Phượng ẩn thiên hạ - Chương 050 - 051 - 052
Chương 50: Dây dưa
Hoa Trứ Vũ cuộn mình trên tấm thảm dưới
chân giường, việc bị cổ trùng tra tấn làm nàng đau đớn muốn ngất đi, nhưng sự
đau đớn đó lại khiến nàng luôn cảm thấy tỉnh táo, sự tỉnh táo lại khiến nàng
cảm nhận rõ ràng sự đau đớn từ hai tầng tra tấn.
Nàng cảm thấy mình như một con cá bị vớt
ra ngoài nước, khó nhọc thở từng hơi. Lại có phần giống như một con thú nhỏ lọt
vào trong bẫy, bị miếng bẫy kẹp chặt vào chân…Không đúng, là kẹp lấy toàn thân,
chỗ nào cũng đau đớn.
Nhưng nàng không có cách nào trốn thoát,
chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Nhưng thật sự nàng không chịu nổi nữa…
Hoa Trứ Vũ đột ngột vươn tay đấm vào chiếc
chân giường bên cạnh, chỉ nghe một tiếng vang lớn, chiếc giường làm từ gỗ lim
tốt nhất kêu rầm một tiếng, đổ nghiêng xuống đất. Chiếc gối bằng ngọc trên
giường cũng rơi xuống vỡ tan.
Bình phong ở cách đó không xa đã bị chưởng
lực của nàng làm ảnh hưởng, lung lay vài cái rồi cũng đổ xuống mặt đất.
Nàng lại ra tay, chỉ nghe thấy những tiếng
vang ầm ầm, thêm một cái chớp mắt, đến khi nhìn lại, trại của Tiêu Dận đã trở
thành một đống đổ nát, không còn một thứ gì lành lặn, tất nhiên có thể ngoại
trừ Tiêu Dận ra.
Hoa Trứ Vũ thở hồng hộc nhìn về phía Tiêu
Dận, vô cảm nhìn hắn, ánh mắt vì bị tra tấn mà nổi sóng mãnh liệt, tỏa ra ánh
sáng sắc bén, đẹp tới kinh tâm động phách.
Đột nhiên nàng nhếch môi lên khẽ cười, nụ
cười đầy uể oải nhưng cũng đủ lạnh thấu xương.
“Thái Tử điện hạ, xem như nể mặt Đan Hoằng
đã giúp ngài một chuyện lớn như vậy, mời ngài đi ra ngoài!” Nàng chậm rãi nói.
Tiêu Dận ngồi trên ghế, vẫn không hề rời
mắt khỏi nàng.
Nàng như vậy khiến hắn rất đau lòng, càng
khiến hắn không thể rời đi.
Hắn đứng dậy rời khỏi ghế, phức tạp nhìn
Hoa Trứ Vũ, hắn nhìn cổ tay trắng muốt của nàng đầy những vết răng dính máu.
Thật sự, hắn không thể nói ra cảm giác của
mình lúc này.
Hắn cũng không biết Tương Tư Cổ lại lợi
hại đến mức này, hắn biết nàng rất mạnh mẽ, cứ nghĩ nàng có thể chịu đựng được,
nhưng mà…nàng lại đau đớn đến như vậy.
Tiêu Dận lấy ra một viên thuốc màu đen
trong áo, ngửa đầu nuốt xuống.
Hắn biết, chỉ cần ăn thuốc giải vào, cùng
nàng triền miên một đêm sẽ giải được sự thống khổ của nàng, nhưng cũng tự phá
hỏng mưu kế của mình tối nay. Bởi vì, thuốc giải của Tương Tư Cổ không phải ai
cũng có, trừ người hạ độc.
Nhưng bây giờ, hắn đành phải làm như vậy.
Bên ngoài trại đã vang lên những tiếng
chém giết dậy trời, hắn biết, Dạ Địch cha của Dạ Phi đã dẫn theo cấm vệ quân
tạo phản, Dạ Địch mưu mô khó lường, lần này Dạ gia bọn họ bị hãm hại như vậy,
sao ông ta có thể cam lòng giơ tay chịu trói.
Những tiếng động đó càng lúc càng tới gần
trại của hắn, trong giây phút đó, hắn lại chỉ ngồi bất động trên ghế, vẻ mặt vô
cảm, ánh mắt nhìn về phía Hoa Trứ Vũ không rời.
