Tình Ngang Trái (Tập 1) - Chương 29 - 30

Chương 29

“Cháu thích ăn món gì nhất?”

“Thích ăn kem ạ! Nhưng chị cháu nói
đồ lạnh có hại cho bé gái nên không được ăn nhiều.”

“Còn gì nữa?”

“Khoai tây chiên, nhưng chị gái nói
không được ăn nhiều mấy thứ thực phẩm rác rưởi ấy.”

“Còn thích gì nữa?”

“Cháu còn thích ăn nhiều thứ lắm,
đặc biệt là bánh McDonalds chú mời đó trước đó.” Bé bị gởi nuôi trong nhà cô
giáo, bình thường hiếm có dịp ăn những thực phẩm được gọi là vứt đi này.

Được rồi, gã chẳng thèm để ý cái gì
chị gái với không chị gái! Một ly kem vị dâu tây, một túi to khoai tây chiên
đều đặt trước mặt Tiểu Lộng.

“Sinh nhật cháu ước điều gì? Hoặc
mong được món quà nào nhất?”

Sinh nhật à? Sinh nhật của bé đã
qua rồi!

“Có, cháu muốn được một con gấu
bông to thật to!” Hồi nhỏ thấy các bạn có gấu bông để đùa nghịch làm bé rất hâm
mộ. Nhưng bé biết chị gái cực khổ, hơn nữa còn gánh nặng rất nhiều thứ tiền,
làm sao bé dám đòi hỏi? Vì vậy mỗi lần chị hỏi thích món quà gì, bé luôn chọn
những thứ đơn giản nhất.

Nửa tiếng sau, một con gấu bông cao
hơn cô bé được đặt trước mặt. Tiểu Lộng vui sướng hét ầm lên.

“Chú Hình, sao bỗng dưng chú tốt
với cháu như vậy?” Cô bé bắt đầu hoài nghi.

Mới đây chú Hình đây còn muốn tống
cổ bé đi, sao bây giờ lại nhìn bé bằng ánh mắt sâu sắc và phức tạp? Dù bé còn
nhỏ nhưng vẫn rất đa nghi.

Trước đây con bé gọi gã bằng ‘chú’,
gã cảm thấy khó chịu vì mình chưa già cũng sắp biến thành già. Nhưng mãi đến
khi gã bắt đầu nghi ngờ… Gã bỗng nhiên thấy nhẹ nhõm, may là Tiểu Lộng không
gọi gã bằng ‘anh’. Những điều này đều do ai đó tạo nghiệt!

“Chú muốn làm cháu thích chú nhiều
hơn.” Gã hoàn toàn không để ý, nãy giờ Ôn Ngọc ôm vẻ mặt cứng đờ đứng sau lưng
nhìn gã và cô bé thân thiết.

“Được rồi, cháu bỏ qua việc lần
trước chú chọc cháu khóc!” Tiểu Lộng tỏ vẻ không chấp nê chuyện cũ nhưng có
điều phải tuyên bố rõ, “Trong lòng cháu chị gái đứng hạng nhất, chú Lục đứng
hạng nhì, chú và cô giáo Lý thay phiên nhau vị trí thứ ba!” Tiểu Lộng vừa ăn
kem vừa hào phóng nói.

Ý của con bé là, bất kể gã làm bao
nhiêu cũng chỉ xếp hạng ba? Đã thế còn thay phiên? Tức thời, một nỗi xót xa nhè
nhẹ nảy lên trong tim Hình Tuế Kiến.

Gã phát hiện mình bắt đầu muốn gặp
tên chú Lục mà Tiểu Lộng hay nhắc tới. Dù đối phương đoạt vị trí thứ hai khiến
gã hơi khó chịu, nhưng với người thật tình chăm sóc Tiểu Lộng, gã đều muốn nói
tiếng cám ơn. Đương nhiên, ngoại trừ một người.

“Hình Tuế Kiến!” Phía sau bỗng
truyền đến tiếng kêu sắc lẻm.

Gã không quay đầu, bởi vì điều này
chẳng làm gã bất ngờ.

“Chị, chị ơi…” Bóng áo trắng quen
thuộc bỗng dưng xuất hiện làm Tiểu Lộng hoảng hốt.

Lúc này gương mặt xinh đẹp của Duy
Đóa chứa đầy tức giận. Cô chỉ suy đoán nên gọi Tư Nguyên chở tới công ty của
Hình Tuế Kiến xem thử, ai ngờ thật sự gặp Tiểu Lộng ở đây!

