Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 158 - 159 - 160
Chương 158 -- Nữ
nhân lẳng lơ
“Lý do?” Mộ Dung Trần nhìn hắn, sắc mặt trở nên
lạnh như băng. Quả nhiên là hắn, hắn cả gan dám ra tay với nàng, nhưng mà vì
sao hắn phải làm như vậy?
“Hoàng huynh, nàng ta chẳng qua chỉ là một nữ nhân,
sao huynh lại quan tâm tới nàng ta như vậy? Huynh hưu nàng ta rồi, nàng ta lại
có ý đồ quyến rũ Thập Tứ đệ, hủy hoại thanh danh của Thập Tứ đệ. Bây giờ còn ở
cùng một chỗ với Gia Lỗ Tề Vương tử. Nữ nhân lẳng lơ như vậy, giữ lại là một
tai họa, chết chưa hết tội.” Mộ Dung Vân hung hăng nói, hắn thật không rõ,
những người khác đã trúng độc gì của nàng ta mà lại bênh vực nàng ta như vậy.
Tiếng nói của hắn vừa dứt, tay của Mộ Dung Trần liền
giơ lên, hung hắn đánh về phía mặt hắn.
“Hoàng huynh, đừng xúc động.” Mộ Dung Vũ liền
ngăn bàn tay định đánh xuống của hắn lại.
“Hoàng huynh, huynh thật sự vì một nữ nhân mà đánh đệ
sao?” Mộ Dung Vân thật sự đau lòng nhìn hắn.
Sắc mặt Mộ Dung Trần liền cứng ngắc, thu tay về. Nghe
thấy Thập Nhị đệ nói cố ý muốn giết chết nàng, hắn rất tức giận.
“Thập Nhị hoàng huynh, huynh thật quá khư khư cố chấp.
Huynh không hiểu nàng, Tâm Nghi không phải nữ nhân như huynh nói, càng không
phải lẳng lơ gì cả.” Mộ Dung Vũ giữ sắc mặt nghiêm túc nhìn hắn nói.
“Mọi người đều điên rồi, đều bảo vệ nữ nhân kia như
vậy, thật không biết nàng ta có gì tốt.” Mộ Dung Vân vẫn tức giận bất bình
nói.
“Thập Nhị đệ, nhớ lấy, sau này không cho phép đệ sỉ
nhục nàng, lại càng không được thương tổn nàng, nếu không đừng trách ta không
niệm tình huynh đệ.” Mộ Dung Trần hung hăng vứt lại những lời này rồi xoay
người rời đi.
“Ngũ hoàng huynh, huynh cũng cảm thấy nàng ta tốt
sao?” Mộ Dung Vân quay đầu lại nhìn Mộ Dung Phong, hắn thật tình không
hiểu.
“Thập Nhị đệ, sau này đừng lỗ mãng như vậy nữa, nàng
là người thế nào, hoàng huynh và Thập Tứ đệ tự có nhận xét, những chuyện mà
chính họ còn không thèm để ý thì đệ cũng đừng dính vào, lo chuyện của mình thật
tốt là được rồi.” Mộ Dung Phong nhìn hắn nói.
Mộ Dung Vân vẫn không phục nhìn bọn họ: “Mọi
người đều điên rồi, không thể nói lý.” Nói xong cũng không quay đầu lại mà
nổi giận đùng đùng bỏ đi.
“Hoàng huynh, đệ hồi phủ đây.” Lúc này Mộ Dung Vũ
mới nhìn Mộ Dung Phong nói.
“Thập Tứ đệ, đợi một lát.” Mộ Dung Phong gọi hắn
lại.
“Ngũ hoàng huynh, huynh có lời gì thì cứ nói
đi.” Mộ Dung Vũ nhìn hắn nói.
“Thập Tứ đệ, hoàng huynh biết đệ làm việc đều theo chủ
trương và ý nghĩ của mình, nhưng mà hoàng huynh vẫn hi vọng đệ có thể giữ
khoảng cách với Mạnh Tâm Nghi. Cho dù nàng đã bị hoàng huynh hưu, nhưng mà
chuyện nàng là tiểu thiếp của hoàng huynh vĩnh viễn đều không thể thay đổi
được, đệ cùng nàng vĩnh viễn cũng không thể ở bên nhau đâu, biết
không?” Mộ Dung Phong thành khẩn khuyên giải, an ủi.
