Tiểu thiếp vị thành niên - Chương 206 - 207 - 208

Chương 206 --
Trừng phạt

 “Tiểu thư.” Tiểu Vân thấy bộ dạng nàng như
vậy cũng nhịn không được mà rơi lệ, vừa trộm lau nước mắt vừa mớm thuốc vào
miệng cho nàng, tiểu thư cũng thật bi thảm, bị quận chúa hạ độc, bây giờ lại
mất đi đứa bé.

Nhưng Cung Tuyết Thiến chỉ đờ đẫn nằm ở đó, máu trong
thân thể đã ngừng chảy, nhưng trái tim nàng lại đang đổ máu, ai có thể hiểu
được nỗi đau đớn, oán hận trong lòng nàng.

Cửa đột nhiên bị đẩy ra, một nữ tử đẹp đẽ quý giá bụng
hơi nhô lên được nha hoàn đỡ đi tới.

“Nô tỳ tham kiến ngũ Vương phi.” Tiểu Vân vội
vàng hành lễ.

“Đứng lên đi, không cần đa lễ, ta đến thăm Tâm Nghi
muội muội.” Ngũ Vương phi mỉm cười nói rồi đi qua, ngồi ở bên giường.

“Cám ơn ngũ Vương phi.” Tiểu Vân mang theo sự cảm
động, vào lúc này nàng chỉ hi vọng có người đến khuyên bảo tiểu thư.

Ngũ Vương phi nhẹ nhàng kéo tay nàng, nhẹ nhàng
nói: “Có người nói ta như thế này không nên đến thăm muội, đến đây là kích
thích muội, sẽ làm muội càng đau lòng, nhưng ta vẫn cố ý đến thăm muội, bởi vì
ta biết, có lẽ người khác sẽ đau lòng nhưng muội sẽ không, muội là một nữ tử
rất đặc biệt, muội rất kiên cường, nhất định sẽ suy nghĩ rõ ràng hơn, cũng hiểu
chuyện hơn những người gặp phải tình cảnh này.”

Cung Tuyết Thiến từ từ quay đầu nhìn nàng, ánh mắt lập
tức rơi vào trên chiếc bụng hơi nhô lên của nàng, nỗi đau đớn lại dâng lên từ
trong tim: “Muội không kiên cường như vậy đâu, muội cũng giống người bình
thường, cũng sẽ rất đau.” Nhất là sau khi mất đi đứa con, nước mắt lại
trào ra một lần nữa.

“Ta hiểu, nhưng mà ta biết muội sẽ vượt qua rất nhanh,
có rất nhiều chuyện chúng ta không thể đoán trước được, việc chúng ta có thể
làm chỉ là thản nhiên tiếp nhận nó. Huống chi ta tin rằng, con, nếu muội muốn
thì nhất định sẽ có rất nhiều.” Ngũ Vương phi vẫn luôn mỉm cười nhìn nàng,
an ủi và cổ vũ nàng.

“Những gì mọi người nói muội đều hiểu, nhưng mà muội
không có cách nào thản nhiên tiếp nhận nó, coi như sau này muội có rất nhiều
con đi nữa nhưng chúng cũng không thể nào thay thế được đứa trẻ này, lòng thật
đau, thật sự đau quá.” Cung Tuyết Thiến dùng tay còn lại ôm ngực.

“Tâm Nghi muội muội, ta có thể hiểu được cảm giác của
muội, nhưng muội có biết có người còn đau hơn cả muội không? Muội nằm ở trên
giường suốt ba ngày, huynh ấy liền ở bên ngoài không ăn không uống trông muội
ba ngày. Huynh ấy đang dùng cách này để trừng phạt mình. Đứa trẻ đã đi trước
rồi, muội hẳn càng nên đau lòng cho người sống, không phải sao?” Ngũ Vương
phi lấy tay vỗ nhẹ tay nàng nói.

Cung Tuyết Thiến ngẩn ra, lúc này mới kịp phản ứng,
ngũ Vương phi đang nói đến Mộ Dung Trần, hắn trông nàng ba ngày ba đêm?

