Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 155 - 156 - 157

Chương 155 -- Đổi
cách trừng phạt

Thật ra hắn không cần dặn dò thì người khác cũng sẽ
không đi qua, bởi người nào cũng biết hắn đang giúp nàng chữa thương.

“Ngài ấy…ngài ấy….” Gia Lỗ Tề kinh ngạc nhìn hắn,
sao hắn có thể?

“Gia Lỗ Tề Vương tử không cần giật mình, nàng ta vốn
là tiểu thiếp của Tam Vương gia nên đệ ấy là người thích hợp nhất.” Thái
tử đi tới vỗ vỗ vai hắn nói.

Cái gì? So với lúc nãy Gia Lỗ Tề càng thêm hoảng hốt,
nhưng mà nhớ lại lần đầu tiên gặp nàng, cũng đã biết nàng bị người ta hưu. Thì
ra là bị Vương gia hưu, chỉ là vì sao hắn lại quan tâm đến nữ nhân đã bị mình
hưu?

“Ngươi làm gì vậy? Thả ta xuống dưới.” Cung Tuyết
Thiến trừng mắt nhìn hắn, nàng mới không muốn để hắn giúp nha, nàng tình nguyện
tự mình rút.

“Nữ nhân, câm miệng, nếu còn tiếp tục ồn, Bổn Vương
liền muốn ngươi.” Mộ Dung Trần trừng mắt nhìn lại nàng, hung hăng uy hiếp.

Cung Tuyết Thiến thở hổn hển trừng hắn, cắn răng phun
ra hai chữ: “Đê tiện.”

Nhưng Mộ Dung Trần lại chỉ lạnh nhạt nhìn nàng một
cái, tay nhẹ nhàng đặt nàng xuống đất, đưa tay muốn xé váy nàng ra.

“Không cần ngươi quan tâm, ta tự mình làm.” Cung
Tuyết Thiến lập tức ngăn hắn lại, nàng không muốn để hắn giúp.

“Ngươi ồn ào khó chịu gì chứ, ngươi nghĩ rằng ta muốn
nhìn sao? Hơn nữa chỗ nào trên người ngươi ta chưa nhìn qua, bây giờ còn che,
ta nhắm mắt đều có thể nói ra.” Mộ Dung Trần lạnh lùng chế giễu nàng. Thật
ra hắn rất muốn dịu dàng ôm nàng vào lòng nhưng có lẽ đây là cách bọn họ ở
chung.

“Ngươi… ngươi đi chết đi.” Vẻ mặt Cung Tuyết
Thiến rất tức giận, nàng đưa tay đánh về phía lồng ngực hắn.

“Có chết cũng muốn ngươi theo cùng.” Mộ Dung Trần
không thèm để ý đến nàng nữa, trực tiếp lấy tay xé váy cùng tiết khố bên trong
của nàng ra.

Đôi mắt Cung Tuyết Thiến ươn ướt nhìn hắn, đơn giản là
vì một câu nói kia của hắn: “Có chết cũng muốn ngươi theo cùng.” Lúc sống không
có cơ hội, chết đi liệu còn có thể có cơ hội không?

“Ngươi chịu đựng một lát.” Mộ Dung Trần ngẩng đầu
lên liền nhìn thấy nước mắt lóng lánh của nàng, trong lòng đau xót, an
ủi: “Sẽ không đau lắm đâu.”

A….Hắn cư nhiên nghĩ ràng nàng sợ đau, liền nhắm mắt
lại nói: “Rút đi.”

Mộ Dung Trần nhìn thấy dáng vẻ căng thẳng của nàng,
khóe môi không tự giác hiện lên một nụ cười nhẹ, tay hơi dùng sức, bất ngờ rút
mũi tên trên đùi nàng ra.

“A…” Cung Tuyết Thiến bị đau hét lên một tiếng,
lúc này mới mở mắt ra, liền nhìn thấy miệng vết thương ở trên đùi đang không
ngừng chảy máu. Nàng sợ hãi, nước mắt tuôn rơi.

