Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định - Chương 12 - Phần 1
Chương 12
“Đây
là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng! Tôi sẽ khiến cho bọn họ hiểu ra rằng:
Bất luận là tôi hay bố tôi, bọn họ cũng đừng nên dây vào thì hơn!” Tần Tống
nhìn về phía đường chân trời xa xăm, nói một cách lạnh lùng mà quả quyết.
***
Mồng hai Tết Tần Tống đã bắt đầu đi
làm lại, công việc ở Lương Thị về cơ bản anh đã bàn giao xong từ đợt cuối năm,
chỉ có vụ đầu tư với Tần Thị là chưa hoàn tất, người phụ trách cấp cao nhất của
cả hai bên chỉ có mỗi mình anh, mà kẻ muốn gây rối thì cả một lố, thế nên Tần
Tống còn bận bịu hơn cả trong năm.
Đại hội cổ đông Tần Thị lại đột
ngột tuyên bố triệu tập đúng vào lúc anh bận rộn đến bơ phờ, một vài cổ đông
lớn bị Tần Uẩn áp chế suốt mấy chục năm nay, đến khi về già cuối cùng cũng có
được cơ hội, lần này bọn họ liên kết với nhau rục rịch hành động, yêu cầu quyền
phát ngôn với Hội đồng Quản trị.
Kỷ Nam chỉnh lý đủ loại tư liệu
tuyệt mật và các động thái bí mật của nhóm người đó giao cho Tần Tống. Tần Tống
mới xem qua một chút đã tái hết cả mặt, anh đứng lên đi tới trước cửa sổ, hít
một hơi dài, mắt nhìn về phía bầu trời xa xăm, trầm ngâm hồi lâu.
Kỷ Nam nằm rạp người trên chiếc bàn
họp lớn chơi trò xếp tranh với những bức ảnh bí mật về đời sống riêng tư cực kỳ
tồi tệ của mấy cổ đông lớn đó: “A Tống, có cần dạy dỗ bọn họ không?” Nhiều điểm
yếu thế này, muốn hạ thủ thật sự quá đơn giản!
“Không!” Tần Tống thẳng thừng từ
chối: “Nếu giở những thủ đoạn vặt đó ra thì khác nào tự hạ thấp giá trị bản
thân mình, chỗ đứng của tôi ở Tần Thị sau này cũng không vững được.”
Kỷ Nam “Ờ” một tiếng, hất đống ảnh
lộn xộn đó qua một bên, quay ra chuyên tâm gặm bánh mì.
“Đây là lần đầu tiên và cũng là lần
cuối cùng! Tôi sẽ khiến cho bọn họ hiểu ra rằng: Bất luận là tôi hay bố tôi,
bọn họ cũng đừng nên dây vào thì hơn!” Tần Tống nhìn về phía đường chân trời xa
xăm, nói một cách lạnh lùng mà quả quyết.
***
Đại hội cổ đông vẫn diễn ra đúng
như kế hoạch, Tần Tống một mình tiến về phía trước, đơn thương độc mã đối đầu
với hơn một nửa Hội đồng Quản trị đang hau háu nhìn mình.
“Vậy tiếp theo chúng ta sẽ bỏ
phiếu!” Tần Tam thúc vai vế lớn nhất ngồi bên tay phải của Tần Tống, nôn nóng
đưa ra đề nghi trước Hội đồng, mọi người thấy vậy cũng đồng thanh phụ họa, rõ
ràng tất cả đều coi Tần Tống đang ngồi ở vị trí chủ tọa như không khí, thậm chí
còn chẳng thèm hỏi ý kiến của anh.
“Bỏ phiếu gì cơ?” Tần Tống bỗng
nhiên ngẩng đầu, khoan thai hỏi: “Tại sao còn cần phải bỏ phiếu làm gì nữa? Tôi
dốc toàn lực ủng hộ dung hợp vốn ba bên, chẳng lẽ có vị nào đang ngồi ở đây
phản đối ư?”
Mấy vị cổ đông lớn do Tần Tam thúc
dẫn đầu nghe vậy thì ngơ ngác nhìn nhau, nhất thời không hiểu nổi tên tiểu tử
này tại sao lại đột ngột thay đổi chủ ý. Lương Thị là chỗ dựa vững chắc nhất của
Tần Tống, việc dung hợp vốn ba bên sẽ gạt bớt phần của Lương Thị trong vụ này,
đối với Tần Tống mà nói là tổn thất chí mạng, cũng chính là nguyên nhân khiến
bọn họ ra sức tán thành, Tần Tống sao có thể dốc toàn lực ủng hộ cơ chứ?
