Duy Ngã Độc Tôn - Chương 275 - 276

CHƯƠNG 275:
KIM ĐIÊU KHỦNG BỐ

- Ngươi... Ngươi là
ai?

Kim trưởng lão lấy
tay đỡ lấy Thiết trưởng lão, sau đó đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm lão già đầu
bạc phía đối diện chậm rãi đi ra, nói với giọng điệu lạnh lùng:

- Ngươi không phải
người Tần gia? Cớ sao phải đến đây chứ? Đây là thù riêng giữa Thiên Sát Môn và
Tần Lập!

- Ta là Lâm Dương,
ta không quản ngươi có thù riêng gì với Tần gia, ta thì không thể giết ngươi
nhưng ngươi cũng đừng mơ tưởng động đến một móng ngón tay nào của người Tần
gia!

Lão già đầu bạc vẻ
mặt lạnh nhạt, nói với vẻ bình tĩnh.

Người vây xem nghe
thấy lời này, đều không kìm nổi hút một ngụm khí lạnh, không ít người đều kinh
ngạc nhìn lão già đầu bạc này. Cũng không phải vì lão nói muốn bảo bệ Tần gia,
bởi vì mọi người đều biết, Tần gia kết minh cùng Lâm gia và Thiên Cơ Môn, trong
minh hữu thì trợ giúp lẫn nhau, cũng là chuyện bình thường. Bọn họ kinh ngạc,
là lão già đầu bạc này tự báo danh tánh! Đó là một cái tên danh chấn Huyền Đảo
sáu trăm năm trước!

Lâm Dương đã từng
là gia chủ Lâm gia sáu mươi năm trước, một trong bảy thế lực lớn trên Huyền
Đảo. Một bộ Lâm gia sát kiếm xuất thần nhập hóa. Một trăm ba mươi tuổi tiến vào
cảnh giới Chí Tôn, có thể nói là một thế hệ thiên tài!

Nhưng người có niên
kỉ lớn hơn một chút trên Huyền Đảo gần như đều nghe truyền kỳ to lớn năm xưa
Lâm Dương đã trải qua!

Sau khi tiến vào
cảnh giới Chí Tôn, Lâm Dương vẫn hoành hành rất nhiều năm ở Huyền Đảo, cuối
cùng mới mai danh ẩn tích. Rất nhiều người đều cho rằng, Lâm Dương năm xưa từng
tung hoành mấy trăm năm, có thể sớm đã quy tiên, lại không nghĩ rằng, hôm nay
không ngờ xuất hiện ở trên đỉnh Huyền Vũ!

Kim trưởng lão và
Lâm Dương gần như là người cùng thời, giữa hai người cũng không xuất hiện bất
kì xung đột gì. Nhưng danh tiếng luôn nghe qua, Thiết trưởng lão giận dữ muốn
xông đến, trên gương mặt vàng như nến, tràn ngập vẻ giậ dữ, chậm rãi nói:

- Tốt! Tốt lắm! Lâm
Dương ngươi có uy phong thật lớn, ta thật muốn nhìn xem, Lâm gia ngươi như thế
nào can thiệp nhúng tay vào ân oán người khác, sẽ rơi đến kết cục nào!

- Đừng nên nhiều
lời, nếu không sẽ giết ngươi đó!

Lâm Dương cũng
không chút nhíu mày, lạnh nhạt nói.

Kim trưởng lão cười
thảm vài tiếng, xách khung xương của Ngọc trưởng lão lên, cũng không quay đầu
lại đi ra ngoài:

- Các ngươi coi
trọng gã Tần Lập kia, chỉ sợ không được bao lâu, cũng phải rơi xuống thôi!

Lời này rất độc,
nhưng giống như một thanh búa tạ, mạnh mẽ đánh vào trong lòng tất cả người Tần
gia. Sắc mặt Tần Hàn Nguyệt thê lương, ngẩng đầu nhìn lên phiến vách đá kia,
trong lòng thầm cầu nguyện con trai ngàn vạn lần đừng gặp chuyện không may.

