Hẹn hò theo kiểu của em - Chương 16 - 17
CHƯƠNG XVI
Chẳng cần nói, bữa chiều đúng là không phải một khoảng thời gian vui vẻ gì.
Chúng tôi điên lên với Wyatt, và anh thì phát điên với chúng tôi. Điều ấy chẳng
ảnh hưởng gì đến sự ngon miệng của tôi cả; tôi phải phục hồi lượng cung máu,
bạn biết đấy.
Tâm trạng của anh cũng chẳng khá hơn khi mẹ anh phân phát một màn chia tay,
chúng tôi đang chuẩn bị ra về sau khi anh giúp mẹ lau dọn bếp, bằng cách ôm tôi
rồi nói, “ Nghe lời khuyên của ta, cháu yêu, và đừng có ngủ với nó”
“Đi thôi, Mẹ, cảm ơn,” anh nói một cách mỉa mai, lôi theo một cái khịt mũi
và quàng vai hờ hững.
“Cháu hoàn toàn đồng ý với bác,” tôi nói với bà.
“Cháu sẽ quay lại vào ngày mai chứ?” bà hỏi tôi.
“Không ,” anh đáp lại một cách chua cay, dù bà thậm chí còn không hỏi anh
kia mà. “Hai người chỉ gây ảnh hưởng xấu lẫn nhau thôi. Con sẽ xích cô ấy trong
nhà tắm như con đã nói”
“Em không muốn đi với anh,” tôi nói, quắc mắt cau có với anh. “Em muốn ở
lại với mẹ anh.”
“Thật không may. Em sẽ đi với anh, và nó là thế” anh giữ một bàn tay mạnh
mẽ quanh eo bên phải tôi, cứ điệu đó, kéo giật tôi vào trong xe.
Đó là một chuyến đi lặng ngắt đến nhà anh khi tôi ngồi nhai lại xem những
biểu hiện bực bội mới nhất đó là có ý nghĩa gì. Của anh ta, chứ không phải của
chúng tôi. Tôi biết có việc gì xảy ra với chúng tôi, nên chẳng cần nghĩ đến đó
làm gì.
Tôi đã làm anh sợ. Không phải là một nỗi sợ hãi thoáng qua, như lúc đầu tôi
tưởng, kiểu như khi người ta bị giật mình vì một cái gì đó thình lình nhảy đến,
mà là sợ đến tận xương tủy kia. Anh ấy đã bị nỗi sợ hãi tác động mạnh.
Chính là điều ấy, đơn giản và rõ ràng. Anh đã chứng kiến tôi bị bắn ngay
trước mũi anh, rồi ngày tiếp theo anh đã đem giấu tôi ở nơi mà anh cho là an
toàn nhất trong thị trấn này, nhà mẹ anh, và sau một ngày đầy căng thẳng, anh
bước vào nhà và thấy tôi đang gắng hết sức, làm gẫy cổ hay ít nhất, làm toạc
những mũi khâu mới.
Theo quan điểm của tôi, một lời xin lỗi của người trưởng thành xứng đáng có
được một lời xin lỗi khác. Nếu anh có thể làm thế, tôi cũng có thể
“Em xin lỗi,” tôi nói. “Em không có ý làm anh lo lắng, và bọn em lẽ ra thì
không nên hợp sức chống lại anh.”
Anh đưa cho tôi một cái liếc ủ ê và không đáp lại. Okay, thế là anh không
đủ tử tế để chấp nhận lời xin lỗi như tôi đã làm. Tôi bỏ qua điều đó, bởi vì dù
sao, sự cáu gắt của anh nghĩa là anh thực sự quan tâm đến tôi, anh không phải
chỉ bị điều khiển bởi sự hấp dẫn tình dục và cái tính ganh đua của mình. Dù anh
có quan tâm đến tôi đủ cho chúng tôi có thể xây dựng một cái gì đó còn chưa
định hình hay không, thì ít nhất tôi cũng không phải một mình trong chuyện này.
Chỉ trước khi chúng tôi về đến nhà anh, anh mới lầm bầm, “Đừng bao giờ làm
thế một lần nữa.”
“Cái gì?” tôi bối rối hỏi lại “Dọa anh sợ, hay hợp sức chống lại anh? Anh
không thể đang nói về trồng chuối, bởi vì kiểu như là, anh biết rằng đó là
những gì em làm để kiếm sống, đúng không ? Em tập luyện hàng tuần. Các thành
viên của Great Bods thấy em tập và họ thấy đoan chắc rằng em biết em đang làm
gì. Đó là biết cách làm ăn.”
“Em có thể tự giết mình,” anh gầm gừ, và với một cơn sốc tôi nhận ra rằng
thực tế anh, theo một cách rất đàn ông, đang bị xâm chiếm bởi nỗi lo sợ từ
những gì anh nhìn thấy
“Wyatt, anh là cảnh sát, và anh đang lên lớp em về chuyện công việc của em
nguy hiểm đến thế nào đó hả??”
