Gia Tộc Ma Cà Rồng - Chương 06 - 07

Chương 6:

Những học sinh
năm hai như Schuyler đang học tiết đạo đức, một lớp học hỗn hợp gồm những sinh
viên năm hai và học sinh năm ba, nhằm đáp ứng nhu cầu về học tập khác nhau.
Giáo viên của lớp, giáo sư Orion - một người có mái tóc quăn màu nâu, hàng ria
mép hơi rủ xuống, đôi kính có gọng dây nhỏ, một cái mũi Cyrano dài và thích mặc
những cái áo len quá cỡ rộng thùng thình, điều này làm cho thân hình ông như bị
phủ bởi một lớp rẻ rách vậy - đang ngồi giữa lớp học, hướng dẫn cuộc thảo luận.

Schuyler tìm thấy
một chỗ ngồi ở gần cửa sổ, cô kéo cái ghế lên gần chỗ giáo sư Orion. Trong lớp
chỉ có mười người, một lớp học với con số thật lí tưởng. Schuyler không thể
không để ý đến việc Jack Force không có trong phòng học. Schuyler chưa bao giờ
nói với Jack dù chỉ một lời trong suốt học kì qua, hơn nữa cô không biết là cậu
có còn nhớ là đã chào cô vào tối thứ sáu ấy không.

- Có em nào trong
lớp biết bạn Aggie không? - Giáo sư Orion hỏi, dù biết đây là một câu hỏi thừa
thãi. Trường Duchesne là một nơi mà nhiều năm sau khi tốt nghiệp, nếu bạn tình
cờ gặp một bạn học trong một chuyến bay, hay khi đang đi dạo quanh khu liên hợp
Centre Pompidou, hay trong khu buôn bán ở Max Fish, ngay lập tức bạn sẽ mua cho
họ cái gì đó để uống và hỏi thăm về gia đình họ, dù bạn chưa từng trao đổi dù
chỉ một lời với họ khi còn học ở trường thì bạn vẫn biết gần như mọi thứ về họ,
kể cả những chuyện riêng tư.

- Ai nào? - Giáo
sư Orion lại hỏi một lần nữa.

Bliss Llewellyn
thận trọng giơ cánh tay lên.

- Em ạ! - Cô rụt
rè nói.

- Em có muốn chia
sẻ vài kỉ niệm về bạn ấy với mọi người không?

Bliss hạ tay
xuống, mặt cô đỏ bừng lên, những kỉ niệm về Aggie? Cô có thực sự biết gì về cô
ấy không? Cô chỉ biết rằng Aggie thích quần áo, thích đi mua sắm và rất yêu quý
con chó nhỏ xíu của mình.

Tên của nó là
Bạch Tuyết. Nó thuộc giống chó Chihuahua, giống như con chó của Bliss, Aggie
thích mặc cho con chó những bộ quần áo nhỏ xíu thật bảnh. Thậm chí con chó còn
có hẳn một chiếc áo len làm bằng da lông chồn vizon để phù hợp với bộ đồ có
cùng chất liệu của cô. Đó là tất cả những gì mà Bliss có thể nhớ được. Có ai
từng thực sự hiểu tường tận về một người nào đó? Nhưng dù thế nào chăng nữa thì
Aggie thực sự là bạn của Mimi.

Bliss nhớ lại
buổi tối định mệnh ấy. Cô đã kết thúc cuộc nói chuyện với Dylan về những chuyện
cùng trang lứa trong con hẻm phía sau hộp đêm. Khi hút xong điếu thuốc cuối
cùng, Dylan quay lại The Bank, còn Bliss thì miễn cưỡng quay lại Block 122 cùng
với những đòi hỏi của Mimi. Aggie không có ở bàn khi Bliss quay lại, Bliss cũng
không gặp lại cô khi về.

