Gia Tộc Ma Cà Rồng - Chương 26 - 27

Chương 26:

Lố bịch. Đó là một trong những từ ngữ mà Mimi yêu thích. Con
trăn Birkin? Thật lố bịch! Máy bay phản lực G-5 mới của bố cô? Thật lố bịch!
Bữa tiệc tại gia của Bliss Llewellyn? Lố bịch tột độ. Chẳng có gì giống như một
bữa tiệc có thể làm cho máu trong người cô tuôn chảy. Mimi nhìn quanh căn phòng
đang chật ních người. Gần như toàn bộ học sinh của trường Duchesne đều có mặt
tại đây, và một số lượng lớn Máu Đỏ trông rất thích thú. Cô rất vui khi thuyết
phục được Bliss tổ chức bữa tiệc này.

Gần đây mọi thức trở nên quá nghiêm ngặt vì những chuyện
liên quan đến trường học – mọi chuyện tập trung xảy ra ở giữa học kì, các học
sinh năm hai thì quá coi trọng đơn xin, nỗi buồn còn sót lại từ đám tang của
Aggie – và tất cả họ đều cần được thư giãn. Lúc đầu Bliss còn do dự, mè nheo
với Mimi hàng tấn việc vụn vặt, nhỏ nhặt kiểu như, Ai sẽ thông báo đây? Thức ăn
sẽ là gì? Ai sẽ là người mua bia? Đồ dùng thì thế nào? Nếu có chuyện gì xảy ra
thì sao? Một vài thứ thực sự rất đắt! Bliss làm cho Mimi gần như phát điên lên
vì cảm giác tội lỗi của mình.

- Để tất cả đấy mình lo. – Cuối cùng cô cũng phải nói như
vậy với Bliss.

Vì vậy, chỉ rất nhanh sau đó, Mimi trưng dụng ngay hẳn một
đội quân các nhà báo và những người lập kế hoạch cho các sự kiện để biến căn hộ
ba gian của gia đình Llewellyn thành một chốn ăn chơi kín đáo – có một quán bar
mở được bảo trợ (cứ như thể rượu chẳng gây chút ảnh hưởng nào tới họ vậy), đội
ngũ những người mẫu bưng bê các khay phục vụ chất đầy đồ ăn (khoai tây nhồi
trứng cá tầm, tôm hùm và các loại cocktail có vị hải sản), một lô một lốc túi
đựng các loại bánh kẹo đầy màu sắc đặt trên những sản phẩm sang trọng bên bể
bơi. Thậm chí Mimi còn thuê hẳn một đội các chuyên gia vật lí trị liệu, xoa bóp
bằng dầu thơm; chuyên gia mát xa người Thụy Điển để mát xa tay, chân và cả lưng
cho khách. Những “cảnh sát buông thả” mặc đồng phục trắng thì đấm bóp, tẩm quất
để giảm bớt căng thẳng cho cơ bắp của những học sinh có quyền lực nhất trong
trường.

Bliss về nhà để tìm vài vật dụng nhằm thay thế những cái
trường kỉ đốm vằn, các tấm thảm làm bằng vải lông và cả loại đèn Aero. Một DJ
đang cho mở nhạc trước lò sưởi.

- Đừng nổi đóa lên đấy nhé, được chứ? – Mimi đề nghị khi giơ
một cánh tay lên trước mặt Bliss.

- Chuyện gì? – Bliss hỏi khi vừa nhìn quanh ngôi nhà của bố
mẹ cô, nay đã bị biến đổi hoàn hoàn thành một hộp đêm hấp dẫn theo phong cách
những năm 60.

Mimi giải thích là cô đảm bảo các đồ dùng của bố mẹ Bliss
đều được bảo vệ và chuyển tới nhà kho, mọi thứ sẽ được trả lại như cũ vào sáng
mai trước khi bố mẹ Bliss trở về. Mimi lấy ý tưởng này từ một nhà thiết kế,
muốn biến ngôi nhà không có gì thành một nơi hoàn hảo để tổ chức tiệc tùng.

- Mình đúng là một thiên tài chứ còn gì nữa đúng không? Bằng
cách này cậu sẽ không phải lo lắng là sẽ có thứ gì đó bị ăn cắp hay bị vỡ cả. -
Mimi quả quyết – Mà cậu đã ở đâu vậy? Cậu tới muộn đấy!