Cảm xúc khó thể nào khống chế, làm
toàn thân Duy Đóa run lên vì tức giận. Cô bước tới phía trước, chẳng cần hỏi
han gì mà vung tay…

‘Bốp’, tiếng bàn tay lanh lảnh vang
lên.

Tiểu Lộng sợ tới mức đánh rơi que
kem xuống đất, vì trên mặt chú Hình hằn rõ dấu năm ngón tay.

“Tại sao anh ra tay với người nhà
tôi?” Duy Đóa quát hỏi.

Có thù oán thì cứ đến tìm cô, việc gì
phải động tới trẻ con vô tội? Mắt Duy Đóa phừng phực lửa, nếu nó có thể đốt
chết người thì e rằng Hình Tuế Kiến sớm đã mang đầy thương tích.

Tốt lắm, rất cay độc!

Giữa lúc mọi người chưa kịp ngăn
cản, thì gã đã vươn tay ôm lấy cô. Hoặc nói chính xác hơn là ‘nhấc’ cô lên, đây
gọi là chiêu ‘diều hâu bắt gà mái’.

Duy Đóa giật bắn người, còn Tiểu
Lộng há hốc miệng, thậm chí quên luôn phải chạy tới bảo vệ chị gái. Bây giờ
trông chú Hình thật ngầu, cánh tay cơ bắp cuồn cuộn, như thể chỉ cần vung nhẹ
thôi cũng đủ đánh chết người.

Tiểu Lộng e ngại nuốt nước miếng,
còn Duy Đóa không chịu yếu thế mà vùng lên như con gà mái dũng mãnh.

“Tôi không muốn gặp anh, anh không
được làm phiền cuộc sống của tôi!” Cô căm thù Hình Tuế Kiến, gặp lại gã sau
nhiều năm khiến cô thấy như có gai nhọn đâm vào lưng. Cô nỗ lực quên sự tồn tại
của gã, quên rằng gã và cô hít thở chung một bầu trời. Cô đã cố gắng lãng quên,
vì sao gã còn xuất hiện, còn trêu chọc? Thậm chí còn ra tay với Tiểu Lộng!

Đáy lòng cô bắt đầu bùng cháy ngọn
lửa thù hận, giờ phút này không thể kiềm chế cơn xúc động. Đặc biệt, gã còn dám
cho người đến uy hiếp em trai cô để điều tra về quá khứ đau thương kia. Ai cho
gã cái quyền này?

“Tôi e rằng rất khó.” Năm dấu tay
hằn trên gương mặt điềm nhiên của gã trông càng lạnh như sương.

Rất khó? Gã có ý gì? Gã còn muốn
tiếp tục trêu chọc cô? Cô cười lạnh lẽo.

“Em đã sinh con cho tôi, tôi sẽ bù
đắp, sẽ có trách nhiệm với em tới cùng.” Hình Tuế Kiến nói rành rọt.

Nghe gã nói vậy, Ôn Ngọc bỗng dưng
biến sắc.

Mặt Duy Đóa cũng tái nhợt, cô
nghiến răng hỏi: “Anh có ý gì?” Cô từng chảy máu, từng hưởng đau thương, gã có
thể bù đắp sao? Chỉ có ma quỷ mới cần trách nhiệm của gã!

“Tôi sẽ không từ bỏ Tiểu Lộng.”
Hình Tuế Kiến nhấn mạnh.

Đứng ở vị trí người cha, gã đã vắng
bóng suốt mười hai năm ròng. Bây giờ đã biết sự tồn tại của Tiểu Lộng, gã không
thể ngồi yên. Gã muốn cô hiểu rõ thái độ của mình!

Gã sẽ không từ bỏ Tiểu Lộng?

“Rốt cuộc anh đang nói gì?” Vẻ mặt
cô giá lạnh, đôi mắt cô rực lửa, dù bị nâng giữa không trung cũng chẳng hề sợ hãi.

“Tiểu Lộng năm nay mười hai tuổi,
là con – gái – của – tôi!” Gã gằn từng chữ.

Những lời này khiến tất cả mọi
người đều đông cứng.

Tiểu Lộng ngơ ngác đứng lên, con
gấu bông to đùng bị bé đẩy ngã qua một bên.

Ôn Ngọc nhắm nghiền hai mắt, điều
cô không muốn nghe nhất vẫn bị chính miệng gã thừa nhận.

Tư Nguyên đậu xe xong vừa đi vào,
nghe thế cũng ngẩn người.