Hắn đang đợi.
Đợi đến khi thuốc giải có tác dụng, lúc đó
hắn mới đứng dậy cởi quần áo bên ngoài xuống, từ từ đi về phía Hoa Trứ Vũ.
Hơi thở đầy nam tính, từng chút, từng chút
một, chậm rãi tiến gần đến chỗ Hoa Trứ Vũ.
Mãi đến khi đến gần sát bên nàng, hắn đưa
tay ôm ngực trái, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói một tràng dài, đó là ngôn ngữ
Hoa Trứ Vũ nghe không hiểu. Trong tiếng chém giết ngập trời, giọng nói này lại
có phần dịu dàng, ôn nhu khiến người ta khó mà chống đỡ.
Là lời hứa, cũng lại giống như lời thề.
“Ngươi cút ngay, cút ngay! Tiêu Dận, ngươi
còn bước tới đây, ta sẽ thiến ngươi!” Hoa Trứ Vũ khàn khàn nói, nàng không
biết, ngay cả lời nói của nàng cũng đầy trầm khàn, mị hoặc, mềm mại, cho dù là
cây đàn tốt nhất thế gian cũng không tấu ra được thanh âm mê người đến thế.
“Tùy cô, nhưng cô có thể đợi tới ngày mai
hãy thiến!” Hắn nói xong, cả người đã cúi xuống, ngón tay thon dài xoa vào hai
gò má trắng nõn của nàng, lại vuốt ve cổ nàng, khiêu khích xương quai xanh tinh
tế của nàng.
Hơi thở nam tính của hắn, sự khiêu khích
của hắn, không nghi ngờ gì chính là liều thuốc dẫn khiến ngọn lửa trong cơ thể
nàng bùng cháy lên một lần nữa, đầu nàng “Ong” lên một tiếng, dường như mọi ý
thức bắt đầu rời khỏi cơ thể Hoa Trứ Vũ.
Nàng ngửa đầu, vệt son môi lướt qua làn da
mát lạnh của hắn, khiến con cá nhỏ là nàng như nhìn thấy dòng nước chảy róc
rách.
Nàng run rẩy cắn hắn, cắn vào chiếc cằm
tinh tế như một tác phẩm điêu khắc.
Nàng thật ngây ngô, cũng không biết làm
thế nào để giải tỏa sự đau đớn, khó chịu trong người.
Nhưng sự ngây ngô của nàng lại mang theo
một lực hấp dẫn trí mạng.
Nàng như vậy khiến toàn thân Tiêu Dận bốc
hỏa, khiến hắn cảm giác mình cũng bị trúng mị dược vậy.
Hắn xoay người đè ngã nàng lún xuống mặt
đất, dùng hết sức hôn xuống, giống như cuồng phong tàn phá những gì tốt đẹp
nhất của nàng, hôn nàng đến không thở nổi, hôn tới mức nàng liên tục rên rỉ.
Có thứ gì đó đâm vào lưng Hoa Trứ Vũ,
khiến ý thức nàng tỉnh táo trở lại, khiến nàng biết có một người đang đè lên cơ
thể mình.
Sự sỉ nhục và phẫn nộ theo từng lỗ chân
lông thoát ra ngoài, tạm thời áp chế cảm giác đau khổ do cổ trùng tra tấn.
“Cút! Tiêu Dận tên cầm thú này, ngươi cút
ngay.” Nàng hét lên, rút cây trâm trên đầu xuống, hung hăng đâm vào sau lưng
Tiêu Dận. Tiêu Dận cung không kịp né tránh, một kích đâm trúng, trên cây trâm
nhuốm đầy máu.
Dường như Tiêu Dận không cảm nhận được sự
đau đớn, hắn nheo mắt lại, gằn giọng cười: “Thế nào, khiêu khích phu quân của
mình, cô nhất định phải chịu trách nhiệm với ta!”
“Ngươi là phu quân của ta bao giờ?” Hoa
Trứ Vũ lạnh lùng cười.
“Ngay lúc này, ta quyết định sẽ lấy cô, từ
nay chúng ta chính là phu thê!” Tiêu Dận trầm giọng nói.
“Nực cười, ngươi muốn lấy ta, thì ta phải
gả cho ngươi sao?” Hoa Trứ Vũ cười lạnh, “Ngươi mau đứng lên, nếu không, cây
trâm này của ta sẽ cắt đứt động mạch của ngươi.”