“Anh là một trung úy, không phải là cảnh sát tuần tra. Anh không đi đưa
lệnh khám, không chốt chặn giao thông, hay hoạt động ngầm trong bọn buôn thuốc
phiện. Những người thực thi nhiệm vụ trực tiếp mới là những người bị nguy
hiểm.”
“Có thể bây giờ anh không làm những thứ ấy, nhưng anh đã làm. Dù sao thì,
anh không phải ấp một phát là nở ra một Trung Úy bước ra từ học viện.” Tôi
ngưng lại. “Và nếu anh vẫn là một cảnh sát tuần tra và em nổi cơn điên vì mối
nguy hiểm đó, anh sẽ làm gì?”
Anh không nói bất cứ điều gì khi anh rẽ lối đường vào nhà, và cho xe vào
hẳn trong ga -ra. Khi cánh cửa hạ xuống sau lưng chúng tôi, anh miễn cưỡng nói,
“Anh sẽ nói với em đó là công việc của anh và anh sẽ làm nó với tất cả khả năng
của mình . Nó hoàn toàn chẳng có gì giống với việc em trồng chuối trong bếp của
mẹ anh chỉ vừa sau cái ngày em bị bắn.”
“Đó là sự thật,” tôi đồng ý. “Em rất vui vì anh nhận ra điều đó. Chỉ giữ
tập trung vào những gì làm anh điên lên vì thế chúng ta sẽ không bị lạc hướng
sang cãi nhau về việc em điều hành công việc làm ăn của mình như thế nào.”
Anh đi vòng qua bên để mở cửa cho tôi và giúp tôi ra khỏi xe, sau đó lấy
túi quần áo Siana đã chuẩn bị cho tôi ở ghế sau, và hướng đến cánh cửa vào bên
trong. Tiếp đó anh ném cái túi xuống sàn, đặt tay lên eo tôi, và kéo tôi vào
anh trong một nụ hôn dài mạnh mẽ.
Khi tôi đang hôn lại anh với tất cả lòng nhiệt tình, những tín hiệu nguy
hiểm mới trễ tràng réo lên. Không thở được, tôi xoay sở lùi mình ra. “Anh có
thể hôn em, nhưng chúng ta không thể làm tình. Đó. Em đã nói nó sau khi anh
chạm vào em, vì vậy nó được tính.”
“Có thể tất cả những gì anh định làm chỉ là hôn” anh lầm bầm, và hôn tôi
trở lại.
Yeah, và dự tính của Napoleon tiến vào Nga chỉ là một hành trình ngắn ngày.
Uh-huh. Anh thực sự nghĩ là tôi tin điều đó à? [1]
[2] Dự định của Wyatt không thể
chỉ có hôn thôi, kiểu như khi xưa Napoleon đã dự tính chỉ vài ngày là chiếm
được Nga, rồi sau đó lại sa lầy và thất bại.
Anh hôn tôi cho đến tận khi đầu gối tôi run run và ngón chân cong hẳn lên,
rồi buông tôi ra với cái nhìn tự mãn trên khuôn mặt. Dù thế anh chẳng thể giấu
cây gậy gỗ ở trong quần đi được, vì thế thôi cảm thấy hoàn toàn hài lòng với
bản thân mình.
“Lynn đã tìm thấy tên người đàn ông đó trong những file kia chưa?” Tôi hỏi.
Có thể đáng lẽ ra tôi nên hỏi về nói ngay từ trước, nhưng cái vụ trồng chuối đã
ném chúng tôi vào chiều-không-gian-không-thể-bàn-chuyện mất một lúc. Cả hai đã
qua được cái chiều không gian đó, nên tôi muốn được biết.
“Chưa. MacInnes sẽ gọi cho anh ngay khi họ tìm ra cái tên đó và anh ta sẽ
tiến hành một số kiểm tra sơ bộ. Lynn đang có một vài vấn đề với máy tính.”
“Vấn đề gì? Tại sao cô ấy không gọi? Cô ấy biết cách sử dụng nhưng chương
trình đó mà, thế thì sao vậy nhỉ - có gì không ổn chứ?”
“Nó bị sự cố chương trình.”
“Oh, không. Cái máy tính đó không thể hỏng chương trình được. Chúng em đã
định mở cửa lại vào ngày mai. Chúng em sẽ mở cửa, đúng không?”
Anh gật đầu. “Bọn anh đã khám nghiệm hiện trường xong, và tất cả những cái
băng vàng ngớ ngẩn đó sẽ được giật xuống” Anh đã đánh những dấu trích dẫn xung
quanh quanh chữ “cái băng vàng ngớ ngẩn,” và tôi hầu như biết chắc MacInnes đã
kể lại cho anh - và cả phần còn lại của phòng cảnh sát - một bản tua lại từng
chữ một cuộc nói chuyện của chúng tôi.
