Điện hạ, thần biết sai rồi - Chương 51 - 52
Chương 51
Lâm San vừa hỏi liền hối hận.
Nếu Liên Phong gật đầu thì không sao nhưng nếu hắn cự tuyệt, nàng nên làm gì
bây giờ? Nghĩ vậy, Lâm San vô cùng thấp thỏm dõi theo miệng hắn, mắt thấy hắn
sắp trả lời lập tức khẩn trương ngắt lời.
"Cái kia... Ta chỉ hỏi
một chút, ngươi không trả lời cũng không sao, chúng ta nên đi tiếp..." Lời
còn chưa dứt, Liên Phong đã dùng tay chặn môi nàng lại.
Ngón tay cùng cánh môi đột
nhiên tiếp xúc, làm Lâm San giật mình nhìn Liên Phong.
"Được." Hắn nhẹ giọng
nói, ngữ khí ôn nhu trước nay chưa từng có.
Lâm San quả thực ngây dại,
nàng rõ ràng nhìn thấy khóe môi của hắn hơi mỉm cười, mặc dù cách mặt nạ vẫn có
thể làm người ta cảm nhận được nụ cười ấm áp dưới chiếc mặt nạ lạnh lùng kia.
Nàng bỗng thấy cảm động không nói nên lời, là hạnh phúc sao? Mũi hơi xót, hốc
mắt liền đỏ.
Liên Phong không ngờ Lâm San
bỗng rơi nước mắt, nhất thời không biết làm sao, Lâm San ở sau đột nhiên giơ
tay định gỡ mặt nạ trên mặt hắn xuống.
Bản năng huấn luyện nhiều năm
làm hắn lui về sau mấy bước.
Lâm San tay để giữa không
trung, trên mặt có chút xấu hổ: "Ngươi đừng hiểu lầm, ta chỉ là... bỗng
nhiên muốn ngắm ngươi một chút..." Đúng vậy, ngay khi hắn mỉm cười với
mình, nàng liền xúc động, hắn vốn không thích hợp mang cái mặt nạ lạnh như
băng, giấu mọi hỉ nộ ái ố của mình, trong mắt nàng chỉ có một Liên Phong đang
vì nàng mà bỏ đi vị thế hiện giờ của mình.
Bốn mắt nhìn nhau, Liên Phong
giật mình vì sự chân thành trong mắt Lâm San, có lẽ tự bản thân hắn đã thật sự
quen với mặt nạ này, lại không lo lắng đến cảm thụ đối phương nên nếu để nàng
gỡ mặt nạ ra hôn cũng là lẽ công bằng.
Thấy Liên Phong không có động
tĩnh, Lâm San đánh bạo từng bước đến gần rồi thật cẩn thận vươn tay run run
chạm vào mặt nạ. Rõ ràng đã từng thấy mặt nhưng nàng lại khẩn trương, sợ làm
Liên Phong mất hứng.
Lúc này Liên Phong vẫn không
cử động, hắn nhìn bàn tay đang chậm rãi cầm mặt nạ của nàng đầy cảm xúc.
Ngay tại thời điểm mấu chốt
này, một âm thanh nói chuyện vụn vặt lọt vào tai bọn họ, Liên Phong nhanh chóng
lắng nghe, tay kéo Lâm San vào lòng, che miệng nàng, thuận thế ngồi xổm xuống.
Tay Lâm San còn để trên mặt
nạ, lập tức rớt xuống, nàng hoảng sợ, khó hiểu nhìn Liên Phong. Mà giờ này,
Liên Phong lại ra dấu bảo nàng đừng lên tiếng, tiện đà chỉ chỉ lỗ tai mình.
Lâm San xem như thông minh,
lập tức hiểu được Liên Phong muốn nàng làm gì, vì thế nàng ngồi yên, nghiêng
tai lắng nghe. Quả nhiên, không lâu sau, âm thanh cãi nhau đứt quãng truyền đến
tai càng lúc càng rõ.