Tiêu Dận cong môi, thản nhiên cười nói:
“Giống như đêm đó đối phó với Đạt Kì, đúng không?”
Thì ra, hắn đã biết người đối phó với Đạt
Kì đêm đó là nàng.
“Nếu đã biết, sao còn không lui ra.” Hoa
Trứ Vũ không hề lưu tình, giơ cây trâm trong tay lên…
Tiêu Dận đột nhiên có cảm giác sợ hãi, ánh
mắt dán chặt vào ngực Hoa Trứ Vũ, vẻ mặt vô cùng kỳ quái.
Giống như kinh hãi, sững sờ, lại như nghi
ngờ…
“Sao cô lại có thứ này?”
Lúc này Hoa Trứ Vũ mới thấy rõ, thứ trong
tay hắn là một món trang sức đeo trước ngực nàng.
Đây là di vật duy nhất Cẩm Sắc để lại, là
một vật màu trắng, không phải vàng, bạc cũng không phải ngọc, không biết là làm
từ chất liệu gì mà rất thô ráp. Cũng không có hình dạng cụ thể, trên bề mặt
hình như có hai chữ gì đó, những đã bị bào mòn không nhìn rõ là chữ gì.
Nàng vẫn còn nhớ rất rõ, đêm hôm đó, Cẩm
Sắc đã đeo thứ này lên cổ nàng như thế nào. Còn nói với nàng, đây là thứ cô ấy
đeo từ nhỏ, cũng là tín vật đoàn tụ với người thân. Cô ấy nói tâm nguyện lớn
nhất của cô ấy trong cuộc đời này chính là được đoàn tụ với người nhà, cầu xin
nàng giúp cô ấy hoàn thành.
Cẩm Sắc đã quyết định chết thay nàng, đó
cũng là những lời cuối cùng của cô ấy.
“Đây là đồ của ta, ta đã luôn mang nó bên
người từ nhỏ tới nay!” Hoa Trứ Vũ chậm rãi gằn từng tiếng, trong lòng chỉ cảm
thấy chua xót.
“Của cô?” Tiêu Dận từ từ rời khỏi người
nàng.
Gương mặt tuấn mỹ chập chờn lay động dưới
ánh nến, một gương mặt với đủ loại sắc thái.
Chương 51: Công chúa Trác Nhã
Quen biết Tiêu Dận đã lâu, nhưng đây là
lần đầu tiên Hoa Trứ Vũ nhìn thấy trên mặt hắn pha trộn nhiều cảm xúc phức tạp
tới vậy.
Khiếp sợ, nghi ngờ, vui mừng mà phiền
muộn, cao hứng mà bi thương…Rất nhiều cảm xúc đối lập mãnh liệt đan vào gương
mặt hắn, liên tục thay đổi, thật sự là…không nói được thành lời.
“Thật đúng là của cô sao?” Hắn lại hỏi,
chất giọng luôn luôn lạnh lẽo, trầm thấp giờ mang theo vài phần run rẩy.
“Đúng…Đúng vậy, ngươi biết thứ này sao?”
Trong lòng Hoa Trứ Vũ chấn động, mơ hồ hỏi.
Tiêu Dận thu hồi tầm mắt, hai tay run run
lấy chăn gấm trên giường phủ lên người Hoa Trứ Vũ, sau đó, im lặng không nói
lời nào rời đi. Cũng không biết vấp phải vật gì dưới chân khiến hắn lảo đảo
suýt ngã. Bóng dáng hắn rời đi thật vội vàng, thậm chí còn có phần hoảng sợ,
giống như đang chạy trối chết.
Tiêu Dận rời đi không lâu, Hồi Tuyết liền
vội vàng đi tới, ở bên hầu hạ Hoa Trứ Vũ đến tận bình minh.
Trải qua một đêm kinh hiểm, nàng thức một
mạch đến rạng sáng mới có thể ghé vào giường, chìm vào bóng tối.
Giấc ngủ này rất sâu.
Nàng trôi nổi trong tận cùng bóng tối,
thân mình trở nên rất nhẹ rất mềm, bên cạnh lướt qua rất nhiều bóng người quen
thuộc, đó là người thân và bạn bè của nàng, là những người khiến nàng cảm thấy
lưu luyến.