Bliss lắc đầu, kinh hoàng. Bliss thắc mắc không biết bà mẹ
kế của cô sẽ nói gì nếu bà biết được mọi thứ trong căn hộ với cái tên mỹ miều
Penthouse des Reeves khi đang ở một nơi nào đó của Jersey. Bliss há hốc mồm
nhìn Mimi chỉ trong một giây, rồi cô huơ huơ tay lên tỏ vẻ đầu hàng và cất bước
về phòng để thay đổi không khí.

- Không cần phải cảm ơn mình đâu! – Mimi gọi với theo.

Bản remix cuối cùng (của nhóm Destiny’s Child hát cùng
Nirvana (1)) đang ầm ầm phát ra từ hệ thống dàn âm thanh nổi của gia đình
Llewellyn. Mimi cười vẻ mãn nguyện trong một góc tối. Cô liếm đôi môi rực rỡ
sắc đỏ của máu. Anh chàng bạn trai người Ý của cô đang ở đâu đó và chắc đang
bất tỉnh như thường ngày.

(1) Nirvana: Ban nhạc
Rock của Mĩ. Năm 1990 với sự tham gia của Dave Grhol ban nhạc trở nên nổi
tiếng.

- Một ly mactini vải chứ ạ? – Cô phục vụ bàn gợi ý Mimi một
ly cocktail.

Thứ đồ uống hoàn hảo. Mimi cười và uống cạn ly rượu. Sau đó
cô lấy thêm một ly khác, rồi một ly khác nữa trong khi người phục vụ chỉ biết
đứng nhìn cô chằm chằm.

- Khát à? - Một giọng nói vang lên từ đằng sau.

Mimi quay đầu lại.

Dylan Ward đang nhìn cô, mái tóc đen đã che khuất đôi mắt
của anh ta. Một cảm giác giống như khiếp sợ chạy qua người cô.

- Cậu mới là người khát phải không? – Cô nhếch mép.

Dylan nhún vai.

Mimi đi ngang qua
Dylan. Cô đang mặc một chiếc áo vét được cắt ngắn, làm bằng da màu đỏ hiệu
Dsquared và một chiếc váy xẻ tà bằng vải the hiệu Balenciaga ôm lấy những đường
cong quyến rũ của cô. Điều khiến cô bực mình là cậu chàng thậm chí chẳng buồn
quan tâm xem đôi chân cô trông đẹp như thế nào trong chiếc váy này. Cô không
thể chấp nhận được! Cô quan sát kĩ cổ cậu ta. Cho tới thời điểm này, không có
dấu hiệu nào chứng tỏ rằng Bliss đã cố gắng đánh kí hiệu cho một mối liên hệ.
Mimi khẽ mỉm cười. Một ý nghĩ xuất hiện trong đầu cô. Chà chuyện này sẽ rất thú
vị đây.

Nếu như cô cử
hành nghi thức Caerimonia Osculor lên Dylan trước khi Bliss làm điều đó, thì
Dylan sẽ bị buộc với cô mãi mãi. Cậu ta sẽ quên tất cả về Bliss. Sẽ thật đáng
đời cho Bliss vì vẫn tiếp tục gặp Dylan sau khi Mimi đã cấm cô ta làm vậy. Mặc
dù cô chẳng cảm thấy có chút hứng thú nào với Dylan, cô chỉ đang buồn chán mà
thôi.

Mimi hạ thấp cái
quai áo một cách khiêu gợi.

- Giúp mình một
chút được không? – Cô nhờ rồi kéo Dylan ra khỏi bữa tiệc.

Nhìn cái bóng
Mimi như một cô gái xinh đẹp, yếu ớt, và dù không nghĩ về điều đó thì Dylan vẫn
bị hút theo cô ta xa hơn, xa hơn nữa, tiến sâu vào trong bóng tối.

- Nhưng cô ấy đã
mời tôi! Tôi biết chủ nhân căn hộ này! – Schuyler tranh cãi. Cô chưa bao giờ
nghe thấy từ danh sách khách mời cho bữa tiệc tại gia này. Thực ra thì cô chưa
từng được mời tới một bữa tiệc như thế này trước đây. Thang máy dẫn tới tầng
thấp nhất của căn hộ, và Schuyler đã bị lộ bởi nhóm các cô gái PR sắc mặt lạnh
lùng.

