Tình Ngang Trái (Tập 1) - Chương 05 - 06

Chương 5

Hôm nay quả thật Tư Nguyên phải đi
xem mắt, đằng gái là công tố viên tòa án, diện mạo khá, chiếc cằm hơi nhọn,
thoạt nhìn giống một phụ nữ dữ dội.

Thực ra anh không thích mẫu phụ nữ
dữ dội, hai bà chị gái ở nhà đều mang tính cách này. Từ bé tới lớn việc gì cũng
phải nhường nhịn các chị, nên anh chẳng muốn gặp lại ác mộng. Tuy nhiên, anh đã
nhiều lần xem mắt thất bại, nếu không đối xử tử tế thì lỗ tai anh đừng mong
thanh tịnh.

Diện mạo và tính cách của anh rất
tốt, khiến đằng gái vô cùng hài lòng, nhưng điều ấy cũng chẳng kéo dài được
lâu…

“Duy Phong, có việc gì?” Mới bắt
đầu dùng cơm, anh đã nhận được điện thoại.

“Cái gì, ông chủ biến thái hả? Ngày
lễ mà bắt em tăng ca?” Đối phương càm ràm oán trách bên kia đầu dây khiến anh
bóp trán, “Giờ còn gọi em đi làm thì quả thực sai với luật lao động. Tuy nhiên,
cậu có biết trước công việc kéo dài như thế là do đặc thù ngành nghề của công
ty không?”

“Duy Phong, chính em nói mong tìm
được công việc bán hàng, thời gian linh động, tiền lương hậu hĩnh, rất nhiều
việc được cái này mất cái kia.” Anh khuyên nhủ, nhưng câu trả lời của đối
phương khiến anh cứng họng.

“Việc này anh có thể xử lý giúp em,
nhưng cá nhân anh cảm thấy không cần phải làm to chuyện…” Mặc dù đưa ra lời
khuyên khác với bản chất công việc, nhưng anh vẫn luôn đề cao tính ‘dĩ hòa vi
quý’.

Doanh nghiệp và người lao động rất
khó dung hòa. Anh tuyệt nhiên không nghĩ Kiều Duy Phong sẽ vì một việc nhỏ mà
phải nhờ cậy tới tòa án.

“Anh Tư Nguyên, dạo này anh có việc
gì tốt giới thiệu cho em không?” Cuối cùng Kiều Duy Phong cũng nói ra mục đích
của cuộc điện thoại.

Cậu ta thực sự không muốn kiện cáo
ông chủ, cậu ta chỉ muốn thả con tép, bắt con tôm.

Dường như Tư Nguyên đã sớm biết cậu
ta sẽ hỏi như vậy: “Duy Phong, em muốn tìm công việc gì?” Duy Phong là em trai
của Kiều Duy Đóa, nếu có thể chăm sóc, anh nhất định sẽ quan tâm.

“Anh Tư Nguyên, em muốn… em muốn làm
công chức giống anh, công việc vừa nhàn nhã mà tiền lương lại cao!” Kiều Duy
Phong vòi vĩnh: “Anh giúp em tìm một vị trí thoải mái nhé!”

Tư Nguyên mỉm cười: “Duy Phong,
trước hết em phải tham gia cuộc thi công chức. Nếu em đậu, khi phỏng vấn anh sẽ
nghĩ cách giúp cho.”

Nghe câu trả lời của anh, bên kia
đầu dây Kiều Duy Phong sốt ruột: “Anh Tư Nguyên, mấy quyển sách giáo khoa chẳng
khác gì kinh thư, làm sao em nuốt nổi?”

“Duy Phong à, không chịu đầu tư thì
rất khó có thu hoạch.” Tính anh rất lo xa, kiên nhẫn hướng dẫn từng bước. “Vì
vậy em phải cố gắng học hành, tranh thủ tham gia cuộc thi công chức năm nay!”

“Anh Tư Nguyên, anh đừng có giỡn,
em không học đâu!” Dĩ nhiên Duy Phong vẫn đi thẳng vào vấn đề, “Chẳng phải năm
nay anh mới thăng chức lên làm phó phòng rồi sao? Lẽ nào anh không thu xếp được
một vị trí trong cục cho em?”

