Nhật ký ma cà rồng (Tập 5) - Chương 15

Chương 15

Matt gật đầu nhưng trông mặt cậu vẫn đỏ gay, đỏ từ chân tóc
đỏ đi.

“Tami… ấn người em ấy vào người mình.”

Một khoảng lặng kéo dài.

Meredith thận trọng hỏi lại “Matt, ý bồ là em ấy ôm bồ hử? Giống
như một cái ôm thậttttt là chặt ấy hả? Hay là em ấy…” – cô dừng lại bởi Matt
đang kịch liệt lắc đầu.

“Nó không phải là một cái ôm đơn thuần thậtttt là chặt đâu. Chỉ
có chúng mình ở đó gần lối ra vào và em ấy… well, mình không thể tin nổi. Em ấy
mới có 15 tuổi nhưng em ấy hành động như một phụ nữ trưởng thành ấy. Ý mình
không phải là… từng có người phụ nữ trưởng thành làm thế với mình nhưng…”

Trông cậu vẫn còn bối rối nhưng có vẻ áp lực đè nặng lên ngực
đã thuyên giảm và ánh nhìn của Matt quét qua từng khuôn mặt .

“Thế mọi người nghĩ sao? Có phải việc Caroline ở đó chỉ là
trùng hợp? hay là cô ấy… đã nói gì đó Tami?”

“Không phải trùng hợp ngẫu nhiên đâu? – Elena đáp đơn giản –
“Nó quá phức tạp để có thể là một sự trùng hợ: Caroline tới chỗ bồ và sau đó
Tami hành động như thế. Mình biết – mình có quen Tami Bryce. Cô bé là một người
tốt – hay đã từng là như thế.”

“Giờ cô bé vẫn thế” – Meredith tiếp lời – “Mình đã nói với
mọi người rồi.Mình có đi chơi với Jim một vài lần. Cô bé là một người rất tử tế
và không hề già dặn trước tuổi. Mình không nghĩ là cô bé thường làm mấy chuyện
không phù hợp như thế, trừ phi…” Cô dừng lại, nhìn vào khoảng không trước mặt, nhún
vai và bỏ lửng câu nói.

Giờ Bonnie có vẻ rất nghiêm túc. “Nhưng chúng ta phải chấm
dứt chuyện này” – cô nói – “Sẽ ra sao nếu cô bé làm chuyện tương tự với gã nào
đó không tử tế và không biết ngượng được như Matt? Cô bé có thể khiến chính
mình bị tấn công!”

“Đó là tất cả vấn đề” – Matt tiếp tục, mặt lại ửng lên –“Ý
mình là, điều này cũng khó quá... Nếu cô bé cũng như những cô gái khác thì có
lẽ mình sẽ đồng ý hẹn hò với… – mà ý mình không phải là cô gái nào mình cũng
hẹn hò đâu đấy…” – cậu vội thêm vào và lén nhìn Elena.

“Nhưng bồ thực sự nên làm điều đó” – Elena đáp lại chắc nịch
– “Matt à, mình không muốn bồ vướng bận mình mãi mãi – không có gì khiến mình
an lòng hơn là được nhìn thấy bồ hẹn hò với một cô gái tốt.” Và dường như vô
tình , ánh mắt của cô hướng về Bonnie – người đang cố nhai nốt cọng cần tây sao
cho thật khẽ, thật gọn .

“Stefan, anh là người duy nhất có thể nói cho tụi em biết nên
làm gì” – Elena quay sang anh nói.

Stefan hơi nhăn mặt. “Anh không biết nữa. Chỉ từ hai cô gái
đó thì khó mà suy ra bất kì đầu mối nào.”

“Vậy là chúng ta sẽ ngồi chờ và xem tiếp theo Caroline – hoặc
Tami làm gì hả?” – Meredith lên tiếng.

“Không chỉ chờ thôi đâu” – Stefan tiếp lời – “Chúng ta sẽ tìm
hiểu thêm về chuyện này. Các bạn có thể để ý theo dõi Caroline và Tami Bryce, và
tôi có thể điều tra vài thứ.”

“Chết tiệt” – Elena vừa nói vừa dộng nắm đấm xuống nền đất.
“Mình đã gần như----”. Cô đột ngột dừng lại và nhìn thấy các bạn của cô: Bonnie
nhảy dựng lên, làm rớt luôn cọng cần tây và Matt đang ho sặc sụa, tay nắm chặt
lon Coca. Kể cả Meredith và Stefan cũng đang nhìn cô chăm chú.