Tôi phẩy tay sang bên “Cái máy tính” và nói một cách khẩn trương.
“Anh đã gửi một trong những chuyên gia máy tính đến để xem anh ta có thể
làm được gì rồi. Vừa ngay lúc trước khi anh ra về, từ lúc đó anh chưa nhận thêm
được tin gì cả.”
Tôi xới tung tìm điện thoại và gọi di động cho Lynnl. Khi cô ấy trả lời, cô
ấy nghe như bị quẫn trí. “Blair, chúng ta phải mua một cái máy tính khác thôi.
Cái này bị quỷ ám rồi.”
“Ý cậu là gì, bị ám?”
“Nó thực hiện những thứ ngớ ngẩn kì quái. Nó phun ra cái thứ tiếng gì ấy.
Rồi cả hiện ra những chữ gì ấy. Nó lập cập, lộn xộn. Thậm chí không phải là
tiếng Anh.”
“Chuyên viên máy tính của cảnh sát nói gì?”
“Mình sẽ để anh ấy nói chuyện với cậu.”
Một giây sau một người đàn ông nói “Đó là một sự cố chương trình chính,
nhưng tôi có thể phục hồi được phần lớn, nếu không muốn nói là tất cả các file
của các cô. Tôi sẽ gỡ đi những chương trình của các cô và cài lại chúng; và rồi
ta sẽ xem chúng ta có cái gì. Cô có bản sao lưu dự phòng không?”
“Không, nhưng tôi sẽ có một cái ngay tối nay nếu anh bảo là cần phải có.
Nguyên nhân gây ra sự cố này là gì?”
“Đây là những gì chúng làm,” anh ta nói một cách vui vẻ. “Ngay bây giờ, còn
hơn cả những dòng lập cập trên màn hình, nó đã hoàn toàn bị treo. Chuột không
hoạt động, sẽ chẳng cái gì hoạt động cả. Dù vậy, đừng lo, tôi sẽ làm nó hoạt
động lại - đây là lần thứ 3 nó bị treo - và chúng ta sẽ đào xới được những file
đó ra.”
“Thế còn cái máy tính mới tối nay thì sao?”
“Không hại gì đâu,” anh ta nói.
Sau khi gác máy, tôi giải thích tình huống với Wyatt. Rồi tôi gọi cho một
cửa hàng cung cấp thiết bị văn phòng lớn, bảo họ tôi cần gì, đưa cho họ số thẻ
tín dụng của tôi, và bắt cho họ chuẩn bị sẵn sàng vì cảnh sát sẽ đến để chở nó
đi. Wyatt đã gọi điện để sắp xếp các thứ sẵn sàng rồi. Và tôi gọi lại cho Lynn
và bảo cô ấy một cái máy tính mới đang trên đường đến, Chẳng còn gì để làm sau
đó ngoại trừ đợi chuyên viên máy tính thần thông thực hiện các phép màu của anh
ta.
“Thế là hết vài nghìn dollar mà em chưa hề có ý định dùng,” Tôi càu nhàu.
“Ít nhất nó cũng được khấu trừ thuế.”
Tôi nhìn lên và thấy Wyatt đang cười toe toét. “Có gì buồn cười nào?”
“Em. Em kiểu như là một cô nàng đỏm dáng; rất buồn cười khi nghe từ miệng
em nói bất cứ cái gì kiểu như công việc làm ăn.”
Tôi quá sốc và lùi lại đến mức mà tôi chắc chắc miệng mình trễ ra “Cô nàng
đỏm dáng?”
“Đỏm dáng,” Anh nói lại một cách chắc chắn. “Em có một cái búa màu hồng.
Nếu nó không phải là đỏm dáng, thì anh không biết đó là cái gì nữa.”
“ Em không phải là một cô nàng đỏm dáng! Em có việc kinh doanh của riêng mình,
và em hoàn thành tốt mọi điều em làm! Những cô nàng õng ẹo không làm được thế;
họ để những người khác lo cho mình.” Tôi có thể cảm thấy rõ một tâm trạng bực
bội thực sự đang đến, bởi vì tôi ghét bị hạ thấp, và bị gọi là một cô nàng đỏm
dáng hoàn toàn được hiểu như là hạ thấp tôi.
Anh khuôn lấy eo tôi bằng cả hai tay, vẫn cười. “Mọi thứ toát ra từ em đều
đỏm dáng, từ cái kiểu tóc Pebbles đó, tới cái dép tông khá lạ lùng có những con
sò ở bên trên. Em suốt ngày đeo một cái lắc chân, móng tay em sơn hồng đậm và
những cái áo ngực hợp đôi với quần chíp. Em trông như cây kem ốc quế, và anh
chỉ có cách là liếm toàn thân em”
Hey, Tôi cũng là người mà; tôi sẽ thừa nhận là bị sao nhãng đôi chút ở cái
phần liếm. Cho đến khi tôi kéo được tâm trí quay lại cuộc tranh cãi – Ít nhất
là tôi đang tranh cãi, còn anh hiển nhiên đang có trò tiêu khiển - thì anh lại
hôn tôi lần nữa, và trước khi tôi có thể nhận biết được điều đó, anh lại liếm
và cắn vào cổ tôi, rồi mọi sức mạnh tinh thần của tôi vỡ vụn. Một lần nữa. Ngay
ở trong bếp, tôi mất cả cái quần của mình lẫn sự tự chủ. Tôi thật ghét khi điều
đó xảy ra. Thậm chí còn tệ hơn, anh sau đó đã phải giúp tôi mặc lại quần.
