Phượng ẩn thiên hạ - Chương 020 - 021 - 022

Chương 20: Không thể khống chế

Tiêu Dận ngừng tay.

Bởi vì bàn tay kia đã không còn khớp xương
nào có thể dỡ bỏ. Đây không còn là một bàn tay trắng nõn với những ngón tay
thon dài nữa mà một khối mềm nhũn, cảm giác như chỉ cần có gió thổi qua là có
thể bay lên.

Người ta thường nói bàn tay thiếu nữ mềm
mại không xương, nhưng sao khi hắn cầm vào lại không có cảm giác vui vẻ gì!

Tiêu Dận chậm rãi buông khối mềm mại không
xương kia ra, cảm thấy hơi nóng. Hắn cúi đầu nhìn, trong lòng bàn tay ướt đẫm
mồ hôi, hắn thở hắt một hơi rồi đi đến bàn nâng chén trà lên uống, lúc này hắn
mới sực nhớ ra trà đã bị nàng uống cạn từ lâu.

Hắn cầm lấy chén trà mà giật mình, trước
mắt hiện ra cảnh nàng vừa ngửa đầu uống trà vô cùng tự do phóng khoáng. Hắn ném
cái chén trong tay lên bàn, lại đi tới trước mặt Hoa Trứ Vũ.

Lưng nàng thẳng tắp mà mềm mại giống như
một cây trúc cao ngất, dù mưa to gió lớn đến đâu cũng không thể quật ngã.

Những sợi tóc buông xuống bị dính mồ hôi
ướt đẫm, dán chặt vào trán, son phấn trên mặt bị mồ hôi làm cho lem nhem, nhưng
những chỗ mồ hôi chảy qua làm lộ ra phần da thịt gốc, tái nhợt gần như trong
suốt. Trên vai trái, mũi Đảo câu tiễn vẫn đang cắm chặt, quần áo bị nhiễm máu
trông thật ghê người.

Nhưng nàng vẫn đứng đó, không hề cầu xin.

Đôi mắt kia lẳng lặng nhìn hắn, không ai
oán, không sợ hãi càng không có phẫn hận, chỉ có đôi mắt nhìn hắn đầy kiêu
ngạo, nhìn hắn cười như không cười.

Từ trước tới nay, Tiêu Dận luôn nghĩ, đôi
mắt màu tím của hắn chính là đôi mắt đẹp nhất thế giới này, nhưng vì sao đôi
mắt phía trước lại đẹp tới như vậy. Hai tròng mắt màu đen, một màu đen thuần
túy sâu không thấy đáy, giống như có thể hút mất linh hồn hắn bất kỳ lúc nào.

Cơn cuồng nộ giống như một cơn bão, tới
cũng nhanh mà đi cũng nhanh. Không biết từ khi nào, hắn nhìn thấy Hoa Trứ Vũ mà
không thấy giận dữ nữa. Trong lòng có có cảm giác đau đớn ngoài ý muốn.

Loại cảm giác này khiến hắn vô cùng kinh
hãi!

“Thế nào, cầu xin ta đi, chỉ cần cô mở
miệng cầu xin bản điện hạ, bản điện hạ sẽ tạm tha cho cô!” Hắn cúi đầu hỏi,
trong mắt hiện lên một tia tức giận u ám.

Hắn cũng không rõ hắn tức điều gì!

“Không!” Một lời nói lạnh lùng đầy kiên
quyết.

Tiêu Dận nhìn nàng không dám tin, nếu đổi
lại một người khác, kể cả là một người đàn ông khỏe mạnh, chỉ sợ cũng không
chịu nổi cảm giác đau đớn tới tận tim thế này, đã phải sớm quỳ dưới chân hắn
khóc lóc cầu xin hắn tha thứ.

Nhưng nàng không chỉ không quỳ, mà sau khi
nghe hắn nói điều kiện buông tha cho nàng, nhưng nàng vẫn lý trí cự tuyệt hắn
như thế.

Chẳng lẽ nàng không sợ đau sao?!

Không phải Hoa Trứ Vũ không sợ đau, mà còn
rất sợ.

Bả vai đau, ngón tay đau, không vì việc
Tiêu Dận ngừng tay lại mà hết đau, cảm giác đau đớn vẫn không ngừng truyền tới.

Nhưng muốn nàng xin hắn tha thứ sao?

Nàng sẽ không làm!

Nàng còn nhớ rõ đêm hôm đó, nàng luồn cúi
cầu xin hắn tìm kiếm thi thể của Cẩm Sắc, hắn đã lạnh lùng quay người đi như
thế nào, thậm chí hắn còn không buồn nhìn nàng đã tàn nhẫn cự tuyệt nàng.

Cầu xin một lần đã là quá đủ!

Hơn nữa, nàng biết, cầu xin người khác tha
thứ có thể có tác dụng. Còn Tiêu Dận, tuyệt đối sẽ không vì lời cầu xin của
nàng mà buông tha cho nàng.

Hắn chỉ biết khinh thường nàng, hắn chỉ
muốn giết nàng!

Cho nên nàng sẽ không cầu xin hắn!

Tiêu Dận nhìn Hoa Trứ Vũ, nhìn nàng đau
tới nhíu chặt lông mày, bàn tay nắm chặt giống như không hề bị thương. Làn môi
trắng bệch không có huyết sắc, cắn chặt vạt áo đã rách, là mảnh vải xé từ trên
bả vai xuống. Trên mảnh vải, dính không ít máu, lực cắn thật không nhỏ.

Không phải nàng không thấy đau mà là rất
đau, nhưng nàng sẽ không cầu xin tha thứ.

Lần đầu tiên, Tiêu Dận có cảm giác không
thể nắm giữ được trong tay.

Chỉ cần một câu, hắn có thể khiến nàng
hương tiêu ngọc vẫn rất đơn giản. Nhưng nếu giết nàng cũng không có tác dụng
gì. Hắn cảm thấy, cuối cùng hắn vẫn là người thua cuộc.

Loại cảm giác này rất khó chịu.

Hắn mím chặt môi từ từ đứng dậy, thong thả
đi ra phía sau nàng, bắt lấy một bàn tay của nàng, một bàn tay lúc trước còn
xinh đẹp biết bao.

Chỉ là bàn tay này, đã bị khớp xương nàng
chọc phá lộ ra những vết máu thịt nham nhở, còn có mùi máu tươi.

“Cô chỉ là một nha hoàn, một nha hoàn bị
người ta lợi dụng, nếu Hoa Mục đã muốn tráo cô gả ra ngoài, cô cần gì phải bán
mạng cho hắn? Không bằng ở lại Bắc Triều đi theo bản điện hạ, ta sẽ tạm tha cho
cô, thế nào?” Tiêu Dận trầm giọng nói.

“Được!” Hoa Trứ Vũ nói không chút do dự,
giọng nói rành mạch rõ ràng. Tuy tiếng còn hơi khàn khàn, trầm thấp, nhưng vẫn
rất kiên quyết.

“Hả?” Tiêu Dận nghĩ mình nghe nhầm, không
tin nàng lại đáp ứng nhanh như vậy. Không phải nàng chỉ thích nói “Không” hay
sao?

“Ta nói là được!” Hoa Trứ Vũ chậm rãi gằn
từng tiếng một.

Ở lại Bắc Triều không có nghĩa cả đời ở
lại Bắc Triều, nàng vẫn có thể tùy thời rời đi. Tương tự như vậy, đi theo
hắn cũng không có nghĩa là cả đời đi theo hắn.

Tiêu Dận nhìn dáng người cao ngạo của
nàng, không biết vì sao trong lòng lại thầm thở dài một hơi. Thật không biết
nếu nàng còn cự tuyệt, liệu hắn có thể tháo rời cánh tay này ra không?

Chương 21: Băng và lửa

Sau một hồi giằng co, cuối cùng Hoa Trứ Vũ
đã thắng.

Nàng thấy Tiêu Dận cầm tay nàng lên, bắt
đầu chỉnh lại các đốt ngón tay bị bẻ gãy. Động tác của Tiêu Dận rất điêu luyện
thuần thục, bẻ xương đã thành thạo nối lại cũng không kém, xem ra đã được rèn
luyện không ít. Xử lý xong phần bàn tay, Tiêu Dận liền phái người loại bỏ Đảo
câu tiễn cho nàng.

Hai người mặc áo bào trắng được mời tới
đây, nghe nói là quân y trong doanh trại. Bọn họ cầm một con dao nhỏ sắc bén
thiêu đỏ trên lửa nhiều lần, sau đó nhanh chóng khoét đi một phần da thịt trên
vai Hoa Trứ Vũ, mở rộng phần da thịt bên trong tìm kiếm đầu móc tên, sau khi
cạy mũi tên ra mới đổ thuốc trị thương lên vai Hoa Trứ Vũ.

Động tác rất nhanh, nhưng bọn họ nghĩ nàng
làm bằng gỗ hay bằng đá mà không cho nàng dùng thuốc giảm đau?

Một phần vì đau, một phần vì đã mệt mỏi cả
đêm, sau khi Hoa Trứ Vũ lấy xong Đảo câu tiễn liền mệt mỏi lăn ra ngủ.

Hoa Trứ Vũ dưỡng thương ước chừng nửa
tháng, miệng vết thương mới bắt đầu đóng vảy. Nhưng những ngón tay còn chưa
lành hẳn, vẫn phải nẹp bằng kẹp gỗ không thể cử động. Nàng vẫn ở trong hồng
trại như trước, nhưng đãi ngộ đã hoàn toàn khác. Ngoài cửa tăng thêm rất nhiều
thị vệ, giống như Tiêu Dận thật sự muốn giữ nàng ở lại Bắc Triều.

Tiêu Dận còn đặc biệt phái Hồi Tuyết đến
hầu hạ nàng, nếu nàng nhớ không nhầm Hồi Tuyết là thị nữ cận thân của Tiêu Dận.

Trong nửa tháng này, chiến sự Nam Triều và
Bắc Triều vẫn bế tắc như cũ, hai quân luôn ở trong tình trạng giằng co, tổn
thất không ít. Lúc này Bình Tây hầu Hoa Mục nắm giữ toàn bộ tinh binh, ngoài
một vạn binh mã của Mã Lan tướng quân trấn thủ Tương Ngư quan, năm vạn còn lại
đều là quân Hoa gia. Binh lực của Hoa gia trong trận chiến này, thiệt hại không
thể kể hết.

Nghe nói Viêm Đế Nam Triều thấy tấn công
đã lâu không có kết quả, liền phái năm vạn tinh binh từ đế đô tới tiếp viện,
nhưng đi được nửa đường lại đột ngột rút quân về. Tin tức này đối với Bắc Triều
không thể nghi ngờ là một tin tốt lành, nhưng lại khiến trong lòng Hoa Trứ Vũ
cảm thấy bất an.

Viêm Đế đã có dã tâm khơi mào trận chiến
này, vì sao lại dễ dàng buông tay như thế? Hay là, ở Đông Yến có biến động?

Đại bộ phận ranh giới Đông Yến giáp với
Nam Triều, tuy lãnh thổ không rộng lớn, nhưng khoáng sản Đông Yến rất phong
phú, quốc lực cường thịnh vô cùng. Mấy năm nay, quan hệ Đông Yến và Nam Triều
vẫn luôn hòa thuận, nhưng cũng không có nghĩa Đông Yến sẽ không thừa dịp đế đô
Nam Triều lỏng lẻo, phát binh xâm lược.

Chiến tranh giữa Nam Triều và Tây Lương đã
kéo dài nhiều năm, tiêu hao không ít tài lực quốc gia. Nên bây giờ, tuyệt đối
không thể khai chiến cùng lúc với cả Đông Yến và Bắc Triều. Hơn nữa, nếu như
không thể tốc chiến tốc thắng trong trận chiến với Bắc Triều, như vậy chỉ còn
có một con đường, đó là ký hiệp ước.

Quả nhiên, mấy ngày sau Hoa Trứ Vũ nghe
Hồi Tuyết kể lại, Bắc Triều và Nam Triều đã ký hiệp ước trong vòng ba năm không
xâm phạm lẫn nhau.

Nam Triều và Bắc Triều đồng thời rút quân.

Mà chỗ nàng trở về, lại là Bắc Triều.

Nghe nói, phụ thân đã yêu cầu Tiêu Dận trả
nàng lại, nhưng Tiêu Dận chỉ nói: “Tuy cô ấy là một nha hoàn, một thứ hàng hóa
thay thế, nhưng nếu đã tới hòa thân thì chính là người của Bắc Triều, không thể
trả lại. Huống hồ, cô ấy đã đồng ý ở lại Bắc Triều.”

Phụ thân vẫn chưa nói ra thân phận thật sự
của nàng, chắc ông cảm thấy thân phận nha hoàn này sẽ tăng thêm độ an toàn cho
nàng.

Ngày thứ hai sau đàm phán, Hoa Trứ Vũ liền
theo những binh sĩ Bắc Triều trở về.

Lần này, Tiêu Dận không sai người gói nàng
lại, để mặc cho nàng trên lưng ngựa nữa mà cho nàng ngồi xe ngựa trở về.

Bánh xe chầm chậm lăn, Hoa Trứ Vũ dựa vào
cửa xe nhìn ra ngoài, chỉ nhìn thấy thảo nguyên mênh mông không ngừng lùi về
phía sau. Nàng đang dần dần rời khỏi Nam Triều, rời khỏi nhà nàng.

Trong lúc xe ngựa đang chạy có một bóng
người vén màn xe lên chui vào trong, ngồi ở trên giường đối diện với Hoa Trứ
Vũ.

Ngoài Tiêu Dận, còn có thể là ai khác?

Từ sau đêm hôn mê đó, đã hơn nửa tháng
nay, nàng chưa nhìn thấy hắn.

Hoa Trứ Vũ còn tưởng hắn đã quên mất nàng,
nếu vậy thì thật tốt, đợi sau khi vết thương hồi phục nàng có thể tìm cơ hội
trốn đi. Ai ngờ, hắn vẫn chưa quên.

Tiêu Dận đã thay khôi giáp trên chiến
trường, chỉ mặc một bộ quần áo gấm màu đen, lạnh như sương tựa trên giường.
Không thèm nhìn Hoa Trứ Vũ lấy một lần, hắn với tay lấy một chiếc cốc đế dài,
rót đầy rượu, tiêu sái ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Rồi nheo mắt lại rót đầy
rượu lần nữa, nâng tay về phía Hoa Trứ Vũ thản nhiên nói: “Cô có muốn một ly
không?”

“Nô tỳ không dám!” Hoa Trứ Vũ thu tầm mắt
khẽ nói.

Tiêu Dận híp mắt lại, xém nữa cầm cốc rượu
hất ra ngoài.

Nàng biết không dám sao?

Là ai hôm đó đập bàn hắn, uống hết nước
trà của hắn?

Tuy hắn không đổ rượu ra ngoài, nhưng bàn
tay khẽ run lên khiến rượu sóng sánh rơi ra xe ngựa.

Người con gái trước mắt, vừa giống nữ nhân
lại vừa có phần không giống.

Khuôn mặt trong sáng, lông mày rất dài,
uyển chuyển hàm xúc.

Đôi mắt phượng khẽ xếch lên, long lanh
trong suốt, có phần mị hoặc đủ sức chiếm đoạt hồn phách con người. Khi tập
trung suy nghĩ, đôi mắt kia sẽ yên tĩnh như băng ngọc. Khi mỉm cười, sẽ chợt
phát sáng, rực rỡ như ánh mặt trời.

Mũi, cao thẳng thanh tú, mang theo sự kiêu
ngạo bẩm sinh.

Môi, như hồ đào tháng ba, kiều diễm ôn
nhu.

Nàng không hề trang điểm, không còn vẻ tục
tĩu như trước, mà đơn thuần làm người ta không thở nổi. Giống như một viên ngọc
quý bị bôi mỡ bên ngoài, sau khi lau đi, lộ ra vẻ đẹp khiến người ta kinh diễm.

Tiêu Dận thất thần trong giây lát, cái
chén trong tay đã hơi nghiêng.

Hoa Trứ Vũ vươn tay nhận lấy chén rượu
trong tay Tiêu Dận nâng chén uống cạn, tư thế ngửa đầu như nước chảy mây trôi,
uống cạn mới quay lại khẽ cười với Tiêu Dận, mang theo khí phách thoải mái hảo
sảng.

Tiêu Dận bị nụ cười của Hoa Trứ Vũ làm cho
hoảng hồn.

Băng và lửa, hai khí chất cực đoan này lại
có thể kết hợp vô cùng hoàn mỹ trên người nàng. Khi trầm lắng chính là băng,
trong trẻo mà lạnh lùng. Lúc nổi bật lại chính là lửa, tươi đẹp rực rỡ.

“Cô không hỏi, vì sao bản điện hạ lại cho
cô đi theo sao?” Tiêu Dận phục hồi tinh thần, nhận lấy chén đế cao, xoay tròn
thưởng thức trong tay, cười hờ hững thản nhiên hỏi.

Hoa Trứ Vũ nhích lại gần bên giường, khóe
môi cong lên nở nụ cười như hoa: “Có quan trọng gì đâu? Quân kĩ ta cũng từng
làm, còn có chuyện gì không làm nổi đây?”

Tiêu Dận như cười như không cười, sống
lưng cứng đờ. Không khí ấm áp trong xe nháy mắt đã giảm xuống mấy độ, cảm giác
như sắp đóng băng.

Chương 22: Phủ Thái Tử

Tiêu Dận không nói được lời nào lại rót
thêm một chén rượu, nâng chén ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Lông mi đen dài,
che đi một đôi tử mâu sắc bén, khí lạnh quanh thân dần dần bộc phát ra ngoài.

Vì sao nàng lại bình tĩnh như vậy, lạnh
nhạt như vậy, giống như chưa từng có gì phát sinh trên cơ thể nàng.

“Xem ra, Đan Hoằng cô nương rất nguyện ý
làm kỹ nữ!” Tiêu Dận nắm chặt lấy chén chậm rãi nhấp một ngụm. Đây là loại rượu
“Túy Hoa Gian” đưa tới đêm đó, hương vị rất thanh thuần, quả thật là rượu
ngon, nhưng lúc này hắn lại không cảm nhận được chút hương vị nào, trong
lòng không khỏi phiền chán, “Hay là lúc trước ở Nam Triều, cô vốn không phải
nha hoàn Hoa phủ, mà là gia kỹ? Nếu bản điện hạ đoán không
sai, đôi tay này của cô đã có bao nhiêu người đàn ông gối qua? Hoa
Mục? Doanh Sơ Tà? Tứ đại thân vệ dưới trướng Doanh Sơ Tà? Hay là tướng lĩnh
trong quân đội Hoa gia?” Từng câu của hắn như dao găm đâm thẳng vào trái tim
người khác.

Hoa Trứ Vũ hơi bất ngờ nhưng cũng không
tức giận, ngược lại còn nở nụ cười rạng rỡ.

Hắn nghĩ nàng như thế nào, không quan
trọng.

Quan trọng nàng nhớ hắn từng nói, hắn
tuyệt đối sẽ không chạm vào kỹ nữ. Có lẽ, đó cũng là một cách tự bảo vệ mình.

“Đúng vậy, tất cả đều giống với suy nghĩ
của Thái Tử điện hạ, không lẽ Thái Tử điện hạ hối hận đã để Đan Hoằng đi theo
ngài, bây giờ hối hận vẫn còn kịp. Không bằng để ta rời đi, thế nào? Tránh cho
Thái Tử điện hạ bẩn mắt.”

Dáng vẻ tươi cười của nàng trong toa xe âm
u, lại hết sức thuần khiết.

Người con gái như vậy, nhìn thế nào cũng
không giống như một kỹ nữ. Nhưng cho dù trước đây không phải, thì sau khi tới
Bắc Triều, cũng đã bị hắn ném vào hồng trại, cũng đã trở thành quân kĩ.

Tiêu Dận nghiêm mặt, đáy mắt xẹt qua một
tia khó nắm bắt, như muốn nói gì đó, cuối cùng lại im lặng.

Trong toa xe trầm mặc, còn có bóng dáng
cao lớn phủ lên, nặng nề lạnh lẽo. Rất lâu sau, hắn mới chậm rãi đứng dậy,
khuôn mặt sắc bén như đao, đôi mắt màu tím sâu thẳm khiến người ta không đoán
được hắn đang nghĩ gì.

“Cô là kỹ nữ cũng được, là con nhà lành
cũng được. Từ nay về sau, cô đã là người của bản điện hạ, đừng vọng tưởng có
thể rời đi! Huống hồ, cho dù cô có chạy thoát, bản điện hạ cũng có cách bắt cô
về, ta khuyên cô đừng nên si tâm vọng tưởng.” Trong lời nói nghiêm nghị của hắn
đầy ý uy hiếp, khiến Hoa Trứ Vũ có phần sợ hãi. Trong nháy mắt, thân ảnh cao
lớn của hắn đã đi ra khỏi xe.

Xuyên qua hai lớp mành xe, Hoa Trứ Vũ nhìn
thấy Tiêu Dận xoay người nhảy lên Đại Hắc Mã, ghìm chặt dây cương phóng về phía
trước.

Hoa Trứ Vũ nghiêng người dựa vào giường,
trên môi lộ rõ nụ cười, không muốn cho nàng rời khỏi đây, Tiêu Dận, ngươi mới
là kẻ ngốc nằm mơ.

Mấy hôm sau đó, Tiêu Dận cũng không xuất
hiện trong xe nữa, chỉ có Hồi Tuyết, bám theo nàng không rời nửa thước, chắc là
đề phòng nàng đào tẩu. Thật ra bọn họ không cần căng thẳng như vậy, tay nàng
vẫn còn chưa bình phục, ngay cả cưỡi ngựa còn khó, sao có thể trốn đi được?

Phiêu bạt trên thảo nguyên một thời gian
dài, cuối cũng cũng đã tới đô thành Bắc Triều — Thượng Kinh, thành thị phồn hoa
nhất Bắc Triều.

Hoa Trứ Vũ vén màn xe lên nhìn ra bên
ngoài.

Hoàng hôn buông xuống lộ ra nửa bầu trời
xanh u ám, nửa còn lại là những ráng mây mờ bảy màu. Dưới bầu trời là một tòa
thành cổ rất lớn xây bằng đá, cổng thành nguy nga đồ sộ , tường thành kéo dài
cả trăm dặm, nhìn mãi không thấy điểm cuối.

Mặc dù đã là hoàng hôn, nhưng ở cổng thành
có không ít con dân Bắc Triều xếp hàng nghênh đón, mãi đến khi nhìn thấy thân
ảnh Tiêu Dận, đám người bắt đầu sôi trào, hoan hô ca tụng.

Xe ngựa từ từ lướt qua đoàn người, khi đến
trước phủ Thái Tử phủ, đã là nửa đêm.

Hoa Trứ Vũ đi theo Hồi Tuyết xuống xe
ngựa.

Trước mắt là một tòa phủ đệ trang nghiêm
tôn quý.

Hai bên cửa là hai con hùng sư đang giương
nanh múa vuốt, bốn chân đạp lên quả cầu. Trước cửa phủ, có rất nhiều thị nữ
mang theo đèn lồng hình bát giác bằng ngọc lưu ly xếp thẳng hàng, chiếu sáng cả
một con phố.

Bọn họ đang vây quanh một người phụ nữ.

Người phụ nữ kia nhìn qua mới hơn năm mươi
tuổi, dung mạo đoan trang, khóe mắt có nếp nhăn đi cùng bao năm tháng, vừa nhìn
thấy Tiêu Dận đã nở nụ cười đầy yêu thương.

“Nhũ mẫu.” Tiêu Dận lập tức nhảy xuống,
thi lễ với người phụ nữ kia.

Hoa Trứ Vũ vẫn nhớ, mẫu thân Tiêu Dận đã
qua đời từ rất lâu. Người được gọi là Nhũ mẫu này, chắc là Bạch Mã phu nhân Hồi
Tuyết từng nhắc tới. Tiêu Dận rất kính trọng người phụ nữ này.

“Thiếp thân tham kiến Thái Tử điện hạ.” Có
hai nữ nhân đang nâng Bạch Mã phu nhân cũng hướng về phía Tiêu Dận thi lễ.

Hoa Trứ Vũ đưa mắt nhìn qua, hai người này
đều tự xưng là thiếp thân thì chắc là cơ thiếp của Tiêu Dận rồi.

Dưới ánh đèn màu cam rọi xuống, nàng thấy
rõ một trong hai người này mặc hồ phục màu đỏ, mái tóc đen tết thành bím, mỗi
chỗ thắt đều dùng dây đỏ buộc lại. Chắc đây là kiểu tóc của Bắc Triều, cực kỳ
quyến rũ. Cô gái kia có đôi lông mày lưỡi mác, vô cùng xinh đẹp.

Người còn lại mặc hồ phục màu lam, dáng
người còn mềm mại hơn so với cô gái mặc áo đỏ nhiều, trên môi lộ ra nụ cười yếu
ớt, dịu dàng nhìn Tiêu Dận, tình ý miên man.

“A Dận, vị này là…” Khi Bạch Mã phu nhân nhìn thấy Hoa Trứ Vũ, liền đưa
mắt nhìn Tiêu Dận, kinh ngạc hỏi.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.