Phàm nhân tu tiên - Chương 1656 - 1657
Chương 1656: Bình trung động thiên
Hoả điểu này vừa hiện hình ra thì lập tức
thanh minh một tiếng rồi phóng lên cao. Hàn Lập hít sâu một hơi, một bàn tay
trắng nón như ngọc trong ống tay áo thù ra, năm ngón khẽ co lại rồi từ năm đầu
ngón tay liên tiếp bắn ra năm đão hàn diễm, chợt loé lên rồi mỗi đão kích lên
trên thân của kim sắc hoả điểu khiến cho quang mang của nó lập tức thu liễm lại
không ít.
Năm đão hàn diễm toàn bộ đều kích trúng lên
thân mình của kim sắc hoả điểu làm cho nó gào lên một tiếng rồi kim sắc hoả
diễm thu lại, hào quang lập tức chớp động rồi hoàn nguyên trở thành một viên
đan dược màu vang óng ánh. Đan dược này có kích thước to cỡ ngón tay cái, mặt
ngoài ẩn hiện có vô số đan văn cộng thêm ánh vàng rực rỡ phát ra cùng màn biến
ảo thành nhìn vừa rồi nên thoạt nhìn thật sự huyền diệu dị thường.
“Không sai. Đan dược này chính là Hư Linh
Đan.”
Liễu Thuý Nhi ngay lúc đan dược hiện ra
nguyên hình, trong đôi mày liễu hiện lên vẻ kinh hỷ kêu lên một tiếng. Còn
Thạch Côn thì nhìn chằm chằm vào đan dược, trên mặt đồng dạng hiện lên vẻ hưng
phấn hiếm có khó có thể kiềm chế được nhưng hắn lại dường như lập tức nhớ tới
cái gì mà sắc mặt khẽ biến rồi vội vàng nhìn Hàn Lập hỏi:
“Hàn huynh, trong bình chẳng lẽ có một viên
thôi sao?”
Hàn Lập nghe được lời này nhưng không có trả
lời ngay mà một tay bấm quyết hướng về phía tử kim tiểu bình đánh ra một chỉ.
Cái bình này run lên rồi lại có kim quang chớp động. Tiếp theo một âm thanh
muộn hưởng vang lên rồi một con kim sắc hoả điểu lại từ bên trong bay ra.
“Thật tốt quá, còn một viên nữa!”
Thạch Côn thấy vậy thì không khỏi đãi hỉ
cười ha hà nói.
“Nhị vị tiền bối đều muốn có đan dược này,
Hư Linh Đan nếu đã có hai khoả thì mỗi người cầm lấy một viên đi. Nếu nhị vị đão
hữu không có ý kiến gì thì cứ như vậy đi.”
Hàn Lập sau khi khẽ cười một tiếng thì nhìn
hai người đối diện thâm ý sâu sắc hỏi một câu.
Liễu Thuý Nhi cùng Thạch Côn nghe vậy thì
thần sắc vừa động, tiếp theo liếc mắt nhau một cái. Thạch Côn trên gương mặt
ngưng trọng còn Liễu Thuý Nhi thì hiện lên vẻ lạnh lùng dị thường.
“Hảo, cứ làm theo cách này đi. Tuy rằng gia
sư đã nghiêm mệnh Thạch mỗ phải đem tất cả Hư Linh Đan thu lấy nhưng nếu Liễu
tiên tử cũng không thoải máy nhượng đi thì cũng chỉ có thể làm như thế.”
Thạch Côn sau khi do dự một chút thì thở
dài một hơi nói.
“Tiểu muội cũng không có ý kiến gì. Không
phải tay không mà quay về cuối cùng cũng có thể cấp cho gia sư một cái công đão
rồi.”
Trong mắt Liễu Thuý Nhi lãnh ý cũng chậm
rãi hạ xuống, cũng chậm rãi đồng ý.
Hàn Lập thấy hai người đều không có ý tứ
phản đối thì gật gật đầu rồi phân biệt hướng lên không trung ném đi hai viên
đan dược.
