Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 092 - 093 - 094

Chương 092
-- Bị cướp dọc đường

 “Tiểu thư, người sao rồi?” Lúc này Tiểu Vân
mới vội vàng đến đỡ nàng dậy, không biết tại sao tiểu thư lại chọc giận Vương
gia.

“Tiểu Vân, không có việc gì, mà vậy cũng tốt, chúng ta
tự mình đi dạo.” Cung Tuyết Thiến giả bộ không quan tâm đứng dậy nói.
Nhưng không biết vì sao trong nháy mắt hắn bỏ rơi nàng, trong lòng lại cảm thấy
chua sót.

“Tiểu thư.” Tiểu Vân đỡ nàng, tiểu thư đã muốn
vậy thì mình còn có thể nói gì được nữa.

“Đúng rồi, Tiểu Vân, ngươi còn biết nơi nào thú vị nữa
không?” Cung Tuyết Thiến hỏi, không phải hắn bỏ rơi nàng sao? Vậy nàng sẽ
không quay về.

“Nô tỳ không biết, nô tỳ chưa từng tới nơi này bao giờ
cả.” Tiểu Vân lắc đầu, một nô tỳ như nàng sao có thể có cơ hội ra ngoài
chơi.

“Vậy chúng ta tùy tiện đi đi.” Cung Tuyết Thiến
kéo tay Tiểu Vân, có chút bất an đi tới phía trước.

Mộ Dung Trần ngồi trên xe ngựa, sắc mặt âm trầm. Hắn
không rõ vì sao nàng phải chọc giận hắn thêm lần nữa. Cái chết của Nhu Nhi là
điều cấm kỵ, không có bất kỳ ai dám nhắc tới trước mặt hắn, vậy mà nàng năm lần
bảy lượt nhắc tới. Nàng thật là đáng chết.

Nhìn thấy Vương gia cả mặt bừng bừng lửa giận trở lại
Vương phủ mà Cung Tuyết Thiến lại không về theo. Thị vệ canh cửa cùng nô tỳ
kinh ngạc không thôi, nhưng cũng không dám hỏi nhiều.

“Chủ tử…chủ tử, Vương gia cả mặt âm trầm một mình trở
về rồi.” Một nô tỳ vội vàng đến Mai Uyển bẩm báo.

“Cái gì? Thật vậy sao?” Mai Cơ kinh ngạc hỏi.

“Dạ, là thật, chủ tử. Nhưng mà sắc mặt Vương gia rất
khó coi.” Nô tỳ kia vội vàng đáp.

“Được, ta biết rồi, ngươi lui xuống trước
đi.” Trên mặt Mai Cơ hiện lên nụ cười âm trầm. Không phải là nàng ta lại
chọc giận Vương gia, khiến Vương gia tức giận đuổi ra khỏi Vương phủ chứ? Nhưng
mà như vậy thật hợp với tâm ý của nàng, mà nàng cũng không cần hao phí tâm tư
đối phó với nàng ta.

Rất nhanh tin tức này truyền khắp Vương phủ, những chủ
tử khác đều tỏ vẻ vui sướng khi người gặp họa.

Mà lúc này Cung Tuyết Thiến và Tiểu Vân lại bởi vì lạc
đường, tìm không thấy đường ra mà lo lắng.

“Tiểu thư, làm sao bây giờ? Nơi đây nhiều lối rẽ như
vậy chúng ta nên rẽ lối nào đây?” Tiểu Vân hoàn toàn mất hết chủ ý, bởi
nàng cùng tiểu thư rất ít khi ra ngoài, căn bản không biết phân biệt đường.

“Rẽ phải đi.” Cung Tuyết Thiến nghĩ một lát rồi
bảo, chỉ cần gặp đường rẽ nàng liền rẽ phải. Nàng cũng không tin các nàng không
ra được, coi như không ra được cũng có thể gặp được người hỏi một tiếng.

“Dạ.” Tiểu Vân theo sau nàng.

Cứ đi mãi như vậy một lúc lâu, nhưng thật kỳ lạ là các
nàng không gặp được người nào cả, càng không thoát ra được, mà chỉ cảm thấy rất
mệt, đầu đầy mồ hôi.