Ở trong mơ, nàng rất hạnh phúc, rất vui
vẻ, nàng chỉ muốn chìm đắm trong mơ vĩnh viễn không tỉnh lại nữa.
Nhưng dường như có người không muốn nàng
được hạnh phúc như vậy.
Bên cạnh có tiếng người đang nói chuyện,
trong chốc lát lại cất lời trách cứ, thoáng chốc lại khẽ gào lên, hình như còn
có âm thanh chén trà rơi xuống đất, vọng lại những tiếng vang thanh thúy.
“Dương ngự y, ngươi đã nói, chỉ cần qua
một đêm cô ấy sẽ không có chuyện gì nữa, vì sao đến giờ vẫn chưa tỉnh lại?
Ngươi nói, đến bao giờ cô ấy mới tỉnh lại, nếu cô ấy không tỉnh lại, ta sẽ cho
ngươi chôn cùng!” Giọng nói mạnh mẽ mà bá đạo, không ngừng vang lên.
“Điện hạ, xin ngài yên tâm, cổ độc trong
người cô ấy đã phát tác một lần, thì đã không còn gì đáng ngại nữa, chỉ là cô
ấy đang rất mệt cho nên mới ngủ say như vậy. Đợi cô ấy ngủ đủ giấc, tự nhiên sẽ
tỉnh lại.”
“Nhưng cô ấy đã ngủ một ngày một đêm, sao
vẫn còn chưa tỉnh?!”
…
Những tiếng gầm gừ liên tục, khiến nàng
ngủ không yên. Không biết qua bao lâu mới ngừng lại. Nàng còn nghĩ, cuối cùng
cũng có thể ngủ tiếp. Nhưng mà tay nàng lại bị ai đó nắm lấy, nắm rất chặt, đau
quá.
“Năm đó, ta mới bảy tuổi, săn được con sói
hoang đầu tiên. Ta dùng xương của nó khắc thành sợi dây chuyền này, thủ công
vụng về nên rất thô ráp, vốn ta định khắc nó thành hình mặt trăng, nhưng càng
khắc càng chả ra hình thù gì. Cuối cùng, ta đành khắc tên của muội lên trên đó,
Trác Nhã.”
“Ta tự tay đeo nó lên cổ muội, khi đó,
muội mới chỉ là một đứa bé, thật mềm mại, mập mạp, được mẫu hậu bế trong lòng.
Hình như muội cũng hiểu đây là quà ta tặng cho muội, liền vung bàn tay nhỏ bé
về phía ta cười a a, đôi mắt trong suốt như mảnh trăng rằm, thật sự rất xinh
đẹp, rất đáng yêu.”
“Ta cười với muội, mẫu hậu cũng cười, phụ
hoàng cũng cười…”
…
Có người đang thì thầm nói chuyện bên cạnh
nàng, giọng nói rất nhẹ, còn có phần mê man, nhưng mỗi một câu, nàng lại nghe
rất rõ ràng. Hắn đang kể lại một câu chuyện hạnh phúc như vậy, nhưng sao trong
thanh âm của hắn lại mang theo sự thương cảm.
Hai hàng lông mi Hoa Trứ Vũ run rẩy, từ từ
mở mắt ra.
Bên cạnh giường có một người đang ngồi.
Hắn nắm lấy tay nàng, giấu mặt bên trong
chăn chỉ lộ ra một mái tóc màu đen.
“Ồn ào muốn chết!” Hoa Trứ Vũ khàn khàn
nói, đã bắt nạt nàng, lợi dụng nàng, giờ còn không cho nàng ngủ nữa.
Tiêu Dận nghe thấy giọng nói của nàng, đột
ngột ngẩng đầu lên.
Hoa Trứ Vũ hoảng sợ, gương mặt tuấn mỹ của
của hắn tiều tụy tới cực điểm, trong mắt giăng kín tơ máu, đôi mắt màu tím
dường như sắp trở thành màu đỏ.
Hắn nhìn nàng chằm chằm, không hề chớp
mắt, trong mắt, không che giấu nổi sự vui mừng.
“Muội…Tỉnh rồi sao!” Hắn cầm tay nàng lên,
dè dặt hỏi.
Hoa Trứ Vũ chỉ cảm thấy đau đớn, lúc này
mới phát hiện hai cánh tay mình đã quấn đầy băng gạc, những chuyện đêm qua cũng
đồng loạt hiện về trong trí óc.