Hai tiếng “sưu sưu.” xé gió vang lên. Hai
viên đan dược vàng óng ánh bắn nhanh đi, sau một cái chớp động thì phân biệt
rơi xuống trước mặt hai người Liễu Thuý Nhi. Liễu Thuý Nhi nhấc tay lên đem
viên đan dược quơ lấy vào trong tay còn Thạch Côn thì đột nhiên hé miệng phun
ra một cỗ hoàng sắc quang hà. Quang hà vừa cuốn ra đã đem viên linh đan nhiếp
vào, sau đó đãi hán mới đưa dan dược từ trong quang hà thong dong xuất ra.
Tuy rằng hai người đều nhận định đan dược
này là Hư Linh Đan nhưng do sự tình quang trọng nên tự nhiên đều muốn tự dùng
bí thuật cẩn thận phân biệt một phen đã.
Chỉ thấy Liễu Thuý Nhi và Thạch Côn trong
miệng đều lầm bầm nhằm linh đan liên tiếp đánh ra các loại pháp quyết bất đồng,
đồng thời sắc mặt nghiêm nghị nhìn vào viên đan dược trong tay. Ước chừng qua
một chén trà nhỏ công phu thì hai người đã đều làm xong công tác rồi ngẩng đầu
lên nhìn nhau một cái, cuối cùng cũng thở phào một hơi.
“Chuyến này thật sự đã làm phiền Hàn huynh.
Nếu dọc được không được Hàn huynh chiếu cố thì không thể thuận lợi tới đây mà
lấy được Hư Linh Đan như thế này.”
Liễu Thuý Nhi sau khi cất viên đan dược đi
thì liền nhìn Hàn Lập thản nhiên cười nói.
“Tại hạ lúc trước đã được không ít chỗ tốt từ
chỗ hai vị tiền bối nên tự nhiên phải xuất ra một chút lực mới phải.”
Hàn Lập từ chối cho ý kiến trả lời một câu.
“Hàn huynh quá khiêm nhượng rồi. Bất quá,
trong cái bình này còn có đan dược khác hay không.”
Thạch Côn sau khi thu hồi đan dược thì nhìn
cái bình còn huyền phù ở trên không kia bỗng nhiên mở miệng hỏi một câu. Nghe
Thạch Côn vừa hỏi như thế, Liễu Thuý Nhi trong lòng vừa động, trong mắt dị
quang cũng khẽ loé lên.
“Hắc hắc, không thể tưởng được. Thạch đão
hữu lại tham lam như thế. Có Hư Linh Đan thứ ba hay không thì đão hữu có thể tự
xem đi.”
Hàn Lập cười hắc hắc rồi một tay lập tức
bấm quyết thúc giục cái tiểu bình bay đến chỗ Thạch Côn.
Thạch Côn tuy nghe ra vài phần bất mãn
trong lời nói của Hàn Lập nhưng là sự tình liên quan đến Hư Linh Đan nên cũng
chỉ có thể ra vẻ không hiểu, đem cái tiểu bình ôm lấy mà dùng thần niệm đảo qua
một phen. Chỉ thấy trong bình trống rỗng, làm gì có viên đan dược thứ ba nào
tồn tại trong đó.
Trên mặt Thạch Côn hiện ra một tia thất
vọng nhưng tâm niệm vừa chuyển liền quay đầu nhìn nữ tử kia cười ha ha một
tiếng nói:
“Liễu tiên tử có phải cũng nên nhìn qua một
lần hay không?”
Nói xong, hắn cầm cái tiểu bình trong tay
bộ dáng chuẩn bị ném tới nhưng Liễu Thuý Nhi sau khi hơi trầm ngâm thì lại lắc
lắc đầu nói:
“Hàn huynh cùng Thạch huynh đều đã xem qua
thì tiểu muội đâu cần phải làm điều thừa này nữa. Tiểu muội sao lại không tin
nhị vị đão hữu chứ.”
Nghe Liễu Thuý Nhi nói như vậy Thạch Côn
cũng không biết nói cái gì nữa mà chỉ có thể nhìn Hàn Lập ngượng ngùng cười rồi
đem tiểu bình ném trở lại. Hàn Lập thần sắc không đổi nhưng tay áo run lên rồi
một mảnh thanh hà cuộn ra đem tử kim tiểu bình cuốn vào trong.
