Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định - Chương 11 - Phần 2
Tần Tống giở tờ báo ra xem, là tin tức về việc anh nhờ mua hộ đôi vòng phỉ thúy tại buổi đấu giá hôm trước, tiêu đề khá chấn động, vừa xem đã biết là phong cách không lẫn vào đâu được của Trần Doãn Chi. Đi kèm là tấm hình đôi vòng phỉ thúy đời Đường - bảo vật được đấu giá gần cuối chương trình, bên cạnh đó còn có một bức ảnh chụp nghiêng không mấy rõ nét cảnh Hàn Đình Đinh đi siêu thị mua đồ. Trong ảnh, cô đang với tay lấy hàng trên giá, chiếc vòng trên cổ tay được khoanh tròn, giống y đúc chiếc vòng trong buổi đấu giá.
Cái cô Trần Doãn Chi này quả thật là một nhân tài PR [1] kiệt xuất, để tuyên truyền cho gia tộc hùng hậu của anh nhằm bình ổn lòng người, ngay cả cái này mà cũng đào bới lên để xào nấu thành tin tức được. “Chẹp, đẹp thật đấy!” Chị em họ hàng kéo tay Hàn Đình Đình ra xem, ai cũng xuýt xoa ngưỡng mộ. Hàn Đình Đình cảm thấy sống lưng lạnh toát, trong lòng thầm nghĩ xem phải mở miệng đòi lại chiếc vòng đã tặng cho mẹ mình như thế nào bây giờ…
[1] PR (tiếng Anh: puplic relations, viết tắt là PR) – Quan hệ công chúng: là việc một cơ quan tổ chức hay doanh nghiệp chủ động quản lý các quan hệ giao tiếp cộng đồng để tạo dựng và giữ gìn một hình ảnh tích cực của mình. Các hoạt động quan hệ công chúng bao gồm các việc quảng bá thành công, giảm nhẹ ảnh hưởng của các thất bại, công bố các thay đổi, và nhiều hoạt động khác.
“Sao hai đứa lại sang đây?” Chờ mọi người bớt ồn ào rồi Tần Uẩn mới mỉm cười hỏi han con trai và con dâu.
“Con đưa cô ấy đến đòi lì xì.” Anh khoe với bố mẹ mình bao lì xì đỏ chót mà bố mẹ Đình vừa cho: “Nhạc phụ nhạc mẫu của con lì xì này!”
Trương Phác Ngọc giơ tay ra định giành lấy, Tần Tống thấy vậy vội vàng giấu đi, rồi lại chìa tay ra trước mặt bố mẹ: “Chúc bố mẹ năm mới vui vẻ, vạn sự như ý! Mau mau lì xì!”
Anh tinh nghịch như trẻ con khiến ai cũng phải buồn cười. Tần Uẩn vui vẻ bốc ra ba cái trong đống bao lì xì đặt sẵn trên trà kỷ bên cạnh để lát nữa lì xì cho lũ nhóc trong nhà, ông cho Tần Tống một cái, còn lại hai cái đặt vào tay Hàn Đình Đình: “Chúc mừng năm mới! Bố cũng chúc hai đứa vạn sự như ý, bình yên êm ấm, hạnh phúc vui vẻ!”
Tần Tống “Í” một tiếng: “Sao cô ấy lại được những hai cái?”
“Tất nhiên là cho em bé trong bụng rồi!” Một cô chị họ nhanh nhẩu lên tiếng.
Tần Tống đương nhiên biết là không có khả năng đó, nhưng cũng không thể nói ra được, anh cứ nhìn Hàn Đình Đình cười mãi. Vốn đĩ Hàn Đình Đình chẳng thể nào mặt dày mày dạn được như anh, lúc này còn bị bao nhiêu là người cứ hết nhìn lại cười như thế, bàn tay nhận lấy bao lì xì của cô khẽ run, không biết nên làm thế nào mới phải.
“Hai bao lì xì, một cho nàng dâu của bố, một cho vợ của con.” Tần Uẩn mỉm cười: “Cả hai vị trí này Đình Đình đều đã làm rất tốt, rất xứng đáng được nhận hai phần! Bố hy vọng vào ngày này năm sau, Đình Đình có thể nhận được ba phần.”
Vừa về đến phòng riêng ở trên tầng, Hàn Đình Đình không nhịn được, lập tức hỏi anh: “Sao anh lại nói với em đó là đồ rởm? Làm em sợ quá không nói nên lời nữa! May mà mẹ không có hỏi, không thì em thật chẳng biết nên trả lời thế nào!”
“Anh chỉ nói một cái một trăm, chứ có nói một trăm tệ đâu, tự em nói là hàng giả đấy chứ!” Tần Tống nhún vai: “Với lại anh cũng không nghĩ là sẽ lên báo mà.”
