Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 068 - 069 - 070 - 071 - 072
Chương 068 -- Nàng
muốn trả thù
Cung Tuyết Thiến ngồi vào trong thùng gỗ, nhìn khắp
người mình đều là vết thương, cùng sự đau rát trên mặt. Nghĩ tới vừa rồi phải
chịu đựng khuất nhục, trong mắt nàng lộ ra tia thù hận, đôi bàn tày trắng như
phấn nắm chặt lại. Mộ Dung Trần, ta sẽ trả lại ngươi gấp bội tất cả những khuất
nhục ta đã phải chịu hôm nay.
“Tiểu thư, thật xin lỗi.” Tiểu Vân vừa giúp nàng
lau sau lưng vừa xin lỗi không thôi.
“Không cần xin lỗi, thời điểm mấu chốt ai cũng muốn
bảo trụ tính mạng của mình, huống chi ngươi căn bản cũng không cứu được
ta.” Giọng điệu của Cung Tuyết Thiến hơi lạnh lùng, tuy rằng nàng biết cho
dù Tiểu Vân có cứu mình cũng chẳng ăn thua gì nhưng mà Tiểu Vân xoay người
rời đi vẫn khiến cho trái tim nàng lạnh giá.
“Tiểu thư, người hiểu lầm rồi.” Tiểu Vân biết
tiểu thư tức giận, trong mắt đong đầy nước mắt nói: “Nô tỳ nhìn thấy tiểu
thư đã trở thành người của Vương gia rồi nên mới rời đi.”
A… Cung Tuyết Thiến sửng sốt, lúc này mới hiểu
được, Tiểu Vân đại khái nghĩ là nàng đã trở thành nữ nhân của hắn, vì cuộc
sống sau này, không cần khiến cho tình hình càng thêm bế tắc, dù sao thì nữ
nhân cổ đại đều là “tòng nhất nhi chung” (chỉ thủy chung với một chồng).
“Tiểu thư, người hãy tha thứ cho nô tỳ.” Tiểu Vân
đột nhiên quỳ xuống.
“Đứng dậy đi, Tiểu Vân, ta không trách
ngươi.” Cung Tuyết Thiến kéo Tiểu Vân dậy, cho dù Tiểu Vân có cứu thì
cũng chỉ là bọ ngựa đá xe, không tự lượng sức mình, nàng không nên trách Tiểu
Vân, dù sao thì Tiểu Vân cũng không giống như trong suy nghĩ của nàng.
“Tiểu thư, người thật sự không trách nô tỳ sao?” Tiểu
Vân vẫn không yên lòng hỏi.
“Phải, không trách, ngươi đã cùng ta lớn lên từ nhỏ,
trên đời này ta đã không còn người thân, ngươi là người thân duy nhất của
ta.” Cung Tuyết Thiến nói, nàng thật sự nghĩ như vậy, dù sao Tiểu Vân
đã theo nàng năm năm, năm năm tình cảm là không gì có thể thay thế được.
“Tiểu thư, nô tỳ sẽ không bao giờ phản bội
người.” Tiểu Vân bật khóc, thề.
“Ta tin tưởng ngươi.” Cung Tuyết Thiến gật đầu,
nếu Tiểu Vân mà nàng cũng không thể tin tưởng vậy thì nên tin tưởng ai
đây.
Cởi bỏ khúc mắc, Tiểu Vân vừa nhẹ nhàng chà lau
giúp nàng vừa đau lòng nói: “Tiểu thư, đau không? Vương gia thật nhẫn tâm,
lại có thể đối xử với tiểu thư như vậy.”
“Hắn không phải nhẫn tâm mà là không có
tim.” Cung Tuyết Thiến hung hăng nói.
“Tiểu thư, bây giờ phải làm sao? Dù sao thì Vương gia
cũng phải cho tiểu thư một danh phận chứ.” Tiểu Vân hỏi, dù thế nào đi nữa thì tiểu thư cũng đã là người của
Vương gia.
“Danh phận? Ta không thèm.” Cái nàng cần chính là
trả thù.
Giọng nói của nàng oán hận khiến Tiểu Vân sửng
sốt nói lảng sang chuyện khác: “Tiểu thư, tắm xong rồi, nô tỳ đi dọn dẹp
lại giường để người nghỉ ngơi.”
“Ừ.” Cung Tuyết Thiến gật đầu.
Sau khi tắm rửa xong, Cung Tuyết Thiến ngồi trước
gương đồng, nhìn khuôn mặt mình bị hắn đánh sưng đỏ, mối hận bị lăng nhục lại
từ đáy lòng trào ra lần nữa, thân thể mơ hồ đau đớn khiến một màn kia lại xuất
hiện trước mặt nàng.
