Điện hạ, thần biết sai rồi - Chương 53 - 54
Chương 53
Lâm San chưa từng gặp Đỗ Diệp
nhưng đã nghe Tiểu Lục nhắc tới tên người này không biết bao nhiêu lần. Mỹ nam
đứng nhì trong bảng xếp hạng kinh thành, đại hoàng tử Đỗ Diệp, bởi vì thân mẫu
là thứ dân nên dù lớn hơn Đỗ Hạo lại không được phong làm thái tử mà vị trí của
Đỗ Diệp trong triều cũng không thấp. Thậm chí từng có người ngầm so hắn với Đỗ
Hạo cho rằng vô luận về phẩm hạnh lẫn học vấn đều cao hơn Đỗ Hạo không ít, ngôi
vị thái tử này hẳn là của hắn mới phải.
Đương nhiên những lời này
không được nói ra công khai nhưng dần dần hình thành thành quan điểm của một
nhóm triều thần vì vậy hoàng thượng mới có thể bỗng nhiên quyết định điều hai
con trai dẫn binh đánh giặc, đơn giản chính là bồi dưỡng một người và tránh bất
hòa mà thôi. Chỉ một chuyện thật không ai ngờ, ngay lúc hoàng thượng đột nhiên
lâm bệnh, Đỗ Diệp ở biên cương xa xôi lại trở về "đúng lúc" như
vậy.
Mọi người dù chưa nói ra
miệng nhưng ngay cả Lâm San cũng thấy việc này vấn đề, thực hiển nhiên, Đỗ Diệp
trở về để mượn gió bẻ măng. Mượn gió bẻ măng cũng được nhưng theo tốc độ hồi
cung vừa rồi của hắn, khả năng không chỉ là mượn gió bẻ măng đơn giản như vậy!
Lâm San âm thầm cân nhắc, Đỗ
Diệp mặc nhung trang, mang theo hai thủ hạ tiến vào. Quả nhiên như Tiểu Lục
nói, cao lớn khôi vĩ, phi mi nhập tấn cũng là mỹ nam tử hiếm thấy. Chính là mỹ
nam này cũng không nên quá kiêu ngạo, dám để thủ hạ mang theo trường kiếm công
khai vào tẩm cung hoàng đế, thật đúng là đại bất kính!
Ngay lúc Lâm San hết sức kinh
ngạc, Đỗ Hạo đứng bên giường đột nhiên lạnh lùng lên tiếng với hai thị vệ theo
sau Đỗ Diệp: "Nô tài lớn mật! Là ai cho các ngươi mang theo binh khí vào?
Còn không cút ra ngoài cho ta!" Hắn nói cực không lưu tình, rõ ràng là
mắng nô tài nhưng lại ngấm ngầm nhằm vào Đỗ Diệp.
Chuyện làm người ta kinh ngạc
là hai thị vệ dung mạo tầm thường kia bị Đỗ Hạo mắng nhưng không thấy nửa phần
nhát gan, ngược lại bình tĩnh dùng ánh mắt trưng cầu ý kiến Đỗ Diệp, sau khi
được Đỗ Diệp gật đầu đồng ý mới xoay người rời đi.
Lâm San đứng một bên nhìn,
không khỏi bội phục Đỗ Diệp, không biết người này thế nào nhưng hắn huấn luyện
thủ hạ của mình được như vậy có thể thấy được người này thật có bản lĩnh. Một
khắc kia, Lâm San càng tin vào suy nghĩ vừa rồi của mình, Đỗ Diệp chắc chắn tới
đây để mượn gió bẻ măng!
Xem ra lúc này Đỗ Hạo gặp
phiền toái rồi!
Quả nhiên, khi Lâm San đang
đổ mồ hôi lạnh giùm Đỗ Hạo, Đỗ Diệp bỗng mở miệng: "Nhị đệ bớt giận, vi
huynh dẫn binh hồi kinh đến ngoài thành nghe nói phụ hoàng bệnh nặng, lòng nóng
như lửa đốt, chưa kịp thông báo đã mang đại quân vào cung thăm bệnh, quả thật
có điểm thất lễ, mong nhị đệ thứ lỗi."
Lời này của Đỗ Diệp nho nhã
lễ độ, kì thực lại giấu giếm lắm huyền cơ. Xét cách xưng hô, hắn không tôn xưng
Đỗ Hạo là thái tử ngược lại gọi hắn là nhị đệ, hiển nhiên là không thừa nhận
địa vị của hắn. Mấu chốt nhất là, trong lời nói còn cố ý lộ ra tin tức có rất
nhiều quân binh đang đóng ngoài thành, dụng ý này vừa nghe đã hiểu ngay.
"Phải không?" Đỗ Hạo
cười lạnh một tiếng, "Sớm biết hoàng huynh khéo sao tới đúng lúc, bổn
vương cũng không cần phái người thông báo, hiện tại sẽ triệu hồi hắn về vì chắc
hắn còn chưa đi xa."
