Khách điếm Đại Long Môn (Tập 2) - Chương 64
Chương 64:
Cuộc chiến bảo vệ tú cầu - Tiểu Bạch giá đáo
Long Tiểu Hoa
tập đứng tấn ở tiền đình của phủ Diệu vương. Hai chân nàng đứng giống như một
con ếch, chẳng giống con gái nhà lành chút nào, hai tay nắm chặt, ép bên eo,
mắt nhìn về phía trước, hướng về vật làm mục tiêu.
- Thêm một
khắc đứng tấn nữa là bộ tiểu thuyết mới xuất bản sẽ thuộc về tôi. Vương gia nói
rồi đấy nhé. Không được nuốt lời đâu đấy.
Cung Diệu
Hoàng ngồi trên một chiếc ghế đá, cầm cuốn tiểu thuyết trên tay vung vẩy. Muốn
bắt la làm việc thì cũng phải bỏ cà rốt ra nhử. Muốn bắt Long Tiểu Hoa làm việc
thì chỉ có đem tiểu thuyết ra nhử thôi. Rõ ràng là hắn có thái độ không được
hài lòng lắm với người bảo vệ như nàng:
- Cô đứng tấn
suốt ba ngày rồi mà vẫn không đạt được mức nửa canh giờ. Thế mà cô còn đòi tiểu
vương cho cô đọc tiểu thuyết sao? Cô có biết xấu hổ không thế?
- Này, tôi
chịu đứng tấn vì Vương gia đã là tốt lắm rồi. Những việc tẻ nhạt kiểu này vốn
chẳng thích hợp với tôi chút nào.
Câu “Vì Vương
gia” nghe có vẻ xuôi tai đấy. Cung Diệu Hoàng thấy dễ chịu. Hắn với tay nhấc ấm
trà sứ bạch ngọc rót một chén trà hoa cúc đặt trước mặt nàng, ừm một tiếng.
Nàng vừa thấy có nước uống liền cúi xuống, bê chén trà lên làm một ngụm lớn.
- Uống từ từ
thôi. Tiểu vương cướp mất trà của cô sao? - Hắn nhìn bộ dạng vội vã đó, đang
định giơ tay vỗ lưng cho nàng nhưng tay vừa giơ lên thì hắn lại nhớ ra điều gì
đó và dừng lại. Hắn ngước mắt lên, ra vẻ thản nhiên như không hỏi: - Tiểu vương
hỏi cô hai việc. Cô phải nói thật cho tiểu vương biết.
Đáp lại hắn là
tiếng uống “ừng ực”. Thực tế là nàng đang mải uống nước nên chẳng có đầu óc nào
để nói dối hắn.
- Bạch Phong
Ninh đó không hề có quan hệ thân thiết gì với cô đúng không? - Hắn đẩy chén trà
lên cho nước đổ vào cổ họng nàng nhiều hơn.
- Ừng ực ừng
ực!
Ừm… Coi như là
từ “Đúng”. Câu trả lời tạm chấp nhận được.
- Cô và Long
Hiểu Ất chưa từng động phòng đúng không?
- Ừng ực ừng
ực… ồ… phì…
- Thực sự là
hai người đã từng động phòng rồi sao? Chuyện đó xảy ra khi nào? Cô phun nước
trà ra nghĩa là sao?
- Khụ khụ khụ!
Khụ khụ! Ối mẹ ơi!
Nàng bị sặc
nước trà phun cả qua mũi rồi. Mẹ ơi, hắn thật kỳ dị! Hắn muốn hỏi sao không hỏi
lúc bình thường, lại đợi khi nàng đang khát nước để hỏi câu hỏi này chứ?
- Tôi động
phòng khi nào chứ? Sao tôi lại không biết? - Đêm động phòng đọc thuộc cuốn Điều
răn nhi nữ đó thật chẳng vui chút nào. Nàng tuyệt đối không thừa nhận
đó là động phòng. Hứ! Nếu nàng thông minh hơn một chút thì sáng sớm hôm đó đã
“ăn” luôn chồng cũ của mình rồi. Quan tâm làm gì chuyện hắn có yêu hay không
yêu, cứ biến hắn thành người của mình rồi hãy nói. Đám tiểu thuyết mà nàng hay
đọc chẳng phải vẫn dạy, nam nhân sau khi bị nữ nhân thu phục thì sẽ rất nghe
lời đó sao. Hừ! Nàng sẽ không phải khổ sở tập đứng tấn ở đây nữa. Chẳng lẽ hắn
dám không thừa nhận chuyện đã xảy ra với nàng.