“Hoàng huynh, đệ chỉ xem nàng là bằng hữu thôi, không
có ý nghĩ gì khác.” Mộ Dung Vũ giải thích.
“Thập Tứ đệ, đệ có thể lừa hoàng huynh nhưng đệ không
lừa được bản thân mình.” Mộ Dung Phong nhìn hắn nói, sau đó lấy tay vỗ nhẹ
bả vai hắn: “Thập Tứ đệ, hoàng huynh chỉ nói đến đó, hi vọng đệ có thể
hiểu. Được rồi, đã muộn rồi, hồi phủ đi.”
“Hoàng huynh, tạm biệt.” Mộ Dung Vũ lặng lẽ xoay
người rời đi. Phải, hắn có thể lừa bất kỳ ai, nhưng lại không lừa được chính
mình.
Cung Tuyết Thiến nằm ở trên giường, mở to mắt nhìn ra
ngoài cửa sổ. Nàng thật không dám nghĩ rằng Thập Nhị Vương gia sẽ giết nàng.
Nếu không phải nhờ Thập Tứ Vương gia thì hôm nay mạng của nàng thật sự đã ngàn
cân treo sợi tóc rồi.
“Bảo bối, đang đợi ta sao?” Một khuôn mặt yêu
nghiệt đột nhiên xuất hiện trước mắt nàng.
“Cơ Tinh Hồn, ngươi không thể xuất hiện một cách quang
minh chính đại? Cứ phải nửa đêm canh ba dọa người vậy sao?” Cung Tuyết
Thiến hoảng sợ, nhìn hắn tức giận nói.
“Bảo bối, buổi tối không phải càng thích hợp
sao?” Cơ Tinh Hồn yêu nghiệt nói, ôm lấy nàng, nháy đôi mắt quyến rũ một
cái, nói.
“Ai ui….” Hắn đột nhiên ôm lấy nàng, đụng phải
vết thương trên đùi nàng, khiến nàng không khỏi hét lên.
“Làm sao vậy? Bảo bối.” Cơ Tinh Hồn sửng sốt, đưa
tay xốc chăn của nàng lên, liền nhìn thấy nàng chỉ mặc một cái quần trong, lộ
ra đôi chân thon dài trắng nõn, một chân được băng lại.
“Ngươi làm gì vậy?” Thấy hắn nhìn chằm chằm hai
chân mình, mặt của Cung Tuyết Thiến đỏ lên, nàng nhanh chóng dùng chăn đắp lại.
“Che gì chứ, dù sao sau này nàng cũng là của
ta.” Khóe môi Cơ Tinh Hồn nhếch lên nụ cười yêu mị.
Cung Tuyết Thiến chỉ hung hăng liếc hắn một cái rồi
dùng chăn bao kín mình lại.
“Sao lại bị thương?” Cơ Tinh Hồn nhìn nàng hỏi,
trong mắt mang theo vài phần quan tâm.
“Không cẩn thận đụng phải.” Cung Tuyết Thiến nói
qua loa.
Ánh mắt Cơ Tinh Hồn trở nên ám muội, như có điều suy
nghĩ, nhìn nàng nói: “Bảo bối, vậy có thể nói cho ta biết, nàng làm gì mà
bị thương tới đó không?”
Ơ….Cung Tuyết Thiến sửng sốt, lúc này mới kịp phản
ứng, hiểu được hắn đang nói gì. Vừa thẹn vừa giận nói: “Ngươi đi chết đi.”
“Nói đi, rốt cuộc sao lại bị thương?” Cơ Tinh Hồn
lộ ra sắc mặt nghiêm túc. Nếu ai dám tổn thương nàng, hắn sẽ không bỏ qua.
“Thật sự không có gì mà.” Dù sao nàng cũng không
thể nói là có người cố ý giết nàng.
“Vậy sao?” Cơ Tinh Hồn vừa dứt lời liền vươn tay
xốc chăn của nàng lên, lấy tay cởi vải băng trên đùi nàng đi, vết
thương liền lộ ra như vậy.
