Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 095 - 096 - 097
Chương 095 — Chịu
nhục
Tiếng nói vừa dứt, bàn tay ma quỷ liền sờ soạng nàng.
“Khốn kiếp, cút ngay!” Cung Tuyết Thiến liền nhấc chân
hung hăng đá vào hạ thân của hắn.
Nam nhân lập tức bắt lấy chân nàng, đẩy mạnh khiến
nàng ngã nhào xuống đất rồi dùng tay xé rách y phục của nàng, y phục lập tức bị
rách đi, cánh tay trắng nõn tức khắc lộ ra ngoài.
“Da thịt thật trắng, sờ vào nhất định rất thoải
mái.” Tên hắc y nhân cười vang.
“Ngươi cút ngay, không được đụng đến ta!” Cung
Tuyết Thiến vẫn còn chút sợ hãi, dùng tay nắm chặt vạt áo của mình, sau đó lùi
về phía sau.
“Tiểu thư, cứu mạng!” Bên tai đột nhiên
truyền đến tiếng kêu cứu thê thảm của Tiểu Vân.
“Tiểu Vân.” Cung Tuyết Thiến nhìn về phía Tiểu
Vân, liền thấy hai tên hắc y nhân khác cũng đang không ngừng xé rách y phục của
nàng, Tiểu Vân hoàn toàn không có khả năng đánh trả, chỉ là liên tiếp kêu gào,
y phục trên người cũng xộc xệch vô cùng.
“Tiểu Vân, các ngươi buông nàng ra.” Cung Tuyết
Thiến hô to lên, chạy về phía Tiểu Vân, nàng không thể để cho Tiểu Vân bị
thương tổn. Đều tại nàng, tự nhiên lại gây bất hòa với Mộ Dung Trần làm gì,
khiến hắn bỏ về, nếu Tiểu Vân bị tổn thương, nàng làm sao có thể tha thứ cho
mình được.
“Ngươi quay lại đây, chính bản thân ngươi cũng khó bảo
toàn, giảm bớt sức lực đi, hầu hạ đại gia thật tốt, nói không chừng ta sẽ
thương ngươi thật nhiều.” Tên hắc y nhân ôm lấy nàng.
Cung Tuyết Thiến thật sự rất sợ, lúc này nàng chỉ nghĩ
đến một người: “Mộ Dung Trần, ngươi ở đâu, mau tới cứu ta.”
“Tiểu thư.” Bên tai vẫn văng vẳng tiếng la khóc
của Tiểu Vân.
“Mỹ nhân, sẽ không ai tới cứu nàng đâu, cứ ngoan ngoãn
hầu hạ ông đây đi.” Hắc y nhân nói xong, lấy tay sờ lên mặt nàng.
Mộ Dung Trần phẫn nộ xoay người bỏ đi, nhưng đi không
bao lâu lại đột nhiên nhớ tới bọn cướp vừa rồi, cuối cùng vẫn không an tâm xoay
người trở lại, từ rất xa chợt nghe thấy tiếng la khóc của nàng, mặt liền biến
sắc, không dám tiếp tục chần chừ, lập tức phi thân đuổi tới.
Cung Tuyết Thiến gần như tuyệt vọng nhắm mắt lại,
nhưng sao đột nhiên lại trở nên yên tĩnh như vậy, Tiểu Vân cũng ngừng khóc,
giống như không còn người động thủ với nàng.
Sao lại thế này, nàng bỗng mở to mắt thì liền thấy bốn
tên cướp đều đứng ở đó cùng dùng đao chỉ vào Mộ Dung Trần. Là hắn, hắn đã trở
lại. Hắn giống như một thiên thần hạ phàm ngay trước mặt nàng. Nước mắt nàng
chợt chảy dài. Chỉ cần chậm một chút nữa, chút nữa thôi là đã xảy ra chuyện.
“Ngươi là ai? Ta khuyên ngươi bớt lo chuyện người khác
đi, hôm nay bổn đại gia không muốn đại khai sát giới.” Hắc y nhân đe dọa
nói, tuy rằng người trước mắt làm bọn chúng cảm thấy một loại uy nghiêm không
thể xâm phạm được.