"Nhị đệ trăm công ngàn
việc lại còn có thể phái người thông báo cho vi huynh, vi huynh thật sự vô cùng
cảm kích."
"Hoàng huynh nói quá
lời, bổn vương sao so được với hoàng huynh, thân là đại tướng vừa giết địch đền
nợ nước vừa muốn quan tâm sự vụ trong cung, thật sự đã làm khó ngươi."
Hai người khẩu chiến, ngươi
tới ta đi, toàn những câu mang ý châm biếm, Lâm San nghe được không khỏi âm
thầm cảm thán: "Ai nói hai người này không giống huynh đệ? Ta xem bọn hắn
chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, quả thực chính là cùng một khuôn khắc ra!"
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng
truyền đến tiếng thông báo: "Khởi bẩm hoàng thượng, điện hạ, Lưu đại nhân,
Vương đại nhân, Thái đại nhân đang ở ngoài xin bái kiến."
"Không thấy phụ hoàng
đang bệnh sao? Bảo bọn họ về hết!" Đỗ Hạo nói.
"Nhưng là..." Tiểu
thái giám thông tri biến sắc, "Lưu đại nhân nói không gặp được hoàng
thượng, bọn họ... Bọn họ sẽ không về. .."
"Làm càn! Đám các người
không để phụ hoàng vào mắt sao? Truyền lời ta, ai không đi, trực tiếp miễn chức
ngay tại chỗ, hết thảy đều cút về nhà cho ta!"
"Này..." Bên này
không thể đắc tội thái tử, bên kia không thể đắc tội một đám trọng thần trong
triều, tiểu thái giám đáng thương kia bị kẹt ở giữa, biểu tình khó coi còn hơn
cha chết mẹ chết.
Đỗ Diệp bỗng lên tiếng:
"Nếu bọn Lưu đại nhân có chuyện quan trọng cần bẩm báo, nhị đệ hãy cho bọn
họ tiến vào."
"Ngươi là thái tử hay ta
là thái tử? Truyền lệnh xuống, bảo bọn họ đi đi!" Khí thế Đỗ Hạo không
chút kém cạnh.
Lâm San cảm thán, thân làm
thái tử, trước sói sau hổ, ngôi vị hoàng đế thật không dễ ngồi, cắn răng cũng
phải chống đỡ! Tình huống lúc này, sẽ không định động thủ chứ? Hoàng đế phụ
thân, hai con ngươi định đấu đá kìa, mau nói một câu!
Không nghĩ nàng vừa tới đó,
hoàng thượng đang nằm trên giường bèn mở miệng: "Cho bọn họ vào
đi..."
"Nô tài tuân mệnh!"
Cuối cùng cũng có một người đủ phân lượng quyết định, tiểu thái giám đứng lên
hô to: "Hoàng thượng có chỉ, cho các triều thần tiến cung!"
"Tiến cung... Tiến
cung... Tiến cung..." Âm thanh kia quanh quẩn trong hành lang tẩm cung
thật lâu, rất nhanh một đám đại thần mặc quan phục đi đến, Lâm San đếm thử thấy
có hơn mười người, trong đó đều là trọng thần, đặc biệt vị Lưu đại nhân cầm đầu
kia lại là lão thần từ thời tiên hoàng, ở trong triều có địa vị cực cao.
Đám triều thần vừa đến, không
nói hai lời, toàn bộ lập tức quỳ xuống.
"Hoàng thượng!" Lưu
Đức Toàn tuổi đã cao quỳ trên mặt đất, sắc mặt ngưng trọng, "Thiên tượng
dị thường, quốc gia gặp nạn, thần vừa nghe được tin từ các nơi cấp báo, đã khô
hạn mấy tháng, đồng ruộng không có thu hoạch, đại giang cỏ dại lan tràn, dân
chúng lầm than còn có giặc Oa mượn cơ hội như hổ rình mồi, cứ thế này quốc gia
sẽ không còn giống quốc gia, thần cả gan khẩn cầu hoàng thượng sớm lập tân quân
để giải quyết sự tình khẩn cấp!"
"Thần cả gan khẩn cầu
hoàng thượng sắc lập tân quân!" Đám đại thần quỳ phía sau cũng hô to.
Đây chẳng lẽ chính là bức
cung trong truyền thuyết sao? Lâm San thẳng mắt nhìn, dựa theo tình thế trước
mắt, mặt sau tấn kịch nhất định là hoàng thượng bất đắc dĩ sắc lập tân quân.
Lúc này lão thần A nhảy ra nói Đỗ Hạo không được nên nhường cho Đỗ Diệp. Sau đó
lão thần B lại nhảy ra phụ họa, cuối cùng lão thần C, D, E, F... hết thảy quỳ
xuống thỉnh cầu, hoàng thượng ôi, đại hoàng tử mới tài đức vẹn toàn, truyền
ngôi cho hắn đi!
