Phượng ẩn thiên hạ - Chương 110
Chương 110
Hoa Trứ Vũ bưng chén thuốc trên bàn lên,
múc một thìa đưa đến bên môi Cẩm Sắc.
Đúng lúc này, cửa trại mở ra, Cơ Phượng Ly
nghiêm nghị bước vào.
Nhìn thấy cảnh Hoa Trứ Vũ đang bón thuốc
cho Cẩm Sắc, vẻ mặt hắn ngưng trệ, hắn khẽ nhếch môi, trong mắt lóe lên cảm
giác ảm đạm ưu thương.
Hắn bước nhanh tới bên giường, ống tay áo
mãnh liệt bay theo nhịp bước chân, khí lạnh tỏa ra bốn phía. Trong giây lát đi
đến bên cạnh giường, hắn đã dừng lại trước mặt Hoa Trứ Vũ.
“Phu nhân của bản tướng không dám làm
phiền Bảo thống lĩnh! Đưa chén thuốc cho ta!” Hắn vươn tay áo về phía nàng,
trong mắt hiện lên lửa giận, ngoài ra còn có vẻ cô đơn lạnh lẽo.
Hoa Trứ Vũ nhìn bàn tay hắn, nàng vẫn còn
nhớ tới lần hắn ngồi trên Toại Dương đưa tay về phía nàng. Lúc đó, trên chiến
trường mưa tên bay tán loạn, chỉ một câu nói “Đưa tay cho ta!” của hắn đã từng
khiến nàng cảm thấy rung động.
Còn bây giờ, cũng là bàn tay kia lại mang
theo sự lạnh lẽo, xa cách.
Tình cảnh này, thật giống, mà cũng thật
khác.
Lúc này hắn không muốn nàng đưa tay cho
hắn, thứ hắn muốn là chén thuốc trong tay nàng, là chén thuốc của phu nhân hắn.
“Đưa chén thuốc cho ta!” Cơ Phượng Ly
không kiên nhẫn nhắc lại. Lời nói lạnh lẽo như cơn mưa tuyết ngoài kia, toàn
thân hắn cũng chỉ mang theo sự giá rét tới cùng cực.
Hoa Trứ Vũ biến sắc, tự cười giễu trong
lòng.
Sao lại thế này? Cùng lắm nàng mới chỉ
nghe Cẩm Sắc nói vài lời hay về hắn, mà giờ đối mặt với hắn đã mất bình tĩnh
tới mức này. Kể cả như sự thật đúng như lời Cẩm Sắc nói thì như thế nào?
Hoa Trứ Vũ trấn định tinh thần, khẽ nở nụ
cười. Nàng múc một thìa thuốc đưa đến bên môi thổi nhẹ, đợi khi hết nóng mới
đưa đến bên môi Cẩm Sắc.
Dường như Cẩm Sắc đang sợ tới ngây người,
trong một khoảng thời gian ngắn không biết có nên uống hay không, Hoa Trứ Vũ
cười với Cẩm Sắc, lúc này Cẩm Sắc mới há miệng nuốt thìa thuốc kia xuống.
Lúc này Hoa Trứ Vũ mới thả thìa vào chén
thuốc, chậm rãi đứng dậy đưa tới trước mặt Cơ Phượng Ly.
“Mời Tướng gia!” Hoa Trứ Vũ thản nhiên
nói.
Cơ Phượng Ly hừ lạnh, đưa tay tiếp nhận
chén thuốc.
Trong lúc lơ đãng, ngón tay hai người chạm
phải nhau, cả hai giống như bị bỏng, vội vàng rút tay về.
“Ầm”, chén thuốc rơi xuống đất, nước thuốc
màu nâu văng tung tóe, có vài giọt rơi xuống mu bàn tay Hoa Trứ Vũ.
Tuy không nóng như lúc mới sắc xong, nhưng
vẫn đủ lưu lại trên tay Hoa Trứ Vũ một vệt đỏ ửng.
Cơ Phượng Ly nhìn lướt qua tay nàng rồi
lại nhìn đống lộn xộn dưới đất, đôi mắt trở nên âm u, lạnh lẽo.
Hoa Trứ Vũ nhẹ nhàng cúi người xuống dọn
dẹp mảnh vỡ.