“Vậy sao? Nhưng mà Bổn Vương thì ngược lại, hôm nay Bổn Vương muốn đại khai sát
giới.” Trong mắt Mộ Dung Trần lóe ra hàn khí lạnh như băng khiến cho người
khác sợ hãi, vừa nãy lúc hắn nhìn thấy bọn chúng dám cả gan động thủ với nàng,
thì mạng của bọn chúng liền thuộc về Diêm Vương.
Tiếng nói vừa dứt, bảo kiếm trong tay áo cũng xuất ra,
Cung Tuyết Thiến chỉ nhìn thấy ánh kiếm của hắn chợt loé lên trước mắt, bốn tên
hắc y nhân chưa kịp động, liền đó nàng nhìn thấy những vệt máu trên cổ bọn
chúng, theo sau là một tiếng “rầm” ngã trên mặt đất tắt thở chết, mà nàng căn
bản không thấy rõ hắn ra tay như thế nào.
Giết người….Cung Tuyết Thiến lộ ra tia hoảng sợ. Tiểu
Vân…lúc này nàng mới đột nhiên nhớ đến Tiểu Vân, liền nhìn thấy Tiểu Vân đang
ngồi ở đó, dùng tay ôm lấy thân thể của mình không ngừng run rẩy, trên mặt toàn
là nước mắt. Nàng lập tức đi đến ôm lấy Tiểu Vân: “Xin lỗi, thật xin lỗi,
đừng sợ nữa, tất cả đều đã qua rồi!” Vừa nói Cung Tuyết Thiến vừa giúp Tiểu
Vân sửa sang lại quần áo xộc xệch.
“Oa oa…” Lúc này Tiểu Vân mới ôm nàng, khóc rống
lên, “Tiểu thư, nô tỳ sợ.”
“Ta biết, ta biết, Tiểu Vân đều tại ta không tốt,
ngươi đánh ta, đánh ta đi!” Cung Tuyết Thiến vô cùng ray rứt, cầm lấy tay
nàng đánh lên mặt mình, nếu không phải nàng không chịu đi thì các nàng cũng sẽ
không chịu cảnh nhục nhã như vậy.
“Tiểu thư, người làm gì vậy?” Tiểu Vân vội vàng
dùng sức rút tay lại ôm nàng mà khóc, vừa rồi nàng thật sự rất sợ hãi.
“Tiểu Vân, thật xin lỗi. Đừng khóc nữa, may là chúng
ta chưa xảy ra chuyện gì.” Cung Tuyết Thiến lấy tay vỗ nhẹ sau lưng của Tiểu
Vân, đây là cách duy nhất khiến Tiểu Vân cảm thấy được an ủi.
“Dạ, không khóc nữa.” Tiểu Vân cũng lau nước mắt.
Lúc này Cung Tuyết Thiến mới buông Tiểu Vân ra, chậm
rãi bước về phía Mộ Dung Trần. Nàng hẳn là nên cảm tạ hắn, cảm tạ hắn trong
thời điểm mấu chốt đã cứu Tiểu Vân, nàng có thể không màng đến bản thân, nhưng
không thể không để ý đến Tiểu Vân. Nếu Tiểu Vân bị làm nhục thì cả đời nàng sẽ
không thể tha thứ cho chính mình, vĩnh viễn sống trong áy náy.
Mộ Dung Trần nhìn nàng dáng vẻ chật vật, y phục trên
người đều bị xé nát, trên mặt còn in dấu tay đỏ hồng, tóc cũng rối xù lên. Thấy
bộ dạng nàng thê thảm như vậy, tim của hắn đột nhiên đau nhói, không suy nghĩ
nhiều liền cởi áo khoác, choàng lên người nàng.
Cung Tuyết Thiến hơi ngẩn ra, nước mắt ủy khuất lập
tức chảy xuống, nàng bổ nhào vào trong ngực hắn, khóc òa lên, lấy tay đánh vào
hắn, chất vấn: “Tại sao lại bỏ ta, tại sao không đợi ta chứ?”
Mộ Dung Trần vốn định nói là vì nàng không muốn đi,
nhưng xét thấy lúc này nàng cũng đã nhận được một bài học, coi như cũng đủ rồi,
liền an ủi: “Không có chuyện gì nữa, đi thôi, chúng ta trở về.”