Người của những gia
tộc và môn phái phía dưới, một đám cũng đều có tâm tư khác nhau, có chút lo
lắng cho Tần Lập, cũng có người vui sướng khi người gặp họa. Cao hứng nhất là
đám người Thôi gia, trên mặt một đám đều lộ ra cảm xúc vô cùng vui sướng, còn
kém một chút là không cười ra thành tiếng tại chỗ.

Thượng Quan Thi Vũ
lặng lẽ đứng đó, giống như một đóa hoa sen yên lặng nở rộ, băng thanh ngọc
khiết, một thân khí túc yên tĩnh khiến cho người ta đối với người con gái tuyệt
sắc này, thậm chí không sinh ra bất cứ sự kinh thường nào trong lòng!

...

- Này! Ta nói cho
huynh đệ, chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện hay không? Ta không lấy trứng
của ngươi, thứ hai không xâm phạm lãnh địa của ngươi. Vì sao ngươi lại theo
đuổi không bỏ chứ? Một chút thịt của ta, còn chưa đủ kẽ răng của ngươi đấy!

Tần Lập khó khăn di
chuyển ở trên vách đá, vừa tránh né công kích luân phiên của con Kim Điêu to
lớn này. Lúc này Tần Lập cũng không rõ lắm Ngọc trưởng lão thế nào rồi, hắn
trái lại cũng biết trưởng lão đồng dạng cũng gặp công kích. Tuy nhiên bây giờ
làm sao còn có tâm tư nghĩ chuyện người khác, mình còn lo chưa xong.

Con Kim Điêu to lớn
kia dường như cũng bị Tần Lập dây dưa, hai người một đuổi một chạy. Tần Lập đã
lên tới độ cao hai mươi bảy, hai mươi tám dặm, vượt qua một nửa vách đá này!

Trời cao như thế,
đã rất ít có mây trôi. Cho nên một chút tử sắc động lòng người phía chân trời
kia, cũng xuất hiện ở trong đáy mắt Tần lập, đồng thời phát hiện một chuyện
kinh người, thiếu chút nữa khiến Tần Lập bị một kích của Kim Điêu đánh trúng!
Trong lòng lại dấy lên cơn sóng gió động trời!

Cho nên, Tần Lập
mới có thể bỗng nhiên nói lời này với Kim Điêu. Tuy nhiên con Kim Điêu to lớn
này hiển nhiên chưa từng có hứng thú câu thông với Tần Lập. Giờ phút này nó
đang vô cùng tức giận. Một nhân loại có thực lực rõ ràng rất yếu, không ngờ có
thể cứng rắn chịu công kích của mình, duy trì với thời gian lâu như vậy. Đối
với vua trên không trung mà nói, đây quả thực rất mất mặt!

Cho nên, cho dù vì
để bảo vệ tôn nghiêm của mình, hôm nay nhất định cũng phải đánh cho nhân loại
đáng chết này thành mảnh nhỏ!

Tất cả linh thú
trên đỉnh Huyền Vũ đều biết bảy mươi năm Hoàng Kim Cung mới buông xuống một
lần, chúng nó đều rõ, vì người quá cường đại đó thương hại và chiếu cố nhân
loại!

Cho nên, chúng nó
không dám công kích những nhân loại đó trên Huyền Vũ đài. Nhưng đối với nhân
loại có gan thoát khỏi phạm vi Huyền Vũ đài, bước vào lãnh thổ chúng nó, sẽ
khiến cho tất cả linh thú trên đỉnh Huyền Vũ điên cuồng công kích không chết
không ngừng!

Cho nên, phút giây
đầu tiên phát hiện Tần Lập, Kim Điêu liền quyết định công kích gã nhân loại to
gan lớn mật này. Chỉ là nó không nghĩ tới, nhân loại này quả thực đều muốn khó
chơi hơn tất cả những đối thủ mà cả đời này nó gặp được!

Là một bá chủ trên
bầu trời, thiên địch của Kim Điêu gần như không tồn tại! Hoặc là đánh không lại
người cường đại hơn nó. Chính là người ta bị nó dùng móng vuốt cào chết, mà
người giảo hoạt giống cá trạch như Tần Lập, chưa từng gặp qua.

