Điện hạ, thần biết sai rồi - Chương 22 - 23 - 24
Chương 22
Tin thái tử thi đấu cùng Phò
mã trong khoảnh khắc truyền khắp trường đua cho nên tất cả hoàng thân quốc
thích đều tụ lại giữa sân trông đợi chứng kiến trường hợp hiếm thấy này.
Cùng lúc, Lâm San đứng trong
đám người đó, vui không nổi.
Đây tuyệt đối là trả thù,
tuyệt đối là trả thù, tuyệt đối là trả thù! Thầm mắng Đỗ Hạo vài câu, Lâm San
ngẩng đầu, nịnh nọt cười nói: "Điện hạ, thần tài nghệ không bằng người
khác, hay là thôi đi..."
Đỗ Hạo nhíu mày: "Phò mã
đây là không nể mặt bổn vương?"
Lâm San rơi lệ, đây rõ ràng
là uy hiếp, thân là thái tử lại khiến Phò mã nho nhỏ ta khó xử, thật không có
khí độ! Lâm San tiếp tục thầm mắng Đỗ Hạo rồi vờ đỡ trán, yếu ớt nói: "Ôi,
ta bỗng nhiên cảm thấy đầu có chút choáng váng, thật choáng váng, thật choáng
váng... Ta qua kia ngồi một lát..."
Mới xoay người, Cố Tả mặt
không đổi sắc chắn trước mặt nàng, ngay sau đó trong đám người vây xem có ai
hô: "Phò mã, đừng chối từ, cho chúng ta mở mắt một phen!", "Đúng
vậy, nghe nói Phò mã thiếu niên tài tuấn, thân thủ bất phàm, làm cho mọi người
thật muốn thưởng thức!", "Tai nghe mắt thấy, Phò mã đừng khiêm nhường
..."
Đây đều là lời đồn, lời đồn!
Lâm San lệ rơi đầy mặt, ta nói mấy lời đó là ai đồn vậy? Nào là thiếu niên tài
tuấn, thân thủ bất phàm, ta chỉ có cái mạng này thôi! Lâm San hé ra bản mặt còn
khó coi hơn khóc.
Đỗ Hạo luôn đứng cạnh xem
diễn, từ sau đi tới, ngữ khí cự tuyệt không tha: "Phò mã, xin mời."
Lâm San biết mình dù sao đều
phải chết, yên lặng ngẩng đầu, nói: "Cái kia... Ta có thể xin đổi ngựa
không?"
Vô Ảnh một bên nôn nóng giật
giật vó.
"Tốt." Đỗ Hạo ngẩng
đầu, nhìn xung quanh một vòng, cất cao giọng: "Có ai nguyện ý đổi ngựa cho
Phò mã?"
Mọi người bao gồm cả ngựa,
tất cả đều yên lặng, lui ra sau từng bước.
Lâm San: "..."
"Phò mã thấy đó bổn
vương cũng bất lực." Đỗ Hạo nhún vai, tỏ vẻ không nề hà.
"Điện hạ, thần đến
chuồng ngựa đổi một con khác cho Phò mã." Liên Phong bỗng nhiên tiến lên
trước.
"Lớn mật!" Cố Tả
bỗng nhiên tiến lên chắn trước mặt Liên Phong, "Thái tử nói chuyện cùng
Phò mã, nào tới lượt ngươi xen vào, lui xuống cho ta!"
Liên Phong mắt nhìn Lâm San,
không mảy may nhúc nhích.
Mọi người đều hít hà, ai cũng
biết Liên Phong đã từng cứu mạng hoàng thượng, bởi vậy hoàng thượng đối với hắn
càng thêm ân sủng, rất nhiều trọng thần trong triều đều không thể không nhường
vị thủ lĩnh ngự tiền thị vệ này ba phần nhưng đám triều thần này lại không ngờ
hắn dám phân cao thấp ngay cả với thái tử, lúc này, tất cả mọi người ôm loại
tâm tình chờ xem kịch vui.
Đỗ Hạo nheo mắt, cẩn thận
đánh giá Liên Phong, vẻ mặt có chút khiến người khác đoán không ra.
Lâm San vừa thấy là biết
không được, bộ dạng Liên Phong cùng Đỗ Hạo giống nhau như đúc, tuyệt đối không
có khả năng trùng hợp đơn giản như vậy, mà Liên Phong lại từng nói với nàng
tuyệt không được tiết lộ, có thể thấy được hắn đối việc này có kiêng kị. Nay
Liên Phong vì mình công khai giằng co cùng Đỗ Hạo, vạn nhất xảy ra chuyện gì,
hại đến Liên Phong thì làm sao bây giờ?