- Hừ, quả
nhiên hôm đó hắn đã lừa ta. Nếu Long Hiểu Ất thực sự dám nuôi cả con quỷ nhỏ
mới mười một tuổi như lời hắn nói, thì đợi khi thành đại nghiệp rồi, việc đầu
tiên Cung Diệu Hoàng này làm sẽ là khai trừ loài cầm thú như tên thúc thúc đó
ra khỏi hoàng tộc.
- Lẽ nào từ
hôm ấy, Vương gia đã bắt đầu hoài nghi về trinh tiết của tôi? - Long Tiểu Hoa
nghi ngờ nhìn hắn. Nàng vốn không tin vào đồng minh của mình. Làm gì chứ? Nàng
còn nghĩ hai người bọn họ rất hiểu nhau cơ. Kết quả hắn lại nghi nghờ sự trong
trắng của nàng chỉ bởi một câu nói của gã chồng cũ. Hắn dùng ánh mắt đó nhìn
nàng bao nhiêu hôm rồi? Trước mặt chồng cũ của nàng thì nói cái gì mà xót xa
nàng thân thế đáng thương, nhất định phải thành thân với nàng…, tất cả chỉ là
nói láo. Đàn ông đúng là loại động vật dễ bị kích động. Thảo nào người ta nói
không nói tin lời đàn ông lúc ở trên giường.
Cung Diệu
Hoàng chẳng ừ hữ gì, chỉ thản nhiên đặt chén trà xuống ghế đá rồi đẩy một chiếc
hộp giấy để sẵn trên bàn đến trước mặt nàng:
- Cái này cho
cô.
- Thứ gì vậy?
- Y phục cô
cần mặc ngày bảo vệ tiểu vương.
- Không phải
chỉ cướp tú cầu thôi à? Cần gì phả ăn mặc cầu kỳ như vậy tới chém giết chứ? -
Nàng liếc mắt nhìn bộ xiêm y mà hắn đã mở hộp để lộ ra. Chất vải tuyệt đẹp, màu
đỏ tươi xen xám. Lẽ nào hắn sợ nàng không có chút khí thế gì đó? Vì sợ nàng vừa
xuất hiện đã bị người ta dẫm chết nên mới muốn nàng mặc bộ xiêm y này để có cảm
giác tồn tại hơn một chút sao?
- Không đâu.
Tiểu vương sợ cô vừa xuất hiện đã bị người ta cầm đao chém chết rồi. Đây là bộ
áo giáp mà tiểu vương đặt làm riêng cho cô.
- … Vậy tại
sao Vương gia không chọn màu nhã nhặn một chút?
- Hử? Màu này
không đẹp sao? - Hắn chẳng thấy màu sắc này có vấn đề gì cả.
- Nếu tôi bị
người ta đánh, Vương gia lại cho tôi mặc màu đỏ thì chẳng phải là càng dễ bị
chú ý hơn sao? Kế hoạch của tôi là đợi họ hỗn loạn tranh giành rồi mới ra nhặt
tú cầu. Bộ y phục quá nổi bật này không an toàn chút nào.
- Tiểu vương
thích màu này. - Hắn liếc mắt nhìn nàng, nhấn mạnh.
- … Tôi cảm
thấy Vương gia định đưa tôi vào chỗ chết.
Nàng đang định
tiếp tục kháng nghị việc phẩm chất và địa vị của hắn rất có thể sẽ khiến cho
nàng bị rút ngắn tuổi thọ, thì bỗng thấy một người hầu bước đến gần, rón rén
cúi xuống thì thầm gì đó vào bên tai hắn.
- Bắt được rồi
ư? - Hắn vui mừng nhìn ra ngoài và đứng dậy: - Đúng là hắn chứ? Hắn rất thích
chơi trò đổi y phục để che mắt thiên hạ đấy.
Người đó gật
đầu rồi lại cung kính nói:
- Chắc là
không nhầm đâu ạ. Bây giờ Chúa thượng có thể đi xem không ạ?