Nghe Duy Phong hỏi, nụ cười trên
môi Tư Nguyên phai dần: “Duy Phong, chắc em không biết biên chế lao động trong
ngành của anh. Cán bộ trưởng phòng còn bình thường chứ huống gì một phó phòng
như anh.” Anh không có quyền lớn đến vậy.

Mặt Duy Phong bỗng chốc xụi lơ: “Em
nói vậy thôi, em không làm khó anh.” Xưa nay những việc giúp được, anh Tư
Nguyên chưa từng từ chối. Nếu anh bác bỏ, chứng tỏ việc ấy vượt ngoài tầm với.

Tư Nguyên thở phào một hơi nhẹ
nhõm.

“Bữa nay em nói với ông chủ là bỏ
việc, trước tiên em ở nhà nghỉ ngơi một thời gian. Dù sao hàng tháng chị em
cũng gởi tiền chu cấp, nếu chưa tìm được việc thì em cũng chẳng chết đói.” Duy
Phong tự an ủi mình.

Nữ công tố viên đối diện nhìn đồng
hồ. Anh nói chuyện điện thoại gần mười phút mà chưa có dấu hiệu kết thúc, thật
khiến người ta khó chịu.

Tư Nguyên đâu bỏ sót sự mất kiên
nhẫn của đối phương, nhưng lúc này anh không có cách để ngắt điện thoại. Anh
ngẫm nghĩ hồi lâu, cố tìm những lời uyển chuyển: “Duy Phong, em đã hai mươi hai
tuổi rồi, chỉ kém Duy Đóa năm tuổi thôi, em hãy làm một người đàn ông đầu đội
trời chân đạp đất! Giờ mà còn cậy vào chị gái, coi sao được hả em?”

Mặc dù Duy Phong ‘nói như rồng leo,
làm như mèo mửa’ [1] , thiếu tính cầu tiến nhưng lại rất đơn thuần và biết nghe
lời anh.

 [1] Nguyên tác: ‘nhãn cao thủ đê’: Tiêu chuẩn
yêu cầu bản thân thì sao, mà năng lực bản thân thực tế thì kém.

“Ba mẹ em nói nhà em thất bại đều
do chị ấy gây ra, vì vậy chị ấy phải nuôi cả nhà cũng đúng mà.” Dù hồi đó mới
tám – chín tuổi, nhưng trong kí ức mơ hồ của cậu ta thì kinh tế gia đình rất
khá.

“Ba mẹ em kinh doanh thất bại có
liên quan gì đến Duy Đóa?” Tư Nguyên cảm thấy thật buồn cười. Tuy nhiên, đây
không phải lần đầu anh nghe những lời này, vì vậy anh chẳng còn cười nổi.

“Anh Tư Nguyên, có một số việc chắc
anh không biết. Chị em năm mười bốn tuổi…” Duy Phong vừa nói đến đấy thì im
bặt, chỉ ngập ngừng, “Chị em dọa, nếu em dám nhắc chuyện đó với ai, chị ấy sẽ
giết chết em! Đặc biệt là với anh, càng nên giữ kín.”

Nghe câu đó, Tư Nguyên chẳng biết
phải có phản ứng gì.

“Đừng thấy chị em hay lạnh nhạt mà
lầm, lỡ ai chọc đúng chỗ ngứa, chị ấy nổi cơn tam bành liền!”

Tư Nguyên cười nhẹ. Duy Đóa nổi cơn
hung hãn anh đã kênh qua một lần, ấn tượng vẫn còn khắc sâu.

“Nhưng anh Tư Nguyên tốt với em như
thế, nếu anh muốn biết bí mật của chị em, em sẽ gạt sự áy náy trong lòng anh.”
Duy Phong thật đấu tranh.

“Nếu là bí mật, vậy thì đừng kể.
Tính anh không thích tò mò.” Nụ cười của Tư Nguyên càng thêm phai nhạt.

“Chẳng phải anh Tư Nguyên thích chị
em hả? Sao anh không muốn tìm hiểu thêm về chị ấy?” Duy Phong cảm thấy kì lạ.

Cả người Tư Nguyên đông cứng, anh
lộ rõ như vậy sao?

“Anh và chị em chỉ là bạn thân
thôi.” Anh giải thích theo bản năng.

Nữ công tố viên nhìn anh một cái,
ánh mắt từ từ biến đổi.

Trên bàn, thức ăn đã dần dần nguội
lạnh.