Lâm San tuy tham tài nhưng
không phải là người xấu, nháy mắt liền vọt tới giữa Đỗ Hạo và Liên Phong, thuận
tay đẩy Liên Phong ra: "Không cần đổi, không cần đổi, ta xem con ngựa này
hẳn không có tật xấu gì, ngươi nói đi?" Quay đầu liếc Vô Ảnh một cái.
Vô Ảnh giật giật đá chân, đầu
giống như khinh thường, quay sang hướng khác.
Ách... Lâm San có điểm, cười
gượng hai tiếng: "Giàu sang không thể cám dỗ, nghèo hèn không thể lay
chuyển, quyền lực không thể khuất phục, ngựa tốt! Ngựa tốt!"
Mọi người: "..."
Bởi vì Lâm San ra mặt, chuyện
Đỗ Hạo giằng co cùng Liên Phong xem như được giải quyết, lực chú ý của mọi
người lại dời qua trận đấu. Lâm San giờ này bắt đầu hối hận, ai u, ta vừa rồi
còn ra vẻ có năng lực, ngay cả ngựa đều không thể trèo lên, còn đấu nỗi gì!
Lâm San nội tâm vô cùng bi
ai, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, thân thủ kiên trì bám lên yên của Vô
Ảnh. Vô Ảnh bỗng nhiên hí một tiếng, chạy chậm vài bước, lập tức đá Lâm San về
đằng sau.
Nhất thời, tất cả mọi người
vốn còn tính xem kịch vui đều thất vọng thở dài, không thể nào, Phò mã liền như
vậy? Tin đồn cũng quá mù quáng. Có người lớn gan bắt đầu thổn thức: "Phò
mã, sao còn không lên ngựa?", "Đúng vậy, lên đi, lên đi!"
Giờ khắc này, Đỗ Hạo đã dễ
dàng yên vị trên con ngựa "yêu quái" nhiều năm cùng chinh chiến sa
trường, yêu quái nâng móng trước lên, khua một tiếng, hí lộng trường đua làm
mấy thớt ngựa chung quanh đều lui ra sau vài bước, duy độc Vô Ảnh còn ung dung
đứng tại chỗ cúi đầu ăn cỏ.
Lâm San 囧 : "Này! Huynh đệ, ta biết ngươi dũng mãnh,
ngươi khinh thường ta nhưng ngươi xem, con súc sinh kia khinh thường ngươi thế
nào, ngươi xác định ngươi có thể nuốt trôi sao?"
Vô Ảnh không để ý nàng, tiếp
tục thong thả ăn cỏ.
Lâm San nổi giận, vỗ lưng
ngựa: "Ngươi tiến lên cho ta!"
Tất cả mọi người đều sửng sốt
vì hành động này của nàng, yên lặng nhìn Vô Ảnh: "Đây thật là ngựa đực? Là
thật? Không phải sao? ...
Vô Ảnh đang ăn cỏ bỗng nhiên
dừng lại, nâng đầu lên, chân tướng giống như nghe hiểu bình thường.
Lâm San mừng rỡ: "Huynh
đệ, ngươi đủ tâm huyết! Ta thích!" bèn kích động giữ chặt yên ngựa, chân
bước lên, cắn răng một cái hắc, thật đúng là cho nàng lên rồi!
Trong nháy mắt, cảm giác
thành tựu của Lâm San không ngừng cuồn cuộn dâng lên từ dưới đáy, quay đầu nhìn
Đỗ Hạo giống như khiêu khích, đã thấy hắn mỉm cười, ánh mắt kia làm Lâm San
rùng mình, nổi da gà, ngồi trên ngựa không vững, thiếu chút nữa ngã xuống.
Nàng hoảng sợ vội vàng dùng
chân kẹp lấy bụng ngựa, cũng không nghĩ hành động này đúng là tín hiệu thúc
ngựa đi tới, Vô Ảnh lập tức tung vó, Lâm San hoảng sợ, hai tay gắt gao ôm cổ Vô
Ảnh, càng ôm chặt, Vô Ảnh chạy càng nhanh. Mọi người ở đây ngây ngẩn cả người,
nhìn Lâm San đằng kia kêu cứu nhưng không ai tiến lên.
Liên Phong đứng cách đó không
xa, trong mắt hiện lên một tia lo lắng, thân vừa muốn tiến lên liền bị ngăn
cản, người chặn đường là Cố Tả.
"Tại hạ xin khuyên Liên
đại nhân, không cần đa sự." Cố Tả thanh âm lạnh lùng, nghe giống như
khuyên can, kì thực đang cảnh cáo.
Liên Phong dừng bước, tay cầm
đao bên hông, ngay khi hắn vừa do dự, Lâm San ngồi trên lưng Vô Ảnh rốt cục
chống đỡ không được, lăn từ lưng ngựa xuống, ngã chỏng vó.