“Tiểu thư, nghỉ một chút được không? Nô tỳ đi không
nổi nữa.” Tiểu Vân ngồi xuống bên cạnh, dùng tay đấm bóp hai chân.

“Ừ, được.” Cung Tuyết Thiến cũng ngồi xuống, nàng
cũng rất mệt nhưng mà nàng không thể từ bỏ như vậy, nhất định phải thoát ra.
Nghỉ ngơi một lát nàng liền đứng dậy nói: “Tiểu Vân, chúng ta tiếp tục
đi.”

“Dạ, tiểu thư.” Tiểu Vân uể oải nói, một chút
tinh thần cũng không có.

Nhưng Cung Tuyết Thiến lại vẫn không bỏ cuộc, nàng
cũng không tin tìm không được lối ra. Lại đi tiếp một khắc nữa, rốt cuộc các
nàng nhìn thấy một con đường rộng lớn, còn có một chiếc xe ngựa đang chạy nhanh
đến.

“Tiểu thư, chúng ta đã thoát ra được rồi, thật sự đã
ra được rồi.” Lúc này Tiểu Vân mới vui mừng nói.

“Ừ, chúng ta thoát ra rồi, ngồi xuống nghỉ ngơi một
lát đi Tiểu Vân.” Cung Tuyết Thiến thở phào, bây giờ mới cảm giác được
dưới chân đau nhức không thôi.

Sắc mặt Mộ Dung Trần vẫn phẫn nộ như trước, một mình
ngồi trong thư phòng. Hạ nhân của Vương phủ cũng không dám đến quấy rầy hắn.

Nhìn thấy sắc trời càng ngày càng tối mà Vương gia vẫn
chưa dùng bữa, quản gia lấy hết can đảm gõ cửa bẩm báo: “Vương gia, đã
muộn rồi, nên dùng bữa tối thôi.”

“Đã muộn rồi?” Mộ Dung Trần sửng sốt đứng dậy mở
cửa, sắc trời thật sự đã tối, mặt lạnh hỏi: “Nàng trở về chưa?”

“Hồi bẩm Vương gia, vẫn chưa. Có cần nô tài phái người
đi tìm hay không?” Không cần hỏi quản gia cũng biết Vương gia đang hỏi đến
ai. Xem ra Vương gia vẫn rất quan tâm đến tình hình của nàng, không giống như
những gì mọi người đoán.

“Vẫn chưa trở về?” Mộ Dung Trần nhíu chặt mày.
Nàng không muốn trở về sao?

“Vương gia, nô tài nghĩ có phải là Tuyết chủ tử không
biết đường hay không? Không bằng để nô tài đi tìm.” Quản gia rất biết nhìn
mặt đoán ý. Tuy rằng vẻ mặt Vương gia rất tức giận nhưng xem ra người vẫn còn
rất yêu thích Tuyết chủ tử.

(Lời tác giả: Ở đây tôi muốn giải thích một chút. Ở
trong Vương phủ, Cung Tuyết Thiến chính là Tuyết Cơ. Mỗi một nữ tử vào Vương
phủ, Vương gia đều ban cho bọn họ tên mới, giống Mai Cơ, Lan Cơ vậy.)

Mộ Dung Trần nghĩ đến những vùng lân cận suối nước
nóng đều là rừng cây rậm rạp, nếu trước khi trời tối mà nàng không ra được thì
nhất định sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng hắn vẫn mặt lạnh phân phó: “Không cần.”

“Dạ, vậy nô tài hầu hạ Vương gia dùng bữa.” Quản
gia nói.

“Bổn Vương không muốn ăn, ngươi lui xuống trước đi.
Đừng để người khác đến quấy rầy Bổn Vương.” Mộ Dung Trần phân phó.

“Dạ. Vương gia.” Quản gia rất biết điều lui ra
ngoài.

Mộ Dung Trần lại phi thân một cái từ cửa sổ bay lên
nóc nhà rồi bay nhanh về phía suối nước nóng. Hắn rõ ràng không thể buông nàng
ra, cho dù nàng có tiếp tục chọc giận hắn.