“Cơ Tinh Hồn, ngươi thật quá đáng.” Cung Tuyết
Thiến giận dữ trừng mắt nhìn hắn.
“Trúng tên?” Cơ Tinh Hồn lại không để ý đến nàng,
nhìn vết thương rồi lại cau mày nhìn nàng, sao nàng lại bị trúng tên?
Cung Tuyết Thiến thấy trên mặt hắn mang theo vẻ nghiêm
túc, lúc này mới nói: “Hôm nay ta cùng mấy người Gia Lỗ Tề vương tử đi săn
bắn, có người bắn tên lệch, ta xui xẻo trúng tên thôi.”
“Bắn lệch, chỉ sợ là có người cố ý bắn vào.” Cơ
Tinh Hồn mới không tin lời nàng nói.
“Ta với bọn họ không thù không oán, ai lại cố ý bắn ta
chứ.” Cung Tuyết Thiến lập tức phản bác lại: “Được rồi, đừng nói tới
chuyện này nữa, dù sao bây giờ ta vẫn rất tốt. Ngươi còn có việc gì không?
Không có việc gì thì ta muốn ngủ.”
“Đương nhiên có chuyện, Mạnh Tâm Nghi, nàng nghĩ kỹ
chưa?” Cơ Tinh Hồn thấy nàng không muốn nói, cũng không hỏi nữa, lại nói
sang chuyện khác, mang theo vài phần nghiêm túc hỏi.
“Nghĩ kỹ gì cơ?” Cung Tuyết Thiến sửng sốt, không
biết hắn đang hỏi gì.
Chương 159 -- Cùng
ta quay về thảo nguyên
“Bảo bối đang giả vờ ngốc phải không?” Cơ Tinh
Hồn lập tức yêu nghiệt ôm lấy nàng. “Nhưng mà ta không để bụng, lại nhắc nhở
nàng một lần, có muốn đi với ta? Rời khỏi nơi này hay không?”
Bây giờ Cung Tuyết Thiến mới hiểu được hắn đang nói
gì. Nhìn hắn hỏi ngược lại: “Ngươi cảm thấy ta sẽ đi cùng ngươi sao?”
“Đương nhiên, ta vô cùng tin tưởng bản thân mình,
những nữ nhân kia nhìn thấy ta đều động lòng, nàng cũng sẽ không ngoại
lệ.” Cơ Tinh Hồn cười, nói đùa.
“Cơ Tinh Hồn, đừng náo loạn nữa, ta sẽ không đi cùng
ngươi, ta chính là nữ nhân duy nhất không động lòng với ngươi.” Giọng điệu
Cung Tuyết Thiến cũng mang theo vẻ nghiêm túc.
“Vì sao? Bảo bối, cho ta một lý do để ta thương
tâm.” Cơ Tinh Hồn lấy tay ôm ngực, giả vờ bộ dáng thật thương tâm, nhưng
trong mắt lại chợt lóe lên ánh sáng ảm đạm.
“Bởi vì ta không yêu ngươi.” Cung Tuyết Thiến nói
rõ ràng.
Cơ Tinh Hồn sửng sốt, rồi sau đó giả vờ dáng vẻ như
tan nát cõi lòng, vô cùng u oán nhìn nàng nói: “Lý do này đủ để cho ta
thương tâm, cũng thật lạ, ta đây anh tuấn tiêu sái như vậy, sao nàng lại không
yêu được nhỉ?”
Xì….Cung Tuyết Thiến thấy hắn như vậy, không khỏi nở
nụ cười: “Được rồi, Cơ Tinh Hồn, ngươi không cần giả bộ nữa.”
“Bảo bối, người ta rất thật lòng mà.” Cơ Tinh Hồn
quệt miệng, dáng vẻ thật ủy khuất.
“Cơ Tinh Hồn, chúng ta chỉ là bằng hữu, bây giờ vậy,
sau này vẫn vậy.” Cung Tuyết Thiến nửa thật nửa đùa nói.