“Tôi đã xem xét tỉ mỉ những báo cáo
mà mọi người gửi lên.” Tần Tống vừa giơ tay ra, trợ lý đứng đằng sau lập tức
dâng lên một chồng báo cáo, anh nhận lấy rồi ném vào chính giữa bàn hội nghị,
nhìn quanh một lượt rồi khẽ cười: “Tất cả đều viết rất có sức thuyết phục!”
Những báo cáo đó là của các vị lão
thần này trình lên cho Tần Uẩn, nội dung đều chỉ trích Tần Tống thân là người
kế thừa của Tần Thị mà trong vụ vốn đầu tư lại đặt lợi ích của Lương Thị lên
hàng đầu, kịch liệt lên án anh bất tài, không xứng đáng với vị trí Tổng giám đốc
của Tần Thị cũng như nắm quyền cai quản Tần gia.
Bây giờ Tần Tống lại đem những báo
cáo mà bọn họ cứ tưởng đã được trình lên Tần Uẩn thông qua con đường tuyệt mật
dứt khoát ném ra trước mặt họ như vậy, trong chốc lát mặt mày những người có
liên quan đều biến sắc.
“Tôi xem xong cũng đã nghiêm túc
suy nghĩ, thực sự lo lắng của mọi người cũng không phải là không có lý. Gần
đây, Lương Thị quả thực đã bành trướng rất nhanh, có mức độ uy hiếp nhất định
đối với Tần Thị của chúng ta.” Tần Tông thoải mái dựa người vào ghế, vô cùng
thích thú ngắm nghía những biểu hiện cực kỳ phong phú đua nhau xuất hiện trên
khuôn mặt nhàu nhĩ của đám phần tử đang âm mưu soán vị mình: “Tìm bên đầu tư
thứ ba để giúp chúng ta gánh vác nguy hiểm cũng là một chủ ý không tồi! Mặc dù lợi
nhuận theo đó sẽ bị chia bớt, tôi không hài lòng cho lắm, nhưng những vị ngồi
đây đều là đàn anh đàn chú của tôi, đều là bậc trưởng bối, chỉ sợ tôi trẻ người
non dạ, nên tất cả đều không yên tâm với năng lực làm việc thực tế của tôi,
thôi thì tôi coi lần này như là học phí để đổi lấy sự an lòng của các vị đi
vậy!”
Ngữ khí của Tần Tống hòa nhã mà
lãnh đạm, nhưng lại khiến các vị lão thần tử đó cảm thấy hoang mang. Như thế,
nếu như vụ này thu được lợi nhuận sẽ là do năng lực lãnh đạo thần thông quảng
đại của Tần Tống, còn nếu thua lỗ thì trách nhiệm sẽ đổ lên đầu những người
kiên quyết đưa ra phương án dung hợp vốn ba bên này, mà nếu không lời không lỗ
lại càng tệ hơn nữa, bây giờ Tần Tống đã nêu ra quan điểm lợi nhuận bị chia
bớt, đến lúc đó nói không chừng sẽ lấy điều này ra làm cái cớ để xử bọn họ cũng
nên… Có người đã bắt đầu đưa khăn tay lên lau mồ hôi... Hỏng bét rồi! Bị tên
tiếu tử này tương kế tựu kế, chơi lại một vố rồi!
“Ngoài ra, nếu như đã thống nhất
việc đầu tư ba bên thì phải làm sao cho xứng với tầm vóc của doanh nghiệp lớn!
Chỉ có mỗi Trần Dịch Phong thôi thì sao có thể đủ để báo chí viết lách cơ chứ?
Tổ chức một buổi đấu thầu đi, nhà nào đưa ra giá cao nhất thì được, cạnh tranh
công khai và công bằng, đối với chúng ta chỉ có lợi chứ không có hại!” Nụ cười
đắc thắng của Tần Tống lại càng rạng rỡ hơn: “Được rồi, hôm nay đến đây thôi!
Mấy vị trở về có viết báo cáo hay làm việc gì thì cũng xin đặc biệt tận tâm tận
lực cho! Hầu hết những vị ngồi ở đây đều đã chứng kiến tôi trưởng thành, chắc
cũng biết tôi tu thân dưỡng tính không được tốt cho lắm, chẳng may có điều gì
không hài lòng tôi nhất thời đụng chạm cũng xin các vị trưởng bối rộng lòng bỏ
quá cho!”
Nói xong Tần Tống liền đứng lên khẽ
gật đầu, sau đó anh bỏ lại sau lưng căn phòng lặng ngắt như tờ, phủi tay áo rồi
cùng hai trợ lý đặc biệt đi mất.