Cung Tuyết Thiến cùng Tiểu Vân giúp đỡ nhau chậm rãi
đi lên phía trước.

“Tiểu thư, lúc nào chúng ta mới gặp được khách điếm
đây?” Tiểu Vân hiển nhiên đã không chịu nổi, vừa đói vừa mệt. Mà bây giờ
trời đã tối rồi, nàng cũng rất sợ.

“Tiểu Vân, kiên trì thêm chút nữa, hẳn là sẽ nhanh tìm
được thôi.” Mặc dù chính cản thân mình cũng đã mệt rã rời nhưng Cung Tuyết
Thiến vẫn khích lệ Tiểu Vân.

“Tiểu thư, người nói xem, Vương gia có đi tìm người
không?” Trong lòng Tiểu Vân ôm hi vọng, nàng hi vọng Vương gia đến tìm
tiểu thư.

“Sẽ không.” Cung Tuyết Thiến không hề nghĩ ngợi
nói. Nàng đã chọc giận hắn như vậy, hắn sẽ không đến tìm nàng đâu.

Lúc này, bên cạnh đột nhiên xuất hiện buốn người bịt
mặt cầm đại đao sáng ngời chặn đường đi của các nàng hét lớn: “Giao bạc ra
đây.”

Chương 093 --
Đại ca, ta có bệnh

“Tiểu thư.” Tiểu Vân bị dọa khẽ run rẩy, theo bản
năng trốn phía sau Cung Tuyết Thiến.

Cung Tuyết Thiến nhìn bọn chúng, hiểu rõ rằng mình gặp
phải kẻ cướp, liền nói với Tiểu Vân: “Tiểu Vân, ngươi có đem theo bạc
không? Cho bọn họ hết đi, lúc này tiền tài đều là vật ngoài thân.”

“Tiểu thư, nô tỳ không đem theo bạc.” Tiểu Vân
khóc lóc thảm thiết, Vương gia đưa các nàng tới đây, nàng hoàn toàn không nghĩ
cần phải đem theo bạc.

Mà lúc này, bốn người bịt mặt dựa theo ánh đuốc cũng
thấy rõ diện mạo của các nàng, trong mắt lập tức bắn ra hưng phấn, sáng rỡ như
phát hiện ra con mồi.

“Đại ca, là những mỹ nhân rất xinh đẹp.” Một
người áo đen lập tức hô lớn.

“Không có bạc phải không? Không sao, đại gia ta thay
đổi chủ ý, không cần bạc nữa mà cần mỹ nhân.” Rồi một hắc y nhân nhìn như
kẻ cầm đầu cười âm hiểm đi về phía các nàng.

“Tiểu thư.” Tiểu Vân sợ hãi lấy tay nắm chặt vạt
áo Cung Tuyết Thiến.

Trong lòng Cung Tuyết Thiến cũng rất lo lắng. Làm sao
bây giờ? Làm sao để thoát đây?

Mộ Dung Trần vội vã tìm thấy các nàng vừa đúng lúc
nhìn thấy cảnh tượng này, thế nhưng hắn vẫn chưa ra tay. Hắn muốn nhìn xem nàng
có thể tìm được cách thoát khỏi tay bọn chúng hay không. Bình thường không phải
nàng luôn rất khéo ăn nói sao? Hắn liền im lặng, không phát ra một hơi thở trốn
trên cây bên cạnh.

“Đại ca, đệ muốn nàng ta.” Một hắc y nhân dùng
ngón tay chỉ vào Cung Tuyết Thiến, trực tiếp nói.

“Muốn gì chứ, bọn họ chính là cho huynh đệ chúng ta
tùy ý chơi đùa.” Một hắc y nhân khác lại nói.

Trong mắt bốn hắc y nhân mang theo vẻ cười đáng khinh
tiến đến gần các nàng.

Tiểu Vân sợ hãi, thân mình đều run rẩy, dựa sát vào
người Cung Tuyết Thiến.

