Âm mưu ngày tận thế - Chương 32 - 33
Chương 32
Williard Stone và Monte Banks là những kẻ thù tất yếu. Cả hai
đều là những con thú ăn thịt tàn bạo, và cánh rừng mà chúng đang lảng vảng rình
rập là những bức tường đá cao ngất trên Wall Street, với những chủ nhân đầy
quyền lực, những ông chủ tài chính cỡ bự và những vụ chuyển nhượng cổ phiếu
khổng lồ.
Hai người đã đụng độ nhau lần đầu tiên trong vụ giành giật một
công ty có lợi nhuận lớn. Williard Stone đã thắng thầu lần đầu và hi vọng là
không có trục trặc gì. Ông ta có thế lực quá mạnh và tiếng tăm của ông ta khủng
khiếp đến độ ít ai dám đương đầu nên đã rất đỗi ngạc nhiên khi được biết có một
nhà doanh nghiệp trẻ tên là Monte Banks đang tranh thầu với ông Stone buộc phải
nâng thầu và số tiền cứ cao lên mãi. Sau cùng Williard Stone cũng giành được
quyền kiểm soát công ty đó, nhưng với lãi suất thấp hơn nhiều so với dự tính.
Sáu tháng sau, trong một cuộc bỏ thầu để mua lại một hãng điện
tử lớn, Stone lại chạm chán Monte Banks.
Giá thầu cứ leo lên mãi và lần này thì Banks thắng.
Khi Williard Stone biết Monte Banks dự định cạnh tranh với
mình để giành quyền kiềm soát một hãng máy tính, ông ta quyết định đã đến lúc
phải đối mặt với đối thủ. Hai người đàn ông gặp nhau trên mảnh đất trung lập ở
đảo Paradise thuộc bang Bahamas.
Williard Stone đã cho điều tra kĩ lưỡng về lai lịch của địch
thủ và biết rằng Monte Banks xuất thân từ một gia đình kinh doanh dầu mỏ giàu
có và đã khôn khéo thương lượng để đưa di sản thừa kế của anh ta vảo một tổ hợp
quốc tế.
Hai người ngồi vào bàn ăn trưa. Williard Stone, già và khôn
ngoan, còn Monte Banks thì trẻ và hăng hái.
- Anh đang trở thành một cái ung nhọt nhức nhối đấy! -
Williard mở đầu câu chuyện.
Từ miệng ông nói ra thì đó là một lời khen ngợi lớn Monte
Banks mỉm cười.
- Anh muốn gì?
- Như ông thôi. Tôi muốn làm chủ thế giới này.
- Ồ, thế giới này đủ lớn. - Williard Stone trầm ngâm nói.
- Nghĩa là thế nào?
- Có đủ chỗ cho cả hai chúng ta.
Đó là ngày mà họ trở thành bạn của nhau. Mỗi người đều thành
công trong việc kinh doanh của mình một cách riêng rẽ, nhưng mỗi khi có những
đề án mới - gỗ, dầu, bất động sản - thì họ lại phối hợp với nhau, thay vì đối
chọi. Đã vài lần Cơ quan chống kinh doanh bất hợp pháp của Bộ Tư pháp đã cố
ngăn chặn những vụ làm ăn của họ, nhưng các mối quen biết của Williard Stone đã
luôn tỏ ra có ích. Monte Banks là chủ của những công ty hoá chất phải chịu
trách nhiệm trước sự ô nhiễm môi trường tràn lan trên các sông hồ, nhưng khi
anh ta bị truy tố, thì bản cáo trạng lại bị bỏ lửng một cách bí ẩn.
Hai người đàn ông đó có một mối quan hệ cộng sinh hoàn hảo.
Chiến Dịch Ngày Tận Thế là lẽ đương nhiên đối với họ, và cả
hai đều tham gia nhiều vào nó. Họ đang sắp kiếm được một hợp đồng mua mười
triệu mẫu rừng xanh tốt trong vùng nhiệt đới Amazon. Đó sẽ là một trong những
hợp đồng béo bở nhất mà họ kiếm được từ trước tới nay.
Họ không thể chấp nhận bất kỳ vật cản nào trên đường đi của
mình.
Chương 33
Ngày thứ mười ba.
Washington, D. C.