- Có thư mời chứ?
- Một người trong số họ yêu cầu, giữ cô lại rồi nhìn chằm chằm vào bộ đồ không
thích hợp mà Schuyler đang mặc. Cô mặc một chiếc váy dài thắt ngang lưng với
nhiều lớp các chuỗi hạt bằng nhựa, một chiếc quần lửng làm bằng loại vải bông
dệt chéo bên ngoài đôi xà cạp màu đen, chân đi đôi bốt kiểu cao bồi mòn vẹt.

- Tôi chỉ mới
nghe về bữa tiệc ngày hôm nay. – Schuyler rên rỉ.

- Xin lỗi nhưng
cô không có tên trong danh sách. – Cô gái cầm một cái bìa kẹp hồ sơ nhắc lại,
có vẻ rất hí hửng với việc loại bỏ được Schuyler.

Schuyler định
quay lại thang máy thì Bliss xuất hiện từ khung cửa.

- Bliss! –
Schuyler kêu lên - Họ không cho mình vào.

Bliss bước tới.
Cô vừa tắm và thay một chiếc váy ôm sát người, mỏng manh, hiệu Missoni với
những sọc vằn ngoằn ngoèo và mang đôi xăng đan cao gót kiểu đấu sĩ. Cô khoác
tay Schuyler rồi kéo cô bạn ra khỏi chiến lũy các PR, mặc cho những lời phản
đối sau lưng. Cô dẫn Schuyler vào gian phòng chính, đông nghịt các học sinh
trường Duchesne đứng uống rượu ở quán bar, nằm ườn trên ghế, nhảy những điệu
thô bỉ chỗ cửa sổ.

- Cảm ơn. –
Schuyler nói.

- Mình xin lỗi về
chuyện vừa rồi. Tại Mimi cả đấy. Mình nói với cô ấy là bố mẹ mình vắng nhà và
ngỏ ý muốn tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ, vậy mà cô ấy đã biến mọi thứ thành thế
này, chẳng khác gì bữa tiệc sau Lễ Trao Giải MTV cả.

Schuyler cười. Cô
nhìn quanh… có một vài anh chàng và cô nàng đang quằn quại trong cái lồng treo
trên trần nhà, cô nhận ra một gương mặt nổi tiếng trong cái đám hỗn độn ấy.

- Đó chẳng phải
là…? – Schuyler hỏi khi thấy một diễn viên tuổi teen đang rót bia trước đám
đông ồn ào.

- À… - Bliss thở
dài – Đi nào, mình sẽ chỉ cho cậu nơi nghỉ ngơi thư giãn. Chỗ đó không giống
chỗ này đâu.

- Mình rất thích,
nhưng mình phải làm một việc trước đã.

Bliss nhướng mày.

- Ồ?

- Mình phải tìm
Jack Force.

Cô phải tìm Jack.
Cô phải nói với anh những gì đã xảy ra với cô. Họ gần như không nói chuyện với
nhau kể từ buổi khiêu vũ hôm ấy, nhưng cô biết anh ta là người duy nhất có thể
hiểu. Cô đang cố gắng để nắm bắt được các kí ức… Chúng đang tan biến dần… Cô
không nhớ được các chi tiết chính xác về nơi chốn, tại sao hay chuyện đó xảy ra
như thế nào… Chỉ trừ có đôi mắt, đôi mắt đỏ chập chờn trong bóng tối với hai
con ngươi màu bạc. Đôi mắt đỏ và những chiếc răng sắc nhọn.

Nhưng căn hộ của
gia đình Llewellyn giống như đang dãn nở một cách ma quái. Những nơi mà bạn
quay lại đều là phòng và phòng, với vô số các hành lang, các đồ quý giá thì được
giấu kín. Schuyler tìm ở bể bơi trong nhà, phòng tập thể dục với đầy đủ các
trang thiết bị, một spa với các nhân viên luôn túc trực trong tòa nhà với những
bàn mát xa và những loại dầu cơ bản, thêm vào đó là một phòng giải trí với rất
nhiều các trò chơi nổi tiếng từ rất lâu như vòng quay tài sản, trò chơi dùng
đồng xu, đồ chơi mái vòm, tất cả đều đang hoạt động hết công suất. Cô đẩy một
đồng xu vào trong rãnh rồi quay vòng.