“Quên đi, ta cũng không thể làm khó người khác, bằng
hữu cũng vậy, tình nhân cũng thế, không sao cả, chỉ cần bảo bối có việc, ta đều
sẽ nghĩa vô phản cố (làm việc nghĩa không hề chùn bước).” Từ trước đến nay
hắn đều không hề làm khó người khác, nhất là nữ nhân. Nhưng mà, làm bằng hữu
cũng không tệ.
“Cám ơn ngươi, Cơ Tinh Hồn.” Cung Tuyết Thiến cảm
động nói.
“Bảo bối, cảm ơn gì chứ? Nghỉ ngơi cho khỏe đi, hôm
khác ta lại tới thăm nàng.” Cơ Tinh Hồn được nàng cảm ơn liền có chút
không tự nhiên, nhón mũi chân một cái liền biến mất khỏi cửa sổ.
Hai ngày sau.
Nàng vừa mới dùng qua điểm tâm, Tiểu Vân liền báo cho
nàng Gia Lỗ Tề vương tử đến.
Cung Tuyết Thiến vội vàng đi đến tiền sảnh tiếp đón
hắn.
“Tâm Nghi, chân của nàng thế nào rồi? Đã đỡ
chưa?” Gia Lỗ Tề quan tâm hỏi.
“Ừ, cũng đỡ nhiều rồi.” Cung Tuyết Thiến khẽ gật
đầu, lúc này mới phát hiện hình như hắn không được vui cho lắm: “Người làm
sao vậy?”
Lúc này Gia Lỗ Tề mới nhìn nàng nói: “Tâm Nghi,
nàng cũng biết ta tới là để hòa thân, nhưng mà hôm qua, sau khi tiếp xúc với
những nàng công chúa và quận chúa kia, ta thật rất thất vọng.”
“Sao lại thất vọng? Chẳng lẽ các nàng không đẹp
sao?” Cung Tuyết Thiến hơi khó hiểu hỏi, nếu theo tướng mạo của các Vương
gia thì công chúa nhất định cũng không tệ được.
“Đẹp thì rất đẹp nhưng lại đẹp kiểu thiên thiên nhất
luật, dục ngôn hựu chỉ (nghìn bài một điệu, muốn nói lại thôi), e thẹn quá mức
khiến ta khó xử.” Lúc này Gia Lỗ Tề mới nói.
“Ha ha…” Cung Tuyết Thiến cười khẽ rồi mới
nói: “Chờ mọi người hiểu rõ nhau rồi thì sẽ tốt thôi, người cũng nói nữ tử
nhà Hán không giống như nữ tử thảo nguyên các người mà, nếu vừa thấy mặt đã
khoa khoa kỳ đàm (ba hoa chích chòe) với người thì chỉ sợ người lại thêm ghét
bỏ nàng vì thái độ không đúng mực.”
“Nàng cũng là nữ tử nhà Hán nhưng nàng lại không giống
với bọn họ đấy thôi.” Ánh mắt Gia Lỗ Tề nóng bỏng nhìn nàng chằm chằm.
“Ta?” Cung Tuyết Thiến sửng sốt, từ ánh mắt của
hắn nàng đã nhận ra một số điều. Liền tự hạ thấp bản thân nói: “Đương
nhiên ta không giống với các nàng rồi. Đừng quên, các nàng là thiếu nữ chưa gả
còn ta lại là nữ nhân bị hưu.”
“Có liên quan gì sao? Nữ tử và nam nhân trên thảo
nguyên chúng ta không coi trọng những việc đó, chỉ cần là thật lòng thích thì
sẽ không để ý đến những chuyện quá khứ. Cho nên ở trong mắt ta, không có loại
quan niệm này.” Gia Lỗ Tề nhìn nàng nói, trong mắt tựa hồ đang nhắn nhủ
điều gì đó.
“Gia Lỗ Tề vương tử, người cũng nói đó là thảo nguyên,
nhưng đây lại không phải là thảo nguyên, cho nên không giống.” Trong lòng
Cung Tuyết Thiến mơ hồ cảm thấy một cảm giác bất an.
“Đúng rồi, Tâm Nghi, nàng tốt như vậy, ta nghĩ mãi mà
không ra, vì sao ngài ấy lại muốn hưu nàng?” Gia Lỗ Tề đột nhiên nói
sang chuyện khác, hỏi.
