Leng keng hồng nhan phong thái hành thiên hạ - Chương 024 - 025

Chương 024: Nhập học

Thành Tương Châu vốn nằm ở phía Đông Nam của Tử La quốc, ngoại trừ kinh
thành thì có thể nói đây là thành trì nổi danh thuộc vào loại bậc nhất lúc bấy
giờ, bởi vì nơi đây có Hàn Lâm viện, hàng năm thư hương tung bay, trong triều
đình có rất nhiều quan viên đều cầu học tại thành Tương Châu, danh nhân thi sĩ
cả nước cũng ở chỗ này học tập qua.

Hàn Lâm viện trong mấy ngày nay đang chuẩn bị tổ chức chiêu sinh, cho nên
không khí đặc biệt ồn ào náo nhiệt. Ngoài cửa thành lúc nào cũng tấp nập người
cùng xe ngựa qua lại, thỉnh thoảng xuất hiện một nhóm nam nhân trẻ tuổi, bọn họ
thân mặc nho sam, rất hào hứng cùng nhau đàm luận điều gì đó.

Trì Phong không có tâm trạng quan tâm đến những việc này, nàng hiện tại
đang không ngừng đi tới đi lui trước đại môn của Hàn Lâm viện mà đắng đo suy
nghĩ trước sau.

Nguyên lai tại Hàn Lâm viện mặc dù có đến mười mấy sở học sân, nhưng nổi
danh nhất bất quá chỉ có hai viện.

Một viện trong số đó vốn là văn võ đều phải học, nhưng vẫn lấy việc học tập
kinh thư làm trọng yếu, rất nhiều quan văn đã xuất thân từ nơi đây, gọi là Phong
Hiền viện.

Một viện khác cũng tương tự văn võ đều phải học, nhưng lại lấy việc rèn
luyện võ thuật làm trọng yếu, rất nhiều võ tướng cũng đã xuất thân từ nơi đây,
gọi là Lạc Lâm viện.

Hai sở học sân vốn là địa danh nổi tiếng nhất cả nước, vì vậy hấp dẫn đông
đảo người đến cầu học, tuy nhiên nếu muốn nhập môn thì cần phải trải qua một
cuộc khảo thí vô cùng ngắt ngao.

Điều kỳ quái nhất chính là hai gian thư viện này đều tọa lạc trên hai ngọn
núi tương đối cao, trung gian được phân cách bởi một khoảng sân rộng lớn, lúc
này cả hai nhà đều đang rất bận rộn mà chiêu sinh.

“Trì Phong, ngươi có gì phiền não sao?” Đứng ở một bên, Vân Thiên Trạch tò
mò hỏi thăm. Hắn thân mặc hoa phục, đầu đội bạch ngọc quan, phụ trợ thêm cho
vóc người cao gầy một cỗ phiên nhiên khí, mặc dù khuôn mặt tuyệt mỹ của hắn sẽ
khiến cho không ít người lầm tưởng đó là nữ nhân, nhưng nhìn qua y phục cùng
dáng vẻ thì có thể hoàn toàn nhận ra đó là một nam nhân.

Tuy đã biết hắn đích thực là nam nhân, bất quá vẫn có rất nhiều người len
lén mà ngắm nhìn, tỷ như mới vừa rồi Trì Phong còn trông thấy một vài tên khuôn
mặt thoáng chốc ửng hồng.

Vân Thiên Trạch thoạt nhìn qua thần sắc vẫn thản nhiên như trước, đối với
những ánh mắt si mê đó vốn không thèm để ý.

Bây giờ Trì Phong không có tinh lực nghĩ đến những việc này, nàng phiền não
nhíu mày: “Ta đang suy nghĩ nên báo danh vào viện nào? Phải biết rằng đây chính
là nơi chúng ta theo học trong suốt bốn năm, vạn nhất lựa chọn sai lầm sau này
sẽ rất thống khổ nga!” Ánh mắt của nàng không ngừng dao động tại hai bên bàn
đăng ký.

“Ngươi cho rằng ngươi là ai? Bây giờ vốn là Hàn Lâm viện chọn lựa ngươi,
không phải ngươi chọn lựa Hàn Lâm viện.” Dung Ức Ảnh hừ lạnh một tiếng.

