Phượng ẩn thiên hạ - Chương 109
Chương 109
Quả thật lần đại chiến này Hoa Trứ Vũ đã
lập công không nhỏ, nếu không có nàng dẫn Hổ doanh lẻn ra sau Bắc Triều, trận
chiến này không thể kết thúc nhanh như vậy. Nhưng Hoa Trứ Vũ cũng đã làm trái
quân quy, vì việc không nghe theo hiệu lệnh của nàng đã làm trận pháp không thể
phát huy hết tác dụng, không những giúp Tiêu Dận cướp được Ôn Uyển đi, mà còn
giúp đa số Bắc quân rút lui bình yên.
Hoa Trứ Vũ từng làm tướng quân, đương
nhiên nàng biết việc làm trái quân quy là sai lầm nghiêm trọng cỡ nào, dù mọi
người muốn phạt nàng, nàng cũng không dám có một câu oán hận. Nhưng nếu là lời
đề nghị từ miệng Cơ Phượng Ly, nàng lại cảm thấy bất bình.
Các tướng lĩnh cũng biết Hoa Trứ Vũ đã
phạm vào quân quy, nhưng không có ai dám mở miệng cầu xin. Cũng không ngờ,
Tướng gia lại đột nhiên đưa ra lời đề nghị này.
“Tướng gia, lần này Bảo thống lĩnh đã lập
công lớn, ba mươi quân côn này hãy để bản thống lĩnh chịu thay!” Một thống lĩnh
tiến lên, quỳ xuống nói.
“Để thuộc hạ chịu thay ngài!” Một thống
lĩnh khác cũng tiến lên nói.
Đây là hai người đã từng đồng sinh cộng tử
với Hoa Trứ Vũ trên chiến trường, họ không đành lòng nhìn Hoa Trứ Vũ chịu phạt.
“Bảo thống lĩnh không chịu nổi ba mươi
quân côn này sao?” Cơ Phượng Ly lạnh lùng nói, khu trại yên tĩnh như bị đóng
băng.
Hoa Trứ Vũ nghiêm giọng nói: “Các ngươi
không cần làm như vậy, ta vẫn đủ sức tiếp nhận ba mươi quân côn này!” Nàng đi
tới trước. “Mong tướng quân hạ quân lệnh!”
Vương Dục do dự nhíu mày, ông đưa mắt Cơ
Phượng Ly, chậm rãi nói: “Tướng gia, vẫn nên là ngài hạ lệnh đi!”
Cơ Phượng Ly cúi đầu nhìn Hoa Trứ Vũ, một
đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy, một gương mặt tuấn tú bao phủ sương lạnh.
Không khí trong trại trở nên nặng nề, một lúc lâu sau hắn mới chậm rãi thốt ra
ba chữ: “Bảo thống lĩnh!”
“Có!” Hoa Trứ Vũ ôm quyền quỳ một gối
xuống, giọng nói thản nhiên, bình tĩnh.
“Bảo thống lĩnh làm trái quân lệnh gây
nhiễu loạn quân tâm, đáng lẽ phải xử lý theo phép quân. Nhưng niệm hắn đã dẫn
Hổ doanh tập kích doanh trại Bắc quân, lập công lớn. Cho nên, tội lớn có thể
miễn, tội nhỏ khó tha.” Cơ Phượng Ly thản nhiên nói, nói xong, hắn trầm ngâm
một chút. “Ba mươi quân côn có thể bỏ qua, nhưng nhất định phải thị chúng hai
ngày để răn đe”.
Cuối cùng nàng cũng không tránh khỏi việc
bị trừng phạt! Dù gì đây cũng là mức phạt nhẹ nhất, đối với một nam nhân luyện
võ không tính là gì. Nhưng dù sao nàng cũng là nữ nhân, tuy nói là chỉ có ba
mươi quân côn vẫn khiến nàng khó tiếp nhận.
“Mạt tướng cam nguyện bị phạt!” Hoa Trứ Vũ
cúi đầu, thản nhiên nói.
Cơ Phượng Ly phất tay áo đứng dậy, hắn đi
đến trước mặt Hoa Trứ Vũ, ánh mắt thâm thúy khẽ lướt qua nàng rồi lại nhìn về
phía Vương Dục, chắp tay bước ra ngoài.
Vương Dục và những tướng lĩnh khác khẽ thở
dài một hơi, hai thống lĩnh cầu xin cho Hoa Trứ Vũ cũng đi tới cười nói: “Cuối
cùng cũng được miễn ba mươi quân côn, dáng vẻ vừa rồi của Tướng gia thật khiến
người ta sợ hãi.”
