Điện hạ, thần biết sai rồi - Chương 70 - 71

Chương 70

Lâm San lấy lại tinh thần
bỗng bừng tỉnh đại ngộ, "Cho nên nói, lúc trước hoàng thượng lợi dụng hôn
sự của ta với Đỗ Minh Nguyệt để kiềm chế ngươi cùng Dương tướng quân, hiện tại
ta đi rồi, trên tay hắn không có ai nên động đến cha mẹ, đúng hay không?"

"Không sai, xem ra cũng
không ngốc." Tống Lâm Phong nhếch khóe miệng, lấy tay gõ trên trán Lâm
San.

Người này thật đúng không
phải ác liệt bình thường, Lâm San tức giận cắn răng nhưng vì có thể nghe được
nhiều tin tức bát quái đành phải nén giận tiếp tục nghe, quả nhiên Tống Lâm
Phong lại bắt đầu nói.

"Kỳ thật lúc này hoàng
thượng cách chức phụ thân đã có ý bất đồng với việc tứ hôn trước đó. Phải biết
rằng hiện tại thế lực trong triều phân bố đã khác xưa, thế chân vạc đã mất, tuy
nói có mâu thuẫn nhưng đã ức chế lẫn nhau nên mới nhìn qua thực yên bình. Nhưng
đại hoàng tử rơi đài, ba phái trong triều đã thành hai phái, thái tử vì củng cố
chính quyền của mình, bắt tay quét sạch dư đảng của đại hoàng tử khiến cho
triều đình cao thấp mỗi người cảm thấy bất an. Trong tình huống như vậy, khẳng
định hoàng thượng không hy vọng sự tình lại phát sinh vì thế liền nương theo
việc của phụ thân này, ra oai phủ đầu chúng ta, minh chứng cho uy lực của hoàng
quyền đồng thời ban cho chúng ta một ân tình, cho thấy chỉ cần trung quân ái
quốc sẽ có thể bình yên vô sự. Cho nên nói, lần này phụ thân chỉ là vật hi sinh
cho cuộc chiến quyền lực mà thôi."

Tống Lâm Phong nói xong, Lâm
San quả thực tức giận: "Cha đã cao tuổi như vậy còn gánh trên lưng tội
danh bị cách chức chỉ vì dục vọng cá nhân của lão già kia, thật sự là hơi quá đáng!"
Nàng nói xong lại cảm thấy trước mặt Liên Phong gọi cha hắn là lão già hình như
không tốt lắm, vội vàng nhìn Liên Phong.

Lần này, nàng thấy Liên Phong
cũng chưa biết nói như thế nào về chuyện vừa rồi, hơn nữa sắc mặt cũng không
ổn, đang định hỏi hắn thì Tống Lâm Phong đã mở miệng trước. 

"Liên huynh có phải cũng
đang nghĩ tới việc gì hay không?"

Liên Phong sắc mặt tối sầm
lại, không nói.

Tống Lâm Phong tiếp tục:
"Cho tới bây giờ, ta vừa rồi cũng nghe cả chuyện thân thế của huynh, như
vậy hiện tại không ngại chúng ta đưa ra một giả thiết lớn mật chứ?"

Lâm San cảm thấy không xong,
lúc Tống Lâm Phong nói lời này ánh mắt chằm chằm nhìn Liên Phong mà dường như
Liên Phong sắc mặt càng ngày càng khó coi.

"Liên huynh nếu quả thật
tâm tư giống ta như vậy, nếu không lưu luyến hoàng thành không bằng mang theo
xú nha đầu cao chạy xa bay."

Thấy Tống Lâm Phong càng nói
càng kỳ quái, Lâm San nóng nảy: "Rốt cuộc là sao? Ngươi đừng nói câu đầu
không thôi, thực làm người ta mất hứng!"

"Ngươi gấp cái gì?"
Tống Lâm Phong liếc nàng một cái, nói tiếp, "Theo ý tại hạ, hoàng thượng
lúc trước gặp huynh cũng không phải là trùng hợp."

"Không phải trùng hợp
gì?" Lâm San càng nóng nảy.