- Đi thôi. -
Nói xong, hắn cất bước đi nhưng khi ngoái đầu lại thì thấy Long Tiểu Hoa đang
nhìn mình với ánh mắt “Vương gia mau đi đi. Tôi được nghỉ ngơi rồi”. Hắn tiện
tay chạm vào cuốn tiểu thuyết trên bàn, hứ một tiếng nói: - Tiểu vương có thể
tới kiểm tra đột xuất. Nếu cô không luyện tập, tiểu vương sẽ xé tất cả những
cuốn sách tiểu vương đã mua trước mặt cô đấy.
- Xì! - Hình
phạt vô cùng nham hiểm và tàn khốc này lại nhằm trúng vào Long Tiểu Hoa nàng.
Cung Diệu
Hoàng đi theo kẻ hầu, bỏ lại Long Tiểu Hoa tiếp tục khóc dở mếu dở với việc tập
đứng tấn nhưng mãi đến tận mặt trời lặn cũng không thấy vị đại nhân đi kiểm tra
đột xuất đến. Nàng cảm thấy mình đã luyện tâp hết sức, bóp cánh tay mỏi nhừ đi
về phía hậu viện. Đã đến giờ ăn cơm. Nhịn đói thì cũng không thể biến nàng
thành nữ hiệp chỉ sau một đêm. Tốt nhất nàng nên ăn cho no bụng cái đã.
Nàng đang định
đi vào nhà bếp thì nghe trong nhà kho có giọng nói quen thuộc.
- Cung đại
thiếu gia, sao thiếu gia vội vàng bắt Bạch mỗ đến làm khách vậy? Thật là thịnh
tình khó từ chối. Nhưng chắc gần đây, thiếu gia còn bận chuyện tú cầu. Làm gì
có thời gian để ý xem khi nào Bạch mỗ vào kinh. Lúc này, thanh kiếm nhà họ Bạch
không có ở trong tay Bạch mỗ.
- Vớ vẩn! Bây
giờ ngươi đang ở trong tay tiểu vương. Chuyện tiểu vương muốn ngươi làm, ngươi
có thể không làm sao?
- Cung đại
thiếu gia, thế này thì thiếu gia gây khó dễ cho Bạch mỗ quá. Bạch mỗ là một
trang nam nhi, sao có thể đi tranh cướp tú cầu nhân duyên của thiếu gia cùng
các cô nương xinh đẹp đó được?
- Xì!
Bây giờ lại
chuyện gì nữa đây?
Rõ ràng đó là
tiếng của Bạch Phong Ninh mà. Hắn đã vào thành Lâm Dương rồi sao? Lại còn bị
Diệu tiểu vương gia bắt giữ nữa? Bị nhốt trong kho củi, nơi thường hay giam cầm
nữ nhân vật chính sao? Lại còn còn còn còn, còn bị ép đi cướp tú cầu nhân duyên
của cháu trai nàng? Nghĩ lại, lần đầu tiên cháu trai nàng bắt cóc nàng cũng là
để ép buộc Bạch Phong Ninh. Lẽ nào cháu trai nàng và tiểu thúc của nàng…
Xì! Liệu có
phải nàng lại phát hiện ra bí mật gì ẩn chứa đằng sau không? Đây là thế giới
thối nát gì thế này? Cứu với!
Long Tiểu Hoa
rụt đầy đang định chạy thì bị giọng ra lệnh của Cung Diệu Hoàng gọi giật lại:
- Đến cả nghe
lén mà cô cũng không biết sao? Cô vào đây cho tiểu vương! - Cô ta không biết
tiếng “Xì!” của cô ta đã làm lộ bản thân sao? Rõ ràng là nó chẳng khác gì cô ta
trưng biển nói với mọi người rằng “Long Tiểu Hoa đang ở đây”.
- … - Im lặng
một lúc. Ngoài cửa không hề có động tĩnh gì.
- Họ Long kia,
cô mà dám chạy trốn, nhất định tiểu vương sẽ dạy cho cô biết thế nào là lễ độ
khi nghe lén người khác nói chuyện đấy.
Xoạch một
tiếng, Long Tiểu Hoa vội vàng mở cánh cửa kho củi ra. Nàng hớn hở chào vị đại
hiệp mặc đồ đen: - Thật trùng hợp! Thật trùng hợp!
Cung Diệu
Hoàng đang ngồi trên ghê khoanh tay trước ngực chẳng buồn quay ra, mặt hắn vẫn
nhìn về phía Bạch Phong Ninh. Còn sắc mặt của Bạch Phong Ninh lại như muốn nói:
“Long Nhi, tốt nhất là muội nên giải thích một chút. Muội ở đây làm gì thế?”