"Nữ nhân này ngươi nháo
đủ chưa? Cẩn thận lão tử cho ngươi một chưởng!"
"Tên thô lỗ ngươi dám vô
lý với bản công chúa, bản công chúa thiến ngươi!"
"Có gì không dám? Có bản
lĩnh ngươi ra tay đi! Xú bà nương, chỉ biết múa mép khua môi... Con mẹ nó,
ngươi lại cắn lão tử! Ta đánh chết ngươi!"
"Oa! Nam tử hán đại
trượng phu, ngay cả một nữ nhân tay không tấc sắt cũng khi dễ, ngươi hỗn đản,
ngươi không biết xấu hổ! Ngươi đánh ta! Ngươi đánh chết ta đi! Ta đáng thương,
ta mệnh khổ, khiến ta gặp được đồ quỷ không hay ho nhà ngươi, oa..."
"Ai... Ngươi đừng khóc,
ta hỗn đản, ta không biết xấu hổ, cô nãi nãi, ta cầu ngươi, đừng khóc!"
"Oa..."
"Đừng khóc, ta nướng lợn
rừng cho ngươi ăn được không?"
"Oa! Lợn rừng có gì
ngon? Ta muốn ăn thỏ nướng!"
"Được, thỏ nướng thì thỏ
nướng..."
Giọng này rõ ràng chính là Đỗ
Minh Nguyệt! Một khắc kia Lâm San vui buồn lẫn lộn, vui vì rốt cục đã tìm được
cô nãi nãi này, buồn vì mình đã mất công lo lắng, nghĩ đủ kế sách tìm nàng, còn
tưởng nàng chịu khổ, không ngờ còn được ăn cả lợn rừng nướng với thỏ nướng, con
mẹ nó thật phi nhân tính!
Lâm San mông lung, định phóng
ra bắt người liền bị Liên Phong lập tức ngăn cản.
Liên Phong một mặt bảo nàng
bình tĩnh một chút, một mặt nắm chặt đao, ánh mắt lợi hại nhìn chằm chằm phía
trước, quả thực tựa như con báo đang chờ đợi con mồi tiến vào lãnh địa của
mình.
Ngay khi hắn đang chờ đợi,
hai thân ảnh một lớn một nhỏ tiến vào tầm nhìn của bọn họ, vừa thấy người tới,
Lâm San thiếu chút nữa kêu lên. Ta nói, đây không phải Hạ Lão Tam sao? Tên sơn
tặc này đi chung với Đỗ Minh Nguyệt? Chẳng lẽ thằng nhãi này lại vào cung bắt
người như cũ?
Đang lúc Lâm San không thể
giải thích được, Liên Phong đã rút đao xông ra.
Hạ Lão Tam không nghĩ nơi
thâm sơn dã lâm bỗng có một người lao ra bèn hoảng sợ, đến khi thấy rõ người
trước mắt, hắn thiếu chút nữa hồn xiêu phách tán. Sao lại là mặt than này nữa?
Lần trước đoạt vợ hắn còn chưa đủ, lần này con mẹ nó ngay cả nữ nhân hung hăng
vậy cũng muốn giành với hắn, định không chừa đường sống cho người ta?!
Hạ Lão Tam giật mình, không
cầm vũ khí, trực tiếp khiêng Đỗ Minh Nguyệt bỏ chạy.
Lâm San ở sau sợ ngây người!
Thằng nhãi này cầm tinh con thỏ, bộ dạng té ngã chạy trốn còn nhanh hơn thỏ!
Mắt thấy Đỗ Minh Nguyệt bị hắn khiêng đi mất dạng, nàng vội vàng đuổi theo.
"Chờ ở đây!" Liên
Phong đúng lúc ngăn lại nàng, lập tức phi thân về hướng Hạ Lão Tam đào tẩu,
nhanh chóng biến mất.