“Em sẽ bắt đầu một cái danh sách khác,” tôi cáu tiết nói sau lưng anh khi
anh tự mãn quay đi lên trên tầng, mang theo cái túi của tôi. “Và em sẽ đưa cái
danh sách này cho mẹ anh!”
Anh dừng lại và nhìn tôi qua vai, một tia nhìn thận trọng trong mắt anh.
“Em sẽ nói với mẹ anh về đời sống tình dục của chúng ta ư?”
“Em sẽ nói với bà về việc anh hoàn toàn là một gã quyến rũ đáng khinh bỉ!”
Anh ngoác miệng cười và lắc đầu, rồi nói, “Cô nàng đỏm dáng”, và tiếp tục
lên lầu.
“Không chỉ thế,” tôi hét lên với anh “anh còn không có một cái cây nào hết
trong ngôi nhà này và nó làm em phát chán lên khi ở đây!”
“Mai anh sẽ mua cho em cả một bụi” anh nói với lại sau vai.
“Nếu anh có tí tử tế nào của một tay cảnh sát, mai em sẽ không cần thiết
phải ở đây!” Đó. Cứ để anh ta ở trên đó, nếu anh ta có thể.
CHƯƠNG XVII
Sáng hôm sau tôi đã có thể cử động cánh tay nhiều hơn, dù là rất rón rén.
Khi Wyatt ở tầng dưới để nấu bữa sáng thì tôi đánh răng, chải đầu và chỉ để cho
anh thấy, thậm chí tôi còn tự mặc đồ một chút. Tôi tìm thấy quần áo mình treo ở
phòng để đồ, cạnh đồ của anh, nhìn chúng treo cùng nhau như thế này khiến tôi
cảm thấy nhộn nhạo trong ruột. Chắc hẳn anh đã dỡ đồ khỏi túi tôi khi anh mang
đến đêm qua, bởi vì chắc chắn là tôi không làm. Tôi kiếm đồ lót của mình và tìm
thấy trong một cái ngăn quần áo, tất cả đều được sắp đặt gọn gàng như cách tôi
sẽ làm thay vì nhét lung tung, lẫn lộn như tôi đã tưởng. Người đàn ông này thật
khó nắm bắt.
Tôi nhìn những ngăn kéo còn lại để xem anh sắp xếp đồ lót của anh ra sao,
và thấy rằng anh là người ngăn nắp. Áo T-shirt của anh được gập và chồng lên
nhau, quần đùi của anh cũng được gấp, tất chân được xếp theo đôi. Đồ lót của
anh chẳng có gì đặc biệt, chỉ là loại thông thường. Tôi thích điều đó bởi vì
một mối quan hệ giữa hai con người phù phiếm sẽ chẳng đi đến đâu cả. Cần phải
có một người bình thường.
Thú thật tôi là người phù phiếm. Một chút thôi. Không tồi tệ như trước kia,
khi tôi còn là một đứa bé tuổi teen, bởi vì khi tôi lớn hơn, tôi nghĩ rằng tôi
tự tin về bề ngoài của mình hơn một chút. Lạ lùng phải không? Khi tôi mười sáu
tuổi, cái tuổi mà bạn phải thừa nhận rằng có lẽ đó là đỉnh cao của sắc đẹp và
cơ thể, tôi bỏ ra hàng giờ để chấn chỉnh tóc tai và trang điểm, mặc thử hết bộ
quần áo này đến bộ quần áo khác bởi vì tôi không chắc tôi trông đã đủ đẹp hay
chưa. Giờ thì tôi đã ba mươi, tôi thoải mái hơn nhiều, thậm chí dù cho tôi biết
trông tôi không được như thời mười sáu. Giờ thì phải cần nỗ lực mới giữ được
làn da sương mai. Tôi phải luyện tập như điên để giữ gìn cân nặng. Khi tôi có
cuộc hẹn quan trọng bên ngoài hay gì đó trang trọng hơn bình thường, tôi vẫn có
thể lo lắng thái quá về tóc tai và trang điểm, nhưng hầu hết tôi không thấy
phiền hà gì. Một chút mascara, một chút son môi và kiểu vậy.
