Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 203 - 204 - 205

Chương 203 -- Mang
thai

Mộ Dung Trần ôm Cung Tuyết Thiến đang không ngừng run
rẩy vì đau trong lòng phóng ra bên ngoài.

“Hoàng huynh, huynh đi đâu vậy?” Mộ Dung Phong
liền ngăn hắn lại.

“Ta cũng không thể để nàng chờ chết, ta muốn đi tìm
đại phu thử xem một lần.” Mộ Dung Trần nói.

“Hoàng huynh, huynh hồ đồ rồi, những đại phu tốt nhất
đều ở trong Hoàng cung, Thập Tứ đệ đã đi rồi, huynh cứ ở đây chờ một chút, hẳn
là sẽ lập tức tới ngay.” Mộ Dung Phong nói.

“Phải, Vương gia, lúc này chúng ta không thể cuống
lên, chúng ta đều quan tâm nàng, chúng ta đều hi vọng nàng không sao.” Gia
Lỗ Tề cũng nói.

“Trần, Vương tử nói rất đúng, Tâm Nghi là người tốt
nhất định sẽ được trời phù hộ, muội ấy sẽ không sao đâu.” Liễu Nhu cũng ở
bên cạnh an ủi. Thái y? Nàng dám đánh cuộc, thái y tuyệt đối không có cách nào,
nửa canh giờ sẽ trôi qua rất nhanh, Mạnh Tâm Nghi, ngươi cứ chờ chết đi.

“Tâm Nghi, hãy chịu đựng, Bổn Vương nhất định sẽ cứu
nàng.” Mộ Dung Trần dừng bước, nhưng vẫn ôm chặt nàng, muốn giảm bớt nỗi
thống khổ của nàng.

Cung Tuyết Thiến tuy rằng bị đau đớn giày vò nhưng
nàng vẫn có thể nghe được bọn họ nói chuyện đứt quãng. Thuốc giải? Nàng đột
nhiên nhớ ra Cơ Tinh Hồn từng cho mình một viên thuốc. Cố nén đau đớn, tay nàng
buông cánh tay hắn ra, run rẩy tìm kiếm trong ngực mình.

“Tâm Nghi, nàng muốn lấy vật gì sao? Ngũ hoàng đệ, đệ
tới lấy đi.” Mộ Dung Trần phân phó.

“Vâng, hoàng huynh.” Mộ Dung Phong đi qua, lấy ra
từ trong ngực nàng một túi hương, mở ra nhìn vào, bên trong có một viên thuốc.

“Tâm Nghi, là thuốc sao? Nàng muốn uống
sao?” Lòng Mộ Dung Trần khẽ động, chẳng lẽ là thuốc giải, vội vàng hỏi.

Cung Tuyết Thiến khó khăn gật đầu.

“Ngũ hoàng đệ, mau lên, đút vào miệng nàng.” Mộ
Dung Trần vội vàng phân phó.

“Được, hoàng huynh.” Mộ Dung Phong đáp rồi đưa
viên thuốc tới bên miệng nàng.

Cung Tuyết Thiến mở chiếc miệng tràn đầy máu ra, cố
sức nuốt viên thuốc vào.

Chỉ trong chốc lát, thân thể run rẩy của nàng dần dần
ngừng lại, sắc mặt tuy rằng vẫn có màu xanh tím nhưng đã không còn biến đổi màu
sắc nữa.

Mộ Dung Trần, Mộ Dung Phong cùng Gia Lỗ Tề thở phào.

Sắc mặt của Liễu Nhu lập tức khó coi, lẽ nào Mạnh Tâm
Nghi có thuốc giải?

“Hoàng huynh, thái y đến rồi, thái y đến rồi.” Mộ
Dung Vũ đầu đầy mồ hôi chạy vào, theo sau là mấy thái y cũng đổ đầy mồ hôi như
vậy.

“Thái y, qua xem đi.” Mộ Dung Trần ra lệnh.

“Dạ, Vương gia.” Mấy thái y cùng đi qua, từng
người một bắt mạch, sau đó nhìn thoáng qua nhau, khẽ gật đầu.