“Huynh ấy đang tự trách, huynh ấy cho là chính mình đã
tự tay giết còn mình, không còn mặt mũi nào đối mặt với muội nữa nên liền giữ ở
nơi này như vậy. Tâm Nghi, chuyện đó là ngoài ý muốn, không ai muốn xảy ra
chuyện ngoài ý muốn đó cả. Nhưng mà mọi chuyện đã xảy ra rồi, không ai có thể
thay đổi được. Đừng tiếp tục trừng phạt chính mình, cũng đừng tiếp tục tra tấn
người khác nữa. Muội thông minh như vậy, ta nghĩ muội nhất định sẽ suy nghĩ cẩn
thận.” Ngũ Vương phi lại tiếp tục nói.

“Tiểu thư, Vương phi nói rất đúng, người phải tỉnh táo
lại đi, chuyện này không thể trách người, cũng không thể trách Vương gia, muốn
trách thì phải trách quận chúa kia, nếu không phải nàng ta hạ độc thì đứa trẻ
cũng không mất.” Tiểu Vân nghiến răng nghiến lợi nói.

Liễu Nhu, tay của Cung Tuyết Thiến không khỏi nắm chặt
lại, nàng hết lần này đến lần khác nhường nhịn nàng ta, nhưng bây giờ nàng sẽ
không thế nữa. Cho dù là con ở trên trời cũng sẽ không cho phép nàng tiếp tục
như vậy. Phải, nàng phải kiên cường lên.

Tiếng nói chuyện đột nhiên truyền lại từ ngoài cửa.

“Ngũ hoàng đệ, đệ trở lại rồi, lấy được thuốc giải
không?” Giọng nói của Mộ Dung Trần hơi khàn khàn.

“Hoàng huynh, lấy được rồi, ở đây, huynh mau lấy đưa
vào đi.” Là giọng của Mộ Dung Phong.

“Ngũ hoàng đệ, vẫn nên để đệ đưa vào đi, giao cho Tiểu
Vân cho nàng uống.” Mộ Dung Trần lắc đầu, hắn sợ nhìn thấy nàng, sợ nhìn
thấy bộ dạng thương tâm khó sống của nàng, sợ nhìn thấy nước mắt của nàng.
Những điều đó đều nhắc nhở hắn đã làm gì?

“Được rồi.” Mộ Dung Phong đáp lời, đi vào trong
phòng mới nhìn thấy Vương phi của mình cũng ở trong này.

“Vương gia, chàng đã trở lại rồi.” Ngũ Vương phi
đứng dậy nói.

“Cẩn thận một chút.” Mộ Dung Phong vội vàng đỡ
lấy nàng, sau đó giao viên thuốc trong tay cho Tiểu Vân, phân phó: “Cho
tiểu thư nhà ngươi uống hết.”

“Dạ, Vương gia.” Tiểu Vân vội vàng lấy chén nước
rồi đưa viên thuốc cho tiểu thư uống hết.

Cung Tuyết Thiến mở miệng uống hết, mới nói: “Ngũ
Vương gia, cám ơn người.”

“Trước tiên nàng cứ nằm xuống, đừng nhúc
nhích.” Mộ Dung Phong phân phó, ánh mắt nhìn chằm chằm vào sự thay đổi
trên mặt nàng. Rất nhanh, màu xanh tím trên mặt nàng từ từ biến mất, lộ ra sắc
mặt trắng bệch. Hắn biết đây là do nàng mất máu quá nhiều.

“Hay quá, tiểu thư, độc của người được giải
rồi.” Tiểu Vân vui mừng kêu lên.

Mộ Dung Trần canh giữ ở ngoài cửa sổ cũng thở phào,
giải được độc là tốt rồi.

“Tâm Nghi, độc của muội vừa được giải, phải nghỉ ngơi
cho thật khỏe, sau này ta lại tới thăm muội.” Ngũ Vương phi nói, lúc này
mới kéo Mộ Dung Phong: “Vương gia, chàng đi đường cực khổ rồi, chúng ta về
trước đi.”