Kỳ thật Kim Điêu
cảm giác thấy mất mặt nhất, là hai cấp dưới của nó cũng đẫ hoàn thành nhiệm vụ,
mà nó cao cao tại thượng, lại còn không giết chết nhân loại giảo hoạt này! Loại
chuyện này làm sao có thể dẽ dàng tha thứ chứ?

Ầm!

Lại một luồng lực
lượng khí thế dồi dào phát ra từ đôi cánh thật lớn của Kim Điêu kia, đánh hướng
vào vách đá dựa vào.

Lập tức lại một
trận đá vụn bay tán loạn, từng khối đá lớn nhỏ, hóa thành mưa đá đầy trời, ầm
ầm vang lên. Tần Lập thu hồi Ẩm Huyết thần kiếm, hai tay trên không trung vẽ
vòng tròn, một chiêu Thái Cực, tập hợp những cự thạch này lại, sau đó dùng sức
thoáng nâng, thẳng đánh về phía Kim Điêu.

Kim Điêu phát ra
một tiếng kêu to phẫn nộ, hai cánh lại hung hăng quạt, xem ra những tảng đá này
lại theo đó nổ trở lại. Tuy nhiên thân hình Tần Lập lại ở ngoài mấy mươi thước.

Tuy nhiên những
tảng đá trên vách đá không biết tồn tại mấy vạn năm ngã lớn, từng tảng lớn rơi
xuống phía dưới, thân hình Tần Lập tiếp tục leo lên phía trên, đồng thời vận
hành Tiên Thiên Tử Khí Quyết, từng luồng Tiên Thiên Tử Khí vô cùng rực rỡ tràn
ngập mị hoặc phía chân trời kia, từng chút từng chút ngưng kết thành tia, phóng
tới thân thể Tần Lập.

Luồng năng lượng
dao động phong phú kia, khiến cho cự điêu màu vàng còn muốn tiếp tục công kích
Tần Lập kinh ngạc một chút, lập tức đình chỉ công kích. Một đôi mắt ưng màu
vàng kim, gắt gao nhìn chằm chằm vào thân thể Tần Lập hiện lên Tiên Thiên Tử
Khí, trong mắt bắn ra hào quang vô cùng tham lam! Cái gọi là linh thú, đối với
năng lượng tinh túy nhất trong thiên địa, kỳ thật hơn xa sự hiểu biết của nhân
loại.

Con Kim Điêu này
xưa nay hấp thụ cũng chỉ là lực thái dương. Cho nên, đối với chuyện Tần Lập hấp
thu loại Tiên Thiên Tử Khí này thèm nhỏ dãi ba thước, hận không thể thoáng một
cái liền nuốt hết gã nhân loại này!

Phía dưới rất xa,
lại truyền đến hai tiếng kêu to, đó là hai tiểu đệ của nó, kêu người hầu cũng
được, thực lực yếu hơn Kim Điêu hơn nữa vô cùng trung thành. Nhưng Kim Điêu
cũng biết, một khi có một ngày, khi thực lực hai con ưng khổng lồ kia đều có
thể vượt qua mình, quan hệ giữa chúng nó sẽ đổi chỗ!

Cho nên, Kim Điêu
cho tới bây giờ cũng không dám có chút lơi lỏng trong tu luyện. Nếu không gặp
gã nhân loại này ở đây, nó nhất định uy phong ngồi một chỗ ở Huyền Vũ Phong,
chuẩn bị hấp thu lực thái dương ẩn chứa trong hào quang vạn trượng từ thái
dương phát ra.

Vốn nó muốn hai
thuộc hạ của mình cùng giáp công gã nhân loại này, nhìn hắn còn có thể trốn ở
đâu, nhưng mắt thấy tử khí phát ra trên người Tần Lập, nháy mắt Kim Điêu cải
biến chủ ý, nó hướng tới phía dưới phát ra một tiếng kêu to tràn ngập uy
nghiêm. Hai con ưng khổng lồ màu đen phía dưới, phân biệt hướng ra hai phía, vỗ
cánh bay đi. Bởi vì lão đại đã nói với chúng nó: Ở đây không còn chuyện gì của
các ngươi nữa, các người có thể đi.