"Ha ha ha..." Mọi
người vây xem nhất thời chợt phát ra một trận cười, có người bắt đầu ồn ào,
"Thì ra Phò mã có bản lĩnh như vậy?", "Ngay cả ngựa đều không
khống chế được, sao chế ngự được công chúa?", "Lời đồn rốt cuộc không
nên tin..."
Lâm San dù sao cũng là nữ
nhi, ngã một cú nặng như vậy, cả người đều đau, phía sau còn truyền đến từng
trận cười nhạo bên tai, bỗng dưng sinh ra đầy bụng ủy khuất, mũi đau xót muốn
khóc.
Liên Phong đứng bên rốt cục
nhịn không được. "Tránh ra!" Hắn lạnh lùng nói với Cố Tả.
Cố Tả bất động thanh sắc:
"Liên đại nhân không sợ đắc tội thái tử?"
"Ta lặp lại lần nữa,
tránh ra cho ta." Thanh âm của hắn lại thấp vài phần, con ngươi dưới mặt
nạ giương lên sắc bén như dã thú. Ánh mắt này làm Cố Tả không hiểu sao sinh ra
vài phần khiếp đảm, vì sao ánh mắt này lại quen thuộc như vậy?
Ngay khoảnh khắc Cố Tả phân
tâm, Liên Phong đã lách mình vòng qua hắn, lập tức chạy tới bên cạnh Lâm San.
"Tránh ra!" Lâm San
lập tức gạt cánh tay đang định đỡ mình lên, "Ta không cần đồng tình, ta có
thể tự mình đứng lên!"
Một khắc kia, Liên Phong có
chút thất thần như thể hắn lần đầu tiên chứng kiến biểu tình bình thường giống
con gái của nàng, quật cường, cứng cỏi, không chịu thua. Biểu tình đó hoàn toàn
khác biệt với sự bướng bỉnh, bốc đồng khi ở chung, mặc dù yếu ớt như nữ tử
nhưng sâu trong nội tâm lại dấy lên một khát vọng muốn bảo hộ nàng.
Lúc Liên Phong thất thần, Lâm
San đã đứng lên, mặc dù có lúc nàng ra vẻ chân chó nhưng một khi tính quật
cường bị kích động tuyệt không dễ dàng nhận thua.
Tiếng cười nhạo xung quanh
vẫn còn tiếp tục, Lâm San không để ý, lấy tay lau mặt bẩn vì ngã, kéo dây cương
của Vô Ảnh. Vô Ảnh không kiên nhẫn giật giật, lại làm nàng từ trên mình ngã
xuống.
Đau! Rất đau! Nhưng Lâm San
không khóc, nàng biết rất rõ đây là niên đại nào, không có cha mẹ cho nàng dựa
vào, cũng sẽ không có bằng hữu nghe nàng khóc kể, nếu muốn đứng lên, cũng chỉ
có thể dựa vào chính mình.
Nàng lại một lần nữa gian nan
leo lên, bị đá vụn cứa cánh tay chảy máu, giờ khắc này, tiếng cười nhạo chung
quanh tựa hồ giảm xuống, ánh mắt trêu tức cũng bớt hẳn.
Ngay cả Liên Phong đứng một
bên định giúp nàng cũng bị ánh mắt kiên định của nàng làm khựng lại thật lâu,
không dám bước chân.
Cứ như vậy, Lâm San một lần
lại một lần leo lên ngựa, một lần lại bị Vô Ảnh lỗ mãng như thế, sau nhiều đợt,
Đỗ Hạo rốt cục lên tiếng.
"Không có ý nghĩa, không
thể so. Cố Tả!"
"Có thuộc hạ."
"Hồi cung." Hắn dứt
lời, Cố Tả đi theo sau hắn, quay đầu hướng về phía Lâm San mắt nhìn ý vị thâm
trường.
Thái tử đều đi rồi, còn nhìn
cái gì? Đám người vây xem nhất thời giản tán, vừa rồi trường đua còn chen chúc
bỗng nhiên chỉ còn lại hai người Lâm San cùng Liên Phong.
Lâm San có chút nghi hoặc,
không chỉ vì bị ngã mà là vì bỗng nhiên tình thế đột biến làm nàng có chút
thích ứng không được. Sửng sốt một lát, nàng mới chợt tỉnh ngộ: "Ý tứ này
là... Không cần so nữa? "
Nàng trước mắt sáng ngời,
thương thế trên người tất nhiên không thể không đau, ngẩng đầu nhìn ánh mắt của
Liên Phong đang chăm chú vào nàng, ngây ngốc cười.
Thật lâu thật lâu về sau,
ngay cả Liên Phong cũng tự hỏi chính mình, vì sao mỗi lúc nghĩ đến cô gái này,
đầu tiên hắn luôn cười.