Cô rùng mình, nghĩ lại mà sởn hết cả gai ốc. Đình Đình khẽ vuốt ve chiếc vòng rồi mải chìm trong suy nghĩ, cô cũng không nói gì thêm.
Dưới ánh đèn, chiếc vòng ngọc lấp lánh càng làm tôn lên màu da trắng muốt của cô, Tần Tống nhìn đến mụ mị, trong lòng nóng lên từng đợt, anh theo bản năng giơ tay ra giữ lấy cánh tay ấy, rồi lại được đà kéo cả người cô vào lòng mình: “Em thích thì cứ đeo đi, vòng có đắt đến mấy cũng không sánh được với sự vui vẻ của em!”
Cô nghiêng mặt, cười với anh: “Miệng lưỡi anh càng ngày càng dẻo!”
“Ừ!” Anh thừa nhận: “Bởi vì anh càng ngày càng thích em mà, bà xã!” Ngón tay đang giữ chặt cổ tay cô chậm rãi mân mê, mang theo một cảm giác khó tả nào đó khiến hai người vừa cảm thấy lạ lẫm lại vừa chờ mong, nó giống như từng sợi từng sợi tơ đang từ từ quấn lấy nhau, cột chặt hai người lại không cách nào tách rời.
“Trong ngọc có chứa linh khí, nếu nó thuộc về em thì không thể mất đi đâu được, em đeo vào, nếu nó không chạy mất thì chúng ta giữ lại cho đời sau. Bảo vật gia truyền được truyền lại từ thế hệ của chúng ta hay từ các thế hệ trước nữa cho đến các thế hệ mai sau thì cũng giống nhau cả thôi.” Anh vừa dịu dàng thì thầm, vừa hôn từ tai cô hôn xuống hõm cổ, rồi xuống bờ vai…
Chiếc áo sơ mi màu hồng cánh sen của cô không biết đã bị anh cởi ra ba nút tự bao giờ, cổ áo bị kéo xuống trước ngực, màu hồng kiều diễm kết hợp với làn da mịn màng của cô tạo nên vẻ quyến rũ, mê hoặc chết người. Anh cúi đầu mút bờ vai trắng như tuyết của cô, thanh âm cực thấp, cực nóng bỏng: “Có muốn được ba bao lì xì không? Hử?”
Cô nhắm mắt tựa vào lòng anh, cả tâm hồn bồng bềnh phiêu lãng, giọng nói run rẩy thoảng qua: “Ừm…”
Sau đó toàn thân Đình Đình bỗng nhẹ bẫng, cô hít sâu một hơi, cả người được anh bế bổng lên. Cô ngượng ngùng nhìn Tần Tống, hai tay quàng qua cổ anh, đầu dựa vào ngực anh lắng nghe nhịp đập mạnh mẽ từ con tim anh, cô từ từ nhắm mắt lại…
***
Chiếc đồng hồ dưới nhà lúc này ngân vang tiếng chuông điểm mười hai giờ, bên ngoài ô cửa tiếng pháo nổ đi đùng rung chuyển đất trời, bầu trời đêm dường như bị xé toạc, những đốm pháo hoa rực rỡ nối đuôi nhau tô điểm sắc trời.
Thời khắc giao thừa tưng bừng náo nhiệt là thế, nhưng Hàn Đình Đình lại chỉ nghe thấy rất rõ tiếng Tần Tống khe khẽ thì thầm câu “Anh yêu em”. Mới giây trước thôi toàn thân cô còn cảm thấy rất không thoải mái, vậy mà lúc này, nương theo từng đợt rung động mãnh liệt nhưng cũng hết sức dịu dàng của anh mà khẽ run rẩy…
Những đóa hoa tươi đẹp nhất nở rộ khắp trời…
Ý xuân nồng nàn tràn ngập khắp căn phòng dần tan…
Bàn tay Tần Tống khẽ lồng vào những ngón tay của Hàn Đình Đình, mười ngón tay của hai người đan vào nhau, anh chậm rãi đưa tay dịu dàng mân mê chiếc vòng ngọc mát lạnh trên cổ tay cô.
Rất lâu…
“Bà xã…” Anh đè lên người cô, thì thầm bên tai cô: “Xin lỗi. Anh làm đau em rồi.” Hồi lâu sau anh mới rút lui, khẽ thở ra một hơi: “Sau này sẽ không vậy nữa…”
“Anh… trước đây chưa từng ư?” Lúc nãy Tần Tống luống cuống chân tay nói rằng anh cũng đau cô đã muốn hỏi rồi.