Lâm San chỉ là một Tiểu Bạch
không biết võ công, giờ đây cũng chỉ nghe lời Liên Phong, an phận ngồi chờ, cầu
nguyện Liên Phong có thể đem Đỗ Minh Nguyệt về, miễn cho hoàng thượng xử nàng.
Nhưng ông trời luôn trêu
người. Tuy rằng khinh công của Liên Phong ngang ngửa Hạ Lão Tam nhưng hắn không
quen thuộc với địa thế rừng rậm như Hạ Lão Tam, phải biết Hạ Lão Tam làm sơn
tặc trên Ô Long Sơn mười mấy năm cũng không phải bỏ đi, cây cỏ khắp núi hắn rõ
như lòng bàn tay, muốn chạy thật dễ dàng.
Liên Phong đuổi theo cả buổi,
rốt cục vẫn để Hạ Lão Tam trốn thoát. Hắn định tiếp tục đi tìm nhưng trời đã
bắt đầu tối.
Rừng cây cũng không giống
trong thành, trời vừa tối sầm sẽ có nhiều mãnh thú, Lâm San một mình ở chỗ kia
rất không an toàn. Nghĩ vậy, Liên Phong đành theo đường cũ quay trở lại tìm Lâm
San.
Giờ khắc này, Lâm San đang
đứng dưới tàng cây lo lắng chờ đợi, trời tối dần, trong rừng ánh sáng thưa
thớt, mắt thấy thực vật chung quanh dần dần bị bóng đêm bao phủ, Liên Phong còn
chưa xuất hiện, trong lòng sợ hãi, nắm dây cương Vô Ảnh bắt đầu đếm.
Rốt cục, lúc đếm tới một
trăm, Liên Phong xuất hiện.
Vừa thấy Liên Phong, Lâm San
vội vàng xông lên: "Thế nào? Tìm được rồi sao?"
Liên Phong lắc đầu.
Tâm tình của nàng lập tức rơi
xuống vực thẳm, chẳng lẽ ông trời thật sự muốn nàng chết sao? Vịt dâng đến
miệng còn có thể chạy, rõ ràng có thể tìm được người thì nàng ta lại trốn
thoát!
"Ngươi đừng vội, nếu đã
biết Hạ Lão Tam cướp công chúa, sẽ có cơ hội tìm được." Liên Phong an ủi
nàng.
Lâm San vẻ mặt uể oải:
"Ngày mai có thể tìm không? Hoàng thượng nhất định sẽ không bỏ qua cho nhà
ta, làm sao bây giờ... Làm sao bây giờ..."
"Đừng như vậy, có lẽ còn
có cơ hội..." Liên Phong đang muốn khuyên nàng, bỗng nhiên trong lúc đó,
một luồng khói sáng lóe trên trời đêm, chính là tín hiệu của bọn hắn.
Chẳng lẽ mấy đội khác đã tìm
được Đỗ Minh Nguyệt rồi? Lâm San lại dấy lên hy vọng, liếc nhìn Liên Phong, hai
người quyết đoán tiến lên phía trước hội quân.
Nhưng bọn họ không ngờ tín
hiệu này không phải báo tin tìm được Đỗ Minh Nguyệt mà là thám tử hoàng cung
dùng khoái mã cấp báo, hoàng thượng bệnh tình nguy kịch!
Chương 52
Hoàng thượng bệnh tình nguy
kịch?
Chuyện này đúng là phát sinh
ngoài dự đoán mọi người thế nên Lâm San ngay từ đầu còn chưa tin mãi đến khi
hồi cung cùng Liên Phong, chính mắt thấy Thái y viện gà bay chó sủa mới biết
được việc hoàng thượng lâm bệnh là thật hơn nữa bệnh cũng không nhẹ.
Nhưng nói đi phải nói lại,
hoàng thượng sao có thể đột nhiên lâm bệnh? Phải biết rằng trước khi nàng xuất
cung còn bị hoàng thượng triệu kiến, lúc đó hắn còn có thể chỉ vào mũi nàng
quát mắng, nhìn sao cũng không giống bệnh nhân, chẳng lẽ việc này có ẩn tình?
