Âm mưu ngày tận thế - Chương 47 - 48 - 49

Chương 47

Anh đánh cắp một
chiếc xe ở Marseilles. Đó là chiếc Fiat 1800 Spider mui trần, đỗ trên một phố
phụ tối tăm. Nó được khóa và không hề có chìa khoá nào cắm trên công tắc. Không
khó khăn gì. Nhìn quanh để chắc không bị ai để ý Robert rạch tấm vải bạt nói xe
và thò tay vào bên trong mở chốt cửa. Anh ngồi vào trong xe và với tay xuống
phía dưới mặt bảng đồng hồ, lôi ra tất cả mớ dây công tắc điện. Anh giữ sợi dây
to màu đỏ trong một tay và tay kia cầm từng sợi còn lại dí vào nó cho đến khi
thấy bảng đồng hồ sáng lên. Sau đó, anh xoắn hai sợi đó với nhau và ghì những
sợi còn lại vào hai đầu dây vừa xoắn cho đến khi động cơ bắt đầu khởi động. Một
giây sau, Robert đã trên đường đi Paris.

Ưu tiên đầu tiên
của anh là tìm kiếm. Khi tới ngoại ô Paris, anh dừng lại tại một buồng điện
thoại công cộng. Anh gọi đến căn hộ của Lee và nghe thấy giọng nói quen thuộc
trên máy trả lời tự động:

- "Xin chào.
Tôi lấy làm tiếc là không có nhà, nhưng không có nguy cơ của việc tôi không trả
lời lại bạn. Hãy chờ tôi gọi lại". Robert nhẩm đếm các từ theo mã riêng
của họ. Các từ khoá là: Lấy làm tiếc… nguy cơ cẩn thận… Tất nhiên là điện thoại
bị nghe trộm. Lee đang chờ anh gọi, và đây là cách ông ta báo động cho Robert.

Anh ta phải kiếm
ông ta càng sớm càng tốt. Anh sẽ dùng một mã khác mà trước kia họ đã từng dùng.

Robert đi dọc theo phố Faubourg Saint-Honoré. Anh đã từng đi
trên phố này với Susan. Cô đã dừng lại trước một ô kính cửa hiệu và đứng theo
dáng của một manơcanh. "Anh có thích
em mặc bộ váy đó không, Robert?" - "Không, anh thà được thấy em không
mặc gì còn hơn".
Và họ đã thăm diện Louvre, và Susan đã đứng chết lặng
trước Mona Lisa, mắt cô ướt đẫm…

Robert đi về phía
trụ sở của tờ báo Le Matin. Trước cổng vào chừng một quãng phố, anh chặn một
cậu thiếu niên trên đường.

- Cậu sẽ muốn kiếm
năm mươi francs chứ hả?

- Làm việc gì ạ? -
Cậu bé nhìn anh một cách nghi ngờ.

Robert nguệch ngoạc
mấy chữ lên một mẩu giấy và trao nó cho cậu bé cùng với một tờ 50 francs.

- Chỉ việc mang cái
này vào cho báo Le Matin, mục tin rao vặt.

- Thế thì được.

Robert nhìn theo
cậu bé đi vào tòa nhà. Mẩu tin sẽ kịp được in vào số báo sáng hôm sau. Nội dung
của nó: Tily. Cha ốm nặng. Cần con. Hãy về gặp bố ngay. Mẹ.

Bây giờ thì chẳng
còn việc gì để làm ngoài chờ đợi. Anh không dám vào thuê buồng khách sạn bởi vì
họ có thể đã thông báo đi khắp các nơi. Paris là một quả bom hẹn giờ.

Robert lên một
chiếc xe bus du lịch đông khách và ngồi vào cuối xe, cố gắng giữ im lặng và
không đề ai chú ý. Nhóm du khách đến thăm khu vườn Luxembourg, điện Louvre,
lăng Napoleon và Les Invalides cùng hàng chục nơi khác. Và Robert luôn luôn cố
hoà lẫn vào giữa đám đông.

***

Ngày thứ hai mươi hai.

Paris, Pháp.

