Trầm Hương Uyển (Tập 1) - Chương 17 - 18

Chương 17

Những hộ dân ở con hẻm Chu Tước phần thì đã sống ở đây hơn
trăm năm, phần thì do thời buổi loạn lạc mà trôi dạt đến, cuộc sống khó khăn,
ai cũng mong muốn có cơ hội để sớm rời khỏi nơi đây.

Trong con hẻm Chu Tước, đâu đâu cũng có thể gặp cảnh vợ
chồng bất hòa, anh em xích mích do cuộc sống khó khăn, cũng giống như vợ chồng
cậu mợ luôn được láng giềng xem như là một tấm gương cũng có ngày xích mích.
Mặc dù cậu mợ không thể hiện tình cảm ra lời nhưng lúc nào cũng tương kính như
tân, thuận hòa êm ấm. Tết năm nay, biểu hiện của cậu mợ vẫn như thường ngày,
nếu không có Phương Tồn Chính nhắc nhở, Trần Uyển cũng không phát hiện ra cậu
và mợ đang chiến tranh lạnh.

Cậu mợ rất kín kẽ trước mặt người khác, nếu trực tiếp mở
miệng hỏi thì đương nhiên sẽ chẳng thu được kết quả gì. Trần Uyển chỉ còn cách
đợi đến giữa đêm hỏi Tiểu Vũ, nhưng Tiểu Vũ cũng vò đầu nói không rõ, bản tính
con trai vốn thờ ơ, nó chỉ nhớ một đêm năm ngoái trong phòng cha mẹ vọng ra lời
qua tiếng lại mà thôi.

Sau cuộc hỏa hoạn mùa hè năm ngoái, công việc phá dỡ ở con
đường tây vì áp lực mà phải dừng lại. Sau đó tờ báo của tỉnh liên tiếp có các
bài viết về lịch sử thành phố, lại còn lấy con hẻm Chu Tước làm đại biểu để chỉ
ra việc bảo vệ và phục hồi kiến trúc cổ có tầm quan trọng đối với sự phát triển
mang tính nhân văn của thành phố.

Nếu không có báo chí đưa tin, thì ngay cả những người sống
tại con hẻm Chu Tước mấy mươi năm nay cũng không biết là nơi mình sống lại có ý
nghĩa và sức hấp dẫn đến thế. Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn, hành lang, mái nhà,
những phù điêu trang trí đều vô cùng lộng lẫy, có điều chúng đã bị vây quanh
bởi những bức tường, nhà bếp, chuông gà được dựng lên khiến cho tất cả ngập
trong một kiến trúc hỗn độn. Mặc dù vậy, niềm tự hào của cư dân con hẻm Chu
Tước vẫn lên cao chưa từng có, ngay cả Hội làng năm nay lượng người đến tham
gia cũng nhiều hơn bao giờ hết.

Vốn tưởng công việc di dời sẽ lặng lẽ dừng lại, nhưng năm
ngoái đất đai ở con đường phía tây bất ngờ bị giao cho Công ty Bất động sản
Hằng Vũ, nghe nói sang năm sẽ chính thức khởi công. Công ty Bất động sản Hằng
Vũ ba năm trước có tiếng xấu ở đường Thượng Hải, những người dân bình thường ở
con hẻm Chu Tước cũng có nghe qua chuyện này. Chỉ là hỏa hoạn xảy ra trước, quy
hoạch đất đai diễn ra sau, nên chẳng ai nghĩ hai chuyện này lại liên quan đến
nhau.

Phương Tồn Chính vừa nhắc nhở, Trần Uyển không thể không lo
lắng.

Hạ Phong Tử mà Phương Tồn Chính nhắc tới chính là kẻ làm mưa
làm gió trên đường Tế Thành mà mỗi khi nhàn rỗi Lục Chỉ, Điên Tam lại đề cập
đến. Hạ Phong Tử là người ngoài tỉnh, mở cửa hàng game để lập nghiệp. Trần Uyển
có ấn tượng với hắn ta vì Điên Tam từng nói Hạ Phong Tử thích đấu chó. Vùng
ngoại ô của Tế Thành có trường đấu chó, cứ vào cuối tuần lại mở cuộc cá cược,
hắn ta cũng đến tham gia. Một người thích những trò chơi bạo lực, tính cách
chắc chắn vô cùng tàn nhẫn, chỉ cần nhìn qua là có thể đoán biết. Cái danh hiệu
Hạ Phong Tử từ đâu mà có thì chẳng ai rõ, nhưng con chó điên ấy ngay cả là Điên
Tam – một tay đánh lộn không sợ chết – cũng phải kiêng sợ vài phần.