Lâm San cứ việc nghi hoặc
nhưng vì hoàng thượng bệnh tình nghiêm trọng, tạm thời không cho ai quấy nhiễu
nên nàng cũng không có cơ hội tìm hiểu, chính là nhờ Tiểu Lục kể lại mới biết
chút it. Hoàng thượng lần này bệnh đột ngột, tối hôm bọn họ ra thành liền phát
bệnh, ngày hôm sau không còn khí lực gì đến đêm qua thì đã hôn mê.
Nghe Tiểu Lục nói xong, Lâm
San trong lòng nửa vui nửa buồn, vui là hoàng thượng bệnh thì cha nàng sẽ chưa
bị đày. Nhưng nàng lo lắng, không phải lo cho hoàng thượng mà là lo cho Liên
Phong, bọn họ dù sao máu mủ tình thâm, nếu hoàng thượng thực sự xảy ra chuyện
không hay gì, Liên Phong khẳng định cũng không an lòng.
Trừ lần đó ra, Lâm San còn
cảm thấy kỳ quái, lần này hoàng thượng lâm bệnh không đơn giản, có lẽ sau đó
không chừng ẩn dấu âm mưu gì. Tại đây tường cao cửa rộng, sự tình gì cũng có
khả năng phát sinh, nguy hiểm không thể lường trước được, cẩn thận một chút vẫn
hơn.
Sau vài ngày, bệnh tình của
hoàng thượng tựa hồ tạm thời khống chế được nhưng tình trạng vẫn chưa tốt lắm,
bên ngoài tẩm cung có thể thấy được rất nhiều Thái y vội vàng, mặt co mày cáu,
giống như toàn bộ Thái y viện đều chuyển lại đây.
Trong lúc gấp gáp, Lâm San tự
nhiên biết nên thận trọng từ lời nói đến việc làm vì vậy từ lúc hồi cung, nàng
ít khi nào ra khỏi tẩm cung, việc nghe ngóng tin tức cũng đều sai Tiểu Lục đi
tìm hiểu. Được cái Tiểu Lục là người thông minh nên nàng cũng tìm được chút tin
tức.
"Phò mã, nghe nói bệnh
trạng lần này của hoàng thượng rất quái lạ!" Tiểu Lục thấp giọng bẩm báo
Lâm San.
"Thật vô nghĩa! Nói
trọng điểm!" Lâm San thúc giục.
"Phò mã, ngươi đừng vội!
Từ từ để nô tỳ nói, hôm qua trời trong nắng ấm, mây cao gió nhẹ, chim hót trên
cây..."
"Nói trọng điểm!"
"Không vội, trọng điểm
còn ở phía sau! A? Nô tỳ vừa rồi nói đến chỗ nào rồi? Không sao, bắt đầu lại từ
đầu cũng được, nghe nói hôm qua trời trong nắng ấm, mây cao gió nhẹ..."
Lâm San thiếu chút nữa hộc
máu.
Cứ vậy, theo miêu tả sinh
động của Tiểu Lục, Lâm San dần dần hiểu hết sự tình. Tiểu Lục đi ngang qua Thái
y viện nghe được hai Thái y đang thảo luận bệnh tình, lúc đề cập đến triệu
chứng bệnh có một Thái y bảo kỳ quái là cả người hoàng thượng đều nổi đầy hoàng
ban.
Hoàng ban?! Bệnh này nghe qua
sao giống bệnh truyền nhiễm mà hai vợ chồng quái nhân trong rừng từng nói đến?
Hoàng thượng sẽ không mắc đúng chứng bệnh đó chứ? Nếu là thật, chẳng phải sẽ có
thuốc chữa trị được sao?
Ngay khi Lâm San nghĩ vậy,
Tiểu Lục còn nói: "Còn có, tiểu thái giám bên tẩm cung của hoàng thượng
nói mấy ngày nay thái tử vì bệnh của hoàng thường không ăn không uống, thậm chí
còn hạ lệnh nếu ai có thể chữa khỏi sẽ thưởng ngàn lượng! Trách không được Thái
y viện một đám đều tích cực như vậy..."