“Tôi xin lỗi!” Anh vội cúp điện
thoại.

Nữ công tố viên mỉm cười miễn
cưỡng.

“Em muốn ăn gì? Để tôi giúp nhé!”
Trên mặt Tư Nguyên giăng đầy nụ cười nhã nhặn.

“Thôi, để em tự nhiên.” Thái độ nữ
công tố viên đối với anh lạnh nhạt đôi phần.

Giữa lúc anh hơi xấu hổ, di động
lại vang lên. Anh vốn định ấn nút từ chối, nhưng vừa thấy dãy số của cô giáo
Lý, anh vội nhận ngay.

“Anh Lục, anh tìm được cô Kiều
chưa? Tiểu Lộng phát sốt, kêu la ầm ĩ muốn gặp chị gái, nó không chịu uống
thuốc!”

Tiểu Lộng phát sốt?

“Con bé nóng bao nhiêu độ? Có
nghiêm trọng không?” Giọng Tư Nguyên trở nên sốt ruột.

Mặc dù cô giáo Lý nói không nghiêm
trọng, nhưng tâm trạng rối loạn của đứa trẻ khi bị bệnh là vấn đề nan giải.

“Cô giáo Lý, chắc Duy Đóa đang đi
làm nên tắt điện thoại. Cô đừng lo, tôi sẽ chạy qua đó.” Anh cúp máy, vẻ mặt
trở nên áy náy, “Cô Trương, thật ngại quá…”

“Anh đi xem mắt làm gì?” Nữ công tố
viên ngắt ngang lời anh.

“Sao cơ?” Mặt anh dại ra, dù biết
đối phương rất tức giận nhưng anh vẫn chưa rõ ý cô ta.

“Đầu tiên là em trai, sau đó tới em
gái, anh là bạn tốt đến độ chăm sóc luôn cả gia đình người ta?” Nữ công tố viên
gây hấn.

Anh rất ghét phụ nữ tự mãn.

“Cô Trương, việc tối nay tôi thực
sự xin lỗi. Ngày khác tôi sẽ mời cô dùng cơm.” Anh luôn giữ vững phong độ.

“Thôi khỏi, dù anh là người tốt hay
xấu, thì trên cơ bản vẫn không có thành ý đi xem mắt. Tôi nghĩ chúng ta đừng
nên lãng phí thời gian của nhau!” Nữ công tố viên phẩy tay áo bỏ đi.

Tư Nguyên vuốt mặt. Toi rồi, biểu
hiện đêm nay của anh thực quá kém. Nhất định ngày mai sẽ bị ‘các bà’ trong nhà
lải nhải đến chết.

“Em không muốn gặp ai hết, ngoại
trừ chị em!” Trong phòng, giữa giường trồi lên một ‘ngọn đồi nhỏ’. ‘Ngọn đồi
nhỏ’ đang rầu rĩ kháng nghị.

Tư Nguyên vỗ vai cô giáo Lý, ra
hiệu cứ để đó cho anh. Anh bước tới cạnh giường, giả vờ thở dài: “Đến anh cũng
dẹp luôn hả?”

‘Ngọn đồi nhỏ’ sửng sốt, lắc lư
chút xíu nhưng vẫn không ‘lộ hạt sương mai’.

“Anh chưa ăn hột cơm nào, phải vội vàng
chạy tới thăm em!” Tư Nguyên giả vờ chuẩn bị cất bước, “Nếu em không thích gặp,
coi như anh nhiều chuyện. Anh đi đây, đi ăn cơm chiều trước!”

“Chú Lục, không được đi!” Tấm chăn
bị xốc mạnh, một cô bé ôm chặt cánh tay anh.

Mưu kế thành công làm Tư Nguyên mỉm
cười, anh đưa tay nhéo nhéo mũi cô bé: “Kiều Duy Lộng, em đã mười hai tuổi rồi,
sao còn tùy hứng như vậy?”

Chương 6

“Không phải tùy hứng, mà tính cháu
kiêu ngạo thế đấy!” Tiểu Lộng ôm cánh tay anh, nâng cao cằm.

Tư Nguyên nhìn cô bé nghiền ngẫm
học theo từng trạng thái kiêu ngạo của ai đó, mà không nhịn được cười.

“Được được được, trẻ con có quyền
tùy hứng.” Anh đầu hàng, thứ anh không chịu nổi nhất chính là ‘phụ nữ’ kiêu
ngạo.