“Được.” Mộ Dung Phong nói, đi tới cửa mới nói với
Mộ Dung Trần: “Hoàng huynh, chuyện đã xảy ra rồi, đừng tiếp tục tự trách
nữa.”

“Ngũ hoàng đệ, lần này cám ơn đệ.” Mộ Dung Trần
không trực tiếp trả lời, chỉ nói lời cảm tạ.

“Hoàng huynh, huynh nói gì mà khách sáo vậy, được rồi,
đệ về trước đâ.” Mộ Dung Phong nói, biết bây giò mình có khuyên cũng không
được. Chuyện của bọn họ cũng chỉ bọn họ mới có thể giải quyết.

Uống xong thuốc giải, mơ mơ màng màng lại ngủ thêm một
giấc, lúc mở mắt lần nữa thì trời đã tối rồi.

“Tiểu thư, người tình rồi, cảm thấy khá hơn chút nào
không?” Tiểu Vân vẫn luôn ở một bên, thấy nàng tỉnh lại liền quan tâm hỏi.

“Ừ, tốt hơn nhiều rồi, bây giờ cảm thấy hơi đói
bụng.” Cung Tuyết Thiến khẽ gật đầu nói. Ngũ Vương phi nói rất đúng,
chuyện đã xảy ra rồi, việc nàng phải làm chính là kiên cường đối mặt.

“Đói? Được, vậy nô tỳ đi căn dặn Tiểu Đào chuẩn bị đồ
ăn cho người.” Tiểu Vân chạy ra ngoài rồi lại chạy trở về, lúc này mới
nói: “Tiểu thư, lúc người ngủ, Thập Tứ Vương gia cùng Gia Lỗ tề Vương tử
đã tới, còn có….”Nàng đột nhiên dừng lại không nói nữa.

“Còn có cái gì?” Cung Tuyết Thiến thuận miệng
hỏi.

Chương 207 --
Trừng phạt chính mình

 “Còn có cái gì?” Cung Tuyết Thiến thuận
miệng hỏi.

“Tiểu thư, mấy ngày nay Vương gia vẫn luôn canh giữ ở
ngoài cửa, đều chờ lúc người ngủ say trộm vào thăm người một lát, sau đó lại
tiếp tục canh giữ ở ngoài cửa. Nô tỳ nhìn mà đau lòng. Tiểu thư, thật sự không
thể trách Vương gia, người cùng Vương gia sau này nhất định sẽ còn có rất nhiều
con, người tha thứ cho Vương gia đi.” Tiểu Vân thật sự kiềm chế không được
nói. Nàng cũng tin rằng quận chúa ác độc như vậy, Vương gia nhất định sẽ không
thích nàng ta nữa, vậy nhất định sẽ lấy tiểu thư.

“Ta biết.” Cung Tuyết Thiến khẽ cười nhạt, Tiểu
Vân còn biết đạo lý này, sao nàng lại không biết được. Nhưng biết thì biết,
nàng vẫn không thể vượt qua được vết trũng trong lòng.

“Tiểu thư, Vương gia không ăn không uống, ba ngày rồi,
người không đau lòng sao?” Tiểu Vân lại nhỏ giọng nói thầm.

“Tiểu Vân, ngươi không đưa đồ đến cho hắn ăn
sao?” Cung Tuyết Thiến hỏi lại, nàng không muốn đi gặp hắn. Phải, nàng
biết, hắn không phải cố ý nhưng nàng vẫn không quên được cú đẩy kia.

“Tiểu thư, người cho là nô tỳ không có đưa qua sao?
Nhưng mà Vương gia một mực không ăn, còn nổi giận bảo nô tỳ đi đi.” Tiểu
Vân bất đắc dĩ nói, ý chí của tiểu thư thật sự sắt đá như vậy sao?

“Đó là do hắn tự nguyện. Được rồi, Tiểu Vân, ta mệt
rồi, ta muốn ngủ.” Cung Tuyết Thiến không muốn để Tiểu Vân tiếp tục quấy
nhiễu tâm tình của mình nữa, dứt khoát nhắm mắt lại.

