Điện hạ, thần biết sai rồi - Chương 72 - Vĩ thanh (Hết)
Chương 72
Lâm San trong miệng đầy bùn,
lúc toàn thân đều dính đầy bụi, trước mắt tối đen, sau khi Liên Phong nổi lửa,
nàng mới nhìn rõ, nhất thời miệng trương thành hình chữ O.
Này... Nơi này lại là một
thạch thất rất lớn, do con người tạc thành, trong thạch thất tràn ngập hương vị
đã lâu không có ánh sáng mặt trời làm nàng không khỏi sợ hãi, ôm lấy tay Liên
Phong.
Liên Phong vỗ vỗ tay nàng có
ý an ủi, nương theo ánh sáng của cây đuốc, sờ soạng điểm nổi trên vách tường
thắp đèn, đèn dần dần sáng lên theo thứ tự, tầm mắt lập tức trải rộng hơn
nhiều, Lâm San phát hiện nơi này rất rộng lớn, chính giữa thạch thất là một đài
cao đặt một hộp gấm đỏ.
Lâm San lúc này mới hoàn toàn
tỉnh ngộ, thì ra chỗ cao trên bản đồ không phải cao mà là địa thất này, thứ bọn
họ muốn tìm khẳng định cũng trong thạch thất, chẳng lẽ chính là hộp gấm... Lâm
San bỗng nhiên mắt sáng ngời, cố nén sợ hãi đi qua, thực không khách khí xốc
hòm lên.
Nha đầu kia nhìn thấy thứ
đáng giá liền giống như đánh máu gà, Liên Phong định ngăn cản đều không kịp,
may mắn trong này không có cơ quan gì. Lâm San nhìn hộp gấm, biểu tình có chút
cổ quái.
"Là cái gì?" Liên
Phong đi qua.
"Này..." Lâm San
chỉ vào hòm, vẻ mặt uể oải, "Ta hiện tại mới biết được điều thống khổ nhất
trên đời không phải lấy nhầm bảo bối không đáng giá mà là nó thực đáng giá
nhưng không thể bán."
Đúng vậy, trong hòm này đúng
là ngọc tỷ, bên cạnh còn có một tấm da dê, mặt trên chỉ có mấy trăm chữ ngắn
ngủn, ghi lại tiền căn hậu quả của ngọc tỷ.
Triều đại khai quốc năm đầu,
náo động không ngừng, ôn dịch tàn sát, dân chúng lầm than. Bước đầu thẩm tra,
rốt cục thỉnh được một vị thế ngoại cao nhân, vị này biết rõ mệnh thư phong
thủy, rất nhanh tính toán ngoại chi tướng vong, thiên ý không thể trái. Nhưng
lúc ấy dân chúng vừa gặp chiến loạn, sớm không chịu nổi gánh nặng, cao nhân
không đành lòng nhìn sinh linh đồ thán, vì thế mật đàm cùng tiên hoàng, tạo ra
một trấn quốc bảo giám, giấu trong Đông Giao cũng chính ngọc tỷ trước mắt bọn
Lâm San đang nhìn.
Lâm San không tin phong thuỷ
thủy gì đó nhưng xem nội dung trên tấm da dê vẫn bị dọa. May mắn nàng nhất thời
vì tâm hồn tham tiền tới đây dò la trước, nếu thực bị Quý Hồng Lân cầm ngọc tỷ
này, phong thủy thật giả nàng không biết nhưng ngọc tỷ đại biểu hoàng quyền,
nếu rơi vào tay người xấu hậu quả sẽ khó lường.
"Thứ này không thể để
Quý Hồng Lân phát hiện, chúng ta đi nhanh đi!" Lâm San nói.
Liên Phong đứng không nhúc
nhích.
"Đi!" Lâm San thúc
giục hắn.
"Nếu không đưa nó cho
Quý Hồng Lân, độc trên người ngươi làm sao bây giờ?" Liên Phong bỗng nhiên
mở miệng.
