực đi được không? Em biết anh là cảnh sát không
thể bắt được hung thủ khiến anh rất đau lòng, nhưng, vốn không thể nào bắt được
hắn, chúng ta đã không còn thời gian nữa rồi, chẳng phải thế sao? Hơn nữa,
những ám thị đó mà hung thủ để lại em cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì cả, nói
thẳng ra chỉ là cố tình bày trò mà thôi. Hắn chẳng qua chỉ là rất vô vị, cho
nên mới chơi những trò chơi mật mã vô nghĩa này. Anh nghĩ xem nếu như không
phải hắn vô vị nhàm chán thì sao lại để tách rời lá bài ma quỷ và ám thị mật mã
chứ, hơn nữa những mật mã đó bề ngoài xem có vẻ rất phức tạp nhưng thực ra lại
vô cùng trẻ con, giống như lần đầu tiên bài thơ cổ được ghép từ các bài thơ
khác nhau lại, mật mã thực ra là ở trong chữ nào đó trong mỗi một câu, nhưng
lại khiến cho chúng ta quay như chong chóng, do đó có thể nhận thấy hắn ta là
một người vô cùng vô vị nhàm chán.”
“Rõ ràng thủ pháp giết người của hắn năm nay không giống,
chưa cần nói đến việc để lại lá bài ma quỷ ở hiện trường, nạn nhân của mười
năm, hai mươi năm trước đều là sinh viên, tại sao năm nay hắn lại giết Bồ Bằng?”
La Thiên đột nhiên căng thẳng khác thường cắt ngang lời tôi:
“Đợi đã, em nói gì? Lần đầu trong bài thơ cổ đó mật mã là ở ngay chính trên một
chữ nào đó trong một câu?”
Tôi ngạc nhiên: “Đúng vậy, lúc đó anh chẳng phải cũng ở đó
sao? Trên tờ giấy đó sau khi bị ngấm nước thì hiện lên mấy chữ Thánh,
kinh, bốn, trang, thập, ngũ.”
La Thiên không buồn để ý đến tôi mà nhìn chằm chằm vào ba tờ
giấy để trên bàn, lẩm nhẩm: “Phàm kẻ nào giết Cain, tất sẽ bị báo
thù bảy lần… Ban ngày tôi chịu đựng sự nóng nực, ban đêm tôi chịu đựng sự lạnh
giá… Tôi lại mơ một giấc mơ, mơ thấy mặt trời, mặt trăng và mười một ngôi sao
quỳ lạy tôi…”
Sau khi đọc đi đọc lại nhiều lần, người anh chợt mềm nhũn, uể
oải ngồi trên ghế, khẽ thốt lên một tiếng: “Trời ơi!”
Tôi cứ tưởng anh không tìm được chút manh mối nào nên ủ rũ,
rồi than thở, đang định an ủi anh, lại phát hiện ra mình vốn không thể tìm được
lời nói nào phù hợp để an ủi, chỉ có thể lặng lẽ nhìn anh không lên tiếng.
Hồi lâu, anh rút một điếu thuốc từ trong hộp thuốc ra, tôi
thấy tay anh hơi run rẩy châm hồi lâu mới châm được thuốc, sau đó hít mấy hơi
thật sâu, lẩm bẩm: “Cuối cùng anh cũng biết tại sao hung thủ lại lấy lọ keo để
trên bàn trong phòng ký túc xá của bọn em rồi, anh cuối cùng cũng biết tội tham
lam của Lưu Tiểu Huệ lại mơ hồ như vậy, rồi tại sao lại bị treo ở đầm hoa sen
rồi.”
Tôi ngẩn người, nhất thời không hiểu được ý tứ trong lời nói
của anh, hỏi anh: “Tại sao?” Nhưng vừa hỏi xong, tôi liền nhận ra, kêu thất
thanh: “Anh đã biết hung thủ là ai rồi sao?”
La Thiên vẫn mềm nhũn người ngồi trên ghế, dưới anh đèn lờ
nhờ, ánh mắt anh thẫn thờ, sắc mặt trắng nhợt như tờ giấy. Tôi chưa bao giờ
nhìn thấy bộ dạng này của anh. Anh máy móc gật đầu: “Đúng vậy, hung thủ thực ra
vẫn luôn ở ngay cạnh chúng ta, cô ta giấu giếm giỏi quá, ngay cả anh cũng bị
lừa…”
Tôi cuống lên, lớn tiếng hỏi anh: “Rốt cuộc hung thủ là ai
vậy? Anh mau nói đi!”
