Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 073 - 074 - 075

Chương 073 -- Nữ
nhân thông minh sống không thọ

“Tại sao nàng lại biết ta sẽ không thật sự vì nàng mà
giết hắn?” Cơ Tinh Hồn lúc này thật sự rất tò mò, nữ nhân này thông minh
khiến người ta sợ hãi.

"Đại gia, ta không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết
tự lượng sức mình. Ta không có dung mạo khuynh quốc khuynh thành, hơn nữa, sao
ngươi lại có thể vì một nữ nhân mới gặp qua hai lần mà đi giết Vương gia, huống
hồ, ám khí không có độc kia không phải đã nói lên tất cả sao?" Cung
Tuyết Thiến liếc mắt nhìn hắn, nói rõ ràng.

“Mạnh Tâm Nghi, nữ nhân quá thông minh thường không
sống lâu được đâu.”  Ánh mắt Cơ Tinh Hồn ẩn hiện sát khí, từ trước
đến nay hắn chưa bao giờ bị một nữ nhân nhìn thấu.

“Chỉ sợ nữ nhân ngu xuẩn cũng không hợp khẩu vị của Cơ
gia ngươi.” Cung Tuyết Thiến không hề yếu thế nhìn hắn. Nam nhân
đều là dạng này, hy vọng nữ nhân thông minh nhưng cũng sợ nữ nhân quá thông
minh.

Cơ Tinh Hồn nhìn nàng, đột nhiên cười yêu nghiệt nói
sang chuyện khác: “Nàng thẳng thắn với ta như vậy, không sợ ta sẽ đi nói
cho hắn nghe sao?”

“Ngươi sẽ làm vậy sao? Nhưng cho dù ngươi làm vậy hắn
cũng không nhất định sẽ tin. Hơn nữa loại việc khiến người khác mất lòng này
không giống như chuyện ngươi có thể làm.” Cung Tuyết Thiến tự tin nói, tuy
nàng không phải rất hiểu hắn nhưng dựa vào trực giác của nữ nhân, nàng nghĩ hắn
sẽ không làm vậy.

“Nàng tin tưởng ta như vậy, sao ta lại có thể phụ sự
tín nhiệm của nàng được.” Cơ Tinh Hồn lại ôm nàng, ánh mắt hơi tối lại. Nữ
nhân này thực thông minh nhưng mà hắn lại thích nữ nhân thông minh.

“Cơ Tinh Hồn, ngươi đã nói muốn làm gì thì sẽ làm
sao?” Cung Tuyết Thiến đột nhiên nhìn hắn hỏi.

“Nàng tin ta nói thì sẽ làm?” Cơ Tinh Hồn hỏi lại
nàng.

“Người khác thì ta không dám nói nhưng ngươi hoàn toàn
xứng với danh hiệu hái hoa tặc.” Cung Tuyết Thiến nhớ tới thời điểm lần
đầu tiên nhìn thấy hắn. Trời sinh ra nam nhân như hắn, chính là vì nữ nhân mà
sinh.

“Ha ha ha ha….” Cơ Tinh Hồn cười vui
vẻ. “Bảo bối, nàng nói rất đúng, vậy đêm nay nếu ta không hái hoa chẳng
phải là thực hổ danh sao?”

Bảo bối…Toàn thân Cung Tuyết Thiến lập tức nổi da gà,
né tránh khỏi lồng ngực của hắn, nói: “Làm ơn đừng gọi ta là bảo bối, từ
kia chỉ dành để gọi người ngươi yêu thương nhất.”

“Bảo bối, rồi nàng sẽ quen thôi.” Cơ Tinh Hồn nói
xong liền nhanh chóng hôn trên mặt nàng một cái rồi thân thể nhẹ nhàng nhảy ra
ngoài rồi bay lên: “Bảo bối, ta sẽ lại đến thăm nàng.”

Lời còn chưa dứt thì bóng người cũng đã biến mất.

Cung Tuyết Thiến nhìn theo bóng dáng hắn, thật ra nàng
ngăn trở ám khí cho Mộ Dung Trần còn có một mục đích khác, chính là hi vọng
không phải quay về Vương phủ, mà mục đích này quả thực đã đạt được.

