Âm mưu ngày tận thế - Chương 27 - 28

Chương 27

Ngày thứ tám.

Waco. Texas.

Dan Wayne có một ngày không vui. Mà chính xác thì là một ngày
vô cùng tệ hại. Ông vừa trở về từ tòa án quận Waco, nơi ông phải đối mặt với
các thủ tục về vỡ nợ. Vợ ông dan díu với tay bác sĩ trẻ của bà ta và đang làm
thủ tục ly hôn ông với mục đích kiếm được một nữa tất cả những gì mà ông có
(điều đó có nghĩa là không gì cả, như ông đã quả quyết với luật sư của bà ta).
Và ông sẽ phải mất một trong những con bò đấu có hạng của mình. Dan Wayne cảm
thấy số mệnh thật đen đủi. Ông đã không làm gì để đến nỗi phải chịu tất cả
những chuyện này. Ông là một người chồng tốt, một chủ trại giỏi giang. Ông ngồi
lặng trong phòng làm việc, ngẫm nghĩ về tương lai ảm đạm.

Dan Wayne là một người đàn ông kiêu hãnh. Ông biết tất cả
những lời đùa cợt về những người Texas to mồm, nói khoác một tấc đến trời,
nhưng ông vẫn thật sự cảm thấy mình có điều gì đó đáng hãnh diện.

Ông sinh ra ở Waco, trong một khu vực nông nghiệp giàu có của
châu thổ sông Brazos. Waco là một thị trấn hiện đại, nhưng vẫn phảng phất hương
vị của quá khứ, thời mà nó hình thành, tồn tại và phát triển trên năm cây trụ:
gia súc, bông, ngô, trường học và văn hoá. Wayne yêu mến Waco bằng tất cả trái
tim và khối óc, khi ông gặp vị tu sĩ trên chuyến du lịch bằng xe bus ở Thụy Sĩ
kia, thì gần như ông đã nói suốt năm tiếng đồng hồ về cái thị trấn quê hương
mình.

Vị tu sĩ nói với ông là muốn rèn luyện tiếng Anh, nhưng thực
ra, khi nghĩ lại, thì hoá ra là gần như chỉ có một mình ông nói cả câu chuyện.

- Waco có tất cả mọi thứ, - Ông ta đã tâm sự với vị tu sĩ Thời
tiết của chúng tôi thì tuyệt vời. Chúng tôi không cho phép trời quá nóng hay
quá lạnh. Chúng tôi có hai mươi ba trường học trong vùng và có Đại học Baylor.
Chúng tôi có bốn tờ báo, mười đài phát thanh và năm đài truyền hình. Chúng tôi
có Phòng truyền thống mà ông phải choáng cả người. Ý tôi nói, ở đó là lịch sử.
Nếu ông thích câu cá, thưa Cha, thì sông Brazos sẽ là nơi mà ông không thể
quên. Rồi chúng tôi còn có một khu săn bắn và một trung tâm nghệ thuật lớn. Tôi
cam đoan với ông, Waco là một trong những thành phố có một không hai trên thế
giới. Ông phải đến thăm chúng tôi mới được.

Và vị tu sĩ già nhỏ bé đã mỉm cười, gật gật đầu, còn Dan Wayne
nghi hoặc, không hiểu ông ta nghe được bao nhiêu tiếng Anh.

Dan Wayne đã thừa kế của người cha một ngàn mẫu đất trang
trại, và đã làm đàn gia súc sinh sôi từ hai ngàn lên đến mười ngàn. Lại còn một
con ngựa đua đáng giá cả một gia tài nữa. Vậy mà bọn khốn kiếp đang toan cướp
đi tất cả của ông. Thị trường gia súc sụt xuống hoặc việc ông chậm trả tiền thế
nợ đâu có phải là lỗi của ông. Các nhà băng đều hùa vào để làm hại ông và cơ
hội duy nhất để ông ta tự cứu mình là tìm ra được người mua lại trang trại,
thanh toán cho các chủ nợ và giữ lại một chút tiền lãi…

Wayne đã nghe có một người Thụy Sĩ giàu có muốn mua một trang
trại ở Texas, và ông ta đã bay đi Zurich để gặp người đó. Nhưng té ra đó chỉ là
trò thả mồi bắt bóng. Cái trang trại trong đầu cái thằng cha công tử bột đó là
một hay hai mẫu đất với một cái vườn rau nhỏ xinh xinh.

