Con dâu nhà giàu - Chương 094 + 095 + 096
Chương 94: Nói chuyện (2)
Triệu
phu nhân xoay người nhìn Tống phu nhân bên cạnh nói:
- Ngọc
Quyên, bà đừng lo lắng, tôi biết mọi người lo lắng chuyện gì. Thiệu Lâm dịu
dàng hào phóng, chúng tôi vẫn rất thích, chúng tôi cũng vẫn luôn vui mừng vì có
đứa con dâu tốt. Địa vị của nó ở Triệu gia không ai thay thế được, chuyện này
bà cứ yên tâm. Giờ tình cảm của nó và Hi Thành rất tốt, chắc không lâu sau sẽ
có con. Thiệu Lâm thông minh lại xinh đẹp, sau này sinh con nhất định cũng
thông minh lanh lợi, ai có thể làm tổn hại vị trí của mẹ con Thiệu Lâm. Nhưng
hai ông bà già chúng tôi cũng không thể làm được chuyện kia. Đứa bé kia dù sao
cũng là cốt nhục nhà họ Triệu nên chúng tôi mới giữ lại. Mẹ của nó là loại
người nào mọi người cũng biết… Cho nên những chuyện đó mọi người hoàn toàn
không cần phải lo lắng.
Những
lời này khiến sắc mặt vợ chồng nhà họ Tống đều thoải mái lại, Tống phu nhân
cũng yên lòng không ít. Gia cảnh nhà Văn Phương kia thế nào bà quá rõ, cha cô
ta là sâu rượu vô cùng thô bỉ, bản thân cô ta cũng chẳng có chỗ nào hơn người,
căn bản không thể so với con gái mình. Thiệu Lâm có con chắc cũng chỉ là chuyện
sớm muộn, đến lúc đó nhất định Triệu gia sẽ lại sủng ái Thiệu Lâm.
Triệu
phu nhân thấy thần sắc bà dịu đi thì biết những lời mình nói đã đả động bà, vội
ngồi sát lại rồi nói:
- Bà
cũng biết Triệu gia chỉ có hai đứa con, đứa nhỏ lại không giỏi bằng Hi Thành,
Triệu thị sớm muộn cũng giao cho Hi Thành. Giờ Thiệu Lâm nắm chặt được trái tim
Hi Thành, đến lúc đó con của nó mới là quan trọng nhất. Giờ Thiệu Lâm vì Triệu
gia mà chịu tủi cực chúng ta đều ghi tạc trong lòng. Hi Thành cũng ghi tạc
trong lòng, sau này chỉ có càng đối xử tốt, lo lắng cho nó. Ngọc Quyên, bà nghĩ
lại xem tôi nói đúng không? Nếu chúng tôi không có thành ý thì tôi cần gì phải
đến đây?
Lúc
này vợ chồng Tống thị hoàn toàn bị bà thuyết phục, kể cả Tống Thiệu Khang cũng
thoải mái hơn. Bọn họ vốn không muốn con ly hôn, cũng không muốn trở mặt với
Triệu gia. Chẳng qua là lo lắng cho con sẽ bị ảnh hưởng, cháu ngoại tương lai
có đối thủ. Nhưng giờ nghe giọng Triệu Phu Nhân thì hẳn sẽ không xảy ra chuyện
đó. Nghĩ cũng đúng, cháu của Chủ tịch tập đoàn Tống thị chẳng lẽ thua cháu của
sâu rượu.
Tống
Trí Hào gật gật đầu nói:
- Bà
thông gia nói như vậy, chúng ta đương nhiên là tin. Lần này Thiệu Lâm bỏ đi là
không đúng, vừa rồi chúng tôi đã phê bình nó. Đợi nó về rồi xin lỗi Chủ tịch
Triệu.