Trì Phong khóe miệng nhếch lên, cười nói: “Ta đối với chính mình vốn vô
cùng tự tin, muốn vào viện nào hoàn lại đều rất dễ dàng.” Vừa dứt lời liền nhân
tiện nhìn thoáng qua Dung Ức Ảnh, “Ngươi thì sao? Rốt cuộc đã xuống quyết định
hay chưa?”

“Ta muốn thử báo danh vào Lạc Lâm viện.” Dung Ức Ảnh trầm ngâm một hồi rồi
mới đáp lại, nhưng trong ánh mắt lộ vẻ kiên định.

“Ta chọn Phong Hiền viện.” Vân Thiên Trạch triển khai vũ phiến (quạt giấy), nhàn nhã mà phe phẩy.

Ba người một người lạnh lùng, một người tuyệt mỹ, một người tuấn mỹ, ba
loại khí chất bất đồng tụ lại cùng một chỗ, hấp dẫn vô số tầm mắt.

“Hả? Các ngươi cũng đã xác định rồi.” Trì Phong trong lòng cảm thấy lo lắng
bất giác thở dài, gia gia đương nhiên muốn nàng tiến vào Lạc Lâm viện, trái lại
phụ thân muốn nàng tiến vào Phong Hiền viện. Ở Lạc Lâm viện không khí dường như
tự do hơn, có ít các quy cũ nghiêm khắc hơn so với Phong Hiền viện, nhưng mặt
khác nó có một điểm tốt, chính là nếu như ngươi sau khi đã hoàn thành tất cả
các chương trình học do phu tử đưa ra, tái thông qua một cuộc thi, vậy thì
ngươi có thể sớm tốt nghiệp rồi.

Trì Phong không xác định chính mình có thể hay không trốn tránh được việc
nhập ngũ, cho nên vẫn còn do dự.

Đúng lúc này, bỗng nhiên có một nam tử đi lướt qua trước mắt nàng. Nam tử
này thoạt nhìn không thể đoán được đại khái bao nhiêu tuổi, ngươi có thể nói
hắn mười tám mười chín tuổi, cũng có thể nói hắn hai mươi lăm hai mươi sáu
tuổi, mặc một thân thuần bạch sắc trường sam, y phục vốn rất đơn giản, nhưng
khi khoác lên người hắn, lại hội trở thành cẩm y hoa phục. Tóc dài đen nhánh bó
thành một quan ở phía sau đầu. Ngũ quan hoàn mỹ cực kỳ, không lộ ra một điểm
nào bất hảo, khí chất tao nhã lạnh lùng không gì so sánh kịp. Chỉ cần nhìn qua
ánh mắt say mê của Trì Phong cũng đủ để nhận biết hắn là nhất đẳng mỹ nam tử, à
không, phải nói rằng Trì Phong rốt cuộc đã gặp được nam tử đắc ý nhất trong
cuộc đời của chính mình rồi, quả nhiên là cực phẩm nga!

Hắn ở trong đám người đông đúc tiêu sái mà bước đi, không có kẻ nào dám gây
trở ngại, một mạch liền nhân tiện tiến thẳng, hoàn lại còn có rất nhiều người
hướng về phía hắn hành lễ, hắn hết thảy gật đầu đáp lại. Tại khoảng sân rộng
lớn này cơ hồ mọi người đều chăm chú dõi theo từng bước chân của hắn.

Như vậy khí chất, như vậy tư thái, như vậy tuấn mỹ, Trì Phong vừa lại đưa
tay che ngực trái, cảm thụ trái tim của chính mình hữu lực mà đập liên hồi.

Con người còn sống quả thật là điều vô cùng tốt đẹp, vì còn có thể tận mắt
chứng kiến được một mỹ nam nhân tuyệt thế vô song như vậy.

Cho nên vì cuộc sống tươi đẹp sau này, Trì Phong không chút chần chừ liền
nhanh chóng chạy đến chắn ngang trước mặt mỹ nam, dưới sự kinh ngạc của tất cả
mọi người, nàng triển khai một nụ cười rạng rỡ tựa như đóa phù dung bừng nở
trên mặt nước, đồng thời khởi hai tay hữu lễ mà hỏi thăm: “Huynh đài, xin mạn
phép được hỏi người ở viện nào?”