Phương Tồn Chính nói Hạ Phong Tử muốn tiền chứ không cần
mạng, Trần Uyển dẫu sao cũng không am hiểu thế sự, cô không rõ nhân vật đen tối
kia làm sao có thể nhảy vào được lĩnh vực bất động sản, còn cậu tại sao lại có
liên quan đến chuyện di dời?

Kỳ nghỉ đông trôi qua trong sự thấp thỏm lo âu, trở về
trường Trần Uyển vội đi tìm việc làm thêm. Công việc ở KFC trước kia cô đã xin
nghỉ do kỳ nghỉ đông phải ở nhà giúp đỡ việc hàng quán cho cậu mợ, vị trí đó
sớm đã có người thay thế. Trần Uyển lòng như lửa đốt, làn da trước nay không
cần chăm sóc thì giờ trên mũi đã mọc lên một cái mụn to tướng, Hà Tâm Mi luôn
có chút đố kỵ, thấy cô nổi mụn thì cười thầm.

“Cậu đừng oán hận trong lòng nữa”, Hà Tâm Mi giật chiếc
gương trong tay cô ra, “Tớ một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày thì hơn nửa thời
gian phải chiến đấu với đám này rồi. Yên tâm đi, mới có một cái mà đã lo lắng,
lâu rồi sẽ quen thôi.”

“Cậu đừng trù ẻo tớ! Tớ chỉ có hai ngày này để đi tìm việc,
giờ làm sao mà gặp người ta đây?”

“Cậu có anh Chính rồi còn buồn khổ nỗi gì? Anh ấy bật một
chai rượu là đủ để cậu tiêu cả tháng.” Thấy Trần Uyển không lên tiếng, Hà Tâm
Mi tiếp tục truy hỏi: “Hai người đã tiến đến bước nào rồi? Qua vòng hai? Hay
qua hết rồi?”

Trần Uyển nhớ lại nụ hôn phớt hôm ấy, mặt đỏ lựng lên.

Hà Tâm Mi uể oải nằm xuống giường, lầm bầm: “Không nói thì
thôi, vốn định giới thiệu công việc cho cậu…”.

Câu nói chưa dứt, Trần Uyển đã nhảy đến trước mặt, “Trao đổi
với cậu thịt bò muối nhé?”.

Hà Tâm Mi nhắm tịt mắt lại.

“Chân gà rút xương.”

Mi mắt khẽ rung động.

“Hà Tâm Mi…”, Trần Uyển gào lên.

“Đồ ăn không có hứng, tớ đang giảm cân.”

“Cậu tàn nhẫn lắm”, cô nghiến răng nghiến lợi, “Chưa bao giờ
thấy cậu có tinh thần tiêu khiển thế này”.

Hà Tâm Mi mở bừng mắt, cười khì khì, “Có tinh thần tiêu
khiển thì chả như tớ lúc này, phải là theo những gì mọi người đồn đại, tin tức
có thể tin tưởng được, hiện nay bà chủ quán karaoke hào hoa nhất Tế Thành chính
là sinh viên ngành Tài chính của Đại học Đông Bắc…”.

Trần Uyển vội bịt miệng bạn lại, nhìn ra ngoài hành lang,
những người khác vẫn chưa về, “Là một nụ hôn”.

Hà Tâm Mi ngồi thẳng dậy, mở to mắt hỏi: “Cậu gạt tớ? Sao có
thể? Hôm đó ai cũng gọi cậu là chị dâu mà?”

“Tin hay không tùy cậu.”

“Cứ tưởng có quan hệ bất chính gì gì đó, hoàn toàn chẳng hấp
dẫn”, Hà Tâm Mi nằm trở lại, “Thịt bò muối của tớ! Chân gà của tớ! Tớ không
quan tâm, cậu vừa đồng ý rồi, đống đồ trên bàn kia phải chia cho tớ một nửa”,
đùa chán rồi lại hỏi: “Anh Chính của cậu sao lại chịu như vậy? Tớ nghe anh ấy
nói hai người đã quen nhau rất lâu rồi.”

“Quen biết lâu thì nói lên được điều gì? Không rung động thì
không rung động thôi.” Cô cảm nhận lại cảm giác khi đôi môi của Phương Tồn
Chính lướt qua môi cô, cũng hiểu được khoảng khắc ngô nghê đó, giống như bị
thôi miên, như một người tò mò, bối rối vì chưa từng trải nghiệm.