Thời gian tiếp theo, Hàn Lập lại lấy từ
trong đỉnh ra hai đồ vật khác đều là một số tài liệu quý hiếm mà ở Linh giới
gần như đã tuyệt diệt, cũng đều là đồ vật mà Thải Lưu Anh cùng Đoạn Thiên Nhận
chỉ đích danh phải có. Bởi vì các đồ vật này đều chỉ có một cái nên được hai
người Liễu Thuý Nhi tự phân phối lấy đi nhất kiện mà không cần tranh chấp cái
gì.
Kể từ đó, ngoại trừ ba kiên dị bảo ngay từ
đầu có được thì những thứ khác đều bị hai người phân nhau lấy đi. Đến lúc này
trong đỉnh cũng không còn đồ vật gì nữa thì lúc này đây Thạch Côn mới không ngờ
vực cái gì. Dù sao kim sắc quang đoàn lúc trước bị thanh ti bao lấy đích xác
cũng chỉ có chừng ấy.
“Hàn huynh, ba kiện bảo vật lúc trước ngươi
bảo quản cũng không phải là vật mà gia sư cùng Đoạn tiền bối cần, vậy chúng ta
đem phân phối chúng đi.”
Liễu Thuý Nhi sau khi chờ Hàn Lập đem Hư
Thiên Đỉnh thu hồi thì liền cười nói.
“Ha ha, không sai. Có tam kiện bảo vật vừa
lúc mỗi người được một kiện. Hàn huynh không cần khách khí, cứ việc chọn trước
đi.”
Thạch Côn tựa hồ hào phóng nói. Liễu Thuý
Nhi nghe vậy thì đầu tiên là ngẩn ra nhưng rồi lại lập tức mỉm cười đồng ý.
Bất giác, cái này cũng là bình thường vì vô
luận là kim sắc hồ lô, bảo tháp hay là pháp bàn hình lục giác kia bằng vào mắt
thường hay dùng thần niệm đảo qua thì căn bản là không thể đưa ra kết luận về
công hiệu thần thông hay uy năng lớn nhỏ gì đó. Như thế mà nói, việc chọn lựa
trước hay sau cũng không có ý nghĩa nhiều lắm. Hàn Lập nghe xong thì khoé miệng
nổi lên nụ cười rồi chậm rãi nói:
“Nếu nhị vị đão hữu đã nói như thế, Hàn mỗ
mà từ chối thì bất kính. Bảo vật ta đã chọn rồi, còn hai kiện còn lại nhị vị đão
hữu sẽ chọn lựa như thế nào?”
Vừa nói xong, tay áo Hàn Lập khẽ run lên,
nhất thời hai vật từ trong tay áo bay ra rồi huyền phù bất động trước người.
Đúng là cái kim sắc bảo tháp cùng lục giác pháp bàn kia. Cái kim sắc hồ lô kia
đã được Hàn Lập giữ lại.
Vừa thấy lựa chọn của Hàn Lập, Liễu Thuý
Nhi cùng Thạch Côn tuy rằng trong lòng có hơi chút kinh ngạc nhưng cũng không
để ở trong lòng, ngược lại cùng nhìn chằm chằm vào hai kiện dị bảo còn lại mà
tự cân nhắc không ngừng.
“Tiểu muội chọn toà kim tháp kia, còn lại thì
Thạch đão hữu lấy đi. Thạch huynh cảm thấy được không?”
Liễu Thuý Nhi đi trước một bước mở miệng
nói.
“Hảo, ta sẽ lấy kiện cuối này.”
Thạch Côn sau khi hơi chần chờ một chút thì
vẫn gật đầu đồng ý với đề nghị của Liễu Thuý Nhi.
“Tiểu muội đa tạ Thạch huynh đã nhường
cho.”
Liễu Thuý Nhi nghe vậy thì cười nhìn về
hướng đối diện nói. Nhất thời kim sắc tháp kia gào thét một tiếng rồi bay về
phía Liễu Thuý Nhi rồi bị nàng thu vào trong tay áo. Thạch Côn đồng dạng cũng
thi pháp đem cái lục giác pháp bàn thu lại.
Ba người lúc này mới nhìn nhau liếc mắt một
cái, trên mặt đều hiện ra vẻ kinh hỉ.