***
Dung Nham không mấy chắc chắn với
suy nghĩ cũng như sự sắp xếp của Tần Tống: “Với thực lực bao nhiêu năm nay của
Trần Dịch Phong không phải ai cũng dám tùy tiện đắc tội, huống hồ người có thể
cạnh tranh tài lực với anh ta cũng không nhiều, cậu có chắc vụ đấu thầu đó có
thể thu hút người đến giúp cậu đối phó với anh ta không?”
“Dĩ nhiên là tôi đã sớm chọn được
người rồi mới làm.” Tần Tống xoay xoay cây bút trong tay, điệu bộ dửng dưng:
“Chỉ cần quẳng ra một miếng mồi nho nhỏ thì đã có con cá lớn mắc câu rồi.”
“Có đáng tin không?” Lý Vi Nhiên
chau mày.
Tần Tống búng tay một cái, Kỷ Nam
cũng lập tức tiếp lời: “Đương nhiên!”
“Nào!” Hai tay Kỷ Nam đưa qua đưa
lại như làm phép rồi lôi ra một tập tài liệu: “Uyển Phi Phi, thiên kim nhà họ
Uyển, bố của cô ta hiện đang là người nắm quyền chính của Uyển gia. Còn bản
thân cô ta, mười năm trước đã đến Singapore để kinh doanh, trong cộng đồng
người Hoa ở Singapore những năm gần đây xét về tài lực, thực lực hay là sức hấp
dẫn, cô ta đều xếp hàng nhất nhì cả.”
Đúng vậy, trong bức ảnh đính kèm
theo tập tài liệu, Uyển Phi Phi mặc bộ đầm dự tiệc bó sát màu bạc, để lộ ra
những đường cong hấp dẫn, mái tóc dài được buộc cao, mặc dù cách khá xa nhưng
ngũ quan diễm lệ đến độ Ngũ thiếu cũng phải xuýt xoa trầm trồ.
“Đây là…” Đôi mắt đào hoa dài hẹp
của Dung Nham nhướng lên theo bản năng, chân tướng yêu tinh hoàn toàn lộ tẩy:
“Cô ta cắn câu của Tần Tống, nhưng thật ra chắc là đến vì tôi đây mà!”
“Hử? Số điện thoại của Diệp Mộc là
bao nhiêu ấy nhỉ?” Lý Vi Nhiên lẩm nhẩm, tiện tay lôi di động ra nhưng đã bị
Dung Nham thò tay chặn lại: “Tôi vẫn còn chưa nói xong... Nhưng cô ta đừng có
mà mơ! Tôi đã hoàn lương từ lâu rồi! Có chết cũng chẳng thèm theo cô ta đâu!”
Oẹ... Đào Hoa Nhị bị anh em tay đấm
chân đá bay vô một góc phòng.
“Tiểu Lục, chuyện này phải thật
thận trọng đấy! Cổ phiếu của Tần Thị trong tay cậu vốn chưa đạt đến con số có
tính áp chế, lần này nếu như lại bị bớt đi một vài phần thì sau này sẽ càng khó
khăn hơn.” Lương Phi Phàm suy nghĩ một hồi rồi nói.
“Tôi có đem cổ phiếu của Tần Thị ra
giao dịch với cô ta đâu.” Tần Tống nhún vai.
Lý Vi Nhiên hết sức ngạc nhiên:
“Thế tại sao cô ta chịu giúp cậu? Không hợp tác lâu dài, nếu chỉ vin vào lợi
nhuận của vụ này thôi thì chưa đủ lọt vào mắt cô ta đâu.”
“Cậu ta hứa sẽ chia một phần mười
số cổ phần của Lương Thị hiện đang nắm trong tay cho người ta.” Trần Ngộ Bạch
nãy giờ lặng lẽ vừa uống cà phê vừa làm báo cáo lúc này mới lạnh lùng thốt lên
một câu.
Đại boss lặng thinh, Dung Nham đang
mắc ở góc tường bị Kỷ Nam kéo ra, ba người bọn họ bắt đầu bẻ khớp ngón tay và
vặn cổ răng rắc, Lý Vi Nhiên nho nhã xắn tay áo, cũng theo sau lưng… Tần Tống
vừa cười cầu hòa vừa bước lùi về phía cửa: “Hê hê… Đừng như thế! Mọi người đều
là anh em với nhau mà, vì chút cổ phiếu này mà đánh nhau thì không hay chút nào
cả! Cho cô ta một chút xíu cũng chẳng hề hấn gì, người vừa xinh đẹp vừa tài
năng thế kia lại có hứng thú với Lương Thị thì thể diện của chúng ta tăng đến
mức nào chứ… Áaaaaaaa! Cứu mạng…”
***
Uyển Phi Phi ở ngoài đời còn xinh
đẹp hơn nhiều so với bức ảnh chụp từ xa kia.