“Cũng có thể”, Hà Tâm Mi thở dài, “Người chị em tốt của tớ
từ thời trung học – Tiểu Nhã – cũng biết điều đó. Lớp Mười một đã có anh chàng
theo đuổi, còn truyền đến tai phụ huynh, kết quả là theo đuổi đến bây giờ cũng
chẳng được gì. Trò chơi tình yêu ấy, thật chẳng hiểu được. Nói là không có cảm
giác, vậy cảm giác rốt cuộc là cái gì?”

“Đến lúc nào cậu yêu rồi nói cho tớ với nhé.”

“Tớ? Vậy cậu cứ đợi đi. Nếu tớ bỗng xuyên không trở về đời
nhà Đường thì chắc là mới có chuyện hay.”

Trần Uyển dựa vào thành giường khẽ cười. Thật ra Hà Tâm Mi
béo nhưng không thuộc loại phì nộn, tròn trịa đầy đặn, ngực nở nang, nhìn vô
cùng cuốn hút. Chỉ là do cô ấy bị người ta trêu chọc nhiều, nên ngay cả đối xử
với bản thân cũng bằng con mắt phê phán.

Cười đùa xong vừa định động viên để cô ấy lấy lại chút tự
tin thì Ninh Tiểu Nhã ào vào gọi bọn họ đi chọn môn học. Trần Uyển tò mò hỏi:
“Không phải năm hai, năm ba mới chọn sao? Đến lượt bọn mình rồi à?”.

“Dự thính không được sao?”, Ninh Tiểu Nhã hào hứng, “Là vị
giảng viên trẻ tuổi nhất, có tiếng nhất nhất nhất của Đại học Đông Bắc, tớ đợi
ngày này…”.

Chưa nói hết câu, Hà Tâm Mi đã rên rỉ kéo tấm chăn che đầu,
trở người vào trong giường, “Tớ không đi cùng đâu, ngủ đây”.

Ninh Tiểu Nhã và cô ấy đi đâu cũng cùng nhau quen rồi, lẽ
nào lại đi một mình, vội sống chết kéo bằng được Hà Tâm Mi dậy. Đi đến giảng
đường lớn thì vẫn còn sớm, nhưng mọi người đã ngồi hết khoảng bảy mươi, tám
mươi phần trăm số ghế rồi. Hà Tâm Mi nhăn nhó, “Chi bằng về nhà đi”. Trần Uyển
và Ninh Tiểu Nhã đi phía trước, Ninh Tiểu Nhã quay lại trừng mắt nhìn Hà Tâm
Mi. Trần Uyển nghĩ đến thì cũng đến rồi, nghe một chút cũng chẳng có hại gì,
liền bám theo Ninh Tiểu Nhã tìm một chỗ ngồi thuận tiện. Hà Tâm Mi chẳng biết
làm sao đành ngồi xuống bên cạnh, một chị ngồi sau hỏi: “Hà Tâm Mi, mấy em đến
làm gì? Năm nhất thì chọn môn Đầu tư ngân hàng chứ?”.

Hà Tâm Mi uể oải, còn chưa kịp trả lời thì Ninh Tiểu Nhã đã
giành nói trước: ”Chúng em đến nghe trước”. Lời cô ấy nói rất chính đáng, nhưng
không giấu nổi vẻ hân hoan. Chị ngồi sau cười, trêu đùa: “Lại là một chú ong
say nữa rồi”.

Ninh Tiểu Nhã đỏ mặt, “Tám mươi phần trăm người ngồi ở đây
cũng giống như tụi em thôi”. Trần Uyển không hiểu họ đang liến thoắng chuyện
gì, đến khi Tống Thư Ngu bước vào trong những tiếng xì xào bàn tán thì cô mới
hiểu.

Tính khí vui vẻ, mặt mày anh tuấn, chẳng trách hôm nay số
lượng nữ sinh đến ngồi nghe giảng đông thế, chẳng trách chú ong say mà Ninh
Tiểu Nhã muốn nói không phải là say vì rượu. Ánh mắt anh ta lướt qua xung
quanh, rồi dừng lại mấy giây về hướng họ, Trần Uyển bỗng thấy quen quen, nhìn
kĩ lại mới nhớ ra đó chính là người đưa mình về ký túc xá ngày hôm đó.

Ninh Tiểu Nhã khẽ nghiêng người hỏi nhỏ: “Nhìn thấy không?
Vừa rồi có phải là cười với tụi mình không?”, giọng nói không giấu nổi niềm vui
sướng. Hà Tâm Mi khom người, hừ lạnh một tiếng: “Lại bắt đầu phát cơn điên rồi
đấy”.

