Tình Ngang Trái (Tập 1) - Chương 27 - 28

Chương 27

Hàng chân mày khí khái đối diện với
hàng chân mày khí khái.

Gã hạ chân mày xuống, Tiểu Lộng
cũng hạ chân mày xuống; gã cau mày, Tiểu Lộng cũng học theo y khuôn. Gã điên
rồi mới bị con nhóc ranh này đeo bám suốt năm ngày trời.

“Cháu không đi học hả?” Hôm nay là
thứ hai, trên đường có rất nhiều trẻ em tung tăng đeo cặp đến trường, chỉ riêng
con nhóc này lại ngồi mãi trên xe chẳng chịu xuống.

“Cháu không thích đi học, cháu ghét
làm toán, ghét học thuộc lòng, ghét đống bài tập làm mãi không xong!” Tiểu Lộng
nhăn nhó, “Cháu ghét nhất cái tên con Sên hay kéo tóc cháu nữa!” Đây là những
lời bé chẳng bao giờ dám nói trước mặt chị gái.

Chị gái đòi hỏi rất cao về thành
tích học tập của bé. Bé cũng muốn để chị gái tự hào, nhưng dù bé nỗ lực cỡ nào
cũng chỉ ở mức trung bình. Mỗi lần xem phiếu liên lạc, dẫu chị gái chưa bao giờ
kêu ca, nhưng hàng chân mày chị gái cau chặt càng khiến bé ghét tới trường.

Gã đồng cảm! Gã từng ghét phải tới
trường, ghét làm toán, ghét học thuộc lòng, ghét làm cả đống bài tập. Vì vậy,
nếu việc mình không muốn thì đừng áp đặt lên người khác. Gã sẽ không ép buộc
trẻ con làm những thứ mà bản thân nó không thích.

“Chờ cháu trưởng thành rồi sẽ biết,
cuộc đời chính là quá trình lặp lại của những sự chán ghét.” Không ai thích
cuộc sống bị thay đổi, nhưng tất cả mọi người đều thay đổi để sống.

Tuy nhiên…

“Con Sên kia là ai?”

“Là cậu bạn ngồi sau lưng cháu, cậu
ta chảy nước mũi lòng thòng, ghê muốn chết!” Tiểu Lộng làm một cử chỉ buồn nôn.

Gương mặt gương nghiêm túc của gã
bỗng in đậm nụ cười, “Có lẽ khi cháu lớn lên rồi sẽ hiểu, người duy nhất khắc
sâu ấn tượng trong ký ức của cháu sẽ là tên con Sên đó đấy.” Thực ra, ngày xưa
gã cũng rất ghét chị cô bé. Đương nhiên gã không nói cho cô bé biết, chị gái cô
bé đã từng bị đánh đồng như một con Sên trong lòng gã.

“Cháu không thèm nhớ cậu ta!” Tiểu
Lộng như thể bị xúc phạm, tức giận nói.

Qua kính chiếu hậu, gã thấy sắc mặt
mình thoải mái hiếm thấy. Phát hiện vẻ bất thường này khiến gã tắt ngấm nụ
cười. Tại sao lại như vậy? Rõ ràng gã rất ghét sinh hoạt thường ngày bỗng có
thêm gánh nặng.

Xe dừng lại, cô bé tự mình mở cửa
bước xuống.

Thú thật, đứa trẻ này rất có tính
độc lập. Ngoài việc lẽo đẽo bám dính lấy gã để khỏi bị người khác bắt đi chặt
gãy tay, vặn gãy chân, đổ axit làm hư cuống họng, thì cô bé rất hiếm khi làm phiền
gã. Có lẽ đây là lý do khiến gã chịu đựng được đến bây giờ.

“Ông chủ, anh lại dắt theo Tiểu
Lộng à!” Một lớn một nhỏ vừa vào cửa, cô sinh viên làm thêm đã mỉm cười rất lạ.

Từ ngày đầu tiên gã mang theo cô
bạn nhỏ này, cô sinh viên làm thêm từ rúng động đến tập mãi thành thói quen.

Trước kia cô nàng thấy vóc dáng ông
chủ rất thô kệch, mặt mày lạnh tanh, dù có khác với nhóm người thu tiền bảo kê
trong công ty, nhưng trên cơ bản đám trẻ con trông thấy gã đều bỏ chạy mất dép.
Bây giờ nhìn kỹ, một lớn một nhỏ cùng đến cùng về lại hài hòa một cách kỳ dị.

“Ông chủ, đừng nói với tôi, Tiểu
Lộng là con gái anh nhé!?” Cô sinh viên làm thêm đùa dai.