Cổ độc tra tấn, cường hôn, hắn đem nàng
ném lên trên giường, còn có vẻ mặt của hắn khi nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ
nàng…
Vẻ mặt Tiêu Dận cũng chấn động, chắc là
hắn cũng đang nghĩ đến những chuyện đêm qua, trên mặt vừa đau đớn vừa hối hận,
còn có một cảm giác buồn bã không nói nên lời.
“Ngài vừa mới nói gì? Trác Nhã là ai?” Hoa
Trứ Vũ khàn giọng hỏi.
“Trác Nhã là muội muội của ta, năm đó, khi
phụ hoàng thu phục thảo nguyên có một lần bại trận. Trận chiến ấy, mẫu hậu bị
thương, nhũ mẫu chạy đi tìm thuốc đã bảo ta chăm sóc nó, nhưng ta lại để lạc
mất nó. Là muội muội của ta, nó tên là Trác Nhã. Trên cổ của nó có đeo một sợi
dây chuyền, là sợi dây chuyền do chính tay ta làm.” Tiêu Dận khẽ nói, giọng nói
dịu dàng vô cùng.
Hoa Trứ Vũ chấn động, Trác Nhã…Dây chuyền…Muội
muội của hắn.
Nàng không bao giờ có thể ngờ được, Cẩm
Sắc lại là muội muội của Tiêu Dận, là công chúa Bắc Triều.
Cẩm Sắc, cuối cùng ta đã tìm được người
thân của muội rồi, tìm được rồi, nhưng muội lại ra đi rồi.
Trong lòng Hoa Trứ Vũ chua xót vô cùng,
nước mắt dâng lên chậm rãi rơi xuống.
Tiêu Dận buồn vui lẫn lộn giơ tay lau nước
mắt cho nàng, ôn nhu nói: “Muội muội, ta đúng là một tên cầm thú, khiến muội
chịu khổ cả đêm qua, còn để muội chịu khổ mấy năm nay.”
Chương 52: Nghị thân
Bỗng dưng Hoa Trứ Vũ có thêm một ca ca, mà
ca ca đó lại chính là Tiêu Dận, điều này khiến nàng cảm thấy rất kỳ
quặc. Nhưng có kỳ quặc đến đâu, nàng cũng phải diễn cho tốt thân phận của
Cẩm Sắc. Nàng không muốn bị Tiêu Dận lợi dụng thêm lần nữa hay là bị Tiêu Dận
hạ gục trên giường, dù là loại tình huống nào, nàng đều không dám chắc mình có
thể an toàn thoát thân.
Hơn nữa, nàng cũng không biết nói với Tiêu
Dận về chuyện của Cẩm Sắc như thế nào.
Cẩm Sắc đã chết, muội muội ruột của hắn đã
chết, nếu hắn biết được, không biết sẽ bi thương tới mức nào. Nếu hắn biết muội
muội hắn chết thay nàng liệu hắn có bóp cổ nàng hay không, nàng không sợ chết, nhưng
tính mạng này là do Cẩm Sắc đổi về, nàng còn rất nhiều chuyện phải làm, bây giờ
nàng chưa thể chết được.
Sau khi Hoa Trứ Vũ tỉnh lại, ngay hôm đó,
Tiêu Dận đã dẫn nàng tiến cung gặp Bắc Đế.
Bên trong cung điện nguy nga của Bắc
Triều, Bắc Đế Tiêu Kiền đang ngồi thẳng, nhưng bên cạnh không còn có Dạ Phi
nữa. Đêm hôm đó, Dạ Phi bị giam lỏng, Dạ Địch khởi binh tạo phản, đánh một trận
kịch liệt với tướng sĩ của Tiêu Dận, cuối cùng Dạ Địch chết tại chỗ, Dạ Phi tự
sát mà chết.
Dù sao cũng là phu thê nhiều năm, không
trách Bắc Đế có vài phần thương cảm. Hoa Trứ Vũ xuất hiện, giống như ánh mặt
trời xua tan sương mù, chiếu sáng tâm trạng ảm đạm của Bắc Đế.