Đó là lý do vì sao mà vô tình ông lại có mặt trên chuyến xe
bus khi cái chuyện kỳ lạ kia xảy ra. Ông đã có đọc về chuyện đĩa bay, nhưng ông
chưa bao giờ tin những chuyện đó cả. Giờ đây, nhờ Chúa, ông dứt khoát đã tin.
Ngay sau khi ông trở về, ông gọi điện một chủ bút một tờ báo địa phương.

- Johnny, tôi mới nhìn thấy một cái đĩa bay thật sự với mấy
xác người kỳ quặc chết trong đó.

- Thế hả? Ông có chụp tấm ảnh nào không thế, Dan?

- Không. Tôi có chụp mấy tấm, nhưng hỏng cả.

- Không sao. Chúng tôi sẽ cho một tay nhiếp ảnh tới đó. Nó đã
trên trang trại của ông phải không?

- Ồ không. Thực ra là nó ở Thuyh Sĩ kia.

Một thoáng im lặng.

- Ồ ra vậy, nếu như ông tình cờ nhìn thấy nó trên trang trại
của ông, Dan, thì gọi lại cho tôi nhé.

- Khoan. Một thằng cha cũng nhìn thấy, nó sẽ gửi cho tôi một tấm
ảnh mà…

Nhưng Johnny đã gác máy.

Thế đó.

Gần như là Wayne mong có một cuộc xâm lăng của những người từ
hành tinh khác. Có thể họ sẽ giết sạch những tên chủ nợ khốn kiếp của ông. Ông
nghe thấy có tiếng xe đang chạy vào và nhỏm dậy bước đến bên cửa sổ nhìn ra. Có
vẻ là một gã ở miền Đông.

Có thể lại là một chủ nợ khác. Những ngày này họ ở đâu ra mà
lắm thế cơ chứ.

Dan Wayne mở cửa trước.

- Xin chào.

- Ông là Daniel
Wayne…

- Bạn bè gọi tôi là
Dan. Tôi có thể làm gì cho ông thế?

Dan Wayne không hề
như Robert đã hình dung; một mẫu người Texas vạm vỡ. Ông ta thanh mảnh, dáng
quý tộc và điều bộ hơi rụt rè. Điều duy nhất thể hiện gốc gác của ông ta là
giọng nói.

- Tôi không biết
liệu có thể xin ông vài phút được không?

- Tôi cũng chỉ còn
ngần ấy thời gian, - Wayne nói. - Nhân tiện xin được hỏi, ông không phải là một
chủ nợ ư?

- Một chủ nợ ấy à?
Không?

- Tốt. Xin mời vào.

Hai người cùng ngồi
ở phòng khách. Đó là một căn phòng lớn với đồ đạc rất tiện nghi theo kiểu miền
Tây.

- Ông có một chỗ ở
đẹp quá, - Robert nói.

- Dạ. Tôi được sinh
ra trong ngôi nhà này. Tôi có thể mời ông uống gì nhỉ? Một chút gì mát, được
không?

- Không, cảm ơn.
Tôi không khát.

- Xin mời ngồi.

Robert ngồi xuống
chiếc đi văng bọc da mềm mại.

- Ông gặp tôi có
việc gì thế?

- Tôi được biết là
ông có đi một tuyến du lịch bằng xe bus ở Thụy Sĩ hồi tuần trước?

- Đúng thế. Cô vợ
cũ thuê người theo dõi tôi à? Ông không làm việc cho cô ta đấy chứ?

- Không, thưa ông.

- Ồ, - ông ta chợt
hiểu ra. - Ông quan tâm đến cái đĩa bay kia chứ gì. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy
gì khủng khiếp đến thế. Nó luôn thay đổi màu sắc. Và những sinh vật đã chết kia
nữa. - Ông ta rùng mình. - Tôi vẫn nằm mơ thấy nó.

- Ông Wayne, ông có
thể nói với tôi bất kỳ điều gì về những người khách trên cùng chuyến xe đó được
không?