Cung Diệu
Hoàng thấy nàng bước vào, chỉ ngoắc ngoắc ngón tay ra hiệu cho nàng mau chóng
bước đến bên cạnh mình. Hắn ngoái đầu nhìn Bạch Phong Ninh lên tiếng:
- Chúng ta nói
thẳng nhé. Mai là ngày tổ chức ném tú cầu. Tiểu vương muốn Bạch Phong Ninh ngươi
làm người nhà của cô ấy, thay cô ấy cướp tú cầu.
Long Tiểu Hoa
đang định bước lại gần thì Bạch Phong Ninh cười mà như không:
- Cung đại
thiếu gia đang nói đùa với Bạch mỗ ư? - Muốn hắn giúp đối tượng lén lút hẹn hò
của mình đi cướp tú cầu nhân duyên và trở thành người của kẻ khác sao? Lại còn
muốn hắn làm người nhà đưa nàng lên kiệu hoa? Ai nói cho Cung đại thiếu gia hắn
biết, phong độ của Bạch Phong Ninh chỉ có đến thế thôi sao?
- Ai nói đùa
với ngươi? Cô ấy đã nhận lời tiểu vương. Ngày mai, cô ấy muốn đi cướp tú cầu
của tiểu vương.
- Long Nhi,
muội nói cho hắn biết là muội nói đùa đi. - Dù sao nàng cũng thường xuyên nói
đùa mà. Nói đùa một câu với Cung Diệu Hoàng cũng chẳng có gì là lạ cả.
- Ai bảo cô ấy
nói đùa. Cô ấy đã hứa sẽ bảo vệ sự trong trắng của tiểu vương rồi.
- Thiếu gia
không nói cho cô ấy biết, sự trong trắng của thiếu gia đã mất từ năm người mười
bốn tuổi rồi sao? - Một cô nương lầu xanh đã nói thế với hắn. Tốt thôi, muốn
kéo người tụt xuống thì sẽ cùng tụt xuống.
Cung Diệu
Hoàng bị người ta nói trúng, lập tức trở nên gian xảo:
- Hừ! Tiểu
vương đường đường là một trang nam nhi. Tiểu vương cần giữ sự trong trắng đó
làm gì? Chỉ có nữ nhân bọn họ mới cần so đo, giữ gìn thứ đó thôi.
- Tốt lắm!
Long Nhi, chúng ta đi thôi. Hắn nói hắn không cần giữ sự trong trắng làm gì mà.
- Nói xong, Bạch Phong Ninh nhẹ nhàng giành lấy tay nàng, đứng lên, phủi áo rồi
kéo Long Tiểu Hoa đang ngây người không hiểu gì ra ngoài. Hắn vốn chỉ không còn
tiền thuê xe mà thôi. Giờ hắn đã đến kinh thành rồi. Cung đại thiếu gia đã hết
giá trị lợi dụng, một cước đá văng tên đó ra là tốt nhất.
Người còn mải
đờ đẫn kia mãi sau mới sực tỉnh lại. Nàng dùng ánh mắt hoài nghi nhìn kẻ đang
kéo cổ áo mình, chớp mắt hỏi:
- Huynh là…
Bạch Phong Ninh sao?
- …- Bạch
Phong Ninh bước ra đến cửa thì dừng chân, quay mặt lại cười mà như không, rồi
nói: - Chẳng lẽ còn có ai khác gọi muội là Long Nhi?
- Xì! Huynh
làm gì mà lại mặc đồ đen thế? - Long Tiểu Hoa nhìn bộ đồ đen hắn đang mặc. Cuối
cùng, khi hắn ghé sát lại gần, nàng mới tin rằng nửa tháng trước, khi tên nam
nhân này chính là kẻ đã phủi áo, lên ngựa đi đến kinh thành, hại nàng còn tưởng
mình nhận nhầm người. Hắn thật sự biết giày vò người khác. Nàng đã ở kinh thành
bao lâu rồi mà giờ hắn mới bị bắt đến.
- Ta đổi y
phục thì muội liền không nhận ra ta sao? Long Nhi, cách muội chọc giận người
khác cũng thật khác thường. - Hắn đã chơi chán cái trò bạch mã hoàng tử ở trên
đường đến kinh thành rồi. Nàng không cần phải giúp hắn luyện tập thêm nữa.