Trên trán Cung Tuyết Thiến cũng lấm tấm mồ hôi, nàng
tự nói với mình phải bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh. Trong đầu đột nhiên
hiện lên một chủ ý. Nàng định thần, sau đó vẻ mặt cười quyến rũ rồi thở dài
nói: “Các vị đại ca, không phải chúng ta không chịu theo các ngươi, nhưng
nếu các ngươi không sợ chết vậy thì đến đây đi.”

Nghe thấy nàng nói như vậy, trên mặt bốn hắc y nhân
lại lộ ra nụ cười âm hiểm nói: “Mỹ nhân, nàng muốn dùng cách này để khiến
huynh đệ chúng ta dừng tay sao? Vậy nàng lầm to rồi.”

“Các vị đại ca hiểu nhầm rồi, ta không muốn khiến các
vị đại ca dừng tay đâu, ta còn ước gì trước lúc chết theo giúp các ngươi, nhưng
mà….” Cung Tuyết Thiến muốn nói lại thôi.

Mấy hắc y nhân nhăn mày nghi hoặc, khó hiểu nhìn
nàng: “Ngươi có ý tứ gì? Nhưng mà cái gì?”

Lúc này Cung Tuyết Thiến mới giống như hạ quyết tâm
nói: “Dù sao ta cũng không sống được mấy ngày nữa, trước khi chết làm chút
chuyện tốt, hi vọng kiếp sau được đầu thai làm người trong sạch.”

Tiểu Vân đứng ở phía sau nàng hoàn toàn không biết rốt
cuộc nàng muốn nói gì.

“Ngươi dong dài cái gì? Có chuyện gì thì nói mau, đừng
làm chậm trễ thời gian của chúng ta.” Một hắc y nhân không kiên nhẫn thúc
giục.

“Được rồi, vậy ta liền nói thật. Thật ra ta có bệnh.
Ta vốn là hoa khôi của Phùng Xuân lầu, cuộc sống trôi qua cũng coi như là ung
dung tự tại. Quan lại quyền quý, công tử thiếu gia, không ít người là khách
quen của ta. Nhưng mà thiên đố hồng nhan (trời xanh ghen ghét với người con gái
đẹp), ai biết ta lại bị loại bệnh này. Lúc đầu, mama trong lầu còn giúp ta khám
bệnh nhưng bệnh của ta không thể khỏi được. Khách quen của ta là Lưu công tử và
Mã công tử nhiễm bệnh chết, sau đó không biết vì sao người nhà của bọn họ lại
tra ra là bởi vì ta…mama hoảng sợ phái người cả đêm ném ta lên trên núi để cho
ta tự sinh tự diệt. Nhưng mà đại ca cũng biết đấy, người nào chẳng muốn sống,
ta liền dẫn theo nha hoàn từ trên núi đi bộ xuống. Các vị đại ca, nếu đã không
sợ, vậy ta sẽ cùng các đại ca về nhà hầu hạ các ngươi. Chỉ là hi vọng các ngươi
giúp ta chữa bệnh, cho ta miếng cơm.” Cung Tuyết Thiến bi thương nói, lời
cuối cùng rõ ràng là lời thỉnh cầu.

“Cái gì? Ngươi bị bệnh đó sao?” Mấy hắc y nhân bị
dọa lập tức lui về phía sau vài bước, giống như sợ nàng sẽ lây bệnh cho mình
vậy.

Trong mắt Tiểu Vân kinh ngạc, vậy mà tiểu thư cũng bịa
ra được.

Mộ Dung Trần lại càng không thể tin được, nàng lại nói
mình là một kỹ nữ, vả lại còn nói y như thật vậy, nếu không phải hắn biết sự
thật thì suýt nữa đã thật sự tin rằng nàng là một kỹ nữ.

“Đại ca, không phải sợ, có lẽ các ngươi không nhất
định sẽ bị lây bệnh, làm ơn thu nhận và giúp đỡ chúng ta đi, đưa ta trở về hầu
hạ các ngươi.” Cung Tuyết Thiến dứt khoác đi về phía bọn họ.

“Ngươi đứng lại, không được cử động.” Hắc y nhân
vội vàng quát nàng, rồi lại quay đầu nói với một hắc ý nhân bên cạnh: “Đại
ca, người cảm thấy có phải nàng ta đang gạt chúng ta hay không?”