Vị nam tử kia vi lặng trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã hồi phục lại tinh
thần mà hồi đáp: “Phong Hiền viện.” Thanh âm trầm ấm, mang theo từ tính động
lòng người.

“Đa tạ huynh đài, ta đây cũng sẽ rất nhanh trở thành đệ tử của Phong Hiền
viện, chúng ta sau này nhất định còn gặp lại.” Trì Phong mừng rỡ cười toe toét,
sau đó vội vàng chạy về phía bọn Vân Thiên Trạch.

“Ngươi rất thích hắn?” Vân Thiên Trạch thu hồi vũ phiến, khẽ nhíu mày.

Trì Phong bất giác nắm chặt hai tay, không trả lời hắn mà kiên định nói:
“Ta quyết tâm phải tiến vào Phong Hiền viện.”

Vừa dứt lời, liền nhân tiện chui vào trong đám đông.

Trì Phong một bên cố gắng len lõi tiến về phía trước, một bên không ngừng
hô to: “Ta đây muốn đi báo danh, làm phiền mọi người hãy tránh ra!”

Rất nhiều người mới vừa rồi chứng kiến một màn truy đuổi mỹ nam của Trì
Phong, cho nên cũng nhanh chóng nhường đường đồng thời đứng sang một bên mà chờ
xem náo nhiệt.

Trì Phong rốt cuộc đã chui đến được phía trước bàn báo danh rồi, nơi này có
một mảnh đất trống, hoàn lại chỉ có vài vị chủ khảo ngồi ở đó, một nam nhân
trong số đó bộ dạng chừng ba mươi tuổi, thân mặc cẩm y nho nhã, cười nói: “Tiểu
đệ đệ, muốn vào Phong Hiền viện của chúng ta cần phải trải qua một cuộc khảo
thí, bao gồm một văn một võ, chỉ cần ngươi thông qua là được.”

“Không thành vấn đề, bây giờ nhân tiện khảo đi.” Trì Phong vừa nói vừa
thoáng liếc nhìn về phương hướng mỹ nam đã biến mất, trong lòng cảm thấy tràn
đầy tự tin.

“Vậy chúng ta liền bắt đầu.” Nam tử hướng về phía một lão đầu ngồi cách đó
không xa cấp nháy mắt một cái, đối phương hiểu ý mà gật gật đầu.

Vì vậy, sau một hồi chuẩn bị cuộc khảo thí đã chính thức bắt đầu rồi.

Chương 025: Khảo thí

Lão nhân nọ đại khái chừng năm mươi tuổi, đầu tóc hoa râm, vóc người thấp
bé, thân mặc nhất kiện trường sam màu xám rộng thùng thình, ở cổ áo và tay áo
đều được viền bằng vải đen, bộ dạng có thể nói trông tựa như một lão đạo sĩ.

Cả người toát ra vẻ lười biếng cùng thiếu kiên nhẫn, hai tròng mắt dài hẹp,
thoạt nhìn, cơ hồ không thể phân biệt được hắn rốt cuộc là đang ngủ thiếp đi
hay là đang tỉnh giấc.

Lúc bấy giờ hắn ngồi chễm chệ trên một chiếc ghế lớn, càng khiến cho vóc
người có vẻ càng thêm thấp bé, quay đầu hướng về phía Trì Phong mà liếc mắt một
cái, miễn cưỡng nói: “Chúng ta trước hết tiến hành khảo thí văn chương, chính
là ta đây tùy ý đưa ra một đề tài, chỉ cần trong thời gian một nén nhang ngươi
có thể hoàn thành xem như đã vượt qua.”