Anh mua vé xem một
buổi biểu diễn khuya tại rạp Moulin Rouge cùng với một nhóm du khách khác.

Buổi diễn bắt đầu
vào lúc hai giờ sáng. Sau đó, anh dành phần còn lại của đêm đi quanh khu đồi
Montmartre, từ quày này sang cái khác.

Các tờ báo sẽ không
xuất hiện trên các đường phố trước năm giờ sáng. Lúc năm giờ kém một vài phút,
Robert đã đứng chờ cạnh một sạp báo: Một chiếc xe tải màu đỏ dừng lại và thằng
bé ném một nắm báo xuống vỉa hè. Robert nhặt tờ đầu tiên lên. Anh lật mục quảng
cáo. Lời nhắn của anh ở đó. Bây giờ thì chẳng còn gì để làm ngoài việc chờ đợi.

Buổi trưa, Robert
lững thững đi vào một tiệm bán thuốc lá nhỏ, nơi hàng chục những mẩu tin nhắn
được dán vào một tấm bảng. Đó là những lời rao tìm người làm, cho thuê nhà,
sinh viên tìm người cùng thuê phòng, bán xe đạp. Ở giữa tấm bảng, Robert thấy
mẩu tin mà anh đang tìm kiếm. "Tilly mong gặp anh. Gọi cô ấy ở 50 41 26
45."

Lee Po trả lời ngay
ở tiếng chuông đầu tiên.

- Robert hả?

- Chào Lee.

- Lạy Chúa, chuyện
gì xảy ra vậy?

- Tôi đang hi vọng
là anh sẽ nói cho tôi biết.

- Anh bạn, người ta
đang chú ý đến anh hơn cả chú ý đến tổng thống Pháp đấy. Các bức điện đang xoay
quanh anh. Anh đã làm gì vậy? Thôi, đừng nói. Dù sao chăng nữa thì anh cũng
đang rất nguy. Họ đã nghe trộm điện thoại của Sứ quán Trung Quốc, cả điện thoại
của tôi ở nhà cũng vậy và họ đang theo dõi căn hộ của tôi. Họ đã hỏi tôi rất
nhiều về anh.

- Lee, anh có biết
tất cả những chuyện này là…

- Không nói qua
điện thoại được. Anh có còn nhớ căn hộ của Tống ở đâu không?

Bạn gái của Lee.

- Có

- Tôi sẽ gặp anh ở
đó sau nửa giờ nữa.

- Cám ơn.

Robert hoàn toàn
hiểu rõ Lee đang tự dấn thân vào nguy hiểm như thế nào. Anh nhớ lại chuyện đã
xảy ra với Al Traynor bạn của anh ở FBI. Mình như một con chim lợn khốn kiếp.
Cứ đến gần ai là người đó lại phải chết.

Căn hộ đó nằm trên
phố Benouville trong một khu vực yên tĩnh của Paris. Khi Robert tới, bầu trời u
ám với những cơn mưa dông và anh có thể nghe thấy tiếng sấm xa xa. Anh đi vào
hành lang và bấm chuông cửa một căn hộ. Lee Po mở cửa ngay lập tức.

- Vào đi, - ông ta
nói. - Nhanh lên.

Lee Po đóng cửa và
khoá lại. Kể từ lần anh gặp trước, Lee Po đã không có gì thay đổi. Ông ta cao,
gầy và vẫn cứ như trẻ mãi.

Hai người đàn ông
bắt tay nhau.

- Lee, anh có biết
chuyện quái quỷ gì đang xảy ra không?

- Ngồi xuống, Robert.

Robert ngồi xuống.

Lee quan sát anh một thoáng.

- Anh đã bao giờ nghe nói về Chiến dịch Ngày Tận Thế chưa?

- Chưa. Nó có liên quan gì tới những vật thể bay lạ không hả?
- Robert chau mày.

- Hoàn toàn liên quan tới những cái đĩa bay ấy, Robert, thế
giới đang đứng trước một thảm hoạ.

Lee Po bắt đầu đi đi lại lại.