Nhìn thấy tiểu thư thật sự không muốn nói nữa, Tiểu
Vân cũng chỉ đành bất đắc dĩ xoay người, lại đúng lúc nhìn thấy Mộ Dung Vũ đi
tới, vội vàng hành lễ: “Nô tỳ tham kiến Thập Tứ Vương gia.”

“Lui xuống đi.” Mộ Dung Vũ nhẹ giọng phân phó.

“Dạ.” Tiểu Vân hành lễ rồi lui ra ngoài.

“Vũ, ngươi đến rồi.” Lúc này Cung Tuyết Thiến mới
mở mắt ra.

“Tâm Nghi, sức khỏe khá hơn chút nào chưa?” Mộ
Dung Vũ nhìn thấy sắc mặt nàng tái nhợt không có chút huyết sắc, trong mắt ẩn
chứa sự đau lòng, nhưng hắn cũng chỉ có thể che giấu ở trong lòng.

“Ừ.” Giọng nói của Cung Tuyết Thiến hơi nghẹn
ngào, sức khỏe đỡ rồi nhưng nỗi đau trong lòng lại là vĩnh viễn.

“Tâm Nghi, tha thứ cho hoàng huynh đi, muốn trách thì
cứ trách ta, thái ý đã nói cho ta biết nàng mang thai, là ta muốn bọn họ
giấu.” Vẻ mặt của Mộ Dung Vũ đầy áy náy, nếu hắn nói cho bọn họ biết thì
chuyện ngoài ý muốn sẽ không xảy ra.

“Vũ, đừng nói như vậy, ta không trách ngươi, là ta với
đứa bé này vô duyên vô phận.” Cung Tuyết Thiến không đành lòng nhìn thấy
hắn tự trách. Thật ra nàng hiểu nhất định là do mình trúng độc, thân thể không
khỏe, bằng không thái y cũng sẽ không vụng trộm nói cho hắn biết, cũng sẽ không
vì ngã nhẹ như vậy mà mất đi đứa trẻ.

“Tâm Nghi, nếu nàng thật sự nghĩ như vậy thì cũng tha
thứ cho hoàng huynh đi, huynh ấy vẫn luôn rất tự trách, vẫn luôn chờ nàng tha
thứ cho mình.” Mộ Dung Vũ nhìn nàng nói.

“Vũ, chúng ta không nói đến chuyện này được
không?” Cung Tuyết Thiến chuyển đề tài, nàng không muốn nói nữa, nhắc tới
Mộ Dung Trần là nàng lại nhớ tới đứa bé.

“Được, vậy Tâm Nghi, nàng nghỉ ngơi thật tốt trước đi,
ta đi thăm hoàng huynh.” Mộ Dung Vũ gật đầu nói, biết trong lòng nàng khổ
sở, nhưng không phải hắn muốn nhắc tới mà do hắn cũng rất thương hoàng huynh.

Trong sân, Mộ Dung Trần vẫn luôn đứng ở đó, máu tươi
trên cánh tay bị thương đã đông lại, sắc mặt tiều tụy đau xót không nói một
lời.

“Hoàng huynh, huynh tội gì phải tra tấn mình.” Mộ
Dung Vũ thở dài nói.

“Thập Tứ đệ, đệ có hiểu, đệ có biết ta chờ mong đứa
con cùng Tâm Nghi biết bao nhiêu không? Vậy mà nó bị ta chính tay xóa sạch, đệ
có biết ta hận bản thân mình bao nhiêu không?” Mộ Dung Trần nắm chặt tay
lại, gân xanh nổi lên, hận không thể một quyền đánh chết chính mình.

“Hoàng huynh, không cần tự trách mình nữa, cho dù
huynh có tự trách cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì đâu. Bây giờ Tâm Nghi
cần người chăm sóc, chứ không phải là như huynh ở đây cam chịu.” Mộ Dung
Vũ thật sự không hi vọng vào lúc này mà hoàng huynh và nàng đều cố chấp.