Kim Điêu tham lam
nhìn Tần Lập, vẫn duy trì thân thể cân bầu trời, nơi đây đã là trời cao thật
cao rồi, không trung thỉnh thoảng thổi qua một trận gió mạnh mẽ, nhưng đối với
Kim Điêu mà nói, hiển nhiên là không có ảnh hưởng gì.

Tần Lập cũng cảm
giác được Kim Điêu ngừng công kích, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, lúc
nãy thể năng của hắn đã sắp tiêu hao không còn. Tuy rằng hắn hấp thu linh khí
với tốc độ cực nhanh, nhưng linh khí lại thua xa Tiên Thiên Từ Khí tinh thuần!

Hơn nữa Tiên Thiên
Tử Khí ở độ cao này, quả thực khiến Tần Lập có loại cảm giác linh hồn bị chấn
động run lên, đây là Tiên Thiên Tử Khí tinh túy nhất hút được mà từ khi hắn tu
luyện Tiên Thiên Tử Khí Quyết tới nay!

Lúc này mới ở lưng
chừng núi, Tiên Thiên Tử Khí đã tinh thuần như vậy. Nếu như mình có thể ở nơi
cao nhất của đỉnh Huyền Vũ, mỗi ngày tu luyện, tu vi của mình, sẽ lấy một loại
phương tăng lên thực lực khủng bố như thế nào?

Tần Lập không kìm
nổi cảm xúc mênh mông. Hơn nữa, ánh mắt hắn dừng ở phương xa, lúc nãy phát hiện
kia khiến Tần Lập quả thực có loại cảm giác ngây như phỗng, thật sự là... Rất
khó tin rồi!

Tiên Thiên Từ Khí
điên cuồng tẩm bổ thân thể cho Tần Lập. Con Kim Điêu khủng bố kia, còn bay xung
quanh trên không trung, đôi mắt gắt gao theo dõi hắn, nhưng Tần Lập lúc này
cũng không đếm xỉa gì đến, tiếp tục hướng lên trên. Hắn không có biện pháp gì
khác, bởi vì vách đá Huyền Vũ chết tiệt này, từ dưới lên cao không ngờ toàn bộ
đều là loại vách đá như dao gọt! Nhẵn bóng, ngay cả một gốc cây ngọn cỏ cũng
không gặp được!

Kim Điêu kia thấy
Tần Lập không ngờ bắt đầu leo lên trên, lập tức phẫn nộ, vừa mới biến đổi duy
trì khoảng cách công kích, như tia chớp bổ về phía Tần Lập.

Một luồng uy áp
kinh thiên, theo đó mà đến, nếu không phải thân thể Tần Lập vô cùng mạnh mẽ và
thần lực khổng lồ, chỉ riêng loại uy áp này hắn không thể kháng cự nổi. Nhưng
Tần Lập chống đỡ, tránh né Kim Điêu lâu như vậy, cũng là một thân kinh công
xuất thần nhập hóa của Tần Lập! Quả thực được Tần Lập vận dụng đến cực hạn!

Quá khứ Tần Lập
cũng chưa từng nghĩ tới, khinh công kiếp trước mình mang tới, không ngờ được
hắn đột phá liên tục, đạt tới cảnh giới gần như là huyền diệu!

Tựa như hiện tại,
thân thể Tần Lập dán vào vách đá, nhưng ngẫu nhiên lấy tay hoặc chân, nhấc một
số hòn đá trên vách đá rơi ra, phần lớn thời gian vẫn đang tiếp tục trèo lên
trên!

Cho dù là một con
thằn lằn mạnh mẽ nhất thấy Tần Lập cũng sẽ xấu hổ đỏ mặt... Ặc, nếu thằn lằn
biết đỏ mặt.