Bây giờ, điều nàng muốn chính là làm sao để tạo ra cơ
hội ở chung và làm cho hắn yêu thương nàng

Thở dài bi ai, nàng không nghĩ mình lại có thể biến
thành một người như thế này, nàng chỉ đơn thuần muốn sống thật vui vẻ, nhưng
nàng không thể tha thứ cho hắn, thật sự không thể tha thứ cho kẻ làm tổn thương
nàng.

Ngày thứ hai

“Tiểu thư, Thập Tứ Vương gia đến.” Tiểu Vân tiến
vào nói

“Mời hắn vào.” Cung Tuyết Thiến phân phó.

Rất nhanh Mộ Dung Vũ đã bước vào, nhìn thấy nàng liền
hỏi: “Tâm Nghi, vết thương của nàng đã đỡ hơn chưa?”

“Ừ, đỡ hơn rồi, cám ơn ngươi.” Cung Tuyết Thiến
gật đầu, thật sự rất cảm kích hắn. Thấy nàng bị thương, hắn chính là người đầu
tiên lo lắng chạy đến, khiến cho nàng thật cảm động.

“Vậy là tốt rồi. Đây là thuốc trị thương tốt nhất
hoàng cung, nàng cầm lấy dùng đi, sẽ nhanh lành hơn.” Mộ Dung Vũ đưa cho
nàng một chiếc bình sứ màu trắng, nói.

“Vũ, ngươi đừng đối xử tốt với ta như vậy.” Cung Tuyết
Thiến nói, bởi nàng không biết nên báo đáp hắn như thế nào.

“Tâm Nghi, chúng ta không phải là bằng hữu sao? Là
bằng hữu không phải nên quan tâm lẫn nhau sao? Ta chỉ là thật lòng quan tâm
nàng chứ không có ý gì khác.” Ánh mắt Mộ Dung Vũ có chút bi thương, chẳng
lẽ nàng nghĩ rằng hắn có ý đồ khác sao.

“Ta biết, chính là bởi vì ta biết nên trong lòng mới
bất an như vậy.” Cung Tuyết Thiến nhìn bình sứ trong tay nói.

“Tâm Nghi, ta hiểu được. Nhưng nàng phải nhớ kỹ, cho
dù là lúc nào đi nữa thì ta đều là bằng hữu tốt nhất của nàng, ta sẽ không có ý
đồ xấu đối với nàng.” Mộ Dung Vũ nắm chặt tay nàng chân thành nói.

“Vũ….” Cung Tuyết Thiến không nhịn được, lập tức
nhào vào lòng hắn, tựa như ngã vào trong lòng của người thân, bao nhiêu oán
hận, ủy khuất trong lòng đều không nhịn được liền òa khóc.

Thân mình Mộ Dung Vũ cứng đờ nhưng vẫn vươn tay ôm lấy
nàng. Nhìn thấy nàng khóc thương tâm, ủy khuất như vậy, hắn liền nhẹ nhàng lấy
tay vỗ về nàng, nhịn không được hỏi: “Tâm Nghi, nói cho ta biết đã xảy ra
chuyện gì?”

Hắn đến đây chính là muốn biết giữa nàng và hoàng
huynh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Ta hận hắn, thật hận hắn, sao hắn có thể…có thể tàn
nhẫn như vậy, lại đoạt đi sự trong sạch của ta?” Cung Tuyết Thiến vừa khóc
vừa nói.

“Cái gì? Hoàng huynh lại đối xử với nàng như
vậy?” Trong nháy mắt, sắc mặt Mộ Dung Vũ trở nên rất khó coi. Thì ra hoàng
huynh đã muốn nàng, nàng đã là nữ nhân của hoàng huynh. Tàn nhẫn…nàng nói là
tàn nhẫn. Rốt cuộc lúc đó hoàng huynh đã làm cái gì?

Trong mắt liền loé lên một cỗ tức giận, tay nắm chặt
lại, đẩy nàng ra rồi xoay người đi mất.

Đột nhiên bị đẩy ra, Cung Tuyết Thiến sửng sốt, nàng
chưa kịp phản ứng thì hắn đã đi mất. Khóe môi nàng nhếch lên một nụ cười chua
sót. Chẳng lẽ hắn biết nàng đã không còn trong sạch nên mới giận dữ rời đi sao?