Con gái á?

“Chuyện này tuyệt đối chả buồn cười
tí nào.” Hình Tuế Kiến khẽ nhếch môi.

Trông gã già lắm sao? Vì cái quá
khứ từng trải đã làm người ta cảm thấy gã trầm ổn, chín chắn, nhưng thực sự năm
nay gã mới ba mươi. Còn con nhóc này bao nhiêu? Chắc hẳn cô bé đã mười mấy tuổi
rồi.

“Cháu không to khỏe!” Tiểu Lộng
cũng rất khó chịu, dáng dấp bé không đẹp lắm, giờ còn bị người ta trêu ghẹo là
to khỏe?

“Cháu ăn cơm nắm đi!” Hình Tuế Kiến
thuận tay ném nắm cơm qua, Tiểu Lộng nhanh chóng bắt lấy.

Có con nít thật phiền phức! Trước
kia gã muốn ăn lúc nào thì ăn, thế mà nay phải ăn ba bữa đúng giờ.

“Tiểu Lộng tới nữa à?” Ôn Ngọc đi
từ ngân hàng về, vừa vào cửa đã thấy Tiểu Lộng, cô sững sờ mất một giây rồi lập
tức nở nụ cười.

Tiểu Lộng lễ phép cúi đầu chào hỏi,
sau đó vừa lên lầu vừa cắn miếng cơm nắm mà im lìm. Không biết vì sao mỗi lần
thấy dì Ôn Ngọc, bé luôn cảm giác rất áp lực.

Lúc Ôn Ngọc đưa giấy gửi tiền cho
gã xem, cô hỏi thật khẽ: “Rốt cuộc Tiểu Lộng là con cái nhà ai?” Ôn Ngọc quen
biết hết đám bạn tốt của gã, cô khẳng định trong trí nhớ của mình không một
‘ông anh’ nào có cô con gái này, vì vậy khó tránh khỏi làm cô căng thẳng. Có
thể đem con trẻ gởi gắm cho gã, thì chắc chắn không phải mối quan hệ hời hợt.

Gã cúi đầu, đáp: “Em gái của bạn
học tôi.”

“Bạn học thân thiết à?” Ôn Ngọc
muốn biết hết những gì thuộc về gã, vì cô muốn làm người vợ hiền quan tâm chăm
sóc tới mọi vấn đề cuộc sống của gã. Đây là cách cô yêu thương gã.

“Bạn thường thôi.” Gã đáp chiếu lệ.

Quan hệ bình thường mà có thể trông
giúp con người ta tới mấy ngày? Ôn Ngọc muốn hỏi tiếp nhưng gã tỏ vẻ không muốn
nói thêm, làm cô đành đè nén cảm giác kì lạ trong tim mình xuống.

Chắc không phải bạn học nữ chứ? Cô
yêu thầm gã đã nửa đời người, mấy năm nay vất vả lắm mới rút ngắn được khoảng
cách, Ôn Ngọc sẽ không xem nhẹ.

Ôn Ngọc len lén đưa ánh mắt nhìn
Tiểu Lộng đang đi lên lầu. Cô từng nghĩ sẽ tìm hiểu chút tin tức từ đứa bé này…
Đáng tiếc, cô bé thông minh lém lỉnh, miệng mồm lanh lợi hơn sức tưởng tượng.
Hễ có đề tài nhắc tới thân phận, nơi ở, thì cô bé im thin thít, làm người ta
không thể moi móc được gì.

Cửa công ty bị đẩy mạnh, vài tên
bặm trợn vạm vỡ mặc áo cộc, mang dép lê bước vào.

“Chào Hình đại ca!” Đám đàn ông to
giọng, khua tay múa chân như cái chợ.

Tiểu Lộng dừng chân, sợ hãi nuốt
nước miếng. Hình Tuế Kiến không nhìn bọn họ, mà ngược lại thản nhiên nhìn Tiểu
Lộng.

Tiểu Lộng lập tức hiểu ông chú có
việc, cô bé ngoan ngoãn chạy xuống lầu tìm cô sinh viên làm thêm nô đùa.

Hình Tuế Kiến và đoàn người đi lên
lầu.

“Đại ca, hôm qua bọn tôi thu được
ba khoản nợ, nhưng lão già họ Trương định bỏ trốn, không để người ta nói lý lẽ!
Hôm qua tôi đánh ông ta gãy mấy cái xương sườn!” Một tên thuộc hạ lỗ mãng trong
đám nói ồn ào.

“Cẩn thận đừng để gây tai nạn chết
người, đánh gần chết được rồi.”