Mộ Dung Trần rải thuốc trị thương lên vết thương, sau
đó tự mình giúp nàng băng bó thật tốt, rồi mới lấy tay nhẹ nhàng lau nước mắt
trên khóe mắt nàng, ôm nàng nói: “Được rồi, không sao rồi.”

Nhưng chính lời nói ôn nhu như vậy của hắn lại càng
làm cho lòng nàng chua xót không thôi. Vòng ôm này đã từng thuộc về nàng, nhưng
bây giờ không phải nữa rồi, liền đẩy hắn ra nói: “Cám ơn ngươi, chúng ta
trở về thôi.”

“Nhất định phải khách sáo với ta như vậy sao? Nhất
định phải đối xử với ta một cách xa lạ như vậy sao?” Mộ Dung Trần dùng tay
nắm chặt bả vai nàng, ánh mắt cũng ẩn chứa thống khổ. Hắn nghĩ rằng mình không
yêu nàng, nhưng sau khi nàng rời đi, mới biết hắn có yêu nàng.

“Vương gia, không cần tiếp tục lừa mình dối người.
Chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa. Chúng ta tất phải trở thành người xa lạ,
vì ngươi, cũng vì ta.” Cung Tuyết Thiến tàn nhẫn nói, nhất định hắn không
biết nàng yêu hắn biết bao, muốn ôm lấy hắn biết bao.

“Vì ngươi? Vì ngươi gì chứ? Ngươi muốn thích ai? Một
tên Cơ Tinh Hồn rồi Thập Tứ đệ còn chưa đủ sao? Từ khi nào ngươi lại quyến rũ
Gia Lỗ Tề. Mạnh Tâm Nghi, bây giờ Bổn Vương mới biết được ngươi có bản lĩnh lớn
như vậy.” Mộ Dung Trần phẫn nộ trào phúng nói.

Cung Tuyết Thiến cũng bị hắn chọc giận, liền gạt tay
hắn ra, nói: “Ngươi nói đúng rồi đấy, ta quyến rũ ai, là bản lĩnh của ta.
Hình như không có liên quan gì đến ngươi cả.”

“Ngươi…” Sắc mặt Mộ Dung Trần xanh mét, hắn lấy
tay bóp chặt cằm nàng, giận dữ trừng nàng. Vì sao nàng cứ nhất định phải chọc
giận hắn? “Không liên quan gì đến Bổn Vương sao? Nói thế nào đi nữa thì
ngươi cũng là nữ nhân mà ta đã dùng qua.” Hắn lạnh lùng trào phúng nói.

“Ngươi…vô sỉ.” Cung Tuyết Thiến hận nghiến răng
nghiến lợi. Sao hắn lại có thể sỉ nhục nàng như vậy? Liền đưa tay tát lên mặt
hắn.

Bốp….Một tiếng vang lên, trên mặt của hắn liền hằn lên
một dấu tay, khiến cả hai đều ngây ngẩn cả người.

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi cả gan dám đánh Bổn Vương, chán
sống rồi phải không?” Trong ánh mắt của Mộ Dung Trần bừng bừng lửa giận,
nhìn nàng chằm chằm. Hắn không nghĩ tới nàng sẽ ra tay đánh mình.

Nhìn thấy dấu tay in trên mặt hắn, Cung Tuyết Thiến
cũng hoảng sợ. Nàng không ngờ mình lại ra tay đánh hắn, nhưng đánh cũng đánh
rồi, nàng cũng không thể chùn bước, liền ngước đầu lên nhìn hắn, bất chấp
nói: “Ta cứ đánh đấy, sao nào?”

“Sao nào?” Một bàn tay của Mộ Dung Trần hung hăng
bóp chặt mặt nàng, còn tay kia giơ lên.

“Đánh ta sao? Tùy ngươi.” Cung Tuyết Thiến dứt
khoát nhắm mắt, dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt không sợ chết.

Trong nháy mắt tay của Mộ Dung Trần sắp rơi xuống mặt
nàng, chợt dừng lại, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn có vẻ phờ phạc gầy yếu nhưng
vẫn quật cường khiến hắn không thể xuống tay được, thậm chí muốn ôm lấy nàng.