- Chúng ta vốn
đang giận nhau, ai biết được liệu huynh có đột nhiên gây khó dễ cho tôi hay
không. Nếu vừa bước vào cửa, tôi đã lớn tiếng gọi huynh mà huynh lại nhẫn tâm
nói không biết tôi thì tôi sẽ mất mặt lắm. - Kinh nghiệm này thật đáng sợ! Nàng
không muốn trải qua nó một lần nữa.
- Được thôi!
Ta sẽ cho muội thể diện. Ta không chỉ quen muội mà chúng ta còn rất thân thiết,
thân thiết đến mức bây giờ ta muốn đưa muội đi. Đủ rồi chứ? Chúng ta đi thôi. -
Muốn làm hòa cũng không cần có mặt Cung Diệu Hoàng. Cung Diệu Hoàng đã trói hắn
lôi đến kinh thành, bất chấp danh hiệu gia thế võ lâm của hắn. Hắn nhớ kỹ mối
thù này. Ngày mai, hắn sẽ đứng trên lầu cao nhìn Cung Diệu Hoàng bị các cô
nương trong toàn thành tranh giành. Hứ! Thật là sảng khoái!
Bạch Phong
Ninh nói xong liền nhấc gót rời khỏi kho củi nhưng lại nhanh chóng bị mấy người
mặc đồ đen vây quanh.
- Bạch Phong
Ninh, ngươi coi tiểu vương ta chết rồi sao? Trước mặt tiểu vương mà dám đưa
người đàn bà của tiểu vương đi?
- Người đàn bà
của thiếu gia ư? Không phải cô nương lầu xanh năm thiếu gia mười bốn tuổi sao?
Bạch mỗ còn nhớ thiếu gia đã dành sự trong trắng của mình cho cô ta rồi mà. Hứ!
Sự trong trắng của cô nương bên cạnh ta đây rất quan trọng. Đâu có như sự trong
trắng của Cung đại thiếu gia. Long Nhi, chúng ta đi thôi. - Quan hệ không rõ
ràng với hai người đàn ông, còn dám nói hắn phong lưu khắp nơi. Đây đã từng là
sở trường của hắn. Sao nàng lại học được chứ?
- Nhưng sự
thật tôi đã hứa sẽ giúp hắn cướp tú cầu. - Tiếng nói lí nhí vang lên.
- Long Nhi, ta
nghe không rõ. Tốt nhất là muội nên nói lại và nói to lên đi. - Hắn không tin
vào tai mình khi nghe những điều Long Tiểu Hoa vừa nói.
- Ư ư ư! - Hắn
ép nàng vào tường và còn lấy tay bịt miệng nàng lại, nàng lấy cái gì mà nói
đây?
- Cô ấy nói cô
ấy đã hứa ngày mai sẽ giúp tiểu vương cướp tú cầu. - Cung Diệu Hoàng từ phía
sau bước lên vài bước, lặp lại trọn vẹn câu nói của kẻ đang ú ớ không thể nói
ra được.
- Long Nhi! -
Bạch Phong Ninh gọi tên nàng thật dịu dàng, kề sát mặt nàng nói: - Tốt nhất
muội đừng nói với ta là muội đã để ý đến tên cưỡi ngựa trắng ngu xuẩn này rồi
nhé. - Nếu nàng dám nói nàng vẫn chưa chán trò chơi bạch mã hoàng tử thì hắn sẽ
lập tức mượn chiêu thức của chồng cũ nhà nàng mà ấn nàng xuống đất đánh cho một
trận.
- Đó là cháu
trai của tôi. Lẽ nào tôi có thể nhìn người ta bị đám nữ nhi trong toàn thành
tranh giành? Chồng cũ của tôi không nhận tôi. Ít nhất người ta cũng đã giữ tôi
lại. Tôi thân là thẩm thẩm của người ta, cũng nên báo đáp chút gì đó chứ. -
Nàng cố gắng nói qua kẽ tay hắn.
- Hiểu Ất quả
thật không nhận muội sao?
- Nụ cười nham
hiểm của huynh là ý gì?
- Không phải
muội đang cùng kẻ này hợp sức đấu với Hiểu Ất đấy chứ?
- … - Được
rồi. Mưu kế của họ dễ dàng bị bại lộ như vậy đấy. Nhưng kẻ bảo vệ người cha này
đã lên tiếng. Nàng muốn bỏ chạy. Nàng thật chẳng có chút phong độ nào.