Tìm lại được tiểu công chúa bị thất lạc
khiến ông rất vui. Ngày đó, ông còn muốn làm lễ sắc phong cho Hoa Trứ Vũ. Nhưng
Hoa Trứ Vũ từ chối, nguyên nhân là nàng vẫn còn chưa kịp thích ứng với việc này
đột ngột tìm lại được người thân này.
Đương nhiên, nguyên nhân chính chỉ có một
mình Hoa Trứ Vũ biết.
Bắc Đế và Tiêu Dận cũng không làm gì được,
chỉ đành tôn trọng ý kiến của Hoa Trứ Vũ. Dù sao, lúc nàng mất tích còn chưa
đầy hai tuổi, chuyện gì cũng không nhớ được, đối với nàng bọn họ chỉ là những
người xa lạ, thậm chí còn có thể coi nhau như kẻ thù. Nói thế nào thì nàng cũng
đã lớn lên ở Nam Triều.
Hoa Trứ Vũ vẫn ở trong phủ Thái Tử, tuy
không được sắc phong, nhưng thân thế của nàng vẫn được truyền ra ngoài. Trong
phủ Thái Tử, nàng cũng không bị coi là nô tỳ để sai bảo nữa. Hai cơ thiếp của
Tiêu Dận cũng không coi nàng là cái đinh trong mắt, luôn tới tạo quan hệ với
nàng, nghĩ cách làm cho nàng vui vẻ, để nàng nói tốt vài câu về bọn họ trước
mặt Tiêu Dận.
Tiêu Dận thống nhất thảo nguyên, lại diệt
trừ được Dạ Phi, uy vọng ở Bắc Triều càng lúc càng cao, Bắc Đế cũng bắt đầu cho
hắn cùng giải quyết quốc sự, mỗi ngày vào cung phê tấu chương. Tuy hắn bận cực
kỳ, nhưng vẫn luôn tranh thủ thời gian đến chỗ Hoa Trứ Vũ.
Những ngày yên bình cứ trôi qua như thế,
một ngày lại một ngày trôi qua.
Giữa trưa hôm đó, Hoa Trứ Vũ đến thư phòng
Tiêu Dận tìm sách đọc, bây giờ nàng có thể tự do ra vào nơi này.
Trong thư phòng có rất nhiều sách, phần
lớn là Hán văn Hoa Trứ Vũ có thể đọc hiểu. Nàng lấy một quyển sách xuống, không
cẩn thận chạm vào một cuốn tranh, bức tranh rơi xuống trải dài ra thảm, hiện
lên gương mặt của một người con gái.
Dưới một góc cây ngọc lan, có một người
con gái thướt tha đứng đó, mặc nghê thường phiêu dật, yêu kiều như một nàng
tiên tử.
Nàng ta rất xinh đẹp, dáng người hơi gầy,
gương mặt hé mở như hoa đào, suối tóc đen kết thành một búi tóc thanh nhã. Nàng
ngẩng đầu cười yếu ớt, những cánh hoa trắng như tuyết nhẹ nhàng rơi xuống bờ
vai nàng ta.
Chỉ là một bức tranh đã khiến người ta mê
mẩn.
Hoa Trứ Vũ đảo mắt nhìn qua, phát hiện góc
dưới bên trái đề một câu thơ: “Ôn Uyển thiển tiếu xuân thất sắc”.
Ôn Uyển khẽ cười làm lu mờ cả mùa xuân!
Thì ra đây là bức họa Ôn Uyển.
Nàng chăm chú nhìn người con gái trong
tranh, đây là đệ nhất tài nữ Nam Triều. Quả nhiên giống hệt như lời đồn đại,
xinh đẹp tuyệt trần.
Lần đó Tiêu Dận nhìn thấy bức họa này, mới
tuyển Ôn Uyển làm Thái Tử phi. Bởi vậy, nàng mới bị gả sang đây, không thể
không nói, vận mệnh của nàng hôm nay, không thoát được mối liên hệ với người
con gái này.
Hoa Trứ Vũ khoanh chân ngồi trên thảm,
phức tạp nhìn người con gái trong tranh, trong lòng như đổ đầy keo dính, càng
lau càng không sạch.
Gió lạnh phả vào mặt, tiếng bước chân trầm
ổn của Tiêu Dận bước vào trong. Thấy nàng ngơ ngác ngồi bên cạnh bàn có phần
ngoài ý muốn. Đến khi nhìn thấy bức họa trước mặt nàng, sắc mặt hơi nghiêm lại.