Vương Dục khẽ ho một tiếng, quát lớn: “Còn
không mau hành hình!” Lập tức có hai cái binh sĩ đi vào trong dẫn Hoa Trứ Vũ ra
ngoài, cột nàng vào cọc gỗ bên ngoài trại trung quân.
Hoa Trứ Vũ trải qua một đêm đi đường liên
tục qua Đông Yến vòng về Bắc Triều, sau lại tham gia đại chiến với quân Bắc
Triều, mới vừa rồi còn đứng đợi bên ngoài trại Cẩm Sắc hồi lâu, lúc này mới cảm
nhận được sự đau xót từ những vết thương toàn thân, đúng là rất đau. Hoa Trứ Vũ
cảm thấy mình vẫn còn may mắn vì không bị phạt đánh ba mươi quân côn, đến bản
thân nàng cũng không rõ mình có thể chịu được quân côn trong tình cảnh này hay
không. Càng may mắn bây giờ không phải mùa hè, nếu không, bị phơi nắng hai
ngày, nàng không chết cũng sống dở chết dở.
Hoa Trứ Vũ bị trói ở đây vẫn có binh sĩ Hổ
doanh tới thăm nom nàng. Mấy ngày vừa qua, Hoa Trứ Vũ đã trở thành tấm gương
xung phong liều chết giết địch của các binh sĩ, còn hướng dẫn Hổ doanh tập
luyện trận pháp, trên chiến trường còn liều mình che chở cho thuộc hạ, những
binh sĩ này đã sớm thuần phục Hoa Trứ Vũ. Tuy bọn họ không hiểu vì sao nàng lại
làm trái quân quy, nhưng bọn họ vẫn kính trọng nàng như cũ.
Vừa từ chiến trường về Hoa Trứ Vũ đã đứng
đợi bên ngoài trại Cẩm Sắc, chưa kịp dùng bữa, chỉ một lát sau nàng đã có cảm
giác miệng lưỡi khô khốc, bụng khẽ reo lên. Một giáo úy Hổ doanh lặng lẽ mang
nước tới cho nàng, nhưng Hoa Trứ Vũ chỉ dám uống mấy ngụm, nàng đang bị trói
thế này, nếu uống nhiều chẳng may buồn đi nhà xí cũng không tiện.
Thời tiết biến đổi khó lường, đến giữa
trưa ngày hôm sau, gió Bắc bắt đầu thổi mạnh.
Hoa Trứ Vũ cảm thấy trên trán có mấy giọt
nước lạnh, ngẩng đầu nhìn lên trời, nàng chỉ thấy mây trắng che kín trời, thì
ra là tuyết đầu mùa. Bắt đầu là những hạt tuyết nhỏ tinh tế, vì rất nhỏ nên vừa
chạm đất đã bị nhiệt độ dưới mặt đất hòa tan hóa thành chấm nước li ti. Dần
dần, tuyết càng rơi càng lớn, hạt tuyết dần biến thành những bông tuyết hình
lục giác, giống như một cánh bướm màu trắng bay lượn trong không trung. Nàng
ngẩng mặt lên, mặc cho tuyết rơi xuống người nàng, rơi xuống mặt nàng, rơi vào
tận đáy lòng nàng.
Trận tuyết đầu mùa bất ngờ.
Chỉ một lát sau người nàng đã phủ một lớp
tuyết mỏng. Nàng cúi đầu nhìn lớp tuyết trắng đã sớm thay thế mặt đất. Khí lạnh
xâm nhập vào cơ thể, Hoa Trứ Vũ không nhịn được khẽ run lên, hai hàng răng va
vào nhau. Nàng chỉ đành vận chân khí ngăn hàn khí xâm nhập.
Có binh sĩ Hổ doanh cầm vải che mưa khoác
lên người Hoa Trứ Vũ rồi đi vào trong cầu xin Vương Dục thả Hoa Trứ Vũ ra.
Vương Dục cũng không muốn nhìn nàng chịu phạt như vậy, nhưng quân lệnh đã hạ
không thể nói thu hồi là thu hồi.
Gió tuyết thổi càng lúc càng mãnh liệt,
lạnh, mệt, đói, miệng vết thương trở nên vô cùng đau đớn.
Hoa Trứ Vũ định phá dây trói. Dù gì nàng cũng
từng làm trái quân quy một lần, thêm một lần nữa thì sao, nàng không định chết
ở chỗ này.