- Ngu xuẩn! -
Bạch Phong Ninh chẳng chút lưu tình buông một câu đánh giá. Hai kẻ này muốn hợp
tác để đấu với trời sao? Châu chấu nhảy thế nào thì cũng vẫn chỉ là châu chấu
mà thôi. Cho dù có nhảy cao đến mấy cũng không thể thoát khỏi số phận bị người ta
dập. Có điều có cao nhân chỉ dạy, đấu lại hay không cũng rất khó nói. Hắn nhếch
môi cười nham hiểm. Lễ vật hậu hĩnh của hắn là cuốn Đại tẩu, tận hưởng
đi không biết có còn nguyên vẹn không? Dù gì hắn cũng đã dâng lên Thập cửu
điện hạ lễ đó rồi. Hắn nhướng mày: - Hừ! Đột nhiên tâm trạng ta rất tốt. Nếu đã
như vậy thì ta đồng ý chơi trò này. Thế nhưng, ta có một điều kiện.
- Có điều kiện
gì, mau nói cho tiểu vương biết. Thả cô ấy xuống đi đã. - Cung Diệu Hoàng nhìn
Long Tiểu Hoa bị Bạch Phong Ninh treo trên không trung, hai chân lơ lửng mà
chau mày. Nha đầu này chẳng có chút tự giác gì cả. Bị người ta uy hiếp mà cũng
không biết đường làm nũng cầu xin sao? Thật uổng công hắn đã huấn luyện nàng.
- Đó là điều
kiện giữa Bạch mỗ và Long Nhi. Cung đại thiếu gia, đây là chuyện ân oán riêng
tư của hai người bọn ta. - Hắn cong môi nở nụ cười khiến người ta thấy ghét,
khiêu khích kẻ đang cảnh giác cao độ: - Ta hứa sẽ giúp muội cướp tú cầu, nhưng
muội phải hứa với ta…
- Cái… cái gì…
- Muội ôm hai
tay trước ngực làm gì?
- Thái độ của
huynh khiến tôi nghĩ mình phải làm như vậy.
- Tạm thời ta
không cần sự trinh trắng của muội. Ta chỉ cần muội hứa với ta… - Hắn dừng lại,
đặt nàng xuống đất, gõ đầu nàng nói: - Không được giận ta nữa.
- Hả?
- Chúng ta sẽ
cùng lo chuyện đó. Muội không được nổi giận với ta, không được không tin ta,
không được hoài nghi ta, được chứ?
- …- Nàng ngây
người và bỗng cảm thấy mặt mình nóng bừng lên.
- Yêu cầu rất
đơn giản. Long Nhi, những điều khác, ta có nói thì muội cũng không làm được.
Đúng không?
- … - Nàng
nhìn xuống chân mình.
- Nhận lời với
ta đi.
- … Được…
- Cô giỏi lắm!
Ai cho cô đỏ mặt khi nói chuyện với hắn chứ? Ai cho cô nhận lời hắn? Từ chối
hắn đi! - Cung Diệu Hoàng nổi giận bước lên phía trước: - Họ Bạch kia, ngươi
lại giở trò dụ dỗ nữ nhân của người khác sao? Ngươi coi tiểu vương chết rồi
sao?
Trước mặt hắn
mà dám dụ dỗ người của hắn. Thật đúng là không muốn sống nữa mà.
Bạch Phong
Ninh nhìn lại Cung Diệu Hoàng ở phía sau cười:
- Cung đại
thiếu gia không nên thèm muốn nữ nhân đã thuộc về người ta. Luận vai vế, cô ấy
còn là Thập cửu hoàng thẩm của thiếu gia đấy. Muốn làm loạn thì cũng phải đợi
đại thiếu gia qua hai mươi tuổi đã chứ. - Xứng làm đối thủ của hắn thì chỉ Long
Hiểu Ất, Thập cửu điện hạ đang giữ thanh kiếm nhà họ Bạch mà thôi. Tên quỷ nhỏ
này nên tránh qua một bên mà giữ gìn sự trong trắng của mình đi.
Hừ! Thập cửu
hoàng thẩm ư? Cung Diệu Hoàng hắn thà ở bên một cô nương thích xem tiểu thuyết
cấm chứ không muốn ở bên một Thập cửu hoàng thẩm thích xem dâm thư rồi lại đi
ôm ấp người khác!