Hồi lâu không thấy hắn có động tĩnh gì, lúc này Cung
Tuyết Thiến mới mở mắt ra, liền nhìn thấy trong ánh mắt hắn ẩn chứa một tia ôn
nhu đang nhìn mình chăm chú. Nhưng vừa thấy nàng mở mắt, sự ôn nhu đó lại lập
tức bị vẻ lạnh như băng thay thế.

“Bổn Vương quyết định rồi, Bổn Vương phải đổi cách
khác để trừng phạt ngươi.” Mộ Dung Trần đột nhiên cười tà ác nói.

“Cách gì?” Cung Tuyết Thiến lập tức có cảm giác
lông tóc dựng đứng cả lên.

Lúc này Mộ Dung Trần mới dùng tay nâng cằm nàng lên,
ngón tay mờ ám xoa nắn trên môi nàng nói: “Bổn Vương muốn ngươi phụng bồi
ta, tùy thời tùy chỗ, chỉ cần Bổn Vương muốn ngươi, ngươi phải phục tùng.”

“Ta không…” Cung Tuyết Thiến vừa muốn phản kháng
thì đã bị hắn ôm chặt trước ngực, dùng môi ngăn câu nói tiếp theo của nàng lại.

 Mắt trừng lên nhìn hắn, nàng há mồm lại muốn cắn
đầu lưỡi hắn, thế nhưng hắn lại lập tức tránh được, cười tà ác,
nói: “Ngươi cho là Bổn Vương còn có thể bị ngươi cắn lần nữa sao? Còn nữa,
nhớ kỹ, ngươi không có quyền nói không.”

“Ta….” Cung Tuyết Thiến vừa muốn phản bác tiếp
thì môi lại bị hắn phủ lên lần nữa. Nàng rất tức giận nhưng chỉ có thể giận dữ
trừng hắn, không có cách gì khác.

Chương 156 --
Buông tha ta

Trong lòng nàng đau đớn. Tùy thời tùy chỗ ư? Hắn xem
nàng là gì chứ?

Nụ hôn của Mộ Dung Trần càng ngày càng dịu dàng, mùi
vị tuyệt hảo trong miệng nàng khiến hắn lưu luyến, đầu lưỡi nhẹ nhàng chạm vào
đầu lưỡi linh hoạt của nàng, muốn dây dưa với nhau nhưng nàng lại cứng ngắc
không chịu phối hợp.

Sự cự tuyệt của Cung Tuyết Thiến đã dần dần tan rã
trong thế công ôn nhu của hắn. Cảm xúc mãnh liệt trong thân thể bị hắn thức
tỉnh từng chút một, chậm rãi nhắm mắt lại, không tự giác đáp lại hắn. Tựa như
người yêu đã lâu không gặp, dây dưa kích tình cũng một chỗ, khát vọng vòng ôm
của đối phương.

Thấy nàng đã bắt đầu đáp lại mình, khóe môi của Mộ
Dung Trần cong lên, thân thể của nàng, trái tim của nàng chắc là sẽ không gạt
người. Hắn càng thêm điên cuồng hôn nàng, vuốt ve nàng khiến nàng run rẩy từng
đợt.

Những cái vuốt ve của hắn khiến thân thể nàng dâng lên
từng đợt khát vọng, không khỏi ôm chặt hắn, muốn được nhiều hơn.

Hơi thở của Mộ Dung Trần càng ngày càng nặng nề, hắn
càng thêm khẩn cấp hi vọng hòa làm một thể với nàng.

Tay từ trước ngực nàng trượt xuống giữa eo, rồi
lại từ giữa eo trượt xuống bụng, sau đó lại tiếp tục trượt xuống.

“Ưm…” Từng đợi khoái cảm khiến nàng không khỏi
rên khẽ ra tiếng, sắc mặt đỏ ửng mê ly.

Ánh mắt Mộ Dung Trần khát vọng mơ màng, dùng dục vọng
đang cương cứng của mình chạm vào thân thể nàng.