“Đó là bởi vì nữ tử tốt hơn ta có rất nhiều, hắn đã
yêu một nữ tử tốt hơn ta gấp trăm ngàn lần, mà ta cũng không tốt như người nghĩ
đâu, ta ghen tỵ, ta nhỏ mọn, ta còn dễ tức giận nữa, vì những điều đó cho nên
hắn mới hưu ta.” Cung Tuyết Thiến cố ý nói như vậy.
“Ha ha…” Gia Lỗ Tề đột nhiên bật cười: “Nếu
nữ nhân mà không nhỏ mọn, không ghen tỵ, không tức giận thì không phải là nữ
nhân rồi. Nữ nhân như vậy mới thật sự là nữ nhân.”
Làm gì vậy chứ? Cung Tuyết Thiến hơi trợn tròn mắt,
nhìn thấy ánh mắt nóng rực của hắn, đột nhiên cảm thấy da đầu run lên, đây là
hoàn cảnh gì chứ? Nàng thật nghĩ không ra, chỉ có thể gượng cười nói: “Đó
là do Vương tử vẫn chưa phát hiện ra thôi, đợi Vương tử và công chúa ở chung
lâu ngày thì sẽ phát hiện được nàng đáng yêu biết bao, tốt hơn ta trăm ngàn
lần.”
“Nhưng mà ta đã tìm được người tốt nhất rồi.” Lời
nói của Gia Lỗ Tề càng ngày càng trực tiếp.
“Thời gian còn ít, Vương tử có thể từ từ mà tìm, nói
không chừng sẽ có kinh hỉ (ngạc nhiên và vui mừng) ngoài ý muốn.” Cung
Tuyết Thiến lúng túng cười.
“Ta đã có kinh hỉ.” Gia Lỗ Tề còn nói thêm.
Cung Tuyết Thiến hơi tức giận nhìn hắn, tại sao hắn
lại không chuyển biến chút nào vậy?
“Tâm Nghi, nàng có bằng lòng quay về thảo nguyên cùng
ta không?” Gia Lỗ Tề không tiếp tục vòng vo nữa, trực tiếp nhìn nàng hỏi.
Tuy rằng trong lòng đã có dự cảm nhưng khi hắn thật sự
nói ra, Cung Tuyết Thiến vẫn hơi choáng váng? Không phải hắn thật sự muốn hòa
thân với nàng chứ?
“Tâm Nghi, quay về thảo nguyên với ta đi, ta sẽ thật
lòng đối xử với nàng.” Gia Lỗ Tề nói xong liền cầm lấy tay nàng.
Cung Tuyết Thiến hoảng sợ, gần như lập tức rút tay
lại, nhìn hắn, đột nhiên mỉm cười nói: “Gia Lỗ Tề vương tử, đừng nói đùa với
ta nữa.”
“Ta không nói đùa, ta là thật lòng, lần đầu tiên thấy
nàng trong tửu lâu ngày đó, ta đã bị nàng thu hút, cho nên ta muốn đem nàng về
thảo nguyên.” Gia Lỗ Tề vội vàng thổ lộ lòng mình.
Chương 160 -- Lấy
nàng
Cung Tuyết Thiến mở to mắt nhìn hắn, chẳng lẽ trên đời
này thật sự có “nhất kiến chung tình sao”? Hơn nửa ngày mới cười nói: “Gia
Lỗ Tề vương tử đừng nói đùa, người là Vương tử thì đương nhiên phải hòa thân
với công chúa, cho dù không phải công chúa thì cũng nên là một quận chúa hoặc nữ
nhân trong hoàng thân quý tộc, sao lại tới phiên ta được? Huống chi ta còn là
một nữ nhân bị phu quân ruồng bỏ, nếu người thật sự muốn lấy ta thì đó chính là
sự sỉ nhục đối với người cũng như các nàng.”
“Ha ha…” Gia Lỗ Tề đột nhiên bật cười.
“Người cười cái gì?” Cung Tuyết Thiến chẳng hiểu
ra sao cả, nàng nói sai gì sao?