Chương 23
Thời gian đảo mắt đã qua một
tháng, trận đấu kỵ xạ của hoàng thất mỗi năm một lần từ từ tới gần.
Lâm San mỗi ngày đều đi luyện
tập, tuy rằng Vô Ảnh vẫn giống như trước không để nàng cưỡi nhưng ít nhất sẽ
không lỗ mãng hất nàng đi, phỏng chừng ngựa với người cũng trơ lỳ giống nhau,
đá một người nhiều lần lắm cũng không sao. Huống chi người này còn mặt dày mày
dạn, chưa tới phút cuối chưa thôi.
Kỹ thuật cưỡi ngựa của Lâm
San vô cùng thê thảm, nhờ Liên Phong chỉ đạo cuối cùng cũng có chút chút thành
tựu, từ mức vô cùng thê thảm thăng cấp lên thành mèo ba chân, theo lý luận mà
nói hẳn là thuộc loại chất lượng tăng vùn vụt.
Nhưng Lâm San thật không hài
lòng, mục tiêu của mình là quán quân, với trình độ hiện tại này thật sự với
không tới! Lâm San càng nghĩ càng đau đầu.
Cuộc đấu kỵ xạ lần này cũng
không phải lấy cá nhân danh nghĩa tham gia mà là tổ đội tham gia. Tổng cộng
chia làm bốn đội bao gồm đội đỏ do thái tử Đỗ Hạo suất lĩnh, thành viên chủ yếu
là hoàng tử, đội xanh do Tam hoàng tử Đỗ Cảnh suất lĩnh, ngoại trừ hoàng tử
thành viên còn có các vương gia khác trong hoàng tộc, đích tôn của quốc cữu,
mặt khác hai đội còn lại là đội đen của công tử Thái sư phủ Liễu Tần Vân và
cuối cùng đội vàng của Lâm San, đội trưởng là ca ca Tống Lâm Phong của hắn.
Theo lý thuyết, xét tài năng
của Tống Lâm Phong, muốn đoạt quán quân hẳn là không có vấn đề lớn gì nhưng
Tống Lâm Phong hành sự cẩn thận, thà không đoạt giải chứ không nguyện đắc tội
với người. Kể từ đó, Lâm San cũng chỉ có thể dựa vào chính mình.
Lâm San rất nhanh cân nhắc
các đội trưởng, trước tiên là Liễu Tần Vân. Nghe nói người này chơi đùa cùng
thái tử từ nhỏ đến lớn, đối với Đỗ Hạo trung thành và tận tâm, tuyệt không có ý
niệm tranh đoạt gì với Đỗ Hạo, có thể xem như không phải là địch thủ. Về phần
Đỗ Cảnh, Lâm San đánh giá hắn chính là đồ phá đám, nếu phần thưởng là mỹ nữ thì
còn có điểm hứng thú, còn vàng bạc châu báu thì thôi đi. Vì thế, Lâm San cũng
loại Đỗ Cảnh ra khỏi danh sách địch thủ.
Nếu đã như vậy thì địch thủ
duy nhất chỉ còn đúng vậy, chính là cái tên Đỗ Hạo đáng chém ngàn đao kia.
Nhớ tới Đỗ Hạo, Lâm San liền
nghĩ, tỷ tỷ ta cho dù không được trọng thưởng cũng sẽ không cho ngươi đắc ý!
Quân tử báo thù mười năm không muộn, nữ tử báo thù, ngày mai cho ngươi biết
tay.
Kết quả, trước trận đấu một
ngày, Lâm San mượn cỡ tập luyện, trốn vào chuồng, vụng trộm thả chút "gia
vị" vào cỏ của "yêu quái".
"Gia vị" này là
thuốc kích thích mà Lâm San hỏi thăm được từ dân chuyện đua ngựa cá cược phi
pháp, chỉ cần dùng một liều nhỏ sẽ khiến ngựa tăng tốc nhưng nài ngựa sẽ rất
khó khống chế, đặc biệt đối với ngựa săn bắn càng không dễ dàng gì.
Mọi việc diễn ra theo đúng kế
hoạch của Lâm San, chút thuốc kích thích đó không dễ bị phát giác, chỉ có vào
trận đấu mới có hiệu quả, theo lý thuyết là thần không biết, quỷ không hay.
Nhưng Lâm San lại bỏ qua một
người, người này thoạt nhìn tưởng như không hứng thú gì với giải thưởng, kì
thực lại như hổ rình mồi, chằm chằm vào chức quán quân của trận đấu, đó chính
là Tam hoàng tử Đỗ Cảnh. Để bình định đối thủ trước trận đấu, hắn đã phái thủ
hạ Quỷ Mị sớm theo dõi ngựa, sai Quỷ Mị hạ dược lũ ngựa, cũng là loại mà Lâm
San dùng.