Lâm San lập tức á khẩu không
trả lời được, nội tâm mâu thuẫn sâu sắc: "Đúng vậy, không có ngọc tỷ sẽ
không trao đổi với Quý Hồng Lân, như vậy độc của nàng cũng không giải được.
"
Ngay khi hai người hết sức do
dự, bỗng một thanh âm phá tan sự yên tĩnh của thạch thất.
"Đừng nghĩ nữa, vật này
ta lấy đi, độc cũng không được giải! Các ngươi ở đây chờ chết đi! Ha ha.."
Âm thanh như yêu quái kia làm
Lâm San lập tức nhận ra ngay Quý Hồng Lân, vẻ mặt Quý Hồng Lân không dính chút
bụi nào như bọn hắn lúc tiến vào động khẩu.
Sự thật chứng minh, những gì
trong TV đều là giả, mặc kệ nhân vật phản diện khẩu khí lớn bao nhiêu, thời
điểm hành động nàng vẫn là cùng nam chính cùng nhau chui vào. Quý Bạch Vũ đứng
sau, bình thản như không, giống như sự tình không quan hệ gì đến hắn.
Lâm San nhất thời tỉnh mộng,
phỏng chừng lão yêu bà đã sớm phát hiện hành tung bọn họ, cố ý vụng trộm đi
theo, lợi dụng bọn họ tìm trấn quốc chi bảo, nghĩ thế, nàng nhanh chóng phản
ứng lại, ôm lấy quốc bảo, nói với Quý Hồng Lân: "Lão yêu bà, nếu ngươi dám
đụng đến một sợi lông của bọn ta, ta liền đập nát ngọc tỷ này!"
Vừa nghe lại bị mắng là lão
yêu bà, Quý Hồng Lân biến sắc, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi dám, đây
là bảo vật trấn quốc, nếu ngươi làm hỏng sẽ thành tội nhân thiên cổ."
"Ngươi không cần hù ta,
ta không tin!" Lâm San mắng lại, nâng tay định đập xuống.
Quý Hồng Lân thấy Lâm San
định làm, rốt cục nóng nảy: "Vũ nhi!"
Một tiếng ra lệnh, Quý Bạch
Vũ không nói hai lời, lập tức phi thân qua, tốc độ nhanh đến độ Lâm San còn
chưa kịp phản ứng thì cây kiếm giấu sau quạt của Quý Bạch Vũ đã vọt ra trước
mặt, mắt thấy ngọc tỷ sẽ bị hắn đoạt đi, Liên Phong lao ra tiếp chiêu. Cơ hồ
trong nháy mắt, hai người liền khai chiến trong thạch thất luôn.
Lúc này, một tiếng sét nổ lớn,
mưa to từ trên trời giáng xuống, bắt đầu ào ạt.
Quý Hồng Lân thấy Liên Phong
bị cuốn vào cuộc chiến liền động thủ định đoạt lại quốc bảo trong tay Lâm San,
Lâm San thấy thế quát to một tiếng, vội vàng trốn ra sau.
Nghe tiếng kêu của Lâm San,
Liên Phong vội vàng qua cứu, Quý Hồng Lân dễ dàng đối phó với hắn, mẫu tử hai
người vây đánh công kích một mình hắn, dần dần rơi vào thế hạ phong. Lâm San
tránh ở sau đài vừa thấy không xong, trong lòng sốt ruột thay cho Liên Phong,
thừa dịp ba người đánh tới vùng phụ cận, lao tới nâng ngọc tỷ lên đạp vào mặt
Quý Hồng Lân. Quý Hồng Lân tránh không kịp, mỹ mạo mỹ bị ngọc tỷ đánh trúng,
lập tức đổ máu.
"Ngươi!" Quý Hồng
Lân bị phá tướng cơ hồ phát điên, thân thủ nhắm Lâm San đánh tới, Lâm San lanh
tay lẹ mắt trốn sang bên cạnh, một chưởng kia liền trúng đài cao.