Tần Tống hậm hực “Ừm” một tiếng, ngừng một lúc lâu nói tiếp: “Trước đây anh giành giật bạn gái với Lý Vi Nhiên, đều là vì muốn đùa giỡn chọc phá, chưa từng cho là thật. Sau đó trải qua chuyện của Tần Tang... thì cảm thấy mọi thứ đều nhạt nhẽo, chẳng có ý nghĩa gì cả.”
“Vậy… Thật ra phải cảm ơn chị ấy...” Đình Đình cũng im lặng hồi lâu rồi mới dịu dàng lên tiếng.
Tần Tống chống cánh tay nâng người ngẩng dậy, “lơ lửng” trên người Đình Đình, đôi mắt ngập tràn hạnh phúc nhìn cô say đắm. Hàn Đình Đình bị nhìn đến phát ngượng, vươn tay lên bịt mắt anh lại, nhưng cô cũng không giấu được nụ cười.
Khung cửa sổ chỉ mới được kéo vào một lớp rèm bằng sa-tanh trắng mỏng, những đốm pháo hoa rực rỡ nhẹ nhàng len lỏi vào trong phòng, đâu đó dưới lầu văng vẳng tiếng nói cười rộn rã. Nằm trên chiếc giường thơm tho mềm mại, trong bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên Tần Tống cảm thấy đón tết ở nhà nội sao mà ấm áp đến thế!
Khi đất trời hòa làm một...
Trần Ngộ Bạch thả di động xuống, trườn vào trong chăn ôm cái người mà đêm hôm trước mới bị anh “hành” cho đến mức nửa hôn mê vào lòng rồi nhẹ nhàng vuốt ve, An Tiểu Ly dựa vào người anh khẽ động đậy, mơ màng hỏi: “Ai vậy anh?”
“Tiểu Lục.”
“… Muộn như vậy rồi cậu ấy còn gọi anh làm gì?”
“Hì hì...” Trần Ngộ Bạch cười tủm tỉm, những ngón tay thon dài đang chậm rãi mân mê trên hõm cổ cô dần trượt xuống: “Cậu ấy mới mở được một món quà mừng năm mới, kích động quá không ngủ nổi nên gọi điện báo tin vui cho anh.”
An Tiểu Ly lập tức mở to mắt: “Quà gì mà hưng phấn quá vậy?”
Ồ, quả nhiên có tinh thần liền... Trần Ngộ Bạch chẳng nói chẳng rằng, anh nâng một chân cô lên móc vào eo mình, sau đó nhanh nhẹn lật người ghìm chặt cô lại, vừa hôn vừa cười khừng khục: “Chúng ta cũng “bóc quà” một lần là biết ngay thôi mà...”
***
Chưa từng thấy tên nhóc nào lại ngốc như nó, mới được ăn có một bữa thịt mà đã kích động đến mức nửa đêm nửa hôm trốn vào phòng vệ sinh rồi ngồi trên bệ xí bố cáo khắp thiên hạ. Cứ như Trần Ngộ Bạch anh đây mỗi ngày không biết bao nhiêu là lượt quà, ngày nào cũng vui như tết!
Đúng là cái đồ nông cạn!
Mồng một đầu năm.
Tần Tống hôm nay phá lệ, chưa thấy chuông báo thức cũng chẳng cần ai gọi đã tự động tỉnh giấc, mắt vừa mở ra đã đảo tìm Đình Đình. Lúc này cô đang nằm xoay lưng lại dựa vào lòng anh, phần gáy trắng muốt cong cong ở ngay bên môi Tần Tống, anh nhịn không nổi bèn rướn người lên mút nhẹ.
Đêm qua Đình Đình ngủ rất sâu, không hề mộng mị. Ánh nắng ban mai rạng rỡ, cộng thêm cảm giác nhồn nhột ngưa ngứa ở sau gáy khiến cô dần dần tỉnh giấc, vừa ý thức được Tần Tống đang hôn mình, người cô liền mềm nhũn, ngay cả sức lực để động đậy ngón tay cũng chẳng có.
Trong tình yêu, giấc mơ xa xỉ nhất của một người con gái có lẽ là việc mỗi buổi sớm đều được người mình thương yêu dùng nụ hôn dịu dàng để đánh thức như thế này.
“Anh bế em đi tắm nhé!” Tần Tống dụi mặt vào gáy Đình Đình, hôn dần lên trước từng chút một, thấy “bánh bao nhỏ” đã thức dậy, anh liền hôn vào môi cô, mỉm cười hỏi.
Cô lắc đầu, lí nhí đáp: “Em tự đi.”
“Em vẫn còn đi được cơ à?” Tần Tống cười hư hỏng tỏ vẻ hoài nghi, vừa hỏi vừa đưa tay lần mò xuống dưới.