Thân thể Tần Lập
không ngừng leo lên phía trên theo hình chữ (Z). Kim Điêu công kích hắn tựa hồ
càng ngày càng nôn nóng, tần suất công kích cũng càng ngày càng cao, khiến Tần
Lập ứng phó nhiều ít cũng có chút mệt mỏi. Đồng thời trong lòng cũng cảm giác
được, dường như lại có một luồng khí tức cường đại khác xuất hiện

CHƯƠNG 276:
TẤN CHỨC CẢNH GIỚI DUNG THIÊN

- Trời ạ, như này
thì ai mà sống được! Lão tử làm sao không may như vậy chứ?

Tần Lập nghĩ thầm
với vẻ mặt ai oán. Bởi vì hắn đã cảm giác được, ngay ở trên đầu mình, khẳng
định lại xuất hiện một linh thú không chút nào kém hơn con Kim Điêu to lớn này!

Mà lúc này, Tần Lập
phát hiện Kim Điêu phát ra một tiếng kêu to phẫn nộ, âm thanh sắc bén, còn mang
theo vài phần hương vị uy hiếp... Chờ một chút, uy hiếp? Trong đầu Tần Lập hiện
lên một ý niệm nhanh như tia chớp. Con Kim Điêu này chẳng lẽ sợ hãi con linh
thú trên đầu mình sao?

Quả nhiên, lúc này
Kim Điêu ngừng công kích Tần Lập, mà Tần Lập cũng không ngu ngốc tiến lên phía
trên, mà là dừng lại ở đó liều mạng vận hành Tiên Thiên Tử Khí Quyết. Tiên
Thiên Tử Khí trong cơ thể cực kỳ sục sôi, một chút tử khí kinh người phía chân
trời, ngưng kết thành từng tia sáng màu tím, chiếu xạ tiến vào trong cơ thể Tần
Lập.

Kim Điêu to lớn bay
lượn chung quanh bầu trời xanh thẳm buổi sáng sớm, thỉnh thoảng phát ra vài
tiếng kêu không cam lòng.

Tần Lập ngưng thần
tĩnh khí, lúc này hắn không quan tâm đến gì khác nữa, tu luyện điên cuồng trong
khoảnh khắc sinh tử này đối với Tần Lập mà nói thật đúng là lần đầu tiên.

Mấu chốt là Tiên
Thiên Tử Khí hấp thu được ở vị trí này, rất tinh thuần, Tiên Thiên Tử Khí mà
mình hấp thu trong quá khứ quả thực là cặn bã nha!

Dần dần, thân thể
Tần Lập bắt đầu trở nên tràn đầy, viên tinh hạch màu tím trong đan điền lâu nay
không có động tĩnh, không ngờ cũng bắt đầu chậm rãi chuyển động, sau đó với tốc
độ cực nhanh hấp thu Tiên Thiên Tử Khí này vào, thể tích của nó đang chậm rãi
tăng trưởng!

Đôi mắt Tần Lập dần
dần trở nên trong như nước, thâm thúy tinh thuần, ánh mắt nhìn xuyên thấu qua
một vùng biên giới hư vô của Huyền Đảo, nhìn về phía hướng Đông xa xôi!

Một luồng cảm giác
huyền diệu khó thể nói ra, đột nhiên giống như suối phun trào ở đáy lòng Tần
Lập, mạnh mẽ tràn ra!

Tần Lập cảm giác
ngay cả linh hồn của mình đều thoải mái đến loại xúc động muốn rên rỉ thành
tiếng. Lực lượng tràn đầy đến cực điểm, khiến tất cả cảm giác mệt mỏi của Tần
Lập biến mất không còn! Giống như trong nháy mắt dung hợp làm một với thiên
địa!

Một luồng khí tức
rất mạnh ở trên đầu, con Kim Điêu to lớn xoay quanh trên bầu trời không cam
lòng, mà Tần Lập không ngờ dưới loại tình huống này, đột phá đến khó tin!