- Xin lỗi. Tôi
không thể giúp gì ông. Tôi đi có một mình.

- Tôi biết, nhưng
ông có nói chuyện với những người khách khác chứ, phải không nào?

- Nói thật với ông,
tôi rất nặng đầu nặng óc. Tôi đã chẳng chú ý mấy tới bất kỳ ai khác.

- Ông có nhớ bất kỳ
chuyện gì về bất kỳ ai trong số họ không?

Day Wayne im lặng một lát.

- Ồ có một tu sĩ
người Italia. Tôi có nói chuyện với ông ta một chút. Ông ta có vẻ là một người
dễ mến. Tôi muốn nói để ông biết là cái đĩa bay kia thật sự làm cho ông ta
choáng váng. Ông ấy cứ nói mãi về chuyện quỷ sứ.

- Ông có nói chuyện
với ai khác nữa không?

Day Wayne nhún vai.

- Không hẳn… Chờ một phút. Tôi còn trò chuyện với ông chủ một
nhà băng ở Canada. - Ông ta đưa lưỡi liếm môi. - Nói thật với ông, tôi đang có
một chút khó khăn tài chính ở đây, với cái trang trại này. Có thể là tôi mất
nó. Tôi ghét cái đám chủ nhà băng khốn kiếp kia. Bọn chúng toàn là những kẻ hút
máu. Dù sao thì tôi nghĩ là cái thằng cha này có thể khác. Khi biết ông ta là
chủ nhà băng, tôi đã nói chuyện với ông ta về việc thu xếp một kiểu tín dụng
nào đó ở đây. Nhưng hắn cũng giống như tất cả bọn chúng thôi. Hắn không thể nào
hờ hững hơn thế được.

- Ông nói hắn ta ở Canada à?

- Phải, Fort Smith, trên mãi vùng Các lãnh thổ Tây Bắc. Tôi e
rằng đó là tất cả những gì tôi có thể nói với ông rồi đấy.

Robert cố giấu tâm trạng kích động của mình.

- Ông Wayne, xin cảm ơn ông, ông đã giúp ích rất nhiều. -
Robert đứng dậy.

- Thế thôi à?

- Thế thôi.

- Ông có muốn ở lại
dùng bữa tối không?

- Không, cảm ơn.
Tôi phải lên đường thôi. Chúc may mắn trong chuyện trang trại nhé.

- Cảm ơn.

Fort Smith, Canada. Các lãnh thổ Tây Bắc.

o O o

Robert đợi cho đến khi tiếng Hilliard xuất hiện trên máy.

- Có ông sĩ quan hả?

- Tôi đã tìm được một nhân chứng khác. Dan Wayne. Ông ta là
chủ trại Ponderosa, một trang trại bên ngoài Waco, Texas.

- Rất tốt. Tôi sẽ để cho cơ quan của chúng tôi ở Dallas nói
chuyện với ông ta.

Điện khẩn.

Tối mật.

NSA gửi Phó giám đốc
CIA:

Không ghi chép lại.

Bản số 1 duy nhất.

Trích yếu: Chiến dịch
Ngày Tận Thế.

6. Daniel Wayne - Waco.

Hết.

Tại Langley, Virginia, phó giám đốc Cục Tình báo Trung ương
đang trầm ngâm xem bức điện số 6. Công việc thật trôi chảy. Sĩ quan Bellamy
đang làm việc tuyệt hảo. Janus đã đúng. Người đàn ông đó luôn luôn đúng. Và ông
ta có quyền lực để những mong muốn của ta được thực hiện. Bao nhiêu quyền lực…
Ông ta nhìn bức điện một lần nữa. Chuyện này sẽ không khó khăn gì. Rồi nhấn cái
nút.

Hai người đàn ông đến trang trại bằng chiếc xe chở hàng màu
xanh sẫm.

Họ đỗ xe ngoài sân, ra khỏi xe và thận trọng nhìn quanh. Ý
nghĩ đầu tiên của Dan Wayne là họ đến để tịch biên cái trại. Ông ta mở cửa
trước cho họ.

- Ông là Dan Wayne?

- Vâng. Tôi đây.

Ông ta chỉ mới nói được có thế.