Dù vậy, tôi vẫn yêu thích áo quần và hoàn toàn có khả năng thử tất cả các
thứ thuộc về quần áo chỉ để tìm ra sự kết hợp đúng đắn nhất. Và có một số ngày
tôi không thể quyết định tôi muốn đồ lót màu gì. Ngày của màu xanh hay màu
hồng? Hay đỏ? Hay đen? Hay có lẽ là trắng?
Hôm nay là một trong những ngày đó. Đầu tiên tôi quyết định xem tôi muốn
mặc gì, bởi vì điều đó sẽ quyết định màu đồ lót. Không được mặc đồ lót đen bên
trong quần màu trắng, đúng không? Tôi cảm thấy thích màu mè nên cuối cùng tôi
nhặt lên một cái quần sooc màu nước biển và kết hợp nó với cái áo hai dây bó
màu hồng. Tiện đây, áo hai dây của tôi là loại dây to bởi vì tôi không thể chịu
đựng được cái kiểu hở dây áo con ra. Tôi nghĩ nó thật thô thiển. Dẫu sao, cái
áo dây màu hồng của tôi cũng khiến cho tôi không thể mặc đồ quá tối bên trong,
có nghĩa phải là đồ nhạt màu. Màu hồng sẽ là một lựa chọn hiển nhiên nhưng có
lẽ nó hơi hiển nhiên quá.
Wyatt xuất hiện ở cửa phòng ngủ. “Cái gì làm em lâu vậy? Bữa sáng sẵn sàng
rồi.”
“Em đang quyết định xem em muốn đồ lót màu gì hôm nay.”
“Chúa ơi,” anh nói và bỏ đi.
Màu vàng! Đúng là nó! Có lẽ bạn nghĩ màu vàng trông không hợp với màu hồng,
nhưng bộ đồ lót đó màu vàng nhạt và trông tuyệt vời bên dưới màu hồng. Không ai
ngoài tôi sẽ nhìn thấy nó - ừm, Wyatt sẽ thấy, bởi vì tôi không thể xoay xở với
cái áo lót được - nhưng nó khiến tôi cảm thấy giống như cái kem ốc quế mà anh
đã nói đến hôm qua. Có lẽ điều đó sẽ đặt hình ảnh liếm láp vào trong đầu anh
một lần nữa.
Thức ăn réo gọi nên tôi cẩn thận mặc quần lót và quần sooc vào, nhưng tôi
đã lấy một cái áo cài cúc của Wyatt từ tủ đồ để mặc cho đến khi anh có thể giúp
tôi mặc phần trên. Tôi xỏ chân vào đôi dép lê – nó có đồng xu màu nước biển ở
quai – và đi xuống tầng dưới.
Anh chiếu ánh mắt vào tôi khi tôi đi vào bếp. “Dép lê và một trong những
cái áo của anh mà khiến em mất nửa giờ để chọn lựa à?”
“Em mặc cả quần sooc nữa.” Tôi nâng vạt áo lên để chỉ cho anh thấy. “Anh sẽ
phải giúp em phần còn lại.” Tôi ngồi xuống cạnh bàn và anh lấy một đĩa trứng,
xúc xích và toàn bộ bánh mì khỏi máy nướng rồi đặt xuống trước mặt tôi. Một cốc
nước cam nhỏ và một cốc cà phê là hoàn thành buổi yến tiệc của tôi. “Em có thể
quen với việc này,” tôi nói khi cắm đầu vào ăn.
“Em có nấu nướng gì không?”
“Ừm, tất nhiên. Chỉ là không thường xuyên lắm. Và em thường ăn trên đường
đi bởi vì Great Bods mở cửa quá sớm.”
“Em mở cửa và đóng cửa à?” Anh lấy đĩa của mình và ngồi đối diện tôi. “Ngày
làm việc thật dài.”
“Từ 6h sáng đến 9h tối. Nhưng không phải ngày nào em cũng làm cả hai việc
đó. Lynn và em làm luân phiên; nếu em cần ở lại muộn thì cô ấy sẽ mở cửa và
ngược lại. Một ngày một tuần, vào thứ hai, em làm cả hai việc để Lynn có thể có
đủ hai ngày cuối tuần. Tất cả nhân viên của em đều có hai ngày nghỉ nhưng được
đặt so le nhau. Đó là lý do mà các lớp yoga mở cửa tất cả các ngày, kiểu như
vậy.”
“Tại sao lại là thứ hai? Tại sao không phải thứ bẩy nếu như cô ấy muốn hai
ngày cuối tuần?”
“Bởi vì thứ bẩy là ngày bọn em bận nhất và thứ hai là ngày nhàn nhất. Em
không biết tại sao nhưng các beauty shop cũng kiểu vậy. Hầu hết đều đóng cửa
vào thứ hai.”
Nhìn anh như thể anh không biết làm gì với cái mẩu thông tin đó. Là cảnh
sát, bạn nên nghĩ là anh ấy sẽ nhìn thấy chút giá trị nào trong những thứ kiểu
như thế chứ. Sẽ ra sao nếu một ngày Wyatt bắt giữ một người tạo mẫu tóc điên
khùng? Anh có thể tiết kiệm thời gian bằng cách không đến cửa hiệu nếu đó là
thứ hai.