Trước khi Tiểu Lộng xuống lầu, còn
nghe loang thoáng giọng nói lạnh tanh của chú Hình. Ban đầu bé rất sợ, nên len
lén hỏi chị sinh viên làm thêm… Sau đó mới biết, thì ra bọn người này đều là
thuộc hạ của chú Hình.

Hình Tuế Kiến lật cuốn sổ thu nợ do
đám thuộc hạ mang về. Gã mở công ty bảo đảm, dĩ nhiên phải chứa chấp một đám
thuộc hạ biết cắn người.

“Đại ca, đứa bé vừa rồi là con gái
anh hả?” Trong quá trình chờ đợi nhàm chán, một thuộc hạ cất tiếng hỏi.

Gã ngừng động tác, khóe mắt giật
giật. Rốt cuộc chuyện này là sao? Suốt năm ngày qua, đã hơn một lần gã bị người
ta hỏi vấn đề này. Thậm chí, cứ mười khách hàng thì có chín người hỏi!

“Nó có vẻ giống anh đấy!” Tên thuộc
hạ nói linh tinh.

Giống nhau? Gã không hề biết! Sóng
mũi gã cao, mũi Tiểu Lộng thấp tẹt; đôi môi gã mỏng, môi Tiểu Lộng dày đến mức
có thể cắt ra thắng mỡ chiên bánh. Bọn họ mù hết rồi sao?

“Anh cảm thấy tôi giống người mười
mấy tuổi đã lên chức làm cha?” Gã cười gằn.

“Đại ca, tôi tin anh có khả năng
đó!” Tên thủ hạ xấc láo cười to.

Chuyện này chả liên quan gì đến
năng lực, vấn đề là gã không có cơ hội! Đương nhiên gã sẽ chẳng nói ra mấy điều
này. Thế nhưng những câu ấy vừa hiện lên trong đầu, thì gân xanh trên trán gã
bỗng dưng giật giật. Gã thật sự chưa từng cho ai cơ hội sao?

Gã đột nhiên kéo mạnh ghế, giữa lúc
mọi người chưa kịp phản ứng thì gã đã lao nhanh xuống lầu. Gã bước vội tới chỗ
Tiểu Lộng đang nằm sấp trên sofa, buồn chán ngó nghiêng phố xá bên ngoài.

“Năm nay cháu bao nhiêu tuổi?” Gã
đưa ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô bé.

Một câu hỏi lấn át như vậy chẳng
những làm Tiểu Lộng sợ tới mức ngẩn ngơ, mà cả Ôn Ngọc và cô sinh viên làm thêm
đang bận rộn công việc cũng cảm thấy bầu không khí căng thẳng, đưa mắt lo lắng
nhìn bọn họ.

“Cháu mười… mười hai tuổi…”

Số tuổi khả nghi ấy làm gã thấy
tiếng trái tim mình đập thình thịch.

“Ba cháu tên gì?” Gã tiếp tục cao
giọng.

Không, sẽ không…

Gã bỗng dưng thay đổi thái độ khủng
bố, khiến Tiểu Lộng khiếp sợ.

“Ba cháu tên… tên Kiều…” Bé muốn
nói cái tên trong hộ khẩu, nhưng chẳng hiểu vì sao cổ họng lại nghẹn cứng không
thốt thành lời.

Gã trừng mắt nhìn cô bé, ánh mắt
sắc bén kia như muốn nói, nếu cô bé dám nói dối thì gã sẽ đánh đòn!

Tiểu Lộng bị dọa đến hốc mắt, chóp
mũi đều cay cay, “Đáng ghét, cháu không có ba! Không có ba! Chú vừa lòng chưa?”
Tiểu Lộng bị bắt nạt đến khóc thét lên.

Chỉ một câu nói mà khiến gã hóa đá.
Bởi lẽ, một nỗi nghi ngờ vô cùng khủng khiếp bao trùm tâm trí gã.

Chương 28

Tiểu Lộng mất tích đúng sáu ngày.

Ôn Thành rất nhỏ, nhưng muốn tìm
một người có ý định bỏ trốn thì chẳng phải chuyện dễ.

Sáu ngày qua Duy Đóa không thể yên
tâm đi làm. Mỗi ngày cô đều lang thang khắp đầu đường cuối ngõ để tìm bóng dáng
của Tiểu Lộng, nhưng những nơi cô có thể tìm đều bặt vô âm tín.

Tư Nguyên cũng xin nghỉ phép năm
ngày để đi cùng cô.