Cẩm Sắc vội vàng đứng dậy, cẩn trọng nói:
“Chuyện này, để cho Nhứ nhi vào thu dọn, ngài lui ra đi!”
“Nàng mau nằm xuống!” Cơ Phượng Ly tiến về
phía trước, dùng tay dìu Cẩm Sắc ngồi xuống giường.
Cẩm Sắc bất đắc dĩ, đành phải quay lại
giường.
Cơ Phượng Ly kéo chăn cho Cẩm Sắc, dịu
dàng cười nói: “Cẩn thận kẻo nhiễm lạnh.”
Hoa Trứ Vũ đang cầm những mảnh chén vỡ,
bàn tay hơi run rẩy, ngón tay liền bị liếm đứt chảy ra vài giọt máu. Chắc do
cầm đao thương đã lâu, những việc này nàng làm không được tốt. Cơ Phượng Ly
dùng ánh mắt thâm thúy nhìn lướt qua ngón tay rớm máu của nàng, rồi vội vàng
đưa mắt đi chỗ khác.
“Tứ nhi, vết thương còn đau không?” Cơ
Phượng Ly dịu dàng cười với Cẩm Sắc, nhu hòa hỏi.
Nụ cười tao nhã của Cơ Phượng Ly khiến
trái tim Cẩm Sắc như muốn ngừng đập, mặt nàng thoáng đỏ bừng, e thẹn cúi đầu. “Không … không đau!” Nàng bối rối không
biết nhìn vào đâu, đợi đến khi tầm mắt lướt qua ngón tay rớm máu của Hoa Trứ Vũ
liền cảm thấy lo lắng.
Vết thương ở ngón tay không lớn, nhưng máu
vẫn không ngừng chảy, nàng đưa tay lục trong túi áo cũng không kiếm được thứ gì
để băng vết thương lại. Cẩm Sắc thấy thế liền rút một chiếc khăn gấm dưới gối
ra, khẽ nói: “Dùng cái này đi!”
Hoa Trứ Vũ cười khổ, cải trang nam lâu như
vậy, ngay cả một chiếc khăn tay bình thường của nữ nhân cũng không có.
Nàng nhận lấy, sau khi băng bó xong, nàng
cầm theo những mảnh vỡ kia đứng dậy. “Tả tướng đại nhân, mạt tướng xin phép cáo
lui!”
Cơ Phượng Ly không nhìn Hoa Trứ Vũ, hắn
chỉ khẽ phất tay, nói: “Đi đi!” Hoa Trứ Vũ thi lễ xong liền xoay người lui ra
ngoài.
Bên ngoài, tuyết vẫn bay tán loạn, gió
lạnh phiêu du.
Vừa bước từ trong trại ấm áp ra, nàng không
nhịn được hơi co mình lại. Những mảnh vỡ trong tay Hoa Trứ Vũ rơi xuống đất,
chậm rãi chìm vào trong tuyết.
Gió hãy thổi đi, thổi mạnh nữa đi! Đem
theo nước mắt và yếu đuối của nàng đi cùng! Hãy để sự cô độc, kiên cường và vô
tình lại cho nàng.
Tuyết hãy rơi đi, hãy vùi lấp tất cả dã
tâm và thủ đoạn trên thế giới này, hãy để lại một thế giới thuần khiết không có
chiến tranh, giành giật, hãy cho nàng được thở một chút.
Hoa Trứ Vũ bước nhanh trong tuyết, nàng
khẽ ngửa đầu cảm nhận làn gió tuyết lạnh thấu xương, còn có cả tuyết thấm ướt
gương mặt nàng.
Ban đầu nàng định ở bên cạnh Cơ Phượng Ly
để điều tra một số chuyện, nhưng không ngờ lại gặp phải cuộc chiến này. Bây giờ
chiến tranh đã chấm dứt, những chuyện tạm gác trước đây phải tiếp tục làm.
Nhưng sau khi về kinh, chỉ e nàng không có cách nào ở bên cạnh Cơ Phượng Ly
được nữa.
Hoa Trứ Vũ đi rồi, Cơ Phượng Ly lệnh cho
nha hoàn Nhứ nhi của Cẩm Sắc bưng một chén thuốc mới lên. Hắn múc một thìa
thuốc đưa tới trước miệng Cẩm Sắc.