Làm ơn có sáng kiến hơn được
không? Đài truyền hình đều diễn mấy trăm lần rồi, các ngươi hiện tại còn dùng,
các ngươi cho độc giả là đồ ngốc? Không được, không thể hồ lộng độc giả như
vậy!
Là một nữ chính có trách
nhiệm, Lâm San bỗng nhiên xắn tay áo, từ cái góc không sáng sủa kia đi ra, hô
to một tiếng: "Đều câm mồm cho ta!"
Những lời này tuyệt đối kinh
động lòng người, các đại thần tôn kính đang diễn rất tốt tất cả đều ngẩn người,
không chỉ có thế, ngay cả Đỗ Diệp luôn im lặng xem náo nhiệt bên cạnh đều lia
mắt qua Lâm San, trên mặt hiện lên một tia mỉm cười quỷ dị.
Thấy nhiều người nhìn mình,
Lâm San có chút khẩn trương, bất quá nếu là vì độc giả, vậy hãy làm bằng bất cứ
giá nào! Nàng cắn chặt răng, tiến từng bước, ưỡn ngực ngẩng đầu, khí thế mười
phần nói: "Buồn cười, hoàng thượng chỉ là lâm bệnh, lại chưa nói trị được
hay không, các ngươi đều là lão hồ đồ hết sao? Mong hoàng thượng bệnh nặng sao?
Đây là tâm ý gì?"
Đám kia đều lão thần triều
đình không ai sánh bằng, bị Lâm San thình lình hỏi như vậy cũng có chút chột
dạ, bất quá gừng càng già càng cay, Lưu đại nhân kia lập tức hồi phục thái độ
bình thường, hướng Lâm San nói: "Ý của Phò mã là có biện pháp có thể trị
bệnh cho hoàng thượng?"
Hắc hắc! Xem như ngươi hỏi
đúng trọng điểm! Lâm San nói: "Ta không có biện pháp trị bệnh nhưng ta
biết người có thể trị bệnh!"
"Thật sao?" Lời này
là của Đỗ Hạo.
Lâm San hít một hơi sâu, gật
đầu nói: "Đúng vậy, không tin các ngươi có thể hỏi Liên đại nhân, ta với
hắn đã gặp qua bệnh này, quả thật có thể trị khỏi!" Dứt lời, hướng mắt về
phía Liên Phong.
"Liên đại nhân, lời của
Phò mã là thật?" Đỗ Hạo truy vấn.
Liên Phong gật đầu:
"Bệnh của hoàng thượng với chứng bệnh mà thần từng gặp được xác thực có
chỗ giống nhau, cũng đúng như Phò mã nói, có người tuyên bố với chúng ta có thể
trị được." Hắn có vẻ nói nhiều hơn Lâm San, rõ ràng rành mạch.
"Tốt!" Đỗ Hạo mừng
rỡ, "Bổn vương phái ngươi lập tức xuất cung, đưa danh y về chữa trị cho
hoàng thượng!"
"Ta cũng phải đi!"
Lâm San ở bên cạnh xung phong.
"Không cho phép!"
"Không cho phép ngươi
đi!"
Hai người cơ hồ trăm miệng
một lời, Đỗ Diệp đứng một bên thấy vậy khóe miệng hơi nhúc nhích, lập tức nói:
"Nếu bệnh của phụ hoàng có thuốc trị, tất nhiên đây là việc trọng đại, nếu
Liên đại nhân cần, bổn vương có thể phái quân cho đại nhân sai phái."
"Không cần!" Đỗ Hạo
thay Liên Phong từ chối, "Bổn vương sẽ phái thân vệ quân hỗ trợ Liên đại
nhân tìm người, về phần hoàng huynh, dẫn đại quân ngàn dặm xa xôi về cung, sao
không thay đổi xiêm y tá kiếm rồi đến thăm phụ hoàng?"
"Nhị đệ nói có lý, vậy
ta cáo lui." Đỗ Diệp bất động thanh sắc lui ra ngoài, trước khi rời đi,
hắn còn cố tình quay đầu liếc Lâm San một cái.
Nhìn đi! Chưa thấy ai ẻo lả
sao? Muốn nhìn ngươi nhìn tam đệ đi! Cứ vậy tiếp thêm can đảm cho mình nhưng
Lâm San vẫn bị ánh mắt kia làm toàn thân nổi da gà. Xem ra Đỗ Diệp này thật
đúng là kẻ dễ không dễ bắt nạt!
Sau sự kiện trong tẩm cung,
vì sớm tìm cho được giải dược, đêm đó Đỗ Hạo liền triệu tập thân vệ quân, định
sáng sớm xuất hành cùng Liên Phong vào rừng cây tìm vợ chồng quái y. Lâm San
không được đi, vô cùng oán niệm ngàn lượng tiền thưởng đã bay mất kia, cả đêm
trằn trọc trên giường, không ngủ được.