- Những sinh vật lạ đang đến trái đất để hủy diệt chúng ta. Ba
năm trước, họ đổ bộ xuống đây và gặp gỡ các quan chức chính phủ để đòi tất cả
các cường quốc công nghiệp đóng cửa các nhà máy hạt nhân và chấm dứt việc đốt
các nhiên liệu hóa thạch.

Robert chăm chú nghe, kinh ngạc.

- Họ đòi ngừng sản xuất dầu mỏ, hóa chất, cao su chất dẻo.
Điều đó có nghĩa là việc đóng cửa hàng nghìn nhà máy trên thế giới. Các nhà máy
sản xuất ô tô và sát thép sẽ buộc phải đóng cửa. Nền kinh tế thế giới sẽ trở
thành một mớ hỗn loạn.

- Vì sao họ lại…

- Họ tuyên bố rằng chúng ta làm ô nhiễm vũ trụ, hủy hoại trái
đất và các đại dương… Họ muốn chúng ta ngừng sản xuất vũ khí, ngừng gây chiến
tranh. Một nhóm các nhân viên quyền lực từ mười hai nước đã tập hợp lại - đó là
những nhà công nghiệp hàng đầu của Mỹ, Nhật Bản, Nga, Trung Quốc… Một người có
mật danh là Janus đã phối hợp các cơ quan tình báo trên khắp thế giới vào Chiến
dịch Ngày Tận Thế để ngăn chặn những sinh vật lạ kia. - Ông ta quay lại nhìn
Robert. - Anh đã nghe về SDI chứ?

- Cuộc chiến tranh giữa các vì sao. Các hệ thống vệ tinh nhằm
bắn hạ các tên lửa đạn đạo xuyên lục địa của Liên Xô.

Lee lắc đầu.

- Không. Đó là cái vỏ ngoài. SDI được tạo ra không phải để
chống lại những người Nga. Nó đang được nhằm vào mục tiêu cụ thể là bắn hạ các
đĩa bay. Đó là cơ hội duy nhất để ngăn chặn họ.

Robert ngồi lặng người, cố gắng lĩnh hội hết những gì Lee Po
đang nói, trong lúc những tiếng sấm lớn dần.

- Ý anh nói là các Chính phủ đứng sau…

- Chúng ta hãy cho rằng có các phe phái bên trong mỗi chính
phủ. Chiến dịch Ngày Tận Thế đang được điều hành một cách riêng biệt. Giờ thì
anh đã hiểu chưa?

- Lạy Chúa. Các chính phủ không biết rằng… - Anh ngước nhìn
Lee Po. - Lee, làm sao mà anh biết rõ như thế?

- Robert, rất đơn giản thôi. - Lee trầm ngâm nói. - Tôi là mối
liên hệ với Trung Quốc. - Trong tay ông ta xuất hiện một khẩu Beretta.

Robert trố mắt nhìn khẩu súng.

Lee xiết cò và tiếng súng hòa lẫn với tiếng sét chói tai và
một ánh chớp sáng loà ngoài cửa sổ.

Chương 48

Vài giọt nước mưa trong trẻo đầu tiên đã làm cô tỉnh giấc. Cô
đang nằm trên một cái ghế trong công viên, kiệt sức đến không đi được nữa. Trong
hai ngày qua cô đã cảm giác thấy sức sống đang rời khỏi cô. Mình sẽ chết ở đây,
trên hành tinh này. Cô bồng bềnh trôi vào cái mà cô nghĩ là giấc ngủ cuối cùng
của mình. Và rồi một trận mưa đổ đến. Trận mưa may mắn. Cô gần như không thể
tin nổi. Cô ngẩng đầu lên và cảm thấy những giọt nước mát lăn xuống trên mặt
cô. Trời mưa mỗi lúc một to hơn. Dòng nước mát lành, tinh khiết. Rồi cô đứng
dậy và vươn hai tay lên cao, để cho nước đổ xuống người, mang lại cho cô sức
mạnh mới, làm cho cô sống lại. Cô tắm mình trong mưa, và hấp thụ nó vào ngay
trong thân thể mình, cho đến khi cô thấy sự mệt mỏi biến mất, thấy mình mỗi lúc
một khoẻ hơn lên, cho tới sau cùng, cô nghĩ, mình đã sẵn sàng. Mình có thể nghĩ
một cách mạch lạc. Mình biết ai có thể giúp mình tìm đường trở về. Cô lấy ra
cái máy phát nhỏ, nhắm mắt lại, và bắt đầu tập trung đầu óc.