Thượng nghị viện Mỹ trong một kỳ họp toàn thể…
Vị thượng nghị sĩ trẻ từ bang Utah đang phát biểu và những gì
đang xảy đến với hệ sinh thái của chúng ta là một điều ô nhục quốc gia. Đã đến
lúc bộ máy vĩ đại này phải nhận ra rằng việc giữ gìn di sản quý báu mà các bậc
tiền bối đã để lại chính là nghĩa vụ thiêng liêng của mình. Không chỉ là nghĩa
vụ thiêng liêng mà còn là đặc quyền của chúng ta trong việc bảo vệ đất đai,
không khí, và các vùng biển khơi bị phá hủy trước những lợi ích đặc quyền ích
kỉ. Và chúng ta có làm điều này không? Chúng ta có làm việc một cách tốt nhất
với tất cả lương tâm của mình không? Hay chúng ta cho phép uy lực của đồng tiền
chi phối mình.
Kevin Parker, ngồi trong phòng dành cho khách thăm, đã đưa mắt
nhìn đồng hồ tới lần thứ ba trong vòng năm phút. Ông ta sốt ruột, không hiểu
bài diễn văn sẽ còn kéo dài bao lâu nữa. Ông ta ngồi chờ chỉ bởi lẽ sắp đến giờ
dùng bữa trưa với vị thượng nghị sĩ mà ông cần nhờ giúp đỡ. Kevin Parker thích
thú với việc đi ngang qua những hành lang quyền lực, chén chú chén anh với các
ông nghị, tiêu xài phóng tay để đổi lấy những ân huệ chính trị.
Ông ta lớn lên trong nghèo đói ở Eugene, tiểu bang Oregon. Cha
là người nghiện rượu, có một kho chữa gỗ nhỏ và đã biến cái nhẽ ra là một sự
kinh doanh ăn phát đạt thành một thảm họa. Cậu con trai phải làm việc từ tuổi
mười bốn, và bởi vì mẹ cậu đã bỏ đi theo một người đàn ông khác từ mấy năm
trước, nên cậu đã không hề có đời sống gia đình. Paker dễ dàng có thể trở thành
một kẻ lang bạt và kết thúc giống như ông bố, thế nhưng cứu cánh của cậu ta lại
là cái vẻ đẹp trai và thêm nữa, rất có cá tính. Paker có mái tóc vàng lượn sóng
và dáng dấp rất quý tộc mà hắn là thửa hưởng của ông cụ tổ lâu đời nào đó.
Một người giàu có trong thị trấn tiếc cho cái vẻ ngoài đó đã
dành cho cậu ta việc làm và nhiều sự khích lệ. Người giàu có nhất thị trấn, Jch
Goodspell, đặc biệt nhiệt tình giúp đỡ Paker và đã dành cho cậu ta một việc làm
ngoài giờ tại một trong những công ty của mình, và là một người độc thần, ông
ta thường mời Paker đến cùng ăn tối tại nhà.
- Cậu có thể thành đạt trong xã hội này đấy, - Goodspell nói,
- nhưng cậu không thể làm nên nếu không có bạn bè.
- Tôi biết thế, thưa ngài. Và tất nhiên đầu tiên là tôi biết
ơn thiện chí của ngài.
- Tôi có thể làm cho cậu nhiều hơn nữa, - Goodspell nói. Họ
đang ngồi trên chiếc đi-văng trong phòng khách, sau bữa ăn tối. Ông ta quàng
tay ôm lấy cậu. - Còn nhiều nữa. - Ông ta bóp vai cậu. - Cậu có một thân hình
đẹp, cậu biết thế không?
- Cám ơn ngài.
- Cậu có bao giờ cảm thấy cô đơn không?
- Thưa ngài, có. Lúc nào tôi cũng cô đơn.
- Ồ, cậu không phải cô đơn nữa. - Ông ta ve vuốt cánh tay cậu.
- Tôi cũng thấy cô đơn, cậu biết đấy. Người ta cần có ai đó để được ôm ấp, vuốt
ve.
- Vâng, thưa ngài.
- Cậu đã có cô bạn gái nào chưa?
- Có, tôi có đi cùng Sue Ellen một dạo.
- Cậu đã ngủ với con bé chưa?
- Không, thưa ngài. - Cậu đỏ bừng mặt.
- Kevin, cậu bao nhiêu tuổi rồi hả?
- Thưa ngài, mười sáu ạ.
- Đó là lứa tuổi tuyệt vời. Đã đến lúc cậu phải khởi đầu một
sự nghiệp. - Ông ta quan sát Paker một thoáng. - Tôi cam đoan là cậu sẽ rất khá
trong lĩnh vực chính trị.