Lúc cô ta đến, mùa đông ở thành phố
C cũng sắp giã từ, tiết xuân se lạnh nhưng cô ta chỉ khoác mỗi một bộ đồ mỏng
manh, kết hợp cùng một chiếc khăn quàng màu đỏ mềm mại óng ánh không biết được
làm bằng chất liệu gì, dưới chân đi đôi giày cao gót đen cao cấp. Váy đen, tóc
đen, kính đen che mặt, xinh đẹp động lòng người!
Tần Tống đặc biệt thiết đãi yến
tiệc tại Thịnh Thế, khi trợ lý đón Uyển Phi Phi từ sân bay đến, anh cũng vừa
đến nơi, hai người gặp nhau tại đại sảnh, Tần Tống mỉm cười chìa tay ra với cô:
“Uyển tổng, đi đường vất vả rồi!”
Uyển Phi Phi lặng lẽ đánh giá anh
một lượt, sau đó hạ cặp kính đen xuống, mỉm cười. Nụ cười của cô cũng như vẻ
đẹp vậy, đều nồng đậm như rượu mạnh, tỏa ngát khắp bốn phương.
“Chào anh!” Cô bắt tay Tần Tống,
rồi rất thoải mái rướn người lên để ôm và chạm má anh, sau đó cười tươi như
hoa: “Tần Lục thiếu quả nhiên giống với lời đồn, tuyệt sắc nhân gian!”
Trong lòng Tần Tống cảm thấy không
thoải mái. Anh cũng đã quen với việc được khen là tuyệt sắc rồi, nhưng thần sắc
lúc Uyển Phi Phi khen anh là tuyệt sắc thì... cứ như là vô tình chọn được một
đôi giày cao gót đẹp mắt trên đường đi shopping vậy!
***
Trong bữa tiệc tối.
Uyển Phi Phi trong vai trò là một
đối tác tiềm năng, thực sự không có điểm nào có thể soi mói được, cô quyết
đoán, thẳng thắn, ánh mắt tinh anh, lời nói chừng mực thỏa đáng. Có cô, trong
vụ đầu tư này mà có mười phần thì Tần Tống nắm đến chín phần thắng, từ đó có
thể ngồi vững trên chiếc ghế ở Tần Thị.
Chỉ có điều, ý xuân dập dềnh mơ hồ
trong sóng mắt đong đưa của cô thực sự khiến Tần Tống sợ khiếp vía.
“Các vấn đề chi tiết chi bằng chúng
ta để bàn sau đi! Hôm nay đã muộn rồi, Uyển tổng cũng cần nghỉ ngơi sớm.” Tần
Tống hết sức kiềm chế, mỉm cười nói với cô: “Trợ lý của tôi sẽ đưa cô về khách
sạn.”
“Anh không thể đích thân đưa tôi về
sao?” Uyển Phi Phi hé mở cánh môi hồng đào, khẽ nghiêng người một cách duyên
dáng, trong thoáng chốc, mùi nước hoa xộc thẳng vào mũi, khiến người ta muốn
say…
“Hắt xì!” Tần Tống ngoảnh mặt đi,
hết sức ngay ngắn: “Mũi của tôi bị dị ứng.”
“Không sao.” Uyển Phi Phi hoàn toàn
không chấp nhặt, hơn nữa còn lập tức thu lại ý đồ quyến rũ như có như không kia
của mình. Tần Tống đứng dậy, cô lại khẽ cúi đầu, trong mắt thấp thoáng vẻ đùa
bỡn thích thú.
Trong lòng cái người suýt nữa đã
rơi vào “quy tắc ngầm” của thương trường cứ bứt rứt mãi suốt dọc đường về nhà.
Rốt cuộc phải nói thế nào với “cái
bánh bao” kia mới có thể làm cho cô yên tâm, không lo lắng chuyện anh sẽ vượt
rào, lại vừa khiến cô nổi chút cơn ghen, từ đó càng lo lắng cưng chiều, đối xử
với anh tốt hơn đây?
***
Về đến nhà, Tần Tống thay dép rồi
đi vào, trong phòng khách không có ai, trên bàn ăn có một bát bánh chẻo còn
nóng hổi, phía trước đặt hai đĩa thức ăn, đầu đũa còn ướt, chứng tỏ rằng mới
đây thôi cô còn đang ăn.