Không hiểu vì sao cảnh tượng nàng chúm môi
thổi thuốc khẽ hiện lên trong đầu hắn, đêm hôm đó, dường như đôi môi nhuốm vị
thuốc đắng đã gỡ bỏ mọi chướng ngại vật, từ từ mọc rễ quấn lấy trái tim hắn.
Hắn lơ đãng bón hết chén thuốc rồi đưa
chiếc chén không cho Nhứ nhi, sau khi dặn dò Cẩm Sắc vài câu liền trở về trại
trung quân triệu tập Vương Dục và một số tướng lĩnh quan trọng bàn bạc chuyện
khải hoàn về kinh.
“Địa thế Dương Quan bằng phẳng, đòi hỏi
phải có một lực lượng hùng hậu phòng thủ, Vương Dục, ngươi và Nam Cung Tuyệt
thống lĩnh năm vạn tinh binh trấn thủ Dương Quan. Tuy Bắc Triều bại trận, nhưng
cũng không thể chứng minh Bắc Đế đã không còn quyết tâm Nam chinh.” Cơ Phượng
Ly ngồi trên ghế, chậm rãi nói.
Vương Dục gật đầu. “Tướng gia nói rất
phải, mấy ngày nay bản tướng cũng nghĩ tới chuyện phân công lại lực lượng, chỉ
có...” Vương Dục hơi dừng lại mới nói tiếp. “Tướng gia, không biết ngài định an
bài Bảo thống lĩnh thế nào, hắn đúng là một nhân tài hiếm có, bản tướng muốn
giữ hắn và Hổ doanh đều ở lại biên quan.”
Cơ Phượng Ly trầm tư: “Chuyện này, ngươi
có thể hỏi qua ý hắn, nếu hắn đồng ý ở lại đây thì là chuyện tốt. Nhưng nếu hắn
không muốn, ngươi cũng đừng nên ép buộc hắn!”
“Tướng gia, không phải người nói Bảo thống
lĩnh là nhân tài, muốn hắn chia sẻ công việc trong kinh thành với người sao? Vì
sao lại để hắn ở lại Bắc cương.” Nam Cung Tuyệt nhíu mày hỏi.
Trong mắt Cơ Phượng Ly hiện lên sự do dự.
“Bản tướng thấy hắn đúng là một nhân tài hiếm có, ở lại đây cũng không sao, chỉ
cần...” Chỉ cần có thể giữ hắn bên cạnh ta, nhưng đừng để ta ngày nào cũng nhìn
thấy hắn thì hắn có thể ở bất kỳ nơi nào.
Lần Cơ Phượng Ly cứu Hoa Trứ Vũ ra khỏi
Nội Trừng Viện về Tướng phủ, là do hắn muốn lưu giữ nhân tài. Nhưng hôm nay,
hắn không có ý định trọng dụng người kia. Không chỉ không trọng dụng, có lẽ,
hắn sẽ để người kia được tự do.
Hắn không phải người thích dây dưa, có một
số việc, nếu cần chấm dứt thì phải chấm dứt, nếu trái tim đã không thể kiểm
soát thì cũng nên kết thúc ở đây.
Trời cao biển rộng, từ này về sau, người
kia đi đường của người kia, chỉ còn lại mình hắn trên chiếc cầu độc mộc. Chân
trời góc bể, trên trời dưới đất, có thể sẽ không bao giờ gặp lại.
Có lẽ không gặp lại mới có thể quên đi.
Cảm giác đau đớn, sẽ nhạt nhòa hơn so với bây giờ.
“Ở lại Dương Quan là tốt nhất, kinh thành
cũng không thiếu nhân tài như hắn!” Lam Băng đứng bên khẽ nói.
Mấy ngày nay, Lam Băng gầy hẳn đi, khóe
mắt lúc nào cũng hiện lên vẻ u sầu.
Đường Ngọc im lặng đứng một bên, trong
lòng mơ hồ suy nghĩ, không biết chuyện bọn họ đã làm là đúng hay sai.
Tuyết rơi suốt ba ngày, sang tới ngày thứ
tư mới nhìn thấy bầu trời rực rỡ.