Từ hai anh em
sinh đôi nhà Force, Bliss biết được vài điều, họ tìm thấy Aggie ở “Vùng Đất Gật
Đầu” - căn phòng phía sau, nơi hộp đêm dùng để giấu những người say bí tỉ. Đây
là một bí mật nhỏ bẩn thỉu mà Block 122 đã rất thành công trong việc lẩn tránh
những tờ báo khổ nhỏ, với những khoản hối lộ nặng kí để tránh bị phạt và tránh
những người phụ trách chuyên mục tầm phào ở các tờ báo. Hầu hết khách quen,
những người bất tỉnh tỉnh lại sau hàng giờ trong bộ dạng ăn mặc rất nghèo nàn,
lại coi đây là giai thoại lớn để kể cho bạn bè của họ rằng “Tôi đã tỉnh dậy
trong căn phòng ấy đấy”. Quả là một trải nghiệm dài và thật kì lạ phải không?
Rồi họ được đưa về nhà hầu như còn nguyên vẹn.

Nhưng có cái gì
đó lạ lùng trong buổi tối thứ sáu ấy. Người ta không thể làm Aggie tỉnh lại.
Sau khi xe cấp cứu đặt Aggie xuống đường Vincent của nữ hoàng Elizabeth, Aggie
đã chết rồi. Ai cũng cho là do sử dụng ma túy quá liều. Rốt cuộc, cô ấy được
tìm thấy trong căn phòng đó, ngươi còn mong chờ điều gì cơ chứ? Chỉ có Bliss
biết rằng Aggie không hề đụng tới ma tuý. Cũng giống như Mimi, thói xấu của cô
ấy chỉ là làm sạm da ở các salon và thuốc lá. Ma túy không phải là thứ nằm
trong sở thích của Mimi “Tôi chẳng cần gì để tạo ra cảm giác hưng phấn cả. Tôi
đang rất hưng phấn với cuộc sống này” Mimi nói một cách tự hào.

- Cậu ấy là một
người... duyên dáng. - Bliss nói thêm - Cậu ấy thực sự rất yêu con chó nhỏ của
mình.

- Trước đây mình
cũng có một con vẹt. - một sinh viên năm hai mắt đỏ gật đầu. Cô ta là một trong
những cô gái vây quanh Mimi ở hành lang - Khi nó chết mình có cảm giác giống
như bị mất một phần cơ thể vậy.

Và theo chiều
hướng đó, cái chết của Aggie từ một bi kịch trở thành xuất phát điểm cho những
cuộc tranh luận sốt sắng về chuyện những con thú cưng của mọi người như thế
nào, về nơi có thể tìm thấy nghĩa trang dành cho thú cưng ở trong thành phố,
đặc biệt là về việc nhân bản vô tính con vật cưng của bạn là một sự lựa chọn
đúng đắn và hợp với luân thường đạo lí.

Thật may là
Schuyler có thể giấu được sự khinh thường của cô. Cô rất thích thầy Orion,
thích cái cách tiếp cận vào cuộc sống cực kì thoải mái và tự nhiên của thầy
nhưng cô ghét vô cùng cái cách thầy buộc cô phải chấp nhận một vài sự thật -
cái chết của ai đó mà họ biết, một ai đó chỉ mới mười sáu tuổi - một cô gái mà
họ đều từng gặp đang tắm nắng, đang tập thể dục thể hình trong các phòng tập,
hoặc là đang cho ra lò những chiếc bánh nóng hổi ở một hội làm bánh (giống tất
cả những cô nàng nổi tiếng khác ở trường Duchesne, Aggie rất thích ăn, bạn sẽ
cho rằng điều này thật vô lí khi nhìn thấy dáng vẻ gầy giơ xương của cô) - thầy
đã biến nó thành một vấn đề tầm thường, một bàn đạp để người ta nói về chứng
loạn thần kinh chức năng của mọi người.

Cửa lớp học bật
mở, mọi người đều ngước lên để nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Jack Force đang tiến
vào phòng. Anh chàng giải thích với thầy Orion về sự chậm trễ của mình, thầy
giáo vẫy tay:

- Ngồi xuống đi
Jack.