Người đó đứng trên khán đài nhìn xung quanh một lượt, đợi
mọi người yên lặng lại mới mỉm cười nói: “Tôi không có thói quen điểm danh,
nhưng cũng phải tuân thủ quy định của Đại học Đông Bắc, hôm nay thử chút xem
sao”. Nói rồi cầm bảng danh sách chậm rãi đọc tên. Lúc đọc tới Hà Tâm Mi, Trần
Uyển ngạc nhiên quay nhìn Ninh Tiểu Nhã, rồi tiếp tục quay sang Hà Tâm Mi, thấy
cô ấy vẫn đang chơi game, những ánh mắt xung quanh đổ dồn về một phía, Trần
Uyển huých khuỷu tay cô ấy.

Hà Tâm Mi ngù ngà ngù ngờ ngẩng đầu lên rồi nhảy bật dậy,
“Có”. Mọi người xung quanh bật cười, Tống Thư Ngu có vẻ tâm trạng rất tốt, hơi
nhếch miệng, cầm danh sách ra hiệu: “Thoải mái chút đi, không cần căng thẳng,
mời em ngồi”.

Hà Tâm Mi tức tối ngồi xuống, Ninh Tiểu Nhã nổi đóa: “Cậu đã
đăng ký môn này rồi hả?”.

“Không có”, Hà Tâm Mi nói vẻ oan ức, “Đừng nhìn tớ, nhìn anh
chàng đẹp trai của cậu đi”.

Môn chuyên ngành Tài chính yêu cầu năng lực tính toán tốt và
khả năng phân tích số liệu tỉ mỉ, nhưng trong bài giảng này, bởi vì người dạy
dùng rất nhiều ví dụ thực tế nên người nghe không cảm thấy khô cứng như thường
lệ. Trần Uyển vô cùng hứng thú, có điều vẫn thấy lạ trước phản ứng của Hà Tâm
Mi. Trên bục càng văng vẳng tiếng, thì cô ấy càng lờ đà lờ đờ. Biểu hiện hôm
nay của Hà Tâm Mi thật khiến người ta không thể hiểu nổi.

Vừa tan lớp, Hà Tâm Mi giống như cá gặp nước, bật dậy kéo hai
người đi ra cửa sau. Ninh Tiểu Nhã dừng bước nói: “Tớ còn vấn đề chưa hỏi thầy,
cậu vội cái gì?”.

“Thật kỳ quặc. Hà Tâm Mi, hôm nay cậu miễn dịch với trai đẹp
hay là trốn nợ?”, Trần Uyển hỏi.

Từ đằng sau, Tống Thư Ngu đã bước vội đến gọi lớn: “Hà Tâm Mi,
đợi một chút.”

Hà Tâm Mi chột dạ, tránh ánh mắt thăm dò của Ninh Tiểu Nhã
và Trần Uyển cùng ánh nhìn tò mò của những sinh viên khác ở xung quanh, mặt
không chút cảm xúc nhìn thầy. Tống Thư Ngu cũng không để ý, nở nụ cười thân
thiện bước tới gần, “Đúng rồi, hai bạn này là…”. Ninh Tiểu Nhã tranh nói trước:
“Em tên Ninh Tiểu Nhã, thầy Tống, bài giảng của thầy rất tuyệt!”, vẻ mặt vô
cùng tôn sùng.

Tống Thư Ngu khẽ gật đầu, đôi mắt sáng quay sang Trần Uyển.
“Trần Uyển”, cô ngập ngừng, không biết lúc này có nên nói lời cảm ơn sự giúp đỡ
của anh tối đó không. Anh quan sát cô kĩ càng một lượt. Cô đáp lại bằng một nụ
cười, có lẽ anh cũng đã nhận ra cô.

“Thầy Tống”, Hà Tâm Mi gằn giọng gọi, “Không có chuyện gì
thì chúng em xin phép đi trước”.

“Đợi đã, tối nay có tiệc chúc thọ thầy Hà, vì thầy ấy không
có thời gian nên nhờ tôi tiện thể đến đón em. Tối nay sáu rưỡi, đứng ở cổng số
hai đợi tôi.”

“Em tự đi xe bus”, Hà Tâm Mi nghển cổ, tôi quen với anh lắm
sao? Ông nội mừng thọ bảy mươi tuổi, anh đi tới đó để phá phách gì nữa?

“Tùy em, tôi chỉ đợi năm phút, quá giờ sẽ không đợi nữa”,
anh chậm rãi nói, ánh mắt nhìn gương mặt không chút biểu cảm của cô dần dịch
chuyển đi nơi khác, khóe miệng vẫn thoáng nụ cười.

Hà Tâm Mi không kìm được, khuôn ngực phập phồng, giương mắt
nhìn thầy.