Nước mắt nhịn không được lập tức trào ra, tại sao lại
như vậy? Nàng cảm thấy thật bất lực, thật cô đơn, cho dù trong đầu điên cuồng
muốn trả thù nhưng nàng nên trả thù như thế nào?
Chương 069 -- Giao
dịch giết người
Cung Tuyết Thiến nằm ở trên giường suốt ba ngày mới
tĩnh dưỡng tốt thân thể đang bị thương, mà Mộ Dung Trần cũng đã phái người đến
hạ lệnh, ép nàng ba ngày sau phải quay về Vương phủ.
Ba ngày, nàng có nên dùng ba ngày này để làm chút
chuyện gì đó không?
“Tiểu thư, hôm nay là ngày chợ lễ lớn nhất được tổ
chức mỗi năm một lần, có thể thấy được rất nhiều đồ vật mới lạ mà bình thường
không thể thấy được, tiểu thư không muốn đi xem sao?” Tiểu Vân nói, thực
tế là muốn giúp nàng khuây khỏa.
“Thật sao? Vậy chúng ta đi xem xem.” Cung Tuyết
Thiến nói, có lẽ đi ra ngoài sẽ tốt hơn nhiều.
Chợ phồn hoa náo nhiệt, dòng người cũng rất náo động,
trên đường có rất nhiều người như tiểu thư con quan, phu nhân, công tử cùng các
thiếu gia. Ngoài ra còn có những thương nhân nhỏ cùng với những người bán rong.
Tất cả đều rất đa dạng hấp hẫn thu hút sự chú ý của mọi người, duy chỉ có mỗi
Cung Tuyết Thiến là không yên lòng cứ đi tới phía trước.
Trong một căn phòng ở tửu lâu.
“Cơ môn chủ, đây là mười vạn hai hoàng kim, cám ơn
ngươi thay ta diệt trừ kẻ địch.” Một nam nhân độ khoảng hơn năm mươi tuổi
có vẻ mặt phúc hậu đem vàng ở trên bàn đưa tới trước mặt hắn, nói tạ ơn ngàn
vạn lần.
“Ông chủ Chu quả nhiên sảng khoái, vậy Cơ mỗ xin
nhận.” Cơ Tinh Hồn khẽ vung tay, lập tức nhận lấy hoàng kim.
“Cơ môn chủ, tại hạ xin cáo từ.” Ông chủ Chu chắp
tay nói.
“Không tiễn.” Cơ Tinh Hồn nói, chờ đến khi ông ta
rời đi mới phân phó người đứng bên cạnh: “Ngươi đem vàng này về Khoái Hoạt
Môn.”
“Vâng, môn chủ.” Thuộc hạ liền quay người rời đi.
Cơ Tinh Hồn lơ đãng ngắm nhìn bên ngoài cửa sổ, liền
nhìn thấy vẻ mặt hơi ngẩn ngơ của Cung Tuyết Thiến, là nàng? Khóe môi nhếch lên
thành một nụ cười tà mị, liền phi thân một cái, thi triển khinh công, ôm nàng
trở lại phòng.
“A….” Thân mình bỗng bay lên trời dọa nàng sợ đến
mức thiếu chút nữa hét chói tai, nhưng chỉ trong chớp mắt mình lại đứng trên mặt
đất, lúc này nàng mới thở phào, khi quay đầu lại liền đối diện với một đôi mắt
như cười như không, là hắn?
“Tiểu thư, có phải chúng ta tâm linh tương thông hay
không, đúng lúc ta vừa muốn đi tìm nàng, nàng lại xuất hiện.” Cơ Tinh Hồn
mờ ám vừa lấy tay ôm nàng vừa nói, cách đây mười ngày, hắn đã biết được thân
phận của nàng, nàng chính là Mạnh Tâm Nghi thanh danh lừng lẫy, điều này càng
làm cho hắn cảm thấy hứng thú.
Cung Tuyết Thiến lại bất ngờ không giãy dụa, mà ngược
lại nhìn hắn chằm chằm, nàng còn nhớ rõ lúc trước hắn có nói, không có chỗ nào
mà hắn không vào được, xem ra hắn nhất định rất lợi hại.
“Tiểu thư cứ nhìn chằm chằm ta như vậy, xem ra cũng
muốn ta.” Cơ Tinh Hồn lấy tay vuốt ve khuôn mặt của nàng.
“Có phải võ công của ngươi rất cao cường không?” Cung
Tuyết Thiến đột nhiên hỏi.
Cô Tinh Hồn sửng sốt, sau đó lại cười quyến
rũ: “Không phải, nhưng mà trên giang hồ người có thể đánh thắng được ta
chỉ không quá mười người.”
“Vậy ngươi có thể làm giúp ta một việc hay
không?” Ánh mắt Cung Tuyết Thiến vô cùng nghiêm túc.