"Nha đầu ngươi sao nóng
vội như vậy? Ta là không chắc, sai thì sai thôi? Liên huynh đệ?" Tống Lâm
Phong thoáng nhìn Liên Phong, "Có nghĩ ta nên tiếp tục nói xem chúng ta có
phải nghĩ giống nhau hay không?"

Liên Phong không nói, Lâm San
lại ở một bên thúc giục: "Ngươi nói đi!"

Tống Lâm Phong cười cười bắt
đầu nói tiếp: "Năm đó hoàng thượng mắt thấy thái tử trong triều uy tín
giảm mạnh, sợ đại hoàng tử mượn cơ hội chiếm đoạt lòng người, vì thế liền hạ
chỉ đưa thái tử cùng đại hoàng tử đi trấn thủ biên quan, tôi luyện tâm trí.
Ngoài mặt đối xử bình đẳng, kỳ thật là ngụy trang muốn khai trừ đại hoàng tử, bồi
dưỡng thái tử mà thôi. Nhưng từng bước này của hắn dù sao cũng mạo hiểm, biên
quan nhiều chiến sự, vạn nhất thái tử xảy ra chuyện cho nên sau khi tiễn bước
thái tử, hắn bắt đầu hối hận về quyết định này của mình, ngay sau đó hắn phát
hiện một bí mật bị che dấu suốt mười tám năm là hoàng hậu không chỉ sinh ra một
mình Đỗ Hạo."

Lâm San trong đầu oanh một
tiếng, bỗng nhiên hiểu được ý nghĩ của Liên Phong mà Tống Lâm Phong muốn nói
đến, vội vàng định ngăn cản lại bị Liên Phong vẫy tay chặn lại. Hắn nghiêm mặt,
ý bảo Tống Lâm Phong tiếp tục.

"Hoàng thượng biết được
sự tồn tại của một đứa con khác vì thế phái người điều tra hơn nữa còn ngạc
nhiên khi thấy đứa con lưu lạc ở dân gian giống thái tử như đúc, vì thế hắn có
suy nghĩ vạn nhất thái tử ở biên quan xảy ra chuyện gì, hắn còn có một đứa con
khác bù lại, như vậy sẽ không thua. Cho nên hắn mới giả vờ khéo gặp Liên huynh,
lại vừa vặn bị tập kích, còn khéo sao..."

"Đừng nói nữa!"
Liên Phong ngắt lời hắn, thần sắc trở nên vô cùng khó coi.

"Ta còn chưa nói xong, Liên
huynh gấp gì?" Tống Lâm Phong tự kỷ tiếp, "Kỳ thật nghĩ vẫn thấy kỳ
quái, bằng tâm tư hoàng thượng sao có thể không phát hiện xú nha đầu là nữ nhi,
giải thích duy nhất chính là lợi dụng muội muội không chịu thua kém ai kiềm chế
ta, đương nhiên cũng có thể vì kiềm chế ngươi nhưng thái tử đã trở lại, như vậy
vật thay thế vốn dĩ đã chuẩn bị tốt..."

"Đủ!" Lời này là từ
miệng Lâm San, "Ngươi nói đủ chưa? Cái gì vật thay thế? Liên Phong là Liên
Phong, không phải là vật thay thế ai cả!"

"Ta nói ta đoán sai, ngươi
tưởng thật như vậy làm gì?" Tống Lâm Phong không nghĩ mình sai.

Lâm San tức giận muốn lên cắn
hắn bị Liên Phong một phen kéo lại. "Tống huynh." Hắn nói, "Mặc
kệ là thật hay giả, ta vốn là không phải người trong cung, nay đại hoàng tử đã
đổ, nhiệm vụ của ta cũng coi như hoàn thành, hiện tại ta chỉ muốn cùng người ta
yêu chung sống, không nghĩ sẽ lại nhúng tay vào chuyện tình trong cung. Chuyện
hôm nay, ngươi hãy xem như là một giấc mộng, chúng ta chưa từng tới đây, về sau
cũng sẽ không đến, nhờ ngươi thay ta chiếu cố hai vị lão nhân, như vậy bái
biệt, không hẹn gặp lại."