Lạnh quá, thật sự rất lạnh, cái lạnh thấu tận tâm can
xương tủy, nàng lấy tay tự ôm lấy bản thân mình.

Trần vương phủ.

Mộ Dung Vũ vẻ mặt nổi giận đùng đùng xông vào.

“Ty chức tham kiến Thập Tứ Vương gia.” Thị vệ
canh cửa Vương phủ vội vàng hành lễ.

Hắn không thèm để ý, lập tức xông vào khiến cho hai
người thị vệ nhìn nhau khó hiểu. Thập Tứ Vương gia mà bọn họ quen luôn mỉm cười
gật đầu với họ, chưa bao giờ có vẻ mặt âm trầm giống như hôm nay, có chuyện gì
vậy?

“Nô tỳ tham kiến Thập Tứ Vương gia.” Nô tỳ trong
vương phủ thấy hắn đi vào, vội vàng hành lễ.

“Vương gia nhà ngươi ở đâu?” Mộ Dung Vũ mặt âm
trầm hỏi.

“Vương gia ở thư phòng.” Một nô tỳ vội vàng trả
lời.

Mộ Dung Vũ không nói tiếng thứ hai liền đi đến thư
phòng.

Chương 074 -- Mê
hoặc lợi dụng

Trong Thư phòng, Mộ Dung Trần đang tập trung tinh thần
xem tấu chương trước mắt.

Rầm…đột nhiên nghe tiếng cửa bị phá ra, hắn vừa định
nổi giận với kẻ lớn mật dám quấy rầy mình. Nhưng ngẩng đầu lên liền thấy Mộ
Dung Vũ với vẻ mặt âm trầm, tức giận đứng ở nơi đó trừng mắt. Hắn hơi nhíu mày
hỏi:“Thập Tứ đệ, sao ngươi lại tới đây, xảy ra chuyện gì làm cho một người vốn
luôn ôn nhu mỉm cười như Thập Tứ đệ phẫn nộ như vậy?”

“Hoàng huynh, vì sao lại đối xử nàng như vậy?” Mộ
Dung Vũ lạnh lùng khác thường nhìn hắn chất vấn. Hắn có thể không thương nàng
nhưng cũng không thể thương tổn nàng.

“Ngươi đang nói cái gì?” Mộ Dung Trần sửng sốt
hỏi lại, không rõ Mộ Dung Vũ đang nói cái gì.

“Tâm Nghi…đến tột cùng huynh đã làm gì Tâm Nghi mà
khiến nàng hận huynh như vậy?” Mộ Dung Vũ không khống chế được quát lên.
Hắn cư nhiên tuyệt không quan tâm, cũng không để ý, thậm chí cũng không biết
mình đang nói chuyện với ai.

Lúc này Mộ Dung Trần mới hiểu được hắn là vì nàng bị
tổn thương cho nên bất bình sao? Sắc mặt nhất thời trầm xuống, ngữ khí lạnh như
băng nói: “Thập Tứ đệ, nàng là nữ nhân của ta, ta đối xử với nàng như thế
nào ngươi không cần quan tâm, sau này ngươi tốt nhất nên tránh xa nàng một
chút.”

“Hoàng huynh, nàng là nữ nhân của huynh, nhưng nàng
cũng là con người, vì sao lại tổn thương nàng? Nếu huynh không thương nàng thì
giao nàng lại cho ta, để ta yêu thương nàng.” Mộ Dung Vũ giận dữ hét, nghĩ
đến việc hoàng huynh cường bạo nàng, nghĩ đến nàng khóc đáng thương như vậy,
lòng của hắn liền như bị bóp chặt, đau đớn.

Bốp… tiếng một cái tát vang vọng trong phòng, rơi trên
mặt Mộ Dung Vũ.

Mộ Dung Trần nhìn bàn tay của mình, ánh mắt hơi tối
lại, băng lãnh nói: “Thập Tứ đệ, nhớ kỹ tránh xa nàng ra, nàng đã là nữ
nhân của ta, ngươi và nàng vĩnh viễn cũng không thể bên nhau, sau này đừng để
ta nghe được những lời nói như vậy nữa, nếu không ta sẽ hủy hoại nàng.”