“Hàn huynh, Liễu tiên tử, cái kim đỉnh này
hai người các ngươi sẽ không cùng Thạch mỗ tranh đoạt chứ. Cái đồ vật này tại
hạ muốn lưu lại vì nó có công dụng khác.”
Thạch Côn bỗng nhiên đi nhanh tới phía kim
sắc cổ đỉnh rồi mở miệng nói. Sau đó không chờ hai người trả lời hắn vỗ tay một
cái, trên kim đỉnh nhất thời linh quang đãi phóng rồi nhanh chóng thu nhỏ lại,
trong nháy mắt hoá thành cỡ nắm tay bị đãi hán ôm tới trong tay.
Thấy Thạch Côn đột nhiên làm ra hành động
này, Hàn Lập nhíu mày nhưng lại lập tức khôi phục như thường nói:
“Nếu Thạch huynh đã nhìn trúng vật ấy thì
Hàn mỗ cũng không có ý kiến gì. Chỉ cần Liễu tiên tử đồng ý là được.”
“Từ trong đỉnh này thả ra một số bảo vật
tuyệt luân nên tiểu muội cũng muốn thu lấy nhưng dù sao Thạch huynh đã giành
trước rồi. Như thế mà nói thì tiểu muội cũng sẽ không tranh chấp. Cứ cấp cho đão
hữu đi.”
Liễu Thuý Nhi nhìn kim đỉnh, tinh quang lưu
chuyển trong mắt một trận rồi cũng lộ ra vẻ tiếc nuối nói.
Vật ấy nếu đã bị Thạch Côn lấy được vào tay
thì nàng ngay cả có chút không nỡ cũng chỉ có thể nói như thé mà thôi. Thạch
Côn cười hắc hắc rồi ngông nghênh đem kim đỉnh thu vào trong tay áo, sau đó ánh
mắt hắn lại thoáng nhìn phát hiện ra Hàn Lập không biết khi nào đã quay mặt về
phía tấm bình phong quỷ dị kia ngưng thần nhìn.
“Hàn huynh, ngươi có phát hiện ra cái gì
không?”
Đãi hán thấy Hàn Lập nhìn đến xuất thần thì
không nhịn được hỏi.
“Thứ này không phải đơn giản.”
Hàn Lập đầu cũng không quay lại nói một
câu. Thạch Côn nghe xong thì trong lòng tự nhiên không nói gì thêm. Tấm bình
phong này có thể cắn nuốt thần niệm của bọn họ thì tự nhiên là không phải bình
thường. Hắn muốn có đáp án thì tự nhiên là không thể hàm hồ được.
Nhưng trong tình hình này cũng không tiếp
tục truy vấn, hắn chỉ có thể trợn to hai mắt âm thầm dung các loại bí thuật dò
xét tấm bình phong này. Bên kia Liễu Thuý Nhi cũng đứng ở bên cạnh bình phong,
trong mắt lộ ra vẻ trầm ngâm như đang cân nhắc cái gì đó.
Đúng lúc này, thân hình Hàn Lập nhoáng lên
một cái rồi quỷ dị đi vòng qua mà tới mặt sau tấm bình phong. Hai tay nhất tề
nâng mười ngón tay lên liên tiếp bắn ra, hào quang chợt loé lên rồi các pháp
quyết bắn ra đều nhằm tấm bình phong bắn đi.
Vừa thấy Hàn Lập có hành động như vậy thì
Thạch Côn cùng Liễu Thuý Nhi tự nhiên cả kinh, đều dừng hành động của mình lại
mà nhìn về chỗ Hàn Lập. Đúng lúc này, trong miệng Hàn Lập quát khẽ một tiếng,
trong mắt có một đoàn hắc khí quay tròn hiện ra, tiếp theo ngưng trọng lại mà biến
ảo thành một cái pháp mục.
Pháp mục này ô quang chợt loé lên, nhất
thời một đão hắc sắc quang trụ phun ra rồi trực tiếp kích lên trên tấm bình
phong. Nhất thời mặt sau bình phong có một trận âm thanh vù vù phát ra, một
mảnh thất sắc quang hà chợt phun ra đem Hàn Lập cuốn lấy nhưng chớp giật bay
trở về.