“Muốn anh ở lại thì em phải ngoan
ngoãn uống thuốc.” Nhiều năm nay, anh đã sớm quen với tính tùy hứng của hai chị
em.

Một tay anh nâng cốc nước, một tay
cầm viên thuốc để bên môi Tiểu Lộng, ý bảo cô bé hãy ngoan ngoãn nuốt vào.

“Chú Lục, chú gian xảo quá đi!”
Tiểu Lộng bị lường gạt cất giọng bất mãn.

“Em lại gọi sai nữa rồi, là anh chứ
không phải chú!” Anh vỗ vỗ đầu Tiểu Lộng, nhắc nhở.

Không phải anh thích trẻ trung, mà
anh tự nhận mình chưa già.

“Không, chú là chú!” Ở vấn đề này,
Tiểu Lộng rất kiên quyết.

Lẽ nào trông anh ‘đứng tuổi’ đến
mức, khiến một cô bé mười hai tuổi dứt khoát gọi một thanh niên hai mươi tám
tuổi như anh bằng chú?

“Nếu anh là chú, vậy chẳng lẽ chị
của em cũng gọi anh bằng chú?” Nếu Duy Đóa kêu anh bằng chú, anh sẽ hộc máu.

Nói tới nói lui, thực ra anh để ý
đến nếu mình được gọi bằng chú thì anh và Duy Đóa sẽ thành hai thứ bậc. Anh
bỗng chốc biến thành vai cha chú. May mắn thay, tính cách Duy Đóa rất đầm, bình
thường nghe Tiểu Lộng gọi anh bằng chú cũng không phản ứng gì.

“Chị là chị, chú là chú, có gì khó
hiểu?” Chẳng những Tiểu Lộng không chịu uống thuốc, mà còn bắt đầu bực bội kéo
mền. “Nói gì thì chú vẫn phải làm chú thôi! Mai mốt có ngày chú còn cảm ơn cháu
nữa!”

Sao anh cảm thấy dường như những
lời này chứa đầy ngụ ý?

Tuy nhiên, trẻ em đang bệnh phải
dành ưu ái nhất: “Được được được, chú là chú được chưa?” Anh đặt cốc nước qua
một bên, sợ chọc Tiểu Lộng giận. Đầu tiên anh nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho Tiểu
Lộng, sau đó dựng gối để cô bé thoải mái dựa vào, tâm trạng mới khá hơn.

Tiểu Lộng chăm chú theo dõi cử chỉ
của anh.

“Chú Lục, chắc chắn mai mốt chú sẽ
là ông bố tốt!” Tiểu Lộng khẳng định. Lát sau, cô bé lại bất ngờ hỏi: “Chú Lục,
sau này chú muốn có con không?”

Tư Nguyên mỉm cười, nói: “Dĩ nhiên
chú muốn có con chứ! Tuy rằng trẻ con rất khó trị, nhưng có con thì cuộc sống
mới viên mãn.” Vì cô bé mà anh xem mắt thất bại, mẹ đứa trẻ không biết phải tìm
nơi đâu.

Năm nay Tiểu Lộng đã lên lớp sáu,
vì vậy anh dùng tư duy ngang hàng để trao đổi.

Tiểu Lộng nghe thấy lời anh, bất
giác lộ ánh mắt mất mát, nhưng loại mất mát đó chỉ kéo dài vài giây rồi bị bé
giấu đi. Cô bé nhoẻn miệng cười tươi rói: “Hay quá, cháu cũng thích em bé. Mai
mốt chú Lục và chị gái hãy sinh vài đứa đi!”

Ơ… Tư Nguyên cứng đờ.

“Công chức nhà nước không thể sinh
nhiều con.” Anh bật cười ha hả cho qua.

Anh và Duy Đóa làm sao có thể sinh
con? Họ như hai đường thẳng song song không thể giao nhau! Nhưng vì sao anh
không làm sáng tỏ? Anh tự hỏi.

Thực ra đáp án luôn nằm trong lòng,
chẳng qua anh từ chối đối mặt. Bởi vì nếu một khi đối mặt, sẽ là những mâu
thuẫn, đau khổ, muộn phiền và dằn vặt vô tận.