BẠN LÀ LỮ KHÁCH
CỦA TRÁI TIM.

RẤT NHIỀU CUỘC
HÀNH TRÌNH ĐANG CHỜ BẠN.

Cô ước Oliver ở
đây  nhìn thấy điều này.

- Các cậu có thấy
Jack không? Jack Force ấy. – Schuyler hỏi bất kì ai mà cô gặp.

Người ta nói với
cô rằng nào là cậu ấy mới rời đi, hay là ở tầng khác, hay là vừa đến xong.
Dường như cậu có mặt ở khắp mọi nơi nhưng cũng chẳng ở nơi nào cả.

Cuối cùng
Schuyler cũng tìm thấy cậu trong một phòng ngủ dành cho khách vắng vẻ trên tầng
cao nhất. Anh chàng đang đánh ghi ta và hát một bài gì đó có giai điệu rất dịu
dàng. Ở tầng dưới là tiệc tại gia của thế kỉ vậy mà Jack lại có vẻ thích ở trên
cái tầng yên ắng này hơn.

- Schuyler phải
không? – Jack lên tiếng mà không cần ngước lên.

- Chuyện gì đó đã
xảy ra. – Cô nói, đồng thời đóng cánh cửa sau lưng một cách nhẹ nhàng. Thế là
cuối cùng cô cũng tìm được cậu, tất cả những tình cảm mà cô kiềm chế bấy lâu
nay bỗng dâng tràn. Cô run rẩy, quá sợ hãi đến mức thậm chí cô còn không thấy
Jack đoán được sự xuất hiện của cô chỉ bằng giác quan. Đôi mắt Schuyler mở to,
hoảng sợ. Chẳng cần nghĩ tới hai lần, Schuyler chạy ngay về phía Jack và ngồi
bên cạnh cậu.

Jack đưa một cánh
tay vòng qua người cô, che chở.

- Có gì không ổn
à?

- Hôm nay mình đi
chụp ảnh cho tạp chí, sau đó khi mình đang đi bộ một mình… và mình… mình không
thể nhớ được… - Schuyler lắp bắp. Về các hình ảnh. Ngay lúc này đây chúng như
đang bị đốt cháy bên trong não cô, và cô cảm giác như thể mình đang túm lấy
chúng… với tới chúng. Cô giữ chặt các tua kí ức… gần như có một chuyện gì đó
thật khủng khiếp đã xảy ra với cô… nhưng là chuyện gì? Từ ngữ nào có thể diễn
tả chính xác những gì đã xảy ra, và tại sao các kí ức lại phản bội cô?

- Mình bị tấn
công. - Cuối cùng cô đành lên tiếng.

- Cái gì? - Cậu
giận dữ. Cậu lắc lắc hai vai cô, rồi ôm cô chặt hơn - Bởi ai? Nói cho mình nghe
đi.

- Mình không nhớ.
Nó bỏ đi, nhưng nó… rất mạnh, mình không thể dừng nó lại. Đỏ… đôi mắt màu đỏ…
những cái răng… sắp sửa hút mạch máu mình… nhưng, hãy nhìn này, mình không có
lấy dù chỉ là một vết xước? Mình không hiểu.

Jack cau mày. Cậu
vẫn ôm cô.

- Mình sẽ nói với
cậu vài chuyện. Vài chuyện quan trọng.

Schuyler khẽ gật
đầu.

- Có cái gì đó
đang săn đuổi chúng ta. Cái gì đó ngoài kia đang săn đuổi Ma Cà Rồng. – Jack
nói một cách dịu dàng - Trước đây mình chưa chắc chắn, nhưng giờ thì mình tin
đó là thật.

- Ý cậu là sao?
Săn đuổi chúng ta? Cậu đừng làm cho mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn, được không?
Chúng ta là những người bất kì ai cũng phải sợ hãi.

Jack lắc lắc đầu.

- Mình biết chẳng
gì có thể giải thích được chuyện này cả.