“Gì thế?” – Elena hỏi trống không.

Meredith “hồi” lại đầu tiên: “Chỉ là hôm qua bồ còn
là---well, một thiên thần non nớt không biết chửi thề.”

“Chỉ vì mình đã chết vài lần không có nghĩa là mình sẽ nói
“chết tiệt” trong cả phần đời còn lại” – Elena lắc đầu – “Không. Mình là mình
và mình sẽ luôn là mình – bất kể mình là ai đi nữa.”

“Tốt” – Stefan lên tiếng và cúi xuống để hôn lên đỉnh đầu.
Matt nhìn ra chỗ khác, Elena khẽ đập vào anh ve phản đối nhưng trong đầu lại
nghĩ “Em mãi yêu anh”, và biết rằng anh sẽ nhận ra điều đấy dù cô không thể đọc
được suy nghĩ của anh. Sự thực cô nhận ra cô vẫn nắm bắt được phản ứng nói
chung của anh, nhìn thấy xung quanh anh là vầng sáng màu hồng ấm áp đang bao
phủ.

Có phải quầng sáng này chính là những gì Bonnie hay nhìn thấy
và gọi chúng là “màu linh hồn”? Cô nhận ra thường ngày cô hay nhìn thấy anh
được bao phủ bởi những bóng mờ phát sáng, tạo cảm giác mát mẻ và có màu như
ngọc lục bảo (nếu những cái bóng có thể tỏa ánh sáng). Và giờ màu xanh lá ấy đã
quay trở lại, màu hồng tan đi.

Ngay lập tức cô đưa mắt quan sát những người còn lại: Bonnie
được vây quanh bởi màu hồng nhạt, Meredith là màu tím sâu thẳm thâm thúy, Matt
có màu xanh biển đậm thuần túy.

Điều này nhắc cô nhớ về ngày hôm qua – mà chỉ hôm qua thôi
sao? Cô đã nhìn thấy rất nhiều thứ không ai có thể thấy, trong đó bao gồm cả
“thứ gì đó” đã làm cô sợ đến chết khiếp.

Nhưng thứ đó là gì nhỉ? Cô chỉ còn vài hình ảnh chớp nhoáng
trong đầu – như thể những thông tin đó tự bản thân chúng cũng sợ hãi chính
chúng.

“Thứ đó” có thể chỉ bé bằng cái móng tay, cũng có thể to bằng
cả cánh tay. Cơ thể của nó gợi cô nhớ đến kết cấu của những cành cây. Nó có râu
giống côn trùng nhưng lại quá nhiều và râu của nó ngo ngoe giống những cái vòi
nhưng với một tốc độ nhanh không tả được. Mấy liên tưởng về côn trùng luôn làm
cô phải rùng mình. Và hơn hết, nó là một con bọ. Nhưng con bọ này có cơ thể lạ
lùng hơn bất kì loài côn trùng nào cô từng thấy. Nếu mĩ hóa nó lên một chút ta
có thể liên tưởng nó với một con đỉa hoặc một con mực bởi nó cũng có một cái
mồm tròn với các răng sắc nhọn bao quanh. Nó cũng có rất nhiều xúc tu trông như
những búi dây leo dày kịt uốn éo mọc sau lưng.

Nó còn có thể dính lên người ai đó nhưng cô có một cảm giác
kinh khủng là nó còn có thể làm nhiều hơn thế.

Nó có thể biến thành trong suốt và chui vào cơ thể bạn mà bạn
không cảm thấy gì hơn một cú kim châm.

Và sau đó chuyện gì sẽ xảy ra?

Elena quay sang Bonnie hỏi “Bồ có nghĩ rằng nếu mình cho bồ
coi thứ gì đó trông như thế nào thì bồ có thể nhận ra nó một lần nữa không? Không
phải nhận ra bằng mắt mà bằng khả năng tâm linh của bồ ấy?”

“Mình đoán là điều đó còn phục thuộc vào “thứ đó” là cái gì
đã “ – Bonnie thận trọng trả lời.

Elena liếc nhìn Stefan , anh khẽ gật đầu với cô.

“Vậy thì nhắm mắt lại đi” – Elena nói .