“Ta đi không nổi, thật sự là đi không nổi
mà.” Cung Tuyết Thiến nức nở. “Ngươi cõng ta.” Giọng nói có chút
hờn dỗi, có chút làm nũng.
“Mạnh Tâm Nghi, nàng thật là lòng tham không
đáy.” Mộ Dung Trần trừng mắt liếc nàng một cái, nhưng vẫn khom người xuống
cõng nàng lên.
Tiểu Vân lặng lẽ đi theo phía sau.
Cung Tuyết Thiến ghé vào tấm lưng rộng lớn của hắn, áp
mặt mình vào trên vai hắn. Nàng cảm nhận được cảm giác an toàn chưa từng có,
lấy tay ôm cổ hắn, nhẹ giọng nói: “Cám ơn.”
“Giờ mới biết cảm ơn Bổn Vương sao?” Mộ Dung Trần vẫn còn hơi tức
giận do nàng không biết điều cố chấp, nếu nàng chịu đi thì tất cả những chuyện
này cũng sẽ không xảy ra. Đối với nàng, hắn vừa thương yêu lại vừa hận.
“Ta là vì Tiểu Vân mới cảm tạ ngươi, nếu không cũng
chẳng cám ơn, tuy rằng ngươi đã cứu ta nhưng cũng bởi vì ngươi đã bỏ rơi ta
trước thôi.” Cung Tuyết Thiến bất mãn nói.
“Mạnh Tâm Nghi, có tin Bổn Vương ném nàng xuống
không?” Mộ Dung Trần dừng bước, quay đầu lại nhìn nàng, nàng không thể
nhận sai sao?
“Ngươi ném được sao?” Cung Tuyết Thiến lại dùng
tay ôm chặt hắn, tuy rằng ngoài miệng không chịu thua, nhưng thật tình nàng
cũng hơi sợ.
“Sợ thì đừng có cãi bướng!” Mộ Dung Trần cảm nhận
được động tác rất nhỏ của nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười tươi.
Chương 096 — Ta
thích nàng sao?
Trên đường lớn, một chiếc xe ngựa cùng mấy thị vệ cưỡi
ngựa, cầm đuốc trên tay lao nhanh đến.
Từ rất xa đã nhìn thấy phía trước có người đang đi
tới, nhìn kỹ lại thì rõ ràng là Vương gia, càng kỳ quái hơn chính là Vương gia
rõ ràng đang cõng Tuyết chủ tử trên lưng.
“Thuộc hạ tham kiến Vương gia, mời Vương gia lên xe
ngựa.” Thị vệ đồng loạt quỳ xuống, không dám hỏi nhiều.
“Ai bảo các ngươi đến đây?” Mộ Dung Trần vừa đặt
Cung Tuyết Thiến lên xe ngựa, vừa hỏi.
“Bẩm Vương gia, là quản gia, quản gia ra lệnh cho
thuộc hạ tìm kiếm Tuyết chủ tử.” Thị vệ bẩm bảo sự thật, “Không ngờ
lại gặp được Vương gia.”
“Đi thôi.” Mộ Dung Trần vào trong xe ngựa, chờ Tiểu
Vân lên xe xong mới phân phó, quản gia quả nhiên biết tâm tư của hắn.
“Dạ, Vương gia.” Lúc này tất cả thị vệ mới
lên ngựa quay trở lại đi về hướng Vương phủ.
Trong xe ngựa, Cung Tuyết Thiến ngã đầu vào trong ngực
hắn, vừa mệt vừa đói, vừa bị dọa cho sợ, làm nàng chìm vào giấc ngủ rất nhanh.
Mộ Dung Trần nhìn khuôn mặt bị đánh sưng đỏ của nàng,
trong ánh mắt ẩn chứa tia đau lòng, không khỏi lấy tay giúp nàng vén tóc, ngón
tay nhẹ nhàng vuốt mặt nàng, nếu nàng không cố chấp như vậy thì làm sao xảy ra
chuyện đó được.
Rất nhanh đã về tới Vương phủ.
Tiểu Vân vừa định đánh thức tiểu thư thì Mộ Dung Trần
liền phân phó: “Ngươi đi xuống trước đi.”
“Dạ.” Tiểu Vân nhảy xuống trước.