Đây đích thật là có
chút khiến cho người ta khó thể tin. Hơn nữa, khi tấn chức đến cảnh giới Dung
Thiên, từ trong thân thể Tần Lập bộc phát ra một luồng khí thế cường đại, khiến
Kim Điêu to lớn trên bầu trời không kìm nổi quạt cánh bay ra xa một chút, sau
đó phản ứng lại, phát ra tiếng kêu sắc bén uy hiếp về phía Tần Lập!

Sắc mặt Tần lập vui
mừng, liếc mắt nhìn về phía Đông thật sâu, trong lòng dâng lên một ý niệm, Đó
chính là, nhất định phải đi lên tới nơi cao nhất của đỉnh Huyền Vũ, tự mình xác
định một số chuyện quấy nhiễu mình thật lâu.

Tần Lập nghĩ trong
lòng, ngẩng đầu, lại một lần nữa nhìn về hướng phía trên, chuyện lúc nãy khiến
hắn trợn mắt há hốc mồm, không gì khác, mà là hắn trông thấy một tầng khí quyển
kéo dài không biết mấy mươi vạn dặm!

Huyền Đảo này tổng
cộng cũng có phạm vi khoảng vạn dặm, mà đỉnh Huyền Vũ đã là mảnh đất tiếp cận
biên giới Huyền Đảo. Nhưng mắt Tần Lập lại trông thấy vùng khí quyển không có
điểm cuối! Điều này có ý nghĩa gì?

Bởi vì vẫn bị con
Kim Điêu to lớn đuổi giết, Tần Lập căn bản thật không ngờ mình đã lên trên với
khoảng cách rất cao, càng không có tinh lực đi ngắm phong cảnh. Nhưng mà kinh
hồng kia thoáng nhìn, nhưng lại khiến cho Tần Lập đột nhiên có loại cảm giác ở
trên phi cơ vào kiếp trước!

Độ cao hai mươi bảy
hai mươi tám dặm, chính là một vạn bốn, một vạn năm ngàn thước (1dặm =500m,
theo từ đầu đến giờ m dịch là thước)! Đây vẫn là từ đài Huyền Vũ tính lên, còn
chưa tính độ cao khoảng chừng bốn năm ngàn thước phía dưới!

Biển mây mênh mông,
ngay ở dưới chân Tần Lập mấy dặm, nếu không Tiên Thiên Tử Khí kia, làm sao có
thể có tinh thuần như thế, thậm chí khiến Tần Lập trực tiếp từ canh giới Hợp
Thiên đột phá đến cảnh giới Dung Thiên?

Kỳ thật những thứ
đó cũng không thật sự khiến cho Tần Lập rung động. Bởi vì chỉ cần đứng ở độ cao
nhất định, thấy biển mây dưới chân, cũng không có chuyện gì ngạc nhiên, chân
chính khiến Tần Lập cảm thấy kinh hãi là nơi thần bí này làm sao hình thành!

Trước đây trong
nhận thức của giống như một tiểu thế giới, tuy rằng tất cả đều giống như ngoại
giới, tỷ như nói, cũng có mặt trời mọc mặt trời lặn, cũng có một năm bốn mùa.

Nhưng lại là một
thế giới không thông với ngoại giới! Bởi vì nếu không có cách tiến vào nơi thần
bí, như vậy vị trí hiện tại của hắn kỳ thật chính là một vùng cây cối lớn và
khe sâu ở biên cảnh phía Tây của Tân Tần đế quốc. Cho nên, nơi thần bí phải là
vị trí khác mới đúng!

Nhưng tình huống
vừa rồi Tần Lập trông thấy, rõ ràng giải thích chính xác nơi thần bí Huyền Đảo
này ở dưới một vùng bầu trời với quốc gia thế tục ở ngoại giới!

Giải thích này là
gì? Nếu như tất cả nơi thần bí đều giống như giải thích này, bị vây ở dưới vùng
bầu trời với thế tục giới, như vậy... Những nơi thần bí được che bằng những tấm
khăn, căn bản là do vậy tạo thành!

Có lẽ có loại đại
năng cường đại đến mức tận cùng, có lẽ rõ ràng là thần tiên, thông qua pháp lực
cường đại, tạo ra những nơi thần bí này. Dùng một loại phương pháp đặc thù,
giam cầm lại, khiến cho linh khí những chỗ đó đầy đủ, trở thành một thế giới
độc lập ngăn cách!