Trì Phong vẻ mặt nghiêm túc, đứng thẳng lưng, cung kính nói: “Xin mời tiên
sinh ra đề tài.” Nàng vốn không muốn nhân gia đối với chính mình có ấn tượng
không tốt, sau đó lại âm thầm cấp nàng khiến bán tử (lợi dụng quyền lực cản trở), tuy
rằng lúc đâu nàng vẫn còn do dự chưa xác định được bản thân muốn vào viện nào,
nhưng bất quá hiện tại nàng đã xuống quyết tâm phải tiến vào Phong Hiền viện,
vì vậy tuyệt nhiên không thể phạm bất cứ sai lầm nào.

Vị lão giả kia không tái liếc mắt nhìn nàng, nói thẳng: “Thanh thiên hữu
nguyệt lai kỷ thì, ngã kim đình bôi nhất vấn chi!”

Ở bên cạnh sớm có một đệ tử bộ dạng đang chuẩn bị điểm dân hương, Trì Phong
ngay lập tức vung tay lên nói: “Không cần điểm, ta đã có đáp án rồi, ‘Nhân phan
minh nguyệt bất khả đắc, nguyệt hành khước dữ nhân tương tuỳ’.”

Mọi người ai nấy cũng đều cảm thấy thất kinh trước tốc độ của Trì Phong,
người chuẩn bị điểm nhang cũng vội vàng dừng tay lại.

Lão nhân nọ hừ lạnh, tiếp tục nói: “Thiên sơn điểu phi tuyệt, vạn kính nhân
tung diệt.”

“Cô chu thôi lạp ông, độc điếu hàn giang tuyết.” Trì Phong không cần nghĩ
ngợi mà nhanh chóng đáp lời.

Lão giả trong mắt thoáng hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền
nhân tiện dập tắt, không để những người khác kịp thời nhận ra. Trái lại vị nam
tử trung niên nho nhã lúc nãy vô cùng hứng thú mà nhìn Trì Phong.

Lão giả thần sắc vẫn lạnh lùng như trước, ánh mắt nhìn về phía hồ sen cách
đó không xa, nói: “Cầu đối cuối cùng, ‘Liên diệp hà thanh thanh, liên hoa kiều
doanh doanh’.”

Giờ phút này người đệ tử chuẩn bị điểm dâng hương chăm chú nhìn Trì Phong,
nàng thong thả đưa hai tay chắp sau lưng, cũng trông về phía hồ sen kia, thì
thầm: “Thái chi vật thương ngẫu, minh niên bất phục sinh.”

Trì Phong vừa mới dứt lời, đám đông lập tức trở nên xôn xao.

“Tiểu tử, xem như ngươi thật sự có tài, tên gọi là gì hả?” Thanh âm lười
biếng vang lên, nhưng lại thành công khiến cho tiếng xì xầm bàn tán của tất cả
mọi người mau chóng lắng xuống.

Trì Phong cung kính đệ thượng (dâng
lên) tấm mộc bài chứng minh thân phận của chính mình (tương đương với cmnd), vị đệ tử điểm
hương lúc nãy vội vàng chạy đến tiếp nhận sau đó trực tiếp đưa cho lão giả.

Lão giả nhìn thoáng qua, mạn bất kinh tâm (thờ ơ, không để ý), nói: “Úy Trì Phong, thành Càng Châu? Tại
thành Càng Châu tương truyền rằng Úy Trì Phong tám tháng bước đi vững chãi, một
tuổi nói năng lưu loát, ba tuổi ngâm thi vẽ tranh. Ngươi chính là Úy Trì Phong
kia sao?”

Bên cạnh bỗng nhiên có một đạo thanh âm khẽ cất lên: “Hả?”

“Hồi bẩm tiên sinh, đúng là tại hạ. Nhưng những điều này chẳng qua đều là
do dân chúng đã quá ưu ái Trì Phong mà thôi, tiểu sinh hổ thẹn không dám nhận.”
Trì Phong vốn cũng không nghĩ tới danh tiếng của chính mình lại có thể truyền
xa đến như vậy, tâm lý âm thầm đắc ý, nhưng thần sắc vẫn tỏ vẻ đứng đắng khiêm
nhường.

