Phượng ẩn thiên hạ - Chương 047 - 048 - 049
Chương 47: Thì ra tất cả đều là kế
Cuối cùng lễ hội cũng đến màn kết thúc,
đêm cuối cùng, Bắc Đế Tiêu Kiền mở tiệc chiêu đãi quần thần trong trại Kim
Đỉnh, phong thưởng cho những dũng sĩ được lựa chọn trong các cuộc thi. Với tư
cách là người trong lòng của Thái tử Bắc Triều, đương nhiên Hoa Trứ Vũ cũng
được mời tới.
Lúc hoàng hôn, Hoa Trứ Vũ đi theo Tiêu Dận
tới dự tiệc. Tình cờ ngẩng đầu nhìn lên, nàng thấy ánh chiều tà đã dần chìm về
phía Tây, trên đó có một đường cong đỏ tươi giống như miệng một vết thương đã
thối rữa, đang chậm rãi chảy ra máu tươi nhiễm đỏ hơn nửa khoảng trời.
Nàng biết, đêm nay nhất định sẽ là một đêm
không bình yên, không biết có bao nhiêu người sẽ đổ máu, thấm ướt thảm thảo
nguyên này.
Tiêu Dận đặc biệt dặn dò nàng, muốn nàng
đeo chiếc lắc hắn tặng nàng đêm qua, hắn bảo nàng không cần làm gì cả, chỉ cần
phối hợp với hành động của hắn là đã giúp hắn một việc rất lớn, hoàn thành lời
hứa của nàng.
Kim Đỉnh của hoàng đế không giống với
những trại bình thường, vô cùng to đẹp, lộng lẫy.
Vừa vào cửa, Hoa Trứ Vũ đã nhìn thấy bên
trong bày những dãy bàn rất dài, trên bàn bày thành hai hàng nến to như cánh
tay trẻ con, ước tầm có tới mấy trăm ngọn, bên trong có hương thơm phát ra ánh
sáng rực rỡ.
Hoa Trứ Vũ bị Tiêu Dận kéo đến trước mặt
Hoàng thượng, bái kiến hoàng đế Bắc Triều và Dạ Phi.
Bắc Đế vẫn luôn trong tâm trạng mệt mỏi
như mấy hôm trước, nhưng đôi mắt vẫn còn đủ sự sắc bén, nhìn chằm chằm về phía
Hoa Trứ Vũ, giống như chim ưng nhìn thấy con mồi vậy.
“Dận Nhi, cô gái này có gì tốt, đáng để
con phải hao tổn tâm trí như thế?” Khí thế Bắc Đế thật bức người.
Bắc Đế không hổ là lão phụ thân của Tiêu
Dận, phần khí phách và cuồng ngạo này giống hệt như Tiêu Dận vậy. Ngày ấy, khi
nàng thi tài với Kì Kì Cách, nàng vẫn còn nhớ ánh mắt Bắc Đế nhìn nàng,
một ánh mắt âm trầm, lạnh lẽo. Rõ ràng, ông rất bất mãn việc Tiêu Dận bỏ qua
thân phận mạo hiểm đi tranh đoạt tuyết liên vì nàng. Mà mấy hôm nay, Tiêu Dận
còn vì nàng uống say để thích khách thừa cơ động thủ, còn ở ngoài trại của nàng
kéo Hồ cầm cả đêm, những lời đồn này đã sớm lọt vào tai ông, bảo sao ông không
cảm thấy giận dữ cho được.
“Đúng vậy, tuy công chúa Nam Triều đến hòa
thân bị thích khách giết chết, nhưng điện hạ không thể tùy tiện tìm một cô
nương Nam Triều khác thay thế được. Chẳng lẽ điện hạ chỉ thích những cô nương
Nam Triều, ở Bắc Triều chúng ta cũng có rất nhiều cô nương tốt!” Dạ Phi ngồi
bên cạnh Bắc Đế thêm dầu vào lửa. Bà ta đã tháo tấm mạng che mặt, lộ ra một
gương mặt đầy vẻ quyến rũ.