- Chính trị ư? Thưa ngài, tôi không biết gì về nó cả.
- Vậy nên cậu sẽ phải đi học. Và tôi sẽ giúp cậu.
- Cám ơn ngài.
- Có rất nhiều cách để tỏ lòng biết ơn với người khác, -
Goodspell nói. Ông ta xoa xoa dọc đùi cậu bé. - Nhiều cách. - Ông ta nhìn vào
mắt Paker. - Cậu có hiểu ý tôi không.
- Có Jeb ạ.
Đó là lúc bắt đầu.
Khi Kevin tốt nghiệp trường trung học Churchill, Goodspell gửi
cậu đến Đại học Oregon. Cậu nghiên cứu môn khoa học chính trị, và Goodspell thu
xếp để người được ông ta bảo hộ được gặp mặt những nhân vật cần thiết. Họ đều
có ấn tượng tốt với người thanh niên đầy vẻ hấp dẫn. Với những mối quan hệ của
mình, Paker thấy mình có thể gắn kết lại những nhân vật quan trọng với nhau.
Việc trở thành một chuyên gia vận động hành lang ở Washington là một bước tự nhiên,
và Paker rất thạo việc.
Goodspell đã chết trước đó hai năm, nhưng lúc ấy thì Paker
cũng đã có được một tài năng với một sở thích đối với công việc mà người đỡ đầu
đã truyền dạy anh. Anh ta thích kiếm những cậu trai trẻ và đưa tới những khách
sạn khuất nẻo, nơi mà anh ta không bị nhận mặt.
Vị thượng nghị sĩ tiểu bang Utah rốt cuộc cũng đang kết thúc
bài phát biểu:
- … Và bây giờ tôi nói với các ngài rằng, sẽ phải thông qua dự
luật này nếu muốn cứu những gì còn lại trong hệ sinh thái của chúng ta. Vào lúc
này tôi muốn đề nghị một cuộc bỏ phiếu công khai.
Ơn Chúa, buổi họp vô tận này đã sắp kết thúc.
Kevin Parker nghĩ đến một buổi tối đang chờ đón ông ta, và bắt
đầu thấy hứng tình. Đêm hôm trước, ông ta đã gặp một cậu trai trẻ ở tiệm Danny
P. Street Station, một tiệm dành cho những kẻ đồng tính luyén ái nổi tiếng.
Thật không may là cậu trai kia đã có bạn. Nhưng buổi tối đó họ đã để ý đến
nhau, và trước khi ra đi, Paker đã viết mấy chữ và luồn vào tay cậu ta. Một
dòng chữ đơn giản "Đêm mai nhé". Cậu ta đã mỉm cười và gật đầu.
Kevin Parker vội vã mặc quần áo để đi. Ông ta muốn có mặt
trước khi cậu trai trẻ kia đến. Cậu ta thật quá hấp dẫn, và Paker không muốn để
ai đó nẫng mất. Chuông cửa réo vang. Mẹ kiếp. Paker ra mở cửa.
Một người lạ đang đứng đó.
- Kevin Parker?
- Phải.
- Tên tôi là
Bellamy. Tôi muốn nói chuyện với ông một phút.
- Ông phải hẹn
trước với thư ký của tôi. Tôi không bàn công việc sau giờ làm việc. - Paker
nóng nảy nói.
- Đây không hẳn là
công việc, ông Paker. Nó liên quan tới chuyến đi Thụy Sĩ của ông cách đây một
hai tuần.
- Chuyến đi Thụy Sĩ
của tôi à? Chuyện gì vậy.
- Cơ quan của tôi
quan tâm tới một vài người mà có thể là ông đã gặp ở đó. - Robert chìa tấm thẻ
CIA giả của anh ra.
Kevin Parker quan
sát người khách một cách thận trọng hơn. CIA có thể muốn gì ở ông ta nhỉ? Ở đâu
bọn họ cũng thò mũi vào. Mình có để hở sườn không nhỉ?
Không nên chọc tức
người này một tí nào cả. Ông ta mỉm cười.
- Mời vào. Tôi đang
vội vì một cuộc hẹn, nhưng ông nói là sẽ không quá một phút phải không?
- Không, thưa ông.
Tôi tin là ông đã đi một chuyến xe bus du lịch ra khỏi Zurich?
Vậy là cái chuyện
đó. Chuyện cái đĩa bay kia đây. Đó là cái thứ khủng khiếp nhất mà ông ta đã
từng nhìn thấy.