Hắn nói xong liền kéo Lâm San
đi.

Lâm San biết Liên Phong tâm
tình không tốt, bị hắn lôi đi cũng không nhiều lời, đến lúc hai người ra phủ,
Lâm San mới nhịn không được, an ủi nói: "Ngươi đừng nghe huynh ta nói bừa,
hắn là dạng người gì, ai không vừa mắt liền nói sai sự thật, thấy chúng ta đi
chung, cố ý chọc giận ngươi... Ai, ngươi đừng đi nhanh vậy, ta theo không
kịp!"

Nàng không ngờ bị trật chân,
thiếu chút nữa ngã xuống, cũng may Liên Phong đỡ kịp. 

"Không sao chứ?"
Thần sắc của hắn cuối cùng dịu đi một chút.

Lâm San lắc đầu, yếu ớt nói:
"Ngươi giận đại ca?"

Thấy nha đầu kia thật cẩn
thận, sợ bộ dáng tức giận của mình, Liên Phong mới ý thức được mình vừa rồi
thất thố, miễn cưỡng nhếch miệng: "Đừng nghĩ bậy, không liên quan đến đại
ca của ngươi."

Lâm San ngẩn ra, thốt lên:
"Chẳng lẽ ngươi thấy hắn nói thật?" Nói xong, nàng lại cảm thấy không
ổn, bổ sung, "Ta còn thấy hắn nói vớ vẩn, hoàng thượng hiền lành sẽ không
đối xử với nhi tử ruột thịt của mình như vậy, dù sao máu mủ tình thân..."

"Máu mủ tình thân?"
Liên Phong cười khổ, "Ngươi cũng thấy hoàng thượng đối với công chúa ra
sao, hắn quả thật có thể ngoan cường như thế."

Lâm San bị hắn nói không còn
gì chống đỡ, muốn khuyên nữa nên há mồm nhưng lại không biết nên nói gì.

Liên Phong trái lại bỗng an
ủi nàng: "Ngươi đừng lo cho ta, kết cục như vậy ta đã sớm liệu đến, ở
hoàng thất vĩnh viễn không có thân tình, cái duy nhất vĩnh viễn có chính là
quyền lợi. Chỉ sợ những lời vừa mới nói kia đều do hắn cố ý để đại ca ngươi nói
cho ta nghe..." Khi hắn nói lời này, nhìn như vân đạm phong khinh nhưng
trong mắt hiện lên một tia cô đơn, vẫn là làm Lâm San đau lòng.

"Ngươi nói hỗn đản Tống
Lâm Phong kia thông đồng với hoàng thượng? Không được, ta phải trở về phân xử
cùng hắn!"

Lâm San khó thở, xoay người
đi về, mới bước đã bị Liên Phong từ sau gắt gao ôm lấy. 

"Đừng đi." Môi hắn
dán lên tai nàng, thanh âm mềm mại quả thực có thể cảm hóa lòng người, Lâm San
dừng bước, hô hấp đình trệ.

Đêm đã khuya, dưới cây cổ thụ
không có một bóng người, duy chỉ có vầng trăng trên đỉnh đầu xuyên qua cành lá
rậm rạp, lộ ra ánh sáng mờ nhạt.

"Người khác thế nào ta
không quan tâm, chỉ cần ngươi ở bên ta thì tốt rồi... Chỉ cần một mình
ngươi..."

Lời nói trong đêm im ắng, theo
gió thu tiến vào tai, Lâm San thấy tim mình như ngừng đập, hắn đây là đang thổ
lộ với mình đúng không? Nguyện ý vứt bỏ hết thảy, chỉ cùng nàng lưu lạc thiên
nhai, chấp tử tay cùng tử giai lão. Trên thế giới này, có một nam nhân nguyện ý
với mình như vậy còn do dự gì nữa?

Lâm San không nghĩ nhiều,
xoay người hôn hắn.

Trong ngõ nhỏ thật dài, đôi
nam nữ hôn nhau dưới cây hòe cổ thụ, ánh trăng thưa thớt hé ra dáng vẻ thản
nhiên của bọn họ, tựa như hòa cùng tâm tư.