Jack đi ngang qua
phòng học tới chỗ ngồi còn trống duy nhất trong lớp - bên cạnh Schuyler. Trông
cậu ấy có vẻ mệt mỏi, một nếp nhăn nhỏ trong phần áo sơ mi dài tới lưng thò ra
ngoài và chiếc quần len rộng thùng thình. Một đường điện chạy dọc sống lưng
Schuyler, một cảm giác đau nhói chẳng dễ chịu chút nào. Cái gì đã thay đổi vậy?
Trước đây cô đã từng ngồi bên cạnh cậu, nhưng cậu không làm cô có cảm giác như
vậy, cho tới tận bây giờ. Jack không nhìn vào mắt cô, cô cũng cảm thấy sợ hãi
và ngại ngùng khi nhìn vào mắt cậu. Thật là kì quặc khi nghĩ về buổi tối hôm đó
cả hai người đều ở gần cái nơi mà Aggie đã chết.

Lúc này, xung
quang cô những kẻ hay vây lấy Mimi đang xầm xì to nhỏ về chuyện một con chuột
đồng đã bị bỏ đói cho đến chết khi những người này đi nghỉ.

- Mình yêu con
Bobo lắm! - một cô nàng nức nở trong chiếc khăn tay khi nghe mọi người nói
những lời thương cảm về con chuột của cô ả. Tiếp sau đó là những chuyện tầm
phào về con thằn lằn, chim hoàng yến và con thỏ trên boong tàu.

Schuyler nhìn
quanh rồi viết nguệch ngoạc lên rìa quyển sách. Đó là cách cô tách mình ra khỏi
thế giới này. Khi cô không thể chịu đựng được hơn nữa những câu chuyện rỗng
tuếch, những bài thuyết giảng toán không bao giờ kết thúc, những bài về quy
trình hoạt động của các đơn bào - Schuyler cắm cúi cào cào lên tờ giấy.
Schuyler rất thích vẽ. Những cô gái Anime và những cậu trai có đôi mắt tròn to,
những con rồng, những bóng ma, các đôi giày. Cô đang lơ đãng về phác thảo khuôn
mặt nghiêng nghiêng của Jack thì một bàn tay chìa tới và viết nguệch ngoạc lên
phía trên quyển vở của cô.

Schuyler ngước
lên, giật mình theo phản xạ cô che bản vẽ của mình lại.

Jack Force ủ rũ
gật đầu nhìn cô, rồi gõ nhẹ lên quyển vở của cô bằng chiếc bút chì, hướng đôi
mắt cô vào những từ cậu đã viết.

Aggie không chết
vì dùng thuốc quá liều. Cậu ấy đã bị giết.

Chương 7:

Khi ra tới cổng
trường, Bliss thấy một chiếc Rolls – Royce Silve Shadow đã chờ sẵn. Lần nào
nhìn thấy chiếc xe này cô đều cảm thấy xấu hổ. Ở phía trước, Jordan, cô em gái
cùng cha khác mẹ của Bliss đang chờ cô. Năm nay con bé mới mười một tuổi và
đang học lớp sáu.

Họ gần như là đến
đây quá sớm dù chẳng biết gì về Aggie.

Cửa xe bật mở,
một đôi chân dài bước ra. Bà mẹ kế của Bliss, thường được biết đến với cái tên
BobiAnne Shephered, đang mặc một chiếc đầm dài màu hồng bó sát người để lộ một
bộ ngực đầy đặn, dưới bàn chân là đôi giày cao gót hiệu Gucci, bà đang bắt đầu
đảo mắt nhìn quanh đám học sinh đứng túm tụm ở cổng trường.