Mộ Dung Vũ nhìn hắn chằm chằm, hoàng huynh cư nhiên
đánh hắn, hắn vung tay áo, trước khi xoay người bước đi vẫn hung hăng nói tiếp
một câu: “Nếu huynh tiếp tục thương tổn nàng, ta nhất định đoạt lấy nàng,
nếu huynh dám hủy hoại nàng, ta cả đời cũng sẽ không tha thứ cho huynh, sẽ hận
huynh.”

Thập Tứ đệ cư nhiên vì một nữ nhân mà dám nói với hắn
như thế. Sắc mặt Mộ Dung Trần âm trầm cực điểm, tay hung hăng đập xuống bàn
khiến nó lập tức gẫy đôi, giận dữ đứng dậy ra khỏi thư phòng

Mạnh phủ

“Tiểu thư có đau không, có muốn nô tì làm nhẹ hơn
không?” Tiểu Vân vừa giúp nàng bôi thuốc vừa hỏi.

“Cũng không đau lắm, rốt cuộc vẫn là thuốc ở trong
Hoàng cung khiến ta thật thoải mái.” Cung Tuyết Thiến nói.

“Dạ, tiểu thư, xong rồi, vậy nô tỳ đi xuống trước,
người nghỉ ngơi đi.” Tiểu Vân giúp nàng băng bó xong rồi nói.

“Đi đi, ngươi cũng đi ngủ sớm một chút.” Cung
Tuyết Thiến phân phó.

Tiểu Vân xoay người rời đi, vừa mới mở cửa liền thấy
Vương gia với vẻ mặt tức giận xuất hiện ở trước cửa, hoảng sợ vội vàng hành lễ
nói: “Nô tỳ tham kiến Vương gia.”

“Lui xuống.” Ngữ khí của Mộ Dung Trần không tốt
ra mệnh lệnh nói.

Tiểu Vân theo bản năng nhìn về phía Cung Tuyết Thiến,
Cung Tuyết Thiến gật đầu với nàng, ý bảo nàng rời đi, lúc này Tiểu Vân mới rời
đi với vẻ mặt lo lắng.

Cửa phòng lập tức bị hắn dùng chân đóng lại, hắn đi
từng bước âm trầm hướng về phía nàng.

Thân thể Cung Tuyết Thiến nhất thời khẩn trương đến
mức cứng lại, đứng lên cảnh giác nhìn hắn, không biết hắn lại phát điên vì cái
gì, nhưng mà nhất định không phải chuyện gì tốt.

“Mạnh Tâm Nghi, lòng dạ ngươi thật thâm độc, cư nhiên
dám mê hoặc Thập Tứ đệ.” Giọng điệu Mộ Dung Trần căm hận nói, một phen
liền giữ chặt cánh tay bị thương của nàng, hung hăng xô nàng ngã trên mặt đất.

Miệng vết thương trên cánh tay lập tức bị vỡ, tràn ra
máu tươi, đau đớn làm cho nàng nhíu chặt mày nhưng vẫn quật cường như cũ ngửa
đầu, trừng mắt nhìn hắn: “Ta không biết ngươi đang nói cái gì?” Nàng
mê hoặc Mộ Dung Vũ lúc nào chứ?

“Không thể ngờ rằng ngươi lại có thể giả bộ giống như
vậy. Mới mười tuổi đã có thể lập mưu với Bổn Vương, ngươi cho rằng Bổn Vương
còn có thể tin ngươi sao? Cũng chỉ có Thập Tứ đệ thiện lương bị ngươi lợi dụng
thôi.” Mộ Dung Trần lấy tay hung hăng bóp cằm của nàng, trên cao nhìn
xuống nàng chằm chằm, ánh mắt tức giận làm cho hắn cơ hồ muốn một chưởng đánh
chết nàng.

“Mộ Dung Trần, ngươi cho là mọi người đều giống ngươi
sao? Không, ta nói cho ngươi biết, ta có thể lợi dụng tất cả mọi người trong thiên
hạ, duy nhất sẽ không lợi dụng hắn, bởi vì hắn là thật lòng đối tốt với
ta.” Cung Tuyết Thiến không cười nhìn hắn

“Mạnh Tâm Nghi, nếu ngươi dám nói dối, Bổn Vương sẽ
khó mà kiềm chế, một chưởng đánh chết ngươi.” Ánh mắt Mộ Dung Trần tràn
đầy tia nhìn nguy hiểm.