Người đàn ông thứ hai đã bước vòng lại phía sau và cầm một cái
bình da dùng để đựng rượu đánh mạnh vào đầu ông ta.

Một trong hai người đàn ông với vóc cao to hơn xốc ông chủ
trại đã bất tỉnh lên vai và mang ông ta ra ngoài chuồng bò. Hai người đàn ông
phớt lờ những con vật và đi thẳng vào phía trong cùng. Trong cái khoang đó là
một con ngựa giống màu đen tuyệt đẹp.

Người đàn ông cao to nói:

- Đây chỗ này.

Anh ta hạ Wayne xuống.

Người đàn ông thứ hai bước lại gần cửa khoang nhốt con ngựa,
và đánh nó bằng cái gậy có điện. Nó lồng lên, hất tung hai chân sau. Một cú
đánh mạnh hơn nữa vào mũi nó. Nó lồng lên điên cuồng, trong cái không gian chật
chội, va đập vào bốn góc, răng nhe ra và lòng trắng mắt ngầu lên.

- Nào, - người đàn ông cao to nhấc Dan lên và quăng ông ta vào
trong cái khoang của con ngựa đực.

Họ đứng nhìn cái quang cảnh đẫm máu trong vài giây rồi hài
lòng bỏ đi.

Điện khẩn.

Tối mật.

Phó giám đốc CIA gửi Phó
giám đốc NSA.

Không ghi chép lại.

Bản số 1 duy nhất.

Trích yếu: Chiến dịch
Ngày Tận Thế.

6. Daniel Wayne - Waco -
Đã bị thủ tiêu.

Hết.

Chương 28

Ngày thứ chín.

Fort Smith, Canada.

Fort Smith nằm ở vùng Các lãnh thổ Tây Bắc là một thị trấn
thịnh vượng với hai nghìn dân phần đông là chủ trại và những người chăn nuôi
gia súc cùng với một số ít thương nhân. Khí hậu ở đây khắc nghiệt, với những
mùa đông đài và băng giá, còn bản thân thị trấn này là một bằng chứng sống động
đối với thuyết Darwin về sự tồn tại của những gì thích nghi nhất.

William Mann là một trong những sinh vật thích nghi đó, một kẻ
sống sót. Ông ta sinh ra ở Michigan, nhưng hồi ngoài ba mươi tuổi, đã đến Fort
Smith trên một chiếc tàu đánh cá và cho rằng cộng đồng nơi đây cần có một nhà
băng tốt hơn. Ông ta đã chộp được cơ hội. Ở đó chỉ còn một nhà băng khác nữa và
William Mann mất không đầy hai năm để đẩy đối thủ của mình ra ngoài cuộc đấu.
Mann điều hành nhà băng rất đúng cách. Vốn say mê toán học, ông ta coi sóc để
sao cho những con số luôn luôn là có lợi cho mình. Ông rất hay nói tới câu
chuyện đùa về một người đàn ông đến một ông chủ nhà băng mượn tiền cho một ca
mổ khẩn cấp cho đứa con nhỏ của mình. Khi người vay tiền nói không có gì thế
chấp, ông chủ nhà băng bèn đuổi ông ta ra.

- Tôi sẽ đi, - người đàn ông nói, - nhưng tôi muốn bảo cho ông
biết rằng cả đời tôi chưa bao giờ thấy ai nhẫn tâm như ông cả.

- Đợi một chút, - Ông chủ nhà băng đáp lại. - Tôi sẽ cho ông
một khả năng này. Một trong hai con mắt tôi làm bằng thủy tinh. Nếu ông có thể
nói đó là bên mắt nào, thì tôi sẽ cho ông vay.

- Con mắt trái của ông. - Ngay lập tức, ông vay tiền đáp.

- Không ai biết chuyện này cả. Làm sao mà ông có thể đoán
được? - Ông chủ nhà băng kinh ngạc.

- Thật dễ thôi. Trong một thoáng, tôi tưởng là đã thấy một ánh
nhìn thông cảm ở con mắt bên trái, bởi vậy tôi biết nó là con mắt thủy tinh.