“Này… Đừng mà!” Đình Đình vặn vẹo người một cách không thoải mái, kéo bàn tay cơ hội đang mò mẫm khắp người cô của Tần Tống ra, ôm chăn ngồi dậy: “Anh đừng nhìn! Em phải dậy đây…”
Tần Tống mỉm cười, vươn tay ra vơ lấy đống quần áo bừa bãi ở dưới đất, đưa áo ngủ của mình cho cô.
Khi Hàn Đình Đình rửa ráy xong xuôi bước ra đã thấy Tần Tống mặc chiếc quần ngủ rộng rãi thoải mái đang đi tới đi lui trong phòng nói chuyện điện thoại, mặt mày hớn hở không tả nổi. Thấy cô bước ra anh liền ngắt máy ngay lập tức, rồi bước tới ôm chặt lấy cô, cười tít mắt: “Bà xã!”
“…Ừm?” Người cuối cùng cũng trở thành “bà xã” đích thực hơi đỏ mặt đáp lời.
“Tối qua có tốt không?”
Có thể nào không hỏi vấn đề... như thế không, Hàn Đình Đình mặt đỏ bừng, nhìn quanh quất đánh trống lảng: “Không biết... Gì mà tốt với không tốt chứ? Anh mau đi đánh răng rửa mặt đi, muộn rồi đấy!”
Tân Tống ôm lấy Đình Đình không chịu buông, nếu cô chưa hiểu thì anh sẽ nói rõ ràng ra cho cô hiểu: “Tối qua biểu hiện của anh tốt không?”
Đoàng... Mặt Hàn Đình Đình lại càng đỏ hơn nữa, cô giơ tay đẩy khuôn mặt đang kề sát của anh ra, không chịu trả lời. Tần Tống bị cô đẩy đến mức ngã hẳn ra sau, bàn tay đang ôm chặt eo cô càng dùng sức hơn, khiến Đình Đình không thể không dán chặt vào người anh. Tên tiểu cầm thú đêm qua mới được “đánh chén no nê” ngẩng đầu ưỡn ngực, tinh thần phơi phới nhìn cô: “Hay là chúng ta ôn tập lại một chút nhé? Em xem, em sắp quên hết rồi kìa!” Tần Tống trưng ra cái bản mặt thèm thuồng cực kỳ vô lại đưa ra đề nghị.
“Không muốn!” Chân Đình Đình bỗng nhiên mềm nhũn: “Anh…rất tốt…”
“Tốt đến mức nào?” Tần Tống truy hỏi với vẻ đầy thích thú, cuối cùng cũng ép được cô xuống giường, cắn vào chỗ mềm mại trước ngực cô qua lớp áo choàng tắm…
“A!” Đình Đình đột nhiên kêu lên.
Tần Tống coi đó như phản ứng nồng nhiệt của cô nên cầm thú trong anh lại càng dâng trào, đang muốn cúi xuống thấp hơn thì bị cô đẩy mạnh ra: “A Tống!” Cô giãy thoát ra khỏi vòng tay anh, lật chiếc chăn đắp lên để lộ ra tấm ga trải giường nhăn nhúm bên dưới, trên tấm ga trắng tinh đó hiện lên những chấm đỏ li ti, nổi bật như hoa mai giữa màn tuyết trắng, xung quanh còn có nhiều dấu ấn mê đắm nhàn nhạt khác nữa. Cô bất lực nhìn anh: “… Làm sao bây giờ?”
Tần Tống thoáng sững sờ, sau đó nở nụ cười hạnh phúc, ôm chặt cô rồi lại đè ra hôn: “Đừng lo, để đó anh giải quyết!”
Ôm Đình Đình đang ngượng ngùng không thốt nên lời trong vòng tay, Tần Tống bỗng nhiên không còn cấp bách “làm việc xấu” nữa. Đúng là giữa nam và nữ càng làm chuyện đó càng yêu nhau, nhưng cũng có điều khiến cho con người ta còn hạnh phúc hơn thế nữa, đó là sự chiếm hữu đối phương một cách toàn diện, từ thân thể cho đến tâm hồn.
“Bà xã!” Tần Tống im lặng một lúc rồi mới nói tiếp: “Anh thật sự rất hạnh phúc!”
Thật hạnh phúc khi em đã lặng lẽ đợi anh đến, thật hạnh phúc khi anh cũng vậy, cũng đã chờ được em.
Thật hạnh phúc khi chúng ta không gặp nhau quá muộn, thật hạnh phúc khi mấy chục năm sau này hai ta có thể ở bên nhau mỗi ngày.
Thật hạnh phúc khi có em trong đời!