- Vì Ủy Ban đã
nói là chúng ta không thể bị giết…

- Chính xác thì…
- Jack ngắt lời - Họ luôn nói chúng ta sẽ sống mãi mãi, rằng chúng ta bất tử và
không thể bị thương, rằng chẳng cái gì có thể giết được chúng ta, đúng không
nào? - Cậu hỏi.

Schuyler gật đầu.

- Đó là những gì
mình đang nói với cậu.

- Và họ đúng.
Mình đã thử. - Jack khẳng định.

- Thử cái gì? –
Schuyler ngạc nhiên.

- Mình đã nhảy ra
trước những chiếc tàu hỏa. Tự chém mình. Mình chính là người đã rơi khỏi cửa sổ
thư viện năm ngoái.

Schuyler nhớ lại
tin đồn này… một học sinh nào đó đã nhảy khỏi ban công tầng ba và hạ cánh xuống
đất. Nhưng cô không tin chuyện đó. Chẳng ai có thể sống sót sau cú rơi với độ
cao mười lăm mét mà chẳng hề bị thương, nhất là lại chạm đất bằng đôi chân của
họ.

- Tại sao cậu làm
thế?

- Để xem những gì
họ nói có thật không ấy mà.

- Nhưng cậu có
thể chết.

- Không. Mình không
thể. Ít nhất thì Ủy Ban đã đúng về điều này.

- Buổi tối hôm
đó… buổi tối ở trước hộp đêm Block 122… cậu đã bị chiếc taxi đó đâm.

Jack gật đầu.

- Nhưng nó không
làm mình bị thương.

- Đúng vậy. –
Schuyler gật đầu. Vì vậy mà cô đã thấy cậu bên dưới bánh xe taxi. Đáng lẽ cậu
ấy phải chết rồi. Thế mà cậu ấy lại xuất hiện trên vỉa hè, hoàn toàn nguyên
vẹn. Cô đã nghĩ rằng do cô đã quá căng thẳng vào tối hôm đó, mắt cô đã quá mỏi
mệt. Nhưng chuyện đó thực sự đã xảy ra.

- Schuyler nghe
mình này. Không gì có thể làm hại chúng ta… chỉ trừ…

- Trừ…?

- Mình không
biết. – Jack nắm hai bàn tay thành một quả đấm trong sự thất vọng – Nhưng có
cái gì đó ngoài kia. Ủy Ban không nói cho chúng ta mọi thứ.

Jack giải thích
rằng trước khi tiến hành cuộc gặp mặt đầu tiên, những thành viên lớn tuổi của
Ủy Ban đã quyết định không nói cho các thành viên mới về mối nguy hiểm. Thay vì
cảnh báo mọi người thì hiện tại tốt nhất không nên xa rời họ vào buổi tối. Như
thế là đủ vì họ nghĩ họ sẽ khám phá được sức mạnh thực sự của họ đầu tiên;
không có lí do gì để phải báo động ở những nơi chẳng có gì. Chỉ trừ một điều là
cậu ấy không tin họ. Cậu biết họ đang giữ vài bí mật.

- Họ đang làm gì
đó. Mình nghĩ trước đây đã có chuyện gì đó xảy ra, trong lịch sử của chúng ta.
Cái gì đó ở Plymouth khi chúng ta tới đây lần đầu tiên. Mình cố gắng để xới
tung nó lên, nhưng cứ như thể tầm nhìn của mình bị khóa vậy. Khi mình cố gắng
nghĩ về nó thì tất cả những gì mình nhớ chỉ là một từ. Một tin nhắn được đóng
đinh trên một cái cây trong một cánh đồng hoang vắng. Từ đó là: Croatan.

- Đó là gì? –
Croatan. Schuyler run bắn lên, âm thanh của từ này phát ra làm cô sợ hãi.

- Mình không
biết. – Jack lắc đầu - Thậm chí mình còn không biết nó là cái gì. Nó có thể là
bất kì cái gì. Có thể là một địa điểm, mình không chắc. Nhưng mình nghĩ đó
chính là điều họ không nói cho chúng ta. Cái gì đó với sức mạnh giết được Ma Cà
Rồng.

- Nhưng làm thế
nào mà cậu biết được? Làm sao cậu lại có thể chắc chắn đến như vậy? – Schuyler
hỏi Jack, cảnh báo.