Bằng chứng có lực
mạnh mẽ nhất, Tần Lập cho rằng có hai điều. Thứ nhất đương nhiên chính là quyển
sách cổ thần kỳ đánh dấu nơi thần bí, mà điều thứ hai cũng là sử dụng linh
thạch có thể truyền tống ra khỏi nơi thần bí!

Khẩu quyết này gần
như tất cả con cháu trên Huyền Đảo đều biết hết, sau đó thông qua một loại
phương pháp đặc thù, phát động linh lực trong linh thạch, có thể ra vào Huyền
Đảo. Theo nhận xét của Tần Lập, nơi thần bí Cực Nhạc Thiên Cung, cũng như thế!

Về phần vì sao làm
như vậy, là ai làm như vậy, Tần Lập hoàn toàn không thể tưởng tượng. Bởi vì
những thứ trong đó, cũng đều là hắn trong nháy mắt muốn che đậy.

Nhưng mặc kệ nói
như thế nào, phát hiện này đều khiến Tần Lập cảm giác được rất kinh hỉ. Có lẽ
cường giả Chí Tôn năm xưa tiến vào nơi cực Tây thật sự không nói sai, chỉ có
thực lực Phá Toái Hư Không mới có thể chân chính thăm dò trên Thiên Nguyên Đại
Lục khắp nơi thần bí này!

Trên không trung,
trận gió thổi tới khiến lông chim của Kim Điêu to lớn bay phất phới. Phi hành ở
độ cao này, tuy rằng không tính là đặc biệt cố sức, nhưng bay lâu, cũng không
phải một chuyện khoái trá.

Cho nên, sau khi
Kim Điêu kêu lên một tiếng không cam lòng nhìn về phía điểm đen nhỏ bám vào
vách đá, đầu hướng xuống, lấy tốc độ vượt qua vận tốc âm thanh, lao xuống phía
dưới, chui vào trong tầng mây dầy đặc, biến mất không thấy! "Con khốn, vậy
mà đi sao? Thật sự không có trách nhiệm nha!" Tần Lập tựa hồ đã quên, mình
vốn là muốn tới tìm linh thú giúp đỡ.

Cho dù có thể tưởng
tượng, Tần Lập cũng đã bỏ qua ý niệm này trong đầu, nói đùa gì chứ. Thực lực
con Kim Điêu này trăm phần trăm đạt tới cảnh giới Chí Tôn, không chừng cũng đã
đột phá Nhân Tôn đạt tới thực lực Địa Tôn. Tần Lập dựa vào cái gì, có thể thu
phục loại linh thú hung ác lại còn giảo hoạt chứ?

Giống linh thú như
Tiểu Hắc và Tiểu Hồ Ly đích thật là có, nhưng thật sự rất ít, quả thực giống
như lông phượng và sừng lân. Hiện tại Tần Lập muốn leo đến chỗcao nhất của đỉnh
Huyền Vũ, lại cảm thấy đau đầu với luồng khí tức cường đại ở trên.

Hắn ngẩng đầu, nhìn
vách đá vô tận ở phía trên, thở dài, cũng không phát hiện cái gì, nhưng luồng
khí tức kinh khủng kia thật sự là tồn tại.

Nếu ở phía xa nhìn
lại, tỉ lệ giữa Tần Lập và vách đá này giống như chênh lệch giữa giọt nước và
hồ nước to lớn, hơi xa một chút, thậm chí ngay cả thân hình hắn cũng không nhìn
thấy. Trông thấy thái dương từ phần cuối của biển mây trồi lên, trong lúc nhất
thời, kim quang vạn trượng!

Tần Lập thiếu chút
nữa bị cảnh đẹp trước mắt này cả kinh từ trên vách núi rơi xuống, toàn bộ mây đen,
xám, trắng nháy mắt biến thành hải dương màu kim hoàng hết! Trong thiên địa chỉ
còn lại một loại màu sắc!