“Sáu rưỡi, nhớ đó.” Tống Thư Ngu quay sang gật đầu với Trần
Uyển và Ninh Tiểu Nhã, ngân nga hát và quay người bỏ đi.

“Lạ thật!”, Hà Tâm Mi lầm bầm rồi hỏi: “Anh ta hát bài gì
thế? Nghe rõ là quen?”.

“Bài hát quảng cáo”, Trần Uyển và Ninh Tiểu Nhã đồng thanh,
“Sữa bò ánh nắng. Hà Tâm Mi, đừng vội giảm cân, trước tiên giảm ngực cái đã”.

Chương 18

Hà Tâm Mi vẻ mặt hòa nhã, ăn nói ngọt ngào, có nhiều mối
quan hệ. Công việc làm thêm mà cô ấy giới thiệu cho Trần Uyển là từ chỗ chị học
khóa trên khoa Máy tính rồi qua đi qua lại nhiều người, nghe nói em học sinh đó
tính cách bướng bỉnh, tinh nghịch, trong nửa năm đã thay đổi bốn, năm gia sư
rồi.

Trần Uyển có chút bất an, hẹn thời gian đến gặp gia đình học
sinh, khu phố giàu sang có tiếng ở Tế Thành. Đứng ở cửa phòng, cô bé nghe tiếng
mẹ gọi mới miễn cưỡng đi ra, mặt lạnh tanh.

“Phán Phán, lại chào cô Trần đi.”

Cô bé phì nước bọt ra sàn gỗ trước mặt rồi quay người đi về
phòng, đóng cửa “ầm” một tiếng.

“Tưởng Phán!”, mẹ cô bé gọi lớn rồi quay lại gượng cười với
Trần Uyển, “Được ông bà chiều quá đâm hư. Tôi cũng không biết làm sao với nó”.

“Trẻ con thường vậy mà”, Trần Uyển nói lấy lòng, “Tính cánh
thất thường của trẻ con cũng như thiên sứ vậy”. Nói xong tự cô cũng thấy ớn
lạnh.

Người làm mẹ thường đề phòng trước mọi việc, thấy Trần Uyển
là người thông minh, nên ánh mắt soi mói cũng giảm đi mấy phần, thân mật hơn,
mời Trần Uyển ngồi xuống. “Có thể nói tôi cũng là người học khóa trên của cô
đấy!” Trần Uyển mở to mắt, cô ta mỉm cười, nói tên vài giáo viên trong trường
và hỏi tình hình gần đây ra sao.

Trần Uyển ban đầu cảm thấy gượng gạo, nhưng dần thoải mái
hơn. Cô nhìn rất kĩ Tưởng Tiểu Vi, trang điểm tinh tế, ăn vận lộng lẫy, cử chỉ
nhã nhặn, thực sự không giống người mẹ đã có con gái tám tuổi. Nghe cô ta tự
giới thiệu là làm việc trong một công ty quảng cáo lớn nhất Tế Thành, Trần Uyển
lại quan sát cánh bày biện trang trí nhà cửa, cô tự động viên mình: đây chính
là tấm gương cho cô noi theo. Học hành cực khổ mấy năm tìm được một công việc
tốt, cố gắng thêm chút nữa, có nền tảng sự nghiệp, như vậy cũng có thể giúp cậu
mợ có cuộc sống tốt hơn.

“Công việc của tôi rất bận, xã giao cũng nhiều, thời gian ở
nhà rất ít, cũng không có cơ hội bên cạnh con gái”, Tưởng Tiểu Vi vừa nói Trần
Uyển vừa gật đầu ra ý hiểu, “Phán Phán trước giờ ở với ông bà ngoại, được cưng
chiều đâm ra hư. Cơ hội để hai mẹ con hiểu nhau rất ít, nó cũng vừa mới thay
đổi môi trường sống nên tính khí rất bướng bỉnh. Trước đây cũng có mấy cô do
không chịu nổi tính cách ngang ngạnh của Phán Phán nên đều nghỉ, tôi cũng nói
trước để cô biết mà có sự chuẩn bị về tinh thần”.

“Không sao đâu, trước Tết tôi có làm việc tại KFC, ngày nào
cũng tiếp xúc với trẻ nhỏ nên cô yên tâm”, Trần Uyển vội nói. Cô tự nghĩ tính
mình kiên nhẫn, lại có kinh nghiệm ứng phó với trẻ con, hơn nữa ở đây cũng được
hậu đãi. Dù có ngang ngạnh, cứng đầu thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là trẻ
con. Nhưng từ đầu đến cuối không thấy Tưởng Tiểu Vi nhắc đến chồng nên cũng
thấy hơi lạ, tuy nhiên đây là chuyện gia đình họ, Trần Uyển cũng chẳng cần để
tâm.