- Bởi vì, như
mình đã nói với cậu, Aggie Carondolet đã bị giết. – Jack chăm chú nhìn vào đôi
mắt xanh sâu thẳm của Schuyler.

Schuyler im lặng.

- Và?

- Aggie là một Ma
Cà Rồng.

Schuyler há hốc
mồm. Phải thế rồi! Đó là lí do tại sao cô lại có cảm giác đồng cảm ở tang lễ.
Cô biết, dù gì Aggie cũng là một trong số họ.

- Cô ấy không bao
giờ quay lại nữa. Cô ấy đã ra đi. Máu cô ấy. - tất cả - bị hút ra khỏi cơ thể.
Kí ức, cuộc sống và linh hồn của cô ấy… ra đi. Bị hút ra, giống như việc chúng
ta hút Máu Đỏ vậy. – Jack buồn bã nói - Bị dập tắt. Bị tước đoạt.

Schuyler khiếp sợ
nhìn Jack. Đó không thể là sự thật.

- Và cô ấy không
phải là người đầu tiên. Trước đây chuyện này đã xảy ra rồi.

Nhật kí của Catherine
Carver

Ngày 25 tháng 12 năm 1620

Plymouth Massachusetts

Sự hoang mang tràn ngập khắp mọi nơi. Có tới nửa trong số
chúng tôi kiên quyết chạy trốn để tìm vùng đất an toàn hơn. Có lẽ sẽ đi về
hướng nam, xa khỏi nơi này. Hôm nay, Conclave tổ chức họp, thảo luận về các
chọn lựa. Họ thuyết phục John rằng một trong số chúng được che giấu ở đây giữa chúng
ta, rằng một trong số họ đã không thể chống lại sức mạnh của chúng. Ông ta
quyết định thuyết phục Các Trưởng Lão. William White đứng về phía ông ta, hắn
đã nói vậy. Tuy nhiên Myles Standish lại khá cương quyết về việc ở lại. Ông ta
cãi rằng không có bằng chứng, thậm chí thuộc địa Roanoke đã biến mất, rằng họ
đã bị Croatan tác động. Một lời nói dối mang tính lịch sử, ông ta nói, thậm chí
còn có thể là sự lừa dối có chủ tâm. Ông ta không tin những tin nhắn ấy rời
khỏi những cái cây. Conclave từng được ủng hộ, chuyện họ bị thất bại trong việc
đồng ý là chưa từng xảy ra. Đó không phải là cách chúng ta nghi ngờ. Myles
Standish đã lãnh đạo chúng ta rất tốt kể từ khi tôi có thể nhớ được. Nhưng John
chắc chắn ở đó là mối nguy hiểm. Ở lại hay bỏ trốn? Nhưng tôi sẽ đi đâu?

-C.C

__________________________

Chương 27:

Bliss đang lướt qua những học sinh năm nhất đang bình phẩm
những chiếc túi xách trên bàn rồi đi vòng quanh căn phòng. Cô cảm thấy nỗi
hoang mang trong lòng tăng lên. Cô không thể tìm thấy Dylan ở bất cứ đâu. Người
con trai mà cô muốn gặp đang mất tích.

Cô ngồi phịch xuống chiếc ghế dài làm bằng da, nhìn ra hành
lang dẫn đến các phòng mát sa. Có hai người đang đứng ở sau bức tượng điêu khắc
bằng băng. Cái dáng người cao cao ấy trông rất quen – tay áo bằng da trông như
đã sờn, những đường viền của chiếc khăn quàng bằng tơ màu trắng – đó chẳng phải
là…

- Dylan? – Bliss gọi.

Mimi quay lại. Khỉ thật! Đáng lẽ cô nên kéo anh chàng này
vào phòng tắm hoặc là một nơi nào đó để riêng tư hơn. Cô nhanh chóng rút những
chiếc răng nanh lại và nở nụ cười có thể coi là sáng chói nhất của cô.

- Bliss yêu quý. Cậu ở đó à? – Mimi ngọt ngào.

Dylan quay lại, đôi mắt cậu trông đờ đẫn như người mất hồn.

- Cậu đang làm gì vậy? – Bliss hỏi Mimi.

- Có làm gì đâu. – Mimi nhún vai – Bọn mình chỉ đang nói
chuyện thôi.