Còn Duy Đóa, phản ứng của cô là
nhìn chằm chằm gã. Lát sau, cô cười lạnh lẽo: “Anh thật sự bị bệnh thần kinh!”
Nếu đầu óc có vấn đề thì nên vào bệnh viện kiểm tra, đừng đứng đây phát ngôn
điên khùng!

“Em không cần phủ nhận.” Gã lạnh
lùng nói.

Khi biết mình có đứa con gái mười
hai tuổi, gã cảm thấy như sấm nổ bên tai.

“Tiểu Lộng thật sự là em gái của em
sao? Mẹ em sinh em trai em xong đã thắt ống dẫn trứng, vậy Tiểu Lộng chui từ
đâu ra?”

Mặt Duy Đóa tái nhợt, cô không ngờ
gã điều tra cả ba mẹ mình!

“Tôi đã về trường cũ tìm hiểu, năm
đó em bỏ thi, thầy hiệu trưởng tới nhà em dò hỏi, bàng hoàng phát hiện cơ thể
em có chút biến đổi.”

Đôi môi cô run rẩy.

“Vì thế, hiệu trưởng tò mò hỏi thêm
một câu…” Có phải con bé đang mang thai?

Năm đó thầy hiệu trưởng chỉ hỏi ba
mẹ một câu mà đánh thẳng vào đầu cô. Nhớ lại đoạn ký ức bi thương và đau đớn đó
làm cô suýt nghẹt thở.

“Vì vậy, ba mẹ em vội đưa em tới
bệnh viện và phát hiện…” Năm đó bệnh viện có lưu bản xét nghiệm mang thai của
cô, phát hiện trong bụng cô đã có một bào thai mười chín tuần.

“Không cho phép anh nói, tôi không
cho phép anh!” Cô kích động la hét.

“Em trai của em nói em từng bỏ nhà
trốn đi, mất tích suốt năm năm. Lúc trở về còn dắt theo một đứa bé bốn tuổi.”
Trong nửa ngày ngắn ngủi, gã đã điều tra kỹ càng.

“Vậy em phải giải thích mọi chuyện
với tôi thế nào?” Gã lạnh giọng hỏi, “Nếu em phủ nhận, thì tôi và Tiểu Lộng có
cần làm giám định DNA không?”

Miệng Tiểu Lộng dần dần há to, vậy
bé là con của chị gái? Tiểu Lộng run lẩy bẩy vì sự thật này và cũng vì cuối
cùng bé đã tìm được ba mẹ ruột.

Cô không muốn gã ăn nói hàm hồ! Đôi
mắt đầy hận thù của Duy Đóa rực cháy, bàn tay lại muốn vươn qua… Tuy nhiên, gã
không cho cô cơ hội.

Toàn bộ không gian đều rối tung.

Gã đẩy mạnh cô vào vách tường, dùng
cơ thể cường tráng của mình ngăn cản sự vẫy vùng của cô. Chỉ với một cánh tay
đầy sức mạnh của gã cũng đủ hóa giải đôi tay đang cố sức công kích của cô.

Tư Nguyên nhíu mày, định tiến lên
hòa giải.

Đúng lúc này, Hình Tuế Kiến im lìm
ấn môi mình xuống môi cô.

Tất cả mọi người đều há hốc kinh
ngạc, bao gồm cả Duy Đóa.

Cô cố sức giãy dụa, mặt mày xanh
mét, nhưng gã vẫn điên cuồng hôn cô. Đầu lưỡi ngang ngược của gã xuyên qua cánh
môi mềm mại, cạy mở hàm răng trắng đều của cô. Trong khoảnh khắc, khắp miệng cô
đều tràn ngập hơi thở nam tính của gã.

Cô ra sức giãy dụa, nhưng gã không
nới lỏng mà ngược lại càng cuộn lấy đầu lưỡi của cô. Gã hôn một cách độc đoán,
khí thế bừng bừng, lưỡi của cô cũng bị cuốn lấy đến sưng phồng.

Tư Nguyên nóng nảy muốn đi lên ngăn
cản, nhưng tay anh bị một bàn tay bé nhỏ khác kéo lại. Anh cúi đầu, thấy nét
mặt ngây thơ của Tiểu Lộng nhìn mình như thầm hỏi, hai người lớn kia đang làm
gì? Tư Nguyên chỉ có thể giơ tay che cảnh tượng đang diễn ra trước mắt bé.

Sau khi thưởng thức no nê, Hình Tuế
Kiến mới thả cô ra. Rốt cuộc cũng được tự do, cô từ từ ngồi trượt xuống đất.