Lúc này Cung Tuyết Thiến mới lập tức tỉnh táo lại, đẩy
hắn ra nói: “Không….không thể.” Trời ạ, nàng đang làm gì vậy? Sao
nàng lại có thể đắm chìm vào trong sự khiêu khích của hắn, sắc mặt liền đỏ
bừng, càng xấu hổ hơn.

“Tâm Nghi, cho ta, cho ta.” Mộ Dung Trần lại ôm
lấy nàng, trên mặt chứa dục vọng dày đặc, nói vào bên tai nàng như cầu xin.

“Không, chúng ta không thể.” Cung Tuyết Thiến
dùng hết sức lực toàn thân đẩy hắn ra, ý loạn tình mê của hắn khiến nàng sợ
hãi.

“Vì sao? Vì sao?” Khuôn mặt tràn đầy dục vọng của
Mộ Dung Trần mang theo nỗi bi thương sâu sắc nhìn nàng.

Trái tim Cung Tuyết Thiến đau đớn tựa như bị kim đâm,
nhưng mà nàng không muốn thấy hắn như vậy. Rõ ràng là hắn đã thương tổn nàng.
Nàng chịu không nổi nữa quát: “Đừng hỏi ta, hỏi chính ngươi ấy.”

Quát xong liền vịn vào thân cây bên cạnh đứng dậy,
khập khiễng đi ra ngoài, lệ trong khóe mắt không nén được mà rơi xuống.

“Cung Tuyết Thiến, ngươi khóc gì chứ? Thật không có
tiền đồ, nam nhân trong thiên hạ rất nhiều, ngươi hà tất vì hắn mà đau lòng khổ
sở. Không đáng, không đáng.” Nàng vừa hung hăng lau nước mắt vừa mắng
chính mình.

Mộ Dung Trần nhìn nàng, tay hung hăng đấm vào cây đại
thụ bên cạnh. Hắn cũng không hiểu, rõ ràng là hắn phải buông tha cho nàng,
nhưng trong lòng lại luôn nhớ nàng như vậy. Máu chảy xuống từ nắm tay hắn nhưng
hắn lại không cảm thấy đau chút nào.

“Ai da….” Cung Tuyết Thiến dẫm phải một hố đất,
thân mình nghiêng một cái, động đến vết thương khiến nàng không khỏi đau đớn
thét lên.

“Tâm Nghi, sao vậy?” Mộ Dung Trần chạy nhanh qua,
liền ôm lấy nàng, khẩn trương hỏi.

“Không sao.” Sự quan tâm của hắn lại khiến cho
trái tim Cung Tuyết Thiến đau xót. Nàng không muốn hắn quan tâm đến mình, nàng
tình nguyện hắn chẳng hề quan tâm, vậy thì nàng có thể quên hắn sớm một chút,
trong lòng sẽ không mãi nhớ hắn.

“Lại chảy máu, đi thôi, Bổn Vương đưa nàng trở
về.” Mộ Dung Trần lại bế nàng lên.

Lần này Cung Tuyết Thiến không hề giãy dụa, thật im
lặng tựa vào lồng ngực hắn, hãy để cho nàng cảm nhận vòng ôm của hắn, sự ấm áp
của hắn một lần nữa. Thật ra nàng không muốn để bản thân mình yếu đuối như vậy,
nhưng tình yêu thật sự khiến con người ta đánh mất bản thân.

Mộ Dung Trần vẫn luôn bế nàng, đi ra khỏi rừng cây,
không hề đặt nàng xuống, nói với Gia Lỗ Tề: “Vương tử, nàng bị thương, mọi
người tiếp tục đi, ta đưa nàng về trước, còn về trận tỷ thí hôm nay, hôm khác
chúng ta sẽ tỷ thí lại.”

Gia Lỗ Tề nhìn hắn, rồi lại nhìn Cung Tuyết Thiến đang
nằm trong lòng hắn, hình như hắn không hề có lí do để phản bác, lúc này mới gật
đầu nói: “Được rồi, Tâm Nghi, ngày mai ta sẽ tới thăm nàng.”