Bắc quân đã rút lui, dân chúng lưu vong
lục tục kéo về Dương Quan đoàn viên với gia đình, sau một đợt chiến tranh, cả
tòa thành như sinh ra một sức sống mới.
Có lẽ, người dân ở Bắc cương đã quen với
cuộc sống chinh chiến bất ngờ như vậy, nên chỉ nửa tháng sau, cả thành Dương
Quan đã náo nhiệt trở lại, nhịp sống bắt đầu trở lại như xưa.
Những khu chợ tấp nập người mua, người
bán, buổi chiều tối còn có đốt lửa trại, vô cùng nhộn nhịp.
Đại quân triều đình sắp trở về kinh thành,
dân chúng Dương Quan liền cử hành một lễ hội dân gian long trọng đưa tiễn đại
quân về triều.
Mấy ngày này, cứ sẩm tối lại có mấy giáo
úy Hổ doanh tới kéo Hoa Trứ Vũ vào thành dạo chơi.
Hoa Trứ Vũ không có tâm trạng, nhưng không
chịu được sự chèo kéo của các giáo úy đành phải cưỡi ngựa đi theo họ vào thành.
Hôm nay là mười lăm tháng mười, mặt trăng
to tròn tỏa sáng cả bầu trời, ánh sáng thuần khiết rực rỡ làm lu mờ những ánh
sao ẩn nấp trong đêm.
Mấy người đi dạo chợ đêm, đi tới chỗ nào
cũng được dân chúng nhường lối, bọn họ vô cùng kính trọng những binh sĩ lấy
thân mình bảo vệ đất nước này. Trong chợ đêm có rất nhiều hàng hóa, mấy bọn họ
vừa xem vừa dạo phố, chỉ một lát sau đã tới bờ sông Tương. Bờ sông đã được
trang trí đủ loại đèn màu rực rỡ, trên cây đại thụ treo đầy hoa đăng, đủ loại
hình dạng khác nhau.
Gió mùa đông khá lạnh, nhưng hoàn toàn
không thể ngăn cản người dân Bắc cương, bọn họ mặc áo bông tràn ra bờ sông. Tất
cả đều tập trung vây quanh một khu đài cao trang trí lụa đỏ, nhìn qua trông
thật náo nhiệt.
Dưới đài có khoảng một trăm bộ bàn ghế
dài, tất cả đều do các hộ gia đình trong thành mang tới, chiếc dài chiếc ngắn
không giống nhau. Nhìn qua có phần khập khiễng, nhưng trong bầu không khí náo
nhiệt tối nay, những tiết mục vẫn được biểu diễn vô cùng đặc sắc.
Bọn họ tới hơi sớm, lúc này đã có người
dẫn bọn họ ngồi xuống hàng ghế dài phía trước, Bảo thống lĩnh ở Bắc cương đã
nổi danh từ lâu, ai cũng biết tới chuyện nàng đem quân tập kích Bắc Triều, lập
công lớn, phong thái chiến đấu anh dũng vô cùng, ai cũng ngưỡng mộ nàng. Những
người này cũng không biết Hoa Trứ Vũ là thái giám, thấy nàng có vẻ ngoài tuấn
mỹ bất phàm nên đã có vài cô nương ân cần chạy tới hỏi thăm.
Hoa Trứ Vũ mỉm cười ngồi yên tại chỗ làm
như không nhìn thấy. Khi còn ở Lương Châu, nàng đã sớm không còn xa lạ với
những chuyện này.
Giáo úy họ Lưu giáo ngồi bên khẽ hỏi: “Bảo
thống lĩnh, hay là ngài đừng theo Tướng gia về kinh thành nữa, ở lại Bắc cương
được không? Các cô nương nơi này đều vô cùng nhiệt tình!”
Hoa Trứ Vũ nhíu mày cười: “Lưu giáo úy coi trọng mấy cô nương kia như vậy, hay
người ở lại đây thành gia lập nghiệp cũng không tệ!”
Lưu giáo úy ngại ngùng gãi đầu nói. “Đúng
là coi trọng, nhưng ngài mới chính là người mấy cô nương kia để ý!”