Cung Tuyết Thiến lại tuyệt không quan tâm hay sợ hãi
hỏi: “Như vậy xin ngươi trước khi đánh chết ta, nói cho ta biết ta lợi
dụng Thập Tứ Vương gia như thế nào? Để cho ta trước khi chết hiểu được một
chút, ta không muốn làm con ma hồ đồ, chịu oan khuất.”

“Ngươi còn giả vờ sao? Ngươi đã nói gì với Thập Tứ đệ
khiến hắn không quan tâm tình cảm huynh đệ, đến uy hiếp Bổn Vương?” Toàn
thân Mộ Dung Trần đều tản ra hơi thở lạnh như băng.

Cung Tuyết Thiến sửng sốt, nàng nói gì? Ánh mắt đột
nhiên sáng lên, nhớ tới hắn đột nhiên đẩy nàng ra rồi bỏ đi. Hắn là đi tìm Mộ
Dung Trần sao? Nhất định là như vậy! Trong lòng liền cảm thấy ấm áp. Hắn thật
ngốc.

“Nhớ kỹ, Mạnh Tâm Nghi, ngươi ngàn vạn lần không nên
phá quan hệ huynh đệ giữa chúng ta.” Trong mắt Mộ Dung Trần bắn ra tia
nhìn khiến người ta sợ hãi. Nữ nhân như vậy chính là tai họa nhưng hắn cũng sẽ
không thật sự giết nàng. Thập Tứ đệ trời sinh chính là một người quá đơn giản.
Hắn đã nói thì nhất định sẽ làm được, hắn sẽ không để cho một nữ nhân phá hoại
tình cảm huynh đệ giữa bọn họ.

“Mộ Dung Trần, ngươi thật sự là quá đề cao bản thân
rồi, ngươi còn không xứng để cho ta đi “khích tướng” Thập Tứ Vương
gia.” Cung Tuyết Thiến nhìn hắn, trong mắt đều là châm chọc.

“Mạnh Tâm Nghi, hôm nay Bổn Vương sẽ cho ngươi nhớ kỹ
ngươi là nữ nhân của ai. Sau này nếu như còn dám mê hoặc Thập Tứ đệ, ta sẽ hủy
đi dung mạo của ngươi.” Mộ Dung Trần nói xong, tay dùng một chút lực
liền kéo nàng đứng lên, trong mắt lửa giận thiêu đốt hừng hực.

“Roẹt…roẹt…” Mấy tiếng vang lên, y phục của nàng cũng
theo đó mà bị xé rách ra, nháy mắt liền biến thành những mảnh nhỏ rơi trên mặt
đất.

“Ngươi vô sỉ…cút ngay.” Cung Tuyết Thiến hoảng
sợ, một tay che trước ngực, một tay bảo vệ chính mình, cuống quýt muốn chạy
trốn lại bị hắn vung tay lên ôm vào trong lòng.

Chương 075 -- Đòi
lại sỉ nhục

“Đây chính là sự trừng phạt ngươi nên có…. Không muốn
sao? Hôm nay Bổn Vương sẽ cho ngươi.” Mộ Dung Trần ác độc nói xong, tay
liền dùng chút lực ghì chặt nàng trên bàn, cởi y phục của chính mình ra rồi sau
đó không một chút yêu thương, không một chút lưu tình hung hăng xỏ xuyên qua
người nàng.

“A…” Đột ngột xảy ra đau đớn khiến Cung Tuyết
Thiến nhịn không được kêu to ra tiếng: “Mộ Dung Trần, ta hận ngươi, ta sẽ
giết ngươi, ta sẽ báo thù.”

“Ngươi cứ việc hận, cứ việc báo thù, Bổn Vương không
sợ.” Mộ Dung Trần lạnh lùng vô tình nói, động tác dưới thân càng ngày càng
hung mãnh.