Chỉ thấy mặt sau trong bình phong trống
rỗng, bóng dáng Hàn Lập đã biến mất. Thạch Côn cùng Liễu Thuý Nhi trong lòng
rùng mình một cái, cơ hồ không cần suy nghĩ thân hình vừa động đồng dạng vọt
tới mặt sau bình phong. Kết quả chỉ thấy trong quầng sáng màu xanh mênh mông từ
bình phong phát ra không biết từ khi nào đã có thêm bốn cái cổ văn.
“Bình trung động thiên.”
Đồng tử Liễu Thuý Nhi co lại rồi thì thào
nói.
Chương 1657: Đắc đan
Cơ hồ trong lúc nhất thời, Hàn Lập đang ở
trong một cái không gian kỳ quái, bốn phía đều là một mảnh xám xịt, chỉ có duy
nhất cách đó không xa là một cánh cửa cực lớn toàn thân màu xám đen, mặt trên
có vô số phù văn màu kim ngân lẫn lộn. Không khí thoắt minh thoắt ám, có vẻ
thần bí dị thường.
Cánh cửa này rõ ràng là hoàn toàn giống với
cánh cửa lúc trước ở trong tấm bình phong, lúc này hắn giống như bị cuốn vào
trong bức tranh trên bình phong.
“Nơi này quả nhiên là một chỗ cùng loại với
Tu di động thiên.”
Hàn Lập sau khi nhìn qua mọi nơi thì ánh
mắt liền dừng lại ở trên cánh cửa cực lớn, trên mặt lộ ra một tia quỷ dị. Bỗng
nhiên một tay hắn vừa lật, trong tay linh quang chớp động rồi một cái trận bàn
hiện ra trong tay, còn tay kia nhanh chóng bấm quyết thúc dục pháp lực, chỉ
thấy trận bàn bắn nhanh ra ngoài.
Pháp bàn sau khi bay ra bốn phía một chút
thì liền hoá thành một đoàn quang cầu rơi thẳng xuống, vừa tiếp xúc với mặt đất
thì tiến vào trong đó không thấy bóng dáng. Một lúc sau, một cỗ sương mù màu
trắng từ chỗ trận bàn biến mất tuôn ra. Sương mù đậm đặc nhưng không tán lại
hình thành một tầng sương mù cực kỳ dày đặc đem Hàn Lập cùng cánh cửa phía
trước tất cả che kín lại.
Ở một góc khác, Hàn Lập lúc này thần sắc
hơi buông lỏng, tay áo bào run lên, một đoàn thanh quang bao lấy một vật bay
ra, sau khi xoay quanh một cái thì bỗng nhiên huyền phù trước người. Đúng là Hư
Thiên Đỉnh!
Hắn ngẩng đầu nhìn cái đỉnh này một chút,
kết quả là cái nắp tự hành mở ra, từ bên trong có thanh quang chợt loé rồi một đão
bạch sắc hư ảnh bắn ra. Sau khi ra đến giữa không trung thì hiện ra một nữ đồng
chừng sáu bảy tuổi, quần áo màu trắng, khuôn mặt tròn xoe, cực kỳ đáng yêu.
Đúng là nha đầu Khúc nhi này.
“Tham kiến công tử!”
Nha đầu kia hướng về phía Hàn Lập chỉnh đốn
trang phục rồi thi lễ, cười hì hì nói.
“Làm không tệ! Có thể ở trong đỉnh mà không
lộ ra chút khí tức nào, ngay cả ta cũng không thể cảm ứng được sự tồn tại của
ngươi. Hai người kia tự nhiên là càng không thể phát hiện.”
Hàn Lập trên mặt lộ ra vẻ vừa lòng tán
dương nói.
“Điều này là đều dựa vào bảo vật cùng phù
lục của công tử ban cho, nếu không bằng vào thần thông của Khúc nhi thì làm sao
có thể giấu diếm được hai gã Luyện Hư đỉnh giai kia chứ!”
Khúc nhi cười hi hi nói.
Nàng nói xong thì trên người thanh quang
chợt loé rồi một tấm hắc sa từ trên người bay ra, đồng thời một tay hư không
đẩy ra một tấm Thái Nhất Hoá Thanh Phù bỗng nhiên xuất hiện trong tay. Sau đó
tiếp tục hai tay cung kính cầm hai vật dâng lên trả lại cho Hàn Lập.