Loại thuốc này chỉ có thể hạ
một liều thuốc nhỏ, nếu dùng quá nhiều sẽ khiến lũ ngựa có biểu hiện nôn nóng
rõ ràng. Lâm San cùng Quỷ Mị một trước một sau, đều hạ loại này nên bi kịch
liền xảy ra.
Tối hôm đó, "yêu quái"
theo Đỗ Hạo chinh chiến sa trường lẫn toàn bộ đám ngựa còn lại đều phấn khởi cả
một buổi tối, ngày hôm sau, toàn bộ tám con đều mệt rũ nằm bẹp dí.
Điều này khiến tất cả mọi
người trợn tròn mắt, ngay cả Đỗ Cảnh tỉ mỉ bày mưu trước đó cũng giật mình,
hung hăng mắng Quỷ Mị, Quỷ Mị đáng thương không hiểu vì sao sự tình lại thành
như vậy.
Chuyện cả bầy ngựa rơi vào
tình trạng kì lạ lọt vào tai hoàng thượng, nhất thời long nhan giận dữ.
Đùa giỡn gì? Thịnh thế hoàng
tộc mỗi năm một lần có thể chậm trễ sao? Trước trận đấu xảy ra chuyện kì lạ với
ngựa, không cần nghĩ cũng biết có người phá rối, nghĩ chỉ cần phá rối là xong?
Hoàng đế giận dữ, tuyên bố bãi miễn mã quan phụ trách sự kiện lần này, ngoài ra
trận đấu vẫn tiến hành như cũ, không có ngựa cũng không sao.
Thế là cuộc thi cưỡi ngựa
biến thành thi bắn cung.
Lâm San hối hận, sớm biết vậy
sẽ không hạ dược nhiều, hiện tại cưỡi ngựa thành bắn cung, Đỗ Hạo kia càng
chiếm ưu thế, về phần nàng... Lâm San chỉ biết rơi lệ: "Ngươi nói đổi
thành thi bắn cung tốt lắm sao?"
Vốn dĩ tất cả đều lên kế
hoạch chuẩn bị cho cuộc thi cưỡi ngựa rất tốt bỗng nhiên bị đổi thành thi bắn
cung làm nhiều hoàng tử, quý tộc dự thi giảm hẳn hứng thú.
Hoàng thượng có điểm giận,
trận đấu này vốn là truyền thống hàng đầu của quốc gia nhằm tìm kiếm hiền thần,
bồi dưỡng nhân tài, vì huấn luyện ý thức đồng đội nay lại thành như vậy bảo sao
không đau đớn? Kết quả, hoàng đế thương lượng một phen với các đại thần, quyết
định bổ sung thêm một nội dung thi đấu nữa là tìm kiếm bảo vật. Ai tìm ra trước
sẽ trở thành quán quân và ngoài phần thưởng hậu hĩnh còn được thưởng bảo vật
của cuộc thi là 3 viên Đông Hải dạ minh châu.
Thánh chỉ vừa ban ra, toàn
trường đều ồ lên.
Lâm San phấn khởi, đây mới là
trận đấu có phẩm vị! Cưỡi ngựa bắn cung gì đều không sáng lạn bằng tìm bảo vật,
vận cứt chó của nàng thật sự qua rồi. Lâm San vừa hưng phấn vừa nghe Tống Lâm
Phong bố trí.
"Dương công tử cùng Lý
thiếu tướng, các ngươi phụ trách xem bản đồ này, Mặc huynh... Ngươi phụ trách
nơi này, còn có Thẩm hiền đệ, ngươi phụ trách nơi này..." Hắn đem nhiệm vụ
phân công một lần, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Lâm San.
Lâm San cười hớ hớ, vẻ mặt
chờ mong.
"Ngươi." Tống Lâm
Phong chỉ hắn - một muội muội phiền toái: "Cùng tổ với ta."
Ách... Lâm San, đại ca, ngươi
có ý tứ gì? Sẽ không bảo ta thủ ở hậu phương đi, không cần, ta muốn ra tiền
tuyến! Lâm San trong lòng trăm ngàn lần không muốn nhưng Tống Lâm Phong sao có
thể tha cho nàng, nói nào là không để nàng tùy tiện chạy loạn, rơi vào đường
cùng, Lâm San đành phải tự mình hành động.
Ngay từ khi bắt đầu tìm kiếm
bảo vật, Lâm San liền vụng trộm lấy một tấm bản đồ, chuẩn bị lát nữa tìm cơ hội
một mình hành động.
Điểm cẩn thận ấy của Lâm San
làm sao có thể qua mặt Tống Lâm Phong? Trận đấu vừa bắt đầu, mọi người đang
tiến vào rừng cây rậm rạp, Lâm San đã bị Tống Lâm Phong túm gáy.