Dưới thân, Cung Tuyết Thiến cố nhịn không kêu lên,
dùng hết sức cắn chặt môi nhịn nhục. Nước mắt khuất nhục cùng máu tươi ở khóe
môi từng giọt rơi trên bàn tạo thành một đám huyết hoa thê lương mà buồn thảm.

Trong phòng rốt cuộc cũng dừng lại, Mộ Dung Trần lạnh
lùng ngồi một bên,  Cung Tuyết Thiến đờ đẫn vẫn duy trì trạng thái
không nhúc nhích, không cảm thấy xấu hổ, cũng không có cảm giác gì cả, chỉ có
hơi thở sau hoan ái lẫn với mùi máu lan tỏa trong không khí.

 “Mạnh Tâm Nghi, ngươi hãy tự lo bản thân cho
tốt, nếu để Bổn Vương biết ngươi cùng Thập Tứ đệ có liên quan thì sẽ không dễ
dãi thế này đâu.” Mộ Dung Trần liếc mắt nhìn nàng một cái rồi liền xoay
người, phẩy tay áo bỏ đi.

 Cung Tuyết Thiến vẫn không nhúc nhích, nàng muốn
chết, thật sự muốn chết, nàng không hiểu vì sao bản thân bị người sỉ nhục như
vậy mà vẫn còn sống?

“Tiểu thư….” Cánh cửa bị mở tung, Tiểu Vân vội
vàng chạy vào, bị bộ dáng thê thảm của nàng dọa cho sợ hãi, ngay lập tức đi lấy
quần áo che thân thể cho nàng.

“Tiểu thư, nô tỳ dìu người đi nghỉ.” Tiểu Vân
muốn đỡ nàng dậy lại phát hiện nàng không hề nhúc nhích. Trên mặt mang theo nỗi
sợ hãi, ôm lấy nàng: “Tiểu thư, người làm sao vậy, nói chuyện đi, người
đừng dọa nô tỳ có được không?”

Cung Tuyết Thiến lại giống như không nghe thấy Tiểu
Vân nói gì, vẫn giống như lúc nãy, không hề có một chút tri giác.

“Tiểu thư, người đừng dọa nô tỳ mà, người nói chuyện
với nô tỳ đi.” Tiểu Vân vừa khóc vừa lắc lắc cánh tay nàng. Đột nhiên, lại
buông tay nàng ra, nói: “Tiểu thư, người chờ nô tỳ đi mời đại phu.”

Tiểu Vân vừa định xoay người rời đi thì cánh tay đã bị
nắm chặt, vội vàng quay lại liền thấy Cung Tuyết Thiến đã đứng dậy và đang giữ
tay mình, liền vui mừng khóc ròng nói: “Tiểu thư, người tỉnh rồi.”

“Tiểu Vân, ngươi đi nghỉ ngơi đi, ta mệt rồi, muốn
ngủ.” Nàng buông tay Tiểu Vân ra rồi đờ đẫn đến bên giường, lẳng lặng nằm
xuống.

“Tiểu thư, vậy có việc gì người nhớ phải gọi nô
tỳ.” Tiểu Vân lo lắng nhìn nàng lần nữa rồi mới xoay người đóng cửa rời
đi.

 Cung Tuyết Thiến mở to mắt, nằm trên giường, tay
nắm chặt tấm trải giường phía dưới, nước mắt thi nhau tuôn trào. Hình ảnh xuất
hiện trước mắt đều là kiếp trước, tình yêu thương của cha mẹ, sự yêu quý của
thầy cô bạn bè. Nàng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ gặp tình cảnh thê thảm như thế
này.

“Cha…mẹ, con rất mệt, cuộc sống ở đây thật vất vả,
thật bi thảm. Con rất nhớ hai người.”

“ZZ, cậu biết không, xuyên qua chẳng có gì là tốt cả.
Mình nên làm gì bây giờ?”

Bên tai dường như vang vọng tiếng nói chuyện của hai
cô gái trẻ.

“Mình rất thích tính cách kiên cường không buông xuôi
của Vân Phi Tuyết. Nếu có một ngày mình xuyên qua, nhất định mình cũng sẽ giống
như cô ấy.”

“Tuyết Thiến, cậu đừng đùa nữa. Đó chỉ là tiểu thuyết,
làm sao có thể là thật được.”