Chương 49

Chính cái ánh chớp sáng loà đã cứu mạng cho Robert. Ngay cái
lúc Lee Po xiết cò, ánh chớp bên ngoài cửa sổ bừng lên đột ngột đã làm cho ông
ta bị phân tán trong giây lát. Robert dịch người và viên đạn đã trúng vào vai
phải anh chứ không phải vào ngực.

Khi Lee nâng nòng súng để bắn nữa, Robert co chân đạp mạnh,
đánh bật khẩu súng khỏi tay ông ta. Lee chồm về phía trước và đấm mạnh vào chỗ
vai bị thương của Robert. Đau một cách khủng khiếp. Cái áo khoác của anh thấm
đầy máu. Anh bất ngờ đánh mạnh cùi chỏ về phía trước.

Lee thét lên đau đớn. Ông ta trả đòn, bắt một cú chặt cổ chết
người, và tránh được. Hai người đàn ông thủ thế với nhau, cả hai đều thở dốc,
cố tìm một chỗ hở của đối phương để ra đòn. Họ lặng lẽ chiến đấu như trong một
trận quyết đấu có tính nghi lễ từ thời tiền sử và mỗi người đều biết rằng chỉ
một người còn được sống mà bước ra khỏi chỗ này. Robert đang đuối sức đi. Vết
thương ở vai anh mỗi lúc một đau, và anh có thể nhìn thấy cả máu mình đang nhỏ
giọt xuống sàn nhà.

Thời gian đứng về phía Lee Po. Mình phải dứt điểm nhanh chóng,
Robert nghĩ. Anh bước tới với một cú đá chính diện nhanh. Thay vì né người, Lee
hứng chịu toàn bộ sức nặng của cú đá và đủ gần để đánh thẳng khuỷu tay vào vai
Robert. Robert lùi lại. Lee sấn tới với một cú đá hiềm hóc, và Robert loạng
choạng. Lee chồm tới ngay lập tức, đấm liên tiếp, hết cú này đến cú khác vào
vai anh, dồn anh ngang qua phòng. Robert đã quá yếu để có thể ngăn được trận
mưa những cú đấm kia. Mắt anh bắt đầu mờ đi. Anh đổ vào người Lee, túm lấy ông
ta và hai người ngã xuống, làm vỡ tan cái mặt bàn bằng thủy tinh. Robert nằm
trên sàn, kiệt sức. Thế là xong, anh
nghĩ. Chúng đã thắng.

Anh nằm đó gần ngất đi, chờ Lee kết liễu mạng sống của anh.
Không có gì cả. Chậm chạp, đau đớn, Robert ngẩng đầu dậy. Lee nằm bên cạnh anh
trên sàn nhà, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần. Một mảnh kính lớn đâm vào ngực
ông ta như một lưỡi dao găm trong suốt.

Robert cố ngồi dậy. Anh rất yếu vì mất máu. Vai anh đau buốt.
Mình phải kiếm một bác sĩ, anh nghĩ.

Có một cái tên - ai đó mà cơ quan này thường dùng ở Paris -
một người nào đó ở bệnh viện Mỹ. Hilsinger.

Đúng rồi. Leon Hilsinger.

***

Bác sĩ Hilsinger đang sắp rời khỏi phòng làm việc lúc cuối ngày
thì điện thoại gọi tới. Cô y tá của ông đã về nhà nên ông phải tự nghe điện.
Giọng nói ở đầu đằng kia líu lại.

- Bác sĩ Hilsinger phải không?

- Vâng. Đây là
Robert Bellamy… Cần có sự giúp đỡ của ông. Tôi bị thương nặng lắm. Ông sẽ giúp
tôi chứ?