Đang định dùng lực, chợt có tiếng bước
chân khẽ đi về phía này, nàng nheo mắt nhìn lại, một đôi màu giày quan màu đen
chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt. Từng bước một chậm rãi, mãi đến khi đứng cách
nàng mười bước chân mới dừng lại.
“Tướng gia tới đây làm gì? Chẳng lẽ là đến
xem mạt tướng bị đông chết thế nào ư?” Vừa nhìn thấy Cơ Phượng Ly, mọi cảm giác
lạnh, mệt, đau đớn dường như biến mất, trong cơ thể chỉ còn tồn tại cảm giác
chiến đấu quật cường.
Nàng định mỉm cười, nhưng không biết do
khuôn mặt bị lạnh tới đông cứng lại hay vì lý do gì mà nàng không cười nổi. Nàng chỉ có thể ngước hai hàng lông mi nhiễm tuyết
trắng, thản nhiên nhìn về phía Cơ Phượng Ly.
Hắn mặc một chiếc áo choàng lông cừu màu
trắng, dáng người cao gầy đứng lẳng lặng trong tuyết. Hắn không trả lời mà chỉ
yên tĩnh nhìn nàng, ánh mắt thâm sâu như biển, còn mang theo tình cảm phức tạp
khiến nàng không thể hiểu nổi. Ánh mắt này như muốn cướp mất hồn phách con
người, khiến người ta hít thở không thông.
Hoa Trứ Vũ khẽ rùng mình, trong lòng nàng
dâng lên cảm giác bối rối khó hiểu, không biết nên để tay chân thế nào cho
đúng.
Hắn không nói gì mà rút chiết phiến trong
tay áo ra, chiết phiến xòe cánh bay về phía Hoa Trứ Vũ.
Hoa Trứ Vũ kinh hãi, Cơ Phượng Ly muốn làm
gì vậy? Chẳng lẽ, hắn muốn giết nàng?
Chiết phiến lượn vòng trong không trung
tạo ra cơn lốc nhỏ cuốn những bông tuyết xoay lượn vòng, vô cùng xinh đẹp. Dây
thừng đang trói người nàng vào cột đã bị nó đánh đứt thành từng đoạn.
Cơ Phượng Ly thu chiết phiến về tay, bỗng
nhiên hắn cởi chiếc áo lông cừu màu tuyết khoác lên người Hoa Trứ Vũ.
Áo lông cừu làm từ da cáo mang theo thân
nhiệt của Cơ Phượng Ly bao phủ lấy nàng.
Cảm giác ấm áp này giống như sự dịu dàng
nàng tìm kiếm trong những giấc mơ từ rất lâu, đó là cảm giác kỳ diệu khiến
người ta không muốn rời xa.
Nhưng Hoa Trứ Vũ lại khẽ cười, ý cười tràn
từ khóe môi lan đến đuôi mắt, nhìn qua vô cùng rạng rỡ nhưng cũng vô cùng băng
giá.
Cơ Phượng Ly không nói năng gì tới cắt dây
thừng, còn khoác áo cho nàng, chuyện này có nghĩa là gì? Hắn bố thí nàng?
“Ngươi có thể trở về trại của mình!” Hắn
lạnh lùng bỏ lại một câu rồi xoay người rời đi.
“Ta không cần đồ của ngươi!” Hoa Trứ Vũ
vung tay lên, chiếc áo lông cừu bay lượn một vòng trong không trung rồi rơi
xuống đất.
Cơ Phượng Ly đứng cách một vị trí khá xa,
quay lại lẳng lặng nhìn nàng.
Trời đất yên tĩnh, một thế giới trắng xoá
của những bông tuyết không ngừng rơi xuống.
Hắn im lặng!
Nàng cũng lặng im!
Những bông tuyết nhẹ nhàng rơi xuống đất
không một tiếng động.
Dáng người cao lớn của hắn như đang hòa
tan vào trong khung trời tuyết bay trắng xóa.
Cơn gió gào thét hắt vào mặt lạnh lẽo, còn
gương mặt của Hoa Trứ Vũ đã sớm chết lặng không còn cảm giác. Nàng muốn nhanh
chóng rời khỏi đây mà đã quên mình vừa bị trói hơn hai canh giờ, đùi nàng tê
dại, hai chân mềm nhũn ngã nhào trong tuyết.
Cơ Phượng Ly vội vàng bước tới đỡ nàng,
nhưng tựa như vừa nghĩ ra chuyện gì đó, hắn lập tức thu tay lại. Hắn hoảng hốt
quay người rời đi, ngay cả chiếc áo lông cừu rơi trên tuyết cũng không buồn
nhặt lên.