Tần Tống suốt buổi tối nay chỉ lo
đề phòng Uyển Phi Phi, không ăn uống được bao nhiêu, bây giờ thấy bánh chẻo
thơm phức liền thèm nhỏ dãi, cầm đũa lên ăn một cách thích thú.
Hàn Đình Đình nghe tiếng Tần Tống
mở cửa liền từ nhà vệ sinh bước ra thì thấy anh đang vùi đầu vào bát ăn miệt
mài...
“A Tống… Sao anh lại ăn cái đó?” Cô
lúng ba lúng búng: “Tối nay ăn không đủ no sao?”
Tần Tống vừa vui vẻ ăn vừa gật đầu.
Hàn Đình Đình mấy lần định nói rồi lại thôi, nghĩ ngợi một hồi, thấy vẫn nên
trở về phòng dặn dò tên nhóc con đó đừng lên tiếng thì hơn.
Ai ngờ Tiểu Đào thấy cô đi lâu vậy
chưa quay lại liền chạy tót ra ngoài: “Cô Hàn, cháu đi vệ sinh xong rồi.”
“Ủa?” Tần Tống đang húp canh chẻo
đầy vẻ mãn nguyện: “Tên nhóc con này sao lại ở nhà chúng ta nữa vậy?”
“Bố cháu đưa mẹ cháu đi công tác
rồi, ăn cơm tối xong sẽ đến đón cháu.” Hàn Đình Đinh đang định mở miệng thì
Tiểu Đào đã nhanh nhẹn vịn vào bàn ăn lên tiếng trước: “Cô Hàn, cô coi kìa, chú
chẳng vệ sinh gì cả, lại đi ăn thức ăn thừa của cháu.”
Hàn Đình Đình vội vàng bịt miệng
tên nhóc lại, giọng dỗ dành nó: “Suỵt... Cô Hàn làm cho cháu bát khác có được
không nào?”
Tiểu Đào ngoan ngoãn gật đầu: “Được
ạ! Cháu sạch sẽ mà.”
Ngụm canh cuối cùng trong miệng của
Tần Tống nuốt xuống không được mà nhổ ra cũng chẳng xong…
***
Buổi tối trước khi đi ngủ, Tần Tống
đã đánh răng không biết bao nhiêu lần rồi nằm xoay lưng lại, giận dỗi với “bánh
bao nhỏ quê mùa”.
Hàn Đình Đình vốn định khoe với anh
bộ đồ ngủ mà cô vừa mới mua qua mạng, nhưng thấy anh như vậy liền không dám ho
he gì nữa, rón rén vén chăn lên rồi nằm xuống ngủ, cố gắng hết sức cách anh
thật xa, không dám động chạm gì cả.
Nhưng mà... ngứa ngáy quá đi! Cô
khẽ vươn tay vào trong áo gãi nhẹ. Vẫn cứ ngứa... lại gãi tiếp...
Hai người nằm chung giường đắp
chung chăn, một người thì khó chịu mắt mở thao láo, một người tuy nhắm mắt
nhưng lại không ngừng cựa quậy...
Vù… Cô đang gãi ngứa hăng say thì
một bóng đen khổng lồ bỗng phủ lên người rồi ghìm chặt cô lại, trong nháy mắt
cô không thể nào nhúc nhích được, bên tai cô nóng ran, chỉ nghe thấy anh nghiến
răng nghiến lợi rít lên từng chữ: “Em - dụ - dỗ - anh!”
Quẫn... Cô đẩy anh: “Không phải mà.
Áo ngủ ngứa lắm...”
“Vậy thì đừng mặc nữa!” Anh cắn lên
cổ Đình Đình, hai tay nhanh nhẹn luồn vào trong vạt áo của cô, lột sạch đồ trên
người cô một cách thần tốc, sau đó ngấu nghiến cắn mút cô, gặm nhấm từng chút
từng chút một.
“Ăn” cho đến khi cô ý loạn tình mê,
cả người đều bắt đầu run rẩy, Tần Tống bỗng cảm thấy có gì đó không ổn. Sao đột
nhiên anh lại muốn hắt xì hơi thế này cơ chứ. Nhưng khó khăn lắm mới có một lần
cô vì thấy áy náy nên mới phối hợp với anh như tối nay, vào thời điểm mấu chốt
mà còn để cô thoát thì sau này sẽ khó lòng “ăn uống” được gì nữa. Anh cố nín
nhịn, nhưng thật sự là nhịn hết hổi, bèn ho một tiếng thật to.