Bonnie làm theo và Elena đặt các ngón tay lên thái dương cô,
ngón tay cái nhẹ vuốt mắt Bonnie. Cô cố gắng huy động sức mạnh của Ma Thuật
Trắng – điều mà hôm qua cô còn làm khá dễ dàng – còn hôm nay thì khó khăn như
thể đang phải dùng hai hòn đá quẹt vào nhau để đánh lửa vậy. Cuối cùng cô cũng
cảm thấy một ánh chớp nháng lên còn Bonnie đột ngột lùi lại phía sau.

Bonnie mở bừng mắt “Đó là cái gì vậy?” – cô giật bắn, hơi thở
gấp gáp.

“Đó là thứ hôm qua mình nhìn thấy”

“Thấy ở đâu?”

Elena chầm chậm đáp “Bên trong Damon.”

“Nhưng nó có nghĩa là gì? Anh ta đang điều khiển nó? Hay… hay…”
– Bonnie im bặt, hai mắt mở to .

Elena kết thúc câu nói còn bỏ lửng của bạn: “Anh ấy đang điều
khiển nó? Mình không biết. Nhưng có một điều mình biết chắc đó là: khi anh ấy
làm lơ lời kêu cứu của cậu, anh ấy đang chịu ảnh hưởng của lũ malach.”

“Câu hỏi đặt ra ở đây là: nếu không phải Damon thì là kẻ nào
đang điều khiển nó?” – Stefan lên tiếng, anh đã đứng dậy, có vẻ không thoải mái
– “Tôi đã nghĩ về điều này và sinh vật mà Elena vừa chỉ cho cô xem – trông nó
không giống như có trí óc của riêng mình. Nó hẳn là bị điều khiển bởi một bộ óc
tồn tại bên ngoài .”

“Giống như những vampire khác?” – Meredith khẽ hỏi lại.

Stefan nhún vai “Vampire thường không chú ý tới mấy chuyện
này, bởi các vampire có thể có bất kì thứ gì họ muốn mà không cần tới thứ ‘công
cụ’ kia. Kẻ nào có thể điều khiển malach ám ảnh một vampire như vậy hẳn phải có
một trí óc mạnh mẽ. Mạnh – và tà ác nữa.      

“Đó…” – Damon cố tìm những từ ngữ chính xác nhất trong khi
vẫn đang đứng trên cành sồi cao – “… là em trai tao và… người của nó.”

“Tuyệt diệu” – Shinichi thì thầm. Hắn thả lỏng cơ thể và đứng
trên cành sồi với một dáng điệu còn duyên dáng hơn cả Damon. Việc này đã trở
thành một cuộc đấu ngầm giữa hai người họ. Damon thấy đôi mắt màu vàng của
Shinichi lóe lên một hay hai lần gì đó khi hắn nhìn Elena và nhắc tới Tami.

“Đừng nói với tao là mày không liên quan đến những cô nàng
phiền phức đó…” – Damon lạnh lùng thêm vào – “Từ Caroline đến Tamra và trước đó
nữa, tất cả là chủ ý của mày?”

Shinichi lắc đầu. Cặp mắt hắn vẫn dán vào Elena và hát một
khúc dân ca có giai điệu êm ái.

“Với gò má phớt hồng.

Và mái tóc như lúa mì vàng óng…”

“Tao sẽ không thử làm điều đó với các cô gái đâu” – Damon
cười nhưng chẳng có vẻ gì đang cười. Đôi mắt anh nhíu lại – “Có thể trông họ
yếu xìu như những miếng giấy ướt – nhưng sự thực họ kiên cường hơn mày nghĩ đấy,
và họ trở nên bất khuất khi một trong số họ gặp nguy hiểm.”

“Ta đã nói với ngươi rồi, không phải ta đang làm chuyện này “–
Shinichi đáp, lần đầu tiên kể từ khi Damon trông thấy, hắn có vẻ hơi khó chịu.
Rồi hắn nói “Mặc dù có thể ta biết người bày ra trò này.”

“Nói tao nghe thử.” – Damon gợi ý, hai mắt vẫn nhíu lại.

“Well – ta đã nhắc với ngươi về người em song sinh của ta
chưa nhỉ? Tên cô ấy là Misao” – nở nụ cười vẻ đắc thắng , hắn tiếp tục – “Misao
có nghĩa là thiếu nữ.”

Damon cảm giác được cơn thèm ăn tự động dâng lên. Anh lơ nó
đi. Anh đang cảm thấy khá thoải mái để tính đến chuyện đi săn và anh không nghĩ
là tụi cáo-tinh hay “kitsune” (như Shinichi yêu cầu được gọi) này là thứ anh có
thể săn.