“Các đệ thấy thế nào?” Hắn quay đầu hỏi hai hắc y
nhân khác.

“Đại ca, đệ thấy tốt hơn là chúng ta vẫn nên tin tưởng
nàng ta, thà tin rằng có còn hơn là không. Chẳng may nếu đó là sự thật thì
chúng ta chẳng phải là tự tìm đường chết sao?” Một hắc y nhân cực kỳ thận
trọng nói.

“Ừ, tam đệ nói có lý. Chúng ta không thể mạo
hiểm.” Hắn đồng ý gật đầu.

Cung Tuyết Thiến nghe thấy vậy, trong lòng liền âm
thầm thả lỏng.

“Mẹ kiếp, coi như lão tử xui xẻo đụng phải một kẻ còn
mang bệnh tật. Chúng ta đi.” Hắc y nhân cầm đầu không cam lòng nói kháy
rồi cùng những người khác rời khỏi.

Mãi đến khi bóng dáng của bọn chúng biến mất ở trong
rừng cây.

Lúc này Cung Tuyết Thiến mới thả lỏng tâm tình đang
căng thẳng.

Mộ Dung Trần quả thực không thể tin trên đời còn có
những kẻ ngu ngốc như vậy. Dùng đầu óc suy nghĩ một chút liền biết ngay là nàng
nói dối, bọn chúng làm giặc cướp cũng thật khó.

Tiểu Vân sững sờ nhìn theo bóng dáng rời đi của bọn
họ, sao chúng có thể dễ dàng bị tiểu thư lừa đi như vậy chứ.

“Tiểu thư, người thật lợi hại.” Trong lòng nàng
vô cùng ngưỡng mộ tiểu thư.

“Ta cũng sợ đến chết, nhưng mà cũng không phải là do
ta lợi hại mà do bọn chúng quá ngu ngốc thôi.” Cung Tuyết Thiến cười rồi
vội vàng nói: “Tiểu Vân, chúng ta vẫn nên nhanh chóng rời đi, bằng không
chờ bọn chúng phát hiện ra thì sẽ trốn không thoát.”

“Dạ, tiểu thư, chúng ta đi nhanh đi.” Tiểu Vân sợ
hãi vội vàng giữ chặt tay nàng, vừa muốn đi thì một bóng dáng đột nhiên đứng ở
trước mặt các nàng.

Chương 094 — Đã đi
rồi còn quay lại

“Tiểu thư, vậy chúng ta đi nhanh đi.” Tiểu Vân
vội vàng kéo nàng, vừa muốn đi thì một hình bóng lại đột nhiên bay xuống trước
mắt chặn đường đi của các nàng.

Cung Tuyết Thiến hoảng hốt. Không thể nào, sao bọn
chúng có thể trở lại nhanh như vậy? Nhưng đợi đến lúc thấy rõ ràng người trước
mắt, nàng mới sửng sốt. Sao có thể lại là hắn.

“Vương gia.” Trên mặt Tiểu Vân lộ ra vẻ vui mừng.
Rốt cuộc thì Vương gia cũng quay lại tìm tiểu thư. Tiểu Vân vội vàng hành
lễ: “Nô tỳ tham kiến Vương gia.”

“Ngươi quay lại làm gì?” Cung Tuyết Thiến lạnh
lùng nhìn hắn. Không phải hắn đã bỏ nàng lại sao? Sao lương tâm lại đột nhiên
trỗi dậy? Nhưng mà cũng chưa hẳn là quá muộn. Nếu như xảy ra chuyện gì thì lúc
nãy cũng đã xảy ra rồi.

“Nếu Bổn Vương không quay lại thì làm sao biết được
ngươi lại xảo ngôn thiện biến (miệng lưỡi trơn tru) như vậy? Hoa khôi có bệnh?
Vậy mà ngươi cũng nghĩ ra được.” Mộ Dung Trần châm chọc nói.

“Đó là ky trí thiện biến (lanh trí). Chẳng lẽ Vương
gia hi vọng ta cắm sừng lên đầu ngươi sao? Hay là Vương gia hoàn toàn không
quan tâm đến việc có bị cắm sừng hay không?” Cung Tuyết Thiến cũng không
cút khách khí hỏi ngược lại.