“Là việc gì?” Cơ Tinh Hồn cảm thấy hứng thú hỏi.
“Giúp ta giết một người!”
“Giết người? Được…nàng muốn giết người nào? Chỉ là giá
của ta rất cao.”
“Đương kim tam Vương gia Mộ Dung Trần. Giá bao nhiêu
ngươi cứ nói, cho dù khuynh gia bại sản ta cũng không tiếc.” Trong mắt
Cung Tuyết Thiến lộ ra tia tàn nhẫn.
“Cho dù nàng khuynh gia bại sản cũng chưa chắc đã trả
đủ, bởi vì giết Vương gia không phải là chuyện nhỏ.” Cơ Tinh Hồn nhìn chằm
chằm nàng, không phải nàng là tiểu thiếp của tam Vương gia sao? Tại sao lại
muốn giết Vương gia? Chẳng lẽ câu “độc nhất là tâm địa phụ nữ” là đúng.
“Ngươi chỉ cần nói có dám hay không, về phần giá cả,
chỉ cần ngươi ra giá, ta sẽ trả.” Cung Tuyết Thiến ngẩng đầu lên nói, nàng
vẫn rất tự tin.
“Được, nhưng ta không cần ngân lượng, ta chỉ cần
nàng.” Cơ Tinh Hồn nhìn nàng, nói.
“Được, chỉ cần ngươi giết hắn, ta đây chính là của
ngươi.” Cung Tuyết Thiến nói, chỉ cần có thể trả thù, dù trả bằng bất cứ
giá nào nàng cũng đồng ý.
“Nàng lập tức sẽ là của ta.” Cơ Tinh Hồn đột
nhiên cười quỷ dị.
Không đợi Cung Tuyết Thiến phản ứng, cánh cửa phòng đã
bị người dùng sức đá văng.
Chương 070 --
Chuyển biến đột ngột
Ở cửa, sắc mặt Mộ Dung Trần âm trầm khi nhìn thấy nàng
ngồi trong lòng Cơ Tinh Hồn, Mộ Dung Vũ ở phía sau nhìn thấy cảnh tượng như
vậy, rõ ràng bị sửng sốt, nhìn nàng đầy nghi hoặc.
Cung Tuyết Thiến vẫn chưa rời khỏi lòng Cơ Tinh Hồn,
mà ngược lại còn khiêu khích nhìn Mộ Dung Trần, quàng tay ôm lấy cổ Cơ Tinh
Hồn.
“Mạnh Tâm Nghi, không ngờ ngươi lại là một nữ tử hạ
tiện không tuân thủ nữ tắc như vậy.” Ánh mắt lạnh như băng của Mộ Dung
Trần híp lại, nhìn thấy nàng công khai ngồi trong lòng Cơ Tinh Hồn, trong lòng
hắn liền rất tức giận, dù sao đi nữa thì nàng cũng là nữ nhân của hắn.
“Ngươi mới biết sao? Nếu không hạ tiện thì lúc trước
làm sao có thể quyến rũ ngươi?” Cung Tuyết Thiến không xấu hổ mà ngược lại
cười đáp.
“Tâm Nghi, sao nàng lại trở thành như vậy?” Mộ
Dung Vũ đứng bên cạnh nghi hoặc hỏi, chẳng qua chỉ mới vài ngày không gặp, nàng
liền giống như nữ tử ở thanh lâu.
“Đó là do ngươi không biết, ta vốn dĩ chính là loại
người này.” Cung Tuyết Thiến né tránh ánh mắt hắn, không nhìn hắn.
Cơ Tinh Hồn vẫn đứng ở một bên hứng thú nhìn bọn họ.
“Mạnh Tâm Nghi, lại đây, đi với Bổn Vương.” Ngữ
khí của Mộ Dung Trần âm trầm ra lệnh, hắn sẽ tính sổ với nàng sau.
“Ha ha…” Cung Tuyết Thiến đột nhiên khẽ
cười: “Vương gia, ta đã quên nói cho ngươi biết, hiện tại ta là nữ nhân
của hắn, cho nên vấn đề này ngươi phải hỏi hắn, chứ không phải ta.” Nàng
xoay người liền thấp giọng nói vào bên tai Cơ Tinh Hồn: “Giết hắn, ta sẽ
là của ngươi.”
“Cơ Tinh Hồn, nàng là tiểu thiếp của Bổn Vương, buông
nàng ra.” Mộ Dung Trần lạnh lùng phân phó.
“Vương gia, hình như ngươi đã quên, ngươi đã cho nàng
ra khỏi cửa chính của Vương phủ, hơn nữa bây giờ nàng là nữ nhân của ta, người
nói xem nếu một nam nhân ngay cả đến nữ nhân của mình còn bảo vệ không được thì
còn được coi là nam nhân gì chứ?” Cơ Tinh Hồn vừa nói vừa cười yêu mị.