Câu chuyện đó, đối với William Mann, là bài học tốt cho một
nhà kinh doanh. Người ta không thể buôn bán trên cơ sở sự thông cảm. Phải nhìn
xuống mức thấp nhất. Trong khi các nhà băng khác ở Canada và Mỹ đổ liểng xiểng
thì nhà băng của William Mann mạnh hơn bao giờ hết. Nguyên tắc của ông ta rất
đơn giản: Không cho vay tín dụng để khởi đầu công việc làm ăn. Không đầu tư với
những trái phiếu vô tích sự. Không cho những người láng giềng vay, dù họ đang
có đứa con cần được giải phẫu gấp.

Mann hết sức kinh hãi trước hệ thống nhà băng Thụy Sĩ. Những
ông thần giữ của ở Zurich là chủ của các chủ nhà băng. Bởi vậy, một hôm,
William Mann đã quyết định phải đi Thụy Sĩ, trao đổi với một vài ông chủ nhà
băng ở đó để xem ông ta còn thiếu sót gì không, còn cách nào để có thể vắt thêm
từng xu Canada được không. Ông ta đã được tiếp đón tử tế, nhưng rốt cuộc thì
cũng không học được gì thêm. Các phương thức kinh doanh ngân hàng của ông ta là
đáng ngưỡng mộ, và các ông chủ nhà bằng Thụy Sĩ đã không hề ngần ngại nói ra
điều đó.

Hôm phải lên đường trở về, Mann quyết định tự cho mình một
cuộc du ngoạn trên dãy Alps. Chuyến đi thật chán ngắt. Phong cảnh thì đẹp,
nhưng cũng chẳng hơn gì cảnh quan Fort Smith. Một trong số những du khách, một
người Texas, đã cả gan toan thuyết phục ông ta cấp tín dụng cho một cái trang
trại đang vỡ nợ: ông ta đã cười vào mũi gã. Điều duy nhất trong chuyến đi được
coi là có chút thích thú, chính là vụ tai nạn của cái gọi là đĩa bay kia. Trong
một giây, Mann đã không tin vào sự thật đó. Ông ta tin đó là do chính phủ Thuỵ
Sĩ bày đặt ra để gây ấn tượng cho khách du lịch. Ông ta đã từng đến Thế giới
Walt Disney, và đã nhìn thấy những điều tương tự, trông thì như thật nhưng lại
là giả. Đó là con mắt thủy tinh của Thụy Sĩ, ông ta mỉa mai thầm nghĩ.

William Mann sung sướng được trở về nhà.

Từng phút của ông chủ nhà băng này đều được ấn định tỉ mỉ cho
mỗi ngày làm việc, và khi viên thư ký bước vào nói có một người lạ muốn được
gặp, thì ý nghĩ đầu tiên của Mann là mời ông ta đi.

- Ông ta muốn gì?

- Ông ta nói muốn phỏng vấn ông. Ông ta đang viết một bài báo
về các chủ nhà băng.

Đó lại là vấn đề hoàn toàn khác. Sự xuất hiện đúng cách là tốt
cho công cuộc kinh doanh. William Mann chỉnh lại chiếc áo khoác, vuốt tóc ngay
ngắn, và nói:

- Đưa ông ta vào.

Khách là một người Mỹ, ăn mặc sang trọng, điều đó chứng tỏ ông
ta làm việc cho một tạp chí hoặc một tờ báo lớn.

- Ông là Mann phải
không ạ?

- Phải.

- Tôi là Robert
Bellamy.

- Thư ký của tôi
nói rằng ông muốn viết một bài báo về tôi.

- Ồ không phải là
hoàn toàn về ông, - Robert nói. - Nhưng tất nhiên là ông sẽ nổi bật trong đó.
Tờ báo của tôi.

- Tờ nào vậy?

- Nhật báo Wall
Streets.

- À thế thì tuyệt
vời.

- Tờ Nhật báo cảm
thấy rằng hầu hết các chủ nhà băng đều quá xa rời với những gì đang xảy ra trên
thế giới. Họ ít khi di chuyển, họ không chịu đi tới những nước khác. Trái lại,
thưa ông Mann, ông có tiếng là rất hay đi.

- Tôi nghĩ là như
vậy, - Mann nói một cách khiêm nhường. - Thực tế là tôi vừa mới trở về từ
chuyến đi Thụy Sĩ tuần trước.