Tống
phu nhân ngồi bên nói:
- Làm
che mẹ đương nhiên là mong hôn nhân của con mỹ mãn, lần trước tham gia yến hội
thấy chúng ở bên nhau hạnh phúc tôi cũng rất mừng. Thật ra chúng tôi không yêu
cầu gì, chỉ mong mọi người đối tốt với Thiệu Lâm thì chúng tôi cũng an lòng. Về
phần đứa bé kia… Ai, cũng là một sinh mệnh, chúng tôi không nói gì…
Vẻ
mặt Triệu Phu Nhân vui mừng, bà nghĩ chỉ cần làm công tác tư tưởng cho cha mẹ
Thiệu Lâm là thành công, con dâu lập tức cùng về. Trong nhà nhanh chóng khôi
phục lại vẻ hòa thuận vui vẻ trước. Vì thế, bà vui mừng nhìn về phía Chu Thiến
nhưng lại tiếp xúc với ánh mắt lạnh băng của Chu Thiến, Triệu Phu Nhân không
khỏi ngẩn người, trong lòng bất an.
Chu
Thiến luôn đứng đó lạnh lùng nhìn bọn họ nói chuyện, cảm giác như đang xem
kịch, chuyện bọn họ nói không liên quan đến mình.
Nhìn
bọn họ nói hai ba câu đã quyết định vận mệnh của mình, không ai muốn hỏi ý kiến
của mình. Trong lòng cô lạnh lẽo, cũng may cô chẳng kì vọng gì nhiều ở bọn họ
cho nên cũng không có cảm giác đau lòng gì.
Chu
Thiến đi đến trước mặt bọn họ, lạnh lùng nói:
- Mọi
người bàn bạc xong rồi? Giờ có phải lúc đến lượt con phát biểu ý kiến?
Tống
phu nhân thấy con gái chỉ nghe bọn họ nói chuyện, không nói gì thì nghĩ cô nghe
lời Triệu Phu Nhân mà an lòng nhưng giờ cô đột nhiên bước ra, vẻ mặt lạnh băng
thì cảm giác không ổn. Bà biết con gái lại muốn nổi điên, vội vàng quát:
- Con
thì có ý kiến gì? Sắp xếp như vậy chẳng nhẽ con còn không vừa ý? Chúng ta đều
là muốn tốt cho con, đừng làm loạn.
Triệu
phu nhân lại kiềm chế Tống phu nhân đang tức giận, nhìn Chu Thiến cười cười
nói:
- Không
sao, chuyện này vốn liên quan đến hạnh phúc cả đời nó, có ý kiến gì thì đương
nhiên có thể nói. Tôi tin Thiệu Lâm tuyệt đối là đứa trẻ thức thời.
Chu
Thiến khẽ cười một tiếng, nói:
- Triệu
Phu Nhân, con không hiểu thức thời theo lời mẹ là ý gì. Con nghĩ con chắc chắn
không phải là loại người mà mẹ nói đó. Thực cảm ơn mẹ ưu ái, cố ý đến đây
khuyên bảo con. Nhưng xin lỗi, ý nghĩ của con sẽ không thay đổi. Con biết mọi
người sẽ cho rằng con không biết tốt xấu nhưng mặc kệ mọi người nghĩ gì, con có
nguyên tắc riêng của con. Con không có cách nào chấp nhận đứa bé đó, cũng không
có cách nào đối mặt với sự lừa dối của Hi Thành, càng không muốn tiếp tục ở
Triệu gia nữa. Con muốn ly hôn. Hôm nay con về cũng chỉ muốn nói cho cha mẹ
chuyện này thôi.
Cô
thở dài:
- Lời
cần nói con đã nói, con biết mọi người cũng không muốn nhìn con nữa, con đi
trước
- Đứng
lại!
Tống
Trí Hào đứng phắt dậy, tức giận đến mặt trắng bệch, miệng co rúm, ông chỉ vào
Chu Thiến, tức giận nói:
- Con
nha đầu chết tiệt, não mày hỏng à? Ly hôn? Tao tuyệt đối không đồng ý, mày đừng
mơ.
Sắc
mặt Triệu Phu Nhân cũng cực kỳ khó coi, bà đã hết lời, chẳng nhẽ cô nghĩ Triệu
gia không có cô không được? Xem ra mình đã quá dung túng cô nên cô mới dám lên
mặt. Bà nhíu mày, mím chặt môi không nói gì.
Tống
phu nhân nhìn sắc mặt bà thì thầm sốt ruột, trong lòng mắng to con gái không
hiểu chuyện, nhất thời không biết nên vãn hồi cục diện thế nào, chỉ đành thở
dài.
Tống
Thiệu Khang cũng đứng dậy, đang nghĩ có nên giữ em gái lại không. Vừa nghĩ đến
việc em ly hôn rồi mình sẽ mất đi đứa em rể chống lưng thì không khỏi tức giận.
Còn Bạch Tư Mẫn thì nhìn cô đầy hâm mộ.
Chu
Thiến vốn đã xoay người đi ra ngoài, nghe được lời cha nói thì xoay người, bình
tĩnh nói:
- Cha,
con đã lớn như vậy, chuyện này không cần cha đồng ý hay không.
Tống
Trí Hào bị cô nói làm cho không thở nổi, ông hung hăng trừng mắt nhìn cô, mặt
đỏ bừng, lòng thầm hoảng loạn. Đứa con gái này tính cách luôn ngoan hiền, nhất
là sau chuyện đó thì vô cùng phục tùng, để mặc họ bài bố, nay sao lại cứng rắn
như vậy.
Nửa
ngày sau ông ta mới nói được một câu:
- Thiệu
Lâm, con không nghe lời người lớn nói mà làm bậy, sau này bị khổ sở thì mọi
người mặc kệ con.
Giọng
nói sắc bén như đao.
Chu
Thiến yên lặng một hồi, môi giật giật, vốn định nói cô không cần dựa vào bọn họ
vẫn sống được nhưng vừa nghĩ nói cũng chẳng được gì. Sau này để bọn họ thấy
mình sống tốt thì mới là lời phản bác có sức mạnh nhất.
Cô
không nói gì nữa, xoay người đi ra ngoài, bước chân trầm ổn, lưng thẳng, không
quay đầu. Chỉ nghe đằng sau tiếng Tống phu nhân lo lắng gọi và tiếng Tống Trí
Hào quát tháo.
Chương 95: Chủ trọ kì quái
Không
lâu sau, trường học bắt đầu khai giảng, trọng tâm cuộc sống của Chu Thiến
chuyển dời, tâm tình chua xót dần bình phục lại.
Chương
trình học cũng không quá nặng, bình thường buổi sáng học lý thuyết, buổi chiều
học thực hành, cũng không học nhiều, chiều khoảng bốn giờ sẽ tan học. Trong
ngân hàng cô chỉ còn lại mấy vạn tệ, vốn Triệu Phu Nhân đã đồng ý tháng nào
cũng cho cô mười vạn tệ tiêu vặt nhưng tháng trước mọi người đều bận chuẩn bị
yến hội nên quên, sau đó lại xảy ra chuyện kia… Chẳng lẽ giờ bảo cô đến trước
mặt Triệu Phu Nhân bảo bà là quên chưa trả lương tháng trước? Chu Thiến đành
phải bỏ qua. Giờ Tiểu Mạt đã bỏ việc ở thẩm mỹ viện, hai người phải nộp tiền
thuê nhà, còn sinh hoạt phí, không thể để miệng ăn núi lở được. Cho nên Chu
Thiến nghĩ thời gian còn lại hẳn nên đi làm thêm.
Nhưng
sau đó lại gặp phải chuyện rắc rối, chủ cho thuê nhà tìm tới nói giá phòng sắp
tăng lên. Cái này khiến Chu Thiến khó xử. Tuy rằng ở đây không tốt nhưng đi đến
trường học cũng tiện, nếu tăng tiền nhà, còn cả tiền xe nữa thì sẽ rất tốn kém.
Nhưng thật sự muốn tìm được phòng trọ khác thì cũng sẽ chẳng tiện bằng ở đây.
Đang lo lắng thì bạn học Lý San nói với cô:
- Các
cậu có thể ở trong Kí túc xá của trường mà, tiền không đắt, điện nước được bao.
Chu
Thiến nghe thì nghĩ một chút, kí túc xá là khu nhà cũ gần trường học, nam nữ ở
riêng, hai người ở không tiện như trước nhưng có thể tiết kiệm tiền xe.
Tiểu
Mạt nói:
- Nhưng
quá nhiều người, rất phức tạp
Chu
Thiến thở dài:
- Hơn
nữa buổi tối còn tắt điện đúng giờ, chỉ sợ sau này bọn mình làm đêm về rất bất
tiện. Có cách gì đâu? Đành ở tạm vậy rồi tìm nhà sau.
Các
cô làm tạp vụ ở quán bar, buổi tối đi làm, tuy rằng về muộn nhưng việc học vẫn
thoải mái nên có thể chống đối.
Đến
lúc hai người đang chuẩn bị thu dọn, sắp chuyển nhà thì chủ nhà đột nhiên tìm
tới, nói nhà không tăng tiền, hai người không cần chuyển.
Chủ
nhà là một giáo sư vừa về hưu, ông thấy hai cô gái trợn mắt há mồm nhìn thì ho
khan giải thích:
- Là
thế này, con tôi định cư ở nước ngoài, giờ sinh con nên đón tôi và bà nhà sang
chăm con cho nó cho nên một thời gian tới chúng tôi không về nước. Thời gian
này tôi nghĩ nên để người tôi tin thuê nhà. Tôi và cô…
Ông
nhìn Tiểu Mạt rồi nói tiếp:
- Cũng
quen biết vài năm, tuy rằng cô gái này chưa gặp nhưng xem ra cũng là người quy
củ, tôi rất yên tâm với các cô. Thật ra tôi cũng không cần phải sống dựa vào
chút tiền này. Như vậy đi, các cô đừng chuyển.
Ông
đưa ra một con số về giá tiền nhà cả năm.
- Các
cô thấy sao?
Chu
Thiến cùng Tiểu Mạt mừng rỡ, chủ cho thuê nhà nói ra con số còn thấp hơn tiền
thuê nhà trước kia. Nếu thực sự như vậy thì bọn họ không cần ở chung với đám
người không quen rồi. Hơn nữa ở một mình cũng tiện, không cần bận tâm cảm nhận
của người khác, còn có thể tự nấu cơm, không phải ăn cơm ngoài thì cũng tiết
kiệm được khá nhiều tiền, thật không còn gì tốt hơn.
Trong
lòng Chu Thiến có chút nghi ngờ. Theo đạo lý đón cha mẹ ra nước ngoài hẳn là
phải chuẩn bị sớm mới đúng. Chủ nhà này mấy hôm trước còn khăng khăng đòi tăng
tiền nhà giờ đột nhiên nói phải xuất ngoài, tiền thuê nhà không tăng còn giảm,
hình như có chút kì lạ… Nhưng mặc kệ thế nào, lợi ích thực tế các cô có được là
thật, tác phong làm người của ông ấy cũng tin được. Về phần nguyên nhân gì cũng
chẳng cần quản.
Chủ
trọ đưa ra tờ giấy:
- Về
sau các cô chuyển tiền vào tài khoản này, nếu đến hạn không có đủ tiền cũng
không sao, chỉ cần một năm đủ số tiền đó là được
Tiểu
Mạt đón lấy tờ giấy kia, luôn mồm cảm ơn, hai người không hiểu gì về sự hào
phóng bất ngờ của chủ trọ một chút nào. Trước kia tiền nhà chậm mấy ngày đã đến
nhắc nhở liên tục. Có lẽ sắp ra nước ngoài mà vui vẻ sao? Bất kể thế nào với
các cô đều là chuyện tốt.
Sau
đó là chuyện ở trường học.
Bạn
học một lớp cũng không nhiều, khoảng hơn ba mươi người. Chu Thiến ngạc nhiên
phát hiện rằng chủ yếu là con trai, hơn nữa đều chỉ tầm mười bảy, mười tám tuổi
hoặc hai mươi. Người hai mươi lăm tuổi cũng chỉ có hai ba người, hơn nữa đó đều
là người có kinh nghiệm, muốn được thầy Khắc Y chỉ dẫn rồi sau đó qua kiểm tra
mà vào làm ở Yêu Ti Lệ. Trong đó có một người là Trương Bân, vóc dáng cao gầy,
mi thanh mục tú, lúc nào cũng tươi cười rất được nữ giới hâm mộ. Bạn học nữ thì
ít hơn, tính cả Chu Thiến và Tiểu Mạt cũng chỉ hơn mười người, tuổi cũng trẻ,
Chu Thiến là người lớn tuổi nhất.
Ngoài
Lý San lần trước nói cho cô chuyện có thể ở ký túc xá thì còn một người là
Triệu Viện Viện chơi cũng khá hợp.
Chương
trình học đầu tiên là học về cơ bản. Người đứng lớp chính là stylist trước kia
đã trang điểm cho Chu Thiến. Anh tự giới thiệu:
- Tôi
là Trương Cường, tôi phụ trách lớp lý thuyết cơ bản của các bạn
Anh
đảo mắt nhìn quanh lớp, Chu Thiến hoảng sợ, sợ anh nhận ra mình. Đáng mừng là
vì để tiện cho cuộc sống, Chu Thiến đã cắt tóc ngắn, buộc gọn sau gáy, quần áo
cũng mặc rất giản dị, đã không còn là quý phu nhân sang trọng mà Trương Cường
từng gặp cho nên Trương Cường nhìn cô cũng chẳng có gì khác lạ, chắc hẳn đã
không còn nhớ rõ cô.
Chu
Thiến thầm thở phào, cô cũng không mong người khác biết chuyện quá khứ của
mình. Tuy rằng không có gì ám muội, nhưng cô không muốn bị người khác bàn tán,
chỉ trỏ. Giờ cô chỉ muốn sống cuộc sống bình thường như bao người khác.
Trương
Cường tiếp tục nói:
- Học
stylist là dựa vào hình thể, khí chất, màu da, sở thích và hoàn cảnh sống của
mỗi người mà đưa ra đề nghị phù hợp cho việc trang điểm, ăn mặc của khách hàng.
Những người được gọi là stylist có chuyên môn chính là giúp khách hàng càng
thêm nổi bật, tỏa sáng. Đây là ngành đang hot hiện nay.
Anh
hơi dừng lại:
- Mọi
người sẽ học nửa năm, nửa năm còn lại vào công ty thực tập, những người thành
tích học tập tốt thì sẽ được công ty giữ lại làm việc. Chỉ tiêu không nhiều,
chỉ có mười lăm người, mọi người phải học hành nghiêm túc, tranh thủ những kì
thi được thành tích tốt mà được vào top mười lăm.
Nghe
đến đó, mọi người nhìn nhau, nghĩ trong một năm tới, đối phương sẽ là đối thủ
của mình thì đều lộ ra vẻ mặt cách giác.
Chương 96: Cạnh Tranh
Sau
khi tan học, đám học trò tụm năm tụm ba rủ nhau đi ăn quà vặt. Trên đường có
rất nhiều tiệm ăn nhanh, nhà hàng nhỏ, vừa đúng lúc đến giờ ăn cơm, nhân viên
các công ty gần đó hầu hết đều ăn trưa ở đây. Nhất thời, con đường nhỏ vô cùng
náo nhiệt.
Chu
Thiến, Tiểu Mạt, Lý San và cả Triệu Viện Viện cùng đi ăn cơm trưa
Rất
nhiều cửa hàng đã chật kín người, các cô đành phải chọn một gian hàng nhỏ. Bốn
người chọn đồ ăn riêng, đến lúc ăn thì chia ra ăn cùng nhau nên đồ ăn cũng rất
phong phú. Đồ ăn nhanh chóng được bưng lên, đĩa nhỏ, cũng không quá nhiều nhưng
giá rẻ nên cũng chẳng ai so đo.
Bốn
người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm.
Lý
San là người đầu tiên mở miệng. Cô năm nay hai mươi tuổi, người cân đối, da
không trắng lắm nhưng mặt mày thanh tú, nói chuyện nhẹ nhàng. Cô gắp một miếng
rau vào bát nói:
- Ba
mươi tám người chỉ có thể giữ lại mười lăm người tức là có đến hai mươi ba
người bị đào thải. Cơ hội thật khó có được. Mình tốt nghiệp trung học ra ngoài
làm thêm hai năm, tích được chút tiền mới dám đến đây học, chính là muốn được ở
lại công ty làm việc, xem ra là hi vọng xa vời rồi
Chu
Thiến thích ăn trứng sốt cà chua, cô gắp một miếng, đang định ăn thì nghe được
câu đó, Chu Thiến đặt bát xuống nói:
- Vừa
mới bắt đầu học tuyệt đối không được nhụt chí, chỉ cần chúng mình học tốt,
thành tích xuất sắc thì sẽ được giữ lại thôi
Lý
San lại nói:
- Học
phí ở đây đắt như vậy, có thể nói là đắt nhất trong các trường, mọi người đến
đây học đều vì mục đích được làm ở công ty, ai chẳng cố gắng học, đến lúc đó
chỉ xem vận may của ai hơn ai thôi.
Tiểu
Mạt miệng đầy cơm, lúng búng nói:
- Vì
sao nhất phải ở lại công ty? Công ty tốt như vậy sao? Chẳng lẽ ở chỗ khác không
tìm được việc?
Triệu
Viện Viện vốn im lặng cũng nói:
- Đương
nhiên, Yêu Ti Lệ là công ty nổi tiếng, bất kể là ngôi sao hay các tiểu thư, phu
nhân nhà giàu đều muốn đến công ty để tạo hình. Lương của một stylist bình
thường là hơn một ngàn nhưng lương của stylist trong công ty phải hơn một vạn.
Giờ công việc lương đến vạn tệ khó tìm lắm, ít nhất những người không có bằng
cấp như mình là tìm không ra. Cũng không phải là ở chỗ khác thì không tìm được
việc nhưng thu nhập kém hơn nhiều, cao lắm cũng chỉ hơn ba ngàn thôi.
Cô
thoáng dừng lại rồi kiên quyết nói:
- Bất
kể thế nào mình nhất định phải ở lại.
Chu
Thiến đang ăn cơm, nghĩ thầm thật sự làm thế nào để cạnh tranh. Nhưng mà cô
chưa bao giờ sợ cạnh tranh, loại cạnh tranh này ngược lại càng có thể khiến ý
chí chiến đấu của cô dâng cao, cô cũng mong có thể dựa vào sự cố gắng của chính
mình mà vào công ty làm việc.
Lúc
này có hai cô gái đi vào quán, Chu Thiến ngẩng đầu nhìn thì thấy đó là hai bạn
học khác nhưng không có giao tiếp. Trong đó có một cô gái tóc ngắn nói với cô
gái tóc dài, dáng người mảnh mai bên cạnh:
- Giai
Giai, cũng chỉ có chỗ này, chúng mình ở đây ăn cũng được, mình sắp chết đói rồi.
Cô
gái tên Giai Giai kia cũng tầm hai mươi tuổi, da trắng, mắt to, mũi cao trông
rất xinh đẹp. Lúc này cô khịt khịt mũi, nhỏ giọng nói:
- Ở
đây bẩn quá, những thứ đó sao ăn được?
Mặc
dù giọng không lớn nhưng đủ để bốn người Chu Thiến nghe thấy. Mọi người không
hẹn mà cùng nhíu mày. Tiểu Mạt nhỏ giọng nói với Chu Thiến:
- Cô
ta hẳn là biết chúng mình mà nói những lời này trước mặt bọn mình chẳng biết là
cố ý hay không nữa.
Triệu
Viện Viện lườm một cái nói:
- Cô
ta là em gái của một stylist trong công ty, cũng chẳng biết có phải dựa vào
mình có lợi thế mà chẳng coi ai ra gì,
Lý
San nói thầm:
- Em
gái của stylist, đó chẳng phải là một vé chắc chắn vào công ty? Mất mất một vị
trí rồi…
Chu
Thiến vỗ vỗ tay cô, khẽ an ủi:
- Đừng
vội, nếu Yêu Ti Lệ nổi tiếng như vậy thì hẳn rất quy củ, không có chuyện đi cửa
sau đâu.
Nhưng
có thêm một gia sư lợi hại thì quả đúng là chiếm ưu thế hơn mọi người.
Bên
kia, Giai Giai và cô cái tóc ngắn vẫn ngồi xuống, ngồi ở bàn bên cạnh Chu
Thiến, chọn đồ ăn rồi chờ. Vị trí của Giai Giai ngồi vừa khéo là đối diện với
Chu Thiến, mấy lần nhìn thẳng mắt Chu Thiến rồi lại khinh khỉnh quay đi như
không quen. Chu Thiến thấy cô ta như vậy cũng có chút tức giận, cô cúi đầu ăn
cơm, cũng làm như không quen cô ta.
Bên
tai lại nghe bọn họ đang nói chuyện phiếm.
- Trương
Bân kia có phải cũng học một năm không, hình như mình từng gặp anh ta.
Nghe
giọng thì là cô gái tóc ngắn nói
- Đúng
vậy, lúc anh ta thực tập thì làm trợ lý cho anh mình, nhưng hôm kiểm tra thì
công cụ bị đổi, kết quả là không đạt tiêu chuẩn, thành tích không ổn nên bị
loại.
Chu
Thiến cảm thấy trong giọng nói của Giai Giai có vẻ vui mừng khi người khác gặp
tai họa.
- Thế
thì anh ta định quay lại làm lại từ đâu sao?
- Làm
gì có chuyện dễ như vậy?
Đồ
ăn của bọn họ được bưng lên, sau đó nghe được Giai Giai kia khẽ chê đồ khó ăn,
về sau đừng đến chỗ này ăn nữa.
Lúc
này, bọn Chu Thiến đã ăn xong, thanh toán rồi định rời đi. Lúc đi, bọn họ không
nhìn qua bàn đó nhưng nghe loáng thoáng cô gái tóc ngắn nói:
- Ây,
Giai Giai, kia hình như là bốn người trong lớp mình.
- À,
không để ý lắm.
Bốn
người nhìn nhau, đều không thích cô gái thích giả vờ giả vịt này. Nhưng Tiểu
Mạt nói:
- Trương
Bân mà bọn họ nói thật sự học lại một năm sao? Chẳng phải là đốt không ba vạn
tệ?
Lý
San nói:
- Đúng
vậy, nếu lần này lại không thông qua được thì làm thế nào? Nếu là mình thì mình
đã tìm chỗ khác làm rồi.
Chu
Thiến lại nghĩ đến chuyện đổi công cụ bọn họ vừa nói. Không ngờ còn có thủ đoạn
này, về sau phải cẩn thận một chút mới được.
Triệu
Viện Viện ở bên yên lặng không nói, Chu Thiến ngẩng đầu nhìn cô, thấy cô cúi
đầu như đang chăm chú nghĩ chuyện gì đó.
Buổi
chiều đó học phác họa vật thể. Vì đây là nền tảng của việc học hóa trang sau
này nên buổi chiều thực hành một số mẫu đơn giản, phác họa một số tượng thạch
cao đơn giản.
Bởi
vì Giai Giai nói nên Chu Thiến vẽ xong thì lặng lẽ để ý người gọi là Trương Bân
kia. Phát hiện tuy rằng anh ta đã học một năm nhưng khi thực hành phác họa lại
rất chuyên chú, không hề qua loa. Hơn nữa cô còn phát hiện, sau khi học xong,
anh cũng sẽ trò chuyện với bạn học, trêu đùa mọi người nhưng chỉ riêng Giai
Giai kia là không để ý. Giai Giai kia hình như cũng không thiết tha nhưng khi
nhìn Trương Bân thì luôn cười lạnh. Điều này khiến Chu Thiến cảm thấy rất hứng
thú, bởi vậy lúc rảnh rỗi thì hay chú ý đến bọn họ.
Mãi
đến mấy hôm sau, Trương Bân đi đến trước mặt cô trước cả lớp, mỉm cười, hai mắt
tinh quái nhìn cô:
- Bạn
học này luôn nhìn trộm mình, nếu cậu có gì muốn nói thì nói thẳng đi. Cậu nhìn
lén mình như vậy mọi người sẽ hiểu nhầm đó.
Trong
nháy mắt, Chu Thiến cảm thấy máu trong người dồn hết lên mặt.