Xa xa, một thân ảnh cao ngất
đứng khoanh tay, trường bào xanh cũng khó dấu khí chất đế vương lỗi lạc trên
người hắn, con ngươi của hắn cũng tối đen như màu đêm hắc ám, không trăng không
sao.

"Như vậy thật sự được
sao?" Tống Lâm Phong từ một bên cây đi ra, thản nhiên cười.

Đỗ Hạo không quan tâm hắn, chỉ
nhìn về phía Lâm San và Liên Phong đang hôn nhau thật lâu, thấp giọng thì thào:
"Có lẽ như vậy, mới là tốt nhất..."

Nên đi thì sẽ đi! Vùng đất
hun đúc từ quyền lực này không thích hợp với bọn họ, về phần hắn... Đỗ Hạo cười
cười tự giễu, hắn thuộc về nơi này, chỉ có thể, cũng chỉ có thể thuộc về nơi
này.

Chương 71

Biết được cha mẹ mạnh khỏe,
tảng đá trong lòng Lâm San xem như hạ xuống một khối, cùng lúc đó, nàng cuối
cùng cũng có tinh lực lo chuyện cho mình, phải tìm Tiểu Lục lấy thiên thạch.

Nói thật, Quý Bạch Vũ trăm
phương ngàn kế muốn khối thiên thạch kia, Lâm San cũng không phải không hoài
nghi khả năng cái đó là bảo bối gì nhưng nàng nghiên cứu thật lâu vẫn thấy kia
chính là tảng đá bình thường, nhiều lắm vì vài chữ của tiên hoàng nên có điểm
đáng giá. Nhưng chữ đáng giá lại không thể bán, thứ Quý Bạch Vũ muốn rốt cuộc
là gì?

"Ta nói, tảng đá kia
thực không có gì đáng xem, ta đã nhìn không dưới trăm lần." Lâm San khuyên
Liên Phong.

Vẫn là Liên Phong bình tĩnh,
nói: "Mặc kệ có dùng được hay không, nếu Quý Bạch Vũ muốn nó, nó chính là
có giá trị, chúng ta có thể lợi dụng nó đi đổi giải dược."

"Đúng nha!" Lâm San
thế này mới ngộ đạo, nàng sao không nghĩ tới việc này? Dùng tảng đá vô dụng đổi
giải dược, Quý Bạch Vũ muốn nó như vậy, khẳng định có thể đổi lấy giải dược!
Nghĩ  thế, Lâm San nhất thời cảm thấy trước mắt có hy vọng, bị kích
động dẫn Liên Phong đi tìm Tiểu Lục.

Tiểu Lục quả nhiên còn ở cùng
cô nãi nãi, thấy Lâm San hai mắt liền đỏ: "Tiểu thư, nô tỳ nghĩ sẽ không
còn được gặp lại ngươi. .." Nàng khóc thảm, nếu không đích thân đứng ở chỗ
này, Lâm San còn tưởng nàng khóc tang.

"Đừng khóc, ta không
phải rất tốt sao?" Lâm San an ủi nàng.

Tiểu Lục ngừng khóc, dùng tay
dính đầy nước mũi sờ soạng Lâm San một lần mới xác định công tử của mình thực
không có việc gì, lại nhìn ra phía sau Lâm San bắt gặp Liên Phong đang mang mặt
nạ, nhất thời liền hiểu được. Khuôn mặt vừa khóc nhanh chóng bày ra một nụ cười
đáng khinh: "Tiểu thư, ngài đã tóm được cô gia?"

Lâm San mặt đỏ lên:
"Đừng nói bừa! Chúng ta là làm chính sự, khối thiên thạch lần trước ta đưa
ngươi giữ còn đó không?"

Thiên thạch? Tiểu Lục lắc đầu
nghĩ nghĩ: "Còn! Cô nãi nãi ta để trong bếp nấu ăn!"

Một khối thiên thạch tiên đế
lưu lại làm quốc bảo nay lưu lạc thành vật nấu ăn, nếu khối đã kia có sinh
mệnh, phỏng chừng đã đâm đầu vào tường mà chết.