“Tâm Nghi, nàng cho là công chúa và quận chúa nguyện ý
đến thảo nguyên sao? Nếu ta nói muốn thành thân với nàng, chỉ sợ bọn họ sẽ
vui mừng đến nổi nhảy dựng lên.” Gia Lỗ Tề nhìn nàng nói, thật ra ngày đó,
từ thái độ cố ý tỏ ra nhu mì và xa cách của những nàng công chúa
kia, hắn liền hiểu rõ. Thật ra hắn hiểu, dù sao thảo nguyên hoàn toàn không
giống với nơi đây, mà các nàng cũng không muốn xa xứ.
“Có nguyện ý hay không thì bọn họ vẫn phải đồng ý, bởi
vì bọn họ là công chúa, đây là số mệnh của họ.” Cung Tuyết
Thiến nói, không phải nàng không thông cảm mà sự thật chính là như vậy.
“Nhưng mà ta không muốn thành thân với một người mà
mình không thích.” Gia Lỗ Tề thật kiên định nói.
“Gia Lỗ Tề, người là Vương tử, Vương tử nhất định phải
hy sinh tình cảm của bản thân mình, không thể làm việc theo tình cảm được. Cho
dù thế nào đi nữa thì ta cũng sẽ không đến thảo nguyên cùng người
đâu.” Cung Tuyết Thiến cũng rất nghiêm túc nói.
“Tâm Nghi, tại sao lại như vậy? Theo ta được biết, ở
đây, nữ nhân bị hưu không có bất kỳ địa vị đáng kể nào, phải chịu ức hiếp.
Nhưng nếu nàng quay về thảo nguyên cùng ta, nàng sẽ là nữ chủ nhân của thảo
nguyên, người người đều kính trọng, yêu quý nàng. Nàng không muốn sống cuộc sống
như vậy sao?” Đôi mắt Gia Lỗ Tề nhìn nàng chằm chằm.
Cung Tuyết Thiến vừa muốn mở miệng từ chối thì đã bị
hắn ngăn lại: “Tâm Nghi, không cần trả lời ta vội vàng như vậy, nàng còn
đủ thời gian để suy nghĩ rõ ràng mà, ta cáo từ trước.”
Không đợi nàng mở miệng lần nữa, Gia Lỗ Tề đã xoay
người rời đi, hắn sợ nàng lại thốt ra lời cự tuyệt, hắn sẽ cho nàng thời gian.
Lúc này Cung Tuyết Thiến mới thở dài, đây là tình
huống gì vậy? Thật ra nàng không ngại việc đến thảo nguyên, nhưng việc gả cho
hắn là không thể.
Mấy ngày tiếp theo đều rất yên ổn, không ai tới tìm
nàng cả, mà nàng cũng bình thản vui vẻ ở nhà dưỡng thương.
“Tiểu thư, vết thương khá hơn rồi.” Tiểu Vân cởi
vải băng của nàng ra, nhìn miệng vết thương đã khô lại, nói.
“Ừ, thật sự khá hơn rồi, cũng không đau
nữa.” Cung Tuyết Thiến đi vài bước, động động chân nói, rồi sau đó mới
nhìn Tiểu Vân nói thêm: “Tiểu Vân, ta muốn rời khỏi nơi này.”
“Rời khỏi?” Tiểu Vân sửng sốt, không rõ tiểu thư
đang nói gì.
“Ừ, ta đã suy nghĩ mấy ngày rồi, ta muốn bán chỗ này đi,
sau đó cùng ngươi đến nơi khác sống.” Cung Tuyết Thiến nói, mấy ngày nay
nàng thật sự đã suy nghĩ rất kỹ, rất lâu. Nàng không muốn tiếp tục bị cuốn vào
giữa bọn họ nữa, nàng chỉ muốn sống cuộc sống của riêng mình.
“Tiểu thư, người quyết định thế nào cũng được, dù sao Tiểu
Vân cũng không có người thân, bất kể tiểu thư đi đâu, Tiểu Vân cũng sẽ đi
theo.” Tiểu Vân khẽ gật đầu, tiểu thư đã quyết định rồi, vậy nàng sẽ phục tùng
vô điều kiện.
“Ừ, vậy ngươi đi thăm dò xem, có ai muốn mua tòa nhà
này không? Nếu giá cả thích hợp thì cứ quyết định như vậy đi.” Tâm tình
Cung Tuyết Thiến đột nhiên vô cùng thoải mái, khoan khoái.