Đúng lúc đang ngậm mút nơi kỳ diệu,
sau tiếng ho kia thì cả người anh mạnh mẽ trầm xuống. Đình Đình lại tưởng anh
cố ý giày vò mình nên cắn môi rên rỉ, nói cô không chịu nổi xin anh đừng làm
nữa. Thanh âm uyển chuyển tinh tế đó lại động đến tận tâm can, Tần Tống kích
động đến mức không thể khống chế nổi bản thân…
***
Sáng sớm ngày hôm sau, khi Hàn Đình
Đình đang khổ sở lê tấm thân đau nhức xuống giường, Tần Tống lại nhoài người ra
ôm lấy cô, dán mặt lên đùi cô rồi hạnh phúc lẩm bẩm: “Bà xã… Hôn một cái!”
Cô cười, cúi xuống hôn anh, nhưng
vừa định thần nhìn lại liền giật mình hoảng hốt, kêu “A” lên một tiếng.
“A Tống! Mặt của anh…”
Tần Tống mơ mơ màng màng nhổm dậy
đi soi gương, phát hiện ra khuôn mặt vốn điển trai có một không hai của mình đã
sưng vù như cái đầu heo!
***
“Ừm… Là do dị ứng, không cần lo
lắng! Tiểu Lục từ bé đã có tật này, không nghiêm trọng đâu, đừng căng thẳng quá
thế. Hiện tại đang là lúc giao mùa, cần cẩn thận một chút!” Bác sĩ riêng của Trương
gia đã chăm sóc sức khỏe cho Tần Tống từ khi mới chào đời cho tới giờ nên hiểu
rất rõ tình trạng sức khỏe của anh: “Hai ngày nay có tiếp xúc với phấn hoa hoặc
đi qua chỗ nào nhiều bụi không?”
“Không có… À, lúc tiếp khách tối
qua có một vị dùng loại nước hoa hơi đặc biệt, cháu ngửi thấy liền hắt xì hơi
ngay.” Mặt Tần Tống bị bác sĩ gia đình hết nắm lại bóp để kiểm tra trong mũi và
vòm họng, anh ú ớ trả lời.
“Ồ, vậy thì có lẽ là do nguyên liệu
chế tạo loại nước hoa đó khiến cháu hít vào thì cơ thể lập tức có phản ứng…
Nhưng nói dị ứng do mùi hương không nghiêm trọng như vậy đâu, bác thấy mấy sợi
bông trắng này mới là thủ phạm hàng đầu!” Bác sĩ dùng nhíp gắp từ sâu trong
khoang miệng của anh ra một nhúm xơ bông rất nhỏ, sau một hồi quan sát tỉ mỉ
mới ngạc nhiên hỏi: “Í? Đây là vải sợi mà? Sao lại chui vào trong miệng cháu
thế này?”
Hàn Đình Đình đang đứng bên cạnh
Tần Tống nghe thấy vậy mặt đỏ bừng bừng, “bánh bao nhỏ” đã chuyển thành “bánh
bao đỏ”… Tần Tống đưa mắt liếc cô một cái, thủng thẳng “Ừm” một tiếng: “Có thể
là do… áo ngủ của cháu rụng bông… Lúc ngủ không cẩn thận nuốt phải đó mà…”
Cách giải thích của Tần Tống vô
cùng kỳ quặc khác người, trên mặt Hàn Đình Đình đầy hắc tuyến, vị bác sĩ gia
đình từng trải vừa nhìn qua đã phần nào hiểu ra câu chuyện: “Được rồi, cũng
không phải chuyện gì to tát. Bác kê chút thuốc, cháu nhớ uống đúng giờ đúng
liều ít bữa là khỏe lại ngay thôi.” Nói xong, ông hướng về phía Hàn Đình Đình,
cười đầy ẩn ý: “Lần sau phải cẩn thận đấy, tên khỉ con này bình thường cứ lanh
cha lanh chanh nhìn vào tưởng mình đồng da sắt, nhưng cái mũi cún kia lại nhạy
cảm vô cùng, phòng nhiều bụi mà cũng khiến nó dị ứng, sau này nếu nó không chọc
giận cháu thì đừng đem mấy thứ bông sợi đó về nhà nữa nhé!”
Hàn Đình Đình cúi đầu thật thấp rồi
gật lia lịa, cho đến lúc tiễn bác sĩ về cô cũng chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn
ông.
***
“Ngôi sao” Tần Tống dạo gần đây
đang “nổi”, mỗi khi anh xuất hiện liền có hàng trăm hàng nghìn cặp mắt dõi
theo, vì thế mà thông tin ngày hôm nay, dù đã bước vào phòng riêng rồi nhưng
anh vẫn giữ nguyên tạo hình lạnh lùng đeo kính đen che kín mặt đã được truyền
đi nhanh chóng. Toàn công ty từ trên xuống dưới bàn luận sôi nổi, chuyện ly kỳ
cổ quái gì cũng nghĩ ra được, Ngũ Thiếu ở Lương Thị xa xôi cũng lần lượt gọi
điện đến, thăm hỏi thì ít mà chế giễu thì nhiều.