“Em đừng quá lo lắng, giờ chúng ta
tới nhà ga tìm xem. Em chợp mắt một lát đi, khi nào tới nơi anh gọi.” Tư Nguyên
vừa lái xe vừa căn dặn.

Anh rất sốt ruột nhưng cũng lo lắng
cho sức khỏe của Duy Đóa. Tiểu Lộng biệt tích mấy ngày nay, Duy Đóa mất ăn mất
ngủ, đôi mắt thâm quầng, cơ thể gầy rộc đến mức một cơn gió nhẹ cũng có thể
thổi bay.

“Em không ngủ được.” Cô lắc đầu.

Anh lái xe còn cô tìm quanh các góc
phố, may ra phát hiện điều gì cũng nên.

Tìm không thấy Tiểu Lộng khiến cô
nôn nóng sắp phát điên. Ban đầu cô lo Tiểu Lộng sẽ bị đói khát, lúc này cô bắt
đầu lo cho sự an nguy của bé. Mấy ngày nay vào mỗi buổi sáng cô đều xem bản tin
xã hội trước, hy vọng nhìn thấy tin tức của Tiểu Lộng trong đó.

Suốt dọc đường, điện thoại của cô
liên tục báo có tin nhắn gởi tới.

“Bạn trai em à?” Tư Nguyên đoán.

“Ừ.” Cô bất đắc dĩ gật đầu.

“Mấy bữa nay em không ở cạnh anh
ta, chắc anh ta buồn bực?” Tư Nguyên ngẫm nghĩ rồi hỏi.

Đâu chỉ có buồn bực mà là vô cùng
buồn bực.

“Em muốn giải thích với anh ta ra
sao?”

“Chuyện đó tính sau, bây giờ em
không có tâm trạng.” Cô xoa trán, dẹp bỏ các tin nhắn. “Em sẽ tìm thời gian nói
chuyện với anh ấy, nếu không được thì đành vậy. Dù sao tìm Tiểu Lộng mới là
điều quan trọng nhất.” Bây giờ trái tim cô đều vì chuyện của Tiểu Lộng mà bất
an, cô chẳng thể ôm đồm nhiều việc!

Tư Nguyên nhìn cô vài lần, thấy mặt
cô vẫn thản nhiên như chẳng lún sâu vào tình yêu cuồng nhiệt. Không hiểu vì sao
anh bỗng thở phào nhẹ nhõm.

Một người tiếp tục lái xe, một
người tiếp tục nhìn quanh từng dãy phố. Đúng lúc này, điện thoại của cô vang
lên.

“Cô giáo Lý, có phải có tin tức của
Tiểu Lộng không?” Vừa thấy dãy số, cô bắt điện thoại hỏi ngay.

“Không có, Cô Kiều này, tôi muốn kể
với cô một việc… Hôm nay có một người rất kì lạ tới hỏi thăm về Tiểu Lộng.”

Hỏi thăm về Tiểu Lộng?

“Xảy ra việc gì?”

“Đối phương hỏi tôi, bình thường
quan hệ giữa Tiểu Lộng và ba mẹ ra sao? Tôi nói với anh ta, hai bác ở nhà rất
hiếm khi tới thăm Tiểu Lộng, chẳng có chút trách nhiệm của bậc làm cha mẹ! Cứ
như Tiểu Lộng không phải là thành viên trong gia đình!”

Duy Đóa hiểu trong mắt cô giáo Lý,
cuộc sống của Tiểu Lộng thiếu thốn sự quan tâm và săn sóc từ ba mẹ.

“Cô Kiều, tôi nói những lời đó làm
cô mất vui sao?” Cô giáo Lý bất an.

“Không, tôi chỉ thấy mình quá thất
bại.” Cô cũng từng hi vọng ba mẹ thể hiện chút thiện chí, nhưng dường như cô
luôn luôn thất bại…

“Sau đó đối phương lại hỏi, vậy còn
cô thì sao? Cô đối với Tiểu Lộng thế nào?”

Đối phương hỏi cô? Duy Đóa bắt đầu
cảnh giác.

“Tôi nói mọi sinh hoạt hằng ngày
của Tiểu Lộng đều do chính tay cô Kiều chu cấp, cô Kiều rất thương Tiểu Lộng.”
Cô giáo Lý chỉ nói sự thật.

Nhưng…

“Sau đó tôi nghĩ, tại sao lại có
người đến hỏi thăm này nọ? Cô Kiều đã đi báo với cảnh sát, trên đó chắc phải
lập hồ sơ, tại sao giờ ‘cảnh sát’ còn tới hỏi tôi?”

Cô cũng rất tò mò, lẽ nào cảnh sát
không tin lời cô?