“Hì hì, ngẫm lại thì sao lại có thể nhỉ.

Nàng liền lập tức ngồi dậy, sao nàng có thể buông
xuôi, nàng phải kiên cường, nàng phải trả thù, phải khiến hắn trả giá gấp bội,
đòi lại tất cả những sỉ nhục mình đã phải chịu.

Ba ngày sau.

“Tiểu thư,  tiểu thư….” Tiểu Vân thở
hổn hển chạy vào.

“Tiểu Vân, có chuyện gì?” Cung Tuyết Thiến nhìn
nàng hỏi.

“Tiểu thư, Vương gia phái người tới đón tiểu thư quay
về Vương phủ.” Tiểu Vân trả lời.

Cung Tuyết Thiến hơi sửng sốt, đón nàng về vương phủ
cũng tốt, như vậy nàng mới có cơ hội tiếp cận hắn, mới có thể trả thù hắn. Nghĩ
vậy liền gật đầu, phân phó: “Tiểu Vân, ngươi thu xếp hành lý đi, ta ra
trước xem sao.”

“Dạ, tiểu thư.” Tiểu Vân ngẩn ra một lát mới hiểu
được là tiểu thư đồng ý quay về Vương phủ.

Cung Tuyết Thiến đi đến đại sảnh, quản gia Vương phủ
liền vội vàng hành lễ nói: “Tuyết chủ tử, Vương gia phái nô tài tới đón
người quay về Vương phủ.”

“Cảm ơn ngươi, quản gia. Ta đã biết, Tiểu Vân đang thu
xếp hành lý xong sẽ lên đường.” Cung Tuyết Thiến gật đầu.

Quản gia sửng sốt, nàng thật sự trưởng thành, đối với
hắn khách sáo như vậy, vội vàng nói: “Tuyết chủ tử quá khách sáo rồi, nô
tài không dám.”

Tiểu Vân cầm tay nải trong tay đi tới: “Tiểu thư,
hành lý đã thu xếp xong rồi.”

“Được rồi, Tiểu Vân, ngươi lấy cho ta ít ngân
phiếu.” Cung Tuyết Thiến gật đầu.

“Vâng,  tiểu thư.” Tuy không biết nàng
muốn làm gì nhưng Tiểu Vân vẫn nghe lời lấy ra hai tấm ngân phiếu đưa cho nàng.

“Lí bá, ông đã vất vả rồi, ông hãy cầm lấy số bạc này,
cố gắng chăm sóc bản thân cho thật tốt.” Cung Tuyết Thiến tiến đến bên rồi
đặt ngân phiếu vào trong tay Lí bá.

“Tiểu thư, người đang nói gì vậy? Lão nô không dám.
Lão gia đã cho lão nô rất nhiều rồi, tiểu thư hãy giữ lại đi.” Trong mắt
Lí bá chứa nước, từ chối. Lão biết Vương gia đối với tiểu thư cũng không tốt,
nhưng mình lại vô năng vô lực, thật sự hổ thẹn với lão gia.

“Lí bá nhận đi, đây là của ta cho ông, nhớ bảo
trọng.” Cung Tuyết Thiến cố nén nước mắt, xoay người rời khỏi phủ.

“Tiểu thư….” Sau lưng, Lí bá vẫn gọi theo.

Xe ngựa rất nhanh đã tới trước cửa Vương phủ.

Tiểu Vân đỡ nàng xuống xe, Cung Tuyết Thiến ngẩng nhìn
tấm biển đề ba chữ “Phủ Vương gia”, bất giác khóe môi nở một nụ cười lạnh.

“Tuyết chủ tử,  mời vào trong.” Quản
gia làm động tác mời.

Cung Tuyết Thiến cùng Tiểu Vân đi vào cửa chính Vương
phủ, trong nháy mắt cảm nhận được nỗi bi ai, nàng mất năm năm để rời khỏi nơi
này vậy mà chưa đầy một tháng ngắn ngủi lại phải trở về.

“Ô, ai vậy nha?” Một đám nữ tử trang điểm xinh
đẹp trong vương phủ liền vây quanh nàng, vẻ mặt đầy ghen tị: “Vương gia cư
nhiên phái người đón ngươi trở về.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.