Hoa Trứ Vũ thấy hắn định rời đi, nàng vội
vàng chống người dậy, hỏi: “Nàng đâu, nàng đã tỉnh lại chưa?” Thời gian lâu như
vậy chắc chắn Cẩm Sắc đã tỉnh lại! Chỉ cần nàng ấy không có việc gì, nàng mới
có thể an tâm.
Cơ Phượng Ly đột nhiên dừng bước, hắn đưa
mắt nhìn nàng, ánh mắt sáng bừng như thiêu đốt.
“Ngươi thích Dung Tứ sao?” Giọng nói của
hắn trong trẻo mà lạnh lùng như tuyết bay đầy trời.
Hoa Trứ Vũ giật mình.
Hắn không hỏi nàng quen Cẩm Sắc hay vì sao
quen Cẩm Sắc, mà hắn lại hỏi nàng có thích Cẩm Sắc hay không!
Nàng biết, khi ở trên chiến trường, hắn đã
nhận ra nàng bất chấp quân lệnh chạy tới Bắc quân là để cứu Cẩm Sắc. Loại người
xảo quyệt như hắn sao có thể nghĩ nàng và Cẩm Sắc chỉ là người dưng nước lã?
Chắc chắn đã cho rằng nàng có lòng ái mộ Cẩm Sắc.
Nàng không biết vì sao Cẩm Sắc lại ở bên
cạnh Cơ Phượng Ly, nàng cũng không biết Cơ Phượng Ly có biết thân phận của Cẩm
Sắc hay không, nàng phải trả lời vấn đề này như thế nào? Nếu nàng nói không
biết, chỉ sợ hắn sẽ không tin!
Nhưng bông tuyết rơi xuống mặt lạnh lẽo,
Hoa Trứ Vũ chỉ có cảm giác mơ hồ.
Gió bắc gào thét, hắn lẳng lặng đứng đó
chờ câu trả lời của nàng.
Cuối cùng, nàng chỉ khẽ cười nói, nói: “Ta
thích nàng!” Đương nhiên, nàng rất thích Cẩm Sắc.
“Vì sao?” Cánh tay nàng bị Cơ Phượng Ly
nắm chặt lấy, giọng nói của hắn lạnh lẽo mà nặng nề.
Vì sao? Hắn còn có thể hỏi vì sao sao?
Hoa Trứ Vũ bật cười, nàng lạnh lùng nhìn
Cơ Phượng Ly: “Ta đã từng nói, ta không phải người đoạn tụ!”
Cơ Phượng Ly giống như người bị bỏng vội
vàng buông tay Hoa Trứ Vũ ra.
Tuyết bay đầy trời lộ ra gương mặt trắng
bệch như tuyết của hắn, hắn khẽ nhếch môi cười, nụ cười giá lạnh như được chạm
khắc từ băng tuyết, cực lạnh, cực giá.
Hay cho câu ta không phải là người đoạn
tụ!
Cơ Phượng Ly nhìn Hoa Trứ Vũ, toàn thân
lạnh lẽo, ánh mắt u ám đầy bi thương.
Người kia nói hắn không phải đoạn tụ,
nhưng người kia lại đi trêu chọc hắn...
Trong nháy mắt, hắn có cảm giác xúc động
muốn bóp cổ Hoa Trứ Vũ.
Đột nhiên Cơ Phượng Ly xoay người rời đi.
“Nàng đã tỉnh chưa?” Hoa Trứ Vũ gắng hỏi
bao lâu, vậy mà hắn không nói cho nàng.
“Đừng quên ngươi chưa hoàn thành việc
trừng phạt. Sửa thành cấm túc hai ngày!” Cơ Phượng Ly sẵng giọng nói.
Hai ngày cũng không quá dài. Hai ngày này
Hoa Trứ Vũ chỉ dành cho việc ngủ nghỉ. Mãi tới ngày thứ ba, nàng mới vội vàng
chạy ra ngoài đi tìm Cẩm Sắc.
Lúc này những thị vệ giữ cửa không ngăn
nàng lại nữa, họ chỉ vào trong bẩm báo, truyền nàng đi vào.
Trại của Cẩm Sắc, mành cuốn châu ngọc, bàn
trang điểm gương đồng, màn che lụa là được bố trí vô cùng thanh nhã, mang theo
phong cách nữ nhi. Điều này khiến cho người sống trong trại nam nhân lâu ngày
như Hoa Trứ Vũ cảm thấy không kịp thích ứng.