La Thiên nhìn tôi, trầm mặc giây lát, mới từ từ thốt ra một
cái tên mà ngay cả nằm mơ tôi cũng không ngờ thấy được: “Lãnh Mộng Phàm!”
Đầu óc tôi như nổ tung, tôi thất thanh kêu lên: “Không, không
thể nào, không thể nào là cậu ấy được, tại sao lại có thể là Lãnh Mộng Phàm, La
Thiên chắc chắn anh đã nhầm rồi.”
La Thiên khẽ nói: “Phàm kẻ nào giết Cain, tất sẽ bị báo
thù bảy lần – Phàm; Ban đêm tôi chịu đựng sự lạnh giá – Lãnh;
Tôi lại nằm mơ – tôi lại mơ thấy một giấc mơ – Mộng. Cho
nên hung thủ chính là Lãnh Mộng Phàm!”
Nước mắt tôi trào ra khỏi khoang mắt không thể nào khống chế
nổi, tôi biết khi La Thiên chưa có đủ chứng cứ thì sẽ không nói tên của hung
thủ ra. Đương nhiên, anh nói hung thủ là Lãnh Mộng Phàm không chỉ là bởi vì có
ám thị mật mã của ba lần đó, chắc chắn còn có những điều tôi không biết nữa.
Nhưng tôi không thể nào tin được Lãnh Mộng Phàm là hung thủ, đêm hôm qua cô ấy
đang còn ưu tư lo lắng trước mặt tôi, lo rằng mình sẽ là nạn nhân tiếp theo, cô
ấy xinh đẹp như vậy, đối xử với mọi người tốt như vậy, tại sao lại là cô ấy?
Một lúc lâu sau, cuối cùng La Thiên cũng khôi phục được sự
bình tĩnh, cầm một lá bài ma quỷ nhìn ngắm thật kĩ: “GP378, GP378…”
Tôi giật mình, buột miệng nói: “Em nhớ Diệp Hàn đã từng nói
với em, bọn họ đều có thói quen ghi viết tắt tên phiên âm của mỗi con đường, ví
dụ như đường Tam Hòa thì là TH, đường Bộ hành là BH, vậy thì GP…” Sau đó La
Thiên và tôi cùng đồng thời kêu lên: “Đường Giải Phóng!”
La Thiên đột nhiên nhảy bật ra khỏi chiếc ghế, rút điện thoại
di động ra, nhanh chóng bấm một dãy số nói đầy nghiêm nghị, mau điều tra cho
tôi số 378 đường Giải Phóng là nơi nào? Được… nghe này, rất có khả năng có con
tin, lập tức chờ lệnh, chuẩn bị hành động bất cứ lúc nào.”
Tôi ngẩn người như con rối gỗ ngồi im trên ghế, tại sao là
Lãnh Mộng Phàm…
La Thiên sau khi tắt máy, lại ngồi xuống đối diện tôi, anh
nói: “Em biết trên lá bài ma quỷ này tại sao không ám thị cách thức bị giết hại
của nạn nhân tiếp theo không?”
“Em không biết.”
“Bời vì Lãnh Mộng Phàm đã chơi đến điểm cuối cùng rồi. Cô ta
đã để lại địa chỉ chính là để chúng ta đến xem, tận mắt chứng kiến nạn nhân
tiếp theo bị giết như thế nào, cô ta muốn có người thưởng thức “tác phẩm” của
cô ta, cho nên nạn nhân tiếp theo rất có khả năng vẫn đang còn sống.”
Tôi thấy sống lưng mình lạnh ngắt: “Số 378 đường Giải Phóng
là chỗ nào vậy?”
La Thiên nói: “Một công xưởng hóa chất đã bị bỏ hoang.” Sau
đó, anh dừng lại bước đến trước mặt tôi, cúi người nhìn tôi thật lâu, ôm lấy
vai tôi, nói vừa nghiêm túc, vừa mang theo chút mệnh lệnh: “Lần này em đừng đi,
nghe lời nào!”
Tôi mỉm cười xoa xoa mặt anh: “Không, em chắc chắn phải đi,
lúc ở chùa Thiên Nhãn bị rơi xuống, em đã tự thề với lòng mình dù em có là ma
cũng đi theo anh, cả đời này anh đừng nghĩ tới việc hất em đi.”