Một chưởng giáng xuống, đá
vụn rơi trúng đầu Lâm San, Lâm San ngẩn ra, lại một giọt mưa nữa rớt xuống mặt
nàng. Nàng ngây người, ngẩng đầu lên xem, Quý Hồng Lân lại giáng một chưởng
nữa.
Lúc này nàng tránh không khỏi,
mắt thấy sẽ bị đánh trúng, một thân ảnh bỗng nhiên lẻn đến trước nàng, thay
nàng chắn một chưởng kia.
"Vũ nhi? Ngươi!"
Quý Hồng Lân bất khả tư nghị nhìn người đang che trước mặt Lâm San, biểu tình
vặn vẹo.
Quý Bạch Vũ không trả lời mà
phi thân nhắm bà ta đánh tới.
Cơ hồ trong nháy mắt, nguyên
bản mẫu tử bọn hắn song thủ vây đánh người khác lại trở thành địch nhân, Lâm
San không kịp tự hỏi vì sao, đá vụn xung quanh rơi xuống càng nhiều. Thạch thất
lâu năm thiếu tu sửa, có nguy cơ sớm sập, thêm vào đó trời mưa lợi hại, tầng
đất thêm rời rạc còn bị Quý Hồng Lân đánh một chưởng rốt cục trụ không được.
Mắt thấy nơi này nói sập liền
sập, Lâm San vội vàng kêu to lên: "Nơi này sắp sụp, chạy mau!" Tiếng
kêu kinh động một đoàn ba người đang đánh nhau, Liên Phong phản ứng trước, kéo
Lâm San bỏ chạy.
Quý Hồng Lân đánh đỏ mắt,
ngăn hai người lại, Liên Phong ngăn bà ta, nói với Lâm San: "Ngươi đi
trước!"
"Ta không đi!" Lâm
San hô to, đem ngọc tỷ quăng qua một bên, định tới hỗ trợ.
"Mang nàng đi!"
Liên Phong hướng Quý Bạch Vũ hô.
Quý Bạch Vũ dừng chiêu, ý vị
thâm trường liếc nhìn Liên Phong một cái, xoay người ôm Lâm San, hướng động
khẩu mà đi.
Một đạo bạch quang chói mắt,
mưa đánh vào người Lâm San, phía sau ầm một tiếng làm đầu óc nàng trống rỗng,
nàng không để ý cả người lầy lội, dùng khí lực lớn nhất bình sinh giãy khỏi Quý
Bạch Vũ muốn quay về thì đã không còn thấy bóng dáng động khẩu kia đâu nữa.
Lâm San trước mắt tối sầm,
hôn mê bất tỉnh.
Vĩ Thanh
Ba năm sau.
"Nương, con muốn luyện
võ, con muốn luyện võ..."
"Luyện võ cái gì? Nói
còn không rõ, luyện võ thế nào được, đi đi, đi chơi đi! Đừng trở ngại nương
ngươi kiếm tiền!" Lâm San không kiên nhẫn phất phất tay, tiếp tục vùi vào
đống sổ sách.
Tiểu tử kia nắm góc áo nàng
không chịu nghe lời: "Nương, con muốn luyện võ.. Luyện võ..."
Rốt cục, Lâm San nổi giận:
"Vân Thành, ngươi lại phiền ta, ta sẽ mang Như Hoa nhà Vương lão bản đến
nhà chúng ta chơi!"
Tiểu tử kia ngẩn ra, cô đơn
xoay người, lắc lư...
"Phu nhân." Tiểu
Lục vừa mới vào nhìn không nhịn được, "Thiếu gia còn nhỏ như vậy, người
dọa hắn làm gì? Người cũng không phải không biết tiểu thư nhà Vương lão bản kia
thấy thiếu gia liền thích, thiếu gia hôm qua còn bị dọa khóc."