- Thật thế ư? Ông
có hài lòng với nó không?

- Có. Tôi đã gặp gỡ
một vài chủ nhà băng ở đó. Chúng tôi đã thảo luận về các vấn đề kinh tế thế
giới.

Robert đã rút ra
một cuốn sổ và đang ghi chép.

- Ông có thời gian giải trí không?

- Không hẳn. Ờ, tôi có một chuyến đi du ngoạn bằng xe bus.
Trước đây, tôi chưa bao giờ được thấy dãy Alps.

Robert ghi chép
thêm một chút.

- Một chuyến du
lịch. Đó chính là cái mà chúng tôi đang tìm kiếm, - Robert nói đầy vẻ khuyến
khích. - Tôi hình dung là ông đã gặp nhiều người đáng mến trên chuyến xe bus
đó.

- Đáng mến ư? - Ông
ta nghĩ đến cái người đàn ông Texas toan vay tiền. - Không hẳn là như thế.

- Ô?

Mann nhìn ông khách.
Tay phóng viên này rõ ràng là chờ ông ta nói thêm. "Tất nhiên là ông sẽ
nổi bật trong đó".

- Có một cô gái
người Nga.

- Thế ư? Hãy nói
với tốt về cô ta. - Robert ghi vào sổ.

- Ồ, chúng tôi bắt
chuyện với nhau, và tôi đã giải thích cho cô ta hiểu nước Nga lạc hậu như thế
nào và đang hướng tới những khó khăn khủng khiếp ra sao, trừ phi họ thay đổi.

- Hẳn là cô ta bị
gây ân tướng rất mạnh, - Robert nói.

- Ồ có chứ. Có vẻ
là một cô gái thông minh. Nghĩa là với người Nga. Ông biết đấy, tất cả họ đều
bị cô lập quá. Cô ta có nói tên không?

- Không, à…, khoan
nào. Olga gì đó.

- Cô ta có ngẫu
nhiên nói là từ đâu tới không?

- Có. Cô ta làm
việc tại một thư viện lớn ở Kiev.

- Đó là chuyến đi
nước ngoài đầu tiên của cô ấy, tôi đoán, là nhờ có cải tổ. Nếu như ông muốn
biết ý kiến của tôi… - Ông ta ngừng lời để cho Robert ghi lại - Về mặt chính
trị, Gorbachev đi quá nhanh, còn về mặt kinh tế thì ông ta lại đi quá chậm.

- Thật là kỳ lạ. -
Robert lẩm bẩm.

Anh bỏ ra nửa giờ
nữa với tay chủ nhà băng, nghe những bình luận chủ quan của ông ta về đủ mọi
thứ, từ Thị trường chung đến kiểm soát vũ trang. Anh đã không thể có thêm thông
tin gì về những hành khách khác.

Khi Robert trở về khách sạn, anh gọi ngay cho tướng Hilliard.

- Xin chờ một chút, ông chỉ huy Bellamy.

- Anh nghe thấy một loạt tiếng lách cách, và rồi tiếng tướng
Hilliard vang lên.

- Có! Ông sĩ quan?

- Thưa tướng quân, tôi vừa tìm ra một hành khách nữa.

- Tên?

- William Mann. Ông ta có một nhà băng ở Fort Smith, Canada.

- Cảm ơn. Tôi sẽ báo cho giới chức Canada nói chuyện với ông
ta ngay lập tức.

- Nhân thể có việc là ông ta trao cho tôi một manh mối khác.
Tối nay tôi sẽ phải bay đi Nga. Tôi cần có một thị thực của Intourist Nga.

- Ông đang gọi từ đâu đấy?

- Fort Smith.

- Dừng lại khách sạn Visigoth ở Stockholm. Sẽ có một phong bì
cho ông ở chỗ tiếp tân.

- Cảm ơn ngài.

Vào lúc mười một giờ đêm hôm đó, chuông cửa nhà William Mann
réo vang. Ông ta không hề đợi ai, và càng không ưa những khách viếng thăm bất
ngờ. Người quản gia đã nghỉ, và vợ ông ta đang yên giấc trong phòng riêng trên
gác. Khó chịu, Mann ra mở cửa. Hai người đàn ông mặc đồ đen đứng sững trước
ông.