“Tiểu thư, vậy Lý bá thì sao?” Tiểu Vân hơi lo
lắng hỏi.
“Yên tâm, ta đã sớm nghĩ kỹ rồi, đợi bán tòa nhà này
xong, ta sẽ mua một gian phòng cho Lý bá, sau đó cho ông ấy một ít ngân lượng,
cũng đủ cho cuộc sống sau này của ông ấy.” Cung Tuyết Thiến cười nói, sao
nàng lại có thể quên Lý bá được.
“Tiểu thư suy nghĩ chu đáo hơn nô tỳ rất nhiều.” Tiểu
Vân le lưỡi, “Tiểu thư, vậy nô tỳ đi thăm dò xem.”
“Ừ, đi đi.” Cung Tuyết Thiến gật đầu, hy vọng
nhanh chóng bán được tòa nhà này để nàng có thể rời đi sớm hơn. Nhưng mà nàng
lại không hề hay biết, lúc này trong hoàng cung đang xảy ra một chuyện khiến
trời long đất lở.
Trong ngự hoa viên của Hoàng cung.
Vương gia, công chúa, Gia Lỗ Tề vương tử cùng Hoàng
thượng đang đi dạo trong ngự hoa viên.
“Vương tử, mấy ngày nay gặp gỡ, ngài có vừa ý với nữ
nhi nào của trẫm không?” Hoàng thượng mở miệng hỏi.
“Hoàng thượng, có phải ta vừa ý ai, Hoàng thượng cũng
đều đồng ý gả không?” Gia Lỗ Tề chắp tay nói.
“Đương nhiên.” Hoàng thượng khẽ gật đầu, cái ông
cần là hòa thân, còn là ai cũng không quan trọng.
“Nếu không phải công chúa trong hoàng thất, Hoàng
thượng cũng đồng ý sao?” Gia Lỗ Tề lại hỏi.
“Không phải công chúa?” Hoàng thượng sửng sốt,
chẳng lẽ là tiểu thư của nhà đại thần nào? Lúc này mới cười hỏi: “Không
biết Gia Lỗ Tề Vương tử trúng ý tiểu thư nhà ai, cứ nói ra để trẫm xem có được
không?”
“Hoàng thượng, nàng không phải tiểu thư nhà nào cả,
nàng là tiểu thiếp bị tam Vương gia hưu, Mạnh Tâm Nghi.” Gia Lỗ Tề trực
tiếp nói.
Cái gì? Một lời của hắn vừa thốt ra, không chỉ Hoàng
thượng mà tất cả mọi người đều ngây ngẩn, không thể tưởng tượng nổi nhìn hắn,
một Vương tử lại có thể lấy một nữ nhân bị phu quân ruồng bỏ.
Hoàng thượng cau mày, nhớ tới nữ tử xinh đẹp thông tuệ
từng đánh một khúc đàn tranh khiến lòng người rung động trên yến hội ngày đó.
Chẳng lẽ là bởi vì quận chúa nên Trần Nhi mới hưu nàng? Ông liền quay đầu lại
liếc Mộ Dung Trần một cái.
Sắc mặt Mộ Dung Trần trở nên khó coi, hắn cúi đầu
xuống, tay không tự chủ nắm chặt lại thành nắm đấm. Hắn trăm triệu lần không
ngờ rằng, Gia Lỗ Tề cư nhiên muốn lấy Mạnh Tâm Nghi.
Mộ Dung Vũ cũng nhíu chặt mày lại, nàng sẽ đồng ý sao?
“Vương tử, việc này không tốt lắm, nói thế nào đi nữa
thì nàng cũng từng là nữ nhân của Tam đệ, nếu gả cho Hoàng tử, chỉ sợ có người
lại nói Đại Chu quốc chúng ta không có ai, cư nhiên phái một nữ nhân bị phu
quân ruồng bỏ đi hòa thân.” Thái tử ở bên cạnh bác bỏ.
“Không sai, Vương tử, có muốn suy nghĩ lại hay
không?” Hoàng thượng cũng gật đầu, nói thế nào đi nữa thì chuyện này cũng
không ổn.