“Không cần đưa cho ta nữa. Ngươi tự thân am
hiểu độn thuật cùng ẩn nặc thuật, hai bảo vật này ở trong tay ngươi lại càng có
thể phát huy ra uy năng kinh người. Cái khác không nói, cho dù là ta tự mình
vận dụng hai vật này thì cũng không nhất định ở trong khoảng cách gần như thế
mà giấu diếm được hai người kia. Hơn nữa ta còn đồ vật khác cũng có công năng
tương tự, ngươi cứ việc lưu lại để hộ thân đi.”
Hàn Lập khoát tay chặn lại nói.
“Nếu công tử đã nói như vậy thì tiểu tỳ sẽ
lưu lại chúng nó.”
Khúc nhí khẽ cười rồi đem hắc sa cùng phù
lục trực tiếp thu lại, chỉ thấy thanh quang loé lên rồi hai vật kia liền biến
mất.
Hàn Lập thấy vậy thì mỉm cười rồi thần sắc
ngưng trọng hỏi:
“Lúc trước ta thu bảo vật từ kim đỉnh ra đã
cố ý làm cho linh quang trở nên chói mắ một chút thì mới nhân cơ hội đưa ngươi
vào trong Hư Thiên Đỉnh, nhưng khoảng thời gian đến lúc mở đỉnh này ra để xem
bảo vật rất ngắn, ngươi có kịp ra tay hay không?”
“Hì hì, Khúc nhi động tác chính là rất
nhanh, chủ nhân người xem!”
Nữ đồng nghe vậy thì đắc ý cười, tiếp theo
bàn tay nhỏ bé vừa lật lấy ra một viên đan dược ánh vàng rực rỡ.
“Hư Linh Đan! Làm tốt lắm!”
Hàn Lập tuy rằng trong lòng mơ hồ có vài
phần phán đoán nhưng một khi thực sự nhìn thấy đan dược này thì vẫn mừng rỡ.
Hắn vung tay đem khoả kim sắc đan dược kia từ chỗ nữ đồng nhiếp lại trong tay,
sau khi ngưng thần nhìn kỹ thì cuối cùng cũng xác định không có lầm. So với hai
khoả kia thì không có khác gì.
Hàn Lập tuy rằng chưa biết được công năng
cụ thể của nó nhưng ngay cả Thải Lưu Anh cùng Đoạn Thiên Nhận là những tồn tại
Hợp Thể Kỳ đều lâm vào tình thế bắt buộc phải có, không ai nhường ai thì cũng
biết nó quý hiếm đến mức độ nào.
“Bởi vì chủ nhân lúc trước đã phân phó cho
ta không được đụng vào các bảo vật là pháp khí mà tập trung lưu ý dược bình
cùng dược hạp linh tinh gì đó. Cho nên ta cũng chỉ lấy ra từ trong bình một
viên đan dược mà thôi. Vì chủ nhân đã dặn nên nếu số lượng đan dược vượt quá
hai khảo thì lấy đi một khoả. Khúc nhi là hoàn toàn nghe theo mà làm, nếu không
hai khoả kia ta cũng không muốn lưu lại đâu.”
Nữ đồng nọ khẽ nhếch môi lên, bộ dáng vẫn
có vài phần tiếc hận.
Hàn Lập nghe xong thì cười ha ha nói:
“Ngươi như thế là có chút lòng tham a, có
thể qua mặt hai người kia mà lấy được một viên Hư Linh Đan đã là rất may mắn
cùng rất có cơ duyên rồi. Nếu thật sự động đến mấy viên đan dược khác thì ngược
lại dễ dàng xảy ra vấn đề. Bất quá cũng may mắn trong bình có ba khoả đan dược,
nếu thật sự chỉ có một viên thậm chí là hai viên thì đúng là rất khó giải
quyết. Không thể, ta cũng chỉ có thể trơ mắt mà buông tha mà thôi. Ta cũng
không muốn tại dị tộc chi địa bị hai gã Hợp Thể Kỳ truy sát đâu.”
Hàn Lập sau khi cười rồi giải thích một hai
câu thì một tay hướng vào vòng trữ vật phất tay một cái, cái tử kim tiểu bình
kia lại xuất hiện trong tay.