“Đây là phần thưởng cho cái tát của
em!” Gã dùng ngón tay lau môi, lạnh lùng nói.

Gã đã từng bảo cô hãy nhớ kỹ, vĩnh
viễn đừng cố gắng đi tát tai người đàn ông. Bằng không, hậu quả rất khó coi!

Cô ngồi bệt trên đất, từ môi tới
chân đều run rẩy.

Hình Tuế Kiến quả thật quá đáng sợ.

Thật lâu sau, cuối cùng cô cũng nổi
điên, thốt những câu mắng nhiếc: “Đồ cầm thú súc sinh, không được chạm tới
tôi!” Cô bị chó cắn, cô muốn lập tức đi đánh răng!

Mấy chữ cầm thú súc sinh này khiến
đôi mắt gã thẫm lại, đôi môi cũng mím chặt.

“Ở lại bên tôi đi, cả em và Tiểu
Lộng.” Gã không ‘xin’ mà là ra lệnh, đã có con gái rồi thì gã quyết định có
luôn cô!

“Mẹ.” Tiểu Lộng tự động sửa cách
xưng hô một cách rất tự nhiên, cô bé đi tới lủi vào lòng cô.

Sự thay đổi hoang đường này làm cô
ngỡ ngàng.

“Mẹ, mẹ vẫn không muốn nhận con
sao?” Tiểu Lộng giả vờ đau đớn và buồn rầu hỏi.

Cô trợn tròn mắt, còn Tư Nguyên đưa
tay bóp trán.

Tại sao mọi thứ lại biến thành như
vậy?

Mọi lời nói đều nghẹn trong cổ
họng, nuốt không nổi mà nhả cũng không trôi. Cô bỗng xoay người, lảo đảo lao ra
cửa.

Cuộc chiến hoa lửa hiệp thứ nhất,
cô thất bại nặng nề.

Chương 30

Do thất bại và vì bị cưỡng hôn, nên
các mạch máu khắp người Duy Đóa đều hoành hành, khiến cô không thể nào bình
tĩnh!

Về tới nhà, cô đi tới đi lui thở
hổn hển, thái dương rịn đầy mồ hôi.

Cô là người rất bình tĩnh, nhưng
bây giờ tâm trạng lại bức rứt đến mức khiến cô muốn la hét, muốn trút hận, thậm
chí muốn đập phá tan hoang mọi thứ quanh mình.

Hình Tuế Kiến! Cô có ngàn vạn lý do
để căm thù gã, và nụ hôn này càng đẩy mối thù đó lên tới đỉnh điểm!

Rất lâu sau, cô mới giật nẩy người,
“Tiểu Lộng?” Hỏng rồi, cô để quên Tiểu Lộng ở chỗ của tên lưu manh Hình Tuế
Kiến!

Cô vội vàng xoay người thì thấy Tư
Nguyên đang dắt tay Tiểu Lộng đứng cách đó không xa.

“Tiểu Lộng!” Cô thấy trái tim bình
yên, thật may vì cô chưa làm mất bé.

“Anh đã đưa Tiểu Lộng về.” Tư
Nguyên nói khẽ, “Anh nói với anh ta là Tiểu Lộng cần phải tới trường học bù.”

Lúc đó Hình Tuế Kiến không vui, gã
nói sẽ đích thân đưa Tiểu Lộng đến trường và sẽ mời giáo viên giỏi nhất cho bé.
Tuy nhiên, do Tiểu Lộng lo lắng cho Duy Đóa nên kiên quyết theo Tư Nguyên về
nhà. Vì vậy, Hình Tuế Kiến đành bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.

Cô chạy tới kéo Tiểu Lộng ôm xiết
vào lòng, toàn thân cô vẫn không ngừng run rẩy. Cô khép mắt, chôn đầu mình vào
bờ vai của Tiểu Lộng.

Đã lâu rồi cô không muốn nghĩ đến
những việc kia, lúc này nỗi sợ hãi và sự bất lực lại làm trái tim cô nhói buốt.
Dù không chịu thua nhưng cô phải thừa nhận mình rất sợ. Từ ngày bắt đầu gặp lại
Hình Tuế Kiến, nỗi sợ hãi như vực sâu không đáy làm dấy lên sự hoảng loạn đã
được cô chôn kín trong lòng, dẫu rằng cô cố tình biến nó thành qua quýt.