Vì vậy cứ thế quyết định. Sau khi chính thức bắt đầu công
việc, cô mới trải nghiệm được nỗi khổ của những người đi trước, Tưởng Phán hoặc
là đóng cửa không cho cô vào, hoặc là liên tục kêu đói, lúc đòi ăn cái này lúc
đòi ăn cái kia. Trần Uyển cũng không nổi nóng, bị đóng cửa thì cô ngồi ngay
xuống sàn nhà trước cửa phòng mở truyện thiếu nhi ra đọc, đọc thật sinh động,
đọc đến khi cửa phòng hé mở, thậm chí khi bị mắng là mụ già, cô cũng không nổi
giận, công việc bếp núc cô đã làm mấy năm rồi, biết làm nhiều món ăn vặt nên
ngày nào cũng có điều mới lạ. Một, hai tháng sau, cuối cùng Trần Uyển đã thu
phục được cô bé, đã có thể nói chuyện với cô bé vài câu.

Hà Tâm Mi nghe Trần Uyển than phiền mấy lần thì tỏ ra bất
bình: “Cậu đường đường là sinh viên đại học mà lại bị người ta coi như bảo mẫu
thế sao? Đổi nhà, không làm nữa”.

“Nhà nào trả nhiều tiền vậy tớ sẽ đổi ngay!”, thấy Hà Tâm Mi
cứng họng, Trần Uyển thở dài, “Bảo mẫu thì sao chứ. Con bé thật đáng thương, từ
nhỏ đã không có cha, ngay cả mẹ gần như chẳng ngày nào có ở nhà. Căn phòng hơn
một trăm mét vuông yên ắng như nhà ma, nhìn con bé mà nghĩ tới mình, trước đây
lúc cha tớ còn sống, ông bận bịu nên nhốt tớ trong phòng, sợ tớ rơi từ cửa sổ
xuống, nên cả cửa sổ và cửa sân thượng đều đóng kín. Trong nhà hễ có tiếng động
nhỏ là tớ hãi hùng, sợ ma hay có người xấu vào. Sự cô độc và sợ hãi đó, những
người con cưng luôn được cha mẹ ôm ấp như các cậu sẽ không thể hiểu được đâu”.
Trong nhà chủ, cô chỉ nhìn thấy tấm ảnh chụp hai mẹ con, cha của Phán Phán dường
như là vấn đề cấm kỵ nhắc tới. Trần Uyển về cơ bản cũng đoán được vài phần, cô
đồng cảm với Phán Phán, trong sự đồng cảm với Tưởng Tiểu Vi còn có chút khâm
phục.

“Cậu tốt bụng, cho cậu làm nô lệ mới được”, Ninh Tiểu Nhã
lẩm bẩm, “Nghe cậu nói thế, người đàn bà đó không chừng lại là người thứ ba”.
Cô ấy vừa nói thì Hà Tâm Mi cũng tiếp lời phụ họa, “Nếu không thì tại sao cô ta
lại được ở căn phòng như thế? Nhà cửa ở Tế Thành đâu phải như rau cỏ. Còn nữa,
đứa nhỏ kia chắc là con của cô ta với một đại gia nào đó”.

Trần Uyển bật cười, “Cho tớ xin, đừng có gièm pha tấm gương
của tớ thế. Cô ta là nữ sinh của Đại học Đông Bắc chúng ta đó”.

“Đại học Đông Bắc thì sao chứ? Cậu không biết rằng những kẻ
giả tạo như Tống Thư Ngu cũng không ít người tốt nghiệp Đại học Đông Bắc ra
sao? Ở đâu cũng có kẻ đi đường tắt”, Hà Tâm Mi nói với giọng khinh miệt.

Những mối quan hệ của Trần Uyển rất hạn hẹp, không hiểu lắm
đối với xã hội muôn hình muôn vẻ, đương nhiên không có tư cách để nói xen vào,
nên chỉ lưỡng lự: “Sao cậu lại chế giễu thầy Tống như thế? Người đó rốt cuộc đã
có chuyện gì với cậu để cậu có thành kiến như vậy?”

Hà Tâm Mi khịt mũi, ngập ngừng một lúc mới nói: “Hắn ta có
con mắt háo sắc, cái miệng ham ăn, động tác dung tục, nói chung tất cả đều
không tốt, cậu đừng để vẻ bề ngoài của hắn đánh lừa. Khi cậu rơi vào bẫy của
hắn rồi thì xem cậu có còn bênh vực hắn nữa không? Hắn là con sói già giấu
đuôi”, giọng nói càng ngày càng thấp, câu cuối cùng như lướt qua tai.