“Lời đồn đãi rốt cuộc là thật hay là giả, chúng ta sớm sẽ biết ngay thôi.”
Lão giả khóe miệng nhếch lên cười khẩy rồi nói tiếp: “Trước mặt mọi người,
ngươi hãy làm một bài thi hoặc làm một vế đối, mãn sơn (phía sau núi) của Phong Hiền
viện chúng ta đều là lá phong, cho nên ngươi nhân tiện lấy ‘lá phong’ làm đề
tài đi.”

“Tuân lệnh, tiên sinh.” Trì Phong một bên hành lễ, một bên không ngừng động
não mà tìm ra cảm hứng sáng tác.

Mọi người ai nấy cũng lẳng lặng chờ đợi, hoàn lại trong đám đông có vài ánh
mắt đặc biệt nóng rực.

“Tại hạ đã chuẩn bị xong.” Sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ, Trì Phong trước
tiên liền nhân tiện hồi đáp. Bởi vì bản thân nàng vốn vẫn chưa phải đệ tử của
Phong Hiền viện, cho nên không thể làm gì khác hơn là xưng tại hạ.

Đám người trở nên hỗn loạn đôi chút.

Nàng tay trái chắp ở phía sau lưng, tay phải khuất khủy đặt trước tiểu
phúc (bụng), một bên tiêu
sái bước đi một bên ung dung đọc thi: “Nhất trọng sơn, lưỡng trọng sơn, sơn xa
thiên cao yên thủy lãnh, tương tư lá phong đan.” Nàng vừa đọc đến đây bỗng
nhiên ngừng lại trong chốc lát, đồng thời dời tầm mắt mê ly của chính mình
hướng về phía rừng phong thấp thoáng ở phía xa xa, tất cả mọi người lúc bấy giờ
đều nín thở chờ đợi nàng hạ khuyết (kết
thúc).

Trì Phong quay đầu nhìn lão giả, trong lòng âm thầm xin lỗi Lý Dục (nhà thơ nổi tiếng đời Đường), sau đó
mới đem hạ khuyết đọc ra: “Hoa cúc khai, hoa cúc tàn, tắc nhạn bay cao người
chưa hoàn, một liềm gió trăng nhàn”

Nửa ngày, cả khoảng sân rộng lớn không có một ai lên tiếng.

“Hảo!” Nam tử trung niên nho nhã dẫn đầu mà khen ngợi, những người khác bấy
giờ tựa hồ như vừa mới bừng tĩnh khỏi một giấc mộng dài, cũng đều vội vàng tán
dương.

“Không hổ danh là thần đồng, chỉ trong một thời gian ngắn lại có thể làm ra
những câu thi xuất chúng như vậy, quả nhiên rất đáng khâm phục!”

“Xem ra lời đồn đãi vô cùng xác thật nga.”

… …

Những lời nghị luận của đám người bên ngoài căn bản không ảnh hưởng gì đến
Trì Phong, nàng rất trấn định nhìn lão giả, thở dài nói: “Tại hạ đã hoàn thành,
xin mời tiên sinh điểm bình (nhận
xét).”

Vị lão giả nọ thản nhiên nói: “Tương tư à? Ngươi bao nhiêu tuổi mà đã nhân
tiện tưởng niệm đến nữ nhân rồi, vậy tại sao còn muốn tiến vào Hàn Lâm viện,
chi bằng hãy dứt khoát trở về quê nhà thú thê tử đi.” Vừa dứt lời hoàn lại nhìn
Trì Phong cười châm chọc.

Trì Phong đạm đạm nhất tiếu (cười
lạnh), hồi đáp:
“Tiên sinh, sợ rằng ngài đã hiểu lầm ý tứ của Trì Phong rồi, vì tương tư không
chỉ giới hạn trong tình cảm nam nữ. Tình yêu vốn là tình, tình thân tình bằng
hữu cũng là tình, Trì Phong vừa mới cáo biệt sư phụ cùng sư huynh muội xuống
núi mà quay trở về gia chưa được bao lâu, mười mấy năm qua tại hạ cùng người
nhà chung đụng thì ít xa cách thì nhiều, bây giờ lại nhìn thấy lá phong, trong
lòng không khỏi dâng lên nỗi tưởng niệm đối với thân nhân, cho nên nhân tiện
làm ra những câu thi này, không ngờ lại chọc giận đến tiên sinh, Trì Phong quả
thật vô cùng thất lễ, xin tiên sinh rộng lòng lượng thứ.”