- Ông là William Mann phải không?

- Phải.

Một trong hai người kia rút ra tấm căn cước.

- Chúng tôi ở Ngân hàng Canada. Chúng tôi có thể vào được
không?

- Có chuyện gì vậy? - Mann chau mày.

- Chúng tôi muốn thảo luận ở trong nhà, nếu như ông không phản
đối.

- Được. - Ông ta dẫn họ vào phòng khách.

- Mới đây ông đến Thụy Sĩ phải không?

- Câu hỏi làm cho ông ta bị bất ngờ.

- Cái gì? Phải, nhưng có chuyện quái quỷ gì thế?

- Trong thời gian ông đi vắng, chúng tôi đã kiểm tra sổ sách
của ông, ông Mann. Ông có biết là tại ngân hàng của ông thiếu hụt một triệu đô
la không?

William Mann nhìn hai người đàn ông, thất kinh.

- Các ông nói cái gì vậy? Tuần nào tôi cũng đích thân kiểm tra
sổ sách mà. Chưa bao giờ thiếu một đồng xu nào cả.

- Một triệu đô la, thưa ông Mann. Chúng tôi nghĩ là ông phải
chịu trách nhiệm biển thủ số tiền đó.

Mặt đỏ bừng lên, Mann thấy mình lắp bắp.

- Sao, sao các người dám… Cút khỏi đây ngay trước khi tao gọi
cảnh sát.

- Điều đó chẳng có lợi gì cho ông cả. Cái chúng tôi muốn ở ông
là phải biết hối hận.

Lúc này, ông ta nhìn họ chằm chằm, tức tối.

- Hối hận? Hối hận chuyện gì hả? Các người điên rồi.

- Không đâu, thưa ông.

Một trong hai người đàn ông rút ra một khẩu súng.

- Ông Mann, ngồi xuống.

- Ôi, lạy Chúa! Mình bị cướp rồi.

- Này, - Mann nói, - hãy lấy bất kỳ thứ gì các người muốn.
Không cần phải bạo hành và…

- Xin mời ngồi xuống.

Người đàn ông thứ hai bước đến bên tủ rượu. Nó bị khoá. Hắn
đập vỡ tấm kính và lấy ra một cái cốc uống nước lớn, rót đầy rượu và mang đến
chỗ Mann đang ngồi.

- Uống đi. Nó sẽ làm cho ông thấy thoải mái.

- Tôi, tôi không bao giờ uống sau bữa tối. Bác sĩ của tôi…

- Uống đi, nếu không cái ly sẽ đầy óc của ông đấy. - Gã kia gí
súng vào thái dương Mann.

Bây giờ thì Mann hiểu là mình đang ở trong tay hai thằng điên.
Ông ta run run cầm cốc rượu lên và uống một ngụm.

- Uống cạn đi.

Ông ta uống một ngụm lớn hơn.

- Các các ông muốn gì? - Ông ta cất cao giọng, hi vọng rằng bà
vợ có thể nghe thấy và đi xuống nhà, nhưng đó chỉ là một mong muốn tuyệt vọng.
Ông biết rõ bà luôn ngủ say như chết. Rõ ràng là hai người này đến để cướp bóc.
Tại sao họ không vơ vét rồi chuồn đi nhỉ?

- Muốn lấy gì thì lấy, - Ông ta nói. - Tôi sẽ không ngăn trở
gì.

- Uống nốt đi.

- Không cần phải thế này. Tôi…

- Uống nốt đi.

Gã đàn ông đánh mạnh vào phía trên tai, Mann kêu lên đau đớn.

Ông ta uống nốt chỗ Wishky còn lại và cảm thấy choáng váng.

- Két của tôi ở trong phòng ngủ trên gác, - Ông ta nói, giọng
bắt đầu líu lại. - Tôi sẽ mở nó cho các anh. - Có thể điều đó sẽ làm cho vợ
mình thức giấc và bà ta sẽ gọi điện cho cảnh sát.

- Không vội gì, - gã cầm súng nói. - Ông có nhiều thời gian để
uống.

Người thứ hai đi lại chỗ tủ rượu và rót đầy một ly khác.