Hắn ôm theo Cung Tuyết Thiến đang ngủ say xuống xe
ngựa.
“Vương gia, người đã trở về.” Quản gia luôn luôn
chờ ở cửa, tuy rằng sửng sốt khi nhìn thấy Vương gia nhưng cũng lập tức hiểu
ra, vội vàng hành lễ nói.
“Ừ, sai người chuẩn bị nước tắm cùng bữa tối đem tới
đây.” Mộ Dung Trần gật gật đầu phân phó.
“Nô tài đã sớm cho người chuẩn bị xong cho
người.” Quản gia hồi đáp, ông đã sớm chuẩn bị xong hết thảy.
Cung Tuyết Thiến ở trong lòng hắn nghe được tiếng nói
mới chậm rãi mở to mắt.
“Tỉnh dậy rồi à, đã về đến Vương phủ rồi, vào trong
thôi.” Mộ Dung Trần buông nàng ra, nhưng vẫn nắm tay nàng như cũ, đi về
phía Tuyết Uyển.
Trong Vương phủ, toàn bộ hạ nhân đều nhìn thấy cảnh
này, đồng thời cũng thấy được y phục choàng trên người nàng, Vương gia cư nhiên
trong đêm hôm khuya khoắt đích thân đi đón Tuyết chủ tử trở về, xem ra trước đó
bọn họ đều đã đoán sai.
Mai uyển, Lan uyển, Tình uyển… Toàn bộ chủ tử nghe
được nha hoàn hồi báo đều đồng loạt đứng dậy, sắc mặt cực kỳ khó coi, Vương gia
lại có thể đích thân đón nàng trở về. Xem ra bọn họ nhất định phải diệt trừ
nàng mới được.
Tuyết uyển.
Cung Tuyết Thiến tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ rồi
ngồi vào bàn ăn bữa tối.
“Ăn xong rồi thì nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Mộ
Dung Trần nhìn nàng nói, ngày hôm nay nàng đã chịu đủ giáo huấn rồi.
“Vâng, ăn xong rồi.” Cung Tuyết Thiến buông đũa,
đi đến bên giường, nghe lời vô cùng.
Mộ Dung Trần cởi áo khoác, nằm xuống bên cạnh, ôm lấy
nàng từ phía sau, lần đầu tiên nàng không cự tuyệt mà rất nghe lời nhấc đầu tựa
vào trước ngực hắn.
Nàng nghĩ lại mà vẫn còn sợ, nếu hôm nay hắn không
quay lại kịp thì hậu quả sau đó sẽ như thế nào?
“Sao còn chưa ngủ, đang suy nghĩ gì vậy?” Thanh
âm của Mộ Dung Trần vang lên trên đỉnh đầu của nàng.
“Nghĩ đến bộ dạng hôm nay của chàng, rất đẹp
trai.” Cung Tuyết Thiến nói, bộ dạng giết người kia không khiến nàng cảm
thấy sợ hãi mà trái lại còn có chút mê luyến.
“Vậy nàng lại yêu Bổn Vương rồi.” Mộ Dung Trần
lấy tay nâng cằm nàng lên, trêu đùa nói.
“Ta vốn dĩ đã yêu chàng rồi mà!” Cung Tuyết Thiến
nhìn vào đôi mắt của hắn mà nói, thật ra lúc này nàng cũng không biết mình là
thật lòng hay là đang diễn trò nữa.
“Vậy sau này, nàng phải sửa đổi tính tình của mình đi,
không được chọc giận Bổn Vương nữa.” Mộ Dung Trần ôm nàng nói, nếu được
như vậy thì có lẽ hắn sẽ đối xử với nàng tốt hơn.
“Nhưng mà nếu sửa đổi thì không còn là ta nữa rồi, bản
tính của một người là không thể thay đổi, hơn nữa không phải chàng thích ta như
vậy sao?” Cung Tuyết Thiến dùng tay ôm lấy hông của hắn nói.
“Mạnh Tâm Nghi, da mặt của nàng càng ngày càng dày, Bổn
Vương nói thích nàng khi nào?” Mộ Dung Trần nhìn chằm chằm vào nàng, nhưng
ánh mắt kia lại rất ấm áp.