Mà nhiệt độ ánh mặt
trời, cũng cao đến trước nay chưa từng có, chiếu xạ lên trên người Tần Lập,
loại cảm giác ấm áp này quả thực làm cho người ta muốn dừng thời gian này lại
trong thời khắc này! Mà ngay cả luồng khí tức kinh khủng kia, trong nháy mắt
đều giảm đi rất nhiều!

Hiển nhiên, cái tên
kia làm cho linh hồn người ta rơi vào run sợ, dường như không thích ánh mặt
trời lắm. Tần Lập trong lòng vừa động, cách Hoàng Kim Cung buông xuống, có có
thời gian mấy ngày, dù bất cứ giá nào!

Sau khi hạ quyết
định này, Tần Lập thu liễm toàn bộ khí tức trở về. Sau khi tấn chức tới cảnh
giới Dung Thiên, tinh hạch màu tím ở đan điền, cũng lớn hơn gấp đôi so với quá
khứ! Hơn nữa, biến thành một hình thoi gọn gàng, treo ở giữa đan điền Tần Lập,
hướng ra bốn phương tám hướng, toàn bộ đều là linh khí Tần Lấp hấp thu mà
chuyện hóa thành linh lực. Đương nhiên, ở trên Thiên Nguyên Đại Lục, được xưng
là nguyên lực!

Nguyên lực Tần Lập
tràn ngập vô cùng, hơn nữa sẽ không sinh ra bất cứ dao động gì. Cho nên, đối
với chuyện mình leo lên nơi cao nhất của đỉnh Huyền Vũ, vẫn còn rất tin tưởng.
Bởi vì càng là những thứ cường đại, càng thờ ơ kẻ yếu, nếu không trên đời này
không còn kẻ yếu, chúng nó cũng không thể sinh tồn.

Bất ngờ đột phá,
đồng dạng khiến Tần Lập tin tưởng. Cho nên, sau khi Tần Lập chuẩn bị sẳn sàng,
thân hình lại một lần nữa men theo vách đá này, rất nhanh trèo lên phía trên!

Nhưng vách đá phía
trên này thật sự rất cao, cũng quá dốc gần như cực hạn nhân loại vượt qua. Nếu
không với cảnh giới Chí Tôn của Ngọc trưởng lão, lại như thế nào sẽ bị hai con
ưng khổng lồ bức đến ngã chết?

Bởi vậy có thể thấy
được, võ giả nhân loại, khi đối mặt với thiên nhiên, vẫn là quá yếu ớt. Cho dù
là tuyết lở rất tầm thường, võ giả Chí Tôn cũng khó thể ngăn cản uy lực khủng
bố này.

Tần Lập leo lên,
quả nhiên không khiến cho sự chú ý của kẻ cường đại ở trên kia nhìn không thấy.
Lúc này đây, hắn mất hai canh giờ, không ngờ thật sự trèo tới nơi cao nhất của
đỉnh Huyền Vũ!

Tay Tần Lập nắm vào
một khối cự thạch lòi ra, thân hình lơ lửng trên không, dưới chân đâu chỉ là
vực sâu vạn trượng? Trên mặt Tần Lập lại không có một chút sợ hãi, ngược lại
còn lộ ra vẻ tươi cười vui mừng, giống như một đứa bé bướng bỉnh, phí bao công
sức cuối cùng leo được lên cây lấy trứng chim.

Tay kia của Tần Lập
cũng gắt gao bám vào cự thạch, hai tay hơi hơi dùng sức, "vù" một
tiếng nhảy lên trên khối cự thạch này. Lúc này, Tần Lập có một loại cảm giác
hăng hái. Nếu không phải không khí loãng trên đây, lại không biết sự tồn tại
của cường giả thần bí, hắn thật muốn lên tiếng thét dài.

Tần Lập bỗng nhiên
cảm thấy có chút chói mắt, theo bản năng hắn ngẩng đầu, lập tức miệng không thể
ngăn lại mà mở ra, khóe miệng kịch liệt co giật.

Báo cáo nội dung xấu