- Ông muốn biết về
cái đĩa bay đó phải không ạ, tôi muốn nói để ông biết đó là một hiện tượng phi
thường.
- Hắn là thế, nhưng
nói thẳng là cơ quan chúng tôi không tin vào chuyện đĩa bay. Tôi tới đây để xem
ông có thể nói gì cho tôi biết về những du khách cùng đi trên chuyến xe bus đó.
- Ồ chuyện đó thì
tôi sợ là không thể giúp được ông. Tất cả họ đều là những người lạ cả. - Paker
giật mình.
- Tôi biết thế, ông
Paker, - Robert nhẫn nại nói, - nhưng ông hẳn có nhớ điều gì về họ chứ.
- Có một đôi chút…
Tôi nhớ là có trao đổi vài lời với một tay người Anh đã chụp ảnh cho chúng tôi.
- Paker nhún vai.
Leslie Mothershed.
- Ai nữa?
- Ồ vâng. Tôi có nói chuyện chút xíu với một cô gái Nga. Cô ta có vẻ rất dễ chịu. Tôi nghi rằng cô
ta làm nghề giữ thư viện ở đâu đó.
Olga Romanchanko.
- Thật tuyệt ông
còn có thể nhớ tới ai nữa không, ông Paker?
- Không, tôi cho
rằng thế là… - À, có hai người đàn ông. Một là người Mỹ, một ông Texas.
Dan Wyane.
- Và người kia?
- Ông ta là một
người Hungary, chủ một gánh tạp kĩ, hay xiếc hay một thứ đại loại là như thế. -
Ông ta cố nhớ. Đó là một gánh tạp kĩ.
- Ông có chắc thế
không, ông Paker?
- Ồ chắc. Ông ta
còn kể cho tôi nghe vài chuyện về công việc của mình mà. Chắc chắn là ông ta
rất hồi hộp khi trông thấy cái đĩa bay ấy. Tôi nghĩ là nếu được thì ông ta đã
mang nó về gánh hát của mình để làm một tiết mục phụ rồi. Tôi phải thừa nhận
rằng đó là một cảnh thật kinh khủng. Đáng ra tôi phải nói về chuyện này nhưng
tôi không thể chịu được việc bị lẫn vào cái đám người kỳ quặc nhận xằng là họ
đã nhìn thấy những cái đĩa bay.
- Ông ta có tình cờ
cho ông biết tên mình hay không? Cái ông chủ gánh xiếc ấy.
- Có, nhưng đó là
một trong những cái tên ngoại quốc không thể phát âm được. Tôi e là mình đã
quên mất rồi.
- Ông còn nhớ gì
nữa về ông ta không?
- Chỉ duy nhất có
điều là ông ta rất vội trở về. - Ông ta đưa mắt nhìn đồng hồ. - Tôi còn có thể
làm gì nữa cho ông không? Tôi đã bị muộn rồi đấy.
- Thôi, cảm ơn ông
Paker. Ông đã giúp tôi rất nhiều.
- Có gì đâu ông ta
cười một cách nhã nhặn với Robert. Ông phải ghé thăm tôi tại văn phòng một lúc
nào đó. Chúng ta sẽ chuyện trò được lâu hơn.
- Thế nào tôi cũng
đến.
Gần xong rồi,
Robert nghĩ. Họ có thể nhận lấy công việc của mình và giao nó cho người khác.
Đã đến lúc thu vén những gì còn lại của đời mình và bắt đầu lại từ đầu.
Robert gọi điện thoại cho tướng Hilliard.
- Tôi đã gần xong rồi, thưa tướng quân. Tôi đã tìm ra Kevin
Parker. Ông ta là một chuyên gia vận động hành lang ở Washington, D.C. Tôi đang
trên đường để xác minh nốt người khách cuối cùng.
- Tôi rất hài lòng, - tướng Hilliard nói. - Ông đã làm việc
một cách tuyệt vời, ông sĩ quan. Hãy trở về chỗ tôi càng sớm càng tốt.
- Vâng thưa ngài.
Điện khẩn.
Tối mật.
NSA gửi Phó giám đốc
CIA.
Không ghi chép lại.
Bản số một duy nhất.
Trích yếu: Chiến dịch
Ngày Tận Thế.
9. Kevin Parker -
Washington, D. C.
Hết.