Trong văn phòng Tổng giám đốc rộng
lớn của Tần Thị, tất cả mọi cửa lớn cửa nhỏ đều bị đóng chặt, cái người được
coi là “thiên hạ đệ nhất trai đẹp” đứng đối mặt với cửa sổ kính sát đất, tỉ mỉ
ngắm nghía khuôn mặt anh tuấn của mình.
Thuốc bác sĩ kê hôm trước thật hiệu
nghiệm! Thuốc mỡ bôi ngoài da mát lạnh rất dễ chịu, mới bôi chưa được bao lâu
vết sưng tấy đã tan bớt một nửa, chỉ còn những đốm mẩn đỏ nhàn nhạt nằm rải rác
trên mặt..
Chỉ có điều… khuôn mặt vốn điển
trai tuấn tú là thế mà… Hình tượng hoàn mỹ bị hủy hoại bởi những tì vết nhỏ quả
thật khiến cho người ta cảm thấy vô cùng bất mãn!
Cái người yêu bản thân đến phát
điên nào đó càng nghĩ càng thấy bực, anh đảo mắt một vòng rồi kéo máy tính qua,
đăng nhập vào tài khoản mua sắm trên mạng của “bánh bao nhỏ quê mùa” nhà anh.
Vào xem nhật ký các cuộc giao dịch,
Tần Tống phát hiện ra “cái bánh bao” nhà mình hầu như chỉ mua đồ tại một cửa
hàng duy nhất. Lướt một vòng trên trang web của cửa hàng mới thấy, cái áo ngủ
rụng lông đó thậm chí còn đang được xếp vào mục hàng bán chạy.
Tần Tống nheo mắt, kì cạch múa máy
một hồi, không chút nương tay soạn ra một tràng chê bai, chê từ chất lượng cho
đến kiểu dáng, lại còn “nêm không biết bao nhiêu là mắm, dặm thêm bao nhiêu là
muối” về sự khó chịu khổ sở khi phải mặc trên người bộ quần áo tồi tệ ấy, anh
châm chọc cạnh khóe không sót điều gì, chỉ cần người ta đọc qua bình luận này
thì về sau ngay đến những kiểu áo ngủ có chất liệu hay kiểu dáng hao hao như
vậy e là cũng chẳng dám mua nữa.
Sau khi đăng bình luận thành công,
tâm trạng Tần Tống rất tốt, anh gọi người đem một cốc cà phê vào rồi hả hê bắt
tay vào làm việc.
***
Chủ tiệm bán hàng trên mạng sát khí
đằng đằng hồi âm lại, sau tiếng “đinh đoong”, khung trò chuyện hiện ra…
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “???!!!”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Ai bảo cô
bán hàng rởm kém chất lượng, đáng đời!” Nổi đóa lên rồi chứ gì? Tần Tống cười
lạnh một tiếng, trong lòng thoải mái vô cùng.
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “…”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Còn không
mau đi gỡ cái mớ giẻ rách rụng lông đó xuống! Không phải ai cũng có tấm lòng
bao dung quảng đại như tôi, thậm chí còn không truy cứu trách nhiệm hình sự với
cô nữa đấy!” Tần Tống bưng cốc cà phê thơm ngát lên thưởng thức, đắc ý hừ lạnh.
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Phải nói
là, không phải ai cũng như anh, mua đồ ngủ về để liếm đâu!” Đầu bên kia ngừng
một lát, cuối cùng đã là một câu nói hoàn chỉnh chứ không chỉ toàn những dấu
chấm câu nữa.
Tần Tống lướt ánh mắt lơ đễnh qua,
suýt chút nữa thì phun luôn ngụm cà phê trong miệng ra: “???!!!”
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Một bộ
đồ ngủ giá khuyến mãi đặc biệt mười chín phẩy chín tệ, lẽ nào anh còn mong đợi
nó được dệt từ lông thiên nga hay sao? Biết cái lỗ mũi nhạy như cún của mình dễ
bị dị ứng thì nên tránh ra xa một chút, ai bảo còn sấn tới giở trò lưu manh làm
gì? Còn không biết ngượng mà đăng bình luận chê bai đồ của tôi nữa! Mau sửa lại
cho tôi, bằng không thì tôi tính sổ với vụ tin nhắn lần trước luôn một thể!”