Lâm San nói với Tiểu Lục:
"Đi, dẫn chúng ta đi xem!"

Trong hầm đầy đồ ăn, quả
nhiên thiên thạch ngày đó đang yên lặng đè lên đống cải trắng muối.

Lâm San nghĩ: "Xong rồi,
tảng đá bị phá hư như vậy, Quý Bạch Vũ còn có thể tin tưởng là nó sao? Xem ra
nên ngâm trong nước một ngày, trước hết lấy nó ra khỏi đống đồ ăn cái đã."

Đang nghĩ, Tiểu Lục đã xắn
tay áo lấy thiên thạch ra, bốn chữ "Quốc thái dân an" bị ngâm trong
nước mặn đã lâu xiêu xiêu vẹo vẹo càng thêm trừu tượng. 

Lâm San bịt mũi, quay đầu
muốn hỏi Liên Phong tảng đá này thật có thể đổi giải dược sao thì đã thấy Liên
Phong Thần biến sắc, nhìn chằm chằm thiên thạch, giống như phát hiện cái gì.

"Ngươi xem chữ trên
đó." Hắn nói, "Giống một bức bản đồ không?"

Lâm San kinh ngạc, quay đầu
tập trung nhìn, quả nhiên phần trên thiên thạch bị ngâm quá lâu, hợp với bốn
chữ to kia giống như một bản đồ.

Chẳng lẽ này đó là bí mật của
thiên thạch? Hai người thoáng nhìn qua, Lâm San mở miệng: "Vì phòng ngừa
bọn họ dùng tảng đá làm chuyện xấu, chúng ta trước tiên hãy đến chỗ trên bản đồ
xem thử rồi hãy đưa cho Quý Bạch Vũ?"

Tiểu Lục ở bên cạnh phun
trào: "Tiểu thư, ngươi muốn đi tìm bảo bối cứ việc nói thẳng thôi, dối
trá..."

Lâm San: "..."

Không lay chuyển được Lâm
San, Liên Phong tối mắt nhưng vẫn quyết định dò la trước, không phải hắn tham
tài mà trên bản đồ xuất hiện di vật tiền triều, chứng tỏ giá trị không phải
nhỏ, nếu thực bị Hồng Lân Giáo lợi dụng làm chuyện thương thiên hại lí, hai
người bọn họ về sau cũng không an ổn.

Quyết định xong, hai người
xem theo bản đồ, rất nhanh xác định đó là rừng cây Đông Giao nằm ở phía đông
hoàng thành.

Rừng cây này vô cùng quen
thuộc với Lâm San, lần trước trong trận đấu kỵ xạ, chính nàng và Đỗ Hạo rớt
xuống hố trong khu rừng này, suýt chút nữa mất mạng, thật sự là một hồi ức
không thể không nhớ lại. Không ngờ hôm nay, nàng lại đứng trước phiến rừng lần
nữa, chỉ là vật còn người mất, nàng đã không còn là Tống Lạc như trước. 

Lâm San cảm khái một phen rồi
cùng Liên Phong tiến vào rừng, bản đồ trên tay là chiếu theo miêu tả trên thiên
thạch vẽ lại trong tối hôm qua, hình vẽ trên bản đồ đã lâu, có mấy chỗ không
giống như hiện tại, hai người sờ soạng thật lâu cuối cùng mới xác định đại khái
phương hướng, lúc này đã tới buổi trưa. 

Lâm San lấy lương khô từ
trong bao quần áo vừa cắn vừa nghiên cứu địa hình vùng phụ cận trên bản đồ. Lúc
này, kiến thức dã ngoại thời tiểu học đã bắt đầu phát huy tác dụng, cành lá rậm
rạp là phía nam, cành lá thưa thớt là phương bắc... Ngồi ở đàng kia lẩm bẩm
phân nam bắc, không chú ý Liên Phong tới bên cạnh.

"Ngươi nhìn gì?"
Hắn hỏi.