Tư Nguyên không nói gì mà chỉ đứng
đằng sau họ. Anh luôn dõi mắt nhìn chăm chú vào cô và lặng lẽ bảo vệ.

“Mẹ, đừng sợ, con đã về rồi, không
có việc gì cả…” Tiểu Lộng nghiêng đầu len lén nhìn cô, đưa tay vỗ về bờ vai cô
như an ủi, còn đôi môi lặng lẽ nở nụ cười tươi rói.

Bé có mẹ rồi! Hơn nữa còn kèm theo
một ông bố rất oai phong! Mặc dù có vẻ mẹ không thích ba lắm! Vậy cũng được, bé
mãi mãi đứng về phía mẹ, sẽ không để ba bắt nạt mẹ.

Dù cách thức hôm nay… Tiểu Lộng cho
rằng đó không phải là bắt nạt! Bởi vì bé thấy ba vô cùng đẹp trai, vô cùng uy
phong và vô cùng mạnh mẽ!

Một chữ ‘mẹ’ khiến cơ thể đang run
rẩy của cô bỗng cứng đờ.

Cô khẽ đẩy nhẹ Tiểu Lộng ra, “Tiểu
Lộng, gọi chị bằng chị nghe chưa.” Vẻ mặt cô trở nên nghiêm khắc, giọng nói
càng nghiêm túc hơn.

Đôi môi đang tươi cười như hoa của
Tiểu Lộng bỗng dưng tắt lịm.

“Không!” Tiểu Lộng cự tuyệt bằng vẻ
bướng bỉnh.

Phải chăng vì cô và Tiểu Lộng rất
khắng khít với nhau? Cô vuốt ve gương mặt nho nhỏ có thần thái tương tự như
mình, bất đắc dĩ giải thích: “Tiểu Lộng, em thật sự hiểu lầm…”

“Con không hiểu lầm, chẳng qua
người lớn không dám thừa nhận!” Tiểu Lộng nhảy ra khỏi lòng cô, hét lên: “Mười
bốn tuổi sinh con thì sao? Con rất vui, con cảm thấy mẹ thật dũng cảm. Tại sao
mẹ lại thấy xấu hổ mà không dám nhận con?”

Không phải vì xấu hổ, mà vì…

Duy Đóa ngỡ ngàng, ngỡ ngàng không
phải do những lời ngỗ ngược của Tiểu Lộng, mà bởi những giọt nước mắt của cô
bé.

Trái tim cô quặn thắt. Từ nhỏ đứa
bé này đã rất hiểu chuyện, từ khi đi học, bé không còn vô cớ gây ầm ĩ. Bất kể
cô nói gì, bé đều ngoan ngoãn vâng lời. Thế mà lúc này Tiểu Lộng cãi lời cô,
không chịu gọi cô bằng chị.

Duy Đóa không biết phải giải thích
ra sao, cũng chẳng biết dùng cách nào để tránh gây tổn thương cho Tiểu Lộng,
làm phong ba lần này bình lặng. Lần đầu tiên cô mất hết chủ ý. Cô theo bản năng
đưa mắt nhìn phía Tư Nguyên, anh đang mỉm cười nhìn cô như cổ vũ.

Cô hít sâu từng hơi để mình tỉnh
táo hơn, “Tiểu Lộng, em đừng khóc nữa, hãy yên lặng nghe chị nói được không?”
Cô dùng giọng nói rất dịu dàng để trấn an Tiểu Lộng, đưa tay gạt những giọt
nước mắt của cô bé.

Nhưng…

“Mẹ không phải là chị, mẹ là mẹ.”
Chẳng những Tiểu Lộng không cảm kích mà còn xúc động hét to.

Chân mày cô nhíu chặt đầy lo lắng.

“Đừng tưởng con là trẻ con dễ lừa
gạt. Từ hồi bốn tuổi, trong trí nhớ của con chỉ có mẹ và chú Lục, là hai người
dạy con đi, dạy con nói chuyện, là hai người dắt con vào mẫu giáo!” Tiểu Lộng
khóc nức nở, “Mẹ, mẹ nhớ không? Lúc con lên bốn vẫn chưa biết nói, hai người
rất lo lắng nên đưa con đi gặp bác sĩ!”

Cô nhớ, dĩ nhiên cô vẫn nhớ! Khi ấy
Tiểu Lộng sắp lên bốn, đôi mắt bé tròn xoe hồn nhiên, tò mò với mọi thứ trên
đời, nhưng bé chưa mở miệng nói câu nào. Sau đó cô càng lúc càng sợ, sợ tới mức
phải cùng Tư Nguyên đưa bé tới bệnh viện. Trong lúc ngồi đợi thăm khám, thì
Tiểu Lộng nhìn chằm chằm người bạn nhỏ khác nói một chữ ‘kẹo’. Lúc đó cô và Tư
Nguyên đều vô cùng kinh ngạc.