“Mạnh Tâm Nghi, theo Bổn Vương thấy thì ngươi vẫn chưa
nhận được một bài học.” Trên mặt Mộ Dung Trần lại hiện lên vẻ tức giận.
Nàng cứ phải chọc giận hắn như vậy sao?

“Vậy Vương gia cứ tiếp tục giáo huấn đi.” Cung
Tuyết Thiến không thèm quan tâm nói. Vừa hay nàng có thể không phải quay về
Vương phủ.

“Mạnh Tâm Nghi, trong lòng ngươi tính toán điều gì,
ngươi cho rằng Bổn Vương không biết sao. Yên tâm, chờ trở lại Vương phủ rồi Bổn
Vương sẽ dùng cách khác để giáo huấn ngươi. Bây giờ, ngươi phải cùng Bổn Vương
quay về Vương phủ.” Mộ Dung Trần ra lệnh.

“Ta đi không nổi nữa, phải nghỉ ngơi.” Cung Tuyết
Thiến nói rồi xoay người ngồi xuống bên cạnh. Hắn nói đi là đi sao?

“Tiểu thư, có muốn nô tỳ dìu người hay không?” Tiểu
Vân ở bên cạnh nói, tuy rằng nàng biết tiểu thư cố ý nhưng mà nàng không muốn ở
lại chỗ này nữa.

Cung Tuyết Thiến liếc mắt nhìn nàng một cái rồi
nói: “Ngươi dìu ta chẳng phải ta vẫn phải đi sao. Ta là đi không nổi
nữa.” Nha đầu này, đúng thời điểm mấu chốt lại đứng về phía người ngoài.

“Vậy làm sao bây giờ?” Trong lòng Tiểu Vân thầm
nghĩ vì sao Vương gia lại không đi xe ngựa đến chứ?

“Không biết làm sao, vậy thì cứ ngồi nghỉ ngơi cho
khỏe.” Cung Tuyết Thiến thoải mái nói, hắn có thời gian thì cứ đợi đi.

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi cố ý phải không?” Mộ Dung
Trần nhìn nàng chằm chằm. Vừa rồi không phải vẻ mặt nàng vẫn rất hồng hào sao?

“Vương gia có ý kiến gì sao?” Cung Tuyết Thiến
ngẩng đầu lên nhìn hắn, có ý nói: ‘Ta chính là cố ý đấy, thì sao nào?’

“Bổn Vương cho ngươi một cơ hội cuối cùng, có đi hay
không?” Mộ Dung Trần nhìn nàng chằm chằm hỏi.

“Không phải ta không muốn đi, mà ta thật sự đi không
nổi.” Cung Tuyết Thiến vô tội nói.

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi thật là không biết điều. Vậy
người cứ ngồi đó đợi đi.” Mộ Dung Trần nói xong liền xoay người rời đi.

“Tiểu thư…” Tiểu Vân nhìn thấy Vương gia lại bỏ
đi, giọng điệu có chút oán trách. Sao tiểu thư lại chọc giận Vương gia khiến
người bỏ đi nữa rồi? Bây giờ các nàng phải làm gì đây? Lỡ như mấy tên cướp kia
lại quay lại thì phải làm sao?

“Tiểu Vân, nếu ngươi muốn đi cùng Vương gia thì đi
đi.” Cung Tuyết Thiến nói, thật ra lúc hắn thật sự xoay người rời đi,
trong lòng nàng lại cảm thấy mất mát.

“Tiểu thư, sao nô tỳ có thể bỏ người lại
được.” Tuy rằng Tiểu Vân có chút giận dỗi nhưng vẫn trung thành và tận
tâm.

“Tiểu Vân, đi thôi, chúng ta đi từ từ, không chừng có
thể gặp được người tốt dẫn chúng ta đi một đoạn.” Cung Tuyết Thiến nói.

“Dạ.” Tiểu Vân gật đầu, hi vọng là vậy.

Vừa muốn đứng dậy liền nghe thấy một tiếng rống giận
dữ từ phía sau: “Mẹ kiếp, thối tha, đứng lại.”

