Phượng ẩn thiên hạ - Chương 023 - 024 - 025
Chương 23: Tư tẩm
Hai người cơ thiếp vốn không hề chú ý tới
Hoa Trứ Vũ, giờ nghe thấy Bạch Mã phu nhân hỏi như vậy, mới dời tầm mắt khỏi
người Tiêu Dận nhìn về phía nàng.
Hoa Trứ Vũ đứng dưới ánh trăng mông lung,
bị vài ánh mắt phức tạp soi mói mà trên mặt vẫn thản nhiên như cũ. Trong lòng
nàng chợt nhớ tới ngày hôm đó, nàng bước trên tấm thảm đỏ gả ra ngoài, cũng bị
mọi người nhìn bằng ánh mắt như vậy. Trong lòng nàng nhất thời cảm thấy phiền
muộn.
Tiêu Dận quay đầu, vân đạm phong khinh
nhìn Hoa Trứ Vũ, thản nhiên nói: “Nhũ mẫu, đây chỉ là một nô tỳ.”
Trong mắt Bạch Mã hiện lên vẻ ngờ vực,
nhưng bà cũng không hỏi gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi lãnh đạm xoay người đi vào
bên trong phủ.
Cơ thiếp Tiêu Dận nghe thấy Hoa Trứ Vũ chỉ
là một ả nô tỳ, lại nhìn thấy trang phục thị nữ trên người Hoa Trứ Vũ, cảm giác
như trút được gánh nặng cười cười, quay người đi theo Tiêu Dận và lão phu nhân.
Hoa Trứ Vũ theo sau bọn họ, bước vào phủ
thái tử của Tiêu Dận.
Tuy cũng không còn sớm nhưng khắp phủ Thái
Tử đèn đuốc sáng trưng, rõ ràng, Bạch Mã phu nhân đã chuẩn bị xong xuôi tiệc
tẩy trần cho Tiêu Dận.
Hoa Trứ Vũ đi theo Hồi Tuyết, qua một hành
lang thẳng dài và một sân viện mới tới được đại điện, trên cánh cửa đại điện
ghi rõ ba chữ: Khánh An Cung.
Toàn bộ chỗ này đều được xây bằng đá cẩm
thạch, dù không được tinh xảo quý giá như Nam Triều, nhưng vẫn có nét độc đáo
riêng. Sàn điện làm từ những khối đá xanh mài vuông vức, cỡ ba thước một khối,
bóng loáng soi được cả người. Nóc nhà rất cao, những cây trụ gỗ thô chạm khắc
hình phi long. Đứng trong điện rộng lớn như vậy, có thể vọng lại tiếng người
nói chuyện.
Trong điện trang hoàng lộng lấy, chính
giữa đại điện là một chiếc ghế dựa dát vàng ngọc, nên Hoa Trứ Vũ đoán nơi này
chính là tẩm cung của Tiêu Dận. Tiêu Dận vừa mới nói nàng là nô tỳ của hắn,
không biết Hồi Tuyết đưa nàng tới nơi này làm gì.
“Hồi Tuyết, không biết điện hạ muốn xếp ta
ở đâu?” Hoa Trứ Vũ nhẹ nhàng hỏi.
Hồi Tuyết đột nhiên dừng bước, quay đầu
nói: “Đan Hoằng, hiện giờ cô là nô tỳ phủ Thái Tử, sau này khi nói chuyện trước
mặt chủ nhân nhất định phải tự xưng nô tỳ. Phủ Thái Tử không thể so sánh với
bên ngoài, cô phải làm cho tốt bổn phận của mình, nếu chọc giận điện hạ hoặc
những chủ nhân khác, thì chỉ có cô phải chịu thiệt thôi.”
Hoa Trứ Vũ hơi sửng sốt, lập tức cong
miệng cười nói: “Đan Hoằng nhớ rồi.” Nàng đã từng chết một lần, quân kĩ cũng
từng làm qua, chẳng lẽ không làm nổi một nô tỳ hay sao?
Vẻ mặt Hồi Tuyết hòa hoãn lại, tiếp tục
nói: “Nơi này là tẩm cung cua điện hạ, sau này cô sẽ ở thiên điện, làm tư tẩm
của điện hạ.”
“Tư tẩm là chức gì? Làm những việc gì?”
Hoa Trứ Vũ vừa nghe thấy “Tư tẩm”, trong lòng lại sững sờ thêm lần nữa.
“Nói trắng ra, là người chuyên trải giường
xếp chăn cho điện hạ.” Hồi Tuyết thản nhiên nói.
Hoa Trứ Vũ nhăn mày, nàng chưa bao giờ
nghĩ tới, còn có loại công việc như thế này. Chuyên trải giường xếp chăn cho
Tiêu Dận?
“Này, thế không có việc gì khác, giống như
nấu nước, giặt giũ, hay quét dọn sao?” Hoa Trứ Vũ hỏi.
“Đó đều là những việc nặng nhọc, việc tư
tẩm chính là công việc nhàn hạ nhất, bọn thị nữ ai cũng tranh nhau làm.” Hồi
Tuyết thản nhiên nhìn Hoa Trứ Vũ nói.
Trong lòng Hoa Trứ Vũ cũng hiểu, bọn họ
tranh giành công việc này, tuyệt đối không phải vì nó nhẹ nhàng, mà là có thể
nhìn thấy Tiêu Dận mỗi ngày.
“Nếu mọi người đều muốn tranh giành, vậy
để bọn họ làm sẽ tốt hơn. Hay cô cho ta đi quét dọn đi.” Có thể cách ly Tiêu
Dận càng xa càng tốt, tốt nhất là để hắn quên mất nàng, như vậy đợi vết thương
bình phục, nàng có thể tìm cách chạy trốn.
“Đây là mệnh lệnh của điện hạ, Hồi Tuyết
không có quyền thay đổi, nếu cô không muốn làm, có thể đi cầu xin điện hạ.” Hồi
Tuyết vừa nói vừa đi đến thiên điện, mở cửa một căn phòng nói “Sau này cô sẽ ở
đây, mỗi ngày cô chỉ cần thay ga giường, trải chăn màn trước khi điện hạ đi
ngủ, nếu trời lạnh, cô chỉ cần ủ ấm chăn cho điện hạ là được. Cô nhớ rõ chưa?”
Hoa Trứ Vũ nhăn mày nhăn mặt, không biết
mình có nghe lầm hay không.
Mặc dù nàng xuất thân phú quý, tỳ nữ trong
phủ cũng xếp thành đàn, nhưng tối nay là lần đầu tiên nghe thấy có chức “Tư
tẩm”, lần đầu tiên nghe thấy việc ủ chăn. Có lẽ nàng ở bên ngoài chịu khổ quá
lâu, chưa được trải qua cảm giác hưởng thụ này, không biết có phải nhà quyền
quý nào cũng bày ra nhiều trò như thế không.
Ủ chăn, không lẽ giống như làm ấm giường
trong lời Bình Lão Đại nói chuyện phiếm với Khang Lão Tam? Chẳng lẽ nàng phải
vào đó ủ cho ấm, rồi Tiêu Dận mới vào ngủ? Đừng nói tới làm, chỉ nghĩ tới thôi
đã cảm thấy thật xấu hổ.
Nàng không muốn làm việc này.
Bây giờ đã là tháng ba, vùng Tây Bắc cũng
dần dần ấm lên. Chắc chưa phải đi làm ấm giường, nhưng đợi đến mùa đông giá
rét, ai biết được nàng phải làm thế nào?
“Nhớ hết rồi, còn gì nữa không?” Hoa Trứ
Vũ cười nói.
“Hết rồi, ta đi trước đây. Lát nữa, cô nhớ
trải giường chiếu cho điện hạ.” Hồi Tuyết nói xong, liền đứng dậy rời đi.
Hoa Trứ Vũ dựa vào giường nhìn qua chỗ ở
của mình, đây là một gian phòng nhỏ sạch sẽ, tuy bày biện khá đơn giản,
nhưng vật dụng đều là những đồ quý giá, không hổ danh là cung điện của Thái Tử.
Mấy ngày bôn ba trên xe ngựa khiến nàng cảm
thấy rất buồn ngủ, vừa đặt lưng lên giường, Hoa Trứ Vũ đã cuộn tròn người trên
chiếc giường êm ái. Trong lúc mơ mơ màng màng nghe thấy có tiếng người truyền
tới, Hoa Trứ Vũ ngẩng đầu tỉnh dậy, thì thấy mặt trăng bên ngoài cửa sổ đã lên
rất cao, trời đã rất khuya.
Hoa Trứ Vũ xoay người rời khỏi giường,
nghĩ tới những lời Hồi Tuyết dặn dò nàng, liền mở cửa đi về phía tẩm điện của
Tiêu Dận. Bây giờ nàng phải giấu nghề ở lại phủ Thái Tử, an tâm dưỡng thương,
không thể bị trách phạt.
Nàng bước nhanh vào tẩm điện Tiêu Dận, dẫm
lên những tảng đá xanh soi rõ gương mặt người, xuyên qua tầng tầng lớp lớp màn
lụa vàng óng ánh, đi về chiếc giường lớn khảm vàng ngọc. Không thể không nói,
Tiêu Dận đúng là người biết cách hưởng thụ, chiếc giường này cũng thật lớn quá
đi.
Nghe tiếng người tới càng lúc càng gần,
Hoa Trứ Vũ vội vàng đi tới gần một chiếc tủ bên cạnh, lấy ra một bộ chăn đệm.
Tay nàng vẫn còn mang nẹp gỗ không được linh hoạt lắm, chỉ có thể dùng một tay
trải giường chiếu, động tác có phần chậm chạp, đến khi làm xong đã nghe thấy
tiếng người đi đến cửa đại điện.
Xem ra Tiêu Dận đã trở lại. Hoa Trứ Vũ
nhìn lướt qua giường, thấy không còn gì chê trách mới lui ra ngoài. Cửa đại
điện vang lên tiếng thị nữ quỳ lạy, Tiêu Dận đã bước vào trong.
Lúc này đi ra ngoài đại điện sẽ chạm mặt
với Tiêu Dận, Hoa Trứ Vũ vội trốn vào một góc khuất bên ngoài. Lặng yên nhìn
lại, chỉ thấy Tiêu Dận đang uể oải nhấc từng bước chân đi qua đám thị nữ kia,
hắn không chỉ có một mình, mà còn đang ôm lấy một người phụ nữ trong lòng.
Người này, chính là nữ nhân mặc áo đỏ nàng
mới nhìn thấy ngoài cửa phủ Thái Tử.
Lúc này, nàng ta như con chim nhỏ nép vào
trong lòng Tiêu Dận, đôi mắt đẹp nhìn về phía trước, trên mặt thoáng ửng hồng
đầy vẻ quyến rũ phong tình, thật là kích thích. Dáng người phiêu dật như một
đám mây màu hồng, trên tay áo thêu chỉ sáng màu, lấp lánh dưới ánh đèn. Sợi dây
lưng nhiều màu rủ xuống, lộ ra vòng eo thon thả thướt tha.
Xem ra người đàn ông này không thể thiếu
phụ nữ, mới từ chiến trường trở về đã vội vàng cho gọi cơ thiếp tới thị tẩm.
Chắc Tiêu Dận đã uống không ít rượu, trong
mắt lộ rõ vẻ say mê. Kim quan cột tóc đã rơi xuống, mái tóc dài xõa tung, toàn
thân mang theo sự quyến rũ tà ác, cùng với sức hấp dẫn khó có thể chống cự.
Hai người ôm ấp lướt qua Hoa Trứ Vũ đi vào
trong phòng, chỉ một lát sau, Hoa Trứ Vũ liền nghe thấy tiếng cười từ tình đầy
sung mãn của Tiêu Dận vọng ra.
Nàng xê dịch bước chân, lặng lẽ rời khỏi
góc khuất vội vã bước ra cửa đại điện.
Nhưng vào đúng lúc này, lại nghe thấy bên
trong truyền ra tiếng quát lạnh của Tiêu Dận: “Tư tẩm! Là ai tư tẩm, lăn ra đây
cho bản điện hạ!”
Chương 24: Cảnh xuân ái muội
Thoáng chốc, cả đại điện lặng ngắt như tờ,
trong lòng Hoa Trứ Vũ trầm xuống. Nàng dừng bước quay đầu nhìn lại, chỉ thấy
những thị nữ hầu hạ trong điện đều dùng vẻ mặt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào
nàng, trong mắt như thầm nói một câu: “Cô xong rồi…”
Hoa Trứ Vũ thật không biết đã xảy ra
chuyện gì mà khiến Tiêu Dận đang tình chàng ý thiếp, ân ân ái ái lại có thể tức
giận tới mức này. Nàng chỉ đành cúi đầu đi về phía trước, hy vọng Tiêu Dận quên
đi người tư tẩm là nàng, không cố ý làm khó nàng.
“Tối nay là cô tư tẩm sao?” Giọng nói của
Tiêu Dận truyền xuống từ trên giường, cách mấy lớp màn trùng trùng điệp điệp,
không nghe rõ cảm xúc của hắn.
“Đúng là nô tỳ!” Hoa Trứ Vũ cúi đầu nói,
cố ý sửa cho giọng nói thô ráp, không hy vọng hắn nhận ra giọng nói của mình.
“Kéo ra ngoài, đánh hai mươi trượng!” Tiêu
Dận thản nhiên nói, tuy âm lượng không cao, nhưng trong điện đang yên lặng
không một tiếng động này, lại nghe thấy rất rõ, rất mạnh mẽ.
Có vài thị nữ tuân mệnh tiến lên, định kéo
Hoa Trứ Vũ đi.
“Từ đã!” Hoa Trứ Vũ đột nhiên ngẩng đầu,
lạnh lùng nhìn về phía trước.
Ánh nến khẽ lay động, chiếu qua tầng tầng
lớp lớp màn lụa mỏng manh như sương như khói, hiện lên bóng người phiêu dật.
Người phía sau màn, uể oải lười nhác, mơ hồ có một bàn tay ngọc đang quấn lấy
cổ hắn.
“Không biết nô tỳ đã làm sai chuyện gì mà
bị điện hạ trừng phạt như vậy.” Hai mươi trượng cũng không phải là hình phạt
nhẹ. Bây giờ nàng còn không có nội lực hộ thể, sẽ khó mà chịu được.
“Điện hạ, đây không phải thị nữ ngài mang
về sao? Sao lại to gan như vậy?” Một giọng nữ truyền qua màn lụa, vẫn mềm mại
quyến rũ vô cùng.
“Chăn đệm lạnh như vậy, sao cô dám trải
lên cho bản điện hạ ngủ?” Ngoài giọng nói lạnh lùng, còn có hai đạo ánh sáng,
sắc bén nhìn về phía nàng.
Hoa Trứ Vũ hơi sửng sốt, thì ra vẫn phải
làm ấm giường sao? Trên chiến trường gian khổ như vậy, hắn vẫn có thể bình tĩnh
như thường. Người như vậy, sao còn bày đặt chăn gối lạnh lẽo? Có khi nào hắn
biết người tư tẩm là nàng, nên cố ý muốn hành hạ nàng!?
“Điện hạ, nô tỳ không làm sai. Chăn đệm
này nô tỳ đã làm ấm qua, chỉ là điện hạ về quá muộn nên mới bị lạnh như vậy.”
Hoa Trứ Vũ kéo dài giọng nói, hy vọng Tiêu Dận không phạt nàng là được “Nếu
điện hạ thấy lạnh, nô tỳ sẽ làm ấm lại.”
“Như vậy đi, cô làm ấm lại cho bản điện
hạ, bản điện hạ sẽ tha cho cô!” Tiêu Dận miễn cưỡng nói.
“Vâng!” Hoa Trứ Vũ khẽ thở dài một hơi,
không ngờ lần này Tiêu Dận lại dễ nói chuyện như vậy.
Nhưng nàng đợi một lúc cũng không thấy ai
mang chăn đệm ra cho nàng. Nàng nhìn xung quanh, lại thấy ánh mắt một thị nữ
nhìn nàng đây thông cảm. Xem ra, Tiêu Dận cố ý muốn làm khó nàng, hắn nghĩ nàng
không dám đi vào lấy chăn. Nếu không lấy được chăn đệm ra, không làm ấm được,
sẽ bị xử phạt.
Hoa Trứ Vũ cười lạnh, vươn tay vén tấm rèm
che bằng lụa mỏng lên.
Hành động này khiến các thị nữ phía sau
hít khí lạnh liên tục, kinh ngạc trợn mắt, há hốc mồm.
Trước mắt hiện lên một cảnh xuân đầy ái
muội, Tiêu Dận tựa vào giường, mái tóc đen tùy ý rơi xuống người. Quần áo hỗn
loạn lộ ra bộ ngực tráng kiện màu lúa mạch. Một cánh tay ngọc trắng như tuyết
đang vờn quanh cổ hắn, trên cổ tay có chiếc vòng mã não màu đỏ, đeo trên da
thịt trắng nõn trông thật là lóa mắt.
Chỉ có Hoa Trứ Vũ vẫn điềm nhiên như
thường, dùng tay trái kéo chăn đệm trên giường xuống.
Cơ thiếp Tiêu Dận thở mạnh một tiếng, vươn
ngón tay ngọc thon dài chỉ thẳng vào Hoa Trứ Vũ: “Cô…Cô…Cô thật to gan!”
“Phụ nữ Nam Triều ai cũng to gan như cô
vậy sao?” Tiêu Dận nheo mắt, âm trầm đánh giá Hoa Trứ Vũ.
Hoa Trứ Vũ khẽ cười một tiếng, lạnh lùng
nói: “Cái này có tính là gì? Điện hạ dám lộ, chẳng lẽ ta không dám nhìn sao?”
Lại nói, đây cũng không phải lần đầu tiên
nàng nhìn thấy những cảnh này.
Có một lần, nàng vô tình chạm mặt các binh
sĩ trong doanh ra bờ sông tắm rửa, lúc đó nàng giật nảy mình vội vàng xoay
người rời đi. Có vài tên cố tình cười chê nàng chưa bao giờ tắm rửa cùng bọn
họ, nói nàng không biết chiêu hiền đãi sĩ. Vài người vây nàng lại, đem nàng ném
xuống nước, muốn nàng tắm cùng với bọn họ. Lần đó, nàng đã rất tức giận, sau
khi cho vài tên nếm mùi đau khổ mới thoát được ma chưởng của bọn họ.
Tuy nói trong quá trình đánh nhau, nàng đã
cố hết sức không nhìn về phía bọn họ, nhưng dù ít dù nhiều, vẫn nhìn thấy được
những thứ không nên nhìn.
Sau đó, nàng chỉ giải thích mình bị bệnh
không thể tắm dưới nước sông lạnh lẽo. Có trời mới biết, khi đó đang là mùa hè
nắng chói chang, được tắm rửa trong lòng sông thoải mái tới mức nào.
Hoa Trứ Vũ dùng sức kéo chăn đệm trên
giường xuống, quần áo trên người cơ thiếp kia đã cởi ra được hơn nửa, lúc này
không có đệm chăn, chỉ biết ưm một tiếng, lui ra sau lưng Tiêu Dận.
Tiêu Dận nheo mắt nhìn Hoa Trứ Vũ, hắn từ
từ đứng dậy nghênh đón ánh mắt thản nhiên của nàng. Cũng không hề để tâm tới bộ
ngực đã lộ quá nửa của mình mà đi về phía Hoa Trứ Vũ, được vài bước đã áp sát,
khóa chặt người nàng lại.
Hơi thở nam tính phả vào mặt khiến Hoa Trứ
Vũ không tự chủ được lùi lại mấy bước. Tiêu Dận từng bước ép sát, ép nàng đi
đến sát tường, hắn vươn hai tay, một trái một phải chống lên trên tường, nhốt
Hoa Trứ Vũ vào trong vòng tay của hắn.
Khuôn mặt tuấn mỹ gần nàng trong gang tấc,
màu mắt tím dưới ánh nến càng thêm thâm sâu, nặng nề mà cháy bỏng nhìn về phía
nàng.
Hoa Trứ Vũ nhăn mày, ngẩng cao đầu lên
chống lại ánh mắt hắn, trong lòng cảm thấy bồn chồn. Nàng thật sự không nhìn ra
ánh mắt kia đang ẩn giấu điều gì.
“Ngươi muốn làm gì?” Hoa Trứ Vũ hỏi.
Tiêu Dận đột ngột nắm lấy cằm nàng, Hoa
Trứ Vũ bị ép nhìn thẳng vào mắt hắn, tuy trong lòng cảm thấy khó chịu nhưng biểu
hiện ra ngoài lại vô cùng bình tĩnh.
Trong mắt Tiêu Dận lộ ra tia sáng lạnh
lẽo, thản nhiên nói: “Nói cho cô biết, bản điện hạ không phải là người ai muốn
cũng có thể nhìn, món nợ này sớm muộn gì cũng phải đòi lại, bản điện hạ không
phải người thích chịu thiệt!” Nói xong, buông cằm Hoa Trứ Vũ ra, tươi cười rạng
rỡ.
Hoa Trứ Vũ nhìn hắn cười mà cảm thấy phát
sợ, ôm chặt lấy chăn chạy ra bên ngoài.
Bên ngoài điện, những thị nữ khác đã chuẩn
bị xong bếp lò, lúc này Hoa Trứ Vũ mới biết thì ra phải làm ấm chăn đệm bằng
thứ này. Nàng ngồi xuống hơ qua chăn đệm, thì lại thấy cơ thiếp Tiêu Dận ăn mặc
chỉnh tề bước ra. Vẫn còn chưa thị tẩm đã phải rời đi, chắc là do chuyện vừa
rồi khiến Tiêu Dận mất hứng. Lúc cơ thiếp kia đi ngang qua Hoa Trứ Vũ, còn lạnh
lùng trừng mắt nhìn nàng, rồi mới lắc mông rời đi.
Ánh mắt kia cũng thật đáng sợ, Hoa Trứ Vũ
cười khổ, xem ra lần này nàng đã đắc tội với người khác, e rằng sau này khó mà
sống yên ổn trong phủ.
Chương 25: Nhục nhã
Tư tẩm quả thật là một công việc nhàn hạ,
chỉ cần trải chăn đệm mỗi tối trước khi Tiêu Dận đi ngủ, rồi gấp chăn đệm cho
gọn gàng sau khi hắn tỉnh dậy. Tuy công việc khá nhẹ nhàng nhưng lại thường
xuyên phải chạm mặt Tiêu Dận. Nếu đổi là những thị nữ ái mộ Tiêu Dận, chắc sẽ
cảm thấy vui sướng vô cùng.
Nhưng đối với Hoa Trứ Vũ mà nói đây đúng
là cực hình.
Ngày nào cũng chạm mặt Tiêu Dận như vậy,
chỉ cần nàng vừa rời khỏi phủ Thái Tử, Tiêu Dận sẽ lập tức phát hiện ra ngay.
Hơn nữa, mấy ngày nay, Tiêu Dận không hề cho gọi người tới thị tẩm.
Tục ngữ nói, mảnh đất lắm người nhiều ma.
Ở bên ngoài bắt đầu lan truyền những tin đồn không tốt về nàng.
Mầy ngày nay, nhân lúc buổi trưa ít người,
Hoa Trứ Vũ thường chạy ra sau hoa viên phủ Thái Tử xem xét địa hình. Vết thương
trên tay đã sắp khỏi hẳn, có thể hoạt động tự nhiên, nếu tìm được cơ hội nàng
sẽ lập tức rời khỏi đây.
Đã dần vào tháng tư, tuy mùa xuân ở Tây
Bắc Đến muộn nhưng cũng vẫn tới. Hoa viên phủ Thái Tử, đã trở thành một nơi có
đầy cảnh đẹp. Các loài hoa đua nhau nở, bướm trắng bay đùa trong gió. Khi thì có
tiếng chim thanh thúy hót trong rừng truyền ra, rất êm tai.
Phong cảnh hoa viên tuy đẹp, nhưng lại
không hề yên tĩnh như Hoa Trứ Vũ tưởng tượng.
Ở hồ nước trước mặt, có một đám thị nữ vây
quanh hai người phụ nữ.
Hoa Trứ Vũ biết, hai người đó là hai cơ thiếp
của Tiêu Dận. Người mặc áo đỏ thị tẩm đêm đó tên là Mai Na, một người khác là
Tuyết Cơ.
Lúc này, hai người bọn họ đang ngồi trước
hồ nói chuyện gì đó, dáng vẻ rất hòa hợp.
Hoa Trứ Vũ hơi nhướng mày, xem ra, Tiêu
Dận không chỉ biết cách trị quân mà còn biết cách chế ngự cơ thiếp. Nàng nghe
nói phàm là cơ thiếp, phần đông đều đấu tranh gay gắt với nhau, không ngờ quan
hệ giữa các cơ thiếp của Tiêu Dận lại tốt như vậy.
Nàng rẽ sang một góc khác định tránh khỏi
đám người này, không ngờ tới có người tinh mắt đã nhìn thấy nàng.
“Ai u, đây không phải ả thị nữ đã cám dỗ
thái tử điện hạ sao?” Giọng nói đầy xem thường của Mai Na nhẹ nhàng đưa tới.
Hoa Trứ Vũ thản nhiên nhìn lại, rồi tiếp
tục đi về phía trước. Trước mắt, nàng không muốn xung đột với bất kỳ ai. Nàng
không muốn gây chuyện, nhưng mà có người không muốn buông tha cho nàng.
Mai Na cũng không ngờ Hoa Trứ Vũ coi nàng
như không khí. Giận dữ đứng dậy sai bọn thị nữ đuổi theo.
“Ngươi đứng lại đó cho ta, thấy bản phu
nhân còn không quỳ xuống? Đừng tưởng ngươi là tư tẩm của điện hạ, thì là điện
hạ sủng ái ngươi. Ngươi nhìn ngươi xem, chỉ có một mình đơn độc đi dạo ngoài
vườn, ngay cả một thị nữ cũng không có. Xem ra, điện hạ cũng không hề coi trọng
ngươi, quân kỹ thì mãi chỉ là quân kỹ, điện hạ chỉ muốn chơi đùa với ngươi, sẽ
không cho ngươi danh phận gì hết.” Trong giọng nói của Mai Na đầy sự khinh
thường và ghen tức.
Hoa Trứ Vũ đột ngột dừng bước, lạnh lùng
cười, nàng đứng yên dưới một gốc cây đào xoay người lại. Đúng lúc mùa hoa nở
nộ, hoa đào nở đầy cành, dày đặc chi chít. Nụ cười của nàng, như ngọn lửa rực
sáng giữa màu hoa đỏ, càng lúc càng lạnh.
“Cô nói cái gì?” Nàng lạnh lùng nhíu mày
lại, trong giọng nói có khí thế khiến người ta kinh hãi.
Mai Na ngẩn người, nhưng rất nhanh đã
chống nạnh cười nói: “Từ sau khi ngươi tới đây, điện hạ không cho triệu tẩm
nữa. Nhưng ngươi nghĩ chuyện ngươi làm người khác không biết sao, danh nghĩa là
tư tẩm, hàng đêm lại câu dẫn điện hạ thị tẩm. Đêm hôm đó, thấy điện hạ ở cùng
chỗ với ta, là ngươi cố ý không làm ấm chăn đệm, ngươi tưởng điện hạ chỉ độc
sủng một người sao. Đáng tiếc, ngươi chỉ là một quân kỹ. Điện hạ không bao giờ
chạm vào kỹ nữ, tuy bây giờ ngài bị ngươi mê hoặc, nhưng chỉ là chơi đùa thôi.
Ta khuyên ngươi đừng nên đắc ý quá sớm.”
Hoa Trứ Vũ ngẩn người.
Nàng không biết, mình là nhân vật chính
trong một tin đồn giật gân như thế.
Tư tẩm biến thành thị tẩm?
Những người này có trí tưởng tượng thật
phong phú!
“Mai Na tỷ tỷ, tỷ đừng nói như vậy. Biết
đâu sau này cô ấy sẽ trở thành tỷ muội với chúng ta, đừng dọa muội ấy sợ.”
Tuyết Cơ kiều diễm đi tới, toàn thân váy gấm màu xanh nhạt, búi tóc Trường
Thùy, vô cùng thanh nhã.
“Tỷ muội gì, sao điện hạ có thể để một
quân kỹ làm tỷ muội với chúng ta!” Mai Na cười nhạo.
Hoa Trứ Vũ không ngờ, ngoài thân phận công
chúa hòa thân Nam Triều, chuyện mình làm quân kĩ bọn họ cũng biết, một câu
“Quân kĩ” đầy nhục nhã.
Sự nhục nhã này bao giờ mới chấm dứt?
Tất cả đều do Tiêu Dận ban tặng!
Nàng thản nhiên nhíu mày, lạnh lùng cười:
“Mai Na phu nhân, cô cũng biết, điện hạ không thích chạm vào kỹ nữ, nhưng ta
lại là một ngoại lệ. Có lẽ, điện hạ sẽ có thể có thêm ngoại lệ nữa! Phải
không?”
Vẻ mặt Mai Na cứng ngắc, nàng trừng đôi
mắt đẹp nhìn người con gái đứng dưới gốc hoa trước mắt. Nàng chỉ mặc một bộ đồ
vải bình thường, thản nhiên dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng ấm áp, tóc dài
khẽ thả vẽ thành dòng nước gợn sóng lăn tăn.