Nhưng nghĩ lại nàng bỗng nảy
sinh chút bất an khó hiểu, cảm thấy toàn bộ sự kiện thiếu sót gì đó, có chỗ nào
đó không đúng. Nhưng suy nghĩ thật lâu vẫn không tìm được trọng điểm mà còn ngủ
không được. Không phải ngày mai Liên Phong đi sao, nàng sẽ tịch mịch lắm chăng?
Lâm San trở mình trên giường
vài lần, dứt khoát quyết định đứng lên lén thăm Liên Phong một chút. Tiểu Lục
hầu hạ bên cạnh mở mắt hỏi: "Công tử, đã trễ thế này ngài còn định đi
đâu?"
"Đi xem Liên đại nhân
chuẩn bị thế nào."
"Xì, không phải là không
quên được kim đao sao, công tử ngươi thật không có tiền đồ..." Tiểu Lục
trở mình, ngủ lại trước khi Lâm San nổi giận.
"Ta sớm muộn gì cũng đưa
ngươi đi Ỷ Hồng Lâu quét rác!" Lâm San một mình ở đàng kia nghiến răng
nghiến lợi rồi mới vụng trộm ra ngoài.
Giờ đã là cuối hè đầu thu,
ban đêm gió mát, Lâm San chỉ cầm một cái áo khoác đi ra, chốc lát cảm thấy hơi
lạnh, đành phải thu mình tiếp tục đến chỗ Liên Phong.
Nàng đã quá quen thuộc với
việc mò đường trong đêm, chốc lát đã đến chỗ Liên Phong, cửa sổ đóng rồi, chắc
người đang ngủ trong phòng. Lâm San lo mình tùy tiện xông vào sẽ khiến Liên
Phong nghĩ mình là kẻ trộm rút đao, vì lo lắng cho an toàn của chính mình, nàng
gõ cửa sổ.
"Liên Phong? Tiểu Liên
Phong? Liên Phong, Liên Phong? Tiểu Liên Phong, Liên Phong..."
Có người ở sau đập vào người
nàng, Lâm San vội vàng quay đầu lại, thấy Liên Phong không biết từ khi nào đứng
sau lưng, khóe miệng hơi động.
Lâm San hoảng sợ thiếu chút
nữa đánh lại, nàng nói với Liên Phong: "Ngươi làm sao đứng ở đây mà không
hé răng? Sẽ dọa người, dọa chết người... A? Ngươi cũng không ngủ được?"
"Ta vừa định đi tìm
ngươi." Liên Phong nói.
"A." Lâm San bừng
tỉnh đại ngộ bỗng nhiên cảm thấy kỳ cục, "Ngươi tìm ta làm gì?"
Liên Phong không trả lời, hỏi
ngược lại: "Ngươi tìm ta làm gì?"
Ta? Lâm San xoay đầu nghĩ
nghĩ thế nhưng không nghĩ ra mình tìm hắn làm gì, nhân tiện nói, "Không
biết, ngủ không được, bỗng nhiên muốn đến xem... Ngươi không phải cũng nghĩ
vậy? Ha! Chúng ta tâm linh tương thông!" Lâm San lập tức giống như phát
hiện tân đại lục chụp lấy vai Liên Phong.
Tay nàng bị gió thổi, hơi hơi
lạnh, ngón tay trong lúc vô tình chạm vào cổ Liên Phong, làm hắn không khỏi
nhíu mày, cầm tay nàng.
"Sao để lạnh như
vậy?" Hắn hỏi.
Động tác tới rất bất ngờ làm
Lâm San ngượng ngùng, cả buổi mới nhẹ giọng: "Ha ha... Có... Hơi
lạnh..." Lời còn chưa dứt, Liên Phong đã không chút do dự cởi ngoại bào,
choàng qua nàng, xiêm y mang theo nhiệt độ cơ thể bao bọc lấy mình, Lâm San tâm
can rung động.
"Bên ngoài lạnh lẽo, vào
trong rồi nói." Liên Phong nói xong định kéo tay nàng đi vào, bỗng một lực
mạnh đẩy hắn lui lại mấy bước, vừa vặn dựa trên tường."Ngươi..."
Không đợi hắn phản ứng, Lâm San đã tiến lên hôn.
Tư thế này phải nói là rất kỳ
quái, nam nhân cao lớn bị ép trên tường, nữ nhân nhỏ nhắn nhón chân hôn hắn,
nhưng dưới ánh trăng dưới trải dài khắp hành lang, bầu trời đầy sao cùng gió
đêm lay động bao phủ một đôi nam nữ hôn nhau, trong ánh sáng mơ hồ mông lung
quả thực hệt như một bức tranh tuyệt đẹp. Sau hòn giả sơn, có người vừa chớm
bước đi bèn dừng lại.