"Cái gì?" Lâm San
kinh hãi, "Hôm qua Như Hoa kia ăn đậu hủ con ta?"
"Không chỉ Như Hoa, hôm
qua nhũ mẫu ôm thiếu gia ra ngoài xem biểu diễn ảo thuật, bị mấy tiểu thư phụ
cận vây quanh, trừ bỏ Vương lão bản, còn có Tiền lão bản, Lý lão bản, Dương lão
bản..."
"Đùa giỡn gì chứ!"
Lâm San nhất thời nổi giận, "Đậu hủ con ta cũng dám ăn, một đám đều không
muốn sống có phải hay không? Không được, ta muốn đi tìm bọn họ tính sổ!"
Lâm San bỏ sổ sách lại, hấp tấp đi ra ngoài.
Tiểu Lục ở phía sau vội vã
kêu: "Phu nhân, ngươi đừng đi, bên ngoài có..."
Lâm San đâu thèm nghe nàng
nói gì, kéo tay áo chuẩn bị đi ra cửa phân xử, kết quả mới vọt tới tiền đường,
đã bị một đám phu nhân lập tức vây quanh.
"Ai u, Liên phu nhân,
ngài đã đến! Như Hoa nhà ta nói thích Vân Thành nhà ngươi, ta xem hai đứa nhỏ
rất xứng, không bằng đính hôn sớm một chút, ngươi xem thế nào?" Vương phu
nhân cười tủm tỉm chào đón.
"Khi nào thì đến phiên
ngươi? Như Hoa nhà ngươi béo như heo, sao có thể so với chúng ta?" Tiền
phu nhân một phen đẩy Vương phu nhân ra, hướng Lâm San nói, "Muội tử, đừng
nghe nàng nói bừa, vẫn là nhà chúng ta tốt hơn nhiều, vừa nghe tên liền thấy
vui hơn, nhiều tiền hơn, về sau cưới về tuyệt đối là tiền tài cuồn cuộn!"
"A! Cưới vợ chiêu tài,
còn không bằng thỉnh thần tài đâu!" Lý phu nhân lao vào vòng vây, bắt lấy
tay Lâm San, "Liên phu nhân, bọn họ đều bậy lắm! Nữ nhi nhà chúng ta mới
tốt, tài đức vẹn toàn, tinh xảo đặc sắc, đi chỗ nào tìm được cô nương tốt như
vậy!"
Lâm San lau mồ hôi: "Nữ
nhi nhà các ngươi đều lớn tuổi hơn phải không?"
"Việc này thì đã sao? Nữ
hơn ba, ôm cục vàng, con ngươi nếu cưới nữ nhi nhà chúng ta, có thể ôm năm cục
vàng!"
Lâm San: "..."
"Đi đi, đều lớn như vậy
đến đây náo loạn cái gì chứ? Liên phu nhân, Phương Nhi nhà chúng ta mới tốt,
cùng Vân Thành của ngươi rất xứng!"
Lâm San muốn khóc:
"Phương Nhi nhà các ngươi là nam mà?"
"Chính
vậy! Nam nhi náo nhiệt làm gì? Biến thái! Như Hoa nhà ta gia mới
tốt!"
"Nhà chúng ta tốt hơn
nhiều!"
"Nữ nhi của ta mới là
tốt nhất!"
"..."
Trong một mớ ồn ào, Lâm San
rốt cục chịu không nổi, chạy thoát ra ngoài: "Má ơi, thế giới này rất
khủng bố! Ta làm nương nhưng không bảo hộ hắn được, vẫn là cho hắn học võ đi!
Lâm San quả quyết cho con học
võ.
Trong viện, Liên Phong đang
luyện đao, thấy Lâm San vẻ mặt oán giận lại đây, thu hồi đao hỏi: "Làm sao
vậy?"
Lâm San căm giận nói:
"Ta quyết định, cho con chúng ta học võ!"