“Thế,” tôi nói, thay đổi chủ đề. “tại sao em lại phải bận tâm về chuyện ăn
mặc hôm nay nếu như anh xích em trong nhà tắm nhỉ? Em hi vọng anh đã suy xét
xong, bởi vì ngoài những lợi ích dễ thấy của việc ở đó thì em sẽ kiếm đồ ăn
kiểu gì?”
“Anh sẽ làm ít sandwich và đặt nó vào trong nhà đá cho em.” Mắt anh ánh lên
nụ cười.
“Anh cần ghi nhớ rằng, em không ăn trong nhà tắm. Khiếp quá! Hãy nghĩ đến
tất cả lũ rận trong nhà tắm đang chờ để nhảy tuốt vào thức ăn của anh.”
“Anh sẽ làm cái dây xích dài để em có thể đứng ngay bên ngoài cửa.”
“Anh thật tốt bụng. Tuy nhiên, em cảnh báo: khi em cảm thấy chán, em sẽ gây
chuyện.”
“Vậy em có thể gây chuyện gì trong nhà tắm đây?”
Tôi có thể nghĩ ra một vài thứ ngay lập tức nhưng tôi không tiết lộ với anh
đâu. Tuy thế, chắc hẳn anh đã đọc được điều gì đó trên mặt tôi, bởi vì anh lắc
đầu. “Hấp dẫn đấy, nhưng chẳng đời nào anh để em ở một mình cả ngày đâu.”
“Thế nên sẽ quay lại với mẹ anh, đúng không?”
“Anh sợ là thế. Anh vừa gọi cho mẹ sáng nay.”
“Và xin lỗi vì đã cay cú, em hi vọng vậy.”
“Ừ, anh đã xin lỗi,” anh nói giọng chán nản. “Anh nghĩ anh có thể thu âm
lại và đưa nó cho em để em có thể bật nó lên bất cứ khi nào em thấy cần thiết
cũng được.”
Tôi nghĩ điều đó đã làm mất hoàn toàn tinh thần của lời xin lỗi và nói với
anh như vậy. “Đó là một ý tưởng,” anh đáp trả và tôi thấy tôi không nâng thế
của mình lên nhiều được như tôi tưởng.
Lần này tôi giúp anh dọn dẹp phòng bếp. Tôi đã rất cẩn thận khi cử động
cánh tay, nhưng đã đến lúc phải bắt đầu bắt nó thực hiện một số chuyển động nhẹ
nhàng và luyện tập. Sau đó chúng tôi lên lầu để chuẩn bị và một lần nữa, tôi
lại có cảm giác thân mật, thoải mái như thể chúng tôi đã làm điều này cùng nhau
hàng năm rồi. Anh thích chiếc áo lót màu vàng và khăng khăng đòi kéo quần tôi
xuống để anh có thể nhìn thấy chiếc quần lót màu vàng đồng bộ của tôi. Đó là
lời giải thích của anh. Tuy vậy, khi tay anh trượt vào trong quần lót của tôi
thì đã lộ ra mục đích thực sự. Người đàn ông dâm đãng, tôi thề đấy.
Tôi nhanh chóng nói, “Không!” và với một cái nháy mắt, một cái thúc, một
cái ấn nhè nhẹ và ngón tay thăm dò trêu chọc của anh đã khiến tôi nhấp nhổm,
anh rút tay ra.
Ôi, chết tiệt. Tim tôi đập thình thịch và tôi cảm thấy đỏ bừng mặt. Giờ thì
tôi phải đối phó với việc bị hứng tình cả ngày ở nhà mẹ anh.
Tôi đáp trả anh. Tôi cúi xuống và âu yếm hôn dần xuống khoá quần anh. Anh
giật nảy mình và luồn tay vào tóc tôi. “Hãy nghĩ đi,” Tôi thì thầm, “Sẽ cảm
thấy thế nào nếu cái quần này không cản đường của em.” Tay anh xiết chặt hơn và
anh rùng mình.
Tôi đứng thẳng dậy và nói mạnh mẽ. “Nhưng nó có ở đó, và anh cần phải đi
làm.”
“Thật bẩn thỉu,” anh gầm lên, nóng mắt.
“Đáp trả thôi. Nếu em bị hứng tình cả ngày thì anh cũng phải thế.”
“Đêm nay sẽ thú vị đây,” anh mơ màng khi anh xốc lại quần áo của tôi cho
chỉnh tề.
“Có lẽ không. Em đã tốt hơn trong việc chặn tránh anh,” Tôi nói vẻ thoả
mãn.
“Anh sẽ chỉ cần tiến đến cổ em nhanh hơn thôi.”