Mộ Dung Trần cũng không đợi nàng trả lời liền giành
nói trước: “Vương tử, ngày mai hẳn là ngài nên đi cùng công chúa và quận
chúa.” Nói xong liền bế nàng xoay người rời đi.

Cung Tuyết Thiến ngồi ở trên xe ngựa, cố ý ngả đầu tựa
vào thành xe, không nhìn tới Mộ Dung Trần ở bên cạnh.

“Ngồi lại đây.” Mộ Dung Trần nhìn nàng chằm chằm,
ra lệnh. Nàng càng muốn phân rõ giới hạn với hắn thì hắn lại càng muốn dây dưa
không rõ với nàng.

Nàng lại cứ như không nghe thấy, không thèm để ý đến
lời nói của hắn, thân mình cũng không thèm nhúc nhích.

“Mạnh Tâm Nghi, lời Bổn Vương nói nàng không nghe thấy
sao?” Giọng điệu Mộ Dung Trần hơi tức giận, chỉ có nàng mới dám khiêu
chiến uy nghiêm của hắn hết lần này đến lần khác.

Cung Tuyết Thiến dứt khoát nhắm hai mắt lại, dựa vào
đâu mà hắn gọi nàng thì nàng phải để ý chứ?

“Nàng thật sự là muốn ăn đòn.” Mộ Dung Trần lập
tức kéo nàng vào lòng mình một cách thô lỗ.

“Mộ Dung Trần, ta cầu ngươi buông tha cho ta
đi.” Cung Tuyết Thiến lại đột nhiên nhìn hắn, trong ánh mắt chứa ai oán vô
hạn.

“Nàng làm gì vậy?” Nàng đột nhiên tỏ ra yếu ớt
khiến Mộ Dung Trần không biết phải làm sao.

“Không cần tiếp tục dây dưa ta được không? Xem như ta
không tồn tại được không?” Cung Tuyết Thiến tiếp tục nói, hắn có biết hay
không? Nếu hắn cứ tiếp tục xuất hiện trước mặt nàng như vậy sẽ khiến nàng càng
khổ sở.

Nàng dám nói hắn dây dưa nàng? Mộ Dung Trần cố nén tức
giận nhìn nàng chằm chằm nói: “Bổn Vương đang dây dưa ngươi sao? Có phải
ngươi đã đánh giá mình quá cao hay không? Bổn Vương chịu liếc mắt nhìn ngươi
một cái là đã xem trọng ngươi, ngươi hẳn nên cười thầm mới đúng. Biết bao nhiêu
nữ nhân muốn Bổn Vương nhìn mà không được.”

“Phải, là ta đánh giá bản thân quá cao, vậy thì Vương
gia, xin ngài buông tha cho ta, mời ngài xuống xe đi.” Trong lòng Cung
Tuyết Thiến rất đau, đau đến nỗi nàng không thể thở, nhưng nàng lại giả vờ như
không thèm để ý.

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi có tư cách gì mà ra lệnh cho Bổn
Vương?” Mộ Dung Trần thật sự tức giận.

Chương 157 -- Sống
thật tốt

“Đúng là ta không có tư cách ra lệnh cho Vương gia,
vậy thì ta rời đi.” Cung Tuyết Thiến nói xong, định đứng dậy nhảy xuống xe
ngựa.

Mộ Dung Trần liền kéo nàng lại, sắc mặt xanh mét,
nói: “Ngươi không muốn sống nữa sao? Cho dù muốn chết thì cũng đừng chết ở
trước mặt ta.”

Cung Tuyết Thiến đau lòng muốn khóc, nhưng nàng cố
nén, giọng điệu bình tĩnh đến không thể bình tĩnh hơn nhìn hắn nói: “Ngươi
cứ yên tâm, ta sẽ không chết, sao ta lại phải chết? Ta muốn sống thật tốt, cuộc
đời của ta vừa mới bắt đầu thôi.” Đó là bởi vì hắn không đáng để nàng chết
vì hắn.

“Vậy Bổn Vương sẽ xem xem ngươi sống tốt như thế
nào?” Giọng điệu Mộ Dung Trần lạnh như băng, nhưng trong lòng lại âm thầm
thở phào. Hắn thật sự sợ nàng sẽ nghĩ không thông. Nàng có thể nghĩ như vậy là
hắn an tâm rồi.