Liên Phong bật cười:
"Vân Thành mới hai tuổi rưỡi, nàng gấp gì chứ?"
"Này không thể không
gấp!" Lâm San vì thế đem chuyện vừa rồi từ đầu tới đuôi nói một lần, nói
xong còn bóp cổ tay thương tiếc, "Sớm biết như vậy, sẽ không sinh con
trai, sinh nữ nhi thật tốt..." Nói xong lại bắt đầu cố tình gây sự,
"Này đều tại chàng, không có việc sao lại cao cường vậy làm chi? Làm hại
con chúng ta, nhỏ như vậy liền một thân đào hoa... Đúng rồi! Nghe nói hôm qua ở
võ quán có nữ nhân đến tìm chàng, bộ dạng còn rất xinh đẹp! Sao lại thế này?
Thành thật nói chàng có phải hay không ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt..."
Nàng càng nói càng vô lý,
Liên Phong thân thủ mau lẹ, bưng kín miệng nàng: "Nàng toàn nói chuyện vô
nghĩa."
"Cái gì vô nghĩa... Ta
đây là... Ngô... &*^&%*"
"Đó là nữ đệ tử của Thần
Kiếm sơn trang."
"Cái gì?! Quý Bạch Vũ
phái người tới tìm chàng?" Lâm San có chút ngạc nhiên, sau sự kiện đã xảy
ra ba năm trước, Quý Hồng Lân vùi thây trong thạch thất, Quý Bạch Vũ để lại
giải dược rời đi, nàng cùng Liên Phong cũng chưa gặp lại người này. Sau lại có
đồn đãi nói, hắn giải tán Hồng Lân Giáo, cải danh là Tần Vũ, dùng vàng bạc tài
bảo Quý Hồng Lân nhiều năm cướp đoạt dựng nên Thần Kiếm sơn trang, hơn nữa
nhanh nổi danh giang hồ, trở thành nhân sĩ chính phái, sự thực làm Lâm San kinh
ngạc không thôi.
Nay hắn bỗng nhiên phái người
đến tìm Liên Phong, này đến tột cùng có dụng ý gì? Lâm San không nghĩ ra, đem
ánh mắt nghi hoặc hướng về Liên Phong.
"Nàng tới đưa thiệp
mời." Liên Phong giải thích.
"Thiệp mời gì?"
"Từ hai mươi lăm năm
trước, sau khi tiền nhiệm võ lâm minh chủ Tần Hạo Thiên một nhà bị hại, võ lâm
như rắn mất đầu, lần này Thần Kiếm sơn trang cử hành đại hội võ lâm, đúng là
muốn chọn ra một người tài đức vẹn toàn làm minh chủ, thống lĩnh quần
hùng."
Thì ra là thế, không phải tìm
đến phiền toái bọn họ? Lâm San nhẹ nhàng thở ra, bất quá rất nhanh lại nhận
thấy được điều gì: "Chàng nói... Võ lâm minh chủ trước tên gọi là
gì?"
"Tần Hạo Thiên."
Lâm San ngẩn ra, miệng há
thành hình chữ O: "Tần Hạo Thiên? Tần Vũ? Bọn họ sẽ không là..."
"Nàng đoán đúng."
Liên Phong gật đầu, "Năm đó Quý Hồng Lân dụng độc sát hại toàn gia Tần Hạo
Thiên, còn mang theo đứa con còn quấn tã của Tần đại hiệp đi, thu làm nghĩa tử,
nay thiện ác tất báo, Tần Vũ cuối cùng cũng đòi lại công đạo cho cha mẹ."
Nghe xong lời này, Lâm San
thở dài thật sâu, lúc trước nàng vẫn không rõ Quý Bạch Vũ vì sao lâm trận phản
chiến, nay mới biết được nguyên lai hắn nhịn nhục vì đại cuộc, không khỏi âm
thầm khâm phục hắn.