“Nói, rốt cuộc nàng thế nào?” Mọi người cùng nhau
lo lắng.

“Hồi bẩm Vương gia, mạch của nàng rất kỳ quái, trong
cơ thể tựa hồ có một cổ tà khí nhưng lại giống như đang bị thứ gì đó áp chế
lại, không phát huy được. Nhưng mà từ bộ dáng của nàng chúng thần có thể nhìn
ra, nàng hẳn là trúng độc nhưng mà lúc này sẽ không có vấn đề gì. Nhưng là loại
độc gì…xin thứ cho bọn thần vô năng, không nhận ra.” Mấy thái y cùng nhau
hồi đáp.

“Được rồi, Bổn Vương biết rồi, các ngươi lui xuống
trước đi.” Mộ Dung Trần phân phó, hắn biết hẳn là viên thuốc nàng uống vừa
rồi đang phát huy tác dụng, nhưng mà việc này cũng cho hắn thời gian để tìm
thuốc giải.

“Dạ, Vương gia.” Thái y cùng nhau lui ra ngoài,
lúc đi qua bên người Mộ Dung Vũ liền trộm liếc mắt.

Mộ Dung Vũ cau chặt mày đi ra theo thái y, chẳng lẽ
còn có ẩn tình? Liền lo lắng hỏi: “Thái y, rốt cuộc nàng thế nào.”

“Thập Tứ Vương gia.” Mấy vị thái y nhìn nhau tựa
hồ không biết có nên nói hay không.

“Có chuyện gì thì cứ việc nói thẳng.” Mộ Dung Vũ
nói, vừa nhìn liền biết bọn họ có lời chưa nói ra.

“Thập Tứ Vương gia, vậy thần cũng xin nói thật. Mạnh
cô nương đã có thai hai tháng rồi, nhưng giải dược và độc dược trong cơ thể
nàng đang đối kháng, chỉ sợ giữ không được đứa bé này, chúng thần không dám nói
với tam Vương gia.” Thái y nói, thật ra ai cũng biết, đứa bé trong bụng
nàng nhất định là của Vương gia.

“Cái gì?” Mộ Dung Vũ chấn động, vội vàng
hỏi: “Chẳng lẽ các ngươi không có cách nào giữ lại đứa bé sao?” Nếu
hoàng huynh biết nàng có con của mình nhưng lại giữ không được, thì sẽ càng
phẫn nộ hơn.

“Vương gia thứ tội, bọn thần vô năng, thật sự không có
cách nào, nếu có cách thì vừa rồi sẽ không giấu diếm tam Vương gia, hiện tại
cách tốt nhất chính là nhanh chóng giải độc, có lẽ còn giữ được đứa
bé.” Thái y cũng bất đắc dĩ nói.

“Được, Bổn Vương biết rồi, chuyện này trước hết đừng
nói cho những người khác biết.” Mộ Dung Vũ phân phó.

“Chúng thần hiểu.” Mấy thái y cùng nhau chắp tay
nói.

“Được rồi, bây giờ các ngươi đến một bên nghỉ ngơi đi,
ta ở đây là được rồi.” Mộ Dung Vũ lại ra lệnh.

“Dạ, Vương gia, chúng thần tuân mệnh.” Thái y đáp
lời.

Cung Tuyết Thiến nằm ở trên giường, sắc mặt vẫn xanh
tím như trước, trên đầu không ngừng chảy ra mồ hôi lạnh, nhưng không còn đau
đớn nữa, nàng nặng nề chìm vào giấc ngủ.

“Ngũ hoàng đệ, đệ đi chuẩn bị xe ngựa, lương khô cho
ta, ta muốn đưa nàng đến Kỳ Dị cốc xin thuốc giải.” Mộ Dung Trần phân phó,
đợi nàng tỉnh lại sẽ đi.

“Được, vậy đệ đi ngay.” Mộ Dung Phong đáp, xoay
người rời đi.

Liễu Nhu vẫn đứng ở phía sau bọn họ. Nàng rất hận,
nàng ta sao lại mạng lớn như vậy, sao lại không chết, nhưng mà mình nên làm sao
bây giờ?