"Tống Lạc, nếu dám gây
chuyện, ta cam đoan ngươi về sau không có một ngày yên thân." Tống Lâm
Phong hung thần ác sát trừng mắt nhìn nàng, hoàn toàn không có chút hình tượng
nào của Tống gia đại công tử ngọc thụ lâm phong.
Lâm San không khỏi thở dài
giùm Đỗ Minh Nguyệt, ta nói công chúa có biết vì sao nói tưởng tượng vĩnh viễn
hoàn mỹ hơn sự thật không? Thần tượng chính là mây bay, nếu ngươi biết Tống Lâm
Phong là người như vậy, ngươi có thể đối với hắn nhớ mãi không quên sao? Lừa
gạt! Đây là lừa gạt!
Lâm San lắc đầu, bị Tống Lâm
Phong một phen túm chặt cổ, chế trụ thân hắn bên cạnh.
Trận đấu tiến hành từ giữa
trưa đến lúc mặt trời ngã về phía tây, Lâm San vẫn tìm không thấy cơ hội trốn
đi, thẳng đến lúc sắc trời có chút tối, Tống Lâm Phong ngẩng đầu nhìn nhìn:
"Thời gian không còn sớm, trở về đi."
Uy! Ngươi có lầm hay không,
chúng ta vào rừng tìm bảo vật, không phải đi dạo? Lâm San buồn bực, bĩu môi
nói: "Ta mắc tiểu."
Tống Lâm Phong nhíu mày:
"Nhịn."
"Không được!" Lâm
San bất mãn kháng nghị, "Ngươi là nam, có thể giải quyết bất cứ lúc nào,
ta là nữ, đều nhịn cả ngày rồi lại nhịn nữa thì không được, ta quá mót, ta quá
mót, ta quá mót..."
"Có phiền quá
không?" Tống Lâm Phong không kiên nhẫn nhíu mày, phất phất tay, "Đi
nhanh về nhanh, đừng đùa giỡn, trời tối trong rừng rất nguy hiểm."
Lâm San thè lưỡi: "Thời
hạn của trận đấu sắp hết, bảo bối người ta đã sớm tìm được rồi, ta còn làm cái
rắm gì nữa?" Trong lòng giả vờ tâm niệm rồi chạy về hướng rừng cây rậm rạp
xa xa.
Ngay tại lúc nàng ngồi xổm
xuống, chuẩn bị giải quyết, xa xa một thân ảnh lọt vào tầm mắt.
Đỗ Hạo?!
Lâm San ngẩn ra, nhanh chóng
phản ứng lại, vội vàng ngồi cạnh chỗ cây cối khuất nhất, bàn tay đặt bên hông,
cầm thật chặt cây cung nàng giấu từ sớm.
Quân tử báo thù, mười năm
không muộn, nữ chi báo thù, không cần chờ ngày mai, hiện tại sẽ cho ngươi biết
tay!
Chương 24
Tuyệt kỹ bắn cung của Lâm San
là nhờ trước đây luyện ở nhà bà nội ở nông thôn, khi đó cùng một đám trẻ đi bắn
chim sẻ, chỉ cần có cung, nàng tuyệt đối là bách phát bách trúng, đánh đâu
thắng đó, không gì cản nổi. Có tuyệt kỹ như vậy trong người, Lâm San tay cầm
cung, tin tưởng gấp trăm lần, thề nhất định phải báo thù Đỗ Hạo đã làm nàng khó
xử trước đó.
Trời bắt đầu tối dần, Lâm San
mai phục tại lùm cây quan sát Đỗ Hạo ở đằng xa, bỗng nhiên dừng lại, ngẩng đầu
tựa hồ đang nhìn sắc trời.
Tận dụng thời cơ!
Lâm San vội vàng cầm lấy
cung, nhắm mục tiêu bộ vị trọng yếu, không chút do dự bắn ra.
Ngay khi nàng vội vàng hy
vọng tiếng kêu thảm thiết của Đỗ Hạo vang lên ngay sau đó, thân ảnh Đỗ Hạo cách
đó không xa chợt lóe, bỗng nhiên không thấy bóng dáng.
Lâm San nhất thời choáng
váng, người đâu?
Nàng có điểm mơ hồ, sao một
người mới quay qua một chút đã không thấy tăm hơi? Sẽ không phải là phát hiện
ra nàng rồi? Nàng bỗng dưng khẩn trương, không dám lại hành động thiếu suy
nghĩ, ngồi núp ở lùm cây một hồi lâu, xem Đỗ Hạo giống như thật sự không thấy,
lúc này mới thật cẩn thận đứng lên, sờ soạng chuẩn bị trở về tìm Tống Lâm
Phong.