“Để ý đến ta thì có ích lợi gì, ngươi nói
cho bọn họ biết ta không cưới vợ!” Hoa Trứ Vũ thản nhiên nói.
Lưu giáo úy đen mặt, giờ hắn mới nhớ ra
Hoa Trứ Vũ là thái giám, trong lúc nhất thời không biết nói gì để an ủi Hoa Trứ
Vũ.
Hoa Trứ Vũ không biết hắn đang nghĩ gì,
chỉ đưa mắt nhìn hắn với vẻ nghi hoặc.
“Tả tướng đại nhân tới, Tả tướng đại nhân
tới!” Đúng lúc này, có tiếng người hô to.
Lưu giáo úy đang lúng túng không biết làm
sao liền kéo tay Hoa Trứ Vũ nhảy dựng lên: “Tướng gia tới rồi!”
Hoa Trứ Vũ đứng dậy cùng hắn, tầm mắt nàng
xuyên qua đám đông nhìn về phía bờ sông, có một đoàn khoảng mười người đang
chậm rãi tiến đến.
Người đi trước đúng là Cơ Phượng Ly, tối
nay hắn mặc một bộ quan phục hoa văn hình mây màu đen, màu đen khiêm nhường
cũng không che giấu được khí chất cao quý của hắn, dáng người cao gầy ung dung,
thản nhiên bước đi.
Khóe môi hắn hiện lên một nụ cười tao nhã,
tỏa sáng dưới ánh sáng hoa đăng nhiều màu.
Đêm đó, cả thành Dương Quan đều lưu truyền
“Tả tướng đại nhân” trẻ tuổi đầy khí chất đã khiến biết bao cô nương tương tư
suốt bao nhiêu đêm dài.
Phía sau Cơ Phượng Ly là Vương Dục, Lam
Băng, Đồng Thủ, Đường Ngọc, Nam Cung Tuyệt. Có một nữ nhân đi bên cạnh hắn –
chính là Cẩm Sắc.
Từ sau ngày gặp nhau trong doanh trại Hoa
Trứ Vũ không có cơ hội gặp được Cẩm Sắc, tất nhiên là do Cơ Phượng Ly không
đồng ý để nàng gặp phu nhân của hắn. Đêm nay gặp lại, nàng chợt phát hiện, thì
ra Cẩm Sắc cũng rất đẹp.
Có lẽ, dung mạo của Cẩm Sắc không tính là
xuất chúng trong đám oanh oanh yến yến ở kinh thành, nhưng dưới màn tuyết rơi ở
Bắc cương, nàng bỗng nhận ra Cẩm Sắc có một vẻ đẹp rất khác biệt, dáng người
cao gầy thướt tha, vẻ mặt xinh đẹp dịu dàng giống như một gốc hàn mai sinh
trưởng trên vách núi đen.
Tối nay, Cẩm Sắc mặc một chiếc áo lông cáo
màu trắng, tấm lông cáo quấn quanh cổ càng tôn thêm khí chất uyển chuyển của
nàng.
Hoa Trứ Vũ nhìn thấy Cẩm Sắc đi bên cạnh
Cơ Phượng Ly liền biết thương thế nàng đã tốt hơn nhiều, khối đá đè nặng trong
lòng như được buông xuống.
Đoàn người càng lúc càng tiến lại gần, những
tiếng hô “Tướng gia”, “Tả tướng đại nhân” vang lên bốn phía, trong giọng nói ai
nấy đều tràn ngập vẻ ngưỡng mộ và sùng bái.
Trong mắt người Bắc cương, Tả tướng Cơ
Phượng Ly đã trở thành một vị quan tốt bảo vệ đất nước.
Cơ Phượng Ly mỉm cười đưa mắt nhìn quanh.
Hoa Trứ Vũ không đợi Cơ Phượng Ly tới đã
tự mình ngồi xuống ghế.
Chỉ một lát sau, đoàn người Cơ Phượng Ly
đã được Phủ Doãn dẫn tới ngồi ở hàng ghế thứ nhất. Hoa Trứ Vũ ngồi phía sau Cẩm
Sắc, Cẩm Sắc ngồi bên cạnh Cơ Phượng Ly. Từ vị trí của Hoa Trứ Vũ hoàn toàn
nhìn thấy rõ hai người bọn họ.