Tư Đồ Xùy Xùy! [1] Tần Tống sững
sờ, trong đầu bỗng hiện lên đoạn đối thoại về việc mua đồ trên mạng giữa mẹ anh
và “cái bánh bao” nhà anh hồi trước, phản ứng của anh chính là đau khổ kêu gào
thảm thiết: “Cô là cái đồ Tư Đồ Tiểu Tiện!”
[1]
Trong tiếng Hán “Từ Từ” phát âm giống với “Xùy Xùy” nên Tần Tống cố tình gọi chệch
đi, ý chỉ sự căm ghét, xua đuổi.
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Đồ tiểu
cầm thú mặt heo! Hi hi…”
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!
Từ trong văn phòng Tổng giám đốc
của Tần Thị vọng ra tiếng gầm rú đầy phẫn uất…
***
Tiếng rống ai oán ấy khiến Uyển Phi
Phi còn đang ở cách đó khá xa phải dừng bước, cô nhìn về phía trợ lý đang dẫn
đường cho mình với vẻ nghi hoặc, người trợ lý trưng ra một gương mặt khổ sở khó
xử, vẫy tay ra hiệu với thư ký ở ngoài cửa phòng.
Thư ký ấy đã đi theo Tần Tống từ
lúc anh còn “lưu lạc” nơi Lương Thị, mặt mày lúc này vẫn tỉnh bơ như không có
chuyện gì, vươn tay nhấn phím gọi nội bộ: “Lục thiếu, Uyển tổng đến rồi ạ.”
Yên ắng một hồi, sau đó giọng nói
tỉnh táo, trầm thấp đầy mê hoặc của Tần Tống bình thản vọng đến, cứ như thể
người hồi nãy dường như chẳng có chút liên quan gì tới anh cả: “Mời cô ấy vào!”
Khi cánh cửa được đẩy ra thì Tần
Tống đã ngồi ngay ngắn tại chỗ, hai bàn tay ưu nhã đan vào nhau đặt trên bàn
làm việc, vừa gật đầu vừa nở nụ cười hết sức chuẩn mực mà vô cùng khách sáo với
Uyển Phi Phi: “Uyển tổng, chào buổi sáng!”
“Chê tôi đến sớm quá hả?” Uyển Phi
Phi cười đùa với anh.
Hôm nay cô ăn mặc rất sành điệu,
chiếc áo vest vai bồng chiết eo phong cách quý tộc, để lộ ra chiếc áo ống màu
đen gợi cảm bên trong, áo khoác ngoài gắn thêm hai chiếc cúc khắc họa đường
cong mượt mà, chân váy màu trắng bó sát eo vẽ nên bờ mông tròn đầy hoàn mỹ, bên
dưới đôi chân thẳng miên man là đôi giày cao gót màu vàng nhạt đơn giản. Toàn
thân người phụ nữ này tỏa ra một hơi thở quyến rũ như trái chín căng mọng, cực
kỳ mê hoặc lòng người.
Uyển Phi Phi xuất hiện, khắp căn phòng liền tràn ngập mùi hương động lòng người ấy. Tần Tống lại phản xạ theo bản năng, ngả người về phía sau, trong bụng thầm nghĩ người phụ nữ phóng đãng này hôm nay chắc sẽ không xài loại nước hoa chết tiệt khiến anh bị dị ứng kia đấy chứ?
Động tác né người của Tần Tống không tránh khỏi cặp mắt của Uyển Phi Phi, cô ta khẽ cười rồi ngồi xuống trước chiếc bàn làm việc lớn của anh: “Vừa nãy anh gào thét gì vậy? Tôi ở ngoài cửa cũng nghe thấy đấy.”
“À... Tập thể dục buổi sáng ấy mà, cho giãn gân cốt, kiểu làm thông cổ họng ý!” Tần Tống chống chế, mắt lại liếc qua màn hình máy tính, khung trò chuyện đang nhấp nháy…
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Này! Đừng tưởng cửa hàng của tôi chỉ toàn đồ rẻ tiền, cho anh xem bảo vật cao cấp của bổn tiệm để mở mang tầm mắt!”
Nhận được tập tin, Tần Tống không chút phòng bị lập tức mở ra coi, thì ra là đủ loại quần lót gợi cảm và áo ngủ hết sức gợi tình... Chiếc nào chiếc nấy đều hở hang quyến rũ, Tần Tống vừa nhìn thoáng qua đã vội dời ánh mắt đi chỗ khác.
“Anh đang xem gì đấy?” Uyển Phi Phi nghiêng đầu, thắc mắc: “Sao mặt lại đỏ bừng lên thế kia?”