“Phụ hoàng, có một số việc tối nay nhi
thần muốn bẩm báo với phụ hoàng. Sở dĩ lần này, nhi thần có thể thu phục được
ba tộc lớn, thống nhất thảo nguyên đều là công lao của Đan Hoằng. Lúc đầu, nhi
thần chút nữa là thua trận, mắt thấy ba tộc lớn muốn đánh tới Thượng Kinh, là
nhờ thượng sách của Đan Hoằng nhi thần mới có thể chuyển bại thành thắng, toàn
thắng trở về. Nhưng Đan Hoằng lại nói không muốn nhi thần nói ra công lao của
nàng, cũng không cần được ban thưởng gì cả. Phụ hoàng, nhi thần chỉ nghĩ người
con gái trí tuệ, không màng danh lợi này mới có tư cách trở thành hiền thê của
nhi thần.” Tiêu Dận chậm rãi nói.
“Bản vương còn còn nghĩ là con chỉ biết si
mê giọng hát của cô ta, hóa ra là như vậy.” Bắc Đế liên tục gật đầu, khuôn mặt
lạnh lùng cũng mềm mỏng đi không ít.
Bắc Triều không giống Nam Triều, không quá
coi trọng về khái niệm dòng dõi, nếu không phải là những đám cưới về mặt chính
trị, thì ai cũng có thể tự do lựa chọn người trong lòng. Hơn nữa Bắc Đế rất coi
trọng nhân tài, chỉ cần có tài đức, cho dù là nam hay nữ đều là có thể vào
Triều làm quan, dốc sức cho Triều đình.
Dạ Phi nghe xong lời của Tiêu Dận, trên
gương mặt xinh đẹp hiện rõ vẻ không vui.
Bắc Đế luôn miệng khen ngợi Hoa Trứ Vũ mãi
đến khi Tiêu Dận kéo nàng trở về chỗ ngồi.
Yến hội bắt đầu, đầu tiên Bắc Đế ban
thưởng cho các dũng sĩ thắng cuộc trong lễ hội, tiếp theo là bữa tiệc thân mật,
gồm các trọng thần trong Triều, ngoài ra còn có Thụy Vương đến từ Đông
Yến – Đấu Thiên Kim.
Đồ ăn ở Bắc Triều tuy không cầu kỳ tinh
xảo bằng Nam Triều, nhưng cũng là những món ăn ngon. Trên bàn bày đầy thịt thú
rừng, rượu, còn có một con cừu đã được nướng vàng óng, trong trại ngập tràn mùi
hương thịt nướng.
Hoa Trứ Vũ nuốt không trôi, đưa mắt nhìn
bốn xung quanh.
Chỉ thấy bên cạnh Dạ Phi, có một cậu bé
đang ngồi rất nghiêm túc, nhìn qua chỉ khoảng mười tuổi, mặc hồ phục màu đỏ
thẫm, vẻ mặt rất khôi ngô, nhưng sắc mặt có phần tái nhợt giống như thể chất
không tốt lắm. Mà đứa trẻ kia cũng rất hiền hòa, không nói chuyện nhiều, chỉ
cầm một con dao nhỏ lẳng lặng cắt miếng thịt dê trước mặt.
Dạ Phi rất chăm sóc đứa trẻ kia, luôn nở
nụ cười chiều chuộng.
Đứa trẻ này chắc là con của Dạ Phi, em
trai Tiêu Lục cùng cha khác mẹ với Tiêu Dận. Người cũng như tên, đáng yêu như
một con cừu con vậy.
Chỗ Đấu Thiên Kim ngồi ở vị trí đối diện
Hoa Trứ Vũ, tối nay hắn mặc một chiếc áo dài màu san hô đỏ, trên vạt áo khảm
đầy trân châu tỏa ra ánh sáng nhu hòa. Hắn vừa uống rượu, vừa chuyện trò với
các quan viên Bắc Triều, có vẻ hắn rất dễ kết thân với người khác.
Tiêu Dận ngồi bên cạnh Hoa Trứ Vũ, đêm nay
hắn mặc vương phục màu đen tôn lên vẻ mặt tuấn mỹ, trên mặt còn luôn xuất hiện
ý cười. Trong mắt, thỉnh thoảng lộ ra ánh sáng lạnh lẽo. Hắn rất tỏ vẻ quan
tâm, dùng dao cắt những miếng thịt nướng đặt trước mặt Hoa Trứ Vũ, còn rót rượu
cho nàng, ôn nhu cười nói: “Nếm thử mấy miếng thịt này đi, chắc chắn ở Nam
Triều chưa được ăn qua, rất ngon đấy.”