Cẩm Sắc khẽ quay lại cười với nàng. Hoa
Trứ Vũ cũng cười đáp lại.
Nhưng đúng lúc này, một loạt tiếng chiêng,
tiếng trống truyền tới, hoa đăng treo trên đài bị dập tắt, trên đài chỉ còn sót
lại khoảng sáng màu trắng.
Trong tiếng chiêng trống ầm vang, có một
đám đông khoảng bảy tám người trèo đèo lội suối, giục ngựa chạy vòng ra sau rồi
hợp với một đám người khác chiến đấu ác liệt, chỉ một lát sau đã ca khúc khải
hoàn trở về.
Màn trình diễn này nói về quá trình Hoa
Trứ Vũ dẫn quân xâm nhập ra sau doanh trại quân địch.
Hoa Trứ Vũ ngồi trên ghế, tâm tư không
biết đã trôi dạt về đâu, ánh trăng tròn trên cao phủ ánh sáng mông lung lên
người nàng càng thêm hư ảo. Hoa Trứ Vũ cảm thấy mình như dung hòa vào trong ánh
trăng, trong lòng chợt xuất hiện cảm giác bi thương nhàn nhạt khó hiểu.
Phía sau hậu trường có vài cô nương đang
sửa soạn trình diễn hát hí khúc, còn có cả những điệu múa dân gian. Tay áo bồng
bềnh như mây, tiếng đàn sáo vấn vít, trên bàn bắt đầu bày ra mấy món ăn nhẹ và
rượu lạt.
Những binh sĩ mở giấy dán nắp rượu đổ vào
từng bát to dốc vào miệng. Bất giác, Hoa Trứ Vũ cũng đã uống được mấy bát, nàng
cảm thấy men say bắt đầu bốc lên. Nàng ngẩng đầu nhìn án trăng rằm, ánh trăng
sáng như vậy, ánh trăng tròn đoàn viên, vậy mà cả đời này, nàng không còn cơ
hội đoàn viên với gia đình của mình nữa.
Đột nhiên nàng cảm thấy lòng đau như cắt,
cảm giác thống khổ như nước lũ ập tới bao phủ lấy nàng. Ở đây ai cũng vui mừng,
chỉ có nàng, chỉ có nàng vĩnh viễn tịch mịch.
Trên đài cao, những tiết mục của dân chúng
đã biểu diễn xong, có vài binh sĩ bước lên hiến nghệ, tiếng hát tiếng nói huyên
náo. Bỗng nhiên nàng nghe thấy có người hô to: “Ai biết đàn tỳ bà không!”
“Ta!” Hoa Trứ Vũ giơ cao bát rượu trong
tay, ngửa đầu uống cạn, hương vị cay nồng xông thẳng lên mắt khiến đôi mắt
trong suốt của nàng nhiễm thêm một tầng hơi nước.
Nàng đứng thẳng khỏi ghế, cả người như
chìm đắm trong dòng sông trăng, vẻ đẹp thanh lệ đầy khí phách.
Vừa lật tay ném vỡ chén rượu xuống đất.
Nàng bước lên đài nhận lấy câu đàn tỳ bà. Nàng ngồi xuống ghế. Vạt áo nàng dính
chút rượu, vài sợi tóc rối bay bay trước trán nhưng nàng mặc kệ, phong lưu tiêu
sái ngồi yên trên ghế.
“Ai có thể đánh trống?” Hoa Trứ Vũ hỏi,
sóng mắt nàng không ngừng xoay chuyển.
Mọi người đang yên lặng thì thấy Đường
Ngọc quát to: “Ta tới đây!” Nói xong, hắn nhảy lên đài cầm lấy dùi trống, đứng
nghiêm.
“Nghe nói Tướng gia thổi sáo rất hay,
không biết lỗ tai của chúng ta có phúc phận này hay không!” Một binh sĩ uống
khá nhiều rượu cao giọng hô vang.
Tiếng hô của người kia khiến dân chúng và
binh sĩ liên tiếp cất tiếng mời.
Cơ Phượng Ly ngồi yên trên ghế, đợi một
lúc sau hắn mới chậm rãi đứng dậy, trên môi xuất hiện nụ cười tao nhã, chỉ có
đôi mắt thâm u, lạnh lẽo.
Hắn chắp tay bước lên đài, đứng cách chỗ
Hoa Trứ Vũ không xa, còn cầm một cây sáo ngọc trong tay.
“Tướng gia, tấu khúc nhạc nào?” Đường Ngọc
khẽ hỏi.
Cơ Phượng Ly dừng lại, trong mắt hiện lên
vẻ ảm đạm, trầm giọng nói: “Vậy tấu khúc nhạc biên cương xa xôi tưởng niệm các
tướng sĩ đã hy sinh anh dùng trong cuộc chiến lần này!”
Đường Ngọc khẽ gật đầu.
Hoa Trứ Vũ đặt tay lên dây đàn, trong lòng
cũng thấy thương cảm.
Binh sĩ và dân chúng đứng dưới lặng ngắt
như tờ, mọi người lặng im hắt chén rượu trong tay xuống đất để tưởng niệm những
người anh hùng vong mạng vì đất nước.
Trong không gian yên tĩnh, tiếng sáo dạo
đầu thật dài, mang theo sự thương cảm và tang thương nhẹ nhàng lướt qua.
Hoa Trứ Vũ khẽ lướt năm đầu ngón tay,
tiếng tỳ bà đột ngột vang lên như tiếng vó ngựa ngoài biên cương, tiếng trống
của Đường Ngọc như phá vỡ mọi bức tường thanh, mang theo những tiếng kêu khóc
của dân chúng.
Tiếng sáo nghẹn ngào, tiếng tỳ bà than
khóc, tiếng trống hòa hợp tinh tế.
Nỗi đau chia cắt vợ con, nỗi phẫn hận nước
mất nhà tan khiến người ta muốn khóc tới đứt từng khúc ruột.
Tiếng trống vang lên, âm sáo cao vút,
tiếng tỳ bà vội vã.
Gió táp mưa sa, tiếng nhạc hào hứng khiến
người ta hưng phấn nắm tay đứng dậy giết địch. Tiếng tỳ bà leng keng như tiếng
đao kiếm đánh nhau, tiếng vó ngựa chạy như điên, tiếng sấm mang theo thế vang
mạnh mẽ.
Đường Ngọc chỉ cảm thấy tiếng tỳ bà càng
lúc càng lạnh, nhịp trống của mình càng lúc càng không theo kịp, chỉ có tiếng
tỳ bà kéo dài liên miên hòa lẫn với tiếng sáo mang theo bi thương vô hạn.
Binh sĩ bên dưới không nhịn được cất lời
hát theo tiếng nhạc: “Tư thế hào hùng nằm trong một nắm đất, ai kia gian khổ
thu hồi thành trì. Đến khi trở lại Giang Nam xanh biếc, lại bắt gặp khói báo
động nơi tái ngoại. Vó ngựa không ngừng giục giã, chén rượu còn đong đầy, đôi
mắt mơ màng nhìn ánh trăng rằm trên cao, ngửa mặt rưng rưng nhìn trời. Bao
nhiêu anh hùng một đi không trở về, mẹ hiền ơi, biết đến khi nào quay lại...”
Đó là đêm dân chúng Dương Quan nhớ mãi về
khúc “biên cương xa xôi”, cùng với sự khẳng khái, hào hùng cao vợi.
Một khúc biên cương xa xôi mang theo bao
nhiêu dòng lệ nam nhi, bao nhiêu lòng cảm thán của người anh hùng!
Cẩm Sắc ngồi phía dưới, ngước mắt nhìn lên
đài cao.
Ánh trăng thản nhiên soi sáng gương mặt
nàng, xinh đẹp mà u sầu.
Một khúc kết thúc, vô số tiếng thở dài
vang lên.
Trên đài vô cũng tĩnh mịch.
Hoa Trứ Vũ yên lặng nhảy xuống đài, nhanh
chóng trở về chỗ ngồi của mình.
Dân chúng đều biết Cơ Phượng Ly là người
tốt, lá gan cũng lớn hơn dũng cảm chỉ vào Cẩm Sắc hỏi: “Tướng gia, nghe nói cô
nương này là phu nhân chưa qua cửa của Tướng gia, không biết khi nào Tướng gia
thành hôn để chúng ta được uống rượu mừng!”
Cơ Phượng Ly vẫn mỉm cười, trầm giọng nói:
“Vẫn còn sớm!” “Sao lại còn sớm, chi bằng Tướng gia thành hôn ngay tại Dương
Quan cho chúng tôi được uống rượu mừng. Nếu quay về kinh thành, rượu mừng này
chúng ta không được uống rồi!”
Hoa Trứ Vũ nhìn Cơ Phượng Ly được dân
chúng vây quanh, nàng đi đến bờ sông tháo dây cương buộc dưới gốc cây, giục
ngựa trở về quân doanh.
Cơ Phượng Ly đứng trong đám người nhìn thân
hình giục ngựa đi càng lúc càng xa, ý cười đông cứng trên gương mặt, trong mắt
nhiễm đầy bóng đêm ảm đạm.
Mặt trăng treo cao soi sáng một người một
ngựa hòa bóng vào nhau. Gió đêm thổi tới đánh tan cảm giác say rượu khiến nàng
thấy tỉnh táo hơn. Nàng hét lớn, tuấn mã dưới thân hăng hái lao về phía trước,
gió lạnh đập vào mắt, lòng nàng cũng thấm lạnh.
Cẩm Sắc ngồi trên xe ngựa trở về quân
doanh. Khi vừa bước xuống xe liền cảm thấy dạ dày nhộn nhạo, không nhịn được
bám vào xa ngựa nôn mửa.
Cơ Phượng Ly kinh ngạc nhảy xuống lưng
ngựa đi tới trước mặt Cẩm Sắc, hắn đưa tay vỗ lưng nàng, lo lắng hỏi: “Sao đang
bình thường lại ói mửa thế này?”
Cẩm Sắc lấy khăn lau miệng rồi mỉm cười
với Cơ Phượng Ly: “Chắc tại ở ngoài ăn linh tinh cộng thêm
đi đường xóc nảy nên thấy không thoải mái lắm. Muội không sao, Tướng gia đừng
lo lắng!”
Cơ Phượng Ly nhíu mày nói: “Hay là cho mời
quân y tới khám xem!”
“Không sao, muội không sao thật mà! Uống
chút nước vào là đỡ thôi, Tướng gia không cần lo lắng, mau nghỉ ngơi sớm đi. Tứ
nhi cáo lui!” Cẩm Sắc vội vàng từ chối, đưa tay để Nhứ nhi đỡ vào trong trại.
Cơ Phượng Ly đứng lặng trong quân doanh
hồi lâu, khi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Lam Băng và Đường Ngọc cũng đang yên
lặng đứng phía sau lưng mình.
Thân hình Lam Băng khẽ run lên, vẻ đau
thương tuyệt vọng bao trùm lên gương mặt hắn.
Cơ Phượng Ly đưa mắt nhìn Lam Băng thở dài
một tiếng, quay lại nói với Đường Ngọc: “Đường Ngọc, ngươi mời quân y tới bắt
mạch cho Tứ nhi.”
Đường Ngọc đáp lời vừa định chạy đi tìm
quân y thì Lam Băng đưa tay ngăn hắn lại, đồng thời ngước mắt nhìn Cơ Phượng
Ly: “Tướng gia, đừng nên mời quân y thì hơn!”
Đường Ngọc cảm thấy khó hiểu: “Vì sao có
bệnh lại không xem!”
Lam Băng khẽ nhếch môi nói: “Có nhiều khi
phụ nữ không bị bệnh vẫn có thể nôn mửa, nếu... nếu... để quân y chẩn đoán,
chẳng phải là hủy diệt thanh danh cô nương nhà người ta à,” vừa dứt lời, Lam
Băng đã vội vàng rời đi.
Trái tim Cơ Phượng Ly như bị bóp nghẹt.
Hắn biết câu nói dang dở của Lam Băng có ý
gì, hắn cũng biết khi phụ nữ có thai thường hay nôn mửa. Chẳng lẽ...
Hắn không dám nghĩ tiếp, một cơn gió thổi
qua nhưng hắn không cảm thấy lạnh, vì trái tim hắn đã rất lạnh, lạnh tới mức
đông thành băng.