- Tất nhiên. Anh ở
đâu?

- Khỏi lo chuyện
đó. Tôi sẽ gặp ông tại Bệnh viện Mỹ sau nửa giờ. - Bác sĩ… đừng nói về cú điện
thoại này với bất kỳ ai.

- Anh cứ tin ở tôi.

Máy bị gác.

Bác sĩ Hilsinger
quay một số máy.

- Tôi vừa nói
chuyện điện thoại với sĩ quan Robert Bellamy. Tôi sẽ gặp anh ta tại Bệnh viện
Mỹ sau nửa giờ nữa…

- Cảm ơn bác sĩ.

Bác sĩ Hilsinger
đặt máy xuống. Ông ta nghe thấy tiếng cửa phòng bật mở và nhìn lên. Robert
Bellamy đang đứng đó với một khẩu súng trong tay.

- Tôi đã nghĩ lại.
Robert nói. - Có thể là tốt hơn nếu bác sĩ chữa cho tôi ở đây.

Ông bác sĩ cố giấu
vẻ ngạc nhiên.

- Anh, anh cần đến
một bệnh viện.

- Quá gần với nhà
xác. Băng bó cho tôi nhanh lên. - Anh chỉ nói cũng thấy khó khăn.

Ông ta toan phản
đối, rồi nghĩ tốt hơn là làm theo.

- Được. Tùy anh
thôi. Tốt nhất là tôi cho anh một mũi gây tê. Nó sẽ…

- Đừng nghĩ tới
chuyện đó nữa. Robert nói. - Đừng mẹo. – Anh cầm khẩu súng trong tay trái. Nếu
tôi không sống mà ra khỏi đây thì ông cũng đừng hòng. Hỏi gì nữa không? - Anh
cảm thấy choáng.

- Không. - Bác sĩ
Hilsinger nuốt nước bọt.

- Vậy thì làm đi…

Bác sĩ Hilsinger
dẫn Robert vào phòng bên cạnh, một phòng khám với đầy các thiết bị y tế. Chậm
chạp và thận trọng, Robert cởi áo khoác ra. Cẩm súng trong tay, anh ngồi xuống
bên bàn. Bác sĩ Hilsinger có một con dao mổ trong tay và những ngón tay Robert
nắm chặt báng súng.

- Thư giãn một
chút. - Bác sĩ Hilsinger nói một cách sợ hãi. - Tôi sẽ cắt miếng áo sơ mi của
anh.

Vết thương trần
trụi và đỏ sậm máu.

- Cái đầu đạn vẫn
còn ở trong này. - Bác sĩ Hilsinger nói. - Anh sẽ không chịu nổi trừ phi tôi
cho anh…

- Không. - Anh sẽ
không để cho mình bị tiêm thuốc mê. - Cứ lấy nó ra.

- Tùy ý anh.

Robert nhìn viên
bác sĩ bước lại chỗ máy khử trùng và cho vào đó một chiếc panh. Anh ngồi ghé
vào mép bàn, cố chống lại cơn choáng ngất đang đe dọa trùm lên mình. Anh nhắm
mắt lại trong một giây và bác sĩ Hilsinger đã đang đứng trước mắt anh với chiếc
panh trong tay.

- Nào bắt đầu. -
Ông ta đưa panh vào chỗ vết thương và Robert thét lên vì đau đớn. Mắt anh tóe
hoa cà hoa cải. Anh suýt ngất đi.

- Ra rồi. - Bác sĩ
Hilsinger nói.

Robert ngồi yên,
run rẩy và hít mạnh cố lấy lại sự tỉnh táo.

- Anh có sao không
đấy? - Bác sĩ Hilsinger chăm chú nhìn anh.

Phải mất một giây,
Robert mới có thể cất lời:

- Không sao… Băng vào đi.

Viên bác sĩ rót nước ôxy già vào vết thương và Robert lại muốn
ngất đi. Anh nghiến chặt răng. Cố nào. Sắp xong rồi. Và sau cùng, ơn Chúa, cơn
đau đớn nhất đã qua. Viên bác sĩ băng bó kĩ cái bả vai cho Robert.