“Vương gia, cốc chủ Kỳ Dị cốc tính tình rất cổ quái,
sẽ cố ý làm khó dễ ngài, ngài nhất định phải cẩn thận ứng phó.” Gia Lỗ Tề
Vương tử nhắc nhở.

“Ta sẽ cẩn thận.” Vì Tâm Nghi, cái gì hắn cũng
chịu được.

Lông mi của người trên giường đột nhiên khẽ nhúc nhích
mấy cái, Cung Tuyết Thiến cố sức hé mắt. Hình như nàng đã mơ thấy một giấc mơ
rất dài, rất kinh khủng. Trong mơ, nàng đau đớn khó chịu, đau triệt nội tâm.
Bây giờ cũng cảm giác cả người cô lực, mồ hôi nhỏ giọt. Sao giấc mơ này lại
thật như vậy?

“Tâm Nghi, nàng tỉnh rồi, cảm giác thế nào?” Mộ
Dung Trần lập tức giữ chặt tay nàng, trong mắt đều lộ vẻ quan tâm.

“Cám ơn trời đất, Tâm Nghi, cuối cùng nàng cũng
tỉnh.” Gia Lỗ Tề cùng Mộ Dung Vũ cũng nói.

Ta xảy ra chuyện? Lúc này Cung Tuyết Thiến mới hơi
tỉnh táo lại. Phải, nàng xảy ra chuyện, nàng trúng độc, là nhờ viên thuốc của
Cơ Tinh Hồn nên mới tìm được đường sống trong chỗ chết. Nhưng mà sao nàng lại
bị trúng độc?

Chương 204 -- Cầu
xin

“Tâm Nghi, sao nàng lại trúng độc, hôm nay có ai tới,
hay là đã ăn gì?” Mộ Dung Trần bình tĩnh nhìn nàng hỏi, hắn nhất định phải
tìm ra người hạ độc, xẻ thịt lột da.

Liễu Nhu đứng ở bên cạnh cả người hơi cứng đờ, tay
không khỏi nắm chặt lại.

Nàng đã ăn gì? Cung Tuyết Thiến cẩn thận nhớ lại, buổi
sáng ngủ dậy ăn điểm tâm, sau đó quận chúa đến đây, liền uống một ly trà. Nàng
cũng không nhớ rõ đã ăn cái gì? Đợi đã, trà, nàng nhớ rõ lúc uống trà, quận
chúa bị té ngã, chẳng lẽ nàng ta hạ độc vào lúc đó sao?

Ánh mắt không khỏi nhìn về phía Liễu Nhu ở bên cạnh,
vừa hay nhìn thấy bàn tay nắm chặt có chút mất tự nhiên của nàng ta. Thì ra
nàng ta còn muốn giết nàng.

Mộ Dung Trần cùng Mộ Dung Vũ không bỏ lỡ ánh mắt rất
nhỏ này của nàng, chẳng lẽ là Liễu Nhu?

“Hoàng huynh, xe ngựa chuẩn bị xong rồi, mọi người có
thể rời đi tùy lúc.” Mộ Dung Phong đi tới nói.

“Tiểu Vân, trước tiên ngươi đi chuẩn bị chút đồ
ăn.” Mộ Dung Trần đột nhiên phân phó.

“Dạ, Vương gia.” Tiểu Vân đáp rồi lui ra ngoài.

Ánh mắt của Mộ Dung Trần nhìn chằm chằm vào Liễu Nhu,
bước một bước đã tới gần. Thân mình Liễu Nhu khẽ run rẩy, theo bản năng lùi về
phía sau từng bước, trên mặt có sự mất tự nhiên nói: “Trần.”

“Đi cùng ta, ta có lời muốn nói với nàng.” Mộ
Dung Trần giữ chặt cánh tay nàng, sắc mặt bình tĩnh.

“Trần, chờ một chút.” Liễu Nhu theo bản năng giãy
dụa, trên người của hắn tản ra hơi lạnh như băng khiến nàng sợ hãi.

Ngay lúc đó, bình thuốc giấu ở trong tay áo đột nhiên
rơi xuống đất.