Hắn đem đan dược bỏ vào trong đó, sau đó
lại dán thêm mấy đão phù lục lên trên rồi mới đưa cái bình này cẩn thận thu
lại.
“Chủ nhân nói như thế thì khẳng định là có đão
lý nhưng trơ mắt nhìn thấy linh đan rơi vào tay hai người kia thì trong lòng
tiểu tỳ cảm thấy có chút không cam tâm.”
Khúc nhi vẫn có vài phần không cam lòng
nói.
Hàn Lập mỉm cười lắc lắc đầu nhưng lại lập
tức nghĩ tới cái gì đó mà vung tay lên, từ trong đó có vô số khẩu phi đao dài
chừng một tấc tuôn ra. Mỗi khẩu đều toả ra hàn quang lạnh người mà mỏng như
giấy, trong nháy mắt liền trải rộng ra trong không trung phụ cân, số lượng
chừng ba bốn trăm khẩu.
“Chủ nhân, đây là...”
Nữ đồng nhìn thấy cảnh này thì có chút há
hốc mồm hỏi.
“Đây là một bộ phi đao trước đây ta ở hải
ngoại dùng hai cánh quái nga luyện hoá mà thành, tổng cộng có ba trăm sáu mươi
khẩu. Ta xem ngươi còn chưa có bảo vật hộ thân liền tặng cho ngươi phòng thân
đi. Chúng nó tuy rằng không thể so sánh với Thông thiên linh bảo đỉnh giai bảo
vật gì đó nhưng nếu có thể luyện hoá toàn bộ thì đụng tới đối thủ bình thường
thì thừa sức hộ thân. Cũng coi như ngươi lần này lập công mà tưởng thưởng!”
Hàn Lập nói xong, một tay hướng lên hư
không đẩy đi.
Nhất thời hàn quang đầy trời chớp động, hơn
ba trăm khẩu phi đao chợt loé lên rồi bắn nhanh đi. Một lát công phu sau, tất
cả phi đao liền rơi vào trong tay Khúc nhi.
“Đa tạ công tử thưởng bảo vật!”
Khúc nhi nghe vậy thì vừa mừng vừa sợ, thân
hình nhoáng lên một cái liền trở nên mơ hồ mà biến mất không thấy nhưng ngay
sau đó liền xuất hiện ra trước người Hàn Lập rồi kinh hỉ hò hét đem phi đao thu
lại.
“Tốt lắm, vì cẩn thận thì ngươi trở về bản
thể mà hảo hảo luyện hoá số phi đao này đi, không được ta gọi về thì không cần
hiện thân trước mặt người khác.”
Hàn Lập thần sắc nghiêm nghị phân phó một
câu.
“Dạ, công tử. Khúc nhi nhất định sẽ thành
thật tu luyện.”
Nữ đồng này tự nhiên là đáp ứng, sau đó một
tay bấm quyết rồi mang theo chúng phi đao hoá thành một đoàn bạch quang hướng
một chỗ trên người Hàn Lập nhảy vào mà biến mất không thấy.
Hàn Lập thấy vậy thì thở ra một hơi, ánh
mắt vừa động rơi lên trên cánh cửa cực lớn cách đó không xa, trên mặt lộ ra vẻ
cân nhắc. Cơ hồ trong lúc đó, ở trong tử sắc chủ điện ban đầu, Thạch Côn và
Liễu Thuý Nhi đang nhìn tấm bình phong trước mắt. Chỉ thấy một tầng thanh sắc
quang mang bao phủ phía trên tấm bình phong đã tiêu tán hầu như không còn để
hình ảnh hiển lộ ra nhưng lúc này trong bức tranh lại tràn ngập một tầng mây mù
màu trắng khiến cho hai người căn bản không thể nhìn thấy sự tồn tại của cánh
cửa thật lớn bên trong.
Ở bốn phía bình phong không biết khi nào đã
có thêm mười cây hoàng sắc phiên kỳ, phía trên có hoàng quang thản nhiên chớp
động vừa lúc đem bình phong vây vào bên trong, tạo thành một cái pháp trận trên
không. Mà trước người Liễu Thuý Nhi cùng Thạch Côn đang có hai ba kiện bảo vật
loè loè sáng lên mà huyền phù trên không lúc này đang vây quanh hai người mà từ
từ chuyển động không ngừng.