- Đưa cho tôi cái áo khoác. - Robert nói.

Bác sĩ Hilsinger nhìn anh chòng chọc.

- Anh không thể đi bây giờ được. Thậm chí là anh không thể
bước nổi nữa.

- Đưa cho tôi cái áo khoác lại đây. - Anh hầu như không nói
lên lời. Anh nhìn viên bác sĩ đi qua phòng để lấy cái áo khoác, và hình ảnh ông
ta nhòe đi thành hai.

- Anh đã mất nhiều máu. - Bác sĩ Hilsinger lưu ý. - Anh đi bây
giờ sẽ rất nguy hiểm.

Và nếu ở lại thì còn nguy hiềm hơn, Robert nghĩ.

Anh cẩn thận mặc áo vào và cố đứng vững. Hai chân anh muốn
nhũn xuống và anh vội túm lấy mép bàn.

- Anh sẽ không thể đi được. - Bác sĩ Hilsinger nói.

- Tôi sẽ đi. - Robert nhìn cái bóng nhòe trước mắt.

Nhưng anh biết rằng ngay khi anh bước ra là bác sĩ Hilsinger
sẽ lại nhấc điện thoại lên. Robert để mắt tới cuộn băng phẫu thuật dày mà bác
sĩ Hilsinger đã sử dụng.

- Ngồi xuống ghế. - Giọng anh líu lại.

- Sao? Anh tính…

- Ngồi xuống. - Robert nâng khẩu súng lên.

Bác sĩ Hilsinger làm theo. Thật khó khăn khi nhặt cuộn băng
lên bởi vì anh chỉ có thể dùng được một tay. Anh kéo một đầu băng và bắt đầu gỡ
nó ra. Anh bước lại gần bác sĩ Hilsinger.

- Hãy ngồi yên và ông sẽ không đau đớn gì cả.

Anh buộc hai đầu băng vào ghế, và rồi quấn nó quanh hai tay
viên bác sĩ.

- Việc này thật sự không cần thiết. - Bác sĩ Hilsinger nói. -
Tôi sẽ không…

- Im đi. - Robert tiếp tục trói viên bác sĩ vào ghế.

Những cố gắng của anh làm cho cơn đau lại bắt đầu trở lại. Anh
nhìn viên bác sĩ và khẽ nói:

- Tôi không thể ngất được…

Anh ngất đi.

***

Anh đang lơ lửng trong không gian, bập bềnh không trọng lượng
trong những tầng mây trắng, thanh thản. Tỉnh dậy. Anh không muốn tỉnh dậy nữa.
Anh muốn cái cảm giác tuyệt vời này kéo dài mãi mãi.

Tỉnh dậy. Có cái gì đó đang tì mạnh bên sườn anh.

Cái gì đó trong túi áo khoác của anh. Mắt vẫn nhắm nghiền, anh
thò tay vào túi và cầm nó ra tay. Đó là một bộ phận bằng tinh thể thủy tinh.
Anh lại trôi vào giấc ngủ.

- Robert. - Đó là một giọng phụ nữ, mềm mại và dỗ dành. Anh
đang ở trên một cánh đồng xanh đáng yêu, và không gian đầy tiếng nhạc, nắng rực
rờ trên đầu.

Một phụ nữ đang đi lại gần anh. Cô ta cao và đẹp, với một
khuôn mặt trái xoan dịu dàng và làn da mịn, nõn nà. Cô mặc một bộ váy áo trắng
tinh. Giọng cô dịu dàng, âu yếm.

"Robert, không còn
ai làm cho anh đau đớn nữa. Đến với em. Em đang chờ anh đây".

Robert từ từ mở mắt. Anh nằm yên đó một hồi lâu rồi ngồi dậy,
đột ngột chìm trong một cảm giác hồi hộp. Giờ đây anh đã biết ai là nhân chứng
thứ mười một và anh biết phải gặp cô ấy ở nơi nào.

Báo cáo nội dung xấu