“Đúng là chàng chưa nói, nhưng ta cảm nhận thấy điều
đó ở chỗ này của chàng.” Cung Tuyết Thiến dùng ngón tay chỉ vào lồng ngực
của hắn.
“Bây giờ Bổn Vương mới biết nàng còn có bản lĩnh này
nữa đấy.” Tuy rằng ngoài miệng Mộ Dung Trần trào phúng, nhưng trong lòng
lại dậy sóng, hắn thích nàng sao?
“Con vịt chết còn cãi bướng.” Cung Tuyết Thiến
trừng mắt nhìn hắn nói thầm một tiếng, sau đó mới nói: “Không nói nữa, ta
mệt rồi, muốn ngủ.”
Mộ Dung Trần nhìn chằm chằm khuôn mặt lúc nhắm mắt của
nàng, trong lòng vẫn tự hỏi bản thân, hắn thích nàng sao? Nếu không thích thì
tại sao thấy dáng vẻ thảm hại không chịu nổi của nàng lại đau lòng, nếu không
thích thì vì sao đêm hôm khuya khoắt còn đi tìm nàng, nếu không thích thì vì cớ
gì lần nào cũng đều dễ dàng tha thứ thái độ bất kính của nàng đối với mình,
nhưng nếu thích thì thích ở điểm nào?
Ở trong mộng, nàng mơ thấy bốn tên hắc y nhân cùng
nhau cười phá lên đầy âm hiểm, bước tới gần nàng, nhưng bóng dáng của Mộ Dung
Trần lại tuyệt tình quay đi vứt bỏ nàng.
“Các ngươi không được lại đây, không phải các ngươi đã
chết rồi sao?” Nàng sợ hãi lùi về phía sau, không ngờ hắn lại bỏ rơi mình
một lần nữa.
“Ha ha ha….” Sắc mặt của bọn chúng cười đến dữ
tợn, bàn tay hướng tới phía nàng.
“Đừng…đừng…” Nàng vẫn lui về phía sau.
Bốn tên ấy giữ chặt nàng lại, không chế được nàng,
từng mảnh từng mảnh y phục trên người đã bị bọn chúng cởi ra, lộ ra cái yếm đỏ
tươi, nước mắt tuyệt vọng của nàng không ngừng tuôn rơi.
“Đừng…đừng, buông ra. Mộ Dung Trần, mau cứu
ta.” Trong lúc ngủ mơ, Cung Tuyết Thiến đột nhiên quát to lên, sắc mặt
tràn ngập bất an sợ hãi, tay chân vô thức đấm đá lung tung.
“Mạnh Tâm nghi, mau tỉnh lại, nàng làm sao vậy, gặp ác
mộng sao?” Mộ Dung Trần lấy tay, dùng sức lay lay nàng.
Lúc này Cung Tuyết Thiến mới lập tức tỉnh táo lại,
thấy hắn ở trước mắt liền ôm chặt lấy: “Mộ Dung Trần, đừng bỏ lại ta, ta
sợ lắm, thực sự rất sợ.”
Chương 097 — Bị
gài bẫy
Lúc này Cung Tuyết Thiến mới lập tức tỉnh táo lại,
thấy hắn ở trước mắt liền ôm chặt lấy: “Mộ Dung Trần, đừng bỏ lại ta, ta
sợ lắm, thực sự rất sợ.”
“Đừng sợ, Bổn Vương sẽ không bỏ nàng lại, không bao
giờ bỏ nàng lại nữa.” Mộ Dung Trần ôm lấy nàng, dễ dàng thốt ra lời hứa.
Lúc này Cung Tuyết Thiến mới hoàn toàn tỉnh táo lại,
hung hăng đẩy hắn ra, ngay cả trong mơ mà hắn cũng có thể bỏ rơi nàng.
“Nàng lại sao vậy?” Mộ Dung Trần thấy sắc mặt
nàng đột nhiên biến đổi liền chẳng hiểu ra sao cả. Nữ nhân thật đúng là có sở
trường thay đổi, mới khóc đó rồi lại cười, lúc sau lại trở nên xấu xa.
“Không có gì, ngủ đi.” Cung Tuyết Thiến dứt khoát
xoay người sang chỗ khác, thật ra nàng lại bắt đầu giận chính mình, nàng rõ
ràng vì trả thù hắn nên mới làm hắn yêu mình nhưng bây giờ hình như nàng lại
bắt đầu để ý đến hắn, nếu không nàng sẽ chẳng màng đến việc hắn bỏ rơi mình.