“Sao vậy, hâm mộ người ta à?” Tiêu Dận cởi
áo choàng ra, thản nhiên ngồi xuống ghế.
Hoa Trứ Vũ ngẩng đầu nhìn Tiêu Dận, lãnh
đạm cười nói: “Ta không hâm mộ tướng mạo của cô ta, nhưng lại rất hâm mộ vận
khí của cô ta!”
Tiêu Dận duỗi hai chân ra, thay đổi tư thế
ngồi cho thoải mái, “Bây giờ ta mới biết, vẻ bề ngoài chẳng là gì cả.”
Hoa Trứ Vũ cuộn tròn bực họa lại, đứng dậy
đưa tới trước mặt Tiêu Dận, nheo mắt cười nói: “Ta không tin lời ngài nói đâu,
đàn ông các ngươi có ai không thích người đẹp, không phải ngài cũng từng động
tâm với cô ta sao?”
Tiêu Dận nhướng mày nói: “Đó là trước kia,
bây giờ ta nhìn thấy cô ta sẽ không động tâm, tuyệt đối không.”
Hoa Trứ Vũ ngẩn ngơ, cười chống chế: “Nếu
đã không thích, vậy để ta xé bức họa này đi!”
Tiêu Dận cũng không ngẩng đầu lên, chỉ cầm
lấy một quyển sách trên bàn, yên tĩnh xem từng trang một, thản nhiên nói: “Xé
đi!”
Tiêu Dận lãnh đạm như vậy làm cho Hoa Trứ
Vũ cảm thấy không có gì thú vị. Nàng đặt bức họa lên giá sách, nói: “Bức tranh
đẹp như vậy, xé đi thật đáng tiếc.”
Nàng lấy ra một quyển sách trên giá, cầm
vào trong tay, nói: “Ta ra ngoài đây, không quấy rầy ngài đọc sách nữa.”
Đợi bóng dáng Hoa Trứ Vũ hoàn toàn biến
mất, Tiêu Dận mới buông quyển sách trên tay ra, tựa người vào ghế, ngồi lẳng
lặng thật lâu. Thật lâu sau, hắn mới cầm lấy cây Hồ cầm bên cạnh, bắt đầu kéo
nhạc.
Không có làn điệu đặc biệt, cũng không có
ý nghĩa gì đặc biệt, chỉ đạm bạc, nhẹ nhàng như một cơn gió.
Đáy lòng hắn, đột nhiên như đã đánh mất
một thứ quan trọng gì đó, thứ mà cả đời này không tìm lại được nữa.
Từ nay về sau, chỉ còn lại sự nhàm chán,
vô vị mà thôi.
Hoa Trứ Vũ ra khỏi thư phòng, liền nhìn
thấy Lưu Phong vội vã vào trong, hình như có chuyện quan trọng muốn bẩm báo với
Tiêu Dận. Trùng hợp là Hồi Tuyết cũng đi tới, Hoa Trứ Vũ giữ chặt tay Hồi
Tuyết, hỏi: “Xảy ra chuyện gì à?”
Hồi Tuyết cười đầy thần bí, nói: “Hồi
Tuyết dẫn cô đi xem.”
Hai người cùng nhau đến trước cửa lớn phủ
Thái Tử, chỉ thấy ngoài cửa là một đoàn xe thật dài, trên xe chất đầy gấm vóc,
mỹ tửu, phái sau xe ngựa là rương hòm chồng chất như núi, còn có không ít đàn
trâu bò theo sau.
“Đây là gì vậy?” Hoa Trứ Vũ quay đầu hỏi
Hồi Tuyết. Đoàn xe này thật lớn, mà những thứ để trên đó có vẻ cũng rất quý
giá.
“Đưa sính lễ đó.” Hồi Tuyết cười nói.
“Lưu Phong muốn kết hôn với cô à? Chúc
mừng chúc mừng!” Hoa Trứ Vũ học tập kiểu cách của người Bắc Triều, ôm quyền cúi
người với Hồi Tuyết. Quen biết Hồi Tuyết cũng đã lâu, bây giờ thấy cô có thể gả
cho người trong lòng, nàng cũng thấy rất vui vẻ.
Hồi Tuyết run rẩy khóe môi một chút, thản
nhiên nói: “Không phải ta, mà là cô!”