Bliss kéo Dylan ra khỏi góc khuất. Cô kiểm tra cổ cậu xem có
dấu vết gì không, may mà không có. Tốt quá. Cô nhìn Mimi một cách giận dữ rồi
dẫn Dylan đi khỏi đó.

- Cậu đang làm gì với cô ấy thế? – Bliss gặng hỏi.

Dylan nhún vai. Thậm chí cậu còn không nhận ra là mình đang
ở bên Mimi nữa là. Cậu biến mất trong trạng thái mụ mẫm như bị bỏ bùa vậy. Cậu
chớp chớp mắt rồi nhìn Bliss.

- Bliss, cậu đã ở đâu vậy? – Cậu hỏi, giọng đột nhiên bình
thường một cách đáng ngạc nhiên.

- Tìm cậu chứ còn ở đâu.

Dylan mỉm cười.

- Đi nào, mình muốn chỉ cho cậu xem phòng của mình.- Bliss
hồ hởi.

Trông Dylan thật kì lạ khi ở trong phòng của Bliss. Rất đàn
ông, hơi bụi… và thực tế. Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc giường công chúa màu
trắng của Bliss với chăn nhồi lông vũ phủ lông tơ có hình cây cối đến tấm thảm
màu xanh nhợt, giấy dán tường màu hồng, những cái ghế làm bằng mây màu trắng,
một ngôi nhà búp bê bốn câu chuyện, và những chiếc đèn sân khấu trên bàn trang
điểm.

- Được rồi, mình biết. Nó hơi trẻ con một chút. – Bliss thừa
nhận.

- Một chút á? – Dylan trêu chọc.

- Không phải mình. Mẹ kế của mình làm đấy. Bà ấy vẫn thích
mình chỉ mười hai tuổi hay gì gì đó.

Dylan cười vẻ chia sẻ. Cậu nhẹ nhàng đóng cửa và tắt bớt
đèn.

Tự nhiên Bliss cảm thấy bồn chồn.

- Thứ lỗi cho mình một giây. – Cô nói rồi lủi vào phòng tắm
để điều hòa lại nhịp thở.

Đây sẽ là lần đầu tiên của cô vì vậy cô có hơi sợ một chút.
Cô sẽ làm điều này… NÓ… Caerimonia Osculor… điều này sẽ trói buộc cậu với máu
của cô… cô sẽ trao cho cậu Nụ Hôn Thần Thánh… nhưng cậu vẫn chưa biết việc này.
Hình như chỉ khi bạn bắt đầu làm điều này… và họ - loài người - họ sẽ bắt đầu
quằn quại trong sự đê mê, sẽ rất nóng và đẫm mồ hôi và… và sau cùng cô sẽ cảm
thấy tốt hơn những gì cô từng cảm nhận.

Khi lưng cô bước ra ngoài, Dylan đã nằm sẵn trên giường,
lưng cậu dựa vào mấy cái gối phủ lông. Trông cậu rất gầy mà lại quyến rũ trong
chiếc áo thun hiệu Ben Folds. Cậu đá văng đôi giày hiệu Nice Dunks và đập đập
vào khoảng trống bên cạnh.

Bliss nhìn thấy khăn quàng cổ và cái áo khoác da của cậu
treo trên một chân giường, nó làm cho cô nảy ra một ý. Cô nhét một bản sao các
loại chìa khóa của cô vào túi.

- Cậu đang làm gì vậy? – Dylan hỏi.

- Không có gì, chỉ là đưa cho cậu vài thứ để cậu dễ dàng hơn
khi bọn mình bên nhau lần tới ấy mà – Bliss bẽn lẽn nói.

- À… đến đây nào, nhanh lên.

- Mình lạnh. – Bliss nói rồi trượt vào trong chăn.

Sau một giây, Dylan kéo cái chăn sang một bên lết đến bên
cô.

Họ nằm như thế một lúc, lắng nghe âm thanh của một bản nhạc
Rap đang dồn dập ở tầng hai.

- Đúng là cậu lạnh thật. – Dylan ngạc nhiên nói.

- Nhưng da của cậu lại rất ấm. – Bliss thì thầm.