Không…nàng không được để bản thân mình yêu hắn.
Mộ Dung Trần nhìn chằm chằm phía sau lưng nàng, thật
không biết nữ nhân suy nghĩ gì nữa, nói biến sắc mặt liền biến sắc. Hắn cũng
mệt mỏi cả ngày rồi, nên nhắm mắt lại ngủ.
Ngày hôm sau.
“Tiểu thư, người dậy rồi?” Tiểu Vân đi tới nói,
trên mặt còn lưu lại dấu vết bị bọn chúng cường bạo ngày hôm qua.
“Tiểu Vân, ngươi khỏe không? Đều tại ta cả.” Cung
Tuyết Thiến vẫn nói lời xin lỗi.
“Tiểu thư, nếu người cứ tiếp tục nói như vậy, nô tỳ sẽ
chịu không nổi.” Tiểu Vân vội vàng nói, nàng nhìn ra tiểu thư là chân
thành xin lỗi, nếu như nói không oán giận thì là nói dối nhưng mà may là tuy bị
kinh sợ nhưng cuối cùng lại không hề hấn gì cả, đột nhiên vừa cười
nói: “Tiểu thư, có điều người cũng coi như trong cái rủi còn có cái may.”
“Trong cái rủi có cái may? Có ý gì?” Cung Tuyết
Thiến nhìn Tiểu Vân với vẻ không hiểu.
“Tiểu thư, người biết không, ngày hôm qua Vương gia ôm
người xuống xe ngựa còn đem y phục của mình mặc vào cho người, lại ở đây một
đêm với người, ai cũng nhìn ra Vương gia cưng chiều người thế nào. Địa vị của
tiểu thư ở Vương phủ càng ngày càng cao, nói không chừng còn có thể làm Vương
phi nữa.” Tiểu Vân dương dương tự đắc nói, tiểu thư tốt thì chính nàng
cũng tốt.
“Tiểu Vân, tại sao ngươi không nói tiểu thư nhà ngươi
là ta đây đang đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, các chủ tử ở các viện kia có phải
đang tích dầu thắp đèn hay không, chỉ sợ hiện tại đã nghĩ đến phải đối phó ta
như thế nào rồi, địa vị Vương phi cũng đừng hòng nghĩ tới, bây giờ nên nghĩ ra
cách bảo toàn tính mạng trong Vương phủ này thì hơn.” Cung Tuyết Thiến
nói, nàng tuyệt đối không phải đang khoa trương.
“Tiểu thư, vậy bây giờ phải làm sao đây?” Tiểu
Vân biến sắc, nàng biết tiểu thư cũng không phải dọa suông, năm năm trước lúc
tiểu thư vẫn chỉ là một đứa bé, bọn họ còn có thể nhẫn tâm đối phó huống chi là
hiện tại.
“Đi bước nào thì tính bước đó, cẩn thận từng bước, hy
vọng bọn họ đừng đê tiện, quá đáng quá, bằng không cũng đừng trách ta không
khách sáo.” Cung Tuyết Thiến nói, nàng cũng không phải là dễ chọc vào,
nhưng nàng cũng sẽ không chọc vào người khác trước.
“Nô tỳ đã biết, nô tỳ sẽ thật cẩn thận.” Tiểu Vân
gật đầu nói.
Nhưng đã qua vài ngày mà vẫn gió yên sóng lặng, rõ
ràng không ai đến tìm nàng gây phiền toái, nhưng đây mới thực sự là khoảng lặng
trước cơn bão táp.
Buổi sáng, Tiểu Vân chạy vào bẩm báo: “Tiểu thư,
Lý bá cho người đưa thư báo nói mời tiểu thư quay về Mạnh phủ một chuyến, ông
bị bệnh chỉ sợ không thể giúp tiểu thư tiếp tục trông nom Mạnh phủ được nữa.”