"Nếu vậy, võ lâm đại hội
kia, chàng tham gia không?" Lâm San hỏi, kỳ thật so công phu, hắn tuyệt sẽ
không thua Tần Vũ.
Liên Phong lắc đầu:
"Không phải nói rồi sao? Triều đình cùng giang hồ ta đều không muốn dính
dáng đến, ta hiện tại nghĩ..." Hắn nói đến đây, bỗng nhiên dừng một chút,
đem ánh mắt hướng Lâm San.
Lâm San đỏ mặt, tim đập liên
hồi: "Xong rồi, xong rồi! Đã là phu thê, bị hắn nhìn vậy còn có thể thẹn
thùng! Rất mất mặt!"
Lâm San có chút ngượng ngùng
quay đầu, ngay sau đó bị Liên Phong kéo tay lại.
"Đi, ta dẫn nàng đến chỗ
này." Hắn nói.
"Sắp ăn cơm chiều, còn
muốn đi đâu?" Lâm San chưa kịp hỏi đến cùng, đã bị Liên Phong lôi ra phủ.
Khi trời chạng vạng, ánh nắng
chiều nhiễm đỏ chân trời, làm trấn nhỏ Giang Nam bình thường thêm
chút phong tình mê người. Ba năm trước bọn hắn từ phương bắc lặn lội đường xa
đến đây, chỉ vì muốn kiếm một nơi yên tĩnh cho hai người bọn họ.
Theo phiến đá một đường thẳng
về trước, một bên sông là tầng tầng lớp lớp nhà nhỏ đặc trưng của trấn Giang
Nam, một bên là nhà trúc, mái đen nhánh, khói bếp tỏa lên, một mùi cơm thơm
ngát phiêu tán trong không khí, đưa mắt nhìn lại, một dải sông xanh đã bị tịch
dương nhuộm đỏ, ánh vào mi mắt, Lâm San vừa rồi còn vội vã về nhà ăn cơm lập
tức bị cảnh sắc giống tranh vẽ này mê hoặc.
Cuối phố có tòa nhà bằng đá
vừa xây bằng mấy tháng tiền của võ quán, cũng bị tịch dương nhuộm đỏ bừng.
Liên Phong kéo tay Lâm San đi
lên cầu, đứng ở giữa, tầm mắt vừa vặn có thể nhìn thẳng đến cuối đường, ánh
nắng chiều lúc này ửng hồng, trời nước hòa cùng một màu, không phân rõ chỗ nào
là mây, chỗ nào là nước, tất cả đều sáng lạn, giống như có thể hút người ta bay
vào.
Lâm San cảm thấy mình như
đang nằm mơ, trong sương mờ thoáng nhìn thấy mấy chữ viết xinh đẹp trên bia đá.
"Tam Sinh Kiều..."
Nàng nhẹ nhàng thốt lên.
"Thích tên này
sao?" Hắn hỏi, thanh âm như nhuộm sắc nước màu trời, làm người ta có chút
hơi mê muội.
Nàng như bị ma nhập, hai gò
má ửng đỏ vì ráng chiều.
"Muốn biết vì sao đặt
tên này? Bởi vì..." Hắn ngừng một chút, dắt tay nàng, độ ấm trong lòng bàn
tay lập tức truyền vào lòng Lâm San, nàng thậm chí còn không đứng vững.
Liên Phong ôm nàng vào lòng,
ngón tay vỗ về vai nàng, chậm rãi nói: "Bởi vì ta muốn cùng nàng ước thệ,
tam sinh tam thế, đời đời kiếp kiếp, vĩnh bất phân ly..."
Một khắc kia, Lâm San tâm
tình bay bổng tới tận chân trời. Đời đời kiếp kiếp, ngươi với ta thệ ước, vĩnh
bất phân ly!
{Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.}
Thực hiện bởi
nhóm
Biên tập viên Gác Sách:
Mai
– Yenioe11 – nangmualachuyencuatroi
(Tìm
- Chỉnh sửa - Đăng)