“Cơ Tinh Hồn, ngươi định không thả người
sao?” Ánh mắt của Mộ Dung Trần lạnh lùng, dường như không muốn cùng hắn
dài dòng thêm nữa.
“Ngươi nói xem, Vương gia.” Bộ dáng của Cơ
Tinh Hồn cũng dường như không thể kiềm chế được.
“Vậy đừng trách Bổn Vương không khách khí.” Mộ
Dung Trần vừa dứt lời, liền vung tay ra ngoài.
“Vương gia cứ việc không khách khí, Cơ mỗ tận lực
nghênh tiếp.” Tiếp theo bàn tay Cơ Tinh Hồn cũng liền nghênh đón, vung lên
trên.
Cung Tuyết Thiến chỉ lạnh nhạt đứng một bên quan sát.
“Tâm Nghi, rốt cuộc thì nàng làm sao vậy?” Mộ
Dung Vũ đến bên cạnh nàng hỏi, không tin lời nàng vừa nói đều là thật.
“Thập Tứ Vương gia, nếu ngươi muốn biết, vậy đi hỏi
hoàng huynh của ngươi đi.” Cung Tuyết Thiến cũng tỏ ra dáng vẻ lạnh như
băng với hắn, tuy rằng biết hắn vô tội nhưng ai bảo hắn là đệ đệ của Mộ Dung
Trần.
Mộ Dung Vũ nghi hoặc nhìn nàng, nghĩ đến vừa rồi ở
Vương phủ nghe được có người bẩm báo rằng nàng bị Cơ Tinh Hồn bắt đi, hoành
huynh liền chạy đến đây, hắn liền mơ hồ cảm giác có chỗ nào đó rất lạ, nhưng lạ
ở chỗ nào thì hắn cũng không nói được.
“Cơ Tinh Hồn, nàng chính là tiểu thiếp của Bổn Vương, Bổn
Vương hi vọng ngươi tự biết thu xếp ổn thỏa.” Mộ Dung Trần lên tiếng uy
hiếp.
“Ngươi nghĩ rằng ta sẽ sợ sao?” Cơ Tinh Hồn nói,
hắn hận nhất chính là bị người khác uy hiếp, tuy rằng hắn cũng sẽ không vì nàng
mà thật sự giết Vương gia, nhưng mà thái độ của Vương gia lại khiến hắn rất bất
mãn.
“Vậy thử xem.” Mộ Dung Trần lạnh giọng, liền dùng
tay chưởng đến ngực hắn.
“Được.” Cơ Tinh Hồn vừa dứt lời, tay cũng âm thầm
dùng chút lực, ám khí liền phóng ra.
“Hoàng huynh, cẩn thận ám khí.” Mộ Dung Vũ đứng
một bên lo lắng hô lên.
Mộ Dung Trần vội vàng thu tay lại, thân người dịch
sang một bên, ám khí liền lướt qua cổ hắn, ghim vào mảnh gỗ trên cửa sổ.
Cơ Tinh Hồn cười tà ác, ám khí trong tay lại bay ra
phóng thẳng đến ngực đối phương, vừa rồi chẳng qua chỉ là hư chiêu, bây giờ mới
là thật.
Mộ Dung Trần âm thầm cả kinh, né tránh chắc chắn không
kịp, giờ đây chỉ có thể dùng cánh tay chắn lại, tối thiểu sẽ không mất mạng, ám
khí của Cơ Tinh Hồn quả nhiên danh bất hư truyền.
“Vương gia cẩn thận.” Cung Tuyết Thiến đột nhiên
hoảng sợ hét lên, mắt khẽ nhắm, thân mình xông lên cản lại.
Lời của tác giả:
Tôi nói tiếp về câu chuyện đây.
Cung Tuyết Thiến không phải hận Mộ Dung Trần hay sao?
Không phải muốn Cơ Tinh Hồn giết hắn sao? Nhưng vì sao? Ở thời điểm mấu chốt,
nàng lại dùng thân mình ngăn trở ám khí vì hắn, không phải là tự mình mâu thuẫn
sao? Haha…đương nhiên là không, nhưng lý do là gì chứ? Về sau sẽ công bố.
Cung Tuyết Thiến có bị thương hay không, thời điểm mấu
chốt sẽ xảy ra chuyện gì?
Trong truyện, vẫn nhắc đến một nữ tử tên Liễu Nhu,
nàng là ai? Rốt cuộc có quan hệ gì với Mộ Dung Trần? Nàng chết như thế nào?