Không biết đã bao
nhiêu lần Bliss ước ao bà mẹ kế sẽ cho cô được bắt taxi hay đi bộ về nhà như
bao học sinh khác ở trường Duchesne. Những chiếc Rolls Juicy, và cả chiếc nhẫn
đính kim cương 11 kara, tất cả chúng đều quá Texas. Sau hai tháng ở Manhattan,
Bliss học được rằng tất cả mọi người ở đây đều không khoe khoang sự giàu có của
mình. Ở lớp cô, những học sinh giàu có nhất chỉ mặc đồ hiệu Old Navy và có một
khoản chi tiêu khá ít ỏi. Nếu họ cần một chiếc ô tô thì bố mẹ họ chắc chắn sẽ
cho một chiếc ô tô hiệu Town Car màu đen, bóng loáng và giản dị. Ngay cả Mimi
cũng đi taxi. Việc cố tình khoe khoang về địa vị và sự giàu sang sẽ bị coi là
trưởng giả. Tất nhiên điều này cũng đúng với những học sinh mặc những chiếc
quần jean ố vàng hay loại áo len mà sợi đã xù hết cả ra được mua ở SoHo chỉ với
năm đôla. Ai ai cũng cố tạo cho mình cái vẻ nghèo khổ nhưng nghèo thì lại không
thể tha thứ được.

Lúc đầu, mọi người
ở trường nghĩ Bliss là một học sinh hiểu biết với cái túi trong giả hiệu Chanel
và đôi giày bóng loáng. Nhưng từ khi chiếc Rolls xuất hiện chẳng còn ai nghĩ
như thế nữa. Gia đình Llewellyn rất giàu có, đúng vậy, nhưng lại giàu có theo
kiểu tức cười, ngu ngốc và thiếu thẩm mĩ; chẳng khác gì không có tiền cả, dù
cho không hoàn toàn như vậy.

- Các con yêu
quý! – BobiAnne thốt lên với cái giọng cố tỏ ra nhẹ nhàng – Mẹ lo quá! – Bà kéo
hai cô con gái vào cánh tay gầy giơ xương của mình, áp cái má dầy bịch lớp phấn
trang điểm lên má họ. Bliss ngửi thấy mùi nước hoa bà vẫn thường dùng – thứ
hương thơm ngọt ngào nhân tạo. Mẹ đẻ của cô đã mất khi sinh cô. Bố cô chưa bao
giờ kể cho cô nghe về bà. Vì vậy mà cô chẳng có chút kí ức nào về mẹ cả. Năm cô
lên ba, bố cô lấy BobiAnne và chẳng bao lâu sau họ có Jordan.

- Thôi đi
BobiAnne. - Bliss giải thích – Chúng con ổn mà. Chúng con đâu phải là người bị
giết.

Bị giết. Tại sao
cô lại nói thế nhỉ? Cái chết của Aggie là một tai nạn cơ mà. Một vụ dùng ma túy
quá liều. Vậy mà cô đã buột miệng nói ra từ đó, trong khi thậm chí cô chưa từng
nghĩ về nó. Tại sao lại thế nhỉ?

- Ta ước rằng con
gọi ta là mẹ, con yêu ạ. Ta biết, ta biết, ta đã nghe. Cô gái nhà Carondolet
đáng thương đó. Mẹ con bé chắc sốc lắm, tội nghiệp. Thôi vào trong, vào
trong nào.

Bliss theo em gái vào trong ô tô. Jordan vẫn mang cái vẻ
chịu đựng như mọi khi, con bé đón nhận sự quan tâm giả tạo của mẹ mình với một
thái độ dửng dưng. Em gái của Bliss không giống cô mấy. Trong khi Bliss cao và
thon thả, mảnh mai thì Jordan lại thấp và thô kệch. Bliss có nét đẹp nổi bật
còn Jordan thì không được ưa nhìn cho lắm, thậm chí còn có thể coi là xấu xí,
BobiAnne không bao giờ ngừng chỉ ra sự khác biệt này. “Khác nhau quá, giống như
một con thiên nga với một con vịt vậy” bà than vãn. BobiAnne luôn cố gắng tìm
đủ mọi cách giúp Jordan giảm cân và nhắc con bé quan tâm hơn tới thời trang hay
“chế độ dinh dưỡng giúp làm đẹp”, trong khi luôn tán dương vẻ đẹp của Bliss đến
tận trời, chuyện này chỉ làm Bliss thêm bực mình.