“Không,mày chưa từng nhắc tới cô ta.” – Damon đáp, lơ đãng
lấy tay gãi gãi sau gáy.Vết muỗi đốt đó đã biến mất nhưng vẫn để lại một trận
ngứa điên cuồng. – “Hẳn có thứ gì đó đã làm lú tâm trí mày khiến mày không nhắc
tới cô ả.”

“Well, cô ấy vẫn ở đâu đó quanh đây. Cô ấy và ta cùng tới
chốn này và chúng ta đã chứng kiến luồng sức mạnh đã hồi sinh… Elena.”

Damon chắc chắn rằng khoảng bỏ lửng của hắn trước khi nhắc
đến tên Elena hoàn toàn là giả.Anh hơi nghiêng đầu, tỏ rõ cái vẻ “đừng nghĩ
rằng mày lừa được tao” và chờ đợi.

“Misao thích chơi game” – Shinichi đơn giản đáp lại.

“Ồ thế à? Game như cờ thỏ, cờ vua , câu cá hay đại loại thế
ấy hả?”

Shinichi húng hắng ho nhưng Damon có thể nhận thấy mắt hắn
vằn lên những tia máu. Ồ, có vẻ như gã này luôn bảo vệ cô ta thái quá thì phải?
Damon ném cho hắn một trong những nụ cười chói lóa nhất của anh.

“Ta yêu cô ấy” – gã đàn ông trẻ tuổi với mái tóc màu đen
tuyền pha lẫn những lọn lửa đáp lời và lần này, giọng hắn tỏ rõ sự cảnh cáo.

“Ờ đương nhiên rồi” – Damon nhẹ nhàng tiếp lời – “Tao hiểu
mà.”

“Nhưng, well, những trò chơi của cô ấy đến cuối cùng thường
có hiệu ứng hủy diệt cả một thị trấn, đương nhiên không phải trong một lúc.”

Damon nhún vai “Tao sẽ không bỏ lỡ cảnh cả trị trấn này bị
thổi tung đâu. Và đương nhiên tao sẽ đưa các cô gái của tao ra ngoài ,giữ họ
sống sót đầu tiên.”

“Như ý ngươi muốn thôi” – giọng điệu Shinichi đã trở lại dễ
dãi như bình thường – “Ta và ngươi là đồng minh và chúng ta sẽ giữ thỏa thuận
của chúng ta. Dù sao thì thật đáng xấu hổ nếu bỏ phí… tất cả chuyện này.” Ánh
mắt của hắn lại chuyển sang Elena một lần nữa.

“Chúng ta vẫn chưa thảo luận tới thất bại nho nhỏ của lũ
malach của mày – hoặc của cô ta nếu ý mày là thế,và tao khá chắc là tao đã làm
ba trong số chúng bốc hơi nhưng tao viết là vẫn còn nữa. Bởi vậy mối quan hệ
làm ăn của chúng ta đến đây là chấm hết. Mày đã chọn sai đối thủ rồi Shinichi
ạ. Mày sẽ không muốn biết mọi việc sẽ tệ đến mức nào đâu.”

Khá ấn tượng khi Shinichi chỉ gật đầu đáp lại. Trong giây
tiếp theo, ánh mắt hắn lại dán vào Elena lần nữa và hát :

“…Mái tóc như lúa mì vàng óng nhẹ buông xuống bờ vai em trắng
mịn. Màu hồng yêu quí của ta , dấu yêu của ta…”

 “Và tao không muốn gặp
Misao của mày vì chính sự an toàn của ả.”

 “Và ta biết là cô ấy
muốn gặp ngươi.Cô ấy nắm bắt từng giây trò chơi của cô ấy,nhưng ta sẽ cố làm cô
ấy xao lãng.” – Shinichi làm bộ làm tịch.

Damon ngó hắn một lúc rồi sực nhận ra mình đã không chú ý
nhìn hắn quá lâu.

Shinichi quan sát anh. Hắn nhoẻn cười.

Damon thấy hồ nghi về nụ cười đó.Anh để ý rằng mỗi khi
Shinichi cười, có thể nhìn thấy trong mắt hắn có hai ngọn lửa nhỏ đỏ rực đang
nhảy múa.