Lâm San còn đang lo lắng sự
tình trong rừng cây hôm nọ, bỗng nhiên trong lúc đó lỗ tai nghe được chuyện gì,
ngẩng đầu lên, hai mắt sáng rỡ nhìn Tiểu Lục chằm chằm: "Ngươi nói cái gì?
Tiền thưởng bao nhiêu?"
"Hồi bẩm Phò mã gia,
tiền thưởng ngàn lượng, còn cấp ruộng tốt, phong quan... Ai! Phò mã, ngài đi
đâu?"
Trong chớp mắt, Lâm San đã
chạy mất dạng.
Lâm San chạy ra tẩm cung, đầu
tiên đi tìm Liên Phong, định thương lượng chuyện này với hắn trước. Kết quả tìm
nửa ngày, Liên Phong không tìm được lại đụng mặt Đỗ Hạo đang phiền não.
"Ngươi rậm rạp chàng
ràng ở đây làm gì?" Sắc mặt Đỗ Hạo nhìn qua thật tiều tụy.
"Điện hạ, thần biết sai
rồi!" Lâm San vội vàng theo phản xạ nhận sai, không đợi Đỗ Hạo nói đã đi
qua kéo lấy tay áo của hắn, thấp giọng hỏi: "Điện hạ, bệnh của hoàng
thượng thế nào?"
Đỗ Hạo lắc đầu, mày mặt càng
nhăn.
Lâm San tiếp tục nói:
"Ta nghe Thái y nói cả người hoàng thượng đều nổi hoàng ban, là thật
sao?"
"Lớn mật!" Đỗ Hạo
bỗng nhiên sắc mặt nhất thanh, lạnh lùng nói, "Việc này là ai nói với
ngươi? Là ai được phép bàn luận ở trong cung?"
Lâm San không nghĩ Đỗ Hạo
bỗng nhiên biến sắc, hoảng sợ nhưng nàng dù sao cũng ở chung với Đỗ Hạo một
thời gian, đối với tính tình của hắn cũng hiểu biết phần nào, biết hắn luôn
luôn mạnh miệng mềm lòng, bèn không sợ như trước, to gan lại gần Đỗ Hạo, thấp
giọng nói: "Ngươi đừng vội, dẫn ta đi gặp hoàng thượng, có lẽ ta có biện
pháp trị bệnh quái lạ kia..."
"Ngươi?" Đỗ Hạo
ngẩn ra, chợt nheo lại mắt đánh giá Lâm San, trong mắt tràn đầy thần sắc nghi
hoặc.
"Ngươi để ta xem cũng
không sao, ngựa chết chữa thành ngựa sống... A! Không phải! Là người chết làm
người sống... Cũng không phải! Là... Ai nha dù sao ngươi để ta xem đi!"
Lâm San thề với trời, giờ khắc này trong lòng nàng chỉ nghĩ đến tiền thưởng
ngàn lượng, thế nên lúc nói ra, ánh mắt đặc biệt chân thành, làm Đỗ Hạo hơi
giật mình.
"Được rồi, bất quá không
được gây thêm phiền, biết không?" Đỗ Hạo nói.
"Không thành vấn
đề!" Lâm San gật đầu, vội vàng đuổi theo Đỗ Hạo.
Lúc Lâm San theo Đỗ Hạo đi
qua nơi phụ cận tẩm cung, nàng thấy không ít triều thần đang lo lắng, cơ bản
đều muốn yết kiến nhưng lại bị đuổi ra. Cũng khó trách bọn hắn thành ra như
vậy, phải biết hoàng thượng bệnh tình nguy kịch làm quốc gia chính sự đình trệ đồng
thời hoàn toàn có khả năng tân quân chủ đăng cơ, ảnh hưởng thật lớn đến toàn bộ
triều đình, có người từng được sủng ái ngay lập tức có thể trở thành tù nhân,
có người tầm thường trong một đêm có thể một bước lên trời.