Trong trại ngập đầy vị thuốc vừa đắng vừa
chát. Bên trong có một chiếc giường che khuất bởi màn che bằng lụa, Cơ Phượng
Ly đang ngồi bên cạnh giường nói gì đó. Khi nhìn thấy Hoa Trứ Vũ tiến vào, hắn
liền nhíu mày đứng dậy nói: “Lui xuống hết đi!” Một thị nữ đang bưng thuốc ngạc
nhiên mở to mắt vội vàng thi lễ với Cơ Phượng Ly rồi lui xuống.
Cơ Phượng Ly phất tay áo đi đến trước mặt
Hoa Trứ Vũ, thản nhiên nói: “Ngươi có thể gặp nàng, nhưng chỉ được một lần duy
nhất. Sau này nàng sẽ trở thành phu nhân của bản tướng, các ngươi không được
phép gặp mặt nhau nữa.”
Hắn thản nhiên nhìn Hoa Trứ Vũ, trong con
ngươi màu đen thâm thúy ngập tràn cảm giác tĩnh mịch, hắn nói xong liền bước
nhanh ra ngoài.
Trong nháy mắt, cả căn trại trở nên yên
tĩnh.
Hoa Trứ Vũ đứng ngây người một lúc mới
bước tới trước giường, vén những tấm màn lụa màu đỏ lên.
Người ngồi trên giường đang tựa vào tấm
chăn gấm gấp gọn gàng, mái tóc thả dài cài một cây trâm ngọc, gương mặt tuy tái
nhợt vì mất máu, nhưng khí sắc lại rất tốt.
Nàng ngước mắt nhìn Hoa Trứ Vũ, cả người
liền cứng đờ.
“Tiểu thư?” Cẩm Sắc mở to hai mắt, không
dám tin nhìn Hoa Trứ Vũ. “Người... Người vẫn còn sống sao? Người thật sự còn
sống sao?” Cẩm Sắc khẽ cử động vươn tay bắt lấy cánh tay Hoa Trứ Vũ.
“Cẩm Sắc!” Hoa Trứ Vũ rưng rưng gật đầu.
“Chúng ta đều còn sống, thật tốt quá!”
Hai người ôm chầm lấy nhau, những giọt lệ
hạnh phúc rơi xuống. Hai người không nghĩ lúc sinh thời còn có thể gặp lại đối
phương. Ai cũng nghĩ đối phương không còn ở trên nhân thế nữa, cũng càng không
ngờ sẽ gặp lại nhau trong hoàn cảnh này.
“Tiểu thư, vì sao người lại cải trang
thành thế này, chẳng lẽ người vẫn luôn ở trong quân doanh? Người chính là người
Tướng gia nói, chính là người hôm qua cứu nô tỳ trở về?” Cẩm Sắc gạt đi nước
mắt trên mặt, nghi ngờ hỏi.
“Một lời khó nói hết, Cẩm Sắc, muội nói
cho ta biết, sao muội lại ở đây, sao lại ở bên cạnh Cơ Phượng Ly? Còn trở thành
Dung Tứ?” Hoa Trứ Vũ khẽ hỏi.
“Là Tướng gia đã cứu nô tỳ. Đêm đó, nô
tỳ...” Cẩm Sắc vừa mở miệng, đôi mắt lại ửng đỏ. “Đêm đó, mấy người kia muốn nô
tỳ, nhưng nô tỳ liều chết chống cự nên đã bị thương rất nặng, trong lúc hấp hối
thấy mình sắp không giữ nổi sự trong sạch, thì thấy một bóng người màu trắng
xuất hiện, sau đó nô tỳ liền hôn mê bất tỉnh. Sau khi tỉnh lại đã là chuyện của
mười ngày sau, mà nô tỳ cũng đã từ núi Liên Ngọc về tới Nam Triều. Nô tỳ nghe
các nha hoàn nói Hoa tiểu thư hòa thân bị ám sát, vì vậy mà Nam Triều đã đại
chiến với Bắc Triều. Khi đó, nô tỳ nghĩ tiểu thư đã qua đời.”
Hoa Trứ Vũ nắm tay Cẩm Sắc, nàng cũng đã
nghĩ Cẩm Sắc bỏ mình nơi hoang dã. Hoàn cảnh nguy hiểm hôm đó, nhiều lúc nghĩ
lại vẫn cảm thấy sợ hãi. Vậy mà không ngờ, cả hai người đều tránh được một kiếp
nạn.