Nhưng anh quá mệt mỏi để nghĩ về điều ấy. Đơn giản đó là một
cảm giác rất thoải mái. Sự thực là đột nhiên anh thấy rất, rất buồn ngủ….

“Vậy là tụi mình phải đi kiếm mấy con malach ẩn trong cơ thể
các cô gái giống Tami hử?” – Bonnie hỏi.

“Chính xác là Tami” – Elena đáp.

“Và bồ nghĩ là…” – Meredith lên tiếng,
cô nhìn Elena chăm chú – “… bằng cách nào đó Tami đã nhận thứ đó từ Caroline.”

“Ừ, mình biết , mình còn biết phải đặt
ra câu hỏi là: Caroline nhận thứ đó từ đâu? Và đó chính là điều mình không
biết. Nhưng chúng ta cũng không biết chuyện gì đã xảy ra cho cô ấy khi bị Klaus
và Tyler bắt cóc. Chúng ta không biết cô ấy đã làm gì trong cả tuần vừa rồi –
ngoại trừ một điều rõ ràng là cô ấy vẫn không thôi căm ghét chúng ta.

Matt lấy tay ôm đầu: “ Giờ tụi mình phải
làm gì đây? Mình cảm giác như thể chuyện này là trách nhiệm của mình.”

“Không, nếu ai đó cần cảm giác có trách
nhiệm với chuyện này thì đó là Jimmy. Do anh ta – cậu biết rồi đấy – đã để
Caroline ở qua đêm –và rồi để cô ấy nói chuyện với đứa em gái mới 15 tuổi của
mình… Well, mặc dù đó không phải là lỗi của anh ta nhưng hẳn anh ta cũng nên
thoái thác chút chứ.” – Stefan lên tiếng.

“Và đó là chỗ anh hiểu sai đấy…”-
Meredith nói – “… Matt và Bonnie và Elena và tôi đều biết Caroline quá rõ và
hiểu cô ta có thể làm gì. Tụi này chính là những người hiểu tụi này nhất. Và
tôi nghĩ chúng ta có một nhiệm vụ quan trọng cần làm ngay. Mình đề nghị chúng
ta cùng đến nhà cô ấy.”

“Mình cũng vậy” – Bonnie buồn bã tiếp
lời – “nhưng mình không trông mong gì ở đó đâu. Bên cạnh đó, lỡ như Caroline
không có con malach nào trong người thì sao?”

“Đó là nơi đầu tiên cần xem xét” – Elena
đáp – “Chúng ta cần tìm cho ra kẻ nào đứng đằng sau chuyện nà . Kẻ nào đó đủ
mạnh để ảnh hưởng đến Damon.”

 “Tuyệt” – Meredith nói vẻ chắc nịch – “Và hi vọng sức mạnh
của các dòng chảy ma thuật sẽ giúp chúng ta bởi chuyện này liên quan đến từng
người dân Fell Church.”

50 yard* về phía tây và 30 feet tính từ mặt đất, Damon đang
phải đấu tranh để giữ mình tỉnh táo.

*yard: đơn vị đo
lường, 1 yard = 3 feet = 0,9144m. Nhân đây nói luôn 1 feet = 0,3048 m.

Shinichi luồn tay vuốt mái tóc suôn thẳng có màu như bóng
đêm, những lọn tóc đỏ như lửa phấp phới trước trán hắn. Hắn chăm chú dõi theo
Damon đang ở bên dưới.

Đáng lẽ Damon cũng phải quan sát lại hắn một cách chăm chú
nhưng thay vào đó anh đơn thuần cảm thấy rất,rất buồn ngủ. Chầm chậm, anh bắt
chước theo cử động của Shinichi, lấy tay gạt nhẹ mấy lọn tóc đen nhánh mượt mà
khỏi vầng trán. Mí mắt anh vô tình cứ trĩu xuống. Shinichi vẫn đang cười với
anh.

“Vậy là chúng ta đã thỏa thuận xong.” – hắn ta thì thầm –“
Misao và ta sẽ có thị trấn, ngươi sẽ không cản trở chúng ta. Chúng ta sẽ nắm
quyền kiểm soát các dòng chảy năng lượng. Ngươi đưa các cô gái của ngươi ra
ngoài an toàn… và có được sự trả thù như mong muốn.”

“Chống lại đứa em trai giả dối của tao và tên… tên Mutt đó!”

“Matt” – tai Shinichi rất thính.