Trần Uyển nghe xong phì cười: “Cậu đúng là có thành kiến. Tớ
đi học một tuần rồi mà không cảm thấy như cậu nói. Ngược lại, còn thấy thầy
Tống rất hấp dẫn, kiến thức chuyên môn cao, mang phong độ của người tri thức,
chẳng trách có nhiều người hâm mộ như vậy. Ninh Tiểu Nhã luôn đặt những bài
viết của thầy ấy lên đầu trang điện tử cá nhân đấy.”

Ninh Tiểu Nhã đưa hai mắt chiếu thẳng vào Trần Uyển: “Tiểu
Uyển Uyển, còn nói cậu không nghe những lời đồn đại, thì ra cậu cũng biết
chuyện đó? Nói thật đi, có phải cậu cũng động lòng rồi phải không?”.

Trần Uyển “xí” một tiếng, “Cậu bấn loạn muốn kéo tớ cùng
xuống nước làm gì? Chẳng phải cậu yêu Lưu Thiệu Hòa, yêu đến mức mê muội, tại
sao lại còn yêu cả thầy Tống?”.

Ninh Tiểu Nhã nói như ai oán: “Thầy Tống chính là chàng công
tử đẹp giữa thế giới dơ bẩn này, không thể ngắm nghía từ xa được à?”.

“Lại có thêm một đứa đầu óc có vấn đề. Phong độ người tri
thức? Công tử đẹp giữa thế giới dơ bẩn? Tớ chỉ ngửi thấy mùi hôi thối thôi.”,
Hà Tâm Mi khịt mũi, “Nhìn người phải nhìn bản chất, có hiểu không hả? Không nói
nữa, xới cơm đi. Chậm một chút là sườn kho chỉ còn lại nước thôi đấy”.

Năm mới mở đầu tốt đẹp, đầu tiên là tìm được một gia đình
làm gia sư với thù lao hậu hĩnh, theo lời giới thiệu của thầy Tống, cô được
nhận làm tạp vụ trong khoa, vận may cuối cùng cũng chiếu lên đầu Trần Uyển.
Tưởng Phán quả thực rất khó đối phó, tính tình lầm lì ngang bướng; công việc
tạp vụ thì vụn vặt, gọi đồ ăn, dọn vệ sinh, nghe điện thoại, có lúc lại chỉnh
lý, hiệu đính văn bản. Tất cả cô đều vui vẻ chịu đựng, đặc biệt là lúc cuối
tháng để ra được chút tiền gửi ngân hàng là tâm trạng cô lại sung sướng như ánh
nắng mùa xuân.

Cô và Tống Thư Ngu như ngầm thỏa thuận không nhắc gì tới
chuyện của đêm hôm đó, đối với cô mà nói những giọt nước mắt hôm đó chẳng qua
chỉ là do sự chịu đựng đã đến mức giới hạn, sự yếu đuối mỏng manh ấy đã nhanh
chóng tiêu tan trong không khí, chẳng là gì cả. Nhưng giây phút mà cảm giác ấm
áp, yên tĩnh tràn ngập trong xe anh lại vô cùng quý giá, một lời “cảm ơn” làm
sao có thể nói hết được?

Hà Tâm Mi nói nhìn người phải xem bản chất. Thầy Tống là một
người học vị cao, khiêm tốn nhã nhặn, lúc cười nhìn còn có vẻ trẻ con, đâu có
đáng ghét như những gì Hà Tâm Mi miêu tả? Cô không biết tán thưởng, bị vẻ bề
ngoài che mắt. Chỉ là Trần Uyển rất băn khoăn: một người đàn ông ưu tú như thế
tại sao lại quen biết với tên vô lại như Tần Hạo?

Cô nhớ mới làm ở khoa chưa tới hai ngày thì nhận được cuộc
điện thoại của người đó, lúc đầu chỉ là cảm thấy có chút quen quen, nhưng cũng
không để ý, trả lời một câu: “Xin lỗi, thầy Tống đang có tiết dạy, có gì xin để
lại lời nhắn”.

Người đó cười nhỏ nhẹ nói: “Tần Hạo. Tần trong Tần Thủy
Hoàng, Hạo trong hạo thiên khung thương [1]. Cứ nói là có Tần Hạo tìm gặp”.

[1] Hạo thiên khung
thương: Nghĩa là bầu trời trong xanh.

Trái tim cô như bị vật gì đâm sầm vào, âm cuối của người
trong điện thoại như phả hơi nóng lên mặt cô. Im lặng một lúc, đầu dây bên kia
hỏi: “Cô tên gì?”.