Lâm San còn đang hôn, nàng
cũng không biết từ đâu mình có dũng khí lớn như vậy, tóm lại vừa hôn thì mọi
trằn trọc bất an trong tối nay đều tan biến, thần thanh khí sảng, vui vẻ thoải
mái. Vì thế, nàng không kiêng nể gì, bàn tay lướt trên mặt nạ của Liên Phong
định tháo xuống.
Liên Phong vốn đang chần chừ
nhưng chung quy không ngăn nàng, một lát sau, mặt nạ đã bị lấy xuống, đã không
có mặt nạ ngăn cản, bọn họ càng hôn sâu hơn trước, thế nên Lâm San cảm thấy
chân mình đều mềm đi, đành quàng tay qua cổ Liên Phong trụ lại, tay bám trên
người hắn, liều mạng hôn mãi cho đến mây đen che đi ánh trăng, có lính tuần tra
đi về hướng này.
Liên Phong ôm Lâm San tiến
đến tránh tại cây cột, lính tuần tra căn bản không phát hiện, nhìn một vòng rồi
lại đi. Lâm San ở trong lòng Liên Phong, ngắm khuôn mặt thật của hắn biểu tình
hệt như tiểu nhân vui mừng khi người gặp nạn, càng ngắm càng thích thú, không
đợi binh lính đi xa, liền nhón chân lên, dùng đầu lưỡi nghịch ngợm khẽ liếm đôi
môi ửng đỏ của hắn giống như một con mèo nhỏ.
Cảm giác mềm mại ẩm ướt vừa
chạm vào môi, Liên Phong thiếu chút nữa không kiềm được, lại sợ lính tuần tra
phát hiện, đành phải dùng tay che miệng Lâm San. Lâm San không chịu theo khuôn
khổ, răng nanh khẽ cắn tay hắn, tay không an phận sờ soạng trong bóng đêm. Rốt
cục, lúc tay nàng đụng đến một vật cứng, Liên Phong gầm nhẹ một tiếng, ôm nàng
đẩy lên cột, hung hăng hôn trả.
Ánh trăng lúc này hết sáng
lại mờ, trong màn đêm giống như nổi lên tầng sáng mê ly, vị hơi lạnh của đầu
thu làm tăng thêm hương vị thành thục, ngọt lành...
Chương 54
Hôn xong, Lâm San nằm trong
ngực Liên Phong thở dốc, ánh trăng lộ ra sau tầng mây mông lung chiếu lên trán
nàng, làm tâm tư người ta ngây ngất.
Liên Phong giúp nàng vén mấy
cọng tóc kia, ngón tay luyến tiếc chưa rời gương mặt mềm nhẵn, chậm rãi vuốt
ve. Hắn không thể tin được, đôi tay vấy máu này có một ngày có thể tự do âu yếm
nữ nhân mình yêu.
Lâm San lúc này thật sự ngoan
ngoãn, im lặng để bàn tay thô ráp của hắn chậm rãi vuốt ve, mặt dán vào ngực
hắn nghe tim đập trầm ổn, giống nhau có ma lực làm người ta quên hết phiền não:
"Chờ ngươi trở về, chúng ta lập tức nghĩ cách cùng nhau rời khỏi
đây." Nàng nói.
Liên Phong dừng tay nhưng
không nói gì.
"Sao vậy?" Lâm San
ngẩng đầu muốn nhìn hắn nhưng lại bị Liên Phong lấy tay ấn lại trên ngực.
"Được." Bên trên
truyền đến âm thanh đáp ứng rầu rĩ.
Lâm San trong lòng ngọt như
ăn mật, vây quanh thắt lưng hắn, tiếp tục nói: "Vậy ngươi đi sớm về sớm,
trên đường không được nhìn nữ nhân khác."
"Được."
"Cũng không được nhìn
nam nhân!"
"..."
"Cũng không cho nhìn Vô
Ảnh!"
"..."
Cứ vậy, Lâm San ôm Liên Phong
hồ ngôn loạn ngữ một hồi lâu cho đến khi xa xa vọng lại tiếng Tiểu Lục:
"Phò mã! Phò mã!"
"Ai da!" Lâm San cả
kinh đứng lên, "Tiểu Lục chắc là tỉnh ngủ, không thấy ta, chạy tới tìm! Ta
phải mau trở về! Ngươi đi ngủ sớm một chút, ngày mai ta đến tiễn ngươi!"
"Không cần." Liên
Phong lắc đầu, "Trước khi trời sáng sẽ đi, ngươi đừng đến, miễn cho người
ta nói nhảm."
Hừ! Ngươi là giả bộ! Nửa đêm
ôm người ta, không sợ bị đồn đãi sao? Nam nhân chính là dối trá! Lâm San yên
lặng khách sáo một chút, lúc này thanh âm Tiểu Lục đã tới gần.