“Liễu tiên tử, làm sao bây giờ? Chúng ta đã
mượn pháp trận chi lực, hơn nữa còn liên tiếp thay đổi nhiều loại đãi uy năng
bảo vật nhưng vẫn không thể mở cấm chế vào cửa của tấm bình phong này ra được.
Không gian cấm chế này hiển nhiên không phải chúng ta có thể trong thời gian
ngắn bài trừ được nhưng Hàn đão hữu lại làm cách nào mà tiến vào trong đó, hơn
nữa tựa hồ lại không thấy hao tổn nhiều khí lực.”
Thạch Côn thở dài một hơi rồi bỗng nhiên
nhìn Liễu Thuý Nhi hỏi một câu.
“Thạch huynh không có chú ý tới sao?”
Liễu Thuý Nhi trầm mặc một lát rồi hỏi lại
một câu.
“Chú ý cái gì?”
Đãi hán thực sự có chút không hiểu rõ, hỏi
ngược lại.
“Vừa rồi trong mắt Hàn đão hữu có huyễn hoá
ra đệ tam hắc nhãn, ngươi không biết là rất giống với một vật trong truyền
thuyết sao?”
Liễu Thuý Nhi thản nhiên nói.
“Ngươi nói Phá diệt pháp mục!”
Thạch Côn dù sao cũng không phải là hạng
tầm thường, được nữ tử nhắc khẽ thì nhất thời bừng tỉnh đãi ngộ.
“Không sai. Ngoại trừ loại yêu mục trong
truyền thuyết này ra thì tiểu muội thật đúng là chưa nghe nói đến có loại thần
thông gì tương tự, hơn nữa lại có thể dễ dàng xé mở không gian cấm chế tuỳ thời
tiến vào trong bình phong như vậy.”
Liễu Thuý Nhi bình tĩnh nói.
“Phá diệt pháp mục xác thực là có loại thần
thông bất khả tư nghị này. Nếu thật sự là như thế thì trừ phi chúng ta liều
mạng đem cửa khẩu này hoàn toàn phá huỷ, nếu không là căn bản không có cơ hội
tiến vào trong đó.”
Thạch Côn chau mày, thì thào nói.
“Chúng ta liên thủ liều mạng tổn thương
chút nguyên khí thì đích xác là có vài phần có thể làm được chuyện này nhưng
vạn nhất thất thủ thì chính là tương đương với biến thành chặt đứt đường lui
của Hàn đão hữu. Làm như thế mà nói Thạch huynh không sợ Hàn đão hữu từ bên
trong nổi giận phá không gian đi ra tìm ngươi tính sổ sao? Dù sao đã có Phá
diệt pháp mục trong người thì việc này rất khó mà nói được.”
Liễu Thuý Nhi giương đôi mắt khẽ cười một
tiếng nói.
Thạch Côn nghe Liễu Thuý Nhi nói thì sắc
mặt hơi đổi, ánh mắt quay lại nhìn bình phong một lần rồi lập tức cười khan vài
tiếng:
“Liễu tiên tử nói giỡn rồi. Thạch mỗ sao
lại đi làm loại chuyện tổn nhân hại mình bất lợi này. Nếu không có khả năng mở
ra không gian cấm chế này thì không bằng chúng ta rời đi, đi tới chỗ khác trong
thiên điện nhìn xem liệu có thu hoạch khác gì không.”
“Thạch đão hữu nói lời ấy thật sự đúng ý
tiểu muội, ta cũng có ý như vậy.”
Lúc này Liễu Thuý Nhi thản nhiên cười đồng
ý nói. Thạch Côn thấy vậy thì cũng cười hắc hắc, ánh mắt lưu luyến rời khỏi
bình phong nhìn lướt qua rồi tay áo đột nhiên hướng sang một bên vung lên.
Nhất thời một cỗ hoàng sắc quái phong từ
trong cổ tay áo cuồn cuộn bay ra, sau khi cuộn ra thì đem toàn bộ tường giáo,
búa lớn cùng binh khí trên vách đãi điện cùng khôi giáp các màu trên mặt đấy
thu vào.