“Không, nàng sẽ không tha thứ cho ta, chỉ đến khi nàng
tha thứ cho ta, ta mới có thể tha thứ chính mình.” Mộ Dung Trần lại cố
chấp nói.

“Hoàng huynh.” Mộ Dung Vũ còn muốn nói thì đã bị
hắn ngắt lời.

“Được rồi, Thập Tứ đệ, đệ không cần nói nữa.”

“Được rồi, hoàng huynh, vậy huynh bảo trọng, đệ đi
trước.” Mộ Dung Vũ chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu.

Dùng xong cơm tối, Cung Tuyết Thiến nằm ở trên giường,
không tự chủ nghĩ đến Mộ Dung Trần đang đứng ở bên ngoài, lăn qua lộn lại, thật
sự là ngủ không được, đành lặng lẽ đứng dậy, nhìn ra từ cửa sổ.

Liền nhìn thấy bóng lưng cô độc thê lương của hắn đứng
ở đó, tim có một loại đau xót khó hiểu, hắn là đang trừng phạt chính mình sao?

Ngoài cửa sổ đột nhiên nổi lên một trận gió to, ngay
sau đó là một tia chớp cùng tiếng sấm vang ầm ầm, nháy mắt mưa to rơi xuống như
trút nước, nhanh đến khiến người khác phản ứng không kịp.

Trời mưa, Cung Tuyết Thiến ngẩn ra, liền nhìn thấy
trong mưa gió, bóng hình kia vẫn đứng ở đó như trước, y phục trên người đều ướt
đẫm, dính vào trên người hắn, lộ ra thân hình cường tráng cao lớn của hắn, hắn
không biết tránh đi sao? Lỡ như mắc bệnh thì làm sao?

Cung Tuyết Thiến hơi tức giận, hắn đang lấy sức khỏe
của mình ra đùa giỡn sao? Hắn đang tức giận với ai chứ?

“Tiểu thư, người đi khuyên Vương gia đi.” Tiểu
Vân chạy vào phòng, nhìn thấy tiểu thư đứng ở trước cửa sổ, trong mắt liền lộ
ra một tia vui mừng.

“Hắn muốn đứng thì cứ để cho hắn đứng.” Cung
Tuyết Thiến giả vờ hờ hững trở lại giường.

“Phải, cũng phải, để Vương gia đứng đó đi, dù sao thì
sinh bệnh càng trút được giận.” Tiểu Vân hùa theo, nàng không muốn nhẫn
nại nữa.

Cung Tuyết Thiến vừa bực mình vừa buồn cười nhìn Tiểu
Vân, từ khi nào mà nàng cũng biết nói ngược như vậy chứ?

“Tiểu thư, bên ngoài mưa gió lớn như vậy, người nghỉ
ngơi sớm một chút đi, nô tỳ lui xuống trước.” Tiểu Vân cố ý nói từ mưa gió
rất nặng, còn cố ý bỏ ô vào trên bàn trong phòng rồi mới rời đi.

Bên ngoài tiếng mưa gió, sấm chớp liên tục không
ngừng, trong lòng Cung Tuyết Thiến không thể nào an tĩnh được. Hắn thật sự định
đứng như vậy cả đêm sao?

Chương 208 -- Dầm
mưa

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Cung Tuyết
Thiến nằm ở trên giường, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ. Hắn
thật sự không tránh đi sao?

“Tiểu thư, việc này là ngoài ý muốn, không thể trách
Vương gia.”

“Tâm Nghi, hoàng huynh một mực tự trách, tra tấn chính
mình.”

Lời nói của Tiểu Vân và Mộ Dung Vũ vang vọng bên tai
nàng, lập tức khiến nàng thông suốt. Phải, nàng còn rối rắm chuyện gì nữa chứ?
Nàng đang tra tấn mình, cũng đang tra tấn hắn. Đó cũng là con của hắn, con đã không
còn, hắn hẳn nên cùng nàng đau lòng, rõ ràng nên an ủi lẫn nhau, vậy mà lại ở
đây tra tấn nhau.