“Đây là cái gì?” Mộ Dung Vũ vừa muốn khom người nhặt
nó lên.

“Vương gia, đây là thứ ta mang theo chơi.” Liễu
Nhu kinh hoảng đoạt lấy vật hắn muốn nhặt lên.

“Cái gì vậy, đưa Bổn Vương nhìn xem.” Mộ Dung
Trần ra tay nhanh hơn nàng, đặt bình nhỏ vào trong tay. Sắc mặt Liễu Nhu liền
biến thành trắng bệch.

Mọi người thấy bộ dạng nàng ta như vậy, trong lòng đều
hiểu rõ.

“Vương gia, cho ta xem.” Gia Lỗ Tề Vương tử nhận
bình thuốc ở trong tay hắn, đưa đến bên mũi ngửi, sau đó khẽ gật đầu
nói: “Vương gia, mùi vị còn sót lại trong này chính là của tam sắc tuyệt
mệnh độc.”

“Cái gì?” Mộ Dung Vũ cùng Mộ Dung Phong mặt dù có
hơi hoài nghi nhưng khi nghe thấy Gia Lỗ tề Vương tử nói như vậy thì vẫn kinh
ngạc không thôi, không khỏi cùng nhìn về phía Liễu Nhu. Vì sao nàng phải làm
như vậy?

Sắc mặt Liễu Nhu lúc trắng lúc xanh, luân phiên thay
đổi.

Cung Tuyết Thiến ngồi dậy, tựa vào bên giường, yếu ớt
hỏi: “Quận chúa, vì sao ngươi năm lần bảy lượt muốn dồn ta vào chỗ chết?”

“Vì sao? Từ khi nào nàng lại trở nên ác độc như
vậy?” Mộ Dung Trần hung hăng nắm lấy cổ tay nàng ta, cố nén tức giận quát.

“Vì sao? Ngươi còn hỏi ta vì sao? Vì sao ngươi không
tự hỏi chính mình?” Liễu Nhu đột nhiên cười lạnh. Chuyện đã đến nước này
thì nàng ta không cần che giấu nữa.

“Hỏi ta? Ngươi có ý gì? Nói rõ xem.” Ánh mắt Mộ
Dung Trần sắc bén dọa người nhìn nàng chằm chằm.

“Ngươi có hiểu không?” Liễu Nhu bi thương nhìn
hắn, giọng điệu hơi kích động: “Ngươi đã quên mất lời thề với ta, ngươi
thay đổi tình cảm. Không, ta không thể để chàng yêu người khác, cho nên ta muốn
giết nàng ta, chàng thuộc về ta, vĩnh viễn đều thuộc về ta.”

“Ngươi điên rồi.” Mộ Dung Trần thật không ngờ
nàng sẽ nói những lời như vậy: “Ngươi ba phen mấy bận thương tổn nàng, Bổn
Vương vốn định cho ngươi một cơ hội, là chính ngươi không biết hối cải, vậy
cũng đừng trách Bổn Vương. Người đầu, áp giải nàng ta vào địa lao cho Bổn Vương.”

“Đợi một chút, hoàng huynh.” Mộ Dung Phong vội
vàng ngăn cản, nói: “Hoàng huynh, phải suy tính cẩn thận rồi làm, đừng
quên, nàng ta là quận chúa Minh Nguyệt quốc.”

“Quận chúa Minh Nguyệt quốc thì thế nào? Cùng lắm thì Bổn
Vương tự mình ra chiến trường.” Mộ Dung Trần phẫn nộ quát, không muôn
buông tha nàng.

Mộ Dung Phong bất đắc dĩ nháy mắt với Cung Tuyết Thiến,
nàng lập tức hiểu được, nhẹ nhàng xuống giường đi tới, giữ chặt tay Mộ Dung
Trần, để hắn buông Liễu Nhu ra rồi nói: “Không phải chàng muốn đưa ta đi
giải độc sao? Nếu còn không đi thì không kịp mất, những chuyện sau này chờ trở
về rồi nói tiếp.”

Mộ Dung Trần biết nàng là vì giải vây cho Liễu Nhu,
nhưng mà độc của nàng cũng thật sự là vô cùng cấp bách.