Trì Phong ngoài mặt tỏ vẻ nhúng nhường chịu đựng, nhưng thật ra tâm lý đang
âm thầm phúc phỉ (nguyền rủa)cái
lão nhân kia, không có việc gì làm nên tìm đủ mọi cách để bắt bẻ đây mà, còn
không mau thu nhận ta đi.

Lão giả hừ lạnh một tiếng, nhưng không có nói thêm điều gì nữa.

Ngược lại vị nam tử trung niên nho nhã vô cùng kinh hỷ nói: “Ngươi đã vượt
qua cuộc khảo thí văn chương rồi, bây giờ mời vào khảo thí võ nghệ.”

Trì Phong tâm trạng vui vẻ, chắp tay hành lễ đồng thời nói lời cảm tạ.

Vị sư phụ tiến hành khảo thí võ nghệ vốn là một nam tử hơn bốn mươi lăm
tuổi, thân thể cao lớn cường tráng, nhưng khi bước đi lại lặng yên không một
tiếng động, đây quả nhiên là một nhất lưu cao thủ, xem ra thực lực của Phong
Hiền viện cũng không tệ.

“Tiểu tử, ngươi chỉ cần tiếp được ba mươi chiêu của ta xem như đã vượt
qua.” Sư phụ võ thí cất cao giọng tuyên bố, thanh âm tựa hồ như sấm rền chớp
giật.

Song phương cùng nhau khom lưng cúi chào, vị sư phụ kia nhìn thoáng qua Trì
Phong liền nhân tiện bật người mà ra tay, nắm tay nhanh như chớp tấn công vào
hạ bàn của Trì Phong, nàng vội vàng nghiêng người né tránh, bởi vì không muốn
hấp dẫn sự chú ý quá mức, cho nên chỉ vận dụng năm thành khinh công mà thôi.

Cước bộ nhẹ nhàng uyển chuyển, dễ dàng trốn tránh được sự công kích của vị
sư phụ kia, vừa lại lo lắng có nên ra tay tiếp chiêu hay không, đúng lúc này vị
sư phụ võ thí đột nhiên dừng lại nói: “Ngươi thắng rồi!”

Đám đông hò reo vang dội, Trì Phong trái lại chỉ mỉm cười rồi chắp tay nói:
“Đa tạ sư phụ đã nương tay.”

Cho dù Trì Phong đã cố gắng che dấu võ nghệ của chính mình, nhưng khi song
phương cùng giao đấu, vị sư phụ nọ đã cảm thụ được một luồng tràng khí mãnh
liệt xuất phát từ trên người Trì Phong, cho nên đừng nói là ba mươi chiêu,
chính là muốn đánh bại hắn cũng hoàn toàn dễ dàng.

Nam tử trung nhiên nho nhã đối với Trì Phong mỉm cười nói: “Chúc mừng ngươi
đã trở thành đệ tử của Phong Hiền viện, xin mời qua bên đây để nghĩ ngơi, chốc
lát sẽ có người dẫn ngươi đến nơi cư trú.”

Trì Phong cảm thấy vô cùng cao hứng, vì vậy nàng một bước liền chạy đến
trước mặt lão giả hỏi: “Lão đầu, xin hỏi mỹ nam mới vừa rồi là ai?”

Mọi người hít sâu một hơi, lão… Lão đầu?

Không nghĩ tới chính là vị lão giả nọ cũng không để ý, vừa cười vừa nói:
“Đến lúc đó ngươi sẽ biết!” Trong nụ cười mang theo vài phần hòa ái.

Trì Phong không chú ý đến điều này, tâm lý mặc dù có chút thất vọng, nhưng
đồng thời cũng rất cao hứng, vì phía trước vẫn còn nhiều thời gian, chung quy
sẽ có một ngày nàng tìm được hắn, đến lúc đó nhân tiện… Nhân tiện… Tạm thời
hoàn lại không nghĩ tới.

Cứ như vậy, Trì Phong tung tăng nhảy nhót mà chạy đi tìm hai người khác đàm
luận điều gì đó. 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.