“Đối phương trông ra sao? Cô có ghi
số thẻ của viên cảnh sát đó không?” Cô phải tới cục cảnh sát hỏi thăm, rốt cuộc
đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng…

“Không có! Tên đàn ông đó nhìn bặm
trợn lắm, anh ta không mặc đồng phục, cũng không đưa giấy chứng nhận. Vì vậy
tôi mới cảm thấy kì lạ!”

Duy Đóa nhăn mày, cô cũng thấy rất
kì lạ!

Thả điện thoại xuống, cô rơi vào
trầm tư. Là ai đang điều tra cuộc sống của Tiểu Lộng? Đối phương có mục đích
gì?

Lát sau, điện thoại của cô lại reo.

“Duy Phong, có việc gì?” Nếu cậu ta
gọi điện để xin chút tiền tiêu vặt, thì hiện giờ cô không rảnh để ứng phó.

“Chị ơi, hôm nay em bị một nhóm xã
hội đen bao vây trong hẻm, làm em sợ khiếp vía!” Trong điện thoại, giọng Duy
Phong đầy run rẩy, hình như rất kinh hoàng. Vừa dứt lời, Duy Phong kiềm không
được tiếng nấc. Cậu ta không mạnh mẽ như chị gái, cậu ta rất nhát gan!

Một đám xã hội đen?

“Bọn họ muốn gì?” Duy Phong trêu
chọc trúng đám xã hội đen khi nào?

“Bọn họ nhìn hung hãn lắm, liên tục
hỏi em về chuyện của chị.” Duy Phong nức nở nói.

Chuyện của cô? Duy Đóa kinh ngạc,
“Bọn họ hỏi gì?”

“Bọn họ vừa nhẹ nhàng vừa uy hiếp,
vừa cứng vừa mềm thẩm tra em, hỏi chị có từng mang thai chưa…”

Nghe lời kể của em trai, hơi thở
Duy Đóa nghẹn đắng. Tay cô bắt đầu run rẩy. Ai, là ai có hứng thú với việc này?

“Em… rồi em nói sao?” Giọng cô
nghèn nghẹn như bị nhét đất đá.

“Em… em nói không biết.”

Câu trả lời của Duy Phong làm cô
tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

Lúc đó Duy Phong được bao lớn? Cậu
ta chưa tới mười tuổi, còn trẻ con đến mức cả ngày chỉ biết thổi bong bóng.
Những việc của cô, thực ra Duy Phong cũng chẳng biết kỹ càng.

Tuy nhiên…

“Sau… sau đó, bọn họ lại hỏi tiếp…
Em nói trong ấn tượng mơ hồ của em hình như có thấy bụng chị to ra…” Duy Phong
không chịu nổi tra tấn mà khai hết mọi thứ, bán đứng chị gái để đổi lấy bình
an, khiến cậu ta chột dạ.

Đoàng, Duy Đóa thở dốc vì ngỡ
ngàng. Đoạn hồi ức thảm thương cô không muốn nhớ đến nhất trong đời, bỗng lùa
ra như con thú dữ nhào tới cắn xé.

Một thiếu nữ vừa đầy mười bốn tuổi,
liên tiếp xảy ra nhiều chuyện tồi tệ, làm sao còn chú ý đến sự biến đổi của cơ
thể?

Ai lại thấy hứng thú với vấn đề
này? Vết thương đã sớm đóng vảy của cô bây giờ lại bị người ta bới móc đến bắt
đầu tươm máu.

“Duy Phong nói gì mà trông sắc mặt
em nhợt nhạt quá vậy?” Tư Nguyên thấy có điều bất ổn, nhưng cô hoàn toàn bất
động, như thể không nghe câu hỏi của anh.

“Bọn họ nói chị đừng lo cho Tiểu
Lộng. Tiểu Lộng đang ở với đại ca bọn họ, chờ xác nhận xong một việc thì anh ta
sẽ thả Tiểu Lộng về.”

Sao Tiểu Lộng lại dính dáng đến đại
ca của băng đảng xã hội đen? Bắt cóc tống tiền hay còn điều gì khác? Trái tim
cô vừa nóng vừa lạnh, chìm thẳng xuống vực thẳm dày vò.

“Họ có nói đại ca của họ là ai
không?” Cô ra vẻ bình tĩnh.

Rốt cuộc đây là tình huống gì?

“Có! Bọn họ nói tên đại ca đó họ
Hình, là bạn học của chị!”

Đoàng, sự bình tĩnh cuối cùng trong
cô cũng tan thành mây khói.

Báo cáo nội dung xấu