"Ta đang phân biệt
phương hướng." Lâm San nói, "Ngươi xem cây đó, phần cành lá rậm rạp
hướng về ánh sáng mặt trời là phía nam, như vậy bên này nhất định là phía đông,
nhắm hướng đông đi khẳng định là đúng!"

"Ta xem xem." Liên
Phong lấy bản đồ nhìn, mày bỗng nhiên nhíu lại.

"Làm sao?" Lâm San
hỏi.

"Nơi này có chút không
đúng." Liên Phong chỉ ngón tay vào một vị trí trên bản đồ, "Ngươi
xem, theo lý thuyết chúng ta hiện tại ở hướng đông có thể nhìn thấy một vùng
cao nhưng hiện tại lại không có gì cả."

"Ta xem xem?" Lâm
San kỳ quái, đem bản đồ đối chiếu phương hướng, cẩn thận nghiên cứu một phen,
quả nhiên không giống."Cái này quái lạ..." Nàng nhất thời mơ hồ, theo
lý thuyết bọn họ cứ nhắm theo bản đồ mà đi sẽ không sai, chẳng lẽ lầm đường
rồi, vẫn là Liên Phong quyết đoán nói: "Mặc kệ thế nào, nếu đã đến đây, cứ
nhắm hướng đông mà đi, không chừng có thể phát hiện cái gì."

"Đi!" Lâm San gật
đầu tỏ vẻ đồng ý, đi theo hắn, tiếp tục nhắm theo hướng đông.

Rừng Đông Giao càng vào càng
sâu, hơn nữa thực vật rậm rạp, rất khó hành tẩu. Hai người đi thật lâu vẫn
không thấy vùng đất cao trên bản đồ, lúc này trời đã lạnh, xem ra trong chốc
lát sẽ có trận mưa to. Lâm San ngẩng đầu nhìn trời, có chút lo lắng: "Trời
sắp mưa, chúng ta có phải sai đường không? Nếu không ngày mai lại đi
tiếp?"

Liên Phong giờ phút này cũng
không tự tin như vừa rồi, suy tư một lát, hắn gật đầu nói: "Được, chúng ta
trở về xem có bỏ sót chi tiết nào trên thiên thạch không rồi mai lại đến."

Lâm San gật đầu: "Trở về
vẫn tốt hơn, nơi này tối rồi không thấy rõ được gì, lần trước ta rơi xuống hố
thật thảm, chính là... A!" Nói còn chưa xong, dưới chân bỗng nhiên bị
trợt, Liên Phong khuynh thân định kéo nàng, kết quả hai người cùng nhau mất thăng
bằng ngã xuống.

Một trận long trời lở đất,
Lâm San mở mắt ra phát hiện Liên Phong ôm nàng trong ngực nên nàng từ trên cao
như vậy ngã xuống một chút thương tích cũng không. Nhưng Liên Phong bị bụi cây
quẹt vào má, trên mặt còn dính vài vết máu.

"Ngươi không sao
chứ?" Lâm San gấp đến độ muốn giúp hắn lau mặt lại bị Liên Phong ngăn lại,
ánh mắt hắn quét một vòng khắp nơi "Nơi này là..."

Lâm San bị lời này của hắn
quay đầu đánh giá bốn phía một phen, bỗng nhiên la hoảng lên: "Này... Nơi
này chính là chỗ lần trước ta ngã xuống, ngươi xem tảng đá này giống nhau như
đúc!" Nàng một chút cũng không kinh hoảng, ngược lại có cảm giác quay về
chốn cũ, vui sướng hài lòng sờ tảng đá.

"Ai u, lần đó ngã xuống
là buổi tối, không thấy rõ bộ dáng, hiện tại thoạt nhìn cũng không tệ lắm,
ngươi xem tảng đá còn có hoa văn..." Nàng lẩm bẩm lầu bầu làm Liên Phong
trên trán nổi gân xanh, hướng tảng đá có họa đồ kia đánh một chưởng.

Chỉ nghe "ầm" một
tiếng, dưới chân bọn họ bỗng sụt xuống lộ ra một cái động, hai người liền như
vậy trượt xuống theo.

Báo cáo nội dung xấu