Theo sau là bốn thanh đao sáng ngời chỉ thẳng vào
trước mặt các nàng.

Tiểu Vân bị dọa thiếu chút nữa ngất đi. Bọn chúng thật
sự đã trở lại.

Cung Tuyết Thiến cũng thầm kêu một tiếng: không tốt,
nhưng trên mặt lại không biểu lộ chút sợ hãi nào, hỏi: “Sao? Đại ca thay
đổi chủ ý muốn dẫn ta về nhà sao? Vậy ta thật sự là muốn cầu cũng không được.”

“Thối tha, ngươi cả gan dám gạt chúng ta. Trong kinh
thành hoàn toàn không có Phùng Xuân lầu.” Hắc y nhân hung tợn nói, sau khi
trở về bọn hắn mới nhớ ra.

Lúc này Cung Tuyết Thiến mới hiểu được, thì ra là
chuyện này, lập tức nói: “Ta cũng đâu có nói ta ở kinh thành, ta là đến từ
Giang Nam.”

“Ha ha ha ha… ngươi lừa ai chứ. Giang Nam cách nơi này
hơn một ngàn dặm, ngươi chết còn có thể chết xa như vậy sao?” Hắc y nhân
cười ha hả trừng mắt nhìn nàng nói. Còn muốn lừa bọn hắn sao?

“Đại ca, các ngươi…chuyện này…” Cung Tuyết Thiến
vừa muốn suy nghĩ để lừa tiếp thì bọn chúng lại không kiên nhẫn ngắt
lời: “Ngươi không cần ngụy biện nữa, hiện tại huynh đệ chúng ta bắt các
ngươi về, đợi ngày mai tìm đại phu khám cho các ngươi thì liền sáng tỏ. Nếu quả
thật như lời ngươi nói thì chúng ta sẽ tha cho, còn nếu không, vậy thì phải
theo chúng ta, huynh đệ chúng ta thật có phúc hưởng.”

Nói xong bốn người liến tiến đến gần các nàng.

Cung Tuyết Thiến sửng sốt, xong rồi, bọn chúng đột
nhiên lại trở nên thông minh. Nàng liền vội vàng kéo Tiểu Vân nhanh chóng quay
người, hô lên: “Tiểu Vân, chạy.”

Nhưng vẫn chưa kịp bước được bước nào thì đã bị bọn
chúng túm được quần áo ở phía sau.

“Tiểu thư.” Tiểu Vân bị một hắc y nhân dùng đao
kề lên cổ, khóc không ra nước mắt.

“Mỹ nhân, muốn chạy trốn sao? Ngươi trốn không thoát
đâu.” Một hắc y nhân kéo Tiểu Vân vào trong lòng.

“Đại ca, huynh xem, nàng ta muốn chạy trốn, vậy đã nói
lên vừa rồi nhất định là gạt chúng ta. Đệ đợi không kịp nữa rồi, trước tiên
giao nàng ta cho đệ đi.” Một hắc y nhân ánh mắt bỉ ổi không ngừng nhìn
chằm chằm vào Tiểu Vân.

Bây giờ Cung Tuyết Thiến mới hối hận. Đến nước này thì
chỉ có thể đánh cược một lần, nàng nhìn bọn chúng nói: “Tốt nhất các ngươi
nên thả ta ra, ta nói thật cho các ngươi biết, ta là nữ nhân của Vương gia. Nếu
các ngươi dám đụng vào ta thì cứ chờ chết không có chỗ chôn đi.”

Một cái tát liền in lên mặt nàng, theo sau đó là một
tiếng chửi rủa: “Thối tha, ngươi còn muốn lừa lão tử sao? Nữ nhân của
Vương gia sao? Nữ nhân của Vương gia có thể ở đây vào đêm hôm khuya khoắt mà
không có thị vệ bảo hộ sao? Ngươi…mẹ kiếp. Mà cho dù là nữ nhân của Vương gia
đi nữa chúng ta cũng không sợ. Đời này được thưởng thức nữ nhân của Vương gia
cũng không phải lỗ vốn.”

Tiếng nói vừa dứt, bàn tay ma quỷ liền sờ soạng nàng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.