“Gì cũng được.Tao sẽ không để Elena bị tổn thương, thế thôi. À
và con nhóc phù thủy tóc đỏ nữa.”

“À đúng rồi, Bonnie ngọt ngào. Ta không
phiền nếu có được một hai đứa giống cô ta. Để coi, một
cho lễ Samhain** và một cho lễ Solstice***.”

**lễ Samhain: chính
là tên gọi khác của lễ Hallowen, được tổ chức vào 31/10 hàng năm.

*** lễ Solstice:
chia làm 2 lại là lễ Solstice mùa hè (giữa hè), tổ chức vào 21/6 hàng năm và lễ
Solstics mùa đông, tổ chức tầm 20>>23/12 hàng năm.

Damon lừ đừ khịt mũi: “Không có hai đứa như cô ta đâu dù mày
có tìm ở chỗ nào đi nữa.Tao cũng sẽ không để nhỏ đó bị thương.”

“Thế còn cô gái cao ,xinh đẹp với mái tóc đen dài… Meredith?”

Damon giật thót “Đâu?”

“Đừng lo, cô ta không đến bắt ngươi đâu” – Shinichi nói êm ái
– “Ngươi muốn làm gì với cô ta?”

“Oh” – Damon thả lỏng hai vai, duỗi dài người một cách nhẹ
nhõm – “Để cô ta đi con đường của cô ta, chỉ cần cô ta tránh xa con đường của
tao.”

Shinichi thong thả ngả lưng tựa vào chạc cây của hắn: “Em
trai ngươi thì không thành vấn đề. Vậy thực sự chỉ còn đứa con trai kia ở lại.”
– hắn thì thầm. Lối thì thầm của hắn luôn toát lên vẻ bóng gió.

“Đúng. Nhưng em trai tao---” – Damon đã gần như ngủ rồi, ngủ
ngay ở vị trí Shinichi vừa rời đi.

“Ta đã nói với ngươi rồi. Anh ta sẽ được quan tâm chăm sóc.”

“Ưm. Ý tao là… tốt.”

“Vậy chúng ta thỏa thuận chứ?”

“Ưm-hmm.”

“Được chứ?”

“Được.”

“Thỏa thuận xong.”

Lần này Damon không trả lời nữa. Anh
đang nằm mơ. Anh mơ thấy đôi mắt màu vàng thiên thần của
Shinichi thình lình mở to chú mục vào anh.

“Damon”. Anh nghe thấy tên mình, nhưng trong giấc mơ của anh
có quá nhiều thứ khiến anh không thể mở mắt nổi. Dù sao thì, anh có thể thấy mà
không cần mở mắt.

Trong giấc mơ,Shinichi khom mình trước mặt anh, mặt hắn
thoáng nét cười. Cảm xúc của họ trộn lẫn với nhau, hơi thở hòa thành một nhịp
(nếu Damon thực sự ‘thở’). Shinichi cứ giữ nguyên tư thế đó hồi lâu như thể hắn
đang kiểm tra cảm xúc của Damon, nhưng Damon biết đối với một kẻ đến từ bên
ngoài, cảm xúc của anh là không thể nắm bắt. Dù vậy, trong giấc mơ Shinichi cứ
bám lấy anh như thể đang cố ghi nhớ hàng mi đen và cong, gò má nhợt nhạt, hay
khuôn miệng với những đường cong tinh tế của Damon.

Sau cùng, Shinichi-trong-giấc-mơ đặt tay phía dưới đầu Damon
và ấn và nơi vết muỗi đốt đang ngứa rát.

“Ồ,có vẻ ngươi lớn lên thuận lợi và khỏe mạnh quá ha?” – hắn
nói chuyện với một thứ gì đó Damon không nhìn thấy – một thứ nằm Bên Trong anh

“Ngươi có thể hoàn toàn kiểm soát và chống lại ý muốn mạnh mẽ
của hắn chứ hả?” - Shinichi nói vậy rồi ngồi yên một lát như thể đang ngắm hoa
anh đào rơi rồi nhắm mắt lại.

“Ta nghĩ là...” – hắn thì thào – “đó là điều chúng ta sẽ thử,
không còn lâu nữa đâu. Sớm. Rất sớm thôi. Nhưng trước hết chúng ta phải lấy
được sự tin tưởng của hắn, loại bỏ đối thủ của hắn. Khiến hắn mụ mị, khiến hắn
chìm trong tức giận, hư vô và mất thăng bằng. Khiến hắn phải luôn nghĩ về Stefan,
về sự căm ghét của hắn dành cho Stefan – kẻ đã cướp mất thiên thần của hắn. Và
trong lúc đó ta sẽ lo những việc cần được hoàn thành ở đây.”