- Đây!

- Không, thật mà, - William Mann phản đối. - Tôi không muốn.

Ly rượu được ấn vào tay.

- Uống đi.

- Tôi thật sự không…

Một quả đấm giáng vào chỗ bị báng súng đập. Mann suýt ngất đi
vì đau đớn.

- Uống đi.

Thôi được nếu như đó là điều chúng mày muốn thì sao lại không
nhỉ? Cơn ác mộng này càng qua nhanh càng tốt. Ông ta uống một ngụm lớn và đưa
tay bịt miệng.

- Nếu như tôi uống nữa, tôi sẽ nôn mất.

- Nếu như mà nôn, tôi sẽ giết ông. - Gã kia nói ngay.

Mann ngước nhìn hắn, rồi gã cùng đi với hắn. Dường như cứ mỗi
tên biến thành hai vậy.

- Các người muốn gì cơ chứ? - Ông ta lẩm nhẩm.

- Ông Mann, chúng tôi đã nói rồi. Chúng tôi muốn ông hối hận.

- Được. Tôi hối hận. - William Mann ngật ngưỡng gật đầu.

Hai gã mỉm cười.

- Ông thấy đấy, đó là tất cả những gì chúng tôi yêu cầu. Bây
giờ… - Hắn ấn một mẩu giấy vào tay Mann. - Tất cả những gì ông phải làm là
viết. Tôi xin lỗi. Hãy tha thứ cho tôi…

- Có thế thôi hả? - William ngước mắt lên vẻ u muội.

- Thế thôi. Và rồi chúng tôi sẽ đi khỏi đây.

Ông ta đột nhiên cảm thấy phấn chấn. Vậy là chuyện chỉ có thế.
Họ là những kẻ cuồng tín. Ngay sau khi họ đi, mình sẽ gọi cảnh sát và cho bắt
hết. Mình sẽ kiện để những kẻ khốn kiếp này bị treo cổ.

- Viết đi ông Mann.

Ông ta thấy khó tập trung đầu óc.

- Anh nói anh muốn tôi viết gì hả?

- Hãy viết, "Tôi xin lỗi. Hãy tha thứ cho tôi".

- Phải. - Ông ta cầm bút một cách khó khăn, cố tập trung và
bắt đầu viết. "Tôi xin lỗi. Hãy tha thứ cho tôi!"

Gã nhặt mảnh giấy từ tay Mann, những ngón tay cầm sát mép
giấy.

- Ông Mann, thế là tốt. Thấy dễ dàng chưa?

Căn phòng bắt đầu quay cuồng.

- Phải. Cảm ơn. Tôi đã hối hận. Bây giờ thì các anh đi chứ?

- Tôi thấy là ông thuận tay trái?

- Sao cơ?

- Ông thuận tay trái.

- Đúng.

- Gần đây, vùng này có nhiều tội phạm, ông Mann. Chúng tôi sẽ
để cho ông giữ khẩu súng này.

Mann cảm thấy một khẩu súng được đặt vào bàn tay trái mình.

- Ông có biết sử dụng một khẩu súng như thế nào không?

- Không.

- Rất đơn giản. Ông dùng như thế này nhé… - Gã ta đàn ông nâng
khẩu súng lên thái dương William và miết ngón tay của ông chủ nhà băng lên cò
súng.

Một tiếng nổ bị bóp nghẹt. Mẩu giấy dính máu được thả xuống
sàn nhà.

- Thế là xong, - một trong hai gã nói. - Chúc ngủ ngon, ông
Mann.

Điện khẩn.

Tối mật.

CGHQ gửi Phó giám đốc
NSA.

Không ghi chép lại.

Bản số 1 duy nhất.

Trích yếu: Chiến dịch
Ngày Tận Thế.

7. William Mann - Fort
Smih - Đã bị thủ tiêu

Hết.

***

Ngày thứ mười.

Fort Smith, Canada.

Sáng hôm sau, các nhân viên thanh tra ngân hàng báo cáo về
việc mất một triệu đô la tại nhà băng của Mann. Cảnh sát đã xếp cái chết của
Mann vào dạng tự sát.

Khoản tiền bị mất kia chẳng bao giờ được tìm thấy.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.