“Lúc ấy, nô tỳ hận Cơ Phượng Ly thấu
xương, mà bọn họ lại coi nô tỳ là tiểu thư, nô tỳ đã tương kế tựu kế nói mình
là tiểu thư. Bọn họ cho nô tỳ một thân phận mới - Dung
Tứ, để nô tỳ ở lại bên cạnh họ. Nô tỳ muốn điều tra chuyện này, nhưng không
ngờ, việc này không phải do Tướng gia gây ra. Tiểu thư, Tướng gia là một người
tốt, cũng là một vị quan tốt.”
“Sao muội biết được, muội đã điều tra được
những gì?” Hoa Trứ Vũ nghiêm túc hỏi.
“Tiểu thư, Tướng gia là bất đắc dĩ. Ngài
ấy chưa bao giờ có ý muốn làm tổn thương tiểu thư. Chén rượu đêm động phòng do
ngài ấy hạ thuốc, nhưng độc lại do Viêm Đế ban cho, vì ông ta sợ tiểu thư chống
cự không chịu đi hòa thân. Nô tỳ không biết Viêm Đế dùng loại độc nào, nhưng nô
tỳ chắc chắn đó là một loại thuốc độc mãn tính. Còn độc Tướng gia cho tiểu thư
uống trong rượu hợp cẩn là chất độc ngài ấy đã tráo đổi. Đó là chất độc do
Đường Ngọc chế ra, Tướng gia nói chỉ cần uống một chén rượu thì chất độc có thể
hóa giải. Khi ngài ấy cứu nô tỳ về, đã đinh ninh nô tỳ được giải độc từ trước
đó.” Cẩm Sắc khẽ nói.
Hoa Trứ Vũ trầm tư, đúng là khi nàng uống
rượu từ túi rượu của Tiêu Dận, chất độc đã được hóa giải. Lúc đó nàng còn nghi
ngờ, thì ra, thuốc giải đúng là rượu. Nếu như trên đường hòa thân nàng uống
rượu, có phải mọi chuyện sẽ khác? Trong lòng Hoa Trứ Vũ như dậy sóng, trải qua
một lúc lâu nàng mới bình tĩnh trở lại, nheo mắt nói: “Ngay cả khi hắn là người
tốt, nhưng cũng không thể chứng minh thảm án Hoa gia không có liên quan tới
hắn. Quan trường hiểm ác, hắn còn trẻ như vậy đã là Tả tướng, tay hắn đã nhuốm
máu tươi của biết bao người. Sợ là tâm cơ và thủ đoạn của hắn, cả hai ta đều
không đối phó nổi. Cẩm Sắc, những gì muội biết đều xuất phát từ miệng hắn, muội
không nên dễ dàng tin tưởng hắn!”
“Nhưng tiểu thư, sự thật ngài ấy đã cứu nô
tỳ! Ngài ấy hoàn toàn không biết Nam Triều lấy chúng ta làm vật hy sinh, nên
mới bỏ qua. Nhưng sau khi biết được, ngài ấy đã chạy suốt ngày đêm, tự mình tới
cứu nô tỳ trong tay đám người kia. Lúc ấy nô tỳ đã hôn mê, nói cách khác, ngài
ấy đã cứu tiểu thư một mạng.” Cẩm Sắc vội vàng nói, vì sợ Hoa Trứ Vũ không tin
nên nói rất nhanh, sau đó ho khan, thở gấp.
Hoa Trứ Vũ khẽ vuốt lưng Cẩm Sắc, lo lắng
hỏi: “Vết thương thế nào, còn đau không, có di chứng gì không?”
Cẩm Sắc gật đầu, cười nói: “Nô tỳ không
sao, nghe nói có một vị tướng trẻ tuổi liều chết cứu nô tỳ trở về, nô tỳ còn mơ
hồ không biết là ai, không ngờ người đó lại là tiểu thư. Nghe nói, Tướng gia
còn mới phạt tiểu thư vì tội làm trái quân lệnh, đợi lát nữa nô tỳ sẽ nói với
Tướng gia, người mới là Hoa tiểu thư thật!”
Hoa Trứ Vũ nhíu mày nói: “Cẩm Sắc, không
được làm như vậy! Sau này muội vẫn là Hoa tiểu thư, ta chỉ là một thống lĩnh
trong quân doanh.”
Tuy Cơ Phượng Ly đã bắt đầu hoài nghi nàng
chính là Doanh Sơ Tà. Nhưng dù bị bại lộ thân phận Doanh Sơ Tà, nàng cũng không
muộn bị bại lộ thân phận Hoa Trứ Vũ. Nàng không muốn cho Cơ Phượng Ly biết nàng
là nữ, vĩnh viễn không bao giờ biết!