Tôi có thêm một ngày yên ả ở nhà bà Bloodsworth. Tôi nói chuyện với Lynn và
cô thông báo cho tôi thông tin cập nhật về tình trạng máy tính, cộng thêm với
việc có bao nhiêu thành viên quay lại khi chúng tôi mở cửa lại. Tôi rất hài
lòng khi cô nói cho tôi biết bởi vì tôi đã nghĩ sẽ mất khoảng 2 tuần vắng
khách. Rõ ràng phòng tập đã đầy, những máy tim mạch được sử dụng và hầu hết mọi
người đều hỏi xem tôi có ổn không. Những câu bình luận về vụ án mạng của Nicole
thì từ “Tôi không quan tâm đến cô ta nhưng cô ta không đáng bị vậy” đến “Tôi
không ngạc nhiên.” Một người đã yêu cầu gia hạn thành viên bởi vì trang thiết
bị của chúng tôi đã không hoạt động khiến anh ta không thể sử dụng trong ba
ngày vừa rồi. Tôi nói với Lynn gia hạn cho anh ta thêm bốn ngày. Luôn có con
lừa trong đám đông. Khi cô nói cho tôi biết anh ta là ai, tôi chẳng ngạc nhiên.
Anh ta là một vị quan to của thành phố, những kẻ luôn nghĩ rằng mình có đặc quyền.
Vì thế, bạn phải chịu đựng. Một cách khó khăn.
Tôi gọi cho mẹ và cập nhật tình hình cho bà. Tôi không kể cho mẹ nghe tên
của Dwayne Bailey, phòng khi anh ta vô tội. Tôi kể cho mẹ nghe những rắc rối về
vấn đề máy tính và mẹ làm tôi đầy ứ bằng các vấn đề về cái máy của bà. Mẹ tôi
làm về bất động sản và mẹ giữ toàn bộ những ghi chép trong chiếc máy tính ở văn
phòng nhỏ ở nhà. Các thiết bị điện tử của mẹ rõ ràng là trong tình trạng nổi
loạn chống lại bà. Chưa đến một tuần, máy in của bà chết cứng, máy phô tô bị
mang đi sửa và máy tính thì bị treo hai lần. Mẹ đang giữa thời kỳ chuẩn bị các
vấn đề thuế theo quý và sự thất vọng của bà đã lên mức cao. Tôi giúp thêm bằng
việc bị bắn.
Tôi an ủi mẹ và hứa sẽ báo cho mẹ tình trạng của mình. Mẹ hỏi thăm sức khoẻ
Wyatt, tôi cho rằng đó cũng là điều bình thường, vì anh đã khăng khăng đòi đưa
con gái mẹ về nhà với anh. Mẹ thích anh. Mẹ nói anh thật nóng bỏng. Tôi nghĩ
đến khi anh khoả thân và đồng ý với mẹ.
Công việc đã ổn thỏa, chuyện nhả cửa cũng êm xuôi, bà Bloodsworth và tôi
trải qua một ngày yên ổn nữa. Bà chăm nom vườn hoa một lúc và để an toàn, tôi
không làm gì cả. Tôi nghi ngờ việc kẻ giết Nicole sẽ lái xe đến gần nhà bà
Bloodsworth và chọn tôi để mang tang tóc đến cho khu vườn hoa của bà, nhưng cho
đến khi Wyatt thông báo mọi chuyện đã rõ ràng, tôi chẳng có bất cứ cơ hội nào
cả. Cánh tay rất đau nhắc nhở tôi hắn nguy hiểm đến thế nào.
Tôi đọc. Tôi xem ti vi. Tôi nhìn đồng hồ. Tôi không gọi cho Wyatt dẫu cho
tôi đang bị cám dỗ (làm điều đó). Tôi biết anh sẽ gọi khi anh có thêm thông tin
gì đó, vì thế chẳng lý nào để liên tục làm phiền anh.
Tôi tập một bài yoga nhẹ để giữ cho cơ bắp tôi được linh hoạt. Bà
Bloodsworth đi đến khi tôi đang làm điều đó và thấy thích thú. Bà thay sang bộ
đồ thoải mái hơn, lấy tấm đệm luyện tập ra và ngồi lên sàn bên cạnh thôi. Tôi
chỉ cho bà vài động tác yoga cơ bản và chúng tôi giãn gân cốt, tự tiêu khiển
cho đến giờ ăn trưa.
Khoảng 2h, Wyatt gọi đến. “MacInnes và Forester đã phỏng vấn Dwayne Bailey
sáng nay với sự có mặt của vợ hắn. Hiển nhiên là cô ta có chút nghi ngờ hắn lừa
dối cô và cãi lộn rất hăng. Bailey kiệt sức và khó khăn thú nhận; câu chuyện
của hắn là cô Goodwin đã đe doạ nói với vợ hắn nếu như hắn không đưa tiền cho
cô ta nên hắn đã bắn cô ta. Hắn đang bị bắt giữ.”