“Mẹ, con muốn ăn kẹo.” Tiểu Lộng
mới bốn tuổi đưa tay giật lấy que kẹo của người bạn nhỏ.

Bấy giờ họ mới biết, Tiểu Lộng
không phải câm điếc.

“Con không câm mà vì con luôn nghĩ
hai người là ba mẹ của mình. Nhưng hai người cứ dạy con gọi bằng chị, bằng anh,
mà không phải bằng ba bằng mẹ!” Tiểu Lộng hét lớn.

Duy Đóa kinh ngạc.

Xưa nay cô không ngờ hai chữ ‘chị
gái’ đối với một người khát khao mái ấm gia đình như Tiểu Lộng, lại là sự tổn
thương.

Sau đó, Tiểu Lộng luôn gọi cô bằng
mẹ. Cô sửa thế nào cũng không được, vì vậy cô đưa bé về nhà… Và rồi Tiểu Lộng
cũng có hộ khẩu, cũng có cha mẹ trên danh nghĩa.

“Làm sao họ có thể là ba mẹ của con
được? Họ nhìn con bằng ánh mắt rất lạnh nhạt, rất ghê tởm, giống như con là đồ
vất đi… Sao mẹ có thể để con gọi họ bằng ba bằng mẹ?” Tiểu Lộng rưng rưng nói:
“Dù con rất cẩn thận cũng không làm họ thích con! Con không nhớ bọn họ mà bọn
họ cũng chẳng muốn gặp con. Tình cảm nhạt nhẽo như vậy, làm sao là tình cha con
hay tình mẹ con được?”

Chóp mũi Duy Đóa bỗng cay cay, hốc
mắt chợt nhạt nhòa. Cô nghĩ đấy chỉ là cách xưng hô, nào ngờ lại đem tới cho
Tiểu Lộng tổn thương đến vậy.

“Mẹ phải đi làm, mẹ phải kiếm tiền,
mẹ muốn đưa con tới nhà cô giáo Lý, con không trách mẹ. Bởi vì mẹ luôn quan
tâm, luôn hỏi con có bị thiệt thòi không. Thậm chí có đôi khi mẹ vì ‘ba’ vì
‘mẹ’ không thương con mà len lén rơi lệ.” Tiểu Lộng khóc lớn, “Con thật sự
không trách mẹ, không trách mẹ luôn bảo con gọi mẹ bằng chị…”

Duy Đóa quá mức xúc động, chóp mũi
cô đỏ hồng, liên tục lấy tay quẹt nước mắt.

“Chị xin lỗi, nhưng chị…”

“Con muốn có mẹ!” Tiểu Lộng cắt
ngang lời cô. Người lớn hay nói dối, bé không thích nghe, bé không thích nghe!

Duy Đóa vùi đầu vào gối, cả người
mờ mịt bất lực.

“Được không? Mẹ nhận con đi, thừa
nhận mẹ là mẹ của con chứ không phải chị gái!” Giọng Tiểu Lộng run rẩy và bất
an, liên tục đòi xác minh. “Con muốn có gia đình, có người thân con yêu quý
nhất!” Bé có thể tiếp tục ngoan ngoãn ở lại nhà cô giáo, nhưng bé phải được
thừa nhận!

Duy Đóa không nói gì, chỉ lặng lẽ
lau nước mắt.

“Mẹ, mẹ ơi…” Tiểu Lộng kéo tay áo
cô, lặp đi lặp lại.

Lâu thật lâu sau, cô mới mơ hồ ‘ừ’
một tiếng.

Tiểu Lộng nín khóc, cô bé mỉm cười
dùng sức ôm cổ cô: “Mẹ, mẹ, mẹ, mẹ, mẹ…” Bé lặp đi lặp lại, như thể mãi mãi
cũng gọi không đủ.

Cô giang cánh tay âu yếm ôm Tiểu
Lộng vào lòng. Chỉ là một cách xưng hô thôi, cô tự an ủi mình, ngăn bản thân
đừng nghĩ đến những phiền phức tiếp theo.

Tư Nguyên lặng yên nhìn cảnh tượng
đó, nỗi lo âu lại hằn rõ trong đôi mắt anh.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.