"Được rồi, không tiễn sẽ
không tiễn! Ta về ngủ là được!" Lâm San chu miệng dỗi với hắn nhưng cũng
cảnh giác nhìn bốn phía, sau khi xác định không ai, hệt như con thỏ nhảy ra từ
sau cột, đi về phía có tiếng kêu của Tiểu Lục.
"Nhớ rõ, đi sớm về
sớm!" Lâm San quay đầu chép miệng nhìn Liên Phong.
Liên Phong đứng ở hành lang
sau cột nhìn bóng dáng Lâm San xa dần cho đến lúc biến mất, ánh mắt của hắn
bỗng dưng trầm xuống.
"Ra đi." Hắn như
bóng ma bước ra, thản nhiên nói.
Một lát sau, từ hòn giả sơn,
một người chậm rãi bước ra, ánh trăng chiếu vào hai gương mặt giống nhau như
đúc ngoại trừ biểu tình của bọn họ, một bình thản như nước, một thần sắc ngưng
trọng.
"Ngươi đều thấy
hết?" Không đợi Đỗ Hạo nói, Liên Phong đột nhiên mở miệng.
"Ngươi đã có ý để bổn
vương nhìn cần gì phải hỏi nhiều? Liên đại nhân, không! Bổn vương hẳn nên gọi
ngươi một tiếng hoàng đệ mới đúng." Nói đến đây, sắc mặt hắn lạnh thấu
xương, ánh mắt lộ ra một cỗ sát khí.
"Điện hạ không cần nói,
dụng ý của ta, ngươi rất rõ ràng." Liên Phong bình tĩnh nói.
"Đã thế sao không nói rõ
ra?"
Liên Phong thoáng nhìn Đỗ
Hạo, "Ta muốn lập một giao dịch với ngươi, dùng toàn bộ thiên hạ, đổi một
người."
Ánh trăng lúc này lại khuất,
Lâm San vừa trở lại phòng ngẩng đầu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, lẩm bẩm:
"Mây nhiều như vậy, ngày mai sẽ mưa..."
Tiểu Lục bên cạnh ngáp một
cái rồi tiếp lời: "Công tử, mau ngủ đi, dù ngày mai trời mưa, ngài cũng ở
trong cung, lo lắng làm gì?"
"Ngươi thì biết
gì!" Lâm San trắng mắt liếc nàng một cái, trở mình tiếp tục nhìn ra ngoài
cửa sổ. Một lát sau, Tiểu Lục đã ngủ, trong phòng tất cả đều là hơi thở ngủ như
lợn chết của nàng, khi nặng khi nhẹ. Lâm San ngủ không được bèn ném một cái gối
về phía nàng, kết quả một đi không trở lại, bị Tiểu Lục túm vào ngực, lau nước
miếng.
Không có gối, Lâm San thở
dài, rõ ràng không ngủ được, chắp hai tay ngửa mặt trên giường, bắt đầu nhớ lại
bộ dáng chật vật khi gặp Liên Phong lần đầu tiên, còn có đủ loại sự tình của
hai người sau này... Khóe miệng không tự chủ mỉm cười, ngây ngốc ngơ ngác cười
một đêm. Nếu Tiểu Lục không ngủ say, phỏng chừng lúc này đã bị hù chết.
Hồi tưởng lại quá trình gặp
gỡ như một đoạn phim trong đầu cả đêm cuối cùng trời cũng sáng. Lâm San một đêm
không ngủ nhưng tinh thần lại tỉnh táo thần kỳ, nàng quyết định đi tiễn Liên
Phong. Tuy trước đó hắn cố ý ngăn không cho mình đi nhưng là một nữ nhân hiện
đại sao có thể khuất phục nam quyền?
Lâm San nghĩ vậy, lăn lông lốc
trên giường rồi đứng lên, thuận tiện đánh thức Tiểu Lục. Người còn chưa tỉnh,
mặt cực kỳ giống oan hồn đòi mạng, từ tẩm cung theo sau Lâm San dọa không ít
cung nhân.
Lúc này, trời u ám bắt đầu đổ
mưa bụi, làm hoàng cung thêm phần thanh mát. Tiểu Lục hắt xì, cuối cùng thanh
tỉnh, vội vàng mở ô, che đầu Lâm San, một mặt oán giận: "Ta nói công tử,
ngài dậy sớm như vậy làm gì? Còn chưa có ai!"
"Ngươi thì biết
gì?" Lâm San nói, tiếp tục hướng ra cửa cung.
"Không hiểu, không hiểu,
ai nói ta không hiểu..." Tiểu Lục bĩu môi nói thầm, "Kỳ thật ta sớm
đã hiểu, ngài không phải coi trọng chủ nhân kim đao kia sao, đao cũng muốn,
người cũng muốn, ngài thật đúng là đen tối..."
Lâm San thiếu chút nữa lảo
đảo suýt ngã lăn ra đất, ai oán nhìn Tiểu Lục: "Ta nói nha đầu ngươi rất
xem thường chủ tử! Kỳ thật ngươi mới là người xuyên không?"
Tiểu Lục một bên ra vẻ thẹn
thùng: "Công tử, đừng nhìn nô tỳ như vậy, nô tỳ thẹn thùng..."
"..." Lâm San thiếu
chút nữa hộc máu.
Hai người cứ trêu chọc vậy
rốt cục đến được cửa cung, lúc này sắc trời đã sáng hơn, quả nhiên đã có một
đội nhân mã đứng đó, vì lần này cấp bách đi tìm thuốc giải, Liên Phong không
dẫn theo nhiều người lắm, mọi người đều gọn nhẹ, ý đồ tốc chiến tốc thắng.
Tiểu Lục tinh mắt chỉ vào một
người đứng giữa kêu: "Công tử, người ở đàng kia! Tại kia tại kia!"
"Ngươi nhỏ giọng cho
ta!" Lâm San vội vàng kéo nàng ra sau một pho tượng trốn.
Tiểu Lục khó hiểu: "Công
tử, ngài đã đến đây, tại sao phải sợ hắn thấy? A! Ta đã biết, ngài thẹn
thùng!"
"Xấu hổ cái đầu
ngươi!" Lâm San xỉa vào ót nàng, tối hôm qua chính mồm nàng nói không đến,
lúc này lật lọng sẽ mất mặt với Liên Phong cho nên tuyệt đối không thể ra!
Lúc này, nhân mã đã chuẩn bị
xong, Liên Phong đứng phía trước, thân ảnh cao ngất trong cơn mưa phùn càng thể
hiện khí phách.
Ngươi nói một người nam tốt
như vậy sao lại không nhìn? Lâm San càng ngắm càng vui, hận không thể chạy ra
ngoài ôm hắn, ngay sau đó, Đỗ Hạo cũng xuất hiện, kỳ lạ là hắn lại không dẫn
người theo nhưng một thân triều phục, vẫn hết sức uy nghiêm, bọn người ở cửa
cung thấy hắn, tất cả đều quỳ xuống hành lễ, duy chỉ có Liên Phong vẫn đứng gật
đầu với hắn, không thấy nửa phần nể sợ.
"Oa! Liên đại nhân thật
có khí khái nam tử!" Tiểu Lục ở một bên si mê.
Đó là đương nhiên... Đợi
chút! Ngươi dám háo sắc với nam nhân của ta? Chán sống rồi phải không? Lâm San
liếc mắt một cái, Tiểu Lục sợ tới mức vội vàng sửa miệng: "Nô tỳ nói sai
rồi, nô tỳ là nói thái tử có khí khái nam tử!"
Ý của ngươi nói nam nhân của
ta không đủ MAN? Ánh mắt Lâm San lạnh hơn vài phần.
Tiểu Lục vừa thấy càng nói
càng lỡ lời, vội chuyển đề tài: "Ai, mau nhìn! Xuất phát rồi!"
Nghe nàng nói, Lâm San vội
vàng hướng mắt ra cửa cung, quả nhiên, nhân mã đang chờ phát động. Liên Phong
phi than lên Vô Ảnh, trong cơn mưa phùn Vô Ảnh hí một tiếng dài vang vọng khắp
cung. "Xuất phát!" Hắn ra lệnh, cửa cung liền chậm rãi mở ra, mọi
người còn lại cũng lên ngựa, theo tiếng vó ngựa vang lên, cửa cung vừa rồi còn
náo nhiệt chỉ sót lại mình Đỗ Hạo như cô linh đứng đó.
Hắn tựa hồ đang trầm tư, ánh
mắt vẫn hướng về phía bọn họ rời đi cho đến khi cửa cung chậm rãi khép lại, vẫn
duy trì tư thái như trước.
Mưa, trời đổ mưa lớn.
Không biết do trời mưa hay do
Liên Phong đi rồi, Lâm San cảm thấy hơi lạnh, trong lòng trống rỗng, nói không
nên lời. "Đi thôi." Nàng nói với Tiểu Lục thì thấy Tiểu Lục vẻ mặt
hoảng sợ nhìn chằm chằm về phía trước, nàng kỳ quái quay đầu, cũng hoảng sợ.
Thì ra không biết từ khi nào, Đỗ Hạo đã xoay người nhìn về bọn họ, hiển nhiên
đã phát hiện.
Ánh mắt giao nhau, Lâm San
phát hiện cái nhìn của Đỗ Hạo hôm nay thực không ổn, cao cao tại thượng, tràn
ngập uy nghiêm, làm người ta khẩn trương cực điểm còn hơn lần đầu gặp hắn, điều
này làm Lâm San không có cách nào đi qua nghênh đón.
Này... Ta chỉ định sáng sớm
đến tiễn người, hẳn là không phạm cung quy? Nhưng ngươi nhìn ta như vậy làm gì?
Trên mặt ta cũng không có viết chữ... Ai u, huynh đệ! Van cầu ngươi, đừng nhìn!
Làm tỷ tỷ ta hoảng...
"Công tử, điện hạ không
mang ô." Tiểu Lục nhắc nàng.
Đúng rồi! Hắn nhất định coi
trọng ô của chúng ta! Trời nổi mưa lớn và số chân chó của Lâm San không thể
tránh khỏi bạo phát. Nàng cắn chặt răng, nói với Tiểu Lục: "Đi, đưa ô cho
thái tử mau!" Van cầu ngươi, cầm ô chạy nhanh đi, tỷ đây trái tim thủy
tinh không chịu nổi cái nhìn này đâu!
"A?" Tiểu Lục khóc
ra mặt, "Công tử, sao lại là nô tỳ đi đưa?" Xem ra ấn tượng của nàng
về Đỗ Hạo không tốt lắm.
Lâm San đoan chính:
"Chẳng lẽ là ta đi?" Vừa dứt lời ngẩng đầu lên. "A! Người
đâu?" Thì ra trong lúc bọn họ nói chuyện, Đỗ Hạo đã đi rồi, xa xa chỉ còn
một bóng dáng, thả xuống tường thành, mưa phùn mông lung làm bóng dáng càng lúc
càng xa...
Một khắc kia, trong lòng Lâm
San có một cảm giác không nói nên lời, thật giống như... Giống như về sau cũng
không gặp lại hắn. Nàng biết mình đã bị ý nghĩ bi quan này dọa sợ,
vội vàng xóa đi định kêu Tiểu Lục, xoay người liền bị một thanh âm gọi trở lại.
"Phò mã cũng dậy thật
sớm."
Thanh âm nghe không ra là ai,
Lâm San quay đầu thấy người tới một thân trường bào trắng, tóc đen dựng thẳng
lên, mặt có vài phần hệt như ngọc diện thư sinh, lập tức không nhớ ra hắn là
ai. Mãi cho đến lúc đối phương mị mắt vì sự kinh ngạc của nàng, Lâm San mới sực
nhớ ra, nhất thời tái mặt.
Ta nói đây không phải Đỗ Diệp
sao? Sao mặc giáp với không mặc khác xa như vậy? Nói chuyện với ta làm gì? Sẽ
không có tâm tư gì đi? Lâm San hôm qua mới gặp Đỗ Diệp, đối với người này tràn
ngập mâu thuẫn, thần kinh nhất thời căng thẳng cực điểm, nghiêm mặt nói:
"Vi thần không biết điện hạ ở đây, thật thất lễ, thỉnh điện hạ thứ
tội."
"Phò mã quá lời, bổn
vương cũng chỉ vừa vặn đi ngang qua, tại sao lại nói là thất lễ?" Đỗ Diệp
nói với nàng thật hòa nhã nhưng là không biết tại sao Lâm San cảm thấy hắn đúng
là lai giả bất thiện. Quả nhiên, Đỗ Diệp nhân tiện nói: "Thỉnh cầu không
bằng ngẫu nhiên, đã có duyên gặp lại, không bằng bổn vương làm chủ thỉnh Phò mã
đến phủ của ta?"
Lời vừa nói ra, Lâm San đã
nghĩ đến câu tục ngữ: "Chồn chúc tết gà, không phải hảo tâm." Đỗ Diệp
vừa mở miệng đã mời mình qua, hiển nhiên là có mục đích. Lâm San có chút nóng
vội: "Con mẹ nó, ta không có kim đao, thân không có thịt, hai tay gió lùa,
nhà chỉ có bốn bức tường, vì sao các ngươi đều nhìn ta chằm chằm? Các ngươi
không chê nhưng ta thấy phiền đó!"
Sắc mặt nàng có chút khó coi,
từ chối: "Tâm ý của điện hạ thần xin ghi tạc, bất quá trời còn chưa sáng
lại có mưa, thần đến bái phỏng chỉ sợ quấy rầy, không bằng hẹn ngày khác, điện
hạ thấy sao?"
Quả nhiên là cô nương thông
minh, trách không được tiểu tử Đỗ Hạo kia xem trọng. Đỗ Diệp không nói, chính
là thâm ý nhìn chằm chằm Lâm San trong chốc lát, lúc này mới chậm rãi nói:
"Nếu Phò mã nói vậy, bổn vương cũng không tiện miễn cưỡng, may mà bổn
vương về sau còn ở trong cung nên sẽ có cơ hội, không phải sao?"
Đỗ Diệp nói cực nhẹ nhưng dọa
Lâm San một thân mồ hôi lạnh, má ơi! Người này so với Đỗ Hạo đẳng cấp thật cao,
Đỗ Hạo trong mắt còn biểu hiện rõ ràng nhưng người này thật âm hiểm, hiển nhiên
nguy hiểm hơn nhiều. Nàng chợt cảm thấy này trong cung thật sự nguy cơ tứ phía,
có cơ hội vẫn nên trốn gấp!