“Cẩm Sắc, sát thủ đuổi giết chúng ta ở núi
Liên Ngọc ngày đó, muội có biết là do ai phái tới không?”
Hoa Trứ Vũ hỏi.
“Chắc chắn là do Viêm Đế phái đi!” Cẩm Sắc
khẽ nói.
Hoa Trứ Vũ lắc đầu.
Viêm Đế rất có khả năng, nhưng không nhất
định là ông ta. Tuy Cơ Phượng Ly đã cứu Cẩm Sắc, nhưng cũng không thể chứng
minh những người kia không phải do hắn phái tới?
“Cẩm Sắc, sau này đừng xưng hô nô tỳ nữa,
chúng ta là tỷ muội. Hơn nữa, Cẩm Sắc à, muội còn nhớ sợi dây chuyền muội đưa
ta ngày đó không?” Hoa Trứ Vũ đột nhiên thở dài nói.
Cẩm Sắc mở to mắt, hỏi: “Tiểu thư, chẳng
lẽ, người tìm được người thân của muội rồi sao?”
Hoa Trứ Vũ gật đầu, nếu nàng nhận ra Cẩm
Sắc sớm hơn thì Cẩm Sắc sẽ không bị thương.
Cẩm Sắc nắm lấy tay Hoa Trứ Vũ, khóe môi
run run, ánh mắt mong chờ: “Tiểu thư, người thân... của muội ở đâu?”
Hoa Trứ Vũ vỗ vỗ bàn tay Cẩm Sắc, chậm rãi
nói: “Sợi dây chuyền kia hiện đang ở trong tay Bắc Đế Tiêu Dận, hắn nói đó là
vật tùy thân của muội muội thất lạc từ nhỏ của hắn. Muội muội của hắn là công
chúa Trác Nhã, Cẩm Sắc, muội chính là công chúa Bắc Triều!”
Cẩm Sắc ôm miệng không dám tin. Bắc Triều!
Công chúa! Nàng có nằm mơ cũng không bao giờ nghĩ mình chính là công chúa Bắc
Triều. Từ nhỏ nàng đã sống ở Nam Triều, trong lòng nàng, Bắc Triều chính là quốc
gia đối địch. Hiện tại, nàng còn đang viện trợ lương thảo giúp đỡ Nam Triều tấn
công quốc gia của mình.
Hoa Trứ Vũ nhìn gương mặt buồn rầu của Cẩm
Sắc, trong lòng nàng cũng cảm thấy chua chát. Nàng hiểu thân phận này sẽ khiến
Cẩm Sắc khổ sở tới mức nào, dù sao, nàng vừa mới bị binh sĩ Bắc Triều đánh
trọng thương, còn bị Tiêu Dận dùng làm con tin khống chế Nam Triều, trong tình
cảnh bất lực, nàng còn bị Đạt Kì xé rách quần áo, thiếu chút nữa là bị người
khác làm nhục. Tuy từ nhỏ Cẩm Sắc đã rất kiên cường, nhưng dù gì nàng cũng là
nữ nhân, hai lần đối mặt với những chuyện như vậy, chắc hẳn nàng cũng thấy khó
chấp nhận.
Nhưng nàng cũng không thể giấu diếm. Cẩm
Sắc có quyền biết về thân thế của mình.
“Ta biết muội nghe xong sẽ thấy khổ sở,
nhưng chiến tranh không phải sai lầm của muội. Trải qua trận chiến này, ta nghĩ
Nam Triều và Bắc Triều sẽ hòa bình thêm được vài năm. Nếu muội muốn ở lại Nam
Triều, ta sẽ không tiết lộ thân thế của muội ra ngoài.” Hoa Trứ Vũ lo lắng nói.
Cẩm Sắc gật đầu, trong mắt vẫn còn lệ
quang mỉm cười: “Thật ra muội rất vui, cám ơn tiểu thư đã giúp muội tìm được
người thân. Chỉ là muội rất kinh ngạc, muội không ngờ mình là người Bắc Triều,
muội không nhớ rõ những chuyện trước đây. Muội vẫn luôn nghĩ mình là người Nam
Triều.”
Hoa Trứ Vũ chua xót cười. “Khi nào có cơ
hội hãy quay về Bắc Triều gặp đại ca muội. Nếu hắn biết muội là muội muội của
hắn, nhất định sẽ rất yêu thương muội. Trước đây, hắn từng nghĩ ta là muội muội
của hắn, hắn đối với ta vô cùng tốt!”