Từ lúc Lâm San tiến vào tẩm
cung liền không thấy bất kì triều thần nào mà chỉ có một đám thái giám thị nữ
bận rộn và một nhóm thái y mặt mày cau có.
"Tôn thái y!" Đỗ
Hạo gọi lại một người, đó vốn là Thái y viện nguyên lão, "Phụ hoàng hiện
tại thế nào?"
Thái y cao tuổi lắc đầu:
"Điện hạ thứ tội, lão hủ đã tận sức. .."
"Tận sức? Ngươi tận sức
gì? Triều đình nuôi đám phế vật các ngươi để làm gì? Còn không cút cho
ta!" Đỗ Hạo bỗng nhiên chửi ầm lên, Lâm San chưa bao giờ thấy hắn mắng
người như vậy, từ lúc quen biết Đỗ Hạo đến bây giờ, tuy hắn tính tình không tốt
nhưng cũng không phải người thất thố như thế, hiển nhiên hắn quá sốt
ruột.
Lâm San theo sau, khó mà nói
được gì nhưng cũng đồng tình với Đỗ Hạo, dù sao cũng là phụ thân sinh bệnh, có
ai có thể không nóng nảy? Có phải Liên Phong hiện tại cũng như vậy hay không?
Ngay khi ý niệm này lóe lên
trong đầu Lâm San, nàng bỗng thoáng thấy thân ảnh màu đen quen thuộc của Liên
Phong sau tấm bình phong. Không thể nào? Thật đúng là vừa nghĩ đến hắn, hắn đã
tới rồi, so với Tào Tháo còn linh hơn Tào Tháo! Nhưng sao Liên Phong ở đây?
Hoàng thượng không phải bị bệnh sao, triệu hắn tới đây làm gì?
Lúc này, Đỗ Hạo đã dẫn Lâm
San lướt qua bình phong, hướng về hoàng thượng đang nằm trên giường: "Phụ
hoàng, nhi thần đến thăm ngài."
Hoàng Thượng nằm sau một màn sa
trướng, nghe thanh âm đã biết tình huống thực không ổn, khụ khụ hồi lâu mới
nói: "Hạo nhi, ngươi tới đúng lúc lắm, đến đây với phụ hoàng."
"Nhi thần tuân
mệnh!" Đỗ Hạo liền đi qua.
Thừa lúc Đỗ Hạo xốc sa trướng
kia lên trong nháy mắt, Lâm San liếc mắt nhìn hoàng thượng, quả nhiên mặt khô
vàng, vàng đến quỷ dị. Chẳng lẽ thật sự là vậy? Lâm San thầm đắn đo quay đầu
nhìn Liên Phong định trưng cầu ý kiến của hắn, ngay sau đó bỗng nhiên ngoài
cung truyền đến âm thanh run run của thái giám thủ vệ.
"Khải... Khải bẩm Hoàng
Thượng, việc lớn rồi, đại hoàng tử... hồi kinh!"
Đỗ Diệp? Trong sa trướng Đỗ
Hạo lập tức cảnh giác, hắn không phải đang ở biên cương sao? Tại sao đột nhiên
trở về?
Hắn nhìn mắt phụ hoàng, căn
bệnh ma quái đã khiến hắn không lộ ra cảm xúc gì, hắn phất phất tay, hữu khí vô
lực nói: "Phái người ra thành... Nghênh tiếp..."
"Hồi... Hồi bẩm hoàng
thượng, đại hoàng tử... không phải ở ngoài thành... Hắn hắn hắn... Hắn đang ở
ngoài điện!"
Cái gì? Đỗ Diệp chẳng những
đã trở lại còn đang ở ngoài điện? Trong nháy mắt, Đỗ Hạo tâm dậy sóng, hắn biết
dự cảm bão táp lâu nay rốt cục đã tới!