- Từ giờ con đừng ra ngoài nếu không có người nào đó đi kèm.
Đặc biệt là cũng đừng có lẻn ra ngoài với Mimi Force rồi tới những nơi chỉ có
Chúa mới biết nữa. Hãy về nhà trước chín giờ tối. – BobiAnne nói, cắn ngón tay
cái với vẻ lo lắng.

Bliss đảo mắt. Vậy là giờ đây chỉ vì một cô gái nào đó chết
ở trong hộp đêm mà cô phải tuân thủ lệnh giới nghiêm đó ư? Từ khi nào bà mẹ kế
của cô lại quan tâm tới những chuyện như thế này vậy? Bliss bắt đầu tới các bữa
tiệc từ năm học lớp bảy. Cô đã uống rượu lần đầu tiên ngay sau đó, và đã có
những lần say đến ngớ ngẩn tại các bãi họp chợ; chị gái bạn của cô đã phải đến
đón sau khi cô nôn mửa và say không biết trời đất là gì trong đống cỏ khô đằng
sau Ferris Wheel.

- Bố con đã yêu cầu như vậy. – BobiAnne lo lắng nói - Từ giờ
con đừng nói gì với ta về vấn đề này nữa con nghe chứ?

Chiếc Rolls chạy ra khỏi cổng trường Duchesne, chạy dọc theo
các tòa nhà, rồi vòng ngược lại để dừng trước tòa nhà của gia đình Llewllyn
ngay khi băng qua đường.

Họ ra khỏi xe và tiến vào căn hộ của mình trong tòa nhà như
một lâu đài. Anthetum là một trong những địa chỉ lâu đời và danh tiếng của
thành phố. Nơi ở của gia đình Llewellyn là một căn hộ ba phòng thuộc những căn
hộ tốt nhất ở đây. BobiAnne đã mời hẳn một nhà thiết kế riêng để trang trí nơi
này, thậm chí bà còn đặt cho căn hộ một cái tên rất cao quý, Penthhouse dé
Reeves (Ngôi nhà của những giấc mơ) mặc cho tất cả những tiếng Pháp mà bà biết
chỉ kết thành vỏn vẹn một cái khăn (Dry Clean Seulement). Mỗi phòng trong căn
hộ được trang trí lòe loẹt, khoa trương, và chẳng có khoản phí nào được tiết
kiệm cả, từ chiếc bồn rửa mười tám kara vàng trong phòng ăn tới cái khay bằng
kim cương trong phòng khách.

Có một phòng khách “Versace” với rất nhiều các đồ cổ của một
nhà thiết kế đã chết, chúng được BoboAnne giành được trong một buổi bán đấu
giá, ngoài ra còn có những tấm gương lớn hình mặt trời, các ngăn kéo của Trung
Quốc được mạ vàng và còn có một bức tượng điêu khắc khỏa thân rất khoa trương
của Italy. Phòng khách là phòng “Bali” với sàn nhà màu gỗ, các ghế dài làm bằng
gỗ ráp và những lồng chim bằng tre. Mỗi nơi trong phòng là một đồ tạo tác của
Nam Á rất hiếm và đắt. Thậm chí còn có một phòng kiểu “cô bé lọ lem” bắt chước
theo một mô hình được trưng bày ở Thế Giới Disney, cộng thêm một manocanh đầu
đội mũ miện ba tầng và mặc một chiếc váy làm bằng sợi thủy tinh dài tới sàn.

Bliss nghĩ cái tên Ngôi Nhà Tang thì hợp hơn.

Bà mẹ kế đã bị kích động một cách đặc biệt vào buổi chiều
hôm đó. Bliss chưa bao giờ nhìn thấy bà hoảng sợ đến như vậy. BoboAnne thậm chí
còn không bận tâm đến những vết chân bẩn thỉu mà Bliss kéo lê trên tấm thảm
sạch sẽ.