“Đương nhiên là xuất giá sinh con, thứ mà cả đời nữ
nhân muốn không phải là như vậy sao?” Cung Tuyết Thiến cố ý chọc giận hắn.

“Xuất giá sinh con?” Mộ Dung Trần hừ lạnh, trong
mắt tràn đầy vẻ châm biếm: “Mạnh Tâm Nghi, ngươi cho là ngươi muốn gả thì
người ta liền lấy ngươi sao?”

“Đương nhiên, trước tiên không cần nói đến việc người
khác có lấy hay không, nhưng Cơ Tinh Hồn đang chờ ta, chỉ cần một câu của ta,
hắn liền lấy ta, ngươi tin hay không?” Cung Tuyết Thiến xấu xa nhìn hắn,
hắn nghĩ rằng ngoài hắn ra thì không ai cần nàng sao?

Cơ Tinh Hồn? Sắc mặt Mộ Dung Trần hơi thay đổi. Tại
sao hắn lại quên được Cơ Tinh Hồn chứ? Hắn che giấu bất an trong đáy lòng, vẻ
mặt trào phúng nói: “Mạnh Tâm Nghi, ngươi thật sự đã quá đề cao bản thân
rồi. Ngươi cho rằng Cơ Tinh Hồn là ai? Hắn sẽ cần loại hàng cũ như ngươi sao?
Chơi đùa còn có thể, còn lấy ngươi? Nằm mơ đi.”

“Ngươi…” Cung Tuyết Thiến nhìn hắn, hận nghiến
răng nghiến lợi. Nhưng mà nàng không thể tức giận, cố gắng bình phục tâm tình,
cười lạnh nói: “Vậy Vương gia, cứ đợi đến uống rượu mừng đi.”

“Mạnh Tâm Nghi, ngươi còn có liêm sỉ hay
không?” Mộ Dung Trần bị chọc giận nhìn nàng.

“Ta có liêm sỉ hay không có liên quan gì đến ngươi
sao?” Cung Tuyết Thiến cũng lạnh lùng nhìn hắn.

Xe ngựa đột nhiên dừng lại, người đánh xe ở bên ngoài
bẩm báo: “Vương gia, đã tới Mạnh phủ.”

Cung Tuyết Thiến vừa nghe thấy đến nhà mình liền đứng
dậy muốn xuống xe, nhưng thân thể lại đột nhiên bị hắn bế lên. Nàng sửng sốt
quay đầu lại nhìn hắn, trong ánh mắt tràn đầy đau xót ảm đạm, hắn đang làm gì
vậy chứ?

Tiểu Vân đứng ở cửa, nhìn thấy tiểu thư cư nhiên được
Vương gia bế xuống dưới, liền vội vàng hành lễ: “Nô tỳ tham kiến Vương
gia.”

“Đứng lên đi.” Mộ Dung Trần thuận miệng nói, vẫn
như trước bế nàng vào trong.

“Tiểu thư, người làm sao vậy?” Tiểu Vân tinh mắt
liếc một cái liền nhìn thấy vết thương ở trên đùi nàng.

“Tiểu Vân, không sao, bị đụng một cái thôi.” Cung
Tuyết Thiến miễn cưỡng cười an ủi Tiểu Vân.

“Tiểu thư, sao mỗi lần người trở về đều bị thương
vậy?” Tiểu Vân nói thầm sau lưng.

“Tiểu thư nhà ngươi xui xẻo, nhưng mà cũng may mắn,
còn có thể sống để trở về.” Cung Tuyết Thiến nói đùa, tự giễu mình.

Mộ Dung Trần vẫn cứ bế nàng về phòng, nhẹ nhàng đặt
nàng lên giường, lúc này mới dặn dò Tiểu Vân: “Chăm sóc tiểu thư nhà ngươi
thật tốt, nếu cần gì thì cứ đến Vương phủ nói với quản gia.”