Khi Kevin Parker đến quán Danny, ông ta thậm chí thấy còn đông
khách hơn cả tối hôm trước. Những người đàn ông lớn tuổi thì mặc những bộ đồ
nghiêm túc trong khi hầu hết những người trẻ tuổi thì chỉ quần bò, áo thể thao
và đi giày ống. Có một số ít trông không giống ai, mặc những bộ áo liền quần
bằng da màu đen, và Paker luôn cảm thấy ghê tởm những "của" đó. Những
động tác thô bạo là rất nguy hiểm và ông ta chưa bao giờ lao vào cái thứ sống
gấp kỳ quặc đó.
Thận trọng, đó luôn luôn là khẩu hiệu của ông ta. Thận trọng.
Cậu thanh niên đẹp trai kia vẫn chưa có ở đó nhưng Paker cũng không sốt ruột.
Cậu ta sẽ đến sau, đẹp và tươi trẻ, khi những người khác đều đã mệt mỏi với
những thân thể ướt đẫm mồ hôi.
Kevin Parker bước lại quầy rượu, gọi một ly và nhìn quanh. Các
màn ảnh tivi trên tường đang truyền những hình ảnh của đài truyền hình MTW.
Danny là một quán S và M - đứng và làm dáng. Những người trẻ tuổi lựa những
dáng đứng tỏ ra quyến rũ nhất, trong khi những người già nua - người mua - sẽ
ngắm nghía họ và chọn lựa. Những quán S và M là loại thượng hạng nhất. Không
bao giờ có những vụ ẩu đả ở đó bởi lẽ hầu hết khách hàng đều mang theo những
chiếc răng bọc vàng, và họ không khi nào muốn bị đánh gãy răng cả.
Kevin Parker để ý thấy rằng nhiều vị khách đã chọn được bạn
chơi của họ. Ông ta lắng nghe những câu chuyện quen thuộc ở xung quanh, và
thích thú là nó vẫn rất quen thuộc, cho dù nó diễn ra ở tiệm rượu tiệm nhảy,
quán vidéo, hay ở những câu lạc bộ ngầm tuần nào cũng thay đổi địa điểm. Đó là
một thứ tiếng lóng riêng biệt.
"Nữ hoàng đó thì nước non gì. Cô ta nghĩ mình là tất cả.
"Hắn xả vào
tôi không phải lúc. Hắn ta giận dữ khủng khiếp. Nói những chuyện tế nhị…
"Bạn thích
trên hay dưới?
"Trên. Tôi
phải gọi hàng đã, em gái búng những ngón tay.
"Tốt. Tớ thích
họ.
"Hắn tưởng tớ
là cái đầu lọc… Đúng, đó là lối tớ về cân nặng, nước da, thái độ. Tớ bảo,
"Mary, Thưa chúng ta thế là xong". Nhưng cũng đau. Vì thế này tớ tới
đây đêm nay, cố gắng kiếm hắn nhé. Tôi có thể có thêm một ly được không?
Lúc một giờ sáng,
cậu thanh niên kia bước vào. Cậu ta nhìn quanh và trông thấy Paker, bèn đi tới
bên ông ta. Cậu ta còn xinh trai hơn là Paker nghĩ.
- Xin chào.
- Xin chào. Xin
lỗi, tớ hơi muộn.
- Không sao. Tôi
đợi được mà.
Chàng thanh niên
rút ra một điều thuốc lá và chờ người đàn ông lớn tuổi châm lửa cho.
- Tôi đã luôn nghĩ
đến cậu. - Paker nói.
- Thế hả?
Cặp lông mi của cậu
ta thật lạ thường.
- Đúng thế, tôi có
thể gọi cho cậu một ly chứ?
- Nếu ông thấy vui
với điều đó.
- Cậu có thích làm
cho tôi sung sướng không? - Paker mỉm cười.
Cậu ta nhìn thẳng
vào mắt ông ta và dịu dàng nói:
- Tôi nghĩ thế.
- Tôi nhìn thấy
người đàn ông đi cùng cậu ở đây đêm qua. Ông ta không hợp với cậu.
- Vậy ông sẽ hợp
với tôi chứ?
- Có thể lắm. Tại
sao chúng ta không thử xem nhỉ? Cậu có muốn đi dạo một chút không?
- Được đấy!
Paker rộn lên vì
hồi hộp.
- Tôi biết một nơi
ấm cúng và không bị ai quấy rầy.
- Tốt đấy. Tôi sẽ
không uống rượu kia nữa.
Khi họ vừa bước về
phía cửa trước thì hai cánh cửa đột nhiên mở toang và hai thanh niên vạm vỡ
bước vào quán. Họ chắn lối cậu thanh niên.