- Trước khi ta quên mất thì cái này được gửi đến cho con
ngày hôm nay. – Bà mẹ kế đưa cho Bliss một cái phong bì rất lớn làm bằng vải
lanh trắng. Trọng lượng của cái phong bì này gây ấn tượng rất mạnh mẽ, giống
như một thiệp cưới. Bliss mở nó ra, tìm thấy một tấm các được rập nổi rất đậm.
Đó là một lời mời tham gia Ủy Ban Ngân Hàng Máu New York, một trong những hội
từ thiện lâu đời và có uy tín nhất New York; chỉ có con cháu của những gia đình
lỗi lạc nhất được mời như một thành viên nhỏ tuổi của hội. Ở trường Duchesne,
nó được gọi đơn giản là “Ủy Ban”. Khi một ai đó ở trường trở thành một thành
viên của Ủy Ban thì việc này sẽ nâng người đó lên một đẳng cấp mới, đẳng cấp
trung lưu, tầng lớp cao quý, họ bắt đầu có thể có tham vọng nhưng chẳng bao giờ
có thể vươn tới đỉnh cao của nó.

Đội trưởng của tất cả đoàn đội trong trường đều thuộc Ủy
Ban, cũng như biên tập của các tờ báo và niên giám, tuy nhiên Ủy Ban không phải
là một tổ chức công bằng; vì những đứa trẻ giàu có như Mimi Force, người không
tham gia bất kì hoạt động nào trong trường nhưng có bố mẹ là những người có thế
lực trong thành phố này, lại nghiễm nhiên có tư cách hội viên. Việc này chứng
tỏ tính hợm hĩnh, bè phái và riêng biệt đến cực độ của nó. Ủy Ban thậm chí chưa
bao giờ đưa ra danh sách đầy đủ thành viên – nếu như bạn ở bên ngoài, bạn chỉ
có thể suy đoán ai là thành viên, và chỉ có duy nhất một đầu mối, như chuông
của Ủy Ban, huy hiệu có hình con rắn vòng quanh cây thánh giá mà các thành viên
đeo sẽ tiết lộ điều này.

Bliss nghĩ là họ sẽ không giới thiệu các thành viên mới đến
cho đến mùa xuân, nhưng bì thư này lại thông báo cho cô về buổi gặp mặt đầu
tiên được quyết định vào thứ hai tới, tại căn phòng Jefferson của trường
Duchesne.

- Tại sao con lại muốn tham gia một Ủy Ban từ thiện cơ chứ?
– Bliss hỏi khi nghĩ chuyện này thật ngớ ngẩn. Tất cả những chuyện này còn vớ
vẩn hơn cả việc gây quỹ hay kế hoạch tổ chức tiệc tùng. Thế nào Dylan cũng sẽ
nghĩ chuyện này thật lố bịch cho xem. Nhưng không phải quan tâm tới việc Dylan
nghĩ gì. Chỉ là cho tới tận bây giờ Bliss vẫn chưa biết chính xác được tình cảm
của cô đối với cậu là như thế nào… Cô thấy vô cùng khó chịu khi không nói
“chào” lúc cậu vỗ nhẹ vào vai cô sáng nay. Điều này là lẽ đương nhiên vì đôi
mắt dè chừng của Mimi chẳng khi nào ngừng để ý cô cả, đã thế bản thân Bliss lại
quá nhát gan, cô không dám tỏ ra bất kì dấu hiệu nào chứng tỏ cô và Dylan là
bạn. Mà hai người là bạn thật ư? Tối thứ sáu vừa rồi là lần đầu tiên Bliss và
Dylan tỏ ra thân thiện với nhau.

- Không phải là con tham gia. Chính xác là con đã được chọn.
– BobiAnne nói.

Bliss gật đầu:

- Vậy là con buộc phải chấp nhận, đúng không?

BobiAnne tỏ ra
chắc chắn:

- Việc này sẽ làm
cho bố con và ta vô cùng hạnh phúc.

Buổi tối ngày hôm
đó, Jordan gõ cửa phòng ngủ của Bliss.