Dylan vòng tay ôm lấy người cô. Họ bắt đầu hôn nhau… Bliss
biết ơn vô cùng vì lần này cô không ngất đi khi cô cảm thấy tay cậu đang dò dẫm
bên dưới cái váy, chạm tới áo lót của cô. Cô mỉm cười, nghĩ cậu trai nào cũng
giống nhau. Cậu làm những gì cậu muốn, nhưng không phải trước khi cô có được
những gì cô muốn.

Cô nhắm mắt lại, cảm thấy bàn tay ấm áp của cậu đang siết
chặt chiếc móc áo lót. Dylan kéo chiếc váy qua đầu cô. Bliss khẽ nhướn mình lên
khỏi giường một chút để giúp cậu, và sau đó cô nằm đó, trước mặt cậu với chỉ
duy nhất bộ đồ lót Cosabella.

Cô mở mắt nhìn cậu, kéo cậu vào sát hơn.

Dylan có một dấu chữ thập ở cánh tay, cậu kéo chiếc áo thun
qua ngực. Cậu gầy đến nỗi cô có thể cảm nhận được những chiếc xương sườn bên
dưới lớp da. Cả hai thở gấp hơn, và chỉ trong giây lát cậu đã nằm áp vào cô.

Bliss vuốt ve cổ Dylan và cảm thấy cái của cậu dưới quần
jean ép vào hai bắp đùi cô. Cô lăn lên người Dylan để nằm lên ngực cậu. Dylan
kéo Bliss gần hơn, tay cậu vuốt ve lưng cô rồi trượt xuống chiếc quần lót. Cô
bắt đầu hôn lên môi cậu, lên dọc quai hàm rồi theo đường đó cô liếm xuống bên
dưới.

Bliss cảm thấy những cái răng bắt đầu thò ra, cô sắp sửa làm
điều đó… Ngay bây giờ! – Cô có thể cảm nhận được dòng máu nóng, sền sệt của
cậu… cô nhướng hàm lên, đột nhiên căn phòng sáng ánh đèn.

- Cái quỷ gì vậy? – Dylan ngoái đầu khỏi cái chăn lông vịt.

Hai sinh viên năm hai cười khúc khích đứng ở hành lang nhìn
họ.

- Oao..!

Bliss ngước lên, răng nanh của cô vẫn đang nhô ra ngoài.

Hai cô gái ở cửa hét lên.

Bliss nhanh chóng thụt răng lại. Khỉ thật. Ủy Ban đã cảnh
báo với họ về việc này – họ không thể cho pháp Máu Đỏ nhìn thấy khi họ đang ở
tình trạng tự nhiên thật sự của họ. Hai người kia chỉ là những người mới lớn.
Có thể họ sẽ nghĩ họ chỉ đang tưởng tượng mà thôi.

Bỗng một âm thanh khá lớn xuất hiện ngay đằng sau Bliss.
Dylan rơi khỏi giường và lăn một cách nặng nhọc trên sàn.

Vẫn nằm bên dưới cái chăn lông vịt, cô quay lại để xem điều
gì làm cậu phải nhảy lên như thế. Bố cô đang đứng ở hành lang. Ông ấy từ đâu ra
vậy? Làm sao mà họ về nhà sớm thế? Bliss bò ra để lấy quần áo ở sau lưng.

- Chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy? – Ngài thượng nghị sĩ
hỏi – Bliss, con ổn chứ? Kia là ai?

Dylan nhảy lò cò xung quanh, kéo khóa chiếc quần jean lại và
lôi chiếc áo thun xuống. Cậu giật mạnh lấy chiếc áo khoác rồi xỏ chân vào đôi
giày.

- Ưm… hân hạnh được gặp ngài.

- Điều này có nghĩa gì? – Forsyth Llewellyn hỏi – Bliss, cậu
ta là ai?

Bliss vẫn chưa hết bối rối, cô nghe tiếng bước chân vội vã
của Dylan huỳnh huỵch trên các bậc thang.

Vậy cho tới lúc này, cậu chưa bao giờ là của cô cả.

- Thưa quý cô, quý cô sẽ giải thích mọi việc chứ? Chính xác
thì chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Và chuyên gì đã xảy ra với đồ đạc của
chúng ta? – Ngài thượng nghị sĩ không kìm nổi cơn tức giận.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.