Ngay khi nàng vừa đứng lên,
trong nháy mắt gây động, Đỗ Hạo đang bị mình mai phục đánh lén bỗng xuất hiện
trong bóng tối đặt đoản kiếm lên cổ Lâm San.
Lâm San cả kinh, phản xạ tính
quay đầu, hai người ánh mắt chạm nhau, tất cả đều ngây ngẩn.
Đỗ Hạo nhíu mày: "Sao
lại là..."
Nói còn chưa dứt, Lâm San
liền tự biết lại gặp rắc rối, hô to một tiếng: "Ngươi xem kia!" Sau
đó thừa cơ Đỗ Hạo phân tâm, xoay người bắt đầu chạy bay biến.
Chút kỹ xảo nhỏ nhoi đó làm
sao có thể lừa Đỗ Hạo, hắn dễ dàng bắt được cổ Lâm San, một phen kéo lại, khóe
miệng cười khinh miệt: "Còn muốn chạy?"
Thanh âm này có chút làm
người ta không rét mà cảm thấy nguy hiểm, đều nói chó nóng nảy sẽ nhảy tường,
Lâm San nóng nảy cũng sẽ làm ra sự tình khiến người ta không tưởng được, nàng
vòng vo thân ảnh, hoàn toàn không suy nghĩ, phản xạ nâng chân lên hung hăng đạp
Đỗ Hạo một cước.
Một cước này với Đỗ Hạo mà
nói, tuyệt đối là khoảnh khắc khó quên nhất trong hai mươi hai năm làm người
của hắn, hạ thân đau đớn làm hắn đứng không vững nhưng tay không những vẫn túm
chặt Lâm San không buông ngược lại còn cắn răng chế trụ thắt lưng của người
đang định nhân cơ hội bỏ trốn kia.
Đây là sự khác biệt giữa nam
và nữ, dù hắn bị thương vẫn có năng lực áp chế một nữ nhân, Lâm San không ngờ
mình sẽ bị Đỗ Hạo chế ngự, hết sức sợ hãi, xoay người lại tính đạp thêm một
cước.
Lúc này Đỗ Hạo thông minh,
lắc mình tránh đi lôi theo người đang cố tình giãy dụa trong tay, dưới chân
bỗng mềm lún, ngay lập tức rơi xuống một hố lớn bị lá cây phủ kín, hai người
đều không chú ý, bất ngờ không kịp phòng thủ cùng ngã nhào vào huyệt động nhỏ
hẹp.
Lâm San đang giãy dụa, không
ngờ bỗng rơi vào một trận trời đất đảo lộn, chấn động kịch liệt, lục phủ ngũ
tạng đều muốn nôn hết ra, đầu óc choáng váng, thân mình đau đến chết lặng, bất
quá tay không sao, nàng cắn răng sờ soạng... A? Sao lại mềm như thế?
Một âm thanh nghiến răng
nghiến lợi từ dưới thân truyền đến: "Ngươi còn muốn sờ bao lâu?"
Ách... Lâm San nhanh chóng mở
mắt ra, sau khi thích ứng được với ánh sáng tù mù dưới này, nàng thấy được
khuôn mặt cực độ giận dữ của Đỗ Hạo đồng thời cũng thấy mình vừa rớt xuống ngay
trên người Đỗ Hạo, bàn tay vừa vặn quờ quạng mặt người ta.
Lâm San nhanh chóng phản ứng,
rút hai tay về để trên không, đồng thời miệng nói câu: "Điện hạ, thần biết
sai rồi!"
Đỗ Hạo giật giật khóe miệng,
tức đến độ quả thực muốn giết người nhưng hắn lại nói với cái người mình đang
muốn giết kia: "Biết sai rồi liền lăn xuống, nhanh lên!"
"Được được được!"
Lâm San vội vàng ba chân bốn cẳng đứng lên, trong lúc đó còn "không cẩn
thận" giẫm hai chân Đỗ Hạo, trong đó có một cước thực "trùng
hợp" dẫm ngay vết thương cũ của Đỗ Hạo.
Nhìn Đỗ Hạo nhăn mặt vặn vẹo,
Lâm San thưa dạ: "Điện hạ, thần không phải cố ý, thần biết sai rồi... Ai
nha, cẩn thận!" Vừa dứt lời, từ phía trên lăn xuống một tảng đá rơi ngay
chính giữa đầu Đỗ Hạo.
Lâm San nhanh chóng khóc
thương giùm tảng đá kia, thạch huynh, ngươi xả thân vì nghĩa như vậy thật làm
người ta cảm động! Ta bi ai giùm ngươi! Một mặt giả mù sa mưa nói: "Điện
hạ, đây cũng không phải là lỗi của thần, thần đã nhắc nhở ngài ... Ai nha, cẩn
thận!"