“Mạnh Tâm Nghi, ta không cần ngươi giả tốt bụng, ta
càng không cần ngươi giúp ta cầu tình. Ta cho ngươi biết, chỉ cần ta còn sống,
ta nhất định sẽ nghĩ cách giết chết ngươi.” Liễu Nhu phẫn nộ quát, vẻ mặt
âm tàn cừu hận.

“Liễu Nhu, ngươi thật sự là tính xấu không đổi, vậy
ngươi chết trước đi.” Lời của nàng ta lập tức chọc giận Mộ Dung Trần, vốn
đã định buông tha nàng ta, hắn đưa tay ra bóp chặt cổ Liễu Nhu.

“Hoàng huynh.” Mộ Dung Vũ cùng Mộ Dung Phong kinh
hoảng kêu lên, muốn tiến tới ngăn cản.

“Các đệ đều lui qua một bên đi, có chuyện gì thì tự ta
chịu trách nhiệm.” Ánh mắt Mộ Dung Trần sắc bén liếc qua bọn họ.

“Trần, chàng giết ta đi, chết ở trong tay chàng, ta
cam tâm tình nguyện.” Sắc mặt Liễu Nhu đỏ bừng, nhắm mắt lại, chờ hắn động
thủ, lệ trên khóe mắt rơi xuống. Đây là nam nhân nàng đã yêu năm năm, hiện tại
lại vì một nữ nhân khác mà muốn giết nàng.

“Ngươi cho là Bổn Vương không dám sao?” Mộ Dung
Trần nghĩ đến chuyện nàng mấy lần ám sát, lần này lại hạ độc, nghĩ đến vừa rồi
Mạnh Tâm Nghi tìm được đường sống trong chỗ chết, hắn thật sự không thể thuyết
phục bản thân buông tha nàng.

“Trần, thả nàng ta đi.” Cung Tuyết Thiến bắt lấy
tay hắn. Thật ra nàng hiểu được sự ghen tỵ, nỗi thù hận của Liễu Nhu, càng chủ
yếu là không muốn để hắn vì nhất thời phẫn nộ mà làm ra chuyện khiến mình hối
hận.

“Nàng là nữ nhân ngốc, nàng ta mấy lần muốn hại chết
nàng, nàng còn muốn giúp nàng ta, nàng cũng điên rồi.” Mộ Dung Trần lập
tức thu tay về, trong lòng chứ tức giận đẩy nàng ra. Tuy rằng hắn quả thật
không ra tay giết Nhu Nhi được, nhưng tại sao nàng lại nhiều lần muốn tha cho
Liễu Nhu, thật không biết nàng nghĩ cái gì?

Cung Tuyết Thiến bị hắn bất ngờ đẩy ra nên đứng không
vững, liền té xuống mặt đất, nhất thời cảm giác được dưới bụng đau đớn, một
luồng nhiệt liền chảy ra.

Chương 205 –
Sảy thai

Nàng theo bản năng cúi đầu nhìn, đầy máu, máu đỏ tươi
đang chậm rãi chảy ra.

Tất cả mọi người đều ngây ngẩn quên mất phản ứng, sao
lại thế này? Té nhẹ một cái mà liền chảy máu sao?

“Thái y, thái y.” Mộ Dung Vũ liền phản ứng lại,
nhanh chóng ôm lấy nàng, đặt lên trên giường.

“Vương gia, có gì phân phó?” Thái y lập tức chạy
vào.

“Mau, nhất định phải cứu đứa bé.” Mộ Dung Vũ lo
lắng ra lệnh.

“Dạ, thần sẽ cố hết sức.” Thái y không dám chậm
trễ nhưng nhìn thấy máu tươi chảy ra giữa hai chân nàng liền biết không giữ nổi
đứa bé nữa.

Đứa bé? Tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người, ngay
cả Cung Tuyết Thiến cũng ngẩn ra, nàng có thai sao?

“Thập Tứ đệ, đệ nói cho rõ ràng, cái gì đứa bé? Đứa bé
của ai?” Mộ Dung Trần giống như điên rồi, đưa tay bắt lấy vạt áo Mộ Dung
Vũ.