Còn có về sau Cơ Tinh Hồ cùng Cung Tuyết Thiến sẽ xảy
ra chuyện gì?
Còn Mộ Dung Vũ có thể thật sự từ bỏ nhân vật nữ chính
của chúng ta hay không?
Đương nhiên chủ yếu là xem chuyện giữa nam chính và nữ
chính của chúng ta, họ sẽ hiểu nhau và yêu nhau như thế nào, còn phải trải qua
những khó khăn gì?
Chương 071 -- Hận
càng nhiều, yêu càng sâu
“Vương gia cẩn thận.” Cung Tuyết Thiến đột nhiên
sợ hãi kêu lên, chớp mắt liền chuyển thân lên cản.
Hành động của nàng làm cho mọi người đều sợ ngây
người, không thể hiểu.
Mộ Dung Trần chau mày nhìn nàng, hoàn toàn không thể
ngờ nàng lại tiến lên. Vừa rồi còn hận không thể giết hắn vậy mà một giây sau
nàng lại cứu hắn. Rốt cuộc, nàng đang suy nghĩ cái gì?
Cơ Tinh Hồn lại nghi hoặc và khó hiểu hơn, không phải
vừa rồi nàng còn nghiến răng nghiến lợi đòi hắn giết Mộ Dung Trần sao? Bây giờ
lại không muốn sống đi cứu hắn. Hay là nàng thật sự yêu hắn, thời điểm mấu chốt
lại luyến tiếc.
“Tâm Nghi, cẩn thận.” Mộ Dung Vũ sắc mặt lo lắng
thét lên, muốn ra tay đã không còn kịp nữa. Tại sao nàng lại lỗ mãng như vậy
chứ, hắn tin tưởng hoàng huynh có thể tránh thoát được nhưng nàng lại chuốc
thêm phiền.
Mộ Dung Trần lập tức phản ứng kéo nàng qua, tuy rằng
né được ám khí bắn vào tử huyệt nhưng vẫn là trúng cánh tay nàng.
“A.” Cung Tuyết Thiến đau đớn, nhịn không được
kêu lên.
“Tâm Nghi, nàng sao rồi?” Mộ Dung Vũ bước nhanh
đến bên, khẩn trương đỡ lấy nàng.
“Ta không sao.” Cung Tuyết Thiến lắc đầu, lúc
nguy cấp có thể nhìn ra ai là người thật sự quan tâm đến mình.
Mộ Dung Trần đứng ở một bên, ánh mắt nhìn nàng chằm
chằm tựa hồ muốn nhìn ra nàng đang muốn làm gì.
Cơ Tinh Hồn từng bước đi tới, cũng nhìn nàng chằm
chằm, lạnh giọng hỏi: “Không phải nàng muốn giết hắn sao, vì sao lại thay
hắn đỡ chiêu? Hay là do nàng không muốn trở thành nữ nhân của ta.”
“Cái gì? Tâm Nghi, nàng muốn giết hoàng
huynh?” Mộ Dung Vũ nhìn nàng có chút không thể tin được. Rốt cuộc giữa
nàng và hoàng huynh đã xảy ra chuyện gì mà cừu hận đến thế?
Ánh mắt của Mộ Dung Trần nhíu chặt hơn nhưng vẫn không
để lộ ra vẻ gì.
“Đúng là ta muốn giết hắn.” Cung Tuyết Thiến thản
nhiên thừa nhận, ánh mắt oán hận nhìn hắn một cái, sắc mặt lại ảm đạm, vẻ mặt
bi ai bất đắc dĩ nói: “Chỉ là đến cuối cùng, trong nháy mắt ta lại luyến
tiếc không muốn mất đi hắn, có lẽ chính là hận càng nhiều yêu càng sâu.”
Nàng một phen thổ lộ làm mọi người đều trầm mặc.
“Một khi đã như vậy, ta liền cáo từ. Nhưng nếu sau này
nàng thay đổi chủ ý, có thể tới tìm ta. Ta đối với nàng cảm thấy rất hứng
thú.” Cơ Tinh Hồn yêu nghiệt nói xong liền phi thân rời khỏi khách điếm.
“Tâm Nghi, nàng cố chịu đau một chút, ta giúp nàng nhổ
ám khí ra.” Mộ Dung Vũ xé cánh tay áo của nàng nói.
“Được.” Cung Tuyết Thiến gật đầu, sau đó cắn chặt
môi.
Lúc Mộ Dung Vũ rút ám khí ra, từ chỗ vết thương một
dòng máu tươi liền phun ra, nàng nhất thời đau đến sắc mặt tái nhợt. Hắn vội
vàng dùng tay điểm huyệt của nàng, rồi lấy kim sang dược từ trong lòng rắc lên
vết thương, băng bó lại thật tốt.