Lập tức đứng dậy xuống giường, cầm lấy ô trên bàn,
liền xông ra ngoài. Nước mưa rơi trên mặt đất nhanh chóng khiến quần áo nàng
ướt nhẹp.

Mộ Dung Trần đột nhiên cảm giác trên đầu được vật gì
đó che lại, hắn tưởng Tiểu Vân, vừa định phát hỏa liền nhìn thấy Cung Tuyết
Thiến đang từ từ đi tới trước mặt hắn.

Nhìn thấy nước mưa rơi đầy cả mặt hắn, quần áo ướt đẫm
cả người, nước mắt nhịn không được lập tức chảy ra.

“Tâm Nghi.” Mộ Dung Trần khó khăn phun ra hai
chữ, nàng tha thứ cho hắn rồi, nàng thật sự tha thứ cho hắn rồi.

“Còn không vào trong.” Trong mắt Cung Tuyết Thiến
chứa lệ nhưng lại mang theo nụ cười.

Mộ Dung Trần lại đột nhiên ôm lấy nàng, đau lòng
nói: “Mưa lớn như vậy nàng ra ngoài làm gì? Thân thể của nàng còn chưa hồi
phục.”

Hắn bế nàng bước từng bước trở về phòng, đặt nàng
xuống giường rồi cất giọng gọi to: “Tiểu Vân.”

“Vương gia.” Tiểu Vân thở dồn dập chạy vào, nhìn
thấy Vương gia ở trong phòng liền hiểu ngay. Tiểu thư rốt cuộc cũng không đành
lòng.

“Thay quần áo cho tiểu thư nhà ngươi.” Mộ Dung
Trần phân phó.

“Dạ.” Tiểu Vân đáp, đi đến bên cạnh lấy ra một bộ
áo ngủ sạch sẽ.

“Tiểu Vân, để ta tự thay, ngươi đi tìm một bộ quần áo
sạch sẽ cho Vương gia, rồi dặn dò nhà bếp bưng bát canh gừng đến
đây.” Cung Tuyết Thiến cũng phân phó, hắn dầm mưa cả nửa đêm, nếu không
cẩn thận sẽ sinh bệnh.

Mộ Dung Trần nhìn nàng chằm chằm, trong mắt hiện lên
một tia dịu dàng, nàng vẫn quan tâm đến hắn.

“Tiểu thư, trong phủ không có y phục nam nhân.” Tiểu
Vân nói, cũng không thể lấy quần áo của Lý bá cho Vương gia mặc.

“Vậy chuẩn bị chút nước tắm nóng.” Cung Tuyết
Thiến lại phân phó, sao nàng lại có thể quên được, ở đây không có  y
phục nam nhân.

“Dạ, tiểu thư.” Tiểu Vân vui vẻ đi ra ngoài.

Cung Tuyết Thiến ngồi lên giường, buông màn, thay quần
áo sạch sẽ rồi mới treo màn lên lại, bước xuống giường, cầm khăn lụa lau nước
mưa trên mặt hắn, đau lòng mang theo trách cứ: “Chàng đang trừng phạt ai
vậy?”

“Tâm Nghi, ta thật muốn tự sát.” Mộ Dung Trần bắt
được tay nàng, hắn đương nhiên đang trừng phạt bản thân, vừa muốn tiếp tục nói
chuyện thì đã bị nàng dùng tay ngăn lại.

“Không cần nói tiếp nữa, thiếp hiểu.” Nỗi đau
thấu tim vì mất đi đứa trẻ chỉ có nàng cùng hắn hiểu được, bởi vì đó là con của
bọn họ.

“Tiểu thư, nước nóng đây.” Giọng nói của Tiểu Vân
vang lên ở ngoài cửa.

“Vào đi.” Cung Tuyết Thiến phân phó.

Hai nha hoàn dùng tay bưng thùng tắm rất to đi tới,
còn Tiểu Vân rót nước ấm vào trong, sau đó lui ra ngoài.

“Mau tắm đi, bằng không sẽ sinh bệnh.” Cung Tuyết
Thiến nói xong liền muốn rời đi.