- Đây rồi đồ chó
đẻ. Tiền mày nợ tao đâu?
- Tôi không hiểu
anh định nói gì. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh… - Cậu ta nhìn lên, ngơ ngác.
- Đừng có nói với
tao cái kiểu cứt đái đó. - Gã kia túm lấy vai cậu và lôi ra ngoài phố.
Paker giận dữ nhìn theo. Ông ta những muốn can thiệp nhưng lại
không dám dính vào bất kỳ thứ gì có thể dẫn đến một vụ bê bối. Ông ta đứng chôn
chân tại chỗ nhìn cậu bé mất hút vào bóng đêm.
Gã thứ hai mỉm cười với Kevin vẻ thông cảm.
- Ông nên chọn bạn cẩn thận hơn. Cậu ta là điềm gở đấy!
Paker nhìn người
đang nói một cách kĩ hơn. Gã có mái tóc vàng và khá hấp dẫn, với một hình thể
gần như tuyệt hảo. Paker có cảm nghĩ rằng sau cùng thì chưa hẳn là đã mất toi
buổi tối nay.
- Có thể là cậu nói
đúng, - Ông ta nói.
- Chúng ta không
bao giờ biết số phận dành sẵn cho mình những gì, phải không nào? - Gã nhìn vào
trong mắt Paker.
- Đúng thế. Tôi là
Tom. Tên cậu là gì?
- Paul.
- Paul này, tôi có
thể mời cậu một ly chứ?
- Cám ơn ông.
- Cậu có chương
trình đặc biệt gì cho tối nay không?
- Cái đó tùy ở ông.
- Cậu có muốn cùng
qua đêm nay với tôi không?
- Nghe được đấy.
- Chúng ta đang nói
đến bao nhiêu tiền ấy nhỉ?
- Tôi thích ông.
Với ông thì hai trăm.
Ba mươi phút sau,
Paul dẫn Kevin Parker vào trong một tòa nhà cũ trên phố Jefferson. Họ lên thang
gác, tới tầng ba và đi vào một căn phòng nhỏ. Paker nhìn quanh.
- Tuềnh toàng nhỉ?
Vào một khách sạn thì hơn.
Paul nhoẻn cười.
- Ở đây riêng tư
hơn. Ngoài ra thì chúng ta chỉ cần một cái giường thôi mà.
- Cậu nói đúng. Sao
cậu không cởi quần áo ra đi? Tôi muốn nhìn thứ mà tôi đang mua.
- Tất nhiên. - Paul
bắt đầu cởi. Gã có một thân thể tuyệt vời. Paker nhìn gà và cảm thấy sự đòi hỏi
quen thuộc bắt đầu dâng lên.
- Bây giờ ông cởi
quần áo đi, - Paul thì thầm. - Nhanh lên, tôi thèm muốn ông.
- Tôi cũng thèm muốn
em, Mary. - Paker bắt đầu cởi quần áo.
- Ông thích kiểu
gì? - Paul hỏi. - Trên hay dưới?
- Chúng ta hãy dạo
đầu một chút đã. Xin lỗi về lối nói cầu kỳ. Chúng ta có cả đêm mà.
- Tất nhiên. Tôi
vào buồng tắm. - Paul nói. - Tôi sẽ trở lại ngay thôi.
Paker nằm trần
truồng trên giường, chờ đợi những lạc thú tuyệt diệu sắp đến. Ông ta nghe thấy
tiếng người bạn chơi ra khỏi buồng tắm và đi về phía giường. Ông ta dang tay
ra.
- Lại đây với tôi,
Paul, - Ông ta nói.
- Tôi đến đây.
Và Paker cảm thấy
đau nhói khi có một lưỡi dao cắm vào ngực. Hai mắt ông ta mở bừng ra, rồi ngước
lên, ngáp ngáp.
- Lạy Chúa, cái
gì…?
Paul mặc quần áo
vào.
- Đừng bận tâm về
chỗ tiền, - gã nói. - Đó là tiền phòng.
Điện khẩn.
Tối mật.
CIA gửi Phó giám đốc NSA.
Không ghi chép lại.
Bản số một duy nhất.
Trích yếu: Chiến dịch Ngày Tận Thế.
9. Kevin Parker -
Washington D.C - Đã bị thủ tiêu
Hết.
Robert Bellamy không kịp nghe bản tin tối bởi vì anh đã ở trên
một chuyến bay đi Hungary đề tìm kiếm người chủ gánh tạp kĩ.