“Chú Lục, chú và chị cháu quen nhau
bao lâu rồi?” Tiểu Lộng tỏ vẻ muốn tán gẫu tiếp với anh.

“Chính xác chắc cỡ mười năm.” Khỏi
cần suy nghĩ anh cũng có thể trả lời.

“Làm sao quen nhau vậy?” Hôm nay
Tiểu Lộng rất cao hứng, truy vấn liên tục.

“Sao thế? Muốn chú kể chuyện cũ
hả?” Anh mỉm cười lấy lệ cho qua.

“Chú không kể, cháu không thèm uống
thuốc.” Tiểu Lộng ra điều kiện với anh.

Bây giờ Tiểu Lộng vẫn còn sốt nhẹ,
nếu bỏ cử thuốc thì nửa đêm sẽ phát sốt. Anh thở dài: “Thật ra, quá trình quen
biết giữa chú và chị gái cháu rất đơn giản.”

Vốn dĩ Tiểu Lộng đang ốm nên tinh
thần có chút mệt mỏi, nhưng cô bé bỗng chốc hưng phấn.

“Năm đó vừa công bố điểm thi đại
học, chú thi đậu. Người thân nộp hồ sơ nguyện vọng ngành Luật, mà chú thì muốn
học quản trị kinh doanh hoặc công nghệ thông tin.”

Trước kia chú Lục muốn học ngành
quản trị kinh doanh hoặc công nghệ thông tin? Tiểu Lộng càng thêm hứng chí tiếp
tục nghe.

“Hôm đó cả nhà đãi tiệc chúc mừng
chú thi đậu.” Năm ấy anh thi đậu thủ khoa, khiến gia đình cảm thấy rất vẻ vang.

“Còn chú thì muốn mua một cái áo
khoác hoa hòe, một cái quần Jean khoét lỗ. Chú đã lên kế hoạch, nếu chú ăn mặc
kiểu ấy tới dự tiệc thì ông bố luôn đứng trong hàng ngũ lãnh đạo, bà mẹ mạnh mẽ
và các chị gái nhất định bị chú chọc tức chết.” Anh cười nói tiếp: “Sau đó, chú
sẽ đứng trước mặt nhiều khách khứa tuyên bố, chú không theo ngành Luật, cuộc
đời của chú phải do chú làm chủ, bất kể ai cũng đừng hòng can thiệp.”

“Chú Lục, thời niên thiếu chú cũng
nổi loạn hả?” Tiểu Lộng hệt như đang nghe một câu chuyện về đêm.

Trong mắt bé, chú Lục ăn nói đâu đó
rành mạch, hay nở nụ cười lịch sự với mọi người, chăm chỉ làm việc, không lãnh
phí thời gian, kính trên nhường dưới, luôn chở che bạn bè, biết kìm nén, những
khía cạnh khác cũng không làm ai chê được. Chú Lục có nhiều ưu điểm kể hoài
không hết, nhưng nhược điểm chí mạng đó là, chú luôn làm theo mệnh lệnh của
người thân.

Chú Lục mà cũng có thời nổi loạn ư?
Thật quá bất ngờ!

“Chú cũng từ thời niên thiếu mà lớn
lên!” Anh cười ôn hòa.

“Chú kể mau đi, sau này chú có mua
được bộ quần áo chú muốn không?” Tiểu Lộng nôn nóng hỏi.

Tư Nguyên lắc đầu: “Không có.”

“Tại sao thế?”

“Vì chú gặp chị của cháu.”

Chị gái?

“Mười năm trước, chị gái cháu làm
việc tại một cửa hàng trên đường Nhân Dân, chú xuống xe buýt muốn vào tìm kiểu
áo hippy trong phố Văn Hóa, mà đường đó phải đi ngang qua cửa hàng của cô ấy,
chú vô tình lướt qua thì thấy chị gái cháu đứng sau tấm cửa kính.” Sau đó bước
chân anh không rời được, ma xui quỷ khiến thế nào mà anh lại đẩy cánh cửa kính
đấy ra.

“Chị gái cháu đã hơn ba tháng trời
chưa bán được một bộ đồ nào. Ông chủ bực dọc nói, nếu cuối tháng mà chị cháu
không bán được thì phải cuốn gói.”

“Lúc đó cuối tháng bảy, cách ngày
ông chủ quy định rất gần. Dù trong lòng chị cháu vô cùng sốt ruột, nhưng lúc
mua bán vẫn giữ tư thế nghiêm túc, hờ hững và cứng nhắc.”

“Mùa hè nóng chảy mỡ, thế mà chị
gái cháu còn đề nghị chú thử đồ vest. Cô ấy nói, chú mặc âu phục trông rất đẹp
trai.” Ôn lại kỉ niệm cũ khiến anh bật cười, bởi vì lúc đó trên mặt Duy Đóa
chẳng hề mỉm cười, cả giọng điệu cũng khô khan đến giả tạo.

“Vậy mà chú lại mua bộ vest, không
mua bộ hippy?” Mắt Tiểu Lộng mở lớn hết cỡ.

Ơ… Tư Nguyên miễn cưỡng gật đầu.

Bộ âu phục hồi đó rất sang, có giá
gần mười nghìn, khiến một học sinh như anh suýt té xỉu. Thế nhưng tại sao anh
vẫn kiên quyết đưa thẻ ngân hàng, vét hết số tiền từ nhỏ tới lớn dành dụm được?
Đây là nhân sinh, cũng là duyên phận.

“Mặc bộ vest sang trọng tới buổi
tiệc, chắc cuộc cách mạng của chú hỏng bét nhỉ?” Tiểu Lộng vừa thấy lãng mạn,
vừa nản lòng thay chú Lục.

Tư Nguyên mỉm cười, không hề chối
cãi: “Ừ, cách mạng thất bại nhưng cuộc sống vẫn cần rất nhiều thỏa hiệp.”

“Chuyện dĩ vãng đã kể xong, bây giờ
cháu có thể uống thuốc chưa?” Anh kịp thời đưa cốc nước, vì anh rất sợ Tiểu
Lộng lém lỉnh sẽ truy vấn đề ‘thỏa hiệp’.

Rất may, Tiểu Lộng chỉ thở dài:
“Chú Lục, đây là cách chú thỏa hiệp với cháu sao? Thật nhẫn tâm!”

Đụng trúng bức tường ‘thịt’, làm
Duy Đóa đau nhói.

Tệ hơn nữa là cái di động của cô
cũng đi tong, nhìn chiếc điện thoại cũ kĩ bể nát mà cô thắt cả ruột. Tháng này
cô phải đóng tiền đi nhờ xe, nếu mua thêm điện thoại mới thì e rằng kinh tế
càng thêm eo hẹp.

“Không phải lỗi do tôi.” Trên đỉnh
đầu cô dội xuống một giọng nói của đàn ông rất lạnh lẽo và có từ tính.

Duy Đóa ngước lên, đập vào mắt cô
là vóc dáng cao lớn kia.

Cô nhìn không rõ diện mạo của gã
đàn ông trước mắt, vì gã để râu quai nón khiến ngũ quan rất mơ hồ. Dù thế nào
thì cô vẫn nhận ra khuôn mặt ấy chẳng hề vui vẻ, chỉ có nghiêm túc và cương
nghị như bức tường sắt.

Cô không xin lỗi, bởi vì cô cũng
không sai! Duy Đóa im lặng, cô cúi xuống vơ chiếc điện thoại vỡ rồi vội vàng
đứng dậy đi lướt qua gã.

Cô phải chạy nhanh tới nhà cô giáo
Lý, nên chả hơi nào so đo với kẻ xa lạ. Còn vóc dáng cao lớn của ‘kẻ xa lạ’ kia
cứng đờ sau lưng cô.

Mái tóc đen nhánh trên đầu luôn cột
gọn gàng, dù ban nãy vừa té ngã nhếch nhác. Khi đứng dậy cử chỉ vẫn tao nhã,
chiếc cằm chữ V, đôi ngươi lạnh lẽo kiêu ngạo và khuôn mặt xinh đẹp.

Kiều Duy Đóa! Nhiều năm sau, chỉ
cần liếc mắt một cái mà gã đã nhận ra cô!

Đôi mắt sâu thẳm có hồn của gã bỗng
sáng ngời, dưới màn đêm thanh tĩnh phát ra một luồng sát khí. Gã không còn là
cậu thiếu niên năm xưa, bây giờ trên người gã đã nhạt nhòa mọi dấu vết.

Gã di chuyển bước chân, không nhanh
không chậm đi theo cái bóng dáng hao gầy vội vàng kia.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.