“Dạ, nô tỳ tuân mệnh.” Trên mặt Tiểu Vân ẩn chứa
vui mừng, chẳng lẽ Vương gia hối hận, muốn đón tiểu thư về Vương phủ sao?

Mộ Dung Trần nhìn nàng một cái rồi mới xoay người rời
đi.

Cung Tuyết Thiến nhìn theo bóng dáng hắn biến mất ở
cửa, lệ trong mắt đột nhiên rơi xuống.

“Tiểu thư, thật ra Vương gia vẫn thích người, Vì sao
người lại phải tra tấn bản thân như vậy?” Tiểu Vân nhìn thấy tiểu thư đau
lòng, cũng thấy khó hiểu.

“Tiểu Vân, ta mệt rồi.” Cung Tuyết Thiến không
muốn nói tiếp về đề tài này nữa, nhắm mắt lại nói.

“Dạ, vậy tiểu thư nghỉ ngơi đi.” Tiểu Vân nhìn
nàng, bất đắc dĩ lắc đầu, đóng cửa thật kỹ rồi mới lui ra ngoài.

Mộ Dung Trần cố ý chờ ở cửa thành, đợi bọn họ cùng Gia
Lỗ Tề vương tử trở về.

“Tam Vương gia, Tâm Nghi vẫn ổn chứ?” Gia Lỗ Tề
nhìn thấy hắn liền vội vã hỏi.

“Vương tử yên tâm, không có vấn đề gì đâu, nàng đã
nghỉ ngơi rồi.” Sự quan tâm của hắn khiến trong lòng Mộ Dung Trần hơi
không thoải mái.

“Vậy là tốt rồi, Tam Vương gia, hôm khác chúng ta lại
tỷ thí lần nữa.” Gia Lỗ Tề lại không hề phát hiện ra sự thay đổi của hắn,
sảng khoái nói.

“Nếu Vương tử đã có nhã hứng như vậy thì ta nhất định
sẽ theo giúp.” Mộ Dung Trần chắp tay nói.

“Được rồi, đêm nay phủ Thái tử thiết yến (tổ chứ tiệc)
chiêu đãi Gia Lỗ Tề Vương tử, mọi người cùng đi đi.” Thái tử lên tiếng.

“Được, đêm này không say không về.” Gia Lỗ Tề
cười sảng khoái.

Mãi cho đến nửa đêm, mọi người mới đi ra khỏi phủ Thái
tử, chia nhau hồi phủ, bốn huynh đệ Mộ Dung Trần là những người cuối cùng đi
ra.

“Thập Tứ đệ.” Mộ Dung Trần đột nhiên gọi hắn lại.

“Hoàng huynh, có chuyện gì sao?” Thật ra trong
lòng Mộ Dung Vũ đã đoán được hắn muốn hỏi chuyện gì.

“Sao hôm nay nàng lại bị thương?” Giọng điệu Mộ
Dung Trần âm u lạnh lẽo hỏi.

Sắc mặt của Thập Nhị Vương gia Mộ Dung Vân chợt mất tự
nhiên.

“Không biết.” Mộ Dung Vũ lắc đầu, sao hắn có thể
bán đứng Thập Nhị hoàng huynh chứ?

“Không biết?” Mộ Dung Trần hiển nhiên không tin
hắn, “Ta đã nhìn qua mũi tên kia, rõ ràng là giống của chúng ta.”

“Hoàng huynh, có lẽ là ai đó bắn lệch.” Mộ Dung
Vũ nói.

“Bắn lệch, còn có thể cố ý giấu ký hiệu đi
sao?” Mộ Dung Trần hỏi lại hắn, vừa nhìn ánh mắt hắn liền biết Mộ Dung Vũ
đang cố ý giấu diếm, ánh mắt sắc bén bắn về phía Thập Nhị đệ, nghĩ tới nghĩ
lui, chỉ có hắn khả nghi nhất.

Thấy hoàng huynh nhìn mình, Mộ Dung Vân hơi run rẩy
nhưng vẫn dứt khoát đứng ra nói: “Hoàng huynh, đừng hỏi nữa, là đệ cố ý
bắn.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.