Tôi trở nên yếu ớt vì khuây khoả và ngã ra lưng ghế sofa. “Cám ơn Chúa! Em
không thích việc lẩn trốn tí nào. Vậy em có thể về nhà được chứ? Và quay lại
Great Bods? Tất cả kết thúc rồi phải không?”
“Có vẻ như vậy.”
“Có phải hắn là người đã mở cổng nhà em không?”
“Hắn phủ nhận điều đó. Hắn phủ nhận đã bắn em, điều này khá thông minh. Một
luật sư giỏi có thể bào chữa cho hắn chỉ phạm phải mức độ giết người thứ hai
trong vụ Goodwin, nhưng bắn em là hành động có kế hoạch trước và câu chuyện sẽ
rắc rối hơn nhiều.”
“Nhưng anh có thể chứng minh được điều đó, đúng không? Kiểm tra đường đạn
và tất cả như thứ kiểu như vậy.”
“Thực tế là bọn anh không thể. Hai khẩu súng khác nhau được dùng. Bọn anh
tìm thấy khẩu súng hắn dùng để giết cô Goodwin nhưng không có nòng súng nào phù
hợp với viên đạn đã bắn em. Điều đó có nghĩa là hắn đã vứt khẩu súng thứ hai
đi, nhưng nếu không có nó, bọn anh không thể chứng minh được việc phi pháp đó.”
Tôi không thích điều đó bởi vì tôi cho rằng tôi muốn sự trả thù theo luật
hay gì đó. Nếu hắn không chịu trách nhiệm việc bắn tôi, thì có vẻ như hắn sẽ
thoát được tội đó. Tôi muốn hắn rắc rối hơn nhiều.
“Hắn sẽ được tại ngoại nhờ bảo lãnh chứ?”
“Có thể. Nhưng giờ thì hết hi vọng rồi, chẳng ích gì khi giết hại nhân
chứng, đúng không?”
Anh nói đúng nhưng tôi vẫn thấy không vui vẻ gì về việc người đàn ông đó
được thoải mái đi loăng quăng. Hắn có thể đột ngột quyết định cần hoàn thành
công việc của mình.
“Nếu điều này giúp được em,” Wyatt nói, “hắn không phải bị bệnh cuồng sát.
Hắn chỉ là người chồng liều lĩnh ngăn không cho vợ hắn biết hắn đã lừa dối cô
ta; rồi hắn liều lĩnh ngăn cản việc chịu trách nhiệm về vụ ám sát. Cả hai thứ
đó đã xảy ra rồi và hắn không còn liều lĩnh nữa. Hắn rất hợp tác.”
Tốt, tôi hiểu điều đó. Bạn chỉ sợ những gì chưa xảy ra. Một khi nó đã xảy
ra rồi thì tất cả những gì bạn có thể là là đối phó với nó.
“Liệu em nói chuyện với bố mẹ có được không?”
“Chắc chắn rồi. Dù sao nó cũng xuất hiện trên ti vi tối nay và báo sáng
mai.”
“Tin tuyệt vời,” bà Bloodsworth nói khi tôi kể cho bà nghe về Dwayne
Bailey. “Nhưng bác sẽ cảm thấy nhớ sự bầu bạn của cháu suốt cả ngày. Bác nghĩ
bác sẽ tham gia Great Bods lại. Bác đã chán nản vì tai nạn của mình và bác
không nhận ra nó nhiều đến thế nào.”
Tôi gọi cho mẹ và báo cho bà tin tốt lành, rồi đến Siana, rồi đến Lynn. Tôi
nói với cô là tôi sẽ quay lại làm việc vào ngày mai nhưng đề nghị cô mở cửa vào
buổi sáng hộ tôi. Cho đến khi tôi có thể sử dụng cánh tay nhiều hơn thì làm
những công việc vội vàng bị loại khỏi danh sách.
Tôi nghĩ Wyatt sẽ đưa tôi về nhà mẹ tôi, điều đó rất lô gic. Mẹ có thể
nuông chiều tôi trong hai ngày cho đến khi tôi có thể tự mình mặc đồ được, rồi
mọi thứ sẽ trở lại như bình thường.
Tôi đã sẵn sàng trở lại cuộc sống bình thường một chút. Trong gần một tuần,
toàn bộ cuộc sống của tôi bị đảo lộn và tôi muốn sắp xếp lại. Rõ ràng tôi đã có
một người tình, cố gắng hết mức có thể để kiểm soát anh và làm mọi thứ phức tạp
hết cả. Nhưng giờ đây, khi mối đe doạ đã lùi xa, chúng tôi có thể ổn định lại
các thói quen hàng ngày của cuộc sống thực tế, và tìm xem liệu có gì bền vững
giữa chúng tôi không, hay đó chỉ là sức hút sẽ phai dần theo thời gian.
Trông đợi những điều đó. Tôi đang rất nóng lòng đợi đến lúc bắt đầu một
trạng thái mới giữa chúng tôi: trong một cuộc sống bình thường đúng nghĩa.