“Không phải chuyện của anh!”, cô trả lời.

“Tố chất sinh viên Đại học Đông Bắc giờ xuống cấp thế này
sao? Ngay cả lịch sự cơ bản cũng không có? Xem ra phải nói chuyện lại với thầy
Tống rồi.”

“… Trần Uyển”, Trần Uyển nghĩ đến công việc của mình đành
ngoan ngoãn trả lời. Cô có thể tưởng tượng được vẻ dương dương tự đắc của anh,
bực bội khi lần nào đối đầu với anh cô cũng bị dồn vào tình thế bất lợi, hai từ
“Trần Uyển” bị cô nhằn từng tiếng.

Anh không thèm để ý tới giọng điệu của cô, tiếp tục giả vờ
nói: “Ồ… có vẻ cô không quen tôi, cô mới đến à?”. Anh đã biết tên cô từ lâu,
nhưng đây là lần đầu tiên giới thiệu chính thức, nên cũng coi như là lần đầu,
trong lòng bất giác vui sướng.

Trần Uyển không màng đến lời nói đãi bôi của anh, cố kiềm
chế nói: “Nếu như ngài và thầy Tống quen biết thì xin gọi đến số điện thoại di
động của thầy ấy. Chúng tôi cũng bận, không dám làm phiền thời gian quý báu của
ngài”. Vừa nói dứt lời, cũng không quan tâm xem đối phương nói gì, cô vội cúp
máy.

Cô không mong gặp anh, đó là điều không có gì đáng ngạc
nhiên. Tần Hạo đoán là ở đầu dây bên kia, cô sẽ như con mèo dựng lông lên tức
giận, trong lòng anh chợt thấy sảng khoái. Tiện tay bấm số của Tống Thư Ngu,
đầu bên kia vẳng lại tiếng ồn ào, hình như vừa tan tiết. “Hành động rất nhanh,
tiểu tử, cậu rất nghĩa khí đấy. Việc cần cậu giúp đỡ làm quá nhanh, người anh
em tốt ạ. Ân huệ này tớ sẽ ghi nhớ.”

Ban đầu Tống Thư Ngu ngẩn người ra, sau đó mới phản ứng lại,
cười nói: “Đừng biến tớ thành người chăn ngựa, tớ cũng không có hứng để nối
duyên hồng cho hai người. Tớ giúp chuyện này không phải vì cậu, nghe nói hoàn
cảnh gia đình cô ấy khó khăn nên trường học cũng cần quan tâm một chút.”

Tần Hạo chậc chậc lưỡi, “Có lòng tốt từ bao giờ vậy? Trước
mặt tớ mà giả bộ là chúa Jesus sao?”.

Tống Thư Ngu cười đùa, sau đó hỏi: “Bước tiếp theo thì sao?
Xem ra đó là cô gái tốt, cậu phải biết chừng mực, nếu không được thì rút lui”.

“Tớ đã khi nào có bản ghi chép về sự thất bại khi giải quyết
khó khăn đâu? Lão Tần gia đây không có hai từ ‘rút lui’, nếu ông tớ mà biết tớ
tùy tiện bỏ cuộc chắc còn đánh cho què chân ấy chứ?”

Tống Thư Ngu chau mày, anh biết tính cách của Tiểu Ngũ,
những gì càng khó đạt được thì càng muốn đạt được, đây là tính xấu của bọn đàn
ông, nhưng đối với Tiểu Ngũ thì đặc biệt hơn. Trong đầu anh thấp thoáng hình
ảnh hai má ướt nước mắt của Trần Uyển trong đêm hôm đó, có chút hối hận khi
giới thiệu cô vào khoa làm việc, hi vọng sẽ không có vấn đề gì lớn xảy ra. Vì
thế anh hỏi: “Cuộc điện thoại đó cậu hài lòng chứ?”.

“Tất nhiên là không”, Tần Hạo hả lòng hả dạ, “Cô ấy không có
di động à? Ít nhất thì bây giờ tớ cũng có thể tìm được cô ấy, đầu tiên phải nói
chuyện cho quen, sau đó hẹn hò đi uống cà phê gì gì đó, tặng hoa tặng quà,
chẳng phải các cô gái đều thích vậy sao? Tớ cũng là người sành trong các chiêu
lãng mạn, nhưng vẫn chưa có cơ hội phát huy. Lần này thử nghiệm một chút, cậu
sẽ thấy tớ đạt được cô ấy dễ như trở bàn tay”.

“Cuối cùng cậu đừng tự lấy dao đâm mình.”

“Có thể khiến tớ lãnh dao, người đó chắc chưa được sinh ra”,
Tần Hạo cười khinh miệt.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.