“Cái gì, Lý bá bị bệnh?” Cung Tuyết Thiến cả
kinh, tuy rằng nàng cùng Lý bá không hẳn gọi là có tình cảm yêu mến gì, nhưng
một người cả đời trung thành và tận tậm như vậy khiến nàng nhất mực tôn kính,
nàng không hề nghĩ ngợi liền nói: “Tiểu Vân, đi thôi, chúng ta mau trở về
xem thế nào.” Nói xong liền đi ra cửa.
“Dạ, tiểu thư.” Tiểu Vân lo lắng hấp tấp theo sau
nàng, đi ra Vương phủ.
Chờ bóng dáng của bọn họ biến mất khỏi cửa Vương phủ,
bọn người Mai Cơ, Lan Cơ trốn ở một bên liền bước ra, trên mặt mang theo nụ
cười âm độc…Mạnh Tâm Nghi, đợi chút nữa có ngươi diễn trò cho xem rồi, hôm nay
ngươi ra khỏi đại môn Vương phủ thì sau này cũng chẳng có cơ hội vào lại.
Xe ngựa chạy băng băng không ngừng, ngồi bên trong,
Cung Tuyết Thiến nhìn Tiểu Vân lại hỏi: “Tiểu Vân, ai nói cho ngươi nghe
Lý bá bị bệnh?”
“Là một đứa bé ăn mày nói. Sáng sớm thị vệ gác cửa nói
cho nô tỳ biết có người muốn tìm tiểu thư, nô tỳ liền ra xem, đứa bé ăn mày kia
nhìn nô tỳ nói xong cũng bỏ đi, nô tỳ không dám chần chừ liền báo cho tiểu
thư.”Tiểu Vân nói.
“Ừ.” Cung Tuyết Thiến gật gật đầu, đột nhiên có
cảm giác là lạ sao đấy nhưng là lạ ở chỗ nào nàng cũng không nói lên được.
Lúc này xe ngựa bỗng dưng ngừng lại.
“Đã tới chưa?” Cung Tuyết Thiến vừa kéo màn kiệu
lên vừa hỏi.
Còn không đợi nàng nhìn rõ, một mảng bột phấn màu
trắng liền tung lên trước mắt, nàng chỉ cảm thấy đầu óc nhất thời mê man, mắt
tối sầm lại, thân người liền ngã xuống, trước khi hôn mê, nàng chỉ có một ý
niệm trong đầu: nàng bị trúng kế người khác.
“Tiểu thư…” Tiểu Vân vừa muốn đỡ nàng dậy lại khẽ
hít vào bột phấn màu trắng kia cũng nhất thời hôn mê bất tỉnh.
Trước cửa một khách điếm ở kinh thành, có người dìu
hai nữ tử hôn mê đi vào.
Vương phủ.
Sau khi bãi triều, Mộ Dung Trần theo thói quen đi về
hướng Tuyết uyển lại phát hiện nàng không có ở đây.
Lạ lùng…hắn liền đi tới hỏi một nô tỳ đang đi
qua: “Có nhìn thấy Tuyết chủ tử ở đâu không?”
“Bẩm vương gia, Tuyết chủ tử quay về Mạnh phủ, nói là
Lý bá bị bệnh.” Nô tì kính cẩn lễ phép hồi đáp.
“Quay về Mạnh phủ?” Mộ Dung Trần khẽ nhíu mày,
xem ra hắn cũng nên đến Mạnh phủ xem sao.
Vừa đến cửa liền nhìn thấy Mai Cơ, Lan Cơ cùng Tình Cơ
đứng ở nơi đó, trong tay cầm thứ gì đó đang bàn luận sôi nổi.
“Tỷ tỷ, chuyện này phải làm sao đây? Xảy ra chuyện lớn
như vậy, có cần nói cho Vương gia không, xem thử Vương gia tính làm
sao?” Tình Cơ nói.
“Không được, chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra
bên ngoài được, nếu để người khác biết được chuyện này chẳng phải sẽ làm tổn
hại đến thể diện của Vương gia sao.” Mai Cơ lập tức bác bỏ.
“Nhưng nếu không nói cho Vương gia, mặc cho Vương gia
chẳng hay biết gì, để nàng ta cứ ung dung vui sướng sao? Khổ thân Vương gia đối
xử với nàng ta tốt như vậy, nàng ta lại cả gan dám làm như thế.” Lan Cơ
bất bình nói một cách đầy sôi nổi.