Đỗ Hạo phản xạ định tránh,
kết quả lúc này bị tảng đá bên cạnh nện xuống ngay khuôn mặt tuấn tú của hắn.
Còn đang hết sức choáng váng
mơ hồ, bỗng nghe được âm thanh tự nhủ bên tai: "Ta đều nói phải cẩn thận
thôi, thật là, thái tử gì đâu..." Bỗng dưng, một cỗ giận dữ dâng lên, đem
Lâm San đang che miệng cười trộm áp vào trên vách đá.
Lâm San không nghĩ Đỗ Hạo bị
dọa chết khiếp này còn khí lực mạnh mẽ như vậy, nhất thời như đang mơ, chờ đến
khi phản ứng được, cả người đều bị đặt trên vách đá ẩm ướt, Đỗ Hạo một tay giữ
nàng, một tay đặt trên vách, nhìn nàng chằm chằm trong gang tấc, trong lúc
hoảng hốt, Lâm San bỗng không tài nào phân biệt được người nào là Liên Phong,
người nào là Đỗ Hạo. Cảm giác này chỉ dừng trong chớp mắt, lập tức bị vẻ mặt
tức giận của Đỗ Hạo kia xua đi.
Xì! Liên Phong không hung
hăng thế! Lâm San lấy lại tinh thần, thấy Đỗ Hạo chằm chằm nhìn mình giống như
muốn ăn tươi nuốt sống, không khỏi chột dạ, ngoài miệng lại quật cường nói:
"Điện hạ, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, ngươi dù không vừa mắt thần,
cũng không thể ở đây động thủ, nếu truyền ra ngoài người khác sẽ cười nhạo
ngươi, đường đường thái tử một nước lại ức hiếp người không có một tấc sắt
trong tay... Khi dễ Phò mã yếu ớt... Ai! Ngươi, ngươi sẽ không phải đang muốn
đánh ta đó chứ? Này, muốn đánh cũng không cần đánh vào mặt, ta dựa vào mặt để
kiếm cơm đó!"
Khi Lâm San sợ tới mức bắt
đầu hồ ngôn loạn ngữ, Đỗ Hạo lại thất thần.
Giống, thật sự là quá giống!
Từ lần đầu nhìn thấy khuôn
mặt này, hắn liền chú ý vì nó giống hệt cô nương hắn từng yêu thích, thế nên
sau vài lần gặp Tống Lạc bỗng nhiên không tự giác mà để ý nhất cử nhất động của
hắn. Nhưng dù sao cũng không phải cô nương mà mình chung tình, thậm chí còn là
một nam nhân, chỉ vì bộ dạng giống nhau mà ý loạn tình mê thật sự không phải là
tác phong của hắn.
Cho nên hắn mới nhiều lần khó
xử, đơn giản là muốn chê cười hắn, muốn quên sạch khuôn mặt này, không ngờ càng
cố ý lại càng khó quên, thế nên giờ khắc này, hắn lại nảy sinh ý tưởng hoang
đường như vậy.
Trong động càng ngày càng
tối, vừa rồi bị đá rơi trúng đầu còn choáng váng choáng váng, từng đợt hơi thở
không chút nam tính kia truyền tới làm tư duy của hắn hỗn độn, nhịn không được
muốn tiến đến gần hơn.
Lâm San ngây ngẩn, không ngờ
Đỗ Hạo không những không đánh nàng, còn tiến gần lại dựa vào nàng.
Xong rồi! Này Đỗ Hạo sẽ không
là... đồng tính đi? Lâm San kêu rên, ta nói sao ta không phát hiện? Ta còn nghĩ
hắn vì sao cứ nhằm vào ta, thì ra là coi trọng ta! Nam sinh tiểu học khi dễ nữ
sinh không phải đều vì như vậy sao? Thích không chịu nói ra, liều mạng ngược
đãi ... Lúc này chết chắc rồi, nữ phẫn nam trang gây ra hiểu lầm!
"Cái kia... Điện hạ...
Kỳ thật thần... Thần không có ham muốn loại này... A! Cẩn thận!" Lâm San
trừng mắt hai mắt, hoảng sợ vạn phần.
Đỗ Hạo bị phản ứng kịch liệt
của nàng khiến thần trí thanh tỉnh một chút, nhíu mày: "Ngươi không biết
dùng cùng kỹ xảo ba lần là mất hiệu lực sao?" Vừa dứt lời, cánh tay tê rần
nhanh chóng rút đoản kiếm chém tới.
Con rắn kia rơi trên mặt đất,
bị cắt thành hai đoạn, trên cánh tay hơi đau chứng tỏ hắn đã bị cắn rồi.
Lâm San dán lưng trên vách,
vỗ ngực: "Ôi, làm ta sợ muốn chết, đã nói ngươi cẩn thận rồi, lúc nãy thực
là ta không sai..."