“Thật vậy sao? Người kia là người như thế
nào? Tiểu thư, không phải người đã thích hắn ta chứ?” Cẩm Sắc đột nhiên cười
hỏi.
Hoa Trứ Vũ ngẩn người, trong khoảng thời
gian ngắn không biết nên trả lời thế nào cho đúng.
Nàng cười chỉ vào trán Cẩm Sắc: “Muội
thích Cơ Phượng Ly từ khi nào vậy!”
“Muội!” Gương mặt tái nhợt của Cẩm Sắc
chợt đỏ bừng lên. “Trước kia khi còn ở Vũ Đô, muội từng nhìn thấy ngài ấy.”
Hoa Trứ Vũ nhìn Cẩm Sắc đỏ mặt, trong lòng
của cảm giác nặng nề.
Thì ra Cẩm Sắc đã thích Cơ Phượng Ly từ
lâu. Khi nàng còn ở Hoa phủ vẫn luôn giả dạng thân phận Hoa Trứ Vũ. Khi đó, Tả
tướng Cơ Phượng Ly vẫn là người tình số một của các thiếu nữ hoài xuân Vũ Đô.
Chắc là khi đó Cẩm Sắc đã đem lòng mến mộ hắn. Nói như vậy, ngày đó Cơ Phượng
Ly đồng ý tứ hôn, có thể do hắn đã từng nhìn thấy Cẩm Sắc, nếu không sao hắn có
thể đáp ứng hôn sự này. Nói như vậy, Cơ Phượng Ly và Cẩm Sắc, hai người bọn họ
mới là lưỡng tình tương duyệt?
Thì ra nói đi nói lại, bản thân nàng mới
là người ngoài cuộc!
“Tiểu thư, người... thích Tướng gia sao?”
Cẩm Sắc do dự hỏi.
Hoa Trứ Vũ nhếch môi cười: “Sao lại như
vậy được, ta chưa bao giờ nhìn thấy hắn, lần trước đồng ý gả cho hắn cũng bởi
vì Viêm Đế tứ hôn. Trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, ta hận hắn còn không kịp,
sao ta có thể thích hắn được!”
Cẩm Sắc thở dài một hơi: “Dù tiểu thư có
thích Tướng gia hay không, muội cũng không thể tái giá với ngài ấy! Tiểu thư,
nói thế nào, ngài ấy cũng từng là phu quân của người!”
Hoa Trứ Vũ thản nhiên cười: “Cẩm Sắc, việc
hôn nhân của muội phải do muội tự quyết định, nếu muội muốn gả thì cứ gả, không
muốn gả thì đừng gả, không cần phải băn khoăn về ta.”
“Tiểu thư... Muội...” Cẩm Sắc run rẩy nắm
lấy tay Hoa Trứ Vũ, hiển nhiên, nàng ta cũng đang kích động vô cùng.
“Cẩm Sắc, thân phận của ta chưa thể tiết
lộ vào thời điểm này, ta còn phải tiếp tục điều tra rất nhiều chuyện. Cho nên,
nếu muội vẫn muốn làm Hoa tiểu thư thì tiếp tục làm đi. Còn nếu muốn quay về
Bắc Triều thì quay về Bắc Triều. Cẩm Sắc, muội vì ta mà suýt đánh mất tính mạng
của mình, sau này không cần phải vất vả vì ta nữa.” Hoa Trứ Vũ chậm rãi nói,
nàng hơi dừng một lát mới nói thêm. “Chuyện giữa hai chúng ta không được kể lại
với Cơ Phượng Ly, muội chỉ có thể nói trước đây chúng ta từng quen nhau.”
“Muội... Được...” Cẩm Sắc chậm rãi gật
đầu. “Nhưng tiểu thư, như vậy người sẽ phải chịu khổ!”
Hoa Trứ Vũ khẽ cười: “Sao ta có thể chịu
khổ, ta ở trong quân doanh rất tốt, có rất nhiều huynh đệ vào sinh ra tử. Hai
ngày trước Cơ Phượng Ly định phạt ta mà còn có mấy huynh đệ đứng ra muốn thay
ta chịu phạt. Ngươi đừng nghĩ nhiều, nào, để ta giúp muội uống thuốc!”
Hoa Trứ Vũ bưng chén thuốc trên bàn lên,
múc một thìa đưa đến bên môi Cẩm Sắc.
Đúng lúc này, cửa trại mở ra, Cơ Phượng Ly
nghiêm nghị bước vào.