Rồi hắn quay sang nói với Damon: “Chúng ta đúng là đồng minh...”
– hắn phá ra cười – “… nhưng không phải khi ta đã chạm được ngón tay vào linh
hồn ngươi. Đây. Cảm thấy nó chứ? Và ta có thể khiến ngươi làm những điều…”

Và rồi dường như hắn lại chuyển sang nói với thứ sinh vật vẫn
ở bên trong cơ thể Damon: “Nhưng ngay bây giờ… một bữa tiệc nhỏ giúp ngươi lớn
nhanh hơn và mạnh hơn.”

Trong giấc mơ, Shinichi làm một điệu bộ rồi đi giật lùi lại,
luôn miệng mời một thứ malach vô hình trèo lên cây. Chúng bò lên và che lấp gáy
của Damon. Và rồi, thật đáng sợ, chúng chui vào bên trong anh lần lượt từng
con, từng con một, chui qua những vết cắt trên cơ thể mà anh không nhớ là mình
từng có. Cái cảm giác nhũn nhão như con sứa của cơ thể chúng thật không thể
chịu nổi… và chúng cứ thế cui vào bên trong anh…

Shinichi cất tiếng hát êm ái.

“Oh, hãy đến đưa ta đi, những thiếu nữ xinh xắn của ngươi

rất nhanh đã lấy mất tâm trí ta

Đưa ta đi trong ánh mặt trời hay ánh trăng

Khi những đóa hồng vẫn đương nở rộ…”

Trong giấc mơ, Damon đang tức giận. Không phải vì chuyện vô
lý lũ malach có bên trong anh bởi điều đó thật tức cười. Anh tức giận bởi anh
biết gã Shinichi-trong-giấc-mơ đang quan sát Elena khi cô đang thu dọn những gì
còn sót lại của chuyến picnic. Hắn đang quan sát từng cử động của cô ấy ở một
khoảng cách đáng lo.

“Hoa vẫn nở mỗi dấu chân ngươi qua

… Những đóa hồng dại đẫm máu đỏ.”

“Elena của ngươi quả là một cô gái khác thường” – gã
Shinichi-trong-giấc-mơ thêm vào – “Nếu cô ta còn sống,ta nghĩ cô ta sẽ là của
ta trong một đêm hay tương tự thế.” Hắn dịu dàng vuốt những lọn tóc còn vương
trên trán của Damon và nói “Một cảm xúc kì lạ, ngươi có nghĩ thế không? Ta sẽ
bảo đảm cô ta được chết một cách đẹp đẽ.”

Nhưng Damon đang ở một trong những giấc mơ mà ở đó bạn không
thể nói hay cử động. Anh không trả lời.

Trong lúc ấy, lũ vật nuôi trong- giấc- mơ của gã
Shinichi-trong-giấc-mơ tiếp tục trèo lên cây, cơ thể nhũn như thạch Jell-O, trút
vào bên trong anh. Một con, hai con, một tá, hai tá… Ngày càng nhiều hơn.

Và Damon không thể tỉnh dậy ngay cả khi anh cảm giác được
ngày càng nhiều maclach đang tới từ phía khu rừng cổ. Chúng không chết, cũng
chẳng sống, không phải đàn ông và chẳng phải thiếu nữ, sức mạnh của chúng giúp
Shinichi điều khiển tâm trí Damon từ đằng xa. Dường như chúng kéo tới vô tận.

Shinichi theo dõi dòng chảy sáng lấp lánh tạo bởi cơ thể
malach diễn ra bên trong Damon. Sau một lúc, hắn lại hát:

“Mỗi ngày đều quí giá, đừng bỏ lỡ…

Hoa sẽ tàn và chúng ta cũng vậy…

Đến với ta hỡi các cô thiếu nữ

Khi chúng ta còn trẻ và vẫn vô tư.”

Damon mơ anh nghe thấy từ “hãy quên đi”  được thì
thầm bởi hàng trăm giọng nói. Và mỗi khi anh cố nhớ lại phải quên điều gì thì
chúng lại tản ra và biến mất…

Anh thấy mình tỉnh lại trên cây, toàn bộ cơ thể đau ê ẩm.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.