Tay lập tức bị hắn giữ lại: “Tâm Nghi, lúc
này rồi mà nàng còn để ý đến những chuyện này ư?” Không đợi nàng trả lời,
hắn liền bế nàng lên giường, thân thể nàng bây giờ cần được nghỉ ngơi.

Cung Tuyết Thiến nhìn xuyên qua hơi nước nóng không
ngừng tỏa ra, nhìn thấy thân thể cường tráng của hắn, khuôn mặt có hơi tiều tụy
nhưng vẫn tuấn mỹ như cũ. Nếu con của nàng còn sống, cũng có thể rất anh tuấn
hoặc rất xinh đẹp, nhưng mà bây giờ không có khả năng. Ánh mắt lại lập tức ảm
đạm.

“Tâm Nghi, đã ngủ chưa?” Không biết từ khi nào,
hắn đã chui vào trong chăn ôm lấy nàng.

“Chàng, sao chàng vào được?” Cung Tuyết Thiến
trừng to mắt.

“Ở đây không có quần áo, chẳng lẽ nàng muốn ta trần
trụi đứng ở bên ngoài chờ Tiểu Vân đi vào sao?” Mộ Dung Trần nói.

Cung Tuyết Thiến lại không thể tìm được lý do phản bác
hắn, cũng không thể để hắn mặc y phục của nàng được.

“Tiểu thư, nô tỳ có thể vào được không?” Giọng
nói của Tiểu Vân lại vang lên ở ngoài cửa.

“Vào đi.” Cung Tuyết Thiến chỉ có thể nằm trong
ngực hắn, nàng lại phát hiện, hóa ra nàng rất lưu luyến ngực hắn.

Nhìn thấy hai người trên giường, khóe miệng của Tiểu
Vân khẽ mỉm cười: “Vương gia, đây là canh gừng, đây là cháo.”

“Đặt xuống đi.” Mộ Dung Trần phân phó.

Tiểu Vân đặt mấy thứ trong tay xuống rồi mới gọi hai
nha hoàn đến dọn dẹp trong phòng gọn gàng, đóng cửa cẩn thận, yên tâm lui
xuống.

“Mau ăn đi.” Cung Tuyết Thiến nói, Tiểu Vân nghĩ
thật chu đáo, biết hắn đói bụng ba ngày, phải ăn chút gì đó.

“Được.” Mộ Dung Trần ăn xong cháo và uống xong
nước gừng rồi mới lại ôm nàng vào trong ngực.

Ai cũng không muốn đụng chạm tới chủ đề mẫn cảm kia
nữa, nhưng nó vẫn như cây kim ở trong lòng họ, đâm bọn họ rất đau, giống như là
muốn nói rồi lại không dám nói ra khỏi miệng.

“Tâm Nghi, ta hứa với nàng nhất định sẽ trả lại con
cho nàng.” Mộ Dung Trần ôm chặt nàng.

“Nó nhất định đang trách thiếp, trách thiếp không bảo
vệ nó thật tốt, nhưng mà thiếp thật sự không biết nó lặng lẽ đến đây, nếu như
biết, thiếp nhất định sẽ tận tâm, tận lực bảo vệ nó.” Tựa vào trước ngực
hắn, toàn bộ tủi thân trong lòng liền trào ra.

“Ta biết, ta biết, Tâm Nghi, nàng biết không? Ta từng
ảo tưởng qua, nếu chúng ta có con của mình thì nó sẽ như thế nào? Là giống nàng
hay là giống ta? Nàng có biết ta hận mình biết bao không? Ta sao có thể tự tay
giết con của chúng ta.” Mộ Dung Trần cũng thống khổ vạn phần, nước mắt
trên khóe mắt lặng yên chảy xuống.

Cung Tuyết Thiến lơ đãng ngẩng đầu, liền nhìn thấy
giọt nước mắt đang chảy xuống của hắn. Tuy chỉ có một giọt nhưng lại nhỏ vào
trái tim nàng. Hóa ra hắn cũng quan tâm đến đứa trẻ này, thế là đủ rồi.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.