- Chị đã ở đâu
vào tối thứ sáu? – Jordan hỏi khi những ngón tay múp míp vẫn đặt trên nắm đấm
cửa. Đôi mắt đen láy của Jordan nhìn cô chằm chằm với cái cách khiến Bliss phải
bực mình.

Bliss lắc đầu. Cô
em gái này thật kì lạ. Con bé hoàn toàn trái ngược với Bliss. Khi hai người còn
nhỏ, Jordan suốt ngày lẽo đẽo theo Bliss tới khắp mọi nơi như một chú chó con
lạc mẹ, không ngừng thắc mắc tại sao nó không có mái tóc quăn, làn da mịn màng
và đôi mắt màu xanh da trời như Bliss. Hai chị em đã từng rất thân thiết. Nhưng
giờ đây nhiều thứ đã thay đổi. Jordan trở nên giữ kẽ và xấu hổ khi ở bên cạnh
Bliss. Đã hết cái thời mà con bé nhờ Bliss buộc tóc cho rồi.

- Ở Block 122, em
biết rồi đấy, một câu lạc bộ dành riêng cho những người nổi tiếng. Tuần trước
nó còn xuất hiện trên tờ US weekly. – Bliss trả lời - Nhưng tại sao? Ai muốn
biết chuyện này chứ? – Bliss đang ngồi trên chiếc giường công chúa, các giấy tờ
của Ủy Ban nằm la liệt trên cái chăn lông vịt. Lại nói về cái Ủy Ban từ thiện
này, nó đưa ra một danh sách thành viên dài vô hạn, một giấy chấp nhận cho
Bliss được gia nhập, một thông báo là sẽ có cuộc họp kéo dài hai tiếng vào mỗi
thứ hai.

- Đó chính là nơi
chị ấy đã chết phải không ạ? - Jordan nói với vẻ tò mò.

- Ừm. – Bliss gật
đầu, mà không buồn nhìn lên.

- Chị biết ai đã
làm chuyện đó, đúng không? – Jordan nói – Chị đã ở đó mà.

- Em có ý gì thế?
– Bliss hỏi, cuối cùng cô cũng buông những tờ giấy xuống.

Jordan lắc lắc
đầu:

- Chị biết mà.

- Thật tình thì chị
không biết em đang nói về chuyện gì. Em không theo dõi bản tin 411 à? Đây là
một vụ sử dụng ma túy quá liều. Giờ thì biến đi, cái mặt đáng ghê tởm. – Bliss
nói rồi quăng cái gối về phía cửa.

Jordan đang nói
về chuyện gì vậy? Con bé biết cái gì? Còn bà mẹ kế của cô nữa, tại sao bà lại
quá kích động về cái chết của Aggie như thế? Cả chuyện tham gia một ủy ban từ
thiện nào đó nữa, vấn đề cốt lõi ở đây là gì?

Nhật kí của Catherine
Carves

Ngày 25 tháng 11 năm 1620

Plymouth, Massachusetts

Tối nay chúng tôi tổ chức ăn mừng cuộc hành trình đã kết
thúc an toàn trong ngôi nhà mới. Có một tin rất đáng mừng – con người trên mảnh
đất mới này chào đón chúng tôi với vòng tay mở rộng và rất nhiều quà tặng. Họ
mang đến một loại chim rừng, một con chim khổng lồ có thể ăn cả một hạm đội, họ
còn hào phóng tặng cho chúng tôi rất nhiều rau và bắp. Đây chính là sự khởi đầu
mới đối với chúng tôi, thật phấn khởi làm sao khi nhìn vùng đất xanh tươi này,
chúng tôi sẽ biến đổi những cánh đồng hoang ở đây. Tất cả những giấc mơ của chúng
tôi sẽ trở thành hiện thực. Chúng tôi rời bỏ nhà cửa vì nơi này – với mục đích
lũ trẻ có thể lớn lên an toàn và khỏe mạnh.

-C.C

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.