“Còn đau không?” Mộ Dung Vũ cẩn thận đỡ nàng dậy.
“Còn một chút.” Cung Tuyết Thiến gật đầu, kỳ thật
nàng rất đau nhưng đành phải cắn răng chịu đựng.
“Thập Tứ đệ, giao nàng cho ta.” Mộ Dung Trần đột
nhiên ôm nàng, dường như không thích họ đi quá thân cận.
Sắc mặt của Mộ Dung Vũ ảm đạm một chút nhưng
không ngăn cản, nhìn họ nói: “Hoàng huynh, vậy đệ về trước, huynh hãy chăm sóc
nàng cho thật tốt. Tâm Nghi, bảo trọng.” Suy cho cùng, nàng vẫn là nữ nhân
của hoàng huynh, hắn ở chỗ này đã là dư thừa rồi.
“Ừ.” Mộ Dung Trần gật gật đầu.
Chờ hắn rời khỏi khách điếm, Mộ Dung Trần đột nhiên ôm
lấy nàng, giọng nói không cho phép người khác cự tuyệt: “Cùng Bổn Vương
quay về Vương phủ.”
“Không cần, ta không muốn quay về Vương phủ, thả ta
ra.” Cung Tuyết Thiến giãy dụa nói.
“Không muốn quay về Vương phủ?” Mộ Dung Trần chợt
dừng bước chân, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng nàng: “Vậy ngươi muốn làm gì?”
“Ta không muốn làm gì cả, ta chỉ muốn ở lại Mạnh
phủ.” Cung Tuyết Thiến thật lòng nói.
“Ngươi phải quay về Vương phủ, Bổn Vương sẽ không cho
phép nữ nhân của mình ở bên ngoài.” Mộ Dung Trần cự tuyệt không khoan
nhượng.
“Ở lại Mạnh phủ thì ta không phải là nữ nhân của ngươi
sao?” Cung Tuyết Thiến lên tiếng hỏi, việc này sẽ vì địa điểm thay đổi mà
thay đổi sao?
“Lý do?” Ánh mắt Mộ Dung Trần lạnh lùng hỏi.
“Cái gì?” Cung Tuyết Thiến sửng sốt, lập tức hiểu
được ý hắn đang hỏi lý do mình không trở về Vương phủ, suy nghĩ một chút mới
nói: “Ta sợ. Năm năm trước, ta vào Vương phủ, có lẽ còn quá nhỏ không hiểu
chuyện, nếu không phải bị mắng thì cũng bị phạt, hơn nữa ta cũng suy nghĩ rất
nhiều về các tỷ tỷ. Sau đó, ta trưởng thành, tuy còn nhỏ nhưng ta cũng hiểu
được, vì yêu ngươi nên ta không thể nhìn ngươi chu toàn cho nhiều nữ nhân như
vậy. Cho dù ngươi không hề thích ta nhưng xin ngươi có thể nể tình ta yêu ngươi
mà cho ta về lại Mạnh phủ. Bởi vì, ta không muốn lục đục với các tỷ tỷ, không
muốn nhìn ngươi sủng hạnh người khác, làm cho chính mình đau lòng.” Nàng
cố ý nói thật chân thành cũng thật đáng thương.
Nhìn thấy ánh mắt nàng trong suốt, thẳng thắn, thành
khẩn cầu xin mình, lại nhìn vết thương trên cánh tay nàng, không biết vì sao
trong lòng Mộ Dung Trần không thể cự tuyệt nhưng cũng không đồng ý, chỉ
nói: “Vậy chờ sau khi vết thương của ngươi lành lại nói tiếp, Bổn Vương
đưa ngươi về.”
“Dạ, cảm ơn Vương gia.” Khóe môi của Cung Tuyết
Thiến trộm nhếch lên một nụ cười. Không cần biết là phương pháp gì, miễn đạt
được mục đích là tốt rồi.
Tiểu Vân bị thị vệ ngăn cản ở cửa tửu lâu, lo lắng
nhìn vào bên trong, sốt ruột đến mức chảy nước mắt, đột nhiên nhìn thấy bóng
dáng Cung Tuyết Thiến từ bên trong đi ra vội vàng vẫy tay gọi: “Tiểu thư.”
“Tiểu Vân.” Cung Tuyết Thiến cũng thấy nàng, Mộ
Dung Trần nháy mắt với thị vệ, thị vệ liền thả cho nàng đi vào.
“Tiểu thư, người bị thương có nặng không?” Tiểu
Vân liếc mắt một cái liền nhìn thấy vết thương trên cánh tay nàng.
“Tiểu Vân, không cần lo lắng cho ta, không có việc gì
đâu. Chúng ta đi về nhà thôi.” Cung Tuyết Thiến nhẹ giọng an ủi.
Ngồi trên xe ngựa xa hoa của Mộ Dung Trần, nàng chỉ
nhắm mắt lại, đầu tựa lên vai Tiểu Vân, sắc mặt hơi trắng bệch, cánh tay vẫn
đau đớn làm cho nàng nhíu chặt mày, vẻ mặt vô cùng thống khổ.
Chương 072 --
Lý do
Ánh mắt Mộ Dung Trần nhìn lướt qua nàng, đột nhiên có
chút không hiểu, nàng nói nàng yêu hắn nhưng vì sao từ ánh mắt, động tác của
nàng, hắn lại không cảm giác được có chút tình ý nào. Nhưng nếu không có thì
tại sao nàng lại không màng nguy hiểm cứu hắn. Rốt cuộc nàng là dạng nữ nhân
như thế nào?
Xe ngựa đột nhiên dừng lại.
“Vương gia, đã tới Mạnh phủ rồi.” Bên ngoài,
người đánh xe bẩm báo.
“Đã biết.” Mộ Dung Trần đáp. Cung Tuyết
Thiến cũng mở mắt, vừa muốn bảo Tiểu Vân giúp mình xuống xe thì đột nhiên hắn
lại ôm lấy nàng, một câu cũng chưa nói đã bước xuống xe ngựa.
“Tiểu Vân, chăm sóc tiểu thư nhà ngươi thật
tốt.” Hắn buông nàng ra, nhìn Tiểu Vân phân phó
“Dạ Vương gia, nô tỳ tuân mệnh.” Tiểu Vân vội
vàng hành lễ.
Mộ Dung Trần nhìn nàng một cái rồi xoay người lên xe
ngựa.
Xe ngựa vừa đi được một khắc, Cung Tuyết Thiến thở
dài, ánh mắt mang theo tia cười lạnh xoay người bước vào Mạnh phủ.
Trong phòng.
“Tiểu thư, đã xảy ra chuyện gì vậy? Lúc ấy nô tỳ bị
dọa sợ gần chết. Nhưng những thị vệ đó lại không cho vào. Tại sao người lại bị
thương vậy? Kẻ bắt người có phải là nam nhân ngày đó không? Vì sao hắn lại muốn
bắt người?” Vừa thay quần áo cho nàng, Tiểu Vân vừa hỏi thật nhiều vấn đề.
“Xì.” Cung Tuyết Thiến đột nhiên cười nói: “Tiểu
Vân, ngươi hỏi ta nhiều như vậy, ta biết nói cái gì trước đây?”
“Tiểu thư, người còn có tâm trạng nói đùa? Ngươi không
biết nô tỳ vội muốn chết hay sao?” Tiểu Vân bĩu môi nói.
“Ta biết, thật ra không có gì. Chỉ là không cẩn thận
nên bị thương thôi.” Cung Tuyết Thiến nhẹ nhàng nói bâng quơ.
“Dạ, vậy nô tỳ đi chuẩn bị cơm tối.” Tiểu Vân
biết tiểu thư không muốn nói nên cũng thông minh không hỏi nữa.
“Ừ, đi đi. Ta cũng đói bụng rồi.” Cung Tuyết
Thiến gật đầu.
Tiểu Vân đi khỏi, nàng vừa định nằm nghỉ ngơi một chút
liền cảm giác trong phòng có người, liền ngồi dậy thì thấy Cơ Tinh Hồn không
biết từ lúc nào đã nghênh ngang ngồi ở bàn, ánh mắt tà mị sắc bén nhìn nàng
chằm chằm.
“Tại sao ngươi lại đến đây?” Nàng đứng dậy, rời
giường hỏi.
“Nàng không phải nên cho ta một lời giải thích hợp lý
sao?” Cơ Tinh Hồn vươn tay cầm chén trà làm như lơ đãng hỏi.
“Ta không phải đã giải thích rồi hay sao? Vì ta yêu
Vương gia, nên thời khắc cuối cùng ta đã đổi ý.” Cung Tuyết Thiến nói, hóa
ra hắn đến để hỏi lý do.
Cơ Tinh Hồn đột nhiên ôm lấy nàng, lấy tay vuốt mặt
nàng rồi đột ngột nâng cằm nàng lên, giọng điệu lạnh lùng nói: “Nàng có
thể lừa người khác nhưng không thể lừa ta. Ta hiểu nữ nhân còn rõ ràng hơn hiểu
chính mình nữa. Nàng thích hay không thích hắn, ta chỉ cần nhìn một cái là
biết. Ánh mắt của nàng tràn đầy hận ý, không mang theo một tia tình cảm nào,
sao có thể là thích? Nếu nàng không cho ta một lí do vừa ý thì đừng trách ta
biến nàng trở thành nữ nhân của ta.” Câu nói cuối cùng ẩn chứa uy hiếp,
hắn không phải là người dễ bị lợi dụng, bị đùa giỡn.
“Quả nhiên là cao thủ, ngươi nói không sai, ta quả
thật không thích hắn.” Cung Tuyết Thiến thản nhiên thừa nhận, nàng không
cần phải đóng kịch với hắn.
“Vậy vì sao nàng lại đỡ ám khí của ta cho hắn, hay là
nàng không muốn làm nữ nhân của ta?” Cơ Tinh Hồn nói, ánh mắt lạnh lùng,
cho đến bây giờ chưa có nữ nhân nào dám cự tuyệt hắn.
“Cơ Tinh Hồn, ta không biết ngươi là ai, cũng không
biết bản lĩnh của ngươi lớn đến mức nào, nhưng ngươi nói đúng rồi, ta không
muốn làm nữ nhân của ngươi, nhưng ta thay hắn đỡ ám khí cũng không phải vì
thích hắn.”Cung Tuyết Thiến cũng lạnh lùng nhìn hắn.
“Vậy sao? Ta thật muốn nghe một lý do thuyết phục có
thể khiến ta tin tưởng, nếu không…” Khóe môi Cơ Tinh Hồn khẽ nhếch lên một
nụ cười đầy uy hiếp.
“Ta muốn trả thù hắn.” Cung Tuyết Thiến nhìn
thẳng vào mắt hắn, kiên định nói.
“Trả thù?” Cơ Tinh Hồn sửng sốt, rồi lại cười rộ
lên: “Lần đầu ta nghe thấy muốn trả thù một người chính là cứu
hắn.” Sau đó ngữ khí lạnh lùng: “Lý do này không phải quá gượng ép
hay sao?”
“Cơ Tinh Hồn, ta hỏi ngươi, ngươi sẽ trả thù kẻ làm
tổn thương ngươi thế nào?” Trong lời nói Cung Tuyết Thiến mang theo thần
bí.
“Giết chết.” Cơ Tinh Hồn không chút do dự nói,
với hắn, chết chính là hết chuyện.
“Sai. Là làm cho hắn sống không bằng chết. Hắn chết là
giải thoát, nhưng tổn thương ngươi phải gánh chịu cũng không thể thay đổi, nó
sẽ theo ngươi cả đời. Cho nên trả thù một người là làm cho hắn so với ngươi
càng đau hơn gấp bội.” Đôi bàn tay trắng như phấn của Cung Tuyết Thiến nắm
chặt lại, một màn bị hắn lăng nhục lại hiện lên trước mắt nàng.
“Nói rõ hơn đi.” Cơ Tinh Hồn vẫn không thể hiểu
việc nàng làm và những gì nàng nói có liên hệ gì với nhau.
“Bị người mình yêu thương nhất phản bội thì sẽ thế
nào?” Cung Tuyết Thiến nhìn hắn hỏi.
Cơ Tinh Hồn nhìn nàng chằm chằm, lập tức hiểu được, vẻ
mặt yêu nghiệt tươi cười nói: “Làm cho hắn yêu thương nàng rồi thương tổn
hắn, khiến hắn sống không bằng chết. Quả nhiên độc nhất vẫn là lòng dạ đàn bà.
Xem ra, về sau ta phải đề phòng nàng mới được.”
“Không phải độc nhất là lòng dạ đàn bà mà bởi vì hắn
đã vô tình đê tiện tổn thương ta trước.” Cung Tuyết Thiến nói. Chính hắn
đã đồng ý thả nàng đi rồi đột nhiên đổi ý, rõ ràng không thương nàng lại giữ
lấy nàng. Mối hận đó, sỉ nhục đó làm sao nàng quên được chứ.
“Nhưng nàng ngăn trở ám khí như vậy không sợ sẽ thật
sự chết hay sao?” Cơ Tinh Hồn nhìn nàng, không rõ là mối hận gì lại khiến
nàng nguyện ý ngay cả tính mạng cũng không cần.
“Vậy sao? Ta không nghĩ ngươi sẽ thật sự vì ta mà giết
chết Vương gia trước mặt mọi người, huống chi Mộ Dung Trần cũng không khoanh
tay đứng nhìn.” Cung Tuyết Thiến lạnh lùng châm chọc. Hắn nghĩ nàng là kẻ
ngốc sao? Cho dù hắn muốn giết cũng sẽ không quang minh chính đại như vậy mà
giết, điểm này sao nàng không hiểu chứ.
“Tại sao nàng lại biết ta không thật sự vì nàng mà
giết hắn?” Cơ Tinh Hồn lúc này thật sự rất tò mò, nữ nhân này thông minh
khiến người ta sợ hãi.