“Hoàng huynh, đệ cũng vừa mới biết thôi. Tâm Nghi,
nàng ấy có thai hai tháng rồi.” Không thể giấu diếm tiếp, hắn liền nói
thật ra.

“Cái gì? Có thai hai tháng?” Tay của Mộ Dung
Trần lập tức buông hắn ra, bước chân lảo đảo lùi về phía sau mấy bước, vậy có
nghĩa đây là con của hắn.

Lúc này mọi người cũng mới kịp phản ứng, đứa bé chỉ có
thể là của một người.

“Thái y, nhất định phải giữ được đứa bé, nếu không
giết không tha.” Mộ Dung Trần đột nhiên giống như nổi điên xông đến bên
giường.

Cung Tuyết Thiến ngơ ngơ ngẩn ngẩn nằm ở đó, nàng có
thai, vậy mà nàng lại không hề biết gì cả.

Mấy thái y ngồi ở chỗ kia chảy mồ hôi lạnh ròng ròng.
Bọn họ không biết nên nói thế nào với Vương gia, hoặc là nói sao để giữ được
tính mạng của mình.

“Thái y, sao rồi? Đứa bé thế nào?” Mộ Dung Trần lo
lắng ép hỏi.

“Vương gia, bọn thần đã tận lực, thật sự là bởi vì
Mạnh cô nương vừa mới trúng độc nên thân thể rất suy yếu, đứa bé vốn đã rất
nguy hiểm rồi. Xin Vương gia thứ tội.” Thái y không có cách nào giấu diếm,
cùng nhau quỳ xuống, mồ hôi rơi xuống từng giọt từng giọt.

“Cái gì?” Trong mắt Mộ Dung Trần tản mát ra ánh
sáng muốn cắn nuốt người, gân xanh nổi đầy tay.

Đứa bé không còn nữa. Liễu Nhu ở bên cạnh liền cười
lớn ra tiếng. Báo ứng, đây thật sự là báo ứng.

Cung Tuyết Thiến đờ đẫn nằm ở đó, nàng vẫn chưa kịp
phản ứng với lời nói của thái y. Trong đầu chỉ có hai chữ, đứa bé.

Sắc mặt Mộ Dung Vũ cùng Mộ Dung Phong cũng có vẻ
thương xót khó coi liếc nhìn nhau.

“Các ngươi lui xuống hết đi.” Mộ Dung Phong phân phó
với thái y.

“Cám ơn Vương gia.” Thái y thở phào, lui ra ngoài
như chạy trối chết.

“Hoàng huynh.” Mộ Dung Vũ thật không biết phải an
ủi hắn như thế nào vào giờ phút này.

“A….” Mộ Dung Trần gào lớn, hung hăng đấm một đấm
vào trên tường. Máu tươi theo tay chảy xuống, đứa bé, là tự tay hắn xóa sạch
con mình. Vì sao hắn lại đẩy nàng? Biết rõ nàng trúng độc, vì sao còn muốn đẩy
nàng? Hắn làm sao tha thứ cho mình được.

“Hoàng huynh, đệ biết huynh rất khổ sở, rất đau lòng,
nhưng bây giờ người khổ sở nhất là Tâm Nghi. Huynh hẳn là nên an ủi nàng chứ
không phải là thương tổn, trách cứ bản thân.” Mộ Dung Phong ở bên cạnh
bình tĩnh nói.

Tâm Nghi? Mộ Dung Trần liền phản ứng lại, đầu không
khỏi quay nhìn về phía trên giường, nhưng mà hắn còn có mặt mũi nào đối mặt với
nàng nữa?

Ánh mắt Cung Tuyết Thiến vô hồn cứ như vậy nhìn về
phía trước, sắc mặt xanh tím càng thêm khó coi, một chuỗi nước mắt đột nhiên
rơi ra từ khóe mắt. Con, con của nàng, lặng lẽ đến rồi lại lặng lẽ bỏ đi, thâm
chí còn không để nàng cảm nhận được sự tồn tại của nó, cứ như vậy chảy ra từ
trong thân thể nàng, vĩnh viễn rời xa nàng. Thật xin lỗi, xin lỗi, con à, là mẹ
không tốt, là mẹ không bảo vệ con thật tốt, mẹ nên cẩn thận, vì sao lại không
cẩn thận như vậy?

“Tâm Nghi, nếu như nàng khổ sở thì cứ khóc ra thành
tiếng, nàng phải kiên cường lên, con thì sau này vẫn có thể có lại, bây giờ như
vậy thật không giống nàng.” Gia Lỗ Tề vẫn luôn không nói gì đột nhiên đi
qua nói.

“Phải, Gia Lỗ Tề Vương tử nói rất đúng, Tâm Nghi, chỉ
cần nàng khỏe thì sau này vẫn có thể có con.” Mộ Dung Vũ ở bên cạnh nói,
nàng như vậy thật khiến người khác đau lòng, thương tiếc.

“Oa…” Cung Tuyết Thiến rốt cuộc nhịn không được,
khóc lớn thành tiếng, nước mắt giống như vỡ đê, cứ không ngừng tự
trách: “Vì sao phải đối với ta như vậy? Ta thậm chí còn không biết nó tồn
tại, nó cứ lặng lẽ bỏ đi như vậy, cũng không để ta gọi nó một tiếng “bảo bối”,
cứ như vậy rời đi, làm sao ta có thể tha thứ chính mình?”

Lời của nàng, từng câu từng chữ đập vào trong lòng Mộ
Dung Trần, khiến hắn đau, khiến hắn hối hận.

“Hoàng huynh, Tâm Nghi hiện trong tình trạng này không
thích hợp lại lặn lội đường xa nữa. Không bằng để đệ đi Kỳ Dị cốc lấy thuốc
giải, huynh ở lại đây.” Mộ Dung Phong ở bên cạnh đề nghị.

“Được, ngũ hoàng đệ, vậy đệ vất vả rồi.” Mộ Dung
Trần khẽ gật đầu, bây giờ cũng chỉ có thể như vậy.

“Hoàng huynh, đệ đi đây.” Mộ Dung Phong nói xong
liền rời đi, chuyện thuốc giải cũng không thể chậm trễ được.

Mộ Dung Trần đi đến bên giường, nhìn thấy nàng rơi lệ
đầy mặt, đau lòng không thôi, lời nói đến bên miệng nhưng lại không biết nên
nói gì. Hắn phải an ủi nàng như thế nào đây? Đột nhiên hắn xoay người lại, chạy
ra phía ngoài cửa.

Cũng chỉ nghe được trong sân vang lên một trận rầm
rầm, sau đó là tiếng cây cối đổ gãy. Gia Lỗ Tề đi tới cửa, liền thấy trong sân
một đống hỗn độn, cây cối đổ ngổn ngang lộn xộn trên mặt đất. Mộ Dung Trần đứng
ở đó, trên hai tay máu tươi không ngừng nhỏ giọt, hắn bất đắc dĩ lắc đầu. Không
nghĩ tới mọi chuyện sẽ trở nên như vậy, càng không ngờ rằng quận chúa Minh
Nguyệt quốc lại âm tàn như vậy.

“Quận chúa, xin mời.” Mộ Dung Vũ mang theo sắc
mặt khó coi đi tới, hắn sợ với cơn thịnh nộ sẵn có hoàng huynh sẽ làm ra những
chuyện đánh mất lý trí với nàng ta. Nhưng mà, nếu nàng ta dám thương tổn Tâm
Nghi thì chính hắn cũng sẽ không bỏ qua cho nàng ta. Trước tiên cứ giam giữ
nàng ta ở phủ quận chúa đã, chờ ngũ hoàng huynh trở về, giải độc của Tâm Nghi
rồi nói tiếp.

Liễu Nhu xoay người sang chỗ khác, liền nhìn thấy Mộ
Dung Trần đứng ở trong sân, nhìn thấy hắn thương tâm, khổ sở, bi thống như vậy,
trong lòng cũng không khỏi đau xót. Nhưng đó là điều hắn đáng nhận được, ai bảo
hắn phản bội nàng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.