Hành động đó của Tiêu Dận khiến không ít
người nhìn lại phía này, Hoa Trứ Vũ chỉ đành nâng chén rượu lên, cười nói: “Cám
ơn điện hạ.”
Nàng nâng chén lên, một hơi cạn sạch đầy
tao nhã. Rượu Bắc Triều rất mạnh, tuy ở trên chiến trường Hoa Trứ Vũ chỉ uống
loại Thiêu Đao Tử bình thường, nhưng uống hết chén rượu này vẫn vô cùng thoải
mái.
Mọi người nhìn thấy mặt nàng không đổi
sắc, trong mắt đều chỉ có kinh dị và tán thưởng.
Hoa Trứ Vũ khẽ cười, từ từ đặt chén rượu
trong tay xuống. Những chiếc chuông nhỏ trên cổ tay khẽ phát ra những tiếng
đinh đang.
Ánh mắt Dạ Phi nghiêm lại, bình tĩnh nhìn
về phía cổ tay Hoa Trứ Vũ, âm trầm nói: “Điện hạ quả nhiên thâm tình, đến chiếc
lắc tay này cũng tặng cho cô nương, Đan Hoằng cô nương phải giữ gìn cho tốt
đấy!”
Hoa Trứ Vũ không hiểu rõ, cũng không biết
Dạ Phi lại có hứng thú với chiếc lắc trên tay nàng. Nhưng tối nay Tiêu Dận đã
đặc biệt dặn dò nàng đeo chiếc lắc này tới, xem ra là có huyền cơ.
Tiêu Dận thản nhiên đứng dậy cười nói:
“Nói đến đây phải đa tạ Dạ Phi nương nương hào phóng, trả chiếc lắc của mẫu
thân lại cho Dận Nhi, nếu không sao Dận Nhi có thể tặng cho Đan Hoằng?”
Bắc Đế nghe vậy cũng đưa mắt nhìn về phía
cổ tay nàng, giống như đang nhớ lại chuyện gì đó.
Rượu hơn ba tuần, đột nhiên Hoa Trứ Vũ cảm
thấy trước ngực có một cỗ nghịch khí xông lên, còn có một luồng khí lạ cuồn
cuộn chảy trong người, đầu tiên là tay chân nhũn ra, rồi dòng khí kia xông
thẳng lên, chỉ trong một cái chớp mắt đã khiến nàng không thở nổi.
Hoa Trứ Vũ chậm rãi nắm chặt tay bình ổn
hô hấp, định dùng nội lực áp chế dòng khí lạ xuống, nhưng dòng khí kia lại hừng
hực như lửa cháy, nàng càng dùng sức ngọn lửa lan càng rộng, từ từ tập trung
hết về phía bụng.
Cả người nóng bừng giống như bị thiêu đốt.
“Đan Hoằng, nàng làm sao vậy?” Bên tai
vang lên giọng nói gấp gáp của Tiêu Dận, một bàn tay ấm áp đặt lên lưng nàng,
“Truyền ngự y!”
Loáng thoáng, Hoa Trứ Vũ cảm giác được có
người bắt mạch cho nàng, còn mơ hồ nghe thấy mấy chữ.
Lắc tay…Dạ Phi…Tương Tư Cổ…Hương thơm…
Tuy cơ thể rất đau đớn, nhưng đầu óc lại
rất tỉnh táo.
Từ việc tặng tuyết liên, đến việc say rượu
đêm khuya, kéo hồ cầm, tặng lắc tay trước mặt mọi người, bây giờ nàng đã hiểu
tất cả mọi chuyện.
Thì ra, tất cả đều là kế!
Chương 48: Lật tay che trời
Hoa Trứ Vũ cố gắng chịu đựng sự đau đớn
ngửa đầu nhìn Tiêu Dận, hắn cũng đang cúi đầu nhìn nàng, trên gương mặt tuấn mỹ
tràn đầy vẻ lo lắng.
Ngự y bắt mạch một bên khẽ hỏi: “Cô nương,
có thể nói cho bản quan mấy ngày nay cô đã ăn những đồ gì không?”
“Đồ ăn của Đan Hoằng đều do bản điện hạ
cho Hồi Tuyết mang tới, Hồi Tuyết, cô tới nói cho Dương ngự y nghe mấy ngày gần
đây Đan Hoằng đã ăn những thứ gì.” Tiêu Dận nhíu mày ra lệnh cho Hồi Tuyết.
Hồi Tuyết chậm rãi đi tới, đem những đồ ăn
Hoa Trứ Vũ dùng gần đây nói với Dương ngự y. Dương ngự y nghe xong, trầm tư suy
nghĩ một lát, hỏi: “Ngoài những đồ ăn đó, cô nương có ăn thứ gì khác hay
không?”
Hoa Trứ Vũ nhăn mày, nàng có thể khẳng
định thức ăn không có vấn đề gì, chất độc này nhất định có liên quan tới chiếc
lắc đeo trên tay nàng. Nếu không, trước khi tới dự tiệc Tiêu Dận đã không dặn
nàng phải đeo nó.
Chiếc lắc này nhất định có liên quan tới
Dạ Phi, nhưng nàng không hiểu, Dạ Phi hạ độc một cô nương không có lai lịch như
nàng, cho dù Tiêu Dận có sủng ái nàng đến đâu, tội này cũng không thể đánh đổ
cả tộc Dạ thị được!
“Không có. Ngài có thể nói cho ta biết,
rốt cuộc ta đã trúng độc gì không, có thể chết không?” Hoa Trứ Vũ cố ý nâng cao
tay lên, giữ chặt ống tay áo ngự y đầy lo lắng.
Tiếng chuông trên cổ tay Hoa Trứ Vũ rung
lên kịch liệt, phát ra những tiếng vang thanh thúy, ở trong trại đang yên tĩnh thế
này trở nên vô cùng rõ ràng.
Quả nhiên, ngự y bị tiếng chuông trên cổ
tay Hoa Trứ Vũ hấp dẫn, hắn nhíu mày hỏi: “Xin hỏi cô nương, chiếc lắc này gần
đây mới đeo lên phải không?”
“Đây là chiếc lắc đêm qua bản điện hạ đưa
cho Đan Hoằng, là vật đính ước mà mẫu hậu lưu lại cho bản điện hạ!” Tiêu Dận âm
trầm nói.
“Điện hạ, có thể cho bản quan nhìn qua
chiếc lắc này không?” Dương ngự y cao giọng hỏi.
“Dương ngự y, chắc chắn chiếc lắc này sẽ
không có vấn đề gì, chẳng lẽ nói mẫu hậu ta muốn hại con dâu tương lai của mình
sao?” Tiêu Dận vừa thản nhiên nói, vừa tháo chiếc lắc trên cổ tay Hoa Trứ Vũ
xuống.
Dương ngự y nhận lấy chiếc lắc tay, quan
sát hồi lâu, vẻ mặt nghiêm trọng nói với Bắc Đế: “Bệ hạ, không phải Đan Hoằng
cô nương say rượu, mà là trúng cổ độc Tương Tư Cổ!”
Dương ngự y vừa dứt lời, Hoa Trứ Vũ liền
cảm giác được trong cơ thể có một luồng khí nóng đánh úp lại, thiêu cháy tâm
hồn hoảng hốt của nàng, lồng ngực phập phồng kịch liệt.
Tiêu Dận à, ngươi thật quá độc ác!
Rốt cuộc Tương Tư Cổ là loại cổ độc gì, mà
hắn nhẫn tâm hạ lên người nàng.
Tiêu Dận vẫn nắm chặt lấy vòng eo nàng,
dường như cảm giác được sự khó chịu của nàng liền cúi đầu nhìn xuống, cánh tay
ôm nàng càng lúc càng chặt.
“Tương Tư Cổ? Đây là loại độc gì?” Bắc Đế
nhíu mày hỏi.
“Tương Tư Cổ là một loại cổ độc chuyên hạ
trên người phụ nữ, khi người phụ nữ trúng phải loại cổ độc này, ban đầu sẽ
không có biểu hiện gì, nhưng đợi tới hai ngày sau mới bắt đầu phát tác. Đan
Hoằng cô nương trúng Tương Tư Cổ, nguyên nhân nằm trong mấy chiếc chuông trên lắc
tay này, chúng nằm trong khe hở trên chiếc chuông, xuyên qua da thịt chảy vào
trong cơ thể. Đêm qua điện hạ mới đưa chiếc lắc này cho Đan Hoằng cô nương, lẽ
ra tối nay vẫn chưa thể phát tác, nhưng Đan Hoằng cô nương lại uống rượu khiến
cổ độc phát tác trước thời hạn. Mỗi lần Tương Tư Cổ phát tác sẽ có biểu hiện
giống như trúng mị dược, dù phát tác trước hay đúng hạn, mỗi khi phát tác, chỉ
cần cùng đàn ông triền miên một đêm, loại cổ độc này sẽ chuyển sang người đàn
ông. Cổ độc này vô hại với phụ nữ, nhưng lại là loại độc trí mạng với đàn ông.”
Dương ngự y cầm chiếc lắc tay trình bày độc tính của Tương Tư Cổ với Bắc Đế,
bên trong trại yên tĩnh một cách đáng sợ.
Hoa Trứ Vũ nghe xong lời của Dương ngự y,
trong lòng mới hiểu ra. Nói rồi mà, chỉ hại một mình nàng không đủ để kéo sập
cả tộc Dạ thị, chỉ có tội danh mưu hại Thái Tử mới có thể làm được.
“Nói như vậy, người đó hạ độc Đan Hoằng cô
nương là vì muốn hãm hại Thái Tử điện hạ?” Có người cao giọng hỏi.
“Đúng vậy, nếu Thái Tử điện hạ chết không
rõ ràng, mọi tội danh sẽ đổ lên đầu Đan Hoằng cô nương, người hạ độc cũng hao
tốn không ít tâm cơ! Việc này, mong bệ hạ tra xét rõ ràng.”
Người vừa nói chuyện, chắc là một trong
những quan viên ủng hộ Tiêu Dận.
Bên trên lò hương kim cương dâng lên những
làn khói nhẹ, bao phủ gương mặt Bắc Đế, ông nghiêm mặt nhìn về phía Dạ Phi, dần
dần trong mắt tích tụ thành vẻ ưu buồn lạnh giá.
“Không ngờ, tới cuối cùng, cô cũng không
buông tha cho Dận Nhi…” Giọng Bắc Đế trầm ổn từ từ truyền tới, cùng với sự tức
giận lạnh thấu xương.
“Bệ hạ, không phải nô tì làm, chiếc lắc
kia là bệ hạ ban cho nô tì, chẳng phải còn chưa đầy hai tháng bệ hạ đã bảo nô
tì chuyển lại cho Thái Tử sao? Hai năm nay, chiếc lắc này luôn nằm trong tay
Thái Tử, sao có thể là do nô tì hạ cổ? Loại cổ độc kia có thể sống được tới hai
năm sao? Nhất định là nó đã hạ độc, vu oan cho nô tì!” Dạ Phi quỳ rạp xuống
đất, ai oán nói.
“Cô đừng nghĩ rằng trẫm không biết gì, chỉ
cần trong chuông có chất dinh dưỡng, loại cổ độc kia có thể sống được cả chục
năm! Cô nói Dận Nhi tự hạ độc, nó trân trọng cô gái kia thế nào, vì cô ta mà
không tiếc đi tranh đoạt tuyết liên, cô nghĩ là nó đi hạ cổ độc trên người con
gái nó theo đuổi khó khăn như vậy sao? Ta đã sớm biết cô không vừa mắt Dận Nhi,
nhưng không ngờ cô lại nhẫn tâm như vậy, lần này Dận Nhi lập được công lớn nên
cô muốn lấy tính mạng nó!” Bắc Đế gằn từng tiếng một, sát khí cũng dần theo lời
nói của ông tràn ra ngoài.
Những lời tiếp theo, Hoa Trứ Vũ nghe không
rõ lắm, bởi vì Tương Tư Cổ đã phát tác tới cực hạn. Nàng cắn chặt vào cổ tay
mình, cắn tới chảy máu mới giữ được cảm giác tỉnh táo.
Nàng biết, mưu kế của Tiêu Dận đã thành
công.
“Dương ngự y, ngươi nói mau, cổ độc này có
thuốc giải không?” Tiêu Dận giữ chặt tay áo Dương ngự y, vội vàng hỏi.
“Điện hạ, loại cổ độc này không có thuốc
giải cho nữ, bởi vì nó không gây thương tổn gì cho cô ấy cả, chỉ cần cô ấy có
thể chịu được qua đêm nay là không sao nữa. Nhưng nếu điện hạ muốn cô ấy không
phải chịu hành hạ, thì cũng có thuốc giải, ngài có thể ăn thuốc giải đó vào
trước, rồi viên phòng cùng cô ấy là được.” Dương ngự y nghiêm túc nói.
Tiêu Dận nghe vậy, ôm chặt Hoa Trứ Vũ vào
trong lòng, thi lễ với Bắc Đế xong, vội vàng rời khỏi nơi đó.
Gió lạnh bên ngoài thổi tới, trên người
Hoa Trứ Vũ chợt cảm thấy mát mẻ vô cùng, nhưng cũng chỉ là trong chớp mắt mà
thôi. Một lát sau, luồng khí nóng và sự đau đớn lại bắt đầu kéo tới.
Loại độc này thật quá mạnh.
Trước mắt dần trở nên mơ màng, hồn phách
như sắp rời khỏi cơ thể, mà cơ thể này dường như cũng không còn là của nàng
nữa.
“Thái Tử điện hạ, biểu hiện của Đan Hoằng
tối nay, ngài đã thấy vừa lòng chưa? Có thể xem ta đã thực hiện xong lời hứa
của mình không?” Hoa Trứ Vũ nhếch môi cười, thở hổn hển hỏi.
Trong mấy ngày lễ hội, Tiêu Dận dành mọi
sủng ái cho nàng, khiến ai cũng nghĩ rằng nàng là người hắn yêu nhất. Rồi lại ở
trước mắt bao nhiêu người, đưa cho nàng chiếc lắc tay. Mà hắn, chính hắn là
người hạ cổ độc trên đó.
Cuối cùng hắn đã thành công, kéo đổ nhân
vật quan trọng nhất là Dạ Phi. Mà quân cờ quan trọng nhất là nàng, đã hoàn toàn
đi đúng theo ý hắn.
Chương 49: Nếu có thể
Kế sách này, chắc hắn đã bày mưu tính kế
từ lâu. Cũng có thể là từ hai năm trước, khi hắn nhận lại chiếc lắc trong tay
Dạ Phi thì đã bắt đầu lên kế hoạch rồi, việc phối hợp với hắn chính là nàng
phải trúng độc.
Nhưng nếu nàng không xuất hiện ở Bắc
Triều, quân cờ trong kế hoạch kia sẽ là ai? Nàng rất muốn biết, nàng lại làm
thế thân cho ai?
“Vì sao lại chọn ta? Bởi vì ta là một
người không có gia cảnh, không có nơi nương tựa? Hay vì lời hứa của ta, bởi vì
ta đã đồng ý phải giúp ngài, cho nên ngài mới lợi dụng ta không chút ngại
ngần?” Giọng của Hoa Trứ Vũ rất nhẹ, rất chậm, trong giọng nói không hề có chút
oán hận nào. Bởi vì mấy ngày nay, nàng đã trải qua quá nhiều chuyện, nàng đã
quen bị người khác đối xử tệ bạc. Còn như hai ngày trước, khi Tiêu Dận đột ngột
đối xử tốt với nàng, mới làm nàng cảm thấy không quen.
Tiêu Dận vẫn ôm chặt nàng bước nhanh như
cũ, chỉ là cánh tay hắn hơi duỗi ra, để nàng nằm được thoải mái hơn một chút.
“Khiến cô chịu khổ rồi,” Hắn cúi đầu, khó nhọc
thở một hơi, “Ta sẽ không vì cô không có nơi nương tựa mà làm nhục cô, lại càng
không vì lời hứa của cô mà mới lợi dụng cô. Lúc này, thật sự là bất đắc dĩ. Bởi
vì, chỉ có người con gái như cô mới có thể làm cho phụ hoàng tin tưởng ta thích
cô thật lòng. Nếu đổi là một người khác, mưu kế này không thể thành công được.”
Hoa Trứ Vũ nhếch miệng cười, nàng thật sự
muốn cười ra tiếng. Lời nói của Tiêu Dận, có nên xem như đang khen ngợi nàng
không?
“Đa tạ điện hạ để mắt tới Đan Hoằng như
vậy, có thể ra sức cho điện hạ là vinh hạnh của Đan Hoằng, Đan Hoằng thật sự
rất vui.” Giọng nói của nàng vô cùng thản nhiên.
Đêm đã khuya, ánh trăng nhàn nhạt trút
xuống cùng với màn sương đêm bao phủ lấy khuôn mặt tuấn mỹ của Tiêu Dận, sâu
thẳm trong mắt hiện lên vẻ áy náy. Hắn nghe thấy lời Hoa Trứ Vũ, ôm lấy cánh
tay run rẩy của nàng, người nàng càng lúc càng căng thẳng. Tiếng hô hấp rất
gần, tỏa ra mùi rượu mạnh tinh khiết.
“Nếu như có một chút khả thi, ta thật lòng
cũng không muốn thương tổn tới cô. Nhưng cô cũng biết, lần này ta thu phục thảo
nguyên, lập công lớn đã làm cho tộc Dạ thị để mắt tới, Lục đệ còn quá nhỏ, sức
khỏe phụ hoàng lại không tốt, nếu ta không ra tay vào lúc này, quyền lực Bắc
Triều sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào trong tay bọn họ. Thế lực nhà ngoại Dạ Phi
quá lớn, phụ hoàng lại sủng ái tin tưởng Dạ Phi, mà Dạ Phi lại không hề để lộ
sơ hở gì, cho nên ta không thể không làm như vậy.” Hắn ghé sát vào môi nàng thì
thầm, phả ra hơi thở nóng bỏng phủ lấy gương mặt nàng.
Cuối cùng Hoa Trứ Vũ không thể kìm nén được
nữa, cảm giác nóng như thiêu như đốt lại tập kích thêm lần nữa.
Loại cảm giác này, sao lại xa lạ, đáng sợ
như vậy.
Hoa Trứ Vũ không nén được ngâm nga một
tiếng, mơ hồ vươn cánh tay ra, ma xui quỷ khiến tìm được vạt áo của Tiêu Dận,
bàn tay nhỏ bé đầy nóng bỏng đặt lên trên ngực hắn.
“Ầm” một tiếng, là tiếng cửa trại bị đá
văng ra.
Hoa Trứ Vũ bị âm thanh này làm cho chấn
động, tỉnh táo hơn một chút, lúc này nàng mới ý thức được mình đang làm gì, vội
vàng rút tay ra khỏi áo Tiêu Dận, không hề do dự cắn mạnh vào cổ tay, mãi đến
khi máu chảy ròng ròng, cảm giác đau đớn khó chịu mà nàng vẫn không chịu nhả
ra, nàng chỉ sợ nếu mình buông tay sẽ lại tiếp tục mơ hồ.
Nàng nheo hai mắt lại, nhân ra đây không
phải là trại nhỏ của nàng mà là một trại rộng lớn, hoa lệ.
Chỗ này hình như là nơi ở của Tiêu Dận.
“Ngài buông ta xuống, buông ta xuống!” Hoa
Trứ Vũ thét lớn, lời vừa ra khỏi miệng, giọng nói lại khàn khàn đầy mị hoặc khó
nói nên lời, hoàn toàn không giống giọng nói của nàng.
“Không có lệnh của bản điện hạ, từ trên
xuống dưới không cho phép kẻ nào tới quấy rầy. Lưu Phong, mấy người các ngươi
canh gác ở bên ngoài.” Tiêu Dận lạnh lùng ra lệnh, đóng chặt cửa trại lại, vội
vàng ôm Hoa Trứ Vũ ra sau tấm bình phong, ném nàng lên trên giường.
Hoa Trứ Vũ vừa thoát khỏi vòng tay của
hắn, định đứng lên rời khỏi chỗ này, nhưng cơ thể đã không còn nghe theo mệnh
lệnh của nàng. Chỉ vừa mới nhấc chân đã té ngã xuống thảm.
Ánh nến chập chờn chiếu sáng căn phòng ấm
áp kiều diễm, còn nàng cuộn tròn người ở trên tấm thảm.
Quần áo, trong trạng thái vô thức, nàng đã
tự tay mình xé rách, lộ ra mảng da thịt trắng như tuyết, mái tóc đen rối loạn
chảy xuống như dòng suối, càng tôn lên làn da trắng nõn của nàng, đôi môi đỏ
mọng, kiều mỵ.
Nàng như một đóa hoa sen nở rộ về đêm,
phong hoa tuyệt đại, kiều mỵ không gì sánh được, giống như cả căn phòng đang
tràn ngập mùi hương tỏa ra từ cơ thể nàng.
Nhưng bởi vì cắn vào cánh tay, nên đôi mắt
nàng vô cùng tỉnh táo.
Nàng hung dữ trừng mắt nhìn hắn, gằn từng
tiếng một: “Tiêu Dận, nếu ngài dám động tới một đầu ngón tay của ta, ngay ngày
mai ta sẽ thiến ngài.”
Tiêu Dận chấn động, hắn thừa nhận vừa rồi
hắn cũng có ý nghĩ không an phận với nàng.
Mới vừa rồi, khi hắn ôm nàng, hắn cảm giác
được cơ thể gầy gò yếu đuối của nàng, nhưng dáng người nhỏ gầy đó lại như có ma
lực khiến hắn muốn chạm vào một lần nữa. Mà bây giờ, nàng lại khiến hắn có cảm
giác không thể nắm giữ.
Lời nói của nàng giống như một chậu nước
lạnh hắt vào ngọn lửa đang cháy, dập tắt đi khát vọng của hắn.
Hắn lùi lại hai bước ngồi xuống ghế,
khoanh hai tay nói: “Yên tâm, Tiêu Dận ta không thiếu phụ nữ, cho nên ta chưa
bao giờ bắt buộc phụ nữ, nhưng ta cũng chưa bao giờ cự tuyệt họ. Nếu, nếu như
cô không chịu đựng được, tự mình đi qua đây, cũng đừng oán trách ta…”
“Yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không!” Hoa Trứ
Vũ lạnh lùng cắt đứt lời Tiêu Dận, há miệng ra, lại cắn vào một chỗ khác trên
cánh tay.
Tiêu Dận nhìn nàng, cau chặt mày lại.
Hắn nhìn cánh tay nàng không ngừng có máu
tươi chảy ra, từ sâu đáy lòng hắn bắt đầu có cảm giác đau đớn, giống như cánh
tay kia không phải của nàng mà là trái tim của hắn.
Nếu có thể, hắn thật muốn thay nàng chịu
đựng những thống khổ này. Nhưng hắn lại chẳng làm được gì.
Tương Tư Cổ không phải mị dược bình
thường, nếu chỉ là mị dược bình thường hắn còn có thể giúp nàng, chỉ cần ngâm
nàng vào trong nước lạnh, rồi sử dụng nội lực là có thể làm tan dược tính.
Nhưng Tương Tư Cổ là một loại cổ độc, một khi phát tác chỉ có hai biện pháp,
một là chịu đựng, hai là triền miên với đàn ông.
Hoa Trứ Vũ nằm ở trên thảm, một đợt sóng biển
vừa mới dũng mãnh trôi qua, nàng há miệng ra thở hổn hển một hơi, ở sâu trong
xương như có trăm ngàn con khiến ngo ngoe cử động, làm cả người khó chịu vô
cùng. Sau đó, những con kiến này bắt đầu cắn từ xương ra đến thịt, toàn thân
không chỗ nào không đau, không chỗ nào không ngứa.
Nàng chưa bao giờ trải qua cảm giác đau
đớn từ trong ra ngoài này, nàng đau đến cả người run rẩy, khuôn mặt vừa mới đỏ
bừng vì nóng, trong nháy mắt đã tái nhợt như tuyết.
Nàng không biết, cổ độc Tương Tư Cổ, ngoài
việc phải chịu mị dược tra tấn còn